Thử nhìn viễn tượng
KHÔNG TƯỞNG HAY TIÊN TRI
"NHỮNG HÀI HÒA CHO MỘT XÃ HỘI
hay là MỘT XÃ HỘI HÀI HÒA"
Phan Văn Song
Mẫu “xã hội Âu Mỹ” càng ngày càng gặp nhiều khó khăn. Các quốc gia “đang vươn lên” tiên liệu không thể chạy theo mẫu xã hội phương Tây, vì chẳng chóng thì chầy sẽ gặp tình trạng đổ vỡ. Càng đổ vỡ nhanh hơn là những “chặng đường phát triển” thường bị đi tắt vì thiếu củng cố các “hạ từng cơ sở”. Cảnh em bé chăn trâu, “ngồi mình trâu tay cầm cờ lau, tay cầm cell phone đấu láo” ở quê Việt Nam. Nói tóm lại, bé chăn trâu sử dụng đìện thoại di đông để nói chuyện với bà nội đang đi du lịch ở Mỹ thăm bà con sẽ là chuyện bình thường.
Hu Tsin Tao, lãnh đạo Trung quốc trong một bài diển văn vừa qua cũng mong đem lại Trung quốc tương lai một xã hội hài hòa, vì cảm nhận cái phát triển không đồng nhịp của xã hội Trung quốc hiện nay sẽ là một cái nạn cho tương lai.
Thế giới xã hội “Âu Mỹ”, mẫu mực phát triển của các nước “đang đi lên” hiện gặp nhiều vấn đề nan giải, đặc biệt ở Âu châu, như vừa qua ở Pháp. Sự “cùng sống chung”, nơi “gặp gỡ” của nhiều cộng đồng trong một xã hội đa văn hóa, đa chủng tộc, đem lại những đụng chạm, tranh chấp khó giải quyết: tranh chấp giữa các cộng đồng, tranh chấp giữa những thế hệ, tranh chấp giữa những tôn giáo, tranh chấp giữa xóm nhà giàu và xóm nhà nghèo, giữa trung tâm thành phố và ven đô. Và nguy hiểm hơn, là sự tranh chấp giữa giai cấp những thành phần có tổ chức, có kỷ luật, của những người đang có việc, đang làm việc tạo phồn vinh, tạo cuộc sống an cư, tạo của cải sự nghiệp với một hệ thống an ninh, nói tóm lại, đó là giai cấp đại diện cho xã hội và giai cấp của thành phần ven đô, xóm nghèo vô công, vô nghề, vô gia cư, đại diện giai cấp “ngoài xã hội”. Càng khó giải quyết hơn, khi chế độ bảo hiểm bao cấp, che chở bởi một “quan niệm Nhà nước Bao Dung Mẫu Tử, nuôi tất cả đàn con”, quên rằng đó chỉ là “một tổ chức liên đới” do những người “đang làm việc”, “sản xuất” nuôi toàn bộ quần chúng của đất nước, bao gồm những người tỵ nạn mà Nhà nước đã phải bất đắc dĩ cưu mang, kể cả những di dân nhập cư bất hợp pháp mà chẳng có ai chịu trách nhiệm.
Mẫu xã hội đó với các nhức nhối triền miên ấy, ngày nay không ai dám nói đến. Nhà cầm quyền cố giải quyết như “một tệ nạn xã hội”, còn phe tả chống đối thì xem đấy là “một sai lầm quản lý”, đã làm nảy sanh ra bất công xã hội. Họ cố tình tìm cách khai thác nhằm phá hoại, chỉ trích, chê bai chánh phủ và phe cầm quyền. Đáng lý ra, họ phải phụ một tay giúp cáng đáng công việc, trong khi luật rừng hiện diện khắp các thành phố do cả hai phía tả hữu, kể cả Đảng cộng sản Pháp quản lý.
Mẫu xã hội ấy sai !
Ta thử đi tìm những quan điểm, những lý thuyết xã hội để xoa dịu tất cả những đụng chạm, để có thể “sống chung”. Thử tìm một mẫu suy nghĩ phát triển để thế giới đa văn hóa, đa cực có thể “sống chung cùng phát triển” đem thạnh vượng và phúc lợi cho toàn nhơn loại.
Nhơn đọc Frédéric Bastiat, (1801 -1850) một nhà nghiên cứu kinh tế Pháp đã lập ra trường phái “tư bản lạc quan”(capitalisme optimiste) trái hẳn với Malthus và Ricardo. Bastiat chống những rào cản thuế quan bảo vệ kinh tế (protectionnisme), Bastiat chống xã hội chủ nghĩa bao cấp kiểu Proudhon, Bastiat đề nghị một cái nhìn khác, một “mẫu xã hội khác”. Chúng tôi xin tóm tắt và trình bày những nét chánh của cái nhìn khác ấy. Cái nhìn được Bastiat đặt tên là “Những hài hòa xã hội” để tiến đến “Một xã hội hài hòa”.
Sau đây là vài ý kiến của Frédéric Bastiat trong “Những hài hòa xã hội” (Harmonies sociales) vừa được xuất bản trở lại.
1.- KHÔNG TƯỞNG HAY TIÊN TRI.-
Kinh tế gia Frédéric Bastiat là một triết gia về sự hài hòa. Bastiat nghĩ rằng, để cùng “sống chung”, để “xã hội hoá”, con người sẽ đi đến những giải pháp “hài hòa”, “thương lượng” để đáp ứng cho tất cả những nhu cầu thoạt tiên nghịch nhau, mâu thuẫn hẳn với nhau. Quan niệm triết lý của Bastiat là một sự “hổ tương”, và cũng là “một liên đới của những đối nghịch”. Chúng ta chỉ được thỏa mãn trong đời sống của mỗi chúng ta khi chúng ta tìm đáp số được cho sự sung túc chung của xã hội, nghĩa là sự thỏa mãn của những người khác. Chúng ta chỉ hưởng được phồn vinh trong một xã hội hoàn toàn đầy phồn vinh.
“Mỗi chúng ta, khi làm việc cho riêng cá nhơn chúng ta, đó thực sự là chúng ta đang phục vụ cho toàn thể các cá nhơn của toàn xã hội ”.
Đây là một cái nhìn có “tình người” của thuyết “Phân phần hành” (division du travail) của Adam Smith đó thôi. Adam Smith quan niệm dùng sự bổ túc giữa những công tác, những phần hành và kỹ thuật cá nhơn bổ khuyết lẫn nhau để tạo điều kiện tốt nhứt cho sản xuất.
