*** VIỆT CỘNG ĐANG ĐẨY MẠNH KẾ HOẠCH THÀNH LẬP HỆ THỐNG "CÁC HỘI DOANH GIA VIỆT KIỀU" ĐỂ BIẾN THÀNH CÁC TỔ KINH TÀI VÀ TÌNH BÁO Ở HẢI NGOẠI. ***VIỆT CỘNG HÃY TỰ TRẢ LỜI:"AI-VĂN KIỆN NÀO ĐÃ GIAO CHO ĐẢNG CỘNG ĐỘC QUYỀN CAI TRỊ ĐẤT NƯỚC MUÔN NĂM ???" *** Rồi đây, Cờ máu Việt Cộng cũng sẽ biến mất như Cờ búa liềm Liên Sô. Đó là sự thực sau nầy ! *** HỒ CHÍ MINH là một tên LƯU MANH NHỨT THẾ GIỚI - Vì dám lấy TÊN GIẢ để làm QUỐC TRƯỞNG VIỆT CỘNG từ 1945 - Thế Giới chưa ai DÁM GẠT cả một dân tộc như vậy !!! ***Quảng Ba đã công khai gia nhập Phật Giáo Quốc Doanh Việt Cộng Hải Ngoại cùng với Như Huệ, Tâm Phương ... Quảng Ba tự xưng khơi khơi chức vụ Hoằng Pháp Úc-Tân Tây Lan không kèn không trống ... *** VỢ CHỒNG HENRY DANG (Đặng Văn Hiền, Gốc QGHC và đương kiêm Chủ Tịch Hội Đồng Hương An Giang) đã xác nhận CÙNG về Hà Nội dự VESAK là chuyện có thật 100% - Từ nay CẶP VỢ CHỒNG nầy sẽ không thể nào TRÀ TRỘN vào các sinh hoạt Cộng Đồng Tự Do như trước ... *** Linh Mục Bùi Đức Tiến, Bs. Trần Thanh Nhơn, Bs. Nguyễn Ngọc Hương mong Việt Cộng sống lâu để họ được trở thành THÁNH TỬ vì mượn từ thiện để đánh bóng tên tuổi cá nhân ...

Monday, August 31, 2009

LÀM ĂN -TEN CHO VC VÀ CON NGƯỜI
Trần Trung Chính



Niên khóa 1966-1967, trong giờ "Thème" của môn Pháp văn, giáo sư Nguyễn Huy Đương (nhạc phụ của nhà giáo Nguyễn Kim Dũng - được nhiều người biết với danh hiệu Thế Uyên - người sớm giác ngộ "đạo đức cách mạng cộng sản" đã viết bài phản tỉnh từ trại Katum vào Noel 1975 trên báo Đứng Dậy của linh mục nằm vùng Nguyễn ngọc Lan) đã cho dịch câu nói của cô Mai trong tác phẩm "Nửa Chừng Xuân" của Khái Hưng, đoạn nói về bà Án, mẹ của Lộc - đang dụ dỗ cô Mai về làm vợ lẽ cho Lộc vì bà Án cần đứa cháu trai. Cô Mai từ chối và trả lời như sau : " Bẩm thưa bà, nhà tôi không có mả đi lấy lẽ."Toàn thể lớp đệ nhị B2 của tôi không một ai dịch nổi nhóm từ "mả đi lấy lẽ". Giáo sư Nguyễn Huy Đương gợi ý nên chuyển câu nói ấy qua một dạng khác thì người ngoại quốc (Âu Mỹ) mới có thể hiểu được :" Bẩm thưa bà, truyền thống giáo dục của dòng họ tôi không có dạy tôi đi làm vợ lẽ người ta !!"Năm 1976, nghĩa là 10 năm sau, oái oăm thay khi thiếu tá Trần Văn Thảo đưa cho tôi tờ Đứng Dậy đọc bài phản tỉnh của Thế Uyên, tôi lại nhớ đến câu thoát dịch của giáo sư Nguyễn Huy Đương và tự hỏi sao Thế Uyên lại không trả lời được như cô Mai (ghi nhận là Thế Uyên uyên bác hơn cô Mai rất nhiều), đáng lẽ Thế Uyên phải nói : " Thưa ông cán bộ, (có thể là Thế Lữ hay trưởng trại cải tạo), nhà tôi không có mả giác ngộ chính quyền cách mạng, nhất là hiện nay tôi không có tự do."Tiếc thay Thế Uyên không có cái dũng cảm như cô Mai nên bài phản tỉnh ra đời. Kết quả hiện thực là Thế Uyên được rời trại cải tạo rất sớm. Trong quá trình hành tội những kẻ thua trận dưới dạng từ hoa mỹ "học tập cải tạo tốt" , người cộng sản luôn luôn đòi hỏi "phạm nhân" phải "giác ngộ chính sách và đường lối". Rất nhiều người hiểu sai chữ "giác ngộ" của cộng sản : "giác ngộ" của cộng sản dùng không giống một chút nào với "giác ngộ" trong Phật giáo. Thước đo của sự giác ngộ là tố cáo một cách thành khẩn những tội lỗi hay ý nghĩ của những người xung quanh mình để "dâng" lên đảng cộng sản và chính quyền của nhân dân ! Giá trị của thước đo càng lớn thì "cải tạo viên" mới được về với gia đình (tôi không dùng "được trả lại tự do" ). Thế Uyên được trả về sớm quá nên tôi không rõ mức độ " giác ngộ" của Thế Uyên ra thế nào, có lẽ không nhỏ.Nhưng tôi ngạc nhiên biết bao khi tháng 6/1984, trở lại Sài Gòn với gia đình, tôi vẫn chưa thấy ông cựu Trưởng Ty Dân Vận Chiêu Hồi tỉnh Gia Định là nhạc sĩ Vũ Thành An được trả về với gia đình. Mãi đến năm 1987, trước khi tôi vượt biên vài tháng, tôi mới được tin Vũ Thành An được rời trại tù và tạm cư ở cư xá Thanh Đa. Nhắc đến Vũ Thành An, nếu lấy 100 diểm làm thước đo cho cuộc thi mức độ "giác ngộ" thì Vũ Thành An đạt 100/100 với lời khen tặng của Ban Giám Khảo !!Người bạn của tôi, cựu đại úy Trần Văn Chính, nguyên khóa 4 Biên Tập Viên Cảnh Sát, ở tù chung với tôi trong Nam, nhưng khi bị chuyển ra Bắc lại ở chung trại với Vũ Thành An, đã nói rằng Vũ Thành An là antenna nguy hiểm nhất, đã từng hại rất nhiều chiến sĩ của ta. Có người lại bảo Vũ Thành An đâm sau lưng chiến sĩ, nhưng anh Trần Văn Chính lại bảo rằng "hắn đâm đàng trước nhiều hơn đâm sau lưng. Tôi thì góp ý như sau :" Bố mẹ đặt tên là Vũ Thành An, nhưng sau mười mấy năm tù với thành tích ác ôn, ta phải gọi là Vũ Thành An-ten-na mới đúng". Vậy từ đây trở về sau, tên được gọi là Vũ Thành An và tên gọi được là Vũ Thành An-ten-na !!Con người hiện hữu luôn luôn bao hàm hai phần : tiên thiên và hậu thiên. Tiên thiên là phần trời cho, hậu thiên là phần ảnh hưởng bởi môi trường sinh sống. Vũ Thành An có phần tiên thiên khá tốt : mắt sáng, nguòi cao (cỡ 1.85m), tài hoa (có khoa bảng và làm nhạc có hồn), nhưng có lẽ phần hậu thiên không khá mấy, vì không có một ông thầy nào cũng như không có một chương trình giáo dục nào của người quốc gia dạy con người đi làm antenna hại người thân, bạn bè và chiến hữu cả (cộng sản thì có : đó là chính sách căn bản cho sự đấu tranh giai cấp). Vậy thì chỉ còn giáo dục gia đình là có ảnh hưởng, chả lẽ "dòng họ của Vũ Thành An có mả đi làm antenna ?" Xin Vũ Thành An minh xác về điểm nghi vấn này của tôi.Tự điển Webster định nghĩa về antenna như sau :
a movable segment organ of sensation on head of insects, myriapods and crustaceans (tạm dịch : cơ quan về cảm giác có nhiều đoạn khúc có thể chuyển động được, ở trên đầu các loài côn trùng, loài đa túc và loài giáp xác).a usual metalic device (as a rod or wire) for radiating or receiving radio waves (tạm dịch : thiết bị bằng kim loại thường dùng cho các làn sóng bức xạ hay nhận làn sóng vô tuyến - có thể là một thanh sắt hay bằng dây).
Đại đa số anh em tù nhân chính trị và nhân dân miền Nam hiểu về antenna qua định nghĩa thứ hai, ít ai để ý đến định nghĩa thứ nhất, ngoại trừ những chuyên viên nông nghiệp và các giáo sư dạy môn vạn vật. Thật vậy hầu hết các loài côn trùng đều có antenna mà chúng ta thường gọi là "râu" như các loài bướm, cào cào, châu chấu, dán, dế...Các loài đa túc như kiến, cuốn chiếu, rết... cũng có antenna. Loài giáp xác như tôm, cua... cũng có antenna. Chúng dùng antenna để truyền thông cho nhau, trong khi thiết bị bằng kim loại ỏ định nghĩa thứ hai hoặc chỉ là phát sóng hoặc chỉ nhận sóng chứ không vừa phát vừa nhận như antenna của sinh vật.Bọn Việt Cộng ( Việt Nam Cộng Sản) - dù là kẻ chiến thắng - vẫn bị thua trận và nhân dân miền Nam coi là "loài sâu bọ lên làm người", sự miệt thị này không phải xuất phát từ sự ghen tức mà chính là sự quá ngu dốt của tập đoàn lãnh đạo CSVN từ thượng tầng trung ương đến hạ tầng cơ sở. Phạm vi bài viết này không phải chỗ để liệt kê các ngu dốt ấy, mà nếu liệt kê thì chắc phải dùng đến một quyền dầy cỡ tự điển mới đủ. Điều tôi muốn nói ở đây là chỉ có bọn "sâu bọ lên làm người" mới truyền thông được với bọn "côn trùng học lên làm người" như Vũ Thành An-ten-na, Cung Củ Đậu, Nguyễn Minh Đăng...Chính miệng Vũ Thành An đã phát biểu để minh chứng cho nhận xét của tôi. Tôi không hề bầy đặt và gán cho thân phận của Vũ Thành An là "côn trùng học làm người". Chúng ta hãy đọc lại đoạn hồi ký sau đây của đại úy Trần Văn Chính (tôi cũng liệt kê vào đây một số nhân chứng như cựu dân biểu Trương Vị Trí, cựu phó tỉnh trưởng Trần Huỳnh Thanh, cựu Trung Tá Nguyễn Lô - tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 7 nhảy dù, cựu thiếu tá Văn Hiệp Vân - trưởng F Cần Thơ, cựu thiếu tá Trần Văn Hên - khóa 19 trường Võ Bị QGVN, cựu thiếu tá Nguyễn Văn Tăng - trưởng F Vũng Tàu...) :
[Trích đoạn]..." Đêm 30 tháng 12 năm 1980, trong không khí lạnh lẽo của núi rừng tỉnh Bắc Thái, trại tù Phú Sơn tổ chức đón giao thừa. Sân khấu được dựng trong sân trại tù. Phía dưới sân khấu khoảng trên 2,000 tù nhân thuộc thành phần quân, cán, chính của VNCH ngồi lặng lẽ trên sàn đất. Phía sau đó, xa hơn một chút, 22 vị linh mục bị cô lập ngồi co ro vì lạnh. Sau chót là những hàng ghế dành cho bọn công an coi tù đang chễm chệ (chú thích của tôi : chắc anh Trần Văn Chính bị mất kính cận thị nên không trông rõ, chứ bọn công an Việt Cộng ít kẻ biết ngồi chễm chệ, đa số hay ngồi kiểu nước lụt - nghĩa là cho cả 2 chân lên ghế !!).Tiếng đàn nổi lên cùng giọng sáo của Tô Kiều Ngân thì Vũ Thành An xuất hiện, quỳ gối, đôi tay giang rộng, thành kính kêu mừng : " Ôi tôi không hiểu hạnh phúc này hôm nay vì sao mà tôi có. Đó là nhờ công ơn trời biển của Bác và Đảng, nhờ công ơn của cách mạng mà tôi mới được thành người !"[Ngưng trích]
Vũ Thành An dường như đậu cử nhân Văn Khoa (cũng có người cho biết Vũ Thành An tốt nghiệp QGHC), không rõ ban nào, tuy nhiên sau này được chuyển về Tổng Ủy Dân Vận và đảm trách chức vụ Trưởng Ty Thông Tin Dân Vận tỉnh Gia Định, chắc trình độ lý luận cũng không đến nỗi kém. Vậy xin hỏi mãi đến năm 1980, An mới biết "được thành người" . Thế thì từ lúc được bà mẹ sinh ra năm 1942 đến năm 1972 là lúc làm Trưởng Ty Dân Vận, Vũ Thành An có biết mình là cái gì không ? Hay là tuổi của Vũ Thành An là tuổi con gián, không nằm trong thập nhị chi ?Hỏi tức là trả lời : trước năm 1980, Vũ Thành An là "côn trùng học làm người", nhờ được giáo dục bởi bọn "sâu bọ lên làm người" nên đêm giao thừa năm 1980 mới thành kính kêu mừng "tôi mới được thành người". Tuy nhiên, phút biến hình đó ngắn quá (có một đêm so với 38 năm tính từ năm 1942 đến năm 1980) nên antenna của cốt côn trùng vẫn còn dính trên đầu của Vũ Thành An.Trong tác phẩm "Người đàn bà bên kia vĩ tuyến", nhà văn Doãn Quốc Sỹ có viết về một người đàn bà tên Diễm - qua lời phát biểu của trung úy Luận :" Tao thấy elle có tiếng kêu siêu âm của loài cái đang mời gọi loài đực".Nhưng theo giáo sư Tôn Thất Trình - nhà nông học nổi tiếng của miền Nam, hai lần làm Tổng Trưởng Bộ Canh Nông - loài côn trùng khi đến giai đoạn sinh trưởng, giống cái tiết ra mùi quyến dụ giống đực đến để làm công tác truyền giống, chớ côn trùng không phát ra tiếng kêu siêu âm. Giáo sư Tôn Thất Trình gọi mùi quyến dụ của côn trùng giống cái là "nhục tình hương". Và để bắt mùi được "nhục tình hương" của giống cái, những con côn trùng giống đực đã dùng tối đa khả năng cảm nhận của chúng là antenna. Hai con vật khác nổi tiếng trong lãnh vực khứu giác là con chó và con cá mập : lỗ mũi của chó thật siêu đẳng, nó có thể bắt được mùi của ma túy khi bất cứ chất này được gói dấu kỹ cỡ nào ; con cá mập cũng ghê gớm không vừa gì, chỉ cỡ 1/50 của giọt máu rơi xuống đại dương trong vòng bán kính 3 miles, các con cá mập đã đánh hơi được để lao tới kiếm ăn rồi. Tuy nhiên 2 con vật này không có antenna, do đó những bọn làm antenna như Vũ Thành An, Nguyễn Minh Đăng, Cung Củ Đậu... chỉ đáng ở cấp độ sâu bọ, côn trùng... chứ chưa đủ cấp độ để bước lên hàng thú vật !!Trong quyển sách Nông Học Đại Cương, chương Bảo Vệ Mùa Màng, tác giả Tôn Thất Trình có đề cập nhiều phương pháp diệt côn trùng, phương pháp nào cũng có mặt yếu mặt mạnh ; phương pháp hóa học thì rất hữu hiệu nhưng lại làm thay đổi sinh thái và ảnh hưởng lưu độc đến sức khỏe của con người, đo đó các nhà nghiên cứu phải thay đổi phương pháp hoặc kết hợp, hoặc luân phiên...Người ta đã tổng hợp được một số "nhục tình hương" của một số côn trùng, để phết chất "nhục tình hương tổng hợp " này nhằm bắt giết những côn trùng bằng bẫy, ít gây độc hại đối với sức khỏe con người. Tuy nhiên giá cả của "nhục tình hương tổng hợp" còn cao, nên chỉ có nông gia nhà giàu như Hoa Kỳ, Nhật Bản... mới đủ khả năng xài...Trong kỹ nghệ "trại cải tạo", bọn "sâu bọ lên làm người" là Cộng Sản Việt Nam cũng có "nhục tình hương" là các chức vụ đội trưởng, thi đua, văn-thể-mỹ, học tập cải tạo tiên tiến...đã quyến dụ được những tên "côn trùng học làm người" sử dụng antenna để tấu trình mọi hành động, lời nói và ý nghĩ của các bạn đồng tù cho bọn công an cai tù.Ngay từ khi nhập trại Long Thành, Vũ Thành An đã tỏ ra một tên "đầu hàng giai cấp", đã đem tâm huyết ca tụng Hồ chí Minh và đảng Cộng Sản. Vũ Thành An có học nên nên trình độ làm antenna cao cấp hơn, khéo léo hơn. Trên chuyến tàu chuyển tù nhân từ Nam ra Bắc, bác sĩ dân biểu Trần Cao Đễ đã mắng Vũ Thành An về cái tội làm tay sai và làm antenna (bác sĩ Trần cao Đễ hiện mở phòng mạch tại ở Orange County). Ra đến trại Phú Sơn 4 tỉnh Bắc Thái, Vũ Thành An được bọn Việt Cộng cho làm đội trưởng đội cờ đỏ (đội 1). Cựu dân biểu Trương Vị Trí - tốt nghiệp Học viện QGHC, người dân biểu trẻ tuổi nhất của Hạ Nghị Viện VNCH thời bấy giờ, đại diện đơn vị bầu cử số 5 tại Sài Gòn, - ở đội nhà bếp, là người cân đo cơm, khoai, sắn cho các anh em tù bị nghiêm giam. Ông thường cân nhiều hơn tiêu chuẩn bình thường, Vũ Thành An đã báo cáo hành vi của ông cho bọn việt cộng cai tù, cải tạo viên Trương Vị Trí bị bắt quả tang về tội cho tù nghiêm giam hưởng tiêu chuẩn cao hơn người lao động, nên bị thi hành kỷ luật và sau đó bị tống ra khỏi đội nhà bếp. (cựu dân biểu Trương Vị Trí hiện định cư ở tiểu bang Florida).(*)Cựu thiếu tá Không Quân Nguyễn Văn Cử, nguyên dân biểu đơn vị Nha Trang, người cùng với anh hùng Phạm Phú Quốc năm 1962 đã oanh tạc Dinh Độc Lập của Tổng Thống Ngô Đình Diệm bằng phi cơ Skyraider AD-6, đã bị Vũ Thành An báo cáo thêu dệt và chèn ép đủ điều, vì ngoài chức vụ thiếu tá và dân biểu, Vũ Thành An có biết thiếu tá Cử hoạt động trong VNQDĐ - là đảng khắc kỵ với đảng CSVN. Thiếu tá Nguyễn Văn Cử hiện cư trú tại 4270 Albany Dr # 214 - San Jose - CA 95129, nếu Vũ Thành An cho rằng tôi hiểu sai hành vi của An, xin cứ thư cho thiếu tá Nguyễn Văn Cử ở địa chỉ trên.Sau một thời gian lập công, bọn Việt Cộng cất nhắc Vũ Thành An lên làm "thi đua". Đây là chức vụ tương đương với Tổng Đội Trưởng. Vũ Thành An đã câu kết và điều khiển một số đội trưởng ác ôn khác thi hành những sáng kiến của y như là thi đua lao động trong ngày nghỉ, thi đua học tập và kiểm điểm thành tích mỗi đêm. Nhóm tay sai dưới trướng Vũ Thành An có thể kể - cựu dân biểu Nguyễn Minh Đăng, cựu bác sĩ dân biểu Nguyễn Văn Ngân, cựu nghị sĩ Khiếu Thiện Kế... (tên Khiếu Thiện Kế tỏ ra xu nịnh một cách hèn hạ, nhưng không làm đội trưởng). Đại Tá Sơn Thương khi còn là Tiểu Đòan Trưởng Biệt Động Quân đã nổi tiếng ở miền Trung vào năm 1964 tại trận Ba Gia và Thạch Trụ, sau này lên Trung Tá ông về làm Tiểu khu phó tỉnh Vĩnh Bình và chức vụ sau chót khi ông lên Đại Tá là Giám Đốc Nha Miên Vụ. Ở trại Phú Sơn 4, thiếu dinh dưỡng, nên ông thường khai bệnh để nghỉ; khi thiếu tá Đặng Hữu - công an việt cộng làm phân trại trưởng - cho phép mọi người được trích từ tiền lưu ký để mua thêm 1kg sắn (trại tù bán cho người tù tính bằng tiền của tù, chứ không cho không) thì Vũ Thành An và Nguyễn Minh Đăng không cho đại tá Sơn Thương mua vì chúng nói rằng ông không có đi lao động.Đã thế chúng còn tập họp kiểm điểm hàng đêm đem đại tá Sơn Thương ra đấu tố, nào là ông không có tinh thần giác ngộ, nào là ông có tinh thần chống đối lao động, đi ngược với chính sách khoan hồng của đảng cộng sản, nào là ông nghỉ bệnh nhiều quá nên đội mất điểm tiên tiến, không đạt đuọc danh hiệu "cờ đỏ" khiến ảnh hưởng đến quá trình cải tạo của người khác...v...v. ..Một phần vì là gốc người Khmer, một phần là chiến sĩ chiến đấu ngoài mặt trận, đại tá Sơn Thương không đủ ngôn từ để đáp lại bọn "mồm loa mép giải" Vũ Thành An và Nguyễn Minh Đăng, cho nên bị quá căng thẳng, ông đã tự vẫn. Còn tên bác sĩ dân biểu Nguyễn Văn Ngân, lúc đầu bọn Việt Cộng cho làm "y vụ", hắn ăn cắp thuốc tiêu chuẩn của trại cấp để chữa trị cho tù nhân, đem mua bán đổi chác hay dâng làm quà cho bọn việt cộng, bị bắt quả tang, bị mất chức "y vụ" nhưng được lên làm đội trưởng (giống Quế tướng công, mất chức tư lệnh sư đoàn 2 vì chặt rừng bán quế cho ngoại quốc cũng như bị tố cáo hiếp dâm, thì lại lên chức Tư Lệnh Quân Đoàn 2, sau chuyển về làm Tư Lệnh Quân Đoàn 3).Tên đội trưởng Ngân này đã ăn cắp một gói sữa bột của một người trong đội và ăn cắp nhiều món đồ vật khác của anh em. Bị phát hiện, nhưng có sự bao che của Vũ Thành An nên tên Ngân vẫn làm đội trưởng mà không có bị cảnh cáo hay bị khiển trách gì. Trong khi đó, chúng tiếp tục gia tăng sự báo cáo với bọn cai tù : chuyện đói trong trại tù cộng sản là điều hiển nhiên, nên anh em đi lao động thường hay ăn sắn sống (không luộc được), bọn Vũ Thành An cũng báo cáo không sót một ai. Bác Đăng - anh ruột của bộ trưởng Cao Văn Tường - bộ trưởng đặc trách liên lạc quốc hội - nhiễm trùng trong tai, ném bông gòn ra đường cũng bị Khiếu Thiện Kế đấu tố hết mấy đêm.Khi chuyển trại từ Phú Sơn về trại Thanh Phong tỉnh Thanh Hóa, Vũ Thành An sợ bị anh em đầu độc nên xin với bọn quản giáo việt cộng được ăn riêng : Vũ Thành An tự biết mình là VIP quá quan trọng !!! Tại trại Phú Sơn 4 tỉnh Bắc Thái, "côn trùng học làm người" Vũ Thành An cho biết ý kiến thế nào về cái chết tự vẫn của đại tá Sơn Thương ? Ý kiến thế nào về những nhục hình, những lăng mạ, những trừng phạt... của bọn cai tù đối với một số bạn đồng tù (một số đã chết, một số còn lại ở Việt Nam, một số đã qua Hoa Kỳ diện H.O.). Những đau đớn kéo dài về thể xác và tinh thần của những cải tạo viên không thể hóa giải một cách nhẹ nhàng như lời phát biểu nhẹ như lông vịt của Vũ Thành An ở Nam Cali khi con côn trùng này ra mắt những thính giả yêu những "bài ca không tên" : "Tôi xin lỗi các anh em, trong những lúc yếu lòng..."Phân tích câu nói của Vũ Thành An, tôi thấy có một số khúc mắc : thứ nhất, lỗi không phải của anh em cho nên Vũ Thành An không thể xin về cho mình được. Cho rằng vì quen miệng nên nói sai, ý của Vũ Thành An là "xin các anh tha lỗi cho tôi", thì các anh em nạn nhân của antenna đã có ai lên tiếng đồng tình tha lỗi cho Vũ Thành An chưa ? (theo học giả Nguyễn Hiến Lê, đồng ý và đồng tình khác nhau : đồng ý là bằng mặt chưa bằng lòng. Còn đồng tình là vừa bằng mặt vừa cả bằng lòng ) . Cho rằng một số anh em ở Hoa Kỳ đồng ý tha lỗi cho Vũ Thành An đi nữa, thì còn lại số khuất mặt (bao gồm người chết, người còn ở Việt Nam, những người ở các quốc gia khác ) tính làm sao ?Điểm thứ hai, Vũ Thành An nói :"...trong những lúc yếu lòng " là Vũ Thành An không thành thật. Trong luật pháp, một hành vi phạm tội được lặp đi lặp lại nhiều lần trong một thời gian dài và lặp đi lặp lại một cách có hệ thống, có bài bản thì bị kết án với trường hợp gia trọng là có cố ý . Nếu chấp nhận lời nói của Vũ Thành An thì hóa ra từ khi "đi cải tạo" tháng 6- 1975 đến tháng 6-1987, Vũ Thành An yếu lòng đến 12 năm !!! Thế lúc nào là lúc vững lòng ? Có phải Vũ Thành An vững lòng khi "được trở lại đạo" và được sự che chở của các vị linh mục ?Vũ Thành An đã tự sát sinh mệnh lịch sử của mình khi cam tâm đem thân làm tay sai cho lũ "sâu bọ lên làm người". Các vị linh mục lúc nào cũng rộng lượng, bác ái, bao dung...mở rộng vòng tay đón nhận mọi con cái của Chúa. Công trạng hay tội lỗi chỉ được minh xử bởi Chúa Trời vào Ngày Phán Xét Cuối Cùng. Chúng tôi - những cựu tù nhân chính trị- một số là giáo dân, một số là tín đồ các tôn giáo khác, lên tiếng với linh mục Nguyễn Huy Tưởng, chính xứ nhà thờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp ở Garland -Texas, nhân dịp ngày 11- 11 sắp tới đây- kỷ niệm Lễ Ngân Khánh của ngài, Vũ Thành An sẽ trình diễn văn nghệ. Vì luật pháp Hoa Kỳ, vì tình Bác Ái của Ki Tô, vì chúng tôi không muốn trồng "nhân" xấu cho "nghiệp" của mình... chúng tôi tạm "forget" những hành vi của Vũ Thành An trong quá khứ, nhưng chúng tôi không bao giờ "forgive" cho động cơ thúc đấy Vũ Thành An gây nên tội phạm ấy.Những tên tội phạm khác - tội lừa thầy phản bạn, một số chịu ở lại Việt Nam, một số khác qua Hoa Kỳ, Pháp, Úc, Canada... đều im hơi lặng tiếng để sống hết kiếp, để dành thời gian còn lại trong quãng đời ăn năn hối hận. Chúng tôi cũng chấp nhận "forget " họ. Nhưng một số linh mục có thể không phân biệt sinh mệnh nhục thể với sinh mệnh lịch sử nên đã cho phép Vũ Thành An dùng tài năng âm nhạc để xuất đầu lộ diện trở lại, nhằm làm hồi sinh "sinh mệnh lịch sử đã chết của Vũ Thành An". Xin các linh mục hãy suy nghĩ cho kỹ về ý kiến của chúng tôi. Tôi tin rằng quý vị linh mục chỉ muốn bao dung chấp nhận sinh mệnh nhục thể chủa Vũ Thành An, chứ quý vị không muốn phục sinh "sinh mệnh lịch sử đã chết của Vũ Thành An".Nữ ca sĩ Thanh Lan khi mới đến Hoa Kỳ, hớ hênh tuyên bố có lợi cho cộng sản, bị Ủy Ban Chính Nghĩa Quốc Gia và các cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản khắp nơi trên đất nước Hoa Kỳ phản đối. Sau đó, Thanh Lan xin tỵ nạn và được cộng đồng chấp nhận vì từ 30-4-1975 trở về sau, cô không có làm antenna cho bọn Việt Cộng. Trong khi đó, Vũ Thành An là một tên phản bội, tay sai rõ ràng của cộng sản Việt Nam - sắp sửa đến trình diễn tại vùng Dallas - Texas thì lại không thấy Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam hải ngoại lên tiếng gì cả. Các ông các bà trong Ban Đại Diện đang bận ngủ hay đang bận đấu đá nhau nên quên "dịch côn trùng Vũ Thành An" sắp kéo đến vùng Dallas hay sao ? Xin quý vị thức tỉnh để làm việc chung cho đồng bào ?Arcadia 11-01-1995


Trần Trung Chính

Bác Sĩ Nguyễn Ðan Quế
kêu gọi dùng kinh tế và nhân quyền diệt tan chủ nghĩa xã hội của Cọng Sản Việt Nam

***Mt68: Chắc Bà Con còn nhớ, trước kia chính BS.QUẾ đã kêu gọi HOA KỲ SỚM BÃI BỎ CẤM VẬN và khuyên Cộng Đồng Tỵ Nạn Hải Ngoại đừng chống bãi bỏ cấm vận nữa. BS.QUẾ lý luận là TIẾP TỤC CẤM VẬN CHỈ LÀM KHỔ DÂN THÔI !!!?
Nay BS.QUẾ lại nói là dùng KINH TẾ để TIÊU DIỆT VIỆT CỘNG là NÀM SAO vậy ??? Chẳng lẽ TÂM VẤN không nhắc ông ta chuyện ăn nói LỘN ĐẦU nầy sao ???!!!./- Mt68

SÀI GÒN - 22/02/2001 - Tổ Chức Quốc Tế Phát Triển (Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền) Việt Nam nhận được bài viết của Bác sĩ Nguyễn Ðan Quế với lời kêu gọi toàn thể đồng bào hãy "Làm phá sản lá bài 'phát triển theo định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa' của bộ chính trị đảng Cọng Sản Việt Nam bằng những phương pháp đấu tranh hoà bình dân chủ. Kinh tế tự do, Nhân Quyền & Dân Chủ là lợi khí chiến lược phải được xử dụng mạnh mẽ và rộng rãi". Chúng tôi xin cho đăng toàn văn như sau:
Tập Hợp Vì Nền Dân Chủ Nguyễn Ðan Quế
Việt Nam ngày 21-02-2001
Xã hội Việt Nam đang phải đau đớn lột xác trong 1 thế giới đầy sôi động vì tiến bộ.
Tại sao vậy?
Do những người lèo lái thiếu khả năng và uy tín, tầm nhìn hạn chế & luôn luôn chạy theo đuôi những biến chuyển xã hội. Xu thế thời đại đào thải cái cũ của thời kỳ chiến tranh lạnh, trong đó đảng Cọng Sản Việt Nam là 1 con bài mù quáng. Cái mới ngược hẳn bản chất của chế độ khiến bộ chính trị lúng túng không biết xoay sở ra sao để thích nghi mà vẫn duy trì được đảng trị. Trên mặt tuyên truyền, chủ nghĩa Cọng Sản phá sản nhưng không có gì thay thế, nên vẫn phải cố bám lấy và thêm vào cái đuôi dài lòng thòng là chủ nghĩa Mác-Lênin-tư tưởng HCM. Thật khôi hài khi xử dụng cái phá sản để chỉ đạo xã hội đi vào cái mới. Và để bịp quần chúng vẫn tin theo, bộ chính trị làm ra vẻ chủ động - sự thực bị động thê thảm - trong tiến trình đổi mới. Lãnh đạo mà không biết hướng dẫn đi đầu, khiến phát triển trì trệ & công dân phải tự lo tự phát. Do đó mà thất nghiệp cao, chăm sóc sức khỏe bết bát, giáo dục bất cập; và nhất là không thể nhanh chóng đưa Việt Nam hội nhập vào Hiệp Hội các quốc gia Ðông Nam Á (ASEAN) & kinh tế toàn cầu (WTO).
Hay nói cách khác, đã đến lúc dân tộc ta phải dứt khoát thái độ: hoặc cam chịu phát triển chậm so với tiềm năng thực sự của mình hoặc đấu tranh buộc bộ chính trị đảng Cọng Sản Việt Nam phải đi theo xu thế mới của thời đại là Dân Chủ, Nhân Quyền, Tiến Bộ Xã Hội và quần chúng phải dành quyền bầu ra những người lãnh đạo mới có khả năng, tư cách & nắm vững qui luật đi vào cái mới.
Rõ ràng sức mạnh quần chúng giữ vai trò chính yếu ở khúc quanh lịch sử này.
Trước hết chúng tôi xin trình bầy sự lúng túng lãnh đạo của bộ chính trị đảng Cọng Sản Việt Nam:
Ðại hội 9 đảng Cọng Sản Việt Nam trước định vào tháng 3-2001, nay rời lại sang tháng 4, diễn ra trong bối cảnh mâu thuẫn giữa dân & lãnh đạo đang lên đến đỉnh điểm, bộ chính trị cố gắng bằng mọi giá và sẵn sàng dùng bạo lực níu kéo quyền hành, bất chấp lợi ích dân tộc.
Bản báo cáo để thông qua trong đại hội không đưa ra được gì mới, vẫn chỉ nhắc lại những luận điểm cũ rích nguy hiểm mà chúng tôi xin kể ra như sau:
- đầu tiên là: chủ nghĩa Mác-Lenin-tư tưởng Hồ Chí Minh vẫn tiếp tục là kim chỉ nam. Tôn thờ 1 chủ nghĩa ngoại lai đã bị Liên Xô & Ðông Âu vứt bỏ. Người dân không hiểu sao sự u mê lại có thể đến mức như vậy. Càng ngày càng nhiều người khủng hoảng và công khai chống đối.
- thứ đến: kinh tế phát triển theo định hướng xã hội chủ nghĩa, trong đó khu vực quốc doanh vẫn giữ vai trò chủ đạo mặc dù làm ăn thua lỗ. Hiện nợ xấu khó đòi lên tới 4 tỷ rưỡi đô la theo tính toán của các chuyên gia quốc tế. Khu vực tư nhân bị kiểm soát không có cơ hội chạy hết công xuất mà đã đóng góp gần 40% tổng sản lượng quốc gia. Nhà nước vẫn nắm nhiều, chỉ để tư nhân làm những cái không quan trọng, là sức cản lớn nhất ảnh hưởng rộng khắp trên tất cả những cố gắng khác của nền kinh tế quốc dân.
- tiếp theo: là kêu gọi áp dụng dân chủ tập trung trong bộ máy hành chánh & trong tổ chức nội bộ đảng. Khi quyền quyết định đã tập trung trong tay 1 thiểu số thì còn gì dân chủ nữa, họa chăng là dân chủ giả hiệu. Có thể góp ý đề nghị thay đổi 1 vài chữ, 1 vài câu, nhưng cốt lõi vấn đề thì phải chấp nhận, vì làm gì được khi cả bộ máy truyền thông đại chúng độc quyền khổng lồ khua chiêng gõ trống.
- ngoài ra, có tin về thay đổi nhân sự và trẻ hóa hàng ngũ lãnh đạo (dưới 65 tuổi trừ trường hợp đặc biệt) để mang bộ mặt tiến bộ. Nhưng vấn đề không phải là tuổi tác, mà là cần 1 suy nghĩ mới khác hẳn chủ nghĩa Cọng Sản lỗi thời, nên những người Cọng Sản trẻ bị điều kiện hoá bởi lớp đàn anh sơ cứng khó có cơ may đáp ứng với thay đổi gốc rễ do tình hình đòi hỏi. Cọng Sản đang âm mưu cố gắng truyền thống trị cho con cháu để bảo vệ quyền lợi gia đình, bè phái theo kiểu vua chúa thời phong kiến và ban cho đảng viên nhiều đặc quyền đặc lợi để họ trung thành.
Theo cố tật bản báo cáo vẫn dài lê thê, đi vào những tiểu tiết, cố tình làm người đọc điên đầu mệt mỏi, thà đừng tìm hiểu còn hơn bị đau óc. Hơn nữa những chữ nhẩy múa trên giấy và thực tế khác nhau xa, khác đến nỗi người dân cảm thấy chẳng mấy liên quan đến cuộc sống của họ. Chưa bao giờ người dân lại thờ ơ với sinh mạng của đảng như lúc này.
Ðể đối phó với tình thế tiến thoái lưỡng nan, bộ chính trị nhập nhằng cho thi hành 1 chính sách 2 mặt để mua thời gian, chờ xem may ra có yếu tố mới bất ngờ xẩy ra có lợi cho họ chăng:
- một mặt, tiếp tục mở cửa từ từ, nghe ngóng để cố thoả mãn các nhà đầu tư thông qua thành phần kinh tế tư nhân có kiểm soát với công đoàn là chi bộ đảng. Nhưng rất tiếc nếu không có luật đầu tư minh bạch, công đoàn tư, tự do báo chí và nhất là sự hợp tác hiệu quả giữa chủ - thợ trên căn bản tôn trọng quyền lợi người lao động thì sức sản xuất yếu & chất lượng hàng không tốt khó cạnh tranh trên thị trường. Liệu tư bản ngoại quốc có thể làm ăn thoải mái với quốc doanh hay khu vực tư nhân bị đảng kiểm soát như hiện nay không? Và khi gặp khó khăn với nhà nước, đảng có thể giật dây công đoàn chống đối thì làm sao?
- mặt khác, song song với việc thoả mãn các điều kiện của giới đầu tư, bộ chính trị đảng Cọng Sản Việt Nam đang chơi lá bài phát triển để giữ độc quyền chính trị bằng cách ra sức củng cố bộ máy đảng; và thông qua đảng chi phối quốc hội, tòa án, viện kiểm sát nhân dân, nắm chặt truyền thông đại chúng, công an - quân đội? Ðây là ván bài một ăn hai thua để duy trì đảng trị trong tình cảnh hiện nay. Nhưng Cọng Sản sở trường về bạo lực, sở đoản là làm kinh tế. Bộ chính trị diễn xuất có tài phù thuỷ pha trộn Cọng Sản với Tư Bản ra 1 cái chúng gọi là 'phát triển theo định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa', xây dựng Xã Hội Chủ Nghĩa với phương pháp & thành quả của tư bản chủ nghĩa. Cho dân là ngu không biết gì, chúng muốn nói gì thì nói cũng phải chịu, chỉ có tụi chúng ngồi trên chóp bu mới có quyền nói chính trị và làm ăn đầu tư với ngoại quốc, dân đen chờ chúng thầu được chia cho việc gì thì làm việc nấy, không được quyền thắc mắc, mọi làm ăn hợp tác giữa nhân dân ta với ngoại quốc phải thông qua chúng với tư cách là cai thầu.
Không biết bao nhiêu ý kiến trong nước, ngoài nước chỉ ra rằng: hướng đi bắt buộc của Việt Nam phải là mở rộng tự do kinh tế hơn nữa và cải cách chính trị phù hợp với xu thế thời đại. Không có chuyện kinh tế thị trường nuôi dưỡng độc tài Cọng Sản. Hai thứ nghịch nhau như nước với lửa.
Hợp tác cấp vùng ASEAN, liên vùng APEC và hội nhập kinh tế thế giới (WTO) là xu thế tất yếu. Trong nước quần chúng chán ghét nhà cầm quyền tham nhũng, vô hiệu năng. Liệu bộ chính trị đảng Cọng Sản Việt Nam có thể đi ngược nguyện vọng quần chúng & bất chấp xu thế thời đại, duy trì độc tài đảng trị 1 thời gian dài nữa không?
Bộ chính trị đảng Cọng Sản Việt Nam sẽ thất bại nặng khi định mang sức cần cù lao động của dân ta đi đấu thầu đổi lấy đầu tư ngọai quốc, bởi lẽ thế giới hết chia thành 2 khối đối đầu, nên không cần có cai thầu nữa (cả ý thức hệ lẫn kinh tế). Trên phạm vi toàn cầu, chuyển giao kỹ nghệ hoá của các nước giầu cho các nước nghèo đang tiến vô làm ăn trực tiếp với khu vực tư nhân của hạ tầng cơ sở xã hội các nước nghèo để có thể thực thi các chính sách lấp bớt hố xa cách giầu-nghèo trên thế giới 1 cách hiệu quả hơn, không còn bị động vì phụ thuộc vào giới cầm quyền của các nước kém mở mang.
Phần dưới đây chúng tôi xin nói rõ trong khi lãnh đạo bị động như thế thì hạ tầng cơ sở xã hội Việt Nam ta đang có & sẽ còn có nhiều nữa những thay đổi gốc rễ rất cơ bản:
Thật thế, ngược giòng lịch sử Việt Nam cận đại chúng ta có thể tóm tắt như sau:
Sau thế chiến II thế giới chia thành 2 khối Cọng Sản - Tư Bản. Khi Pháp trở lại Việt Nam, HCM tung lời kêu gọi kháng chiến cuối năm 1946. Từ 1946-1949 Việt minh rất yếu, nhưng khi Mao lên ở Hoa Lục giúp Cọng Sản Việt Nam, mới đủ sức đánh Ðiện Biên Phủ. Ðiện Biên Phủ thất thủ, Pháp ký ngay Hiệp Ðịnh Geneva 1954 chia đôi Việt Nam ở vĩ tuyến 17, nhưng chỉ nhường cho Mỹ vô miền Nam Việt Nam, còn chủ trương trung lập Lào & Campuchia để duy trì quyền lợi của mình.
Giai đoạn 1954-1956-1960
Hiệp định Geneva qui định 2 năm sau tổng tuyển cử thống nhất đất nứơc, nhưng đã không xẩy ra vì chi phối của 2 khối Cọng Sản - Tư Bản quá nặng và phong trào trung lập lại quá yếu. Từ 1956-1960, cả 2 miền Nam-Bắc đều không có đừơng lối rõ ràng nào để thống nhất.
Ðến đầu 1960, Trung Quốc & Liên Xô giúp HCM phát động chiến tranh giải phóng miền Nam Việt Nam.
Giai đọan 1960-1968
20-12-1960 mặt trận dân tộc giải phóng miền nam Việt Nam ra đời, chiến tranh bắt đầu với cường độ ngày càng gia tăng khốc liệt cho đến Tết Mậu Thân.
Từ đầu 1968 -1972 quan hệ giữa Mỹ với thế giới Cọng Sản có nhiều thay đổi mang tính cách chiến lược: ký thông cáo chung Thượng Hải với Trung Quốc (28-2-1972) & tài giảm võ khí chiến lược ABM với Nga (26-5-1972), bắt đầu khởi động tiến trình chuyển hướng từ đối đầu Ðông-Tây sang hợp tác Bắc-Nam, cho phép Mỹ rút ra khỏi Việt Nam với hiệp định Paris 1973, chứ không phải là: không có thế chiến lược toàn cầu mới mà trên chiến trường cán cân lực lượng quân sự nghiêng về phía Cọng Sản, dẫn đến cái gọi là 'đại thắng mùa xuân' năm 1975, rồi chiến thắng đó mới làm thay đổi chiến lược của các siêu cường.
Tiến trình giải quyết chiến tranh Việt Nam: Một khi cuộc chiến không còn cần thiết cho cả 2 khối Tư Bản lẫn Cọng Sản, sự ra đi của các chính quyền Quốc gia lẫn Cộng sản là tất yếu & rồi đây 1 thể chế mới sẽ ra đời do bầu cử công bằng & tự do để Việt Nam tự phát triển, không còn can thiệp quân sự của nước ngoài như trong chiến tranh, thay vào đó là phát triển trong khuôn khổ hội nhập kinh tế vùng (ASEAN) & kinh tế thế giới (WTO).
Ngày 30-4-1975 chấm dứt hoàn toàn dính líu quân sự của khối tư bản cùng vai trò của phe quốc gia, kế tiếp là giai đoạn khối Cọng Sản thôi không hậu thuẫn bạo lực giúp đảng Cọng Sản Việt Nam. Trong đó phải kể đến cộng đánh cộng khi Việt Nam tiến quân sang Campuchia & chiến tranh Trung-Việt 2-1979. Không có giúp đỡ từ bên ngoài, đảng Cọng Sản Việt Nam mất dần khả năng lãnh đạo & thế đứng trên trường quốc tế, và thất bại liên tiếp trong hoà bình.
Thêm nữa, cuối thập kỷ 80 khi Liên Xô & bức tường Bá Linh sụp đổ, chiến tranh lạnh tàn lụi dần. Trật tự kinh tế thế giới mới hình thành, với phân chia lao động quốc tế: các nước giầu làm kỹ thuật cao, chuyển giao kỹ nghệ hóa cho các nước nghèo. Ðiều hòa hoạt động là tổ chức thương mại thế giới WTO, chủ trương tự do hóa kinh tế toàn cầu dựa trên luật cung-cầu & tự do cạnh tranh. Những biến chuyển lịch sử này là bản án khai tử ý thức hệ Cọng Sản & kinh tế chỉ huy đi kèm.
Chiến tranh Việt Nam đã qua đi hơn 1/4 thế kỷ. Thế giới thay đổi hẳn. Toàn dân ta ở thời điểm này mới là người có quyền quyết định hướng phát triển Việt Nam phù hợp với tình hình mới của thế giới. Những tiếng nói ôn hòa hợp lý đang được mọi người lắng nghe, tổng quát trong lòng dân tộc ta xuất hiện càng ngày càng rõ nét 3 khuynh hướng: khuynh hướng hữu ôn hòa tiến bộ, khuynh hướng tả ôn hòa tiến bộ (2 khuynh hướng này do lịch sử để lại) và 1 khuynh hướng mới ra đời do nhu cầu phát triển đất nước trong bối cảnh quốc tế hoàn toàn khác trước. Cả 3 khuynh hướng này sẽ sát cánh đưa Việt Nam mạnh tiến trong tương lai.