Tạo sản xuất là tạo phồn vinh cho xã hội.
Bastiat cũng nghĩ đến những khác biệt kỹ thuật cá nhơn, nhưng tất cả phải phục vụ cho “con người” tức là thỏa mãn nhu cầu của mỗi cá thể, mỗi con người. Sự đa dạng của nhu cầu cá thể sẽ là đáp số của sự đa dạng của kỹ thuật cá nhơn. Nói tóm lại, Bastiat đặt vai trò “con người ” lên hàng đầu, quan trọng hóa vai trò “tiêu thụ” của con người.
2.- TỪ KINH TẾ SẢN XUẤT ĐẾN “KINH TẾ PHỤC VỤ”.-
Quan điểm của Bastiat ngày nay lại càng sáng tỏ hơn bởi hiện tượng hoàn cầu hóa, và thế giới đã nói đến “chỉ số sản xuất”.
Nhưng các sản phẩm ngày nay phải có tính cách “thương mãi”, và “thị trường” (marchande et commerçante) trước tính cách kỹ thuật.
Những thị trường mới là những thị trường với hàng triệu người tiêu thụ những hàng hóa đại chúng. Đó là những cuộc chạy đua mới, những thách thức mới, với những mục tiêu mới là “người tiêu thụ”, là “thị trường”. Chiếc máy bay chiến đấu Rafale của Pháp, hiện đại nhứt, kỹ thuật tân kỳ nhứt, ngày nay vẫn không bán được, vì không “đại chúng”.
Hôm nay, chính dân chúng của các quốc gia “đang vươn lên” đang làm đầu tàu kéo sự phát triển của toàn thế giới, vì hơn một nửa dân chúng thế giới (là dân chúng của “các nước đang vươn lên”) đang học và muốn sống thoải mái, sống sung túc (theo mẫu Âu Mỹ), và để sống sung túc hơn, họ đang sẵn sàng làm nhiệm vụ “phục vụ” cho phân nửa dân chúng còn lại của thế giới. Và số “phân nửa còn lại” đó, nếu muốn bảo tồn cuộc sống sung túc đang có của ngày hôm nay, thì phải tổ chức làm ăn thế nào để đáp trả “phục vụ” lại cho những khoản “phục vụ” của số “phân nửa” kia. Đó, là cách có qua có lại đấy thôi !
Hôm nay sản xuất là phục vụ, và thương nghiệp là trao đổi phục vụ với phục vụ.
3.- MẪU TỔ CHỨC XÃ HỘI TÂY PHƯƠNG:
QUÁ ĐẶT TRỌNG TÂM VÀO CÁC NHÀ SẢN XUẤT.-
Chính vì vậy, trong cơ chế sơ đồ tổ chức thương nghiệp hoàn cầu hoá của ngày hôm nay, mẫu tổ chức Xã hội Tây phương hoàn toàn lỗi thời. Vì cơ chế tổ chức Xã hội Tây phương từ hai thế kỷ nay đặt trọng tâm về khâu sản xuất và các nhà sản xuất. Từ ngày cách mạng kỹ nghệ giải thoát đời sống nông dân đến ngày cái đối nghịch là cách mạng cộng sản với đấu tranh công nhơn ra đời, các dữ kiện đều phát xuất từ khâu sản xuất là chủ yếu.
Tất cả những câu hỏi về xã hội, rất còn thời “thế kỷ thứ 19”, đặt dưới từ ngữ “điều kiện làm việc của công nhơn”. Sự thực, ngày nay đáp số các “điều kiện làm việc của công nhơn” không thích ứng nữa; động cơ mới phải là “mãi lực của công nhơn” và “chỉ số và điều kiện lương bổng của công nhơn”.
Xã hội Tây phương ngày nay vẫn còn phải giải quyết những mâu thuẫn, và tranh chấp giữa các thành phần của khâu sản xuất, các thành phần ấy vẫn tạo nên những giai cấp đấu tranh khác nhau, và có mâu thuẫn cùng tranh chấp khác nhau:
- thành phần tạo việc làm (chủ nhơn đề án, dự án)
- thành phần tạo vốn (tư bản tài chánh, chủ nhơn)
- thành phẩn làm việc (công nhơn)
- thành phần chuyên viên sáng tạo.
ĐỂ GIẢI QUYẾT.-
- Một xã hội không có giai cấp ?
Không có giai cấp, không còn tranh chấp và không còn đấu tranh.
Thiên đường Cộng sản ? Giải pháp tập thể, cộng sản chủ nghĩa nay đã hoàn toàn thất bại. Giai cấp Đảng viên nomenklatura thống trị và tước đoạt táo bạo (cải cách ruộng đất ...) hơn giai cấp tiểu tư sản, và nhanh chóng biến thành độc tài toàn trị, đã sụp đổ hoàn toàn.
- Thực tiển hơn, giải pháp đối thoại và thương thuyết.
Giải pháp xã hội Âu Mỹ là tổ chức một cuộc đối thoại thường trực giữa các giai cấp.
Công nhơn hợp thành Nghiệp đoàn. Chủ nhơn thành các Hiệp hội chủ nhơn. Và các cuộc thương thuyết, các cuộc gặp gỡ nhằm đem lại những giải pháp tổ chức cuộc “sống chung”. Vai trò Nhà Nước chỉ làm trọng tài, tạo một cái sườn pháp lý, một cái khung đối thoại, và nếu cần, dùng “uy tín” để “phán những giải pháp”, những kết luận.
Thế nhưng, bức tranh lý thuyết này không tồn tại mãi mãi. Thực tế của “giòng sông kinh tế”, và “đời sống xã hội” đem lại rất nhiều khó khăn. Khi trọng tài biến thành chủ nhơn, mà lại là chủ nhơn ông số 1, khi nghiệp đoàn không đủ thành phần đại diện (túc số kém) hay không đủ tư cách đại diện (bị mua chuộc, hay do chính chủ nhơn tổ chức - nghiệp đoàn tư, nghiệp đoàn của Mặt trận Tổ quốc VN), ... mất uy tín, mất tín nhiệm của công nhơn, và cuối cùng, hiện tượng quan trọng là sự vắng mặt của thành phần quan trọng nhứt: “người tiêu thụ”. Vì, ngay cả đến ngày hôm nay, trong tất cả những đối thoại hay thương thuyết không có một đại diện người tiêu thụ. (Raph Nader, đầu những năm 60 có nghĩ đến một “phong trào người tiêu thụ” nhưng đó chỉ là một ngọn lửa nhỏ vừa sớm nở tối đã tàn).
Trong những cuộc đình công cuối năm 2007 ở Pháp, các Công đoàn sở Hỏa xa Pháp, và “Hệ thống chuyên chở công cộng vùng Paris”, đã sử dụng “người tiêu thụ” như những “con tin” để làm “khó dễ” và “mặc cả” với Chánh phủ Pháp (đình công 9 ngày trong tháng 11/2007, những đình công 2009 đòi bồi thường ...).
SỰ THẬT CỦA VẤN ĐỀ ?
Sự thật là những tranh chấp, những giai cấp được đặt ra, không đúng chỗ.
Có thể nói rộng, là xã hội ngày nay không có giai cấp. Mỗi chúng ta đều vừa là nhà sản xuất vừa là người tiêu thụ. Chúng ta đòi tăng lương bổng, nâng cao thu nhập, nhưng chúng ta sẽ nhăn mặt than khổ khi vật giá leo thang, gạo xăng lên giá. Chúng ta sợ thị trường cạnh tranh, nhưng chúng ta tiếp tục đi mua hàng rẻ nhờ cạnh tranh nên có phát mãi.
Dĩ nhiên những đụng chạm, tranh chấp quyền lợi các thành phần trong sản xuất vẫn có và phải có, nhưng chúng ta có cần phải đi đến “đấu tranh giai cấp” để giải quyết chăng ?
Con người của những xã hội văn minh đã nghĩ đến bản “Khế ước”, đã biết thế nào là “dàn xếp”, “hòa giải”, và thế nào là “thị trường”.
Kinh tế thị trường khác biệt hẳn với “luật rừng”. Luật rừng là luật của kẻ mạnh, và phá vỡ những quan điểm của những người có thiện chí. Tại sao “cầm quyền” lại đồng nghĩa với “đàn áp những ai có quan điểm khác mình” ?
Bastiat đề nghị một xã hội hài hòa với thương thuyết, thương lượng, hòa giải, dàn xếp thay cho tranh chấp quyền lực, đấu tranh giai cấp, một khế ước với những quy định “chung sống”, những giải đáp nhỏ cục bộ, đa dạng, cho những vấn đề lớn.
Cái nhìn sai của chế độ xã hội Âu Tây là quên cái quan điểm “khế ước” (contrat) mà chỉ nghĩ đến “luật lệ - quy định”. (règlementations)
“Khế ước” là tinh thần làm luật, là tinh hoa của luật, là cái “dàn xếp”, “cái ngoéo tay”, cái chữ “tín” giữa hai người. Đó là luật chơi giữa hai đối tượng, trọng nhau, tin nhau. Win – Win. Synallagmatique. Lưỡng lợi.
Còn Luật lệ - Quy định, là văn bản, viết thành văn, thành luật, gò bó, chấm phẩy, trung ương tập quyền.
Vì Âu Tây nhiều quy định, nhiều luật, nhiều lệ, nên người Âu Tây và xã hội Âu Tây ngày nay bị nạn Nghiệp đoàn hóa (corporatisme) và Viên chức hóa hay Cửa quyền hóa (bureaucratie).
Những nơi đáng lý phải sử dụng lý lẽ ôn hòa, thông cảm giải quyết, nay chỉ còn có luật lệ xơ cứng, tranh chấp dằn co.
4.- XÃ HỘI HÀI HÒA: CÔNG THỨC ?
Người là một con sói của người. Homo homine lupus - Thomas Hobbes (1588 – 1679) đã nhận đình như thế. Con người không phải ai ai cũng đều “Nhơn chi sơ, tánh bổn thiện” cả. Hể có dịp đè người hàng xóm là họ làm ngay.
Bastiat vẫn biết như vậy, nhưng Bastiat nghĩ rằng con người dễ hướng thiện.
Tạo những điều kiện để hướng thiện, con người sẽ hướng thiện.
Những điều kiện ấy gồm có:
- quyền tư hữu,
- tinh thần trách nhiệm và
- tinh thần tương thân liên đới.
Quyền tư hữu và tinh thần trách nhiệm, đi chung với tinh thần Tự do cá nhơn.
Đó là những điều kiện tiên quyết để đưa mỗi cá nhơn chúng ta trau giồi nhơn cách, phát huy tài năng, chấp nhận những sai trái để củng cố những tiến bộ.
Tình tương thân liên đới (solidarité) là một tình thương tương trợ lẫn nhau của một xã hội có tổ chức, lá lành đùm lá rách. Biết chia xẻ nổi vui nỗi buồn, hoạn nạn có nhau là một cử chỉ tự nhiên của con người. Bastiat nói rất nhiều về những tổ chức liên đới, về những tổ chức bảo hiểm. Phân tách nhận định của Bastiat rất hợp thời, hợp cảnh, nhứt là khi Bastiat tỏ ý lo ngại khi tình tương trợ liên đới và tinh thần trách nhiệm bị lạm dụng và phá sản bởi một chánh sách Nhà Nước Bao Dung (Etat – Providence) – như nước Pháp ngày nay.
Đấy là một chánh sách quản lý ngu dân xem dân chúng như những đứa bé ngây ngô khờ dại, còn những người và cơ quan quản lý đầy quyền lực là những gia trưởng trịch thượng.
Để kết luận, một xã hội hài hòa là một xã hội do những người có tự do hành động, có trách nhiệm, có tinh thần tập thể tương trợ liên đới tổ chức và điều hành.
Phải nâng cao trình độ hiểu biết, trình độ giáo dục, đạo đức xã hội, các cơ chế tổ chức phải biết dung hòa, không xúi giục kẻ mạnh đấu tranh giành giựt, cũng không che chở người yếu kém để đưa đến sự sống bám.
Bastiat lúc nào cũng lạc quan: Bastiat tin tưởng vào tính hướng thiện của con người.
Mong một quê hương Việt Nam của những người đầy thiện chí !
Mong một quê hương Việt Nam của những người có dân chủ, có Tự do hành động, có trách nhiệm, có tình thương tập thể liên đới, thực sự yêu quê hương, thực sự yêu NGƯỜI Việt Nam !
Hồi Nhơn Sơn mùa Thu 2009.