Tóm lại, thực chất đại cuộc hôm nay là: làm sáng tỏ ngay hướng đúng nhất để phát triển đất nước trong thế giới mới ngày nay và cùng quần chúng mà tiên phong là thế hệ trẻ Nam Bắc trong ngoài viết trang sử này.
Nhiệm vụ trước mắt của nhân dân ta là:
Làm phá sản lá bài 'phát triển theo định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa' của bộ chính trị đảng Cọng Sản Việt Nam bằng những phương pháp đấu tranh hoà bình dân chủ. Kinh tế tự do, Nhân Quyền & Dân Chủ là lợi khí chiến lược phải được xử dụng mạnh mẽ và rộng rãi.
Sau bao nhiêu thập niên lải nhải tuyên truyền tiến lên xã hội chủ nghĩa không qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa từ năm 1954 trên 1/2 nước ở miền Bắc và sau 1975 trên cả nước, kinh tế do nhà nước nắm chỉ phát triển trên giấy tờ, luôn vượt chỉ tiêu, vượt kế hoạch? Bánh vẽ không còn lôi kéo được ai mà còn bị quần chúng chán ghét. Chưa bao giờ đảng Cọng Sản Việt Nam cảm thấy cô đơn như lúc này.
Chịu đựng dài dài nghèo đói chỉ vì chủ nghĩa, để rồi thấy Liên Xô & Ðông Âu rã đám, còn Trung Quốc đang chuyển mình theo tư bản, đảng Cọng Sản Việt Nam vỡ mộng, bơ vơ, không nơi bám víu. Năm 1986 bộ chính trị buộc phải rút quân khỏi Campuchia và mở cửa với thế giới bên ngoài, mang nặng nỗi sợ hãi mất độc quyền lãnh đạo. Kết qủa là các nhà đầu tư thất vọng khi hợp tác với các công ty quốc doanh do nhà nước nắm, Việt Nam không lôi kéo được các nhà đầu tư như các nước khác trong vùng, vốn đã bỏ xa Việt Nam cả thập kỷ.
Tìm cách sống còn, Hà nội cố thương thuyết trên thế yếu thương ước Mỹ-Việt, đã ký ngày 13-7-2000 hiện đang chờ quốc hội 2 nước thông qua. Tháng 11-2000 TT Mỹ Clinton viếng thăm Hà nội, cổ vũ thế hệ trẻ chiếm 60% dân số trong vai trò quyết định tương lai Việt Nam.
Khi mở rộng cửa đón nhận đầu tư & trao đổi thông tin-văn hoá, độc tài đảng trị sẽ lâm nguy vì phải tuân theo các qui luật của tự do cạnh tranh và sức hấp dẫn của trào lưu Dân Chủ đối với giới trẻ. Hiện bộ chính trị đang chia rẽ trầm trọng, cấu xé nhau giữa bảo thủ & cải cách. Khi quyết định buộc xã hội tuân theo nguyên tắc mà chúng coi là thiêng liêng cho những gì đã đạt được, bọn thủ cựu đang ra sức mở chiến dịch 'Cần Ðảng', dựng những xác chết Mác, Lênin, HCM làm thần tượng. Trong khi nhóm cải cách không có suy nghĩ đúng về tầm mức thay đổi trên thế giới, không có cơ may có được hậu thuẫn quốc tế (nội bộ canh chừng nhau), thiếu táo bạo và ý chí chính trị cho 1 thay đổi cần thiết của toàn xã hội ở vào thời điểm nóng bỏng hiện nay. Ðảng không có phương hướng, tư tưởng lung lay, trống đánh xuôi kèn thổi ngược, lý luận vá víu chẳng dính dáng đến thực tế hàng ngày? tập đoàn bộ chính trị chia nhau đi các nơi cố thổi sinh khí để vực đảng dậy nhưng không nổi. Kết qủa là đảng viên lo thủ lợi riêng, du đảng rơi vào tình trạng lạm phát chức vụ (từ chức vụ mới ra tiền do tham nhũng) để mua lòng trung thành của đảng viên cao cấp. Trong nội bộ đảng kèn cựa quyền lợi giữa đảng viên có chức có quyền và các đảng viên khác không có phần bao nhiêu diễn ra công khai không khoan nhượng.
Sự giằng co không quyết giữa bảo thủ tiếc nuối cái cũ & cái mới chưa định hình đang diễn ra trên đầu dân tộc ta, mọi hậu quả dân phải hứng chịu. Mâu thuẫn hiện rất trầm trọng giữa quyền lợi quần chúng & quyền lợi bè phái. Quyền lợi riêng tư đang quyết định vận mạng chung của đất nước, làm uể oải chán nản mọi người, làm thui chột tuổi trẻ đầy sức sống và muốn cống hiến nhiều cho dân tộc.
Khắp nơi bất mãn ngày càng gia tăng mạnh: địa phương tìm cách né không thi hành lệnh trung ương, biểu tình nhiều nơi chống cán bộ đảng viên tham nhũng, chiếm đoạt đất đai trái phép, đòi tự do tôn giáo, và gần đây nhất các sắc dân thiểu số trên cao nguyên Trung phần nổi loạn đòi lại đất của tổ tiên họ bị nhà nước cướp cho di dân ngoài Bắc vô trồng cà phê? Bạo lực là sở trường của Cọng Sản, nhưng nếu đàn áp sẽ rối loạn vì đảng đã đẩy dân đến chỗ liều. Tình hình Việt Nam là thùng thuốc súng có thể nổ bất cứ lúc nào. Bộ chính trị đang ngồi tính mưu gian trên kho thuốc nổ đó.
Sau hết, trước hiện tình đất nước, trong vùng & trên thế giới thay đổi lớn lao như vậy nhân dân ta phải làm gì?
Ðây chính là lúc cần tác động mạnh, cần những tác động có tính quyết định.
Ðánh đổ bộ chính trị đảng Cọng Sản Việt Nam do Phiêu-Khải-Lương cầm đầu và bất cứ tập đoàn nào kế tiếp, buộc chúng phải đi đến chỗ chấp nhận bầu cử công bằng tự do có giám sát quốc tế, để những người có khả năng ra lãnh đạo đổi mới đất nước với đường lối thực tiễn tiến bộ nhất.
Cụ thể về kinh tế:
1- nhân dân ta đòi quốc hội Việt Nam phải thông qua ngay sau khi quốc hội Mỹ đã thông qua và nghiêm chỉnh thi hành thương ước Mỹ-Việt, để khai thông bế tắc về đầu tư và buôn bán, tạo nhiều công ăn việc làm giải quyết thất nghiệp và kiến tạo thế trong-ngoài để phát triển hữu hiệu Việt Nam đi dần vào hội nhập toàn cầu. Mở cửa giao thương sẽ làm hạ tầng cơ sở xã hội biến đổi hẳn theo kinh tế thị trường. Hạ tầng mới sẽ quyết định thượng tầng mới phù hợp.
2- vận động giới đầu tư ngoại quốc làm ăn ở Việt Nam tích cực tham gia như 1 thành phần năng động trong sinh hoạt hàng ngày của xã hội Việt Nam, hợp tác giữa chủ - thợ trên căn bản tôn trọng quyền công nhân, phải có công đoàn tư và tự do báo chí thì sản phẩm mới có chất lượng tốt để cạnh tranh & mới có thể chống lại nhũng lạm của giới cầm quyền áp dụng luật pháp tuỳ tiện.
3- mọi người, mọi giới lên tiếng đòi tư nhân hóa tất cả các xí nghiệp quốc doanh làm ăn thua lỗ, và khu vực tư nhân phải giữ vai trò chủ yếu trong nền kinh tế quốc dân. Chính khu vực tư nhân phát triển sẽ thu nhập công nhân do quốc doanh đóng cửa. Nhân dân ta tẩy chay mọi chính sách duy trì quốc doanh, mấu chốt của bế tắc hiện nay. Trong nước đòi, đầu tư bên ngoài vào hết lòng ủng hộ, bộ chính trị không có con đường nào, khả năng nào, phương cách nào là khuất phục đi theo xu thế kinh tế toàn cầu.
Về chính trị:
Ràng buộc chặt chẽ với thông thương kinh tế thương mại, chúng ta đòi Hà nội phải tôn trọng Nhân Quyền & tiến đến tổ chức bầu cử Dân Chủ theo trình tự:
a/ dẹp bỏ sinh hoạt đảng trong giờ hành chánh, không được dùng tiền dân đóng thuế chi tiêu & trả lương cho cán bộ uỷ các cấp chuyên trách tổ chức phát triển đảng. Vận động toàn dân ta nhất loạt đòi tách đảng ra khỏi chánh quyền, vì bộ máy hành chánh hoạt động do tiền của dân không thể là công cụ cho bất cứ đảng phái nào.
b/ để Quốc Hội hiện nay thảo luật bầu cử tự do, công bằng có giám sát quốc tế. Quốc Hội Việt Nam, cơ quan quyền lực cao nhất dù chỉ là hình thức, là đại diện cho toàn dân dù cũng chỉ là trên nguyên tắc, nên được giao phó nhiệm vụ soạn thảo này để tránh tranh cãi về tính hợp pháp cho giai đoạn chuyển tiếp.
c/ chính quyền, đã tách khỏi đảng, chiếu theo luật trên, tổ chức bầu Quốc Dân Ðại Hội với nhiệm vụ thảo ra Hiến Pháp mới cho Việt Nam.
Mọi đổi thay không giải quyết dứt khoát những vấn đề căn bản trên chỉ là chiến thuật giai đoạn, hoặc nhượng bộ thứ yếu, hoặc trình diễn nhằm lừa bịp lôi kéo dư luận trong nước & quốc tế của bộ chính trị đảng Cọng Sản Việt Nam, mà đại hội IX lần này là 1 cố gắng leo dốc với hy vọng làm dịu bớt bất mãn quần chúng đang dâng cao.
Toàn dân muốn vứt bỏ của nợ lỗi thời cản bước tiến chung ngự trị đã quá lâu trên đất nước chúng ta. Trong nước, ngoài nước khắp nơi đang lên tiếng phủ nhận vai trò lãnh đạo của bọn cầm quyền và đòi Dân Chủ hoá. Tất cả đều đang tận dụng mọi phương cách mọi hình thức trong tầm tay nhằm nêu bật xu thế mới của thời đại là kinh tế tự do, dân chủ, tiến bộ xã hội mà không 1 nước nào, không 1 thế lực phản động nào đi ngược lại được. Mọi đóng góp đều đánh thẳng vô (và không vào đâu khác hết) khả năng tham mưu vốn đã rất yếu kém của bộ chính trị. Nội hàng triệu con mắt cùng nhìn xoáy vào 1 điểm đã là 1 sức mạnh làm kẻ gian phải chùn bước. Hàng triệu miệng la to tỏ ý chí sắt đá đủ làm chúng mất tinh thần. Hàng triệu nắm tay vung lên cho chúng thấy quyết tâm hành động. Chúng ta nên nhớ yếu điểm của Cọng Sản hiện nay là không lôi kéo được đầu tư và không có hệ tư tưởng hấp dẫn tuổi trẻ. Trong khi đó, chìa khoá giải quyết 2 vấn đề này (tiền - kỹ thuật cho đầu tư và tinh thần Tự Do Dân Chủ cho khát vọng của tuổi trẻ) hiện nằm ngoài biên giới Việt Nam, trong tay lực lượng hơn 2 triệu người Việt định cư ở nước ngoài & các nhà tư bản ngoại quốc cũng đang muốn Việt Nam thay đổi qua kinh tế tự do để làm ăn dễ dàng. Vì thế ánh mắt, giọng nói, quả đấm vung lên có sức mạnh đánh bại bọn phản động bộ chính trị mà thế quần chúng nay mất & khả năng kinh bang tế thế không có. Không nhất thiết phải hợp thành 1 lực lượng chính trị mới tác động vào tình hình; các nhóm, các hội đoàn? vẫn giữ nguyên sắc thái với phương cách riêng của mình. Ðây chính là sự phong phú muôn mầu muôn vẻ của cuộc đấu tranh chung, sức mạnh quần chúng không phải chỉ cộng lại mà còn được nhân thêm, gia tăng gấp bội. Và khi tình hình chín mùi, chỉ cần 1 quyết định sai lầm của bộ chính trị, gây yếu tố khởi phát, là phong trào quần chúng sẽ ào ào nhào tới thanh toán bọn hải tặc trên con tầu Việt Nam đúng lúc biển quốc tế Tự Do Dân Chủ hoạt động mạnh nổi sóng, nhân dân ta sẽ nhanh trí nhanh tay giải quyết gọn bọn chính tặc mà thuyền không lật, lại còn nương sóng đưa Việt Nam lên ngay sau khi thoát nạn.
Liệu bộ chính trị chống trả nổi quần chúng có sức mạnh kinh tế - văn hoá, trong ngoài phối hợp nhịp nhàng, hết người này đến người khác, hết hội đoàn này đến hội đoàn khác, liên hồi không ngừng nghỉ, giống như một bản hợp tấu dưới sự chỉ huy của nhạc trưởng Dân Chủ và giàn nhạc vô cùng đông đảo mà ai cũng dốc hết tâm trí & tài nghệ, một lòng vì Tổ Quốc.
Tập hợp vì nền Dân Chủ không phải là tập hợp theo đầu óc đảng phái, hay quyền lợi riêng tư hay tham vọng cá nhân? Mà là: Tập hợp quần chúng nhân dân rộng khắp đòi lại quyền lợi cơ bản thiết thân mà họ đáng lẽ đã phải được hưởng, nhưng bị bọn bộ chính trị đảng Cọng Sản dùng công an trị & tuyên truyền lừa bịp cướp trắng. Ðó là quyền được tham gia điều hành công việc của đất nước và quyết định tương lai của chính mình.
Toàn dân muốn thiết lập 1 cơ chế Dân Chủ luôn tạo cơ hội để thời nào cũng có những người tài đức ra giúp nước. Và chắc chắn chúng ta không muốn & không thể để số mạng dân tộc ta rơi vào tay bất cứ bọn lũng đoạn lãnh đạo cộng đồng nào khác nữa. Chính vì thế mà tập hợp vì nền Dân Chủ trong giai đoạn đánh đổ độc tài phải là tiền đề cho nền Dân Chủ vững mạnh của Việt Nam trong tương lai. Rối loạn hay đi ngay vào phát triển có mấu chốt từ tinh thần tập hợp ngày hôm nay.
Vì là cuộc chiến đấu toàn dân, toàn diện, cài răng lược, không có chiến tuyến và bất bạo động, nhân dân sẵn sàng chấp nhận tất cả để có tương lai tươi sáng hơn. Trong hoàn cảnh lòng dân như thế, bạo lực nào có thể đàn áp nổi? Loài người văn minh có thể khoanh tay đứng nhìn mà không có thái độ? Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và các chính phủ dân chủ trên thế giới, các đại biểu dân cử, các tổ chức tranh đấu cho Nhân Quyền, công bằng xã hội đang bên cạnh nhân dân ta, theo rõi & hết lòng ủng hộ cuộc đấu tranh giành quyền được sống xứng đáng, bởi lẽ chính nghĩa của dân tộc ta là chính nghĩa của các dân tộc trên thế giới và tiến bộ chính trị ở Việt Nam trong những ngày tới sẽ làm nức lòng người khắp nơi.
Bất cứ ai ở bất cứ đâu ủng hộ Dân Chủ Hoá Việt Nam cùng nhau tập hợp lại để:
- thứ nhất : Phối hợp hành động để tăng sức chiến đấu qua những phương tiện thông tin toàn cầu mới, mà nay không một chính quyền nào có thể kiểm soát nổi.
- thứ nhì: Ai sẵn sàng mang hết tâm trí, nghị lực & khả năng biến lý tưởng chung thành hiện thực có nhiệm vụ, có bổn phận hướng dẫn những anh chị em khác cùng hoạt động.
- thứ ba: Những cá nhân dũng cảm, hoạt động xuất sắc, có uy tín tất nhiên sẽ là những tấm gương sáng được cộng đồng yêu mến, tín nhiệm. Ðây mới chính là những viên đá tảng cấu thành nền chính trị rộng lớn đánh đổ độc tài & xây dựng Dân Chủ bền chắc cho Việt Nam.
Thử thách lớn lao tới đây sẽ cho thấy: bộ chính trị đảng Cọng Sản Việt Nam không có con đường nào khác hơn là từ bỏ độc tài đảng trị, ngả theo quần chúng và xu thế thời đại, nghĩa là chấp nhận bầu cử công bằng tự do. Khi bước vào bầu cử, đường lối nào giải quyết hữu hiệu bài toán chậm tiến Việt Nam sẽ được ủng hộ rộng rãi & những ai hoạt động biến đường lối mới này thành hiện thực giỏi nhất qua quá trình đánh đổ độc tài & kiến tạo Dân Chủ sẽ được đa số cử tri bầu làm lãnh đạo của họ.
Còn nhiều khó khăn, nhưng dân tộc tái sinh. Vì vậy chông gai mấy chúng ta cũng cùng nhau ra sức gánh vác. /-