Phan Văn Song
Wednesday, September 30, 2009
SAY SƯA
Viễn xứ và viễn ý
Tưởng Năng Tiến
Lấy cớ rằm tháng Tám – Tết Trung Thu – tôi hú cả đống bạn bè tới uống sương sương (vài chai) cho nó vui nhà, vui cửa. Sau khi cạn mấy ly đầy, rồi đầy vài ly cạn, và lại cạn mấy ly đầy, rồi đầy vài ly cạn nữa… thì cả đám (dù đã bước vào tuổi năm muơi) đều ngỡ như còn thơ.Chúng tôi cùng ca vang Thằng Cuội , bản nhạc mà có lẽ mọi đứa bé sinh trưởng ở miền Nam – vào thập niên 50, hay 60 – đều thuộc. Bài đồng dao này tuy được Lê Thương viết vào năm 1953, khi nền tân nhạc Việt Nam còn ở giai đoạn phôi thai, nhưng lời lẽ tân kỳ dễ sợ:"Bóng trăng trắng ngà có cây đa toCó thằng Cuội già ôm một mối mơ…Lặng nghe trăng gió hỏi nhauChị kia quê quán ở đâuGió không có nhàGió bay muôn phươngBiền biệt chẳng ngừng
Trên trời nước ta… Các em thích cười muốn lên cung trăngCứ hỏi ông Trời cho mượn cái thang…Các con dế mèn suốt trong đêm khuyaHát xẩm không tiền nên nghèo xác xơ…Hát bộ, hát chèo, hát cô đầu, hát cải lương, hát hồ Quảng… để kiếm sống ra sao thì tôi không rõ. Chớ còn hát xẩm thì dù có được (cho) tiền, vẫn nghèo xơ xác.Thuở bé, đôi lúc, tôi cũng nhìn thấy những người hát xẩm. Họ thường ngồi ở cầu thang chợ Đà Lạt – vào lúc chợ đông – cùng với cái đàn bầu, và những bài ca buồn bã.Đó là hình ảnh hát xẩm quen thuộc, trong trí nhớ thơ ấu của tôi, ở miền Nam. Ngoài miền Bắc, sinh hoạt của một số những người hát xẩm – xem ra – hơi khác:"Và đây là một công tác độc đáo: ấy là khi hoà bình mới lập lại 1954, ông được giao phụ trách một đoàn xẩm, gồm 23 anh chị em, phần lớn là mắt kém, đi về hướng Bùi Chu – Phát Diệm, lấy lời ca tiếng hát dân gian để động viên đồng bào đừng nghe theo những lời dụ dỗ di cư của kẻ địch mà hãy ở lại với quê hương. Không biết ai đã có sáng kiến đặt Thanh Tịnh vào việc ấy?
Song quả thực, đấy là một trong những lần, tài năng của Thanh Tịnh được sử dụng một cách đắc địa (Vương Trí Nhàn. Cây bút đời người. Nxb Trẻ : Sài Gòn 2002, 174).Tác giả đoạn văn thượng dẫn (tiếc thay) không viết thêm một chữ nào về chuyện "quả thực" này, để xem "tài năng" của Thanh Tịnh đã được "sử dụng một cách đắc địa" ra sao – trong việc "động viên đồng bào đừng nghe theo những lời dụ dỗ của kẻ địch di cư" vào Nam.Vẫn cứ theo như lời của Vương Trí Nhàn thì sau "sáng kiến" này, "tài năng" của Thanh Tịnh (dường như) không còn được "sử dụng một cách đắc địa" vào bất cứ "công tác độc đáo" nào khác nữa:"Ở vào cái tuổi chưa đầy sáu muơi mà Thanh Tịnh những năm đó trông đã già lắm, già hơn tuổi rất nhiều… muốn biết Thanh Tịnh đơn độc thế nào phải nhìn những lúc ông đi bộ. Trên đường Phan Đình Phùng, duới những hàng sấu, cũng già cả mệt mỏi, ông bước đi như không thể dừng lại nên phải bước, khuôn mặt đăm chiêu, dáng điệu đờ đẫn (sđd, 181).Một nhà văn tăm tiếng, một sĩ quan cao cấp của Quân đội Nhân dân Việt Nam mà "đăm chiêu" và "đờ đẫn" (thiếu điều muốm xụm bà chè luôn) như vậy thì những người ở lại đã sống (dở, và chết dở) ra sao – bên kia vĩ tuyến – là điều mà ai cũng có thể hình dung được, kể cả những người đui.Còn những kẻ bỏ đi thì hậu vận cũng không sáng sủa gì cho lắm. Họ bị bắt lại, gần trọn đám, sau khi miền Nam thất thủ. Từ đây, "Nam / Bắc hoà lời ca." Nhiều người ca (rất) dở nên đã phải liều mình đâm sầm ra biển, hoặc ù té bỏ chạy thục mạng qua những bãi mìn – nơi biên giới xứ người. Chết chóc (ôi thôi) hết đếm luôn!Đó là những thành phần"bất hảo, cặn bã của xã hội, ma cô, đĩ điếm, trộm cướp, trây lười lao động, ngại khó ngại khổ, phản bội tổ quốc, chạy theo bơ thừa sữa cặn… " – theo như nguyên văn lời giải thích của Chính quyền Cách mạng, với thế giới bên ngoài, và với lũ cột đèn còn (kẹt) lại.Không hiểu những người ra đi đã hành nghề ma cô, đĩ điếm và tổ chức trộm cướp ra sao – nơi đất lạ quê người – nhưng số lượng bơ thừa sữa cặn mà họ đều đặn gửi về cố hương đã cứu toàn dân, cũng như toàn Đảng, thoát chết (đói) nhiều phen.