Sunday, August 30, 2009

THỬ LÁI XE MỘT CHUYẾN TỪ MELBOURNE RA ĐẢO TASMANIA !

Bác Tài Già

(Đoạn 4)


Hôm nay là ngày Chủ Nhựt …

Sau một đêm ngủ say ngon lành, thức dậy thì đã hơn 8 giờ sáng. Đứng từ cửa sổ phòng ngủ hướng về phía Bắc của thành phố, từ lầu 6 nhìn ra ngoài thấy bầu trời thật quang đãng … Những tia nắng ấm ban mai đã chiếu lấp lánh trên một dãy đồi bao quanh phía Bắc, khiến cho tôi cảm thấy những căn nhà nằm từng hàng trên những khu đồi cao như có vẻ thật gần với trung tâm Hobart ! Trên dãy đồi vòng đai phía Bắc ấy, dòm xa về hướng Tây thấy có một đỉnh núi cao hơn cả là đỉnh Wellington, cũng là một địa điểm thu hút du khách của địa phương. Từ xa nhìn thấy một đài viễn ấn cao là chót ngọn của đỉnh Wellington.

Tôi rời phòng ngủ hơn 9.30 sáng, xuống ăn sáng ở một nhà hàng khá bình dân của Úc với món Egg & Bacon là coi như món ăn sáng bắt buộc của nhà hàng. Ăn sáng với một dĩa tổ bố , tốn hết gần 10 đô mà no luôn tới chiều thì cũng OK chứ ?!

Ăn sáng xong là tôi lái xe dọc theo đường Liverpool, quẹo trái sang đường Murray và đi thẳng độ hơn 1 km thì tới Hobart Harbour . Nguyên một đoạn dài toàn là các bến đậu của các tàu, mời đón du khách ra khơi để nhìn vào thành phố hay đến các đảo nho nhỏ ngoài khơi để thấy thật gần những con Hải Cẩu hay Penguin Nam Cực . Tàu lớn có, nhỏ có; có chiếc loại chạy bằng hơi thổi mạnh vào nước thay cho chưn vịt, thường có tốc độ rất nhanh ! Các tàu nầy chỉ đi vòng vòng trong Harbour hay có chiếc chạy đi ra các đảo xa cả ngày mới trở vô bờ. Từ Hobart chỉ còn cách Nam Cực chỉ có độ non 2000km thôi.
Sau khi dò la giá cả và thời khoảng của các chuyến đi của các tàu. Tôi chọn mua vé để tham gia một chuyến tàu nhỏ, chạy quanh trong Harbour, trong vòng gần 2 tiếng đồng hồ thì trở lại bến đậu. Giá chỉ có 28 đô cho 1 đầu người, tôi hỏi có bớt cho dân Pensioner không ?! Thì tôi được ông Úc chủ tàu ra lịnh cho cô bán vé , chỉ lấy 25 đô thôi !

Xuống đến tàu mới biết , chiếc tàu nhỏ độ hơn 10 m, cũ kỹ lắm rồi ! lâu lâu sơn lại một lớp cho có vẻ sạch sẽ một chút ! Ngoài ra thì cái gì cũng muốn phế thải được cả ! Trong tàu có một Bar để sửa soạn cà phê và bánh ngọt để đãi khách ! Chung quanh có mấy bàn ăn dài dài, có nhiều ghế đẩu bao quanh.

Ngồi xuống xong xuôi, quan sát một chút mới để ý thấy tất cả thủy thủ đoàn (người lo chuyện trên tàu) toàn là các Bà Phi Luật Tân. Bà lo trà, cà phê là Phi, Bà lo gỡ dây cho tàu rời bến, cũng như chuẩn bị lấy cái cù nèo móc dây để cột tàu khi tàu cập bến , đều là các Bà Phi cả !!!

Cái ông chủ tàu người Úc khi nãy bớt tiền vé cho tôi thì ở trên bờ lo mời gọi du khách mua vé, chứ không xuống đi theo tàu. Còn cái ông Captain lái tàu thì ông ta ở miết trên phòng lái phía trên cao, tôi không biết là Phi hay Úc. Vì suốt chuyến đi , ông tài công nầy không hề xuống chào khách hay nói một chữ nào với hành khách cả. Không như mình hay thấy các Phi Công trưởng hay các Bác tài xế xe bus hay làm thủ tục giới thiệu và welcome hành khách.

Khi tàu tách bến xong thì du khách được nghe information qua những cái loa gắn trong tàu. Tin tức cho biết chiếc tàu sẽ chạy trong Harbour bao lâu ? Đang chạy qua những địa điểm nào ? Có những hình tích gì đặc biệt của địa phương ? Nếu chú ý cho kỹ thì mình cũng biết được là mình đang đi qua những đâu ? Chú ý theo chỉ dẫn của thông tin thì sẽ thấy cái gì ? Ví dụ như cái nhà tròn tròn, cao cao đó là WREST POINT Casino của Hobart! Và chiếc cầu dài thược phía trước xa xa là Chiếc cầu Tasman Bridge- Chiếc Cầu dài nhứt của Hobart , được xây cất từ năm 1937 thì phải ?!

Tàu chạy cách bờ chừng hơn 2km, chạy ven bờ từ bên phải, đi ngang qua Casino, băng ngang cửa ra đại dương Nam Cực, cập theo vịnh phía Nam, chui qua cầu Tasman Bridge, rồi quay trở lại bến đậu , non 2 tiếng đồng hồ !

Ngồi trên tàu, hôm nay không có sóng gió to, biển thật thinh lặng, gió biển thật dễ chịu, bầu trời xanh biếc. Nhìn ngắm thành phố với cái nhìn bao quát khiến cho du khách có cảm tưởng là mình đã biết toàn diện những nét chính của Hobart và có lẽ chỉ có hình ảnh sau cùng là Hobart Harbour sẽ còn tồn đọng lâu ngày trong ký ức của du khách đã đến đây 1 lần so với nhiều địa điểm khác của Tasmania!

Những căn nhà nằm chung quanh Harbour trông thật thơ mộng, dễ thương … nhưng chắc giá cả thì không thể nào ưa nổi ?!

Tôi cố gắng thu hình cảnh Hobart là nhiều hơn cả, để chậm chậm sẽ đem ra xem lại để mong kéo dài mấy ngày đi xa để mua thời gian … để chờ một dịp thối thúc thuận tiện khác vậy !

Tôi leo lên bờ, mà tôi cứ suy nghĩ hoài : Thấy tội cho mấy Bà Phi !!! Vì công việc đó đâu phải là công việc bình thường của phụ nữ ! Trên tàu không có một thanh niên nào phụ giúp cả ! Tôi đoán các Bà Phi nầy , chắc là cái Bà Bán Vé thì là người có liên quan trực tiếp với cái Ông Úc chủ tàu và Bà ta đã quy tụ các người người thân hay bạn bè của mình để cùng có công ăn việc làm giúp nhau vậy mà !!! Âu đó cũng là một phương cách đùm bọc nhau ở xứ người thế thôi ! Tuy hơi thấy lạ, nhưng kiếm được một cái nghề như thế đâu phải dễ ?!