Từ đó, Đảng ta đổi giọng: những kẻ phản bội tổ quốc không những đều được "khoan hồng" mà còn được "tôn vinh" như "những sứ giả Lạc Hồng,"và (bỗng) trở thành "một bộ phận không thể tách rời của cộng đồng dân tộc."Nghị quyết số 36-NQ/TƯ, về "Công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài", đã ra đời (hơi muộn) vào ngày 26 tháng 3 năm 2004 – cũng dựa trên cơ sở đó.Đây là công tác vô cùng quan trọng, của Bộ Ngoại giao, do một vị Thứ trưởng đứng đầu. Ngoài những ban ngành phụ thuộc, mỗi thành phố lớn đều có thêm một vị Chủ nhiệm (hay phó Chủ nhiệm) Ủy ban Người Việt ở Nước ngoài – chuyên trách về khu vực của mình. Nếu bỏ những chức danh này qua một bên – cho nó bớt rườm rà – và nói trắng phớ ra thì đây (cũng) chỉ là… một đoàn hát xẩm thôi!Vấn đề chỉ khác ở chỗ là bây giờ (ta) không động viên đồng bào ở lại nữa (vì chúng đã lỡ đi hết trơn rồi) mà chỉ kêu gọi họ "làm ơn" đừng có quay lưng đi luôn, tội lắm. Con cá nó sống nhờ nước, và Nhà nước ta thì sống nhờ… kiều hối mà!Một trong những công tác "độc đáo" mà đoàn hát xẩm tân thời được giao phó là chuơng trình "Vinh danh nước Việt". Wikipedia ghi nhận được ba đợt vinh danh, trong ba năm liên tiếp (*):Năm 2004, có 19 Việt kiều được mời tham dự "Ðêm Vinh danh của những người con nước Việt xa xứ " – tổ chức vào ngày 18 tháng 2 năm 2005 – ở Hà Nội. Con số khiêm tốn này được ông Nguyễn Anh Tuấn (Tổng Biên tập báo điện tử VietNamNet) giải thích một cách khéo léo là "vạn sự khởi đầu nan." Còn ông Lê Truyền, Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, thì nói một cách rõ ràng hơn:"Đó chỉ là một con số ngẫu nhiên vì khả năng phát hiện, thông tin của chúng ta mới chỉ được đến thế. Có thể nói rằng công lao đóng góp của bà con Việt kiều ta trên khắp thế giới đối với quê hương đất nước là rất phong phú đa dạng, dưới nhiều hình thức. Việc vinh danh họ sẽ vẫn còn tiếp tục được thực hiện trong các lần khác.
Tất nhiên, có cả những người chưa muốn xuất hiện trong đợt vinh danh này."Qua đợt sau, Đêm Vinh danh nước Việt 2005 – cũng tổ chức tại Hà Nội, vào ngày 5 tháng 2 năm 2006 – con số "những người chưa muốn xuất hiện" lại tăng thêm chút đỉnh, làm giảm số người "muốn xuất hiện" xuống chỉ còn 15 mạng.Đến đợt kế tiếp thì chỉ có 11 trong số 17 kiều bào được trao giải "muốn xuất hiện" trong Đêm Vinh danh nước Việt 2006 – theo như tường thuật của Tiền Phong Online, đọc được vào ngày 5 tháng 3 năm 2007.Tình trạng, rõ ràng, không khá. Bởi vậy Thủ tướng Chính phủ mới ban hành chỉ thị 19/2008/CT-TTg ngày 06/06/2008 để chấn chỉnh "những hạn chế, yếu kém trong việc nắm tình hình người Việt Nam ở nước ngoài, nhất là ở từng địa bàn và các đối tượng cụ thể…"Phen này, Đảng hạ quyết tâm: Từ ngày 19 đến ngày 24 tháng 11 năm 2009, Hà Nội sẽ tổ chức Hội nghị người Việt ở nước ngoài. Khi được phóng viên của VnExpress.net hỏi về "nội dung của hội nghị này," ông Trần Trọng Toàn – Phó chủ nhiệm Ủy ban về người Việt Nam ở nước ngoài – đã trả lời như sau: "Hội nghị này được coi như dịp quy tụ trí tuệ của Việt kiều, hiến kế cho đất nước."Tui chưa tới Hà Nội lần nào. Cũng chưa bao giờ có ý định phiêu lưu đến một nơi (rất) lôi thôi, và bất an như thế. Đường thì xa, vé tầu thì mắc, thủ tục thì lung tung rườm rà, và lỡ mà kẹt luôn thì… chết mẹ! Bởi vậy, xin phép Hội nghị để được đứng vào thành phần "viễn ý’ (góp ý từ xa) cho nó chắc ăn:- Nghị quyết 36, trong phần những "nhiệm vụ chủ yếu," có đoạn như sau: "Nhà nước tạo mọi điều kiện thuận lợi và hỗ trợ đồng bào ổn định cuộc sống, yên tâm làm ăn sinh sống, hội nhập vào đời sống xã hội nước sở tại…
Tích cực đầu tư cho chương trình dạy và học tiếng Việt cho người Việt Nam ở nước ngoài, nhất là cho thế hệ trẻ. Xây dựng và hoàn chỉnh sách giáo khoa tiếng Việt cho kiều bào, cải tiến các chương trình dạy tiếng Việt trên vô tuyến truyền hình, đài phát thanh và qua mạng Internet. Cử giáo viên dạy tiếng Việt tới những nơi có thể để giúp bà con học tiếng Việt. Tổ chức trại hè nói tiếng Việt cho thanh, thiếu niên người Việt Nam ở nước ngoài."Nói như thế người Việt gọi là "nói trạng," hay "nói khoác". Và cái giọng điệu ba hoa, khoác lác tương tự không thiếu trong bản Nghị quyết này.
Theo thiển ý: đã đến nước phải ngổi ngửa nón giữa chợ (đời) thì cũng nên bỏ cái thói huyênh hoang, và cái tính khoác lác đó đi. Kỳ lắm.- Nghị quyết 36 gồm 3.824 chữ nhưng không có một chữ nào – nửa chữ cũng không luôn – đề cập đến nguyên do khiến mấy triệu nguời Việt phải lưu lạc và tứ tán khắp năm châu. Nói cách khác, đây là một "bản nghị quyết không đầu." Thiếu đầu thì làm gì có hậu. Sao mà đoảng dữ vậy, mấy cha?Cứ làm như thể là khi khồng khi không (cái) từ trên trời, có mấy triệu đứa Việt Nam rơi rớt xuống khắp cả địa cầu vậy. Đảng chỉ tiện tay gom cả đống lại cho nó gọn, rồi tiện miệng phán luôn: "Tụi tao đang kẹt lắm. Tụi bay sẵn có tiền, có của thì đóng góp cái này cái kia chút chơi nha." Chơi như vậy có mà chơi với chó.
Nói gần, nói xa chả qua nói thiệt: chỉ có những thằng những con mất trí nhớ, hay tụi chó má, mới chơi (được) với tụi mày thôi.
Tưởng Năng Tiến
QUYẾT TÂM CHỐNG CỘNG VÔ BỜ
Của NGUYỄN THÙY DUNG
DÂN TỘC VÙNG LÊN CHỐNG BẠO QUYỀN VIỆT GIAN CỘNG SẢN !