Tôi lên lấy xe và dò lại bản đồ để lái xe ngang qua cái cầu Tasman Bridge cho có kinh nghiệm thực tế ra sao ? Tôi chạy lên đường Argyle , đường 1 chiều lên hướng Bắc; qua khỏi ngã tư Davey, tới ngã tư nữa là quẹo phải vô đường Macquarie, một chiều đi lên Đông Bắc, độ hơn 200m thì nhập vô xa lộ Tasman Hwy, hơi nghiêng phải một chút là bắt đầu bò lên cầu Tasman Bridge . Nếu chạy thẳng trên con đường xa lộ nầy hoài sẽ đụng ngả 3 Sorell, quẹo phải là Arthur Hwy chạy xuống tới Port Arthur và từ Sorell mà quẹo trái thì về lại Launceston bằng con đường chạy dọc theo bờ biển phía Đông của Tasmania cũng có tên là Tasman Hwy.

Vì chỉ có ý định chạy qua cầu cho biết thôi ! Cho nên khi qua khỏi cầu là tôi tìm đường tẽ để quay đầu xe trở vô Hobart. Khi trở lại Hobart, thấy trời còn sớm , tôi lại tiếp tục chạy xuống phía Nam theo con đường Sandy Bay Rd. để sẽ nối qua Channel Hwy , định đi độ hơn 15 km là tới Kingston, một khu phố khá lớn khác.

Nhưng tới cuối Sandy Bay , tôi lại quẹo trật hơi bên phải một chút , thay vì nghiêng qua trái để vô Channel Hwy. Cho nên định đi Kingston thì lại thấy mình lái xe lên cao dần … thành phố Hobart nằm về bên phải đang thấp dần … Đến khi dòm lên thấy mình đang tiến lên hướng cái cột Viễn Ấn thì mới biết là mình đang đi lạc lên hướng núi Wellington. Tôi đành dừng xe, quay thêm 1 chút hình ảnh Hobart đang thấp thoáng bên dưới !

Lái xe về lại Hobart MidCity Hotel, nằm xuống là ngủ 1 giấc khá lâu, tỉnh dậy thì đã hơn 5 giờ chiều. Tôi lại lội xuống phố và lần nầy dò bản đồ để đi tìm cho thấy tận mắt về Casino mà tôi đã thấy hình ảnh tòa nhà nầy cả ngàn lần rồi trên những tấm post cards mà du khách gởi cho nhau qua đường Bưu Điện khi có dịp thăm viếng Hobart hay Tasmania.

Đồng thời tôi cũng ao ước được bước chân tới Đại Học Tasmania là một Đại Học mà trước kia dưới thời VNCH. Theo chương trình Du Học Colombo thì đa số các sinh viên từ VNCH qua Úc du học đề được phân phối theo học tại trường Đại Học Tasmania ở Hobart. Còn các công chức VNCH tu nghiệp ở Úc thì mới quy tụ ở Canberra là chính yếu.


Lúc trưa khi chạy dọc đường Davey để qua đường Sandy Bay thì thấy có tấn bảng chỉ hướng đi vào Đại Học Tasmania.

Cho nên buổi chiều cố gắng tận dụng thêm thời giờ của ngày chót ở Hobart, vì ngày mai, buổi sáng trễ lắm là 11 giờ tôi phải rời Hobart để chạy về Devonport cho kịp xuống phà trước 6 giờ chiều !

Tôi định đi bộ xem sao, nếu gần thì đi tới nơi, còn xa thì quay về ăn uống và nghỉ ngơi cho khỏe, sáng mai sẽ tính. Tôi lội bộ theo Davey st và tới góc đường trước Hungry Jack là góc đường Antill st, thấy có gắn tấm bảng chỉ đi thẳng xuống phía Nam theo con đường Antill thì tới Đại Học Tasmania. Không thấy đề khoảng cách bao xa ? – Tôi đón đường một người đi bộ hỏi thăm bao xa? tới Đại Học và Casino mà tôi nhớ cũng nằm về hướng đó !!

Tôi được cho biết chừng hơn 2km thì tới Đại Học Tasmania và độ non 1km nữa thì đến Casino. Tôi thấy chân mình không mấy khuyến khích nên tôi tạm bỏ cuộc , chờ sáng mai hẳn hay ! Tôi lội ngược về tìm thức ăn. Tôi cứ chú ý tiệm ăn Á Châu mà chẳng thấy có tiệm nào ! Tôi đi vô Mall Elizabeth, định trở lại ăn ở tiêm Ấn Độ hôm qua. Tới chân cầu thang mới thấy khu Food Court đóng cửa ngày Chủ Nhựt. Tôi đành quay ra ở đầu cái Mall thì có cái tiệm SubWay chuyên trị bánh mì tay cầm !!!

Tôi hơi ớn đại loại cái kiểu Mac Donald … Nhưng túng quá tôi phải đành nhào vô SubWay thôi ! Vào đây tôi chỉ beef, tomato, carot, Chili, olive và BBQ sauce … ăn cũng thấy ngon, không đến nổi phải cố gắng nuốt cho lắm !!!

Tôi lang thang thêm , quanh quẩn cũng mấy con đường nội thành vắng tanh … tìm mãi mới thấy một bottle shop … tôi mua một chai champagne nhỏ xíu. Về phòng nốc cạn, ngồi ngó vẩn vơ, xa xa những căn nhà thấp thoáng trên những lưng chừng đồi … đang chìm dần trong sương chiều, ánh đèn lấp ló nhô ra, tranh nhau trườn dài ra khỏi bóng đêm, cứ rực sáng dần.

Cái ống khói của một căn tiệm ăn phía trước Hotel đang nhả ra từng cuộn khói lam mịt mờ, chơ vơ một mình, vút lên cao rồi bị gió đàn thấp xuống bay nghiêng ngả, la đà, tỏa rộng quấn quít trên mấy mái nhà chung quanh. Tôi chợt như ước mơ một buổi cơm chiều xa xưa nơi chốn cũ … Nay Mẹ đã ngủ yên, hết còn trông mong con về !!!

Còn tiếp…
Sáng mai rời Hobart, về lại Devonport cho kịp xuống Phà!./-

VIỆT CỘNG BỐ RÁP HẢI NGOẠI
TỪ DU KÍCH ĐÃ CHUYỂN SANG VẬN ĐỘNG CHIẾN.


TỪ DU KÍCH CHIẾN ĐẾN VẬN ĐỘNG CHIẾN TRONG MẶT TRẬN TUYÊN VẬN CỦA CỘNG SẢN VIỆT NAM TẠI HẢI NGOẠI


*CSVN phát pháo lệnh công khai đánh phá người Việt Quốc Gia tỵ nạn CS qua việc Bộ Ngoại Giao VC khai trương “Quỹ hỗ trợ, vận động người Việt Nam ở nước ngoài” và công bố kế hoạch hoạt động của quỹ này.
Không phải tới bây giờ Cộng Sản Việt Nam (CSVN) mới đặt nặng công tác tuyên vận vào cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn Cộng sản. Ngay từ khi quân dân miền Nam hoảng hốt tháo chạy, CSVN đã đặt người vào mai phục trong hàng ngũ những người di tản. và số cán bộ Cộng sản sau này còn được gửi theo những chuyến vượt biên do CSVN tổ chức để lấy vàng.
Vào giữa thập niên 80, cộng đồng người Việt ở nước ngoài đã lớn mạnh với những tổ chức cộng đồng, những hội đoàn, liên hội, mặt trận… ra đời. CSVN bắt đầu đẩy mạnh chính sách du kích văn hóa vào cộng đồng người Việt hải ngoại qua 4 khía cạnh:
1- Khía cạnh thứ nhất: Mượn việc hoạt động văn hóa làm bình phong che giấu những âm mưu tuyên truyền thâm hiểm cho cộng sản, vận động tranh thủ sự ủng hộ của trí thức phương Tây đối với Hà Nội, len lỏi vào hàng ngũ quốc gia thông qua các tổ chức, các đoàn thể, các sinh hoạt thuần túy văn nghệ để nói hành nói xấu người này người kia, đâm bị thóc chọc bị gạo, gây vô số những ngộ nhận, hiềm khích và chia rẽ giữa những người đáng lẽ phải tuyệt đối đồng tâm và đồng hành trong một trận tuyến chung chống lại bạo quyền;
2- Khiùa cạnh thứ hai: Gián điệp văn hóa;
3- Khía cạnh thứ ba: Chiêu dụ những người có tài, có tầm ảnh hưởng lớn trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại để họ động lòng đừng tiếp tục đấu tranh. Để họ làm ngơ mặc kệ bao nhiêu tội ác đang hoành hành trên quê hương khốn khổ. Để những tù nhân chính trị tại Việt Nam vẫn cứ “bình yên” trong các trại tù. Để hàng triệu người dân vô tội tiếp tục bị xua đi kinh tế mới như những bầy súc vật. Để họ cứ tiếp tục hát tình ca, làm văn chương thuần túy, văn chương dỗ dành nhau thiếp dần trong giấc ngủ lưu đày.
4- Các tạp chí của Việt Cộng ở nước ngoài viết vung tay rất cao và rất thoáng đối với các tác giả tỵ nạn. Để chứng tỏ Cộng Sản thực tâm “đoàn kết” với mọi người. Để khêu thêm nỗi niềm nhớ nhung quê hương vốn đã dày vò tâm sự đồng bào tỵ nạn hầu mọi người dễ dàng chấp nhận con đường “du lịch về thăm nước”. Để cổ vũ cho lối văn chương thoát ly, mơ mộng, ru ngủ, đừng tố cáo những tội ác tày trời của cộng sản và cũng đừng ai kêu gọi đồng bào đứng lên tranh đấu cho tự do và nhân quyền của mình. Để xúi giục đồng bào tỵ nạn “phá giải… những phức tâm… phá vỡ … thân phận lưu lạc của mình bằng tiếng nói thi ca. Với tâm trạng “an lành”, không còn băn khoăn “ai thắng, ai thua”.
Vào những năm cuối thập niên 80, CSVN đã chuyển thế du kích chiến văn hóa sang vận động chiến phối hợp với ngoại vận.
Ngày 24-8-1989, báo The Christian Science Monitor đăng một bản tin khá dài về cuộc gặp gỡ giữa những tác giả Việt Cộng và 4 tác giả Mỹ, tất cả đã viết sách về đề tài Việt Nam. Họ đã gặïp nhau tại Boston tiểu bang Massachusetts trong một cuộc thảo luận công khai. Sau đó, họ gặp nhau tại một tư gia, sau khi 4 tên VC bị người tỵ nạn VN tại tiểu bang này chất vấn và đả kích dữ dội. Đây là một đòn ngoại vận mới của Hà Nội. Trước nữa là trò bịp dụ dỗ một số cựu chiến binh Mỹ đến thăm Việt Nam.
Đây là một chiến dịch lâu dài của Hà Nội được khai thác qua 4 phương tiện: các hội thân Cộng và phản chiến của nước Mỹ; cựu chiến binh Mỹ từng chiến đấu tại Việt Nam; truyền thông Mỹ và bọn Việt gian mới nằm trong khối tỵ nạn người Việt ở nước ngoài.
Thủ đoạn này với sự tiếp tay của bọn Việt gian mới đa,õ đang và sẽ còn gây nhiều khó khăn cho người Việt Quốc Gia tỵ nạn Cộng sản.
Năm 1992, mạng lưới trí vận của CSVN tại hải ngoại đã đẩy mạnh chiến dịch “Hoa hồng xám” nhằm “xóa bỏ tàn tích Việt Nam Cộng Hòa” và “nâng cấp trí tuệ quần chúng về cuộc cách mạng dân tộc”.
Các chặng xóa bỏ và nâng cấp gồm 3 bước.
Bước một, VC sẽ tạo dư luận quần chúng đồng hóa chính nghĩa tự do với chính phủ miền Nam; đồng hóa chính phủ miền Nam với tham nhũng thối nát; chuyển ý thức chán ghét tham nhũng, thối nát sang chán ghét chế độ miền Nam. Từ chán ghét chế độ chuyển sang chán ghét toàn bộ những gì dính dáng đến chế độ như quốc kỳ, quốc ca, các ngày lễ quốc khánh 1 tháng 11, ngày quân lực 19 tháng 6. Gây tư tưởng bội bạc, vô ơn trong giới trẻ ở hải ngoại đối với xương máu của các thế hệ cha anh. Dè bĩu nỗ lực giữ nước của các thế hệ trước là “mặc cảm quá khứ”. Để thực hiện bước này, CSVN đã giả vờ tẩy chay cả dấu tích của cả hai chế độ Nam, Bắc. Thí dụ như hô hào tẩy chay cờ đỏ, không treo cờ vàng. Kỳ thực ở hải ngoại không ai treo cờ đỏ bao giờ, cho nên sự hô hào này có người nghe theo, CSVN sẽ triệt được lá cờ vàng, và vì cờ đỏ xưa nay không ai treo nên có mất cũng không sao.
Bước hai, CSVN bung rộng báo giao lưu văn hóa một chiều đến các địa phương, nếu bán không được thì phát không, báo nào “cháy” hay bị lộ diện thì đóng cửa ra tờ khác, tiến tới hệ thống chân rết.
Bước ba, CSVN sẽ sử dụng toàn lực các tờ báo trong mạng lưới tập trung vào các mục tiêu chính trị, dân vận và ngoại vận, khuyến khích du lịch, liên hiệp hợp tác.
Về mặt nâng cấp trí tuệ quần chúng về cuộc “cách mạng dân tộc”, chiến dịch trí vận do CSVN phát động năm 1992 tìm cách “cấy” vào quần chúng các tư duy theo trình tự sau đây:
-Cuộc chiến Việt Nam đã đi vào lịch sử hết mong sửa đổi.
-Gây tự hào dân tộc: dân tộc Việt Nam nhỏ bé đã đánh thắng được cả một lực lượng Đồng minh khổng lồ gồm cả Mỹ, Đại Hàn, Úc, Tân Tây Lan, Thái Lan, Phi Luật Tân (kỳ thực không phải chỉ chế độ miền Bắc mà cả khối Cộng sản gồm Nga, Tàu, Đông Âu, Đông Đức, Bắc Hàn, Cuba).
-Xác nhận miền Bắc là “thực thể chính trị Việt Nam” trên trường quốc tế, còn miền Nam “sinh sau đẻ muộn không đáng kể”.
-Khối Cộng sản là “anh em” của miền Bắc, Đông minh Hoa Kỳ là “chủ” của miền Nam.
-Gán ghép chiến công của miền Bắc vào các chiến công lịch sử của dân tộc: đưa chiến thắng Điện Biên Phủ lên ngang tầm chiến thắng Bạch Đằng, chiến thắng Đống Đa, và gọi chung đó là “chiến thắng của dân tộc Việt”.
-Tự hào quá khứ chuyển hóa sang tự hào chấp nhận và tin tưởng tương lai.
*
Mặt trận tuyên vận kết hợp với ngoại vận của CSVN ngày càng tấn công ồ ạt vào cộng đồng người Việt tỵ nạn khi Hoa Kỳ và Việt Nam bắt tay bang giao.
-Con bài tuyên vận được thực hiện qua một nữ ca sĩ miền Nam được đưa ra trình diễn tại Bắc Cali đã bị cháy khi hàng ngàn đồng bào chống Cộng biểu tình phản đối.
-Cuộc hội thảo với chủ đề “Việt Nam: Nối Nhịp Cầu Cũ Mới” tại San Diego có sự hiện diện của đại diện VC là Hà Huy Thông, phó Đại sứ VC tại Hoa Kỳ bị hàng trăm đồng bào biểu tình phản đối.
-Phạm Chính Trực và phái đoàn đến Bắc Cali vận động thương mại.
-Trần Đức Lương (lúc đó là Phó Thủ Tướng) và phái đoàn đến San Francisco kêu gọi ngoại quốc đầu tư bị hàng ngàn đồng bào biểu tình phản đối. (Trong khi đó, theo Việt Nam nhật báo thì, vài ba ông “tai to, mặt lớn” của một tổ chức “xây dựng cộng đồng, giải phóng quê hương” ở Bắc Cali đã vào khách sạn để dâng “thỉnh nguyện thư” về kinh tế (sic!) cho Phó Thủ tướng Trần Đức Lương (sic!)
-Triễn lãm VietExpo.
-Hội thảo “Bể Dâu” và trình bày tuyển tập “Phiá Bên Kia Thiên Đường” gồm 18 truyện ngắn nguyên bản Anh ngữ và có một số dịch ra từ Việt ngữ. 4 truyện ở trong nước là của các nhà văn Nguyễn Huy Thiệp, Bảo Ninh, Lê Minh Khuê, Hồ Anh Thái và 8 truyện của các nhà văn hải ngoại của các nhà văn, nhà báo Võ Phiến, Hoàng Khởi Phong, Nguyễn Mộng Giác, Trần Vũ, Nguyễn Xuân Hoàng, Andrew Lâm, Phan Huy Đường và Lai Thanh Hà. (Nguyễn Mộng Giác, theo tin báo chí đã về nước xin phép và được Nhà Nước CSVN cho phép in và phát hành quyển trường thiên Sông Côn Mùa Lũ ở trong nước, cũng như Nhật Tiến được in chung với người em là là văn Nhật Tuấn in và phát hành tập truyện “Quê Nhà, Quê Người”.
-Trình diễn Múa Rối Nước.
-Triễn lãm tranh “Nghìn Trùng Xa Cách” tại San Jose.
-Với sự tiếp tay của Vũ Đức Vượng, một người được đi du học trong khi bao nhiêu người cùng lứa tuổi ông ta phải gia nhập quân ngũ chiến đấu để bảo vệ miền Nam, CSVN đưa 6 tờ báo trong nuớc ra bán ở Hoa Kỳ nhưng đã hoàn toàn thất bại.
-Tháng 8 năm 1997, Trung tâm băng nhạc Paris By Night tại Pháp có chi nhánh ở Nam California đã tung ra băng video số 40 với chủ đề Mẹ Việt Nam. Nội dung cuốn video nhằm bội nhọ Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, tuyên truyền cho chủ nghĩa cộng sản, kêu gọi người Việt hải ngoại hãy coi “cuộc chiến cũ là tiền kiếp” hãy đem sức người sức của về xây dựng đất nước. Cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn khắp nới đã phản ứng quyết liệt.
-Cuộc biểu tình dai dẳng là những cuộc biểu tình chống tòa Tổng lãnh sự CSVN tại San Francisco khiến Tổng lãnh sự là Nguyễn Xuân Phong, một trong những người có dính líu vào biến số chôn sống hàng ngàn đồng bào Huế trong Tết Mậu Thân 1968, và các nhân viên không dám mở cửa để tiếp xúc với đồng bào.
-Cũng trong khoảng thời gian này, tờ Thời Báo ở San Jose đã phỏng vấn Tổng lãnh sự Nguyễn Xuân Phong để tên này mạt sát người Việt Quốc Gia tỵ nạn, hạ nhục các người ra đi theo diện H.O. Tờ báo này đã bị đồng bào biểu tình 86 lần trước tòa soạn.
-Tháng 1 năm 1999, Trần Trường treo cờ đỏ, sao vàng và ảnh Hồ Chí Minh trong cửa tiệm cho mướn video của tên này bị hàng chục ngàn đồng bào tỵ nạn biểu tình phản đối trong 53 ngày đêm.
-Năm 2001 triễn lãm 35 bức dị ảnh của Hồ Chí Minh bị hàng ngàn đồng bào biểu tình phản đối hàng tháng trời.
-Bắt đầu năm 2001, CSVN, qua các tay sai hoặc con buôn văn nghệ tại hải ngoại đã đưa các ca sĩ tân nhạc và các ca sĩ cải lương từ trong nước ra hải ngoại trình diễn trình diễn tại nhiều nơi với sự yểm trợ tích cực của các tờ báo thiên Cộng ra mặt đăng quảng cáo, viết bài ca tụng các ca sĩ… nhưng tất cả đều bị thất bại ê chề vì gặp phải sự chống đối quyết liệt của cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản.
*
“Tăng cường thông tin giữa trong và ngoài nước, mở rộng giao lưu trao đổi văn hóa phẩm, xuất bản phẩm, nâng cao công suất các phương tiện thông tin đại chúng đến tận từng vùng xa trên thế giới. Tạo điều kiện cho nhiều đoàn nghệ thuật, các tổ chức triễn lãm văn hóa Việt Nam, các nhà khoa học trong và ngoài nước gặp gỡ, đối thoại để góp phần bảo tồn văn hóa dân tộc, góp phần xây dựng một nước Việt Nam giàu mạnh”.
Không phải tới bây giờ CSVN mới mở trận Tổng Tấn Công với “khí thế Mậu Thân, ra quân như Nguyễn Huệ”- như một tờ nhật bao ở Bắc Cali đã phản ứng điên cuồng khi bị đồng bào biểu tình phản đối trước tòa soạn của tờ báo này 86 lần, ngay từ tháng 3 năm 1992, tạp chí Cộng sản đã chỉ đạo “làm tốt công tác vận động cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài” – như đoạn tài liệu đã trích dẫn trên.
*
“Trong tương lai rồi sẽ có những cán bộ cao cấp của Hà Nội ra nước ngoài tiếp tục kêu gọi ngoại quốc đầu tư; rồi sẽ có nhữngt đoàn văn công được gửi ra nước ngoài trình diễn; rồi sẽ có những phim ảnh từ trong nước đem ra nước ngoài chiếu để… giao lưu văn hóa; rồi sẽ có những cuộc triễn lãm tranh ảnh; sẽ có những buổi hội thảo về khoa học kỹ thuật.
Và rồi sẽ có;
Một hệ thống truyền thông của CSVN với một nhà in, một nhật báo, một tuần báo, một bán nguyệt san, một tạp chí, một nhà sách với hệ thống phát hành, một đài phát thanh, một đài truyền hình… xuất hiện tại Hoa Kỳ (biết đâu chẳng là ngay tại San Jose) trong tương lai nếu chúng ta không đoàn kết và tranh đấu quyết liệt với những kẻ xóa bỏ căn cước, vỗ ngực xưng danh người Quốc Gia chân chính nhưng lại lợi dụng quyền tự do ngôn luận, tiếp tay CSVN chống người chống Cộng, đánh phá cộng đồng.”
Lời tiên đoán của chúng tôi cách đây 6 năm hiện nay đã trở thành sự thật: CSVN, bằng một cách nào đó, đã dùng một số cơ quan truyền thông thiên Cộng đánh phá cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại một cách tinh vi. CSVN, bằng tiền bạc đã thủ đắc được qua tham nhũng, buôn lậu, buôn người… đã dùng tiền bạc mua chuộc những cây bút đã từng là những cựu tù nhân chính trị, đã từng được đến định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. viết bài đánh phá người Việt Quốc Gia
hải ngoại một cách tinh vi bằng cách ca tụng các văn công Việt Cộng, mỉa mai các anh em HO là “những ổ chứa vi trùng bệnh lao”, mạt sát các cựu tù nhân chính trị là “đạo quân tấn công restroom”, chê bai các Ban Đại diện cộng đồng, tìm cách đánh phá những biểu tượng chống Cộng, những cơ quan truyền thông chống Cộng… (Ngoài ra, một điều cũng cần lưu ý là CSVN sẽ dùng tiền mua chuộc “một thiểu số đã từng đứng trong hàng ngũ chống Cộng” tách ra dùng internet bịa điều, đặt chuyện để tố cáo những tổ chức chống Cộng mà họ đã từng đứng trong hàng ngũ với mục đích phá hoại niềm tin của đồng bào chống Cộng).
*
Bản tin ngắn của hãng tin VietNamNet và tờ Nhân Dân hôm thứ Bảy ngày 26-4-2003 nói rằng “Ủy ban về người Việt Nam ở nước ngoài” do Bộ Ngoại Giao CSVN thành lập cách đây ba, bốn năm “chính thức khai trương Quỹ hỗ trợ cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài”. Quỹ này, theo tờ Nhân dân “có mục tiêu tài trợ cho các hoạt động bảo tồn và phát triễn bản sắc văn hóa truyền thống dân tộc, duy trì và phát triển bản sắc văn hóa truyền thống dân tộc, duy trì và phát triển tiếng Việt trong cộng đồng, tổ chức giao lưu về nguồn…”
Nguyễn Đình Bin, Thứ trưởng Thường Trực Bộ Ngoại Giao, Chủ nhiệm ủy ban về người Việt ở nước ngoài vừa “khai trương” cái gọi là “Quỹ hỗ trợ cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài” với ngân khoản 7 tỉ đồng (khoảng 455.000 đô la) chắc chắn Đảng và Nhà nước CSVN đã có danh sách các tờ báo, đài phát thanh, đài truyền hình… và một số nhà văn, nhà báo làm “truyền thông trung thực, hai chiều” ở nước ngoài cũng như một số “chuyên viên quậy phá”, được thụ hưởng số tiền máu này. Trong tương lai, cộng đồng người Việt Quốc Gia chống Cộng sẽ nhìn thấy những cơ quan truyền thông tay sai và các “chuyên viên quậy phá” sẽ hiện nguyên hình.
“Ý đồ chính trị” và cả “mục tiêu tình báo, gián điệp” của CSVN khi loan báo chính thức khai trương cái gọi là “Quỹ hỗ trợ cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài” chắc chắn là phải có.
Ngày khai trương cái gọi là “Quỹ hỗ trợ cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài” chính là ngày CSVN phát pháo lệnh công khai mở trận vận động chiến tấn công vào cộng động người Việt Quốc Gia chống Cộng tại hải ngoại.
Hơn lúc nào hết cộng đồng người Việt Quốc Gia cần đề cao cảnh giác nhằm ngăn chận sự xâm nhập của CSVN và bọn tay sai nằm vùng tại hải ngoại.
NGUYỄN THIẾU NHẪN

VIỆT CỘNG XÂM NHẬP HOUSTON- NHƯNG QUÁ LỘ LIỄU NÊN ĐÃ LỘ DIỆN NGAY TỪ ĐẦU !

CS Định Xâm Nhập Nhưng Sẽ Thất Bại
Vi Anh

Hai tin từ nhà cầm quyền CS Hà nội tung ra gần như đồng loạt là mở lãnh sự quán ở Houston, tiểu bang Texas của Mỹ vào tháng 9 và đưa giáo viên, đem chương trình và cấp sách giáo khoa ra nước ngoài dạy tiếng Việt cho trẻ em gốc Việt ở các nước Miên, Lào, Tiệp, Nga, Canada và Mỹ, sẽ bắt đầu từ nay cho đến năm 2010.Từ hình thức đến nội dung,đây là một chiến dịch CS Hà nội âm mưu và dự định xâm nhập vào các cộng đồng người Việt ở hải ngoại, một hình thức thi hành Nghị Quyết 36 của Bộ Chánh trị Đảng CS Hà nội. Lạnh lùng phân tích cho thấy bất cứ kế hoạch chiến tranh chánh trị nào nếu không hợp thời cơ, địa lợi, nhân hoà - ắt sẽ đại bại. Chiến dịch này rồi cũng như bao nhiêu chiến dịch khác CS Hà nội tung ra hải ngoại sẽ thất bại. Thất bại như chiến dịch CS Hà nội vận động "Việt Kiều" xin miển chiếu khán nhập cảnh và đưa đoàn văn công sang ngoại quốc. Và người Việt ở hải ngoại lại có thêm lý do để đồng tâm hiệp lực chống Cộng mạnh hơn vì thấy CS Hà nội muốn xâm nhập sâu sát cộng đồng VN ở hải ngoại bằng cách lợi dụng thế bang giao và nhu cầu bảo tồn tiếng Việt đồi với trẻ em gốc Việt ở hải ngoại. Một, về việc CS Hà nội mở lãnh sự quán ở Houston. Nước nào có bang giao với Mỹ là có thể thương lượng mở lãnh sự quán. Hà nội có bang giao với Washington thì có thể thương lượng điều ấy. Hà nội mở lãnh sự quán ở Houston, thì Mỹ mở ở Đà nẵng. Nếu nói về lợi hại kinh tế, chánh trị, xã hội thì Mỹ ở thế thượng phong. Đà nẵng có lợi cho Mỹ nhiều hơn so Houston đối với Hà nội. Đà nẵng gần Cam Ranh là một vịnh an toàn trú bão, có tính chiến lược trên con đường hàng hải cho Mỹ đi Á châu Thái bình Dương. Đà nẵng là trung tâm kinh tế, chánh trị của Miền Trung VN. Bao biến cố chánh trị dựa vào quần chúng, quí vị lãnh đạo đa số là người gốc Miền Trung. Bộ tư lịnh Quân Đoàn 1 và Vùng 1 Chiến Thuật đóng ở Đà nẵng. Mỹ cũng đặt toà lãnh sự ở Đà nẵng trong Chiến tranh VN. Từ Đà nẵng, bây giờ người Mỹ có thể theo dõi tình hình Trung Cộng khai thác bauxite ở Cao Nguyên, hành lang xâm nhập VN từ đường biển. Còn về phương diện xã hội, lãnh sự quán Houston hoàn toàn có hại cho CS Hà nội. CS khi mở công sở ngoại giao này nói ở Houston có 85,000 người Việt đang sinh sống. Cái kiểu tuyên truyền dụng danh đạt quả hơn là tình hình thực tế. Thực tế có 85,000 người nhưng là Mỹ gốc Việt, công dân hay thường trú nhân Mỹ gốc Việt, coi quốc kỳ VN là hồn thiêng sông núi VN, không bao giờ tự coi mình là thần dân của chế độ CS Hà nội. Những người này đâu có cần sự bảo vệ kiều dân của CS Hà nội, là nhiệm vụ căn bản của lãnh sự quán. Lãnh sự quán lớ quớ đưa cán bộ đảng viên đội lốp ngoại giao ra câu móc tổ chức đảng CS, thu thuế, làm tình báo, ngưòi Mỹ gốc Việt nếu không đánh đuổi thì cũng báo cho FBI bắt trục xuất vì hiệp ước bang giao và giao thương nước nào cũng cấm điều đó. Phương chi đạo luật McCathy của Mỹ hãy còn giá trị. Nhập quốc tịch Mỹ, người của bất cứ sắc tộc nào cũng phài có lời khai hữu thệ rằng trước không dính líu sau không dính líu với hai đảng độc tài Quốc xả và CS.Nếu tốn mỗi năm hàng trăm triệu để có một lãnh sự quán, treo cây cờ CS ru rú nưu gián ngày trong khuôn viên, cửa đóng im ỉm nhưng lại tạo điều kiện và cơ hội cho người Mỹ gốc Việt nay biểu tình mai biều tình - thì coi như CS Hà nội đã đem tiền thuế của người dân Việt đốt ở Mỹ chơi mà thôi. Đó là chưa nói con két Lê Dũng khi làm phát ngôn Bộ Ngoại giao mà đưa qua làm người đứng đầu Tổng lãnh sự quán VN tại Houston, sẽ là cơ hội cho ngưới Mỹ gốc Việt thêm lý do chứng minh cho lớp trẻ Mỹ gốc Việt sanh ở Mỹ thấy cán bộ CS là những ngườøi nói láo như vẹm.Hai, về việc CS đưa giáo viên, sách vở ra hải ngoại dạy tiếng Việt cho trẻ em gốc Việt. Trước nhứt không thể đưa tiếng Việt vào chương trình giáo dục công lập của các nước được. Nước nào cũng có chuyển ngữ (vehicle language) riêng cho chương trình giáo dục quốc gia, được coi là một lối thể hiện chủ quyền của nước đó. Ngay như ở Mỹ một nước tự do, dân chủ nhứt nhì hoàn cầu, với một xã hội đa văn hoá, đa chủng tộc, tiếng Anh vẫn là chuyển ngữ bó buộc. Tiếng Tây ban Nha, Pháp, Đức, VN chỉ là sinh ngữ chỉ học sinh trung học và sinh viên ở cấp đại học nhiệm ý chọn học thôi. TB Cali đông người Việt, vận động mạnh tiếng Việt mới được dạy trong vài trường trung học rất hiến hoi, tiểu học là không có. Tiếng Việt nếu có dạy thì cũng dạy ở các cộng đồng hay gia đình người Mỹ gốc Việt là chánh yếu. Bao nhiêu trường hợp đã xảy ra trong cộng đồng VN, khi thấy cây cờ CS Hà nội cô giáo Mỹ đưa ra để tượng trưng cho VN, học sinh dù lớp nhỏ cũng về nhà mét ba, mét má để báo cho cộâng đồng can thiệp. Nhu cầu duy trì tiếng Việt ở hải ngoại rất cao. Cộng đồng và gia đình người gốc Việt ở hải ngoại đã giải quyết, đi trước CS Hà nội lâu lắm rồi, trước ít nhứt cũng hơn 30 năm, từ sau khi định cư ở các nước. Cộâng đồng và gia đình VN đã nối tiếp dòng văn hoá VN, rất dị ứng với những "từ CS" nặng mùi Tàu, cách phát âm the thé, nuốt chữ, ghép chữ như muốn cướp lời của con người xã hội chủ nghĩa. Cộng đồng đã có những trung tâm Việt ngữ, ở khắp nơi, thậm chí chùa, nhà thờ, thánh thất, hội đoàn đồng hương đều có lớp dạy tiếng Việt rất gần gũi, quen thân. Các trung tâm Việt ngữ bây giờ lo thiếu học sinh chớ không sợ thiếu thầy, thiếu lớp.Còn về phương diện chuyên môn sư phạm, giáo viên, chương trình, cách dạy, sách vở từ trong nước "xuất khẩu" ra khó mà được tập thể người chấp nhận. Chắc chắn khi giáo viên trong nước ra dùng tiếng ngoại quốc để so sánh, giảng giải bài tiếng Việt, học sinh học quen với giọng chính thống, chuẩn mực của chuyển ngữ khó mà hiểu.. Phuơng pháp dạy tiếng Việt ở hải ngoại cũng khác ở VN là nơi tiếng Việt là chuyển ngữ. Phương pháp dạy tiếng Việt ở hải ngoại như dạy sinh ngữ, phải so sánh từ cách phát âm, ghép vần, đến văn phạm với ngôn ngữ chánh. Còn chương trình dạy ở hải ngoại phải thích hợp với hoàn cảnh của môi trường đa văn hóa, không có chuyện giáo án, đáp án phải đi bên lề phải, do ban giám hiệu buộc và duyệt trước như ở VN. Còn tương quan giữa học sinh và giáo viên khác với VN, thầy cô chỉ là bạn hay anh chị, chớ không phải là người lên lớp dạy đời, đọc chép như ở VN. Ở hải ngoại nhứt làø ở các nước có đông người Việt định cư đã có nhiều giáo viên, giáo sư giàu kinh nghiệm dạy tiếng Việt, có khoá tu nghiệp, đã có bộ sách giáo khoa sọan rất công phu và thích hợp từ lớp 1 đến trung học đệ nhứt cấp rồi. Còn sách giáo khoa của CS đưa ra ngoại quốc khá lâu rồi, bán ngoài chợ, có khi cho không cũng không ai lấy vì nội dung rất dị ứng đối người Việt hải ngoại. Ba và sau cùng, nói tới thì cũng phải nói lui. Hai "ý đồ" nói trên của CS Hà nội-- lập lãnh sự quán ở Houston và đưa giáo viên, sách vở ra ngoại quốc dạy tiếng Việt -- cũng có cái lợi; đó là lợi cho cán bộ đảng viên CS ở ngoại quốc. Đây là cơ hội những cán bộ có quyền thế trong đảng nhà nước đưa người của mình ra ngoại quốc, trong đó chánh yếu là "con cháu các cụ cả". Trước là để hưởng thụ ở ngoại quốc. Kế là tạo một đầu cầu để rửa tiền, chuyển tiền ra ngoại quốc. Con em của cán bộ đảng viên trong ngành ngoại giao, ngoại thương có người "kềm cặp" khỏi tốn tiền túi học ở quốc gia công tác. Chớ ý đồ xâm nhập cộng đồng bằng công tác lãnh sự và dạy tiếng Việt chắc chắn sẽ thất bại. Ngay những người Việt hải ngoại về VN làm ăn, hay những chánh trị salon đón gió trở cờ muốn hoà giải hoà họp kia còn "chém vè" trước tập thể người Việt ở hải ngoại, huống gì những cán bộ đảng viên đích đỏ lòm do CS Hà nội "điều" ra ngoại quốc.VI ANH


Úc Châu:
Tẩy trừ Văn Công VIỆT CỘNG

Trận chiến đã sang ngày thứ hai ...