KÍNH NHỜ QÚY CỤ, QÚY BÁC, ÔNG BÀ, CÔ CHÚ, ANH CHỊ
PHỔ BIẾN RỘNG RÃI BTCN NẦY ĐẾN TẤT CẢ MỌI NGƯỜI DÂN
NGUYỄN THÙY DUNG XIN CÁM ƠN TOÀN THỂ QÚY VỊ
EM THÀNH THỰC XIN LỖI KHÔNG THỂ TIẾP CHUYỆN ANH/CHỊ
MUỐN LIÊN LẠC QUA "CHAT" TỪNG NGƯỜI MỘT
VÌ EM QUÁ BẬN: gởi hàng chục ngàn emails mỗi ngày.
ANH/CHỊ THÔNG CẢM CHO EM NHÉ!
XIN ANH/CHỊ VUI LÒNG LIÊN LẠC VỚI EM QUA "EMAIL",
CÁM ƠN ANH/CHỊ NHIỀU LẮM.
***
Thư BBT http://www.vietnamn gaymai.blogspot. com
Kính anh chị:
Lại một lần nữa từ Sysney, Canberra, Australia, cho đến Washington D.C., New York, Houston, Texas, U.S.A., rồi Denmark, Âu châu, đâu đâu cộng đồng NGƯỜI GỐC VIỆT TỊ NẠN CỘNG SẢN trên toàn thế giới cũng đều một lòng chứng tỏ quyết tâm chống đối chế độ phi nhân, phi cầm, phi thú, phỉ quyền Việt gian cộng sản Hà Nội mỗi khi chúng đem bầu đoàn thê tử ra khỏi nước để ăn xin, ăn mày, ăn nhặt, hay cầu cạnh xin xỏ một ân huệ nào đó.
Tại Úc châu, bất chấp thời tiết lạnh lẽo mưa gió, CĐNVTNCS đã tập trung đông đảo, để phản đối tên tổng bí Nông Đức Mạnh và bọn tà lọt của đảng cướp VIỆT GIAN CỘNG SẢN bị gậy qua ăn mày nước Úc từ Canberra cho đến Sysney.
Tại Đan Mạch (Denmark), được tin tên đồ tể Nguyễn Tấn Dũng và đám lâu la mon men tới ăn xin, số đồng hương tị nạn cộng sản tại xứ Bắc Âu nầy không có bao nhiêu, nhưng quyết tâm thì cao vời vợi, đồng bào rũ nhau đến nghênh tiếp những tên cô hồn cộng sản khiến bọn y chui vào cửa hậu trốn mất tăm.
Nói gì đồng bào tại Mỹ, bọn Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng, Lê Dũng, Lê Công Phụng, và tập đoàn tà lọt thổ phỉ cộng sản kể cả bọn “nằm vùng, theo đóm ăn tàn, theo voi hít bã mía” bị đồng bào đuổi chạy như vịt, như gián, như chuột, chui vô hang trốn mất tăm mất tích, từ New York, Washington DC, cho đến Houston, TX. Đồng bào cứ nghe tin bọn thổ phỉ tới đâu là ào tới săn đuổi khiến chúng táng đởm kinh hồn, và thế là tiêu tan luôn cái-gọi-là “khánh thành và khai trương ổ chuột chù tổng lãnh sự” tại Houston.
Trong khi đó tại quốc nội, bọn thổ phỉ Việt gian cộng sản ra sức đàn áp đồng bào, từ vụ đất tòa Khâm sứ, hồ Ba Giang và đất giáo xứ Thái Hà, đất và nhà thờ Tam Tòa, trường học giáo xứ Loan Lý, tượng Đức Mẹ ở giáo xứ Bàu Sen, chúng ra sức cướp đoạt, phá hoại.
Hiện nay chúng đàn áp và trục xuất 400 tăng thân Làng Mai Bát Nhã, đuổi ra khỏi nơi cư trú, tu học bằng bạo lực của lũ côn đồ công an giả dạng xã hội đen, một số tu sinh và tăng thân giáo thọ bị bắt đem đi mất tích. Hầu hết 400 tăng sinh chạy về tạm trú tại chùa Phước Huệ nhưng bọn công an côn đồ cộng sản ra lệnh phải rời chùa về nhà (?) ngay trong đêm.
Chúng còn bày trò hề đối thoại để đánh lừa các linh mục giáo xứ Thái Hà. Bè lũ cộng sản đánh lừa thâm hiểm ở chỗ là vờ vịt mời đối thoại cốt để quay phim chụp hình. Chúng biết là các linh mục và giáo dân không chấp nhận trò cướp đoạt của chúng, miễn là họ đến, chúng quay phim chụp hình sau đó viết bài đưa tin lừa gạt các cơ quan truyền thông và thế giới là những đại diện công giáo đã thỏa thuận với chúng về việc giải quyết đất đai qua cuộc đối thoại hòa bình êm ả. Bài chúng viết hươu viết vượn, với hình ảnh đối thoại chúng có và thế là tất cả đều đã và sẽ bị mắc lừa. Bọn thổ phỉ ma cô Việt cộng điếm đàng đến thế là cùng.
Tội ác nầy của chúng TRỜI SẼ TRU ĐẤT SẼ DIỆT KHI ĐẾN THỜI CƠ.
Điểm qua một số sự việc trên đây, em muốn nói rằng ai còn mơ hồ về cộng sản, ai còn muốn đối thoại với Việt cộng, ai còn muốn đem chất xám và tiền bạc về Việt Nam “làm ăn, làm giàu, xây dựng quê hương” thì “trân trọng kính mời” (dân số quả đất hiện nay hơn 6 tỉ người, có thiếu một vài kẻ ngu si đần độn thì vẫn còn quá đông.) Chỉ khi nào chúng ta thuộc nằm lòng câu nhật tụng “ĐỪNG NGHE NHỮNG GÌ CỘNG SẢN NÓI MÀ HÃY NHÌN KỸ NHƯNG GÌ CỘNG SẢN LÀM” thì mới may ra !
Tương lai đất nước có sáng sủa hay tối tăm là TRÁCH NHIỆM của mỗi chúng ta, trong cũng như ngoài nước. Tham lam, ích kỷ, đầu óc mờ tối, hay hèn hạ an phận làm thân trâu ngựa cho bè lũ cộng nô thì hãy đấm ngực tự thán: “Lỗi tại tôi ! Lỗi tại tôi mọi đàng !”