Melbourne, 30-08-2009Hưởng ứng lời kêu gọi của Ban Chấp Hành Cộng Đồng Người Việt Tự Do Victoria (Melbourne), Cộng Đồng Người Việt Tự Do Sydney, Adelaide và Brisbane không ngại đường xa đã vượt hàng ngàn cây số trên những chuyến xe buýt xuyên tiểu bang đi thâu đêm đến Melbourne để nói lên tiếng nói và bày tỏ sự phẩn nộ chương trình nhạc văn hoá vận của CSVN "Tứ Đại Thiên Vương". Trưa hôm nay, Chủ Nhật ngày 30 tháng 8, đoàn biểu tình đã tăng lên gấp đôi ba lần ngày thứ Sáu. Thời tiết hôm nay trở nên dể chịu hơn buổi chiều thứ Sáu vừa rồi, ông trời đã ưu đãi và cũng để sưởi ấm lòng cho đoàn biểu tình từ bốn phương tựu về Melbourne để cùng hiệp lực với đồng hương Melbourne quyết tẩy trừ đoàn văn công Việt cộng trình diễn dưới chiêu bài từ thiện. Trời không lấm tấm mưa và lạnh như tối thứ Sáu nhưng gió thỉnh thoảng vẫn thường lướt qua đủ để tung bay hàng mấy trăm lá cờ Vàng và cờ Úc trông rất hùng vĩ. Ngoài những biểu ngữ "Freedom For Vietnam", "Democracy For Vietnam" lần biểu tình này còn có một số biểu ngữ đặc biệt như "Boycott Crown Casino", “Crown Casino + Communist $ = Blood $”, "SBS Prefers Money Over Our Community!" và “SBS Sold Us Out Again”.Lý do thứ nhất của cuộc biểu tình là luôn luôn đòi hỏi Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho Việt Nam.Lý do thứ hai là tẩy chay Crown Casino và để gửi một thông điệp mạnh mẽ cho ban giám đốc của Crown Casino là chúng ta không muốn sự hiện diện của văn công CSVN tại Crown. Và kết qủa là giải trí ưu chuộng gì khi rạp The Palms của Crown với sức chứa hàng ngàn người mà hôm nay số người đi xem chỉ có chừng hơn 100 người (Việt Cộng, Việt Gian và tay sai) trong khi bên ngoài đoàn biểu tình đông gấp 3 gấp 4 lần! Không may hôm nay là ngày Bầu cử Cộng Đồng Victoria cho nên số người tham dự biểu tình cũng ít đi ít nhiều. Cộng đồng người Việt hôm nay đã bỏ phiếu bằng đầu người, đã cho Crown Casino biết giải trí nào là ưa chuộng của người Việt tỵ nạn và thân chủ nào là thân chủ Việt Nam. (Hôm nay hàng ngàn chiếc ghế trống trong rạp The Palm may mắn được thưởng ngoạn những trò múa rối của Tứ Đại Thiên Vương vì chỉ có những chiếc ghế - vật vô tri vô giác nầy mới thấu hiểu được những trò múa rối hay những thuyết của Cộng Sản là: Vô sản, Vô tôn giáo, Vô gia đinh, ....nầy thôi)

Lý do thứ ba liên quan đến đài SBS Radio là vì đài phát thanh đã cho quảng cáo chương trình nhạc hội. Điều này đã đi ngược lại đường hướng và mục đích của đài, không phục vụ quyền lợi của những người Việt thọ thuế và làm tổn thương cộng động người Việt ở Úc. Lâu nay đài SBS radio vẫn giữ vị trí trung lập, không cho phát thanh những lời kêu gọi biểu tình của cộng đồng người Việt sao giờ lại quảng cáo cho đối tượng mà cộng đồng người Việt biểu tình!? Chẳng khác nào đài SBS Radio đã đi ngược lại đường hướng vạch ra lâu nay của chính mình, tạo nên sự phẩn nộ cho thính giả, đó là đối tượng người Việt của chương trình tiếng Việt của đài. Ban Việt ngữ SBS Radio cũng đã lên tiếng phản đối về sự việc này với Ban Quản trị. Ban Chấp hành CĐNVTD nhận được sự hậu thuẩn từ quý vị thuộc Ban quản trị trung cấp SBS Radio. Ban Chấp hành CĐNVTD Liên Bang Úc Châu và tiểu bang Victoria đã liên tục phản kháng với các cấp quản trị của đài phát thanh SBS trong mấy ngày qua. Nhưng khi lên đến cấp tối cao, ông Acting Managing Director của cả hệ thống SBS (TiVi lẫn phát thanh) là ông Richard Finlayson thì ông này đã phủ quyết và vẫn cho phát thanh quảng cáo này. Được biết người được ông Richard Finlayson tham vấn là một nhân viên phụ trách về quảng cáo người Úc gốc Việt, ông Thắng Ngô, từng là một cựu Nghị viên thành phố Fairfield ở Sydney. Vấn đề này hiện đang là một đề tài nóng bỏng trong cộng đồng người Việt ở Melbourne. Đồng hương đang rất phẩn uất và tiếp tục đấu tranh trong cuộc chiến chống lại Văn Hoá Vận của CS./- WebLyHuong.

Saturday, August 29, 2009

Bai Phong Van Vu Ngu Chieu
Saturday, August 29, 2009 4:28 PM

Ðôi Lời Minh Xác:


Trước Hiện Tượng Mọi Rợ Văn Hóa [Cultural Barbarism]Nguyên VũMọi Rợ văn hóa [cultural barbarism]. Thoạt nghe có vẻ lạ tai, nhưng suy nghĩ kỹ, mới thấy thấm thía. Ðọc cổ thư Trung Hoa, thường thấy những người tự xưng là “người Hoa hạ” rất tự hào về tập tục đội mũ, mặc áo, dinh thự nguy nga, ăn uống tiếp khách ngồi bàn, ngồi ghế, có chữ viết, sách vở. Chung quanh Hoa hạ toàn là bọn man, di, nhung, địch, hướng về triều đình Hán tộc để nghênh đón ân đức. Khổng Khâu–một thời được xưng tụng như vạn thế sư biểu–cũng từng thận trọng phân loại man di tứ phương, và “phán” rằng bọn mọi rợ ở phương Nam lúc nằm ngủ, chân đầu lộn ngược. Dù trên thực tế, Khổng Khâu chẳng hiểu biết gì về phong tục, tập quán, hay thứ ngôn ngữ “líu lo như chim” của các dân tộc phương Nam. Và, dĩ nhiên, cũngchưa từng đặt chân đến những xứ mà có thời gian, bốn năm thế kỷ sau ngày Khổng Khâu chết, vua quan Hán vẫn tin rằng người ta làm nhà cửa hướng về phương Bắc để đón ánh mặt trời! Sách Lễ Ký huyễn truyền về tám tộc Nam Man khắc chữ tên trán, cẳng chân giao nhau. Văn gia Hán sau này còn có thói quen thêm những bộ trùng, bộ khuyển trong việc đặt tên nước, tên dân lân bang.Những dân tộc bị Khổng Khâu hay trí thức Hán đặt tên là “Nam Man” hay “Tây Nam Man Di” hẳn chẳng vui vẻ gì, nếu không phải phẫn nộ trước thái độ có thể gọi là “mọi rợ văn hóa” kiểu Hán tộc này. Nhưng thực ra, sự mọi rợ văn hóa không chỉ dành độc quyền cho Khổng Khâu cùng Hán tộc. Chính những người phương Nam của Trung Hoa đôi lúc cũng có những hành động mọi rợ văn hóa không kém. Sự mọi rợ này bộc lộ rõ ràng nhất qua hành vi “đào mộ” (chửi rủa) hay “cung văn” (nịnh hót trong những cơn lên đồng) nhan nhản trong lịch sử mà ta có thể tạm gọi là những loài sâu bọ của bông hoa lịch sử.Một số sử quan Việt, chẳng hạn, từng mượn những quốc sử để ca ngợi người có quyền uy, tiền bạc hầu kiếm chút đỉnh chung, hay miệt thị, nguyền rủa những người thua cuộc là “ngụy” hay “yêu đảng.” Nhưng đáng ghê tởm hơn nữa là hiện tượng “ziết sử” một thời thịnh hành ở hải ngoại cũng như quốc nội trong thế kỷ XX và XXI.Có nhiều loại người “ziết sử,” với trình độ học vấn, xuất thân khác nhau. Nổi danh nhất là Ðặng Thái Mai, Tôn Thất Thiện, Lữ Giang, Trần Chung Ngọc, Lê Trọng Văn, v.. v . . Trường phái này thường sử dụng thủ thuật cả vú lấp miệng em, tảng lờ mọi sự thực lịch sử, ngụy tạo tư liệu, hoặc trộm cắp công trình tim óc của các nhà nghiên cứu chuyên nghiệp–rồi xào nấu, nhắm mắt lại mà cung văn hoặc đào mộ trên báo chí hay những cuốn “sách” của họ. Ðặng Thái Mai, chẳng hạn, từng bịa đặt ra việc Phó Bảng Nguyễn Sinh [Sanh] Huy yêu nước, không chịu làm quan cho Pháp–trong khi thực tế Phó Bảng Huy làm việc đắc lực cho “Tây” đến độ Nguyễn Sinh Côn được đặc cách nhận vào trường Quốc Học Huế năm 1908, và ít lâu sau bản thân Huyđược cử làm tri huyện Bình Khê–một huyện dữ dằn nhất tỉnh Bình Ðịnh trong cuộc nổi dạy năm 1908 của nông dân, cần được “vỗ yên” sau “loạn cúp tóc” hay “loạn đồng bào.” Sau đó, Huy bị cách chức, tống giam từ ngày 19/5/1910, rồi phiêu lưu vô định ở miền Nam, khiến Nguyễn Sinh Côn phải bỏ học, rồi trốn xuống tàu ra hải ngoại, làm đủ thứ nghề. Xin nhập học đường tắt trường Ecole Coloniale, nhưng bị từ chối, “Paul Thành”–một bí danh mới của Nguyễn Sinh Côn–từng viết thư cho viên chức thuộc địa Pháp nhờ chuyển tiền giúp đỡ Phó bảng Huy, và xin cho cha được phục hồi chức tước, nhưng Khâm sứ Pháp không tìm ra tông tích Phó Bảng Huy. Nguyễn Sinh Côn còn yêu cầu anh trai là Nguyễn Sinh Khiêm viết thư “van nài” Sarraut “đạinhân” can thiệp cho Côn (Tất Thành) được nhập học trường Thuộc Ðịa Paris, vì trường này đòi hỏi học viên phải được chính phủ Liên Bang Ðông Dương gửi đi. Tóm lại, hai lá đơn xin nhập học trường Thuộc Ðịa ngày 15/9/1911 không phải là nỗ lực cuối cùng xin phục vụ Pháp của Nguyễn Sinh Côn (Tất Thành). Không hề có việc cha Nguyễn Sinh Côn không chịu làm quan cho Pháp; và, HCM đã lên đường ra hải ngoại chưa hẳn đã vì muốn tìm đường cứu nước như những nhà cung văn của chế độ khua chiêng, gõ trống bên cạnh những lời xưng tụng muôn năm vang dội các hội trường.Trần Chung Ngọc–cựu giảng nghiệm viên phòng thực tập Vật Lý tại Ðại học Wisconsin-Madison–nhắm mắt chửi rủa công giáo, tin lành, ca ngợi hay bênh vực chế độ cộng sản–dù chẳng biết gì nhiều về hai tôn giáo lớn Tây phương, hay phong trào Cộng Sản. Cóp nhặt từ tác giả này vài câu, tác giả khác ít câu in vào “sách” mình, làm như học nhiều, hiểu rộng–nhưng chưa hẳn đọc mà đã hiểu các tác giả hay những điều trích dẫn đó. Chẳng thấy Trần Chung Ngọc công bố một tài liệu nào do mình phát hiện–nên lập luận chỉ là một thứ nhai lại của người khác, kèn kẹt tiếng nghiến răng khoái trá, man rợ. Khi được đọc lần đầu tiên trong đời về kế hoạch “chỉnh quân,” “chỉnh huấn” theo kiểu Mao-ít qua sự dạy bảo của các cố vấn TrungCộng dưới quyền Luo Guibo [La Quí Ba] và Wei Guoqing [Vi Quốc Thanh] trong thập niên 1950, kiến thức “kinh điển” của Trần Chung Ngọc chỉ cho phép nhà ziết sử giẫy nẩy lên rằng đó là vu cáo bộ đội Cụ Hồ, vì bộ đội cụ Hồ vô cùng oai hùng, tại sao bỗng dưng lại bắt phải chỉnh quân, chỉnh huấn. Lối “ziết sử” trên của Trần Chung Ngọc khiến những cán bộ tuyên giáo CSVN có lẽ cũng phải đỏ mặt vì sự cung văn lố bịch, dựa trên sự ngu dốt hào nhoáng và điêu ngoa sặc sỡ. Ðó là chưa kể những người như Khuất Duy Tiến hay Ðặng Vũ Hiệp, cựu Tư lệnh B-3, cùng hàng chục ngàn nạn nhân khác của kế hoạch Mao hóa quân đội CSVN, dưới sự chỉ đạo của cán bộ Trung Cộng. Khi có người chỉ cho Trần Chung Ngọc biết chỉnh huấn, chỉnh quân ở đây cónghĩa học tập tư tưởng quân sự Mao Nhuận Chi “vĩ đại,” Trần Chung Ngọc mới ngẩn người ra, xin lỗi, tự biện hộ mình không chuyên biệt về sử. Nhưng chỉ nhận lỗi cho có, trên mặt các báo và mạng điện tử hải ngoại, Trần Chung Ngọc lúc nào cũng hùng hồn ziết sử (Trần Chung Ngọc rất sính dụng từ ngữ này).Một “nhà ziết sử” lừng lẫy khác, thường bút chiến với Trần Chung Ngọc, là Lữ Giang. Lữ Giang tìm đủ cách đào mộ các lãnh tụ Phật Giáo, cung văn họ Ngô, thấy ai đưa ra những tư liệu bất lợi cho họ Ngô là chửi rủa bằng những ngôn ngữ hạ cấp. Nhưng kiến thức thực sự của Lữ Giang ra sao? Trong cuốn Những Bí Ẩn Lịch Sử, nhà ziết sử Lữ Giang phán rằng: Thân phụ cụ Phan Bội Châu đã phải sửa tên “San” của cụ thành Châu, vì sợ “phạm húy” vua Duy Tân (Vĩnh San) vài ba năm trước ngày vua Duy Tân chào đời! Khi ăn cắp tư liệu của tôi về lá thư riêng của Khâm sứ Pháp gửi cho Toàn quyền Ðông Dương, Lữ Giang mọc ra rằng đó là một “văn thư,” lại còn trích dẫn số ký hiệu văn khố cẩn thận. Ðó là chưa nói đến những tư liệu chưagiải mật mang danh hiệu SPCE tại Aix-en Provence mà chỉ những người nghiên cứu chuyên nghiệp mới được tham khảo nếu được phép của Bộ Văn Hóa Pháp. Thái độ thiếu lương thiện trí thức của Lữ Giang còn bộc lộ qua việc trộm cắp tư liệu của nhiều tác giả khác, nhưng quên trưng dẫn, và còn ghi chú nguồn tài liệu rõ ràng mà những tác giả nạn nhân tham khảo, ra vẻ ta đây cũng từng “nghiên cứu.” Khi bị vạch mặt nạ, Lữ Giang đưa ra một thứ lý luận cuối cùng của trò mọi rợ văn hóa: vu cáo tôi xuyên tạc lịch sử vì đưa ra những sử liệu văn khố mà không ai có thể phủ nhận hay phản bác sự khả tín. Tiếp đó là cái mũ “chống Ki-tô giáo.” Tôi vẫn nghĩ Lữ Giang, hay những người–như một người từng quen biết ở San Jose, chẳng có chút vốnliếng sử học nào, vu cáo tôi là “bài Ki-tô” hay chống Ngô Ðình Diệm, trên loại lưới nhện Talawas (mà tôi từng nói rõ vô cùng khinh bỉ)–chẳng thuyết phục được ai, ngoại trừ những người muốn được thuyết phục. Y hệt lập luận tôi “chống Cộng khét tiếng” hay muốn làm giảm gia trị Hồ khi công bố tư liệu văn khố mới về HCM. Nhưng tôi vẫn nghĩ Lữ Giang chỉ là một trường hợp cá biệt, không thể đại diện cho tập thể trí thức Ki-tô.Còn Lê Trọng Văn–từng kiêu hãnh tự nhận là nhặng báo cho Ngô Ðình Nhu để tăng giá trị “bí ẩn lịch sử” về họ Ngô–HAI LẦN ăn cắp tư liệu của tôi in vào “sách” [thư Ngô Ðình Thục gửi Toàn Quyền Decoux năm 1944, và thư Petrus Key gửi Trung tá Jauréguiberry vào tháng 3/1859]. Lê Trọng Văn còn cho rằng tôi không biết lịch sử Việt Nam khi gọi sông Cửu Long (hạ nguồn Lan Thương Giang trong lãnh thổ Lào) là sông Khung, hay Liên Bang Thái Tự Trị (ZANO) gồm mười sáu (16) châu mà không phải mười hai (12) châu như huyền thoại Thái–hai ý niệm và thực thể chính trị hoàn toàn khác biệt nhau mà những nhặng báo như Lê Trọng Văn khó đủ học vấn để tường tận. Giống như Trần Chung Ngọc và Lữ Giang, chẳng phải tôi sai, mà các đương sự chưa từng được nghe haybiết đến những chi tiết lịch sử tầm thường trên.Thực ra, với tôi, những côn đồ và mọi rợ văn hóa không đủ khiến quan tâm. Sau lần bị kích tim đầu năm 2008, kế cận cõi chết, tôi nhận hiểu không còn nhiều thì giờ, cần tập trung vào việc kết thúc những nghiên cứu của mình. Tôi cũng phá lệ thường, cho phổ biến trên tạp chí Hợp Lưu những nghiên cứu mới nhất, hy vọng xan xẻ kiến thức sử học với học giả và độc giả thân quí bốn phương. Cuối năm 2008, do đề nghị của văn hữu Nguyễn Vĩnh Châu, tôi còn chấp thuận cho ông Trần Quốc Bảo phỏng vấn để “làm film” về HCM, với điều kiện duy nhất là phải tôn trọng sự thực lịch sử. Bạn quí của tôi, như nhà văn Trùng Dương và Ngô Thế Vinh, có thể chứng thực điều trên. Việc nhóm ông Bảo không thực hiện đúng lời hứa–sản xuất cuốnDVD “sự thực về HCM” nhưng còn chứa đựng nhiều chi tiết sai lầm, những lời chứng mà mức khả tín rất đáng hoài nghi–không vượt ra ngoài sự lo ngại của tôi. Bởi thế, tôi đã dành cho Nguyễn Vĩnh Châu một bài phỏng vấn quanh những đề tài về HCM để có dịp phổ biến khi thuận tiện.Cuốn DVD vừa phát hành, tôi được website Cộng Sản Việt Nam xếp hạng là chống Cộng khét tiếng, và hàm ý không đưa ra điều gì mới. Thực ra, cần minh xác, tôi chống bất cứ hình thức độc tài nào, bất kể màu sắc ý thức hệ. Ðây không phải lần đầu tiên tôi nói đến sự vi phạm Hiến Chương LHQ và Tuyên Ngôn Nhân Quyền 1948. Trong “Seminar Paper” năm 1999 đòi hỏi của trường Luật Houston trước ngày tốt nghiệp–với tựa “The Human Rights Aspect of the United States-Vietnam Relations, 1975-1995”–đã phản ảnh hết tâm ý của tôi nói chung, và nhận định về Việt Nam, nói riêng. Ðiều khó ngỡ là mới đây, chuyên viên ziết sử Trần Chung Ngọc bỗng nhập cuộc, chẳng hiểu do tự nguyện hay nhận lệnh từ đâu, hung hăng đả kích DVD “Sự Thực về HCM.” Giở trò giảmù sa mưa, Trần Chung Ngọc trích tác giả này, tác giả nọ để bảo vệ luận cứ mình. Trong số những người được dẫn chứng có Duiker và Quinn-Judge, hai tác giả cũng xuất hiện trong DVD của nhóm Linh mục Lễ. Nhưng chẳng thấy Trần Chung Ngọc đưa ra được bằng chứng có giá trị nào để phản bác, ngoài những lời “tinh tinh” vu vơ. Mặc dù được chính phủ VNCH gửi qua Mỹ du học nhờ học bổng Mỹ và thành tích cựu sĩ quan, kiếm được mảnh bằng về Vật Lý, nhưng Trần Chung Ngọc không nắm được nguyên tắc cơ bản của đối thoại và lý luận. Ðó là muốn bài bác một nhận định sử học của những người nghiên cứu chuyên nghiệp, phải xuất trình được những tư liệu khác với những dữ kiện do người Trần Chung Ngọc muốn phê phán đưa ra. Ðáng lẽ TrầnChung Ngọc phải biết theo thí dụ cụ thể sau: Ðể chứng minh Quinn-Judge không phải là một học giả nghiêm túc hay có giá trị về HCM, mà Trần Chung Ngọc ca ngợi hết lời, đánh giá mỗi nhận xét như chừng mang sức nặng thánh kinh, một sinh viên năm thứ nhất Sử học thôi cũng đủ cho Trần Chung Ngọc thấy hai trong hàng chục nhược điểm của Quinn-Judge trong tập tiểu thuyết lịch sử về HCM: Thứ nhất, trong bài “Thỉnh nguyện của dân An-na-mít” trên báo L’Humanité ngày 18/6/1919, không hề có tên Nguyễn Ái Quốc như Quinn-Judge hoang tưởng. (Xem Chính Ðạo, HCM con người và huyền thoại, tập I, 1997). Thứ hai, mặc dù mật thám Pháp báo cáo rõ ràng người phụ nữ vượt biên qua Vân Nam năm 1939 không phải là “Fan Lan” Nguyễn Thị Vịnh, nhưng Quinn-Judge vẫn cho rằng Minh Khaicó thể đã âm thầm đi tìm Linov Côn. Quinn-Judge cũng chẳng biết gì nhiều về Nguyễn Sinh Côn hay bối cảnh xã hội VN trong hai thập niên đầu của thế kỷ XX–liệu có xứng đáng chăng để diễn dịch về tâm trạng HCM? (Tôi vẫn nghĩ Trần Chung Ngọc chưa đọc kỹ Quinn-Judge, hoặc đọc mà không hiểu, không phát hiện nổi sai lầm và dụng tâm của người cựu nữ ký giả này)Cách nào đi nữa, trung thành với tinh thần mọi rợ văn hóa, Trần Chung Ngọc nhảy ngay đến kết luận là tôi “cường điệu” khi đưa ra nhận xét rằng HCM là người chỉ có tham tâm giành đoạt quyền lực và duy trì độc quyền cai trị. Hy vọng quí thân hữu và độc giả đọc những điều tôi phát biểu về HCM, do Nguyễn Vĩnh Châu ghi lại, và cho tôi biết ý kiến.Một cách tổng quát, tất cả những kẻ “Ziết sử” đều xan xẻ một đặc tính chung. Ðó là chẳng biết gì về sử, chỉ dùng trí tưởng tượng của mình để uốn cong những mảnh vụn sử liệu lịch sử theo mục đích “cung văn,” hay “đào mộ” giai đoạn. Lập luận của Trần Chung Ngọc hay Lữ Giang khiến người ta không thể không nhớ đến một câu bất hủ của Socrate: “Ðiều tội lỗi nhất là cứ tưởng mình biết điều mình thực sự chẳng biết gì cả.” Nhưng những kẻ ziết sử hình như bất chấp dư luận, miễn hồ đạt được mục tiêu của mình. Như cầu xin một bữa ăn nhậu, hay một chút đỉnh chung, ân sủng cuối đời của nhà cầm quyền; và, không đủ kiến thức hoặc sự tỉnh táo để nhìn lại những cái gương tầy liếp đầy phẫn hận, cùng máuvà nước mắt của thành viên hai tổ chức Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam, hay Liên Minh Dân Chủ, Hòa Bình năm 1968–hai dụng cụ thôn tính miền Nam của Lê Duẩn-Lê Ðức Thọ–nhưng đã bị vứt ra hải ngoại hay chìm vào bóng tối các đô thị sau khi người CS đã đạt mục tiêu.Ðáng lẽ tôi giữ thái độ im lặng, tập trung vào việc hoàn tất các nghiên cứu của mình. Tuy nhiên, Trần Chung Ngọc đã mượn trang website Sách Hiếm có liên hệ với ông bà Nguyễn Mạnh Quang để phô trương đặc tính hung hãn mọi rợ văn hóa khi đả kích cuốn DVD “Sự Thực về HCM,” đào mộ và cung văn theo cảm tính hoặc lệnh trên, bất chấp sự thực, lương tâm và công tâm của con người thôi, nói chi người từng tốt nghiệp một đại học Mỹ. Chẳng hiểu Trần Chung Ngọc đã được hưởng những phần thưởng gì để đả phá những người chống Cộng miền Nam không chút kiêng dè. Nhưng những người thuê mướn Trần Chung Ngọc quên một điều: Bầy ziết sử và tinh tinh tân thời không thể tô son, thiếp vàng lại cho HCM hay chế độ được nữa. Hành động viết thưcho Chu Ân Lai nhìn nhận biên giới biển có những dấu chấm và gạch đứt quãng là bằng chứng hùng hồn nhất về tham vọng giành đoạt quyền lực với mọi giá của HCM cùng Ðảng CSVN. Cộng đồng người Việt hải ngoại sẽ là những tấm gương soi gáy HCM và Ðảng CSVN đến ngàn đời. Lúc ấy thi hài những HCM, Phạm Văn Ðồng, Nông Ðức Mạnh có thể đã tan thành tro bụi, nhưng sẽ bị các cháu học sinh từ lớp đồng ấu trở lên hài tội cắt đất cho Hán tộc để cầu quyền lực, danh vọng. Chắc là dòng giõi, con cháu “lãnh tụ” chẳng hãnh diện gì và sẽ gánh chịu đủ búa rìu dư luận.Phần những người như Lữ Giang hay Trần Chung Ngọc, Ðặng Thai Mai? Chỉ có sự im lặng, và một cái nhún vai rẻ rúng, cho những kẻ vì chút lợi nhuận nhất thời mà tẩy xóa cho sạch lương tâm và niềm kiêu hãnh của một con người. Họ sẽ chìm vào lãng quên, chẳng còn dấu tích nào về một thời gian hiện hữu như những ngụy trí thức và mọi rợ văn hóa.Houston, 29/8/2009
Nguyên Vũ
Vũ Ngự Chiêu

Nguyễn Vũ Bình TRẢ LỜI ĐQ ANH THÁI

''Ra trước ống kính là vô cùng khác thường"

Friday, August 28, 2009

Thực hiện: Ðinh Quang Anh Thái

Tối 19 Tháng Tám vừa qua, truyền hình nhà nước Hà Nội, đài VTV1 và VTV2, cho chiếu đoạn phim khá dài với nội dung “nhận tội và xin khoan hồng” của bốn nhà đấu tranh cho dân chủ, là Thạc Sĩ Nguyễn Tiến Trung, Kỹ Sư Trần Huỳnh Duy Thức, cựu Trung Tá Trần Anh Kim, và Luật Sư Lê Công Ðịnh. Cả bốn người đều bị bắt trong vòng hai tháng qua, với tội danh “hoạt động chống nhà nước CHXHCN Việt Nam” theo Ðiều 88, Bộ Luật Hình Sự. Những người đấu tranh dân chủ khác tại Việt Nam nhận định ra sao về sự việc này? Nhà báo Nguyễn Vũ Bình hiện sống tại Hà Nội trả lời bằng điện thoại cuộc phỏng vấn sau đây của Người Việt. Cuộc phỏng vấn do phóng viên Ðinh Quang Anh Thái thực hiện.
***
-ÐQAThái: Cảm nhận của ông ra sao về việc những người đấu tranh dân chủ tại Việt Nam bị đưa lên truyền hình của nhà nước và nhìn nhận “có tội”?
-Nhà báo Nguyễn Vũ Bình: Rất buồn. Nhưng cá nhân tôi đã từng bị tù cho nên tôi cũng hiểu được rằng, thực ra, phần lớn những người bị bắt, bị tù đầy, việc giữ vững được cái lý tưởng, cái ý chí, cái bản lãnh, số người đó hiếm lắm. Bị tù là một đòn cân não vô cùng lớn, những người chưa bao giờ bị tù thì không thể nào hình dung nổi, không thể hiểu nổi. Nên nhận tội là chuyện bình thường.
Khi tôi bị bắt, đợt đó trên dưới chục người cùng bị bắt, sau khi được thả ra, hành xử ra sao, mọi người đều biết cả. Nghĩa là, giữ được bản lãnh, ý chí là cực kỳ hiếm và đáng trân trọng; không giữ được là chuyện bình thường.
Riêng sự việc 4 nhà tranh đấu lên truyền hình thú tội, có sự kiện cần phải suy nghĩ. Ðó là tuy không giữ được bản lãnh, thế nhưng để đứng lên trình bày trước ống kính TV mà nhưng người này biết trước làm như thế hậu quả rất lớn, thì dù không giữ được bản lãnh, nhưng họ cũng rất đắn đo. Trong tù họ dùng cái từ “nhận tội vi phạm pháp luật”, thế nhưng thừa nhận thì cứ thừa nhận; nhưng từ việc thừa nhận tới hành động ra nói trước ống kính, thì đó là tình huống vô cùng đặc biệt, vô cùng khác thường. Thành ra, số người nhận tội rồi đồng ý ra trước ống kính thật là hiếm, là một điều cực kỳ khác thường.
-ÐQAThái: Khác thường ở điểm nào, thưa ông?
-Nhà báo Nguyễn Vũ Bình: Khác thường ở chỗ, cùng lắm là một đến hai người là cùng ra thú tội trước ống kính.. Ðằng này tới bốn người. Mặc dù tôi đã nói, trong tù, nhận tội là chuyện bình thường. Nhưng mà nhận là nhận thế thôi chứ nói công khai trên truyền hình thì là điều vô cùng khác thường. Chúng ta phải tìm hiểu tại sao lại xảy ra sự việc như thế; và chuyện này từ đâu ra và nhằm chuẩn bị cho cái gì, đó là vấn đề những người đấu tranh dân chủ cần phải nghiên cứu.
-ÐQAThái: Ông có lý giải được chuyện khác thường này từ đâu ra và nhằm chuẩn bị cho cái gì?
-Nhà báo Nguyễn Vũ Bình: Tôi lý giải được, có thể dự đoán được tại sao người ta làm như vậy, có thể đúng có thể sai, nhưng bây giờ tôi chưa thể nói được.
-ÐQAThái: Dù không nói được bây giờ, nhưng theo ông, việc người ta “chuẩn bị cho cái gì,” nó có lợi cho phong trào dân chủ không?
-Nhà báo Nguyễn Vũ Bình: Tất nhiên việc làm của nhà nước như vậy là không bao giờ có lợi cho phong trào dân chủ.
-ÐQAThái: Ông có thể cho biết ông ngày trước bị bắt lúc nào?
-Nhà báo Nguyễn Vũ Bình: Tôi bị bắt ngày 25 Tháng Chín, năm 2002 và ra khỏi tù ngày 9 Tháng Sáu, năm 2007. Tổng cộng là 4 năm 8 tháng..
-ÐQAThái: Trong thời gian bị tù đầy, tinh thần của ông ra sao?
-Nhà báo Nguyễn Vũ Bình: Tôi nghĩ rằng tôi là người có lý tưởng thực sự. Vì ý tưởng dấn thân tôi đã hình thành rất lâu, và tôi đã chấp nhận từ bỏ công ăn việc làm để đấu tranh vì lý tưởng, chấp nhận tù đầy, thậm chí cả cái chết. Trước khi dấn thân tôi đã xác định như vậy. Tôi không dám nói những người nhận tội là không có lý tưởng nhưng kiên trì với lý tưởng thì cũng đòi hỏi nhiều sự chịu đựng, hy sinh.
-ÐQAThái: Trước khi bị bắt, vị thế xã hội của ông là gì?
-Nhà báo Nguyễn Vũ Bình: Tôi là biên tập viên của tạp chí Cộng Sản và cơ hội tiến thân của tôi rất lớn. Tôi không phải là đảng viên nhưng tôi là người lập ra Hội Sinh Viên Xuân Thủy năm 89 và tôi là chủ tịch hội. Sau đó, tôi tham gia hội Ðồng Hương Hành Thiện là hội rất là mạnh do ông Ðặng Xuân Phi là em ruột ông Trường Chinh làm hội trưởng. Hội này toàn là những người làm quan chức lớn. Thành ra cơ hội của tôi rất lớn. Nhưng tôi đã từ bỏ tất cả để đấu tranh.
-ÐQAThái: Theo ông thì việc các nhà tranh đấu lên truyền hình “nhận tội” có làm chùn bước phong trào dân chủ tại Việt Nam không?
-Nhà báo Nguyễn Vũ Bình: Bài bản của nhà cầm quyền chuẩn bị như thế quả thật là ghê gớm và tác động của việc này không nhỏ đối với phong trào đấu tranh dân chủ. Nhưng dù ảnh hưởng nặng hơn nữa thì phong trào vẫn cứ tiến lên. Vì dân chủ là khát vọng của người dân. Tôi tin tưởng như thế. Tôi mong muốn mọi người tin tưởng vào tương lai tươi sáng của phong trào dân chủ Việt Nam . Và tôi vẫn cho rằng, thời gian chỉ một hai năm nữa thôi, sẽ có sự thay đổi chế độ..
-ÐQAThái: Cám ơn ông đã trả lời phỏng vấn của Người Việt. /-

Bấm chữ "Older Posts" trên đây để xem tiếp .... Dưới Là Bài Cũ Theo Từng Tháng.

 
*** Nếu Thích QUẢNG BA, Thích Phước Tấn bất chấp dư luận can ngăn mà về VN tham dự Phât Đản do Việt Cộng tổ chức tại Hà Nội vào tháng 5/2008. Thì đương nhiên 2 Cộng Sư nầy đã đứng ra khiêu khích và tuyên chiến với cả Cộng Đồng Tự Do Hải Ngoại chúng ta ...