Trông chờ vào kẻ khác, bất kỳ là ai, thì đó là điều hoàn toàn vô tích sự. Chỉ khi nào mỗi chúng ta TRÔNG CHỜ VÀO CHÍNH TƯ TƯỞNG VÀ HÀNH ĐỘNG CỦA CHÍNH MÌNH, tùy theo hoàn cảnh, khả năng, tiêu diệt mầm mống cộng sản, mầm mống u mê, tham lam, ích kỷ, bằng mọi cách, mọi kiểu, mọi phương tiện “trong từng sát na” ngay trong cái đầu của mình thì đó chính là lúc cộng sản sẽ suy tàn.
Thân mến chào anh chị.
NGUYỄN THÙY DUNG
http://www.vietnamn gaymai.blogspot. com
Tuesday, September 29, 2009
Dân chủ "HOA LỤC"
Trần Văn Tích
Mỗi năm vào tháng mười thành phố Frankfurt lại tổ chức Hội chợ Sách Quốc tế theo một truyền thống lâu đời bắt rễ từ thế kỷ XVI, khi thị trấn bên sông Main này là điểm tụ tập các hội chợ thương mại.
Năm nay các nhà xuất bản, các nhà phát hành, giới chuyên viên, giới tác gia cũng như người ưa sách lại sẽ có dịp gặp gỡ nhau từ thứ tư 14 đến chủ nhật 18 tháng mười (2009). Những nhà hoạt động trong lĩnh vực sách báo đến Hội chợ nhằm tạo cơ hội tiếp xúc, ký kết hợp đồng doanh thương, thăm dò giá cả hoa hồng, thương thảo về tác quyền, bàn luận về dịch thuật, bắt mạch thị trường thư tịch và có một cái nhìn toàn cảnh về các loại sách của nhiều nhà xuất bản khác nhau.
Mỗi năm một quốc gia được chọn làm chủ đề triển lãm, xem như quốc gia khách danh dự. Năm nay khách danh dự là Trung Hoa.
Nhưng Hội chợ chưa khai mạc thì đã có màn khai hấn mà nguyên do là sự xuất hiện của hai nhân vật đối kháng tại buổi hội thảo tiền triển lãm tổ chức ngày chủ nhật 13 tháng chín vừa qua đặt dưới chủ đề “Trung Hoa và Thế giới - Tiếp thu và Sự thực“. Địa điểm tổ chức hội thảo là Viện Cervantes ở Frankfurt. Hai tác gia chống chế độ là Dai Qing và Bei Ling. Bà Dai Qing là thành phần hoạt động tích cực trong lĩnh vực bảo vệ môi trưòng, bà đến từ Hoa Lục. Kể từ biến cố Thiên an môn, các tác phẩm của bà không được phép phát hành. Ông Bei Ling là nhà thơ sống lưu vong ở Mỹ. Cả hai ghi tên tham dự hội thảo, thoạt đầu được chấp thuận nhưng rồi sau lại bị nhóm tổ chức hội thảo hủy bỏ lời mời tham gia. Tuy nhiên ban điều hành Hội chợ cùng với Văn bút Đức lên tiếng phản đối mạnh mẽ nên cả hai người vẫn đến hội trường và được ghi tên phát biểu. Họ đưa ra hai bản tuyên cáo. Khi họ vừa lên tiếng thì phái đoàn chính thức của Trung Hoa giận dữ rời bỏ phòng họp.
Nữ tác giả Dai Qing đòi hỏi nước Tàu phải có một bộ luật minh bạch về tự do xuất bản và phát hành. Bà châm biếm : “Làm sao có thể bảo là Trung Hoa có tự do khi sự tự do của cá nhân tôi phải chấm dứt ngay lúc tôi muốn góp mặt vào một buổi gặp gỡ ở Frankfurt?“. Còn nam tác gia Bei Ling thì hy vọng một ngày nào đó sẽ có thể trở về quê hương trong sự tôn trọng lẫn nhau giữa những người cùng nòi giống.
Người lãnh đạo phái đoàn Trung Hoa Lục Địa là cựu đại sứ Trung Cộng tại Đức, ông Mei Zhao rong. Ông này bây giờ đã về nước và trở thành cấp lãnh đạo văn hoá tư tưởng của Trung Nam Hải. Người đứng đầu ban tổ chức Hội chợ là ông Jürgen Boos. Khi người Tàu rời phòng hội thảo, ống kính phóng viên truyền hình và máy ảnh ký giả săn tin không hướng về họ mà nhất loạt đồng thanh quay về hai nhân vật đối kháng.
Thấy hội thảo có thể tan vỡ, Jürgen Boos đành phải chính thức xin lỗi phái đoàn Trung Hoa. Mei Zhao rong trở lại hội trường và lên bục sân khấu dùng Đức ngữ giảng dạy cho cử tọa bài học về dân chủ. Mất cả bình tĩnh nên với giọng giận dữ, Mei bảo tuy ông ta rất tôn trọng nước Đức và dân Đức nhưng ông ta cũng phải ghi nhận là một mặt người ta nói về dân chủ nhưng mặt khác, trong thực tế, người ta lại độc đoán! Rồi ông ta thêm là ai tin rằng “cái bà đó“, “cái ông đó“ phát ngôn đại diện cho 1,3 tỷ người Trung Hoa là lầm to. Chưa đủ, Mei phang tuí bụi báo chí truyền thông Đức, cho rằng nó là một “quyền lực không kiểm soát được – và như vậy là nguy hiểm“, chuyên tung những tin tức đầy ác ý nhằm vu khống Trung Hoa, tỷ như cho rằng Trung Hoa là một nước mất tự do.
Sau đệ nhị thế chiến, khi phe đồng minh chiến thắng quốc xã thì tam cường Mỹ Anh Pháp chủ trương bốn D cho vùng lãnh thổ Tây Đức là Demokratisierung, Denazifizierung, Demilitarisierung, Dezentralisierung (dân chủ hoá, giải na-zi, giải giới, chống trung ương tập quyền). Cả thế giới đều thấy chính quyền Đức, dân chúng Đức học bài học dân chủ hoá khá thuộc. Vậy mà bỗng dưng một nhân vật trong giới chính trị gia Trung Hoa cộng sản lại tự cho phép mình đánh giá nước Đức là quốc gia độc tài! Không biết bà Dai Qing và / hoặc ông Bei Ling có thay mặt 1,3 tỷ người Trung Hoa khi phát biểu về tự do ngôn luận, tự do báo chí hay không nhưng chắc chắn ông Mei Zhao rong thì không hề đại diện cho 1,3 tỷ đồng bào của ông ta. Có chăng ông ấy chỉ đại diện cho một mình ổng.
Ai ở Hoa Lục mà google trên mạng về đề mục “Thiên an môn“ thì sẽ chỉ thấy hình ảnh từng đoàn du khách đang hân hoan vui vẻ. Bộ máy kiểm soát thông tin gạt bỏ chắt lọc hết sạch các dữ kiện liên quan đến vụ thảm sát năm 1989. Kỹ thuật kiểm duyệt Trung Hoa đỏ hữu hiệu đến nỗi được xuất cảng sang các chế độ độc tài khác. Ngay trong Hội chợ Frankfurt cũng có gian hàng sách báo của Đài loan, ở đấy có những tác phẩm của các nhà văn không có quyền ấn loát tác phẩm, không được phép phổ biến công trình tại Hoa Lục.
Tất nhiên trong biến cố bất ngờ này, phía Đức cũng có lỗi. Ban tổ chức Hội chợ chẳng những đã hành động tiền hậu bất nhất mà còn tỏ ra nhu nhược, hèn nhát khi khấu đầu trước thái độ xấc xược, trịch thượng của phái đoàn Tàu cộng. Cho nên có thành viên thuộc ban điều hành Hội chợ đã từ chức để phản đối.
Hội chợ sách Frankfurt còn gần một tháng nữa mới khai mạc. Năm nay chọn Trung Hoa cộng sản làm quốc gia khách danh dự, có nhiều phần chắc nó sẽ gặp nhiều biến cố khác. Dân chúng Đức vốn là khách quen của chủ nghĩa cộng sản. Người Đức từng tích cực ủng hộ Đức Đại lai Lạt ma. Giới truyền thông Đức sẵn sàng tung tin, bình luận về Tân Cương. Ngoài ra còn có phong trào Pháp luân công vốn có thế lực chẳng những ở Đức mà ở cả các quốc gia lân cận nữa.
Chờ xem.
http://www.take2tan go.com/~/ n3ws/tran- van-tich- dan-chu-tau- 8246.aspx
DỰA VÀO LUẬT MÀ CỠI NHAU THÌ PHẢI ĐÀNH BÓ TAY THÔI !
***Mt68: Bây giờ chỉ còn có cách kiểm soát số người hiện diện bất cứ lúc nào cũng dưới 49 người là xong chứ gì ?!/- mt68
Theo tin tức từ Vietnam nhật báo on line trong mục " Hộp thư độc giả " do Cô Mộc Lan phụ trách được " posted " lên vào lúc 4:00AM ngày 26/9/2009 cho biết : " tại trung tâm sinh hoạt cộng đồng của ban Đại diện cộng đồng VN Bắc Cali do Ông Nguyễn ngọc Tiên làm chủ tịch, điạ chỉ số 2129 S. 10 th. St. San Jose, CA 95112, sẽ không được hội họp quá 49 người. Xin được phép Cô Mộc Lan được trích đăng nguyên văn đoạn văn như sau : " Tại địa phương tuần vừa qua, tòa báo cũng được biết là Trung tâm cộng đồng của Ban Đại diện cộng đồng VN tại đây vừa phải tuân theo luật lệ khắt khe của Thành phố là chúng ta chỉ có thể hội họp dưới 50 người tại trung tâm này, nếu nhiều người hơn thì có thể đưa tới tình trạng phạm luật và có thể bị phạt tiền nặng nề " ( Ngưng trích )Quý vị có thể " click " vào link dưới đây để xem đầy đủ chi tiết bài viết của Cô Mộc Lan trong mục " Hộp thư độc giả "http://www.vietnamd aily.com/ index.php? c=mag&t=thuNếu không xem được, xin vào Website của VN nhật báo : Vietnam daily.com , xong vào mục " Hộp thư độc giả "Đọc xong đoạn văn này, quý vị nào thường theo dõi các sinh hoạt cộng đồng VN tại San Jose sẽ không ngạc nhiên khi đọc được một thông báo ngắn đăng trong tuần báo Tiếng Dân số 380, phát hành ngày thứ Sáu 25/9/2009, nơi trang 2, góc bên phải, nguyên văn thông báo như sau :" Thông báo : Vì lý do đặc biệt , câu lạc bộ cuối tuần kẻ từ ngày 27/9/2009 , tạm thời không phục vụ điểm tâm, mỗi chủ nhật vẫn có : gian hàng Nuskin, Karaoke hát cho nhau nghe, có cà phê, trà, các loại thức ăn nhẹ. " Sở dĩ có cái thông báo này là vì từ bao năm qua, tại " Trung tâm sinh hoạt cộng đồng này, mỗi cuối tuần đều có cái gọi là " Câu Lạc bộ cuối tuần " mở ra để phục vụ điểm tâm cho " phe ta ăn uống " đấu láo , chửi bới những người không thuộc " phe ta " . Khi thì bán phở, khi thì hủ tiếu Nam Vang, bún bò Huế ... thôi thì đủ mọi món ăn , không thua gì những tiệm ăn ở các khu thương mại. Đọc xong những tin tức này, thế nào những người thuộc nhóm " phe ta " tức là nhóm tranh đấu " Little Saigon & Ủy ban bãi nhiệm " cũng sẻ đổ thừa cho là " thế lực, thế lực đỏ, hoặc chính quyền muốn " chơi " nhóm tranh đấu, như họ đã từng ác ý vu cáo xuyên tạc từ bao năm qua.Sự thật rất đơn giản và dễ hiễu( chắc chắn là phe ta hiểu, nhưng họ cứ giả vờ như không hiểu ). Đó những luật lệ của chính quyền áp dụng đồng đều cho tất cả mọi người, mọi cơ sở, văn phòng ... đều nhằm mục đích an toàn ( public safety )-Một văn phòng, một nơi hội họp với một diện tích nào đó thì sẽ tương ứng với một số người tham dự ( capacity ) là bao nhiêu người ??- Không thể nấu nướng ( cooking ) dù là chỉ dùng loại bình nấu xách tay ( portable ) dùng bằng gas hoặc hơi đốt Propane tại một văn phòng không đủ tiêu chuẩn như một nhà hàng ( restaurant ) -Về vấn đề vệ sinh thực phẩm. Lỡ có một người nào ăn uống bị ngộ độc tại đây , thì sẽ có nhiếu vấn đề rắc rối - Khu vực này là một khu vực được quy định là khu vực kỹ nghệ ( Industrial zone ), chứ không phải là khu vực thương mại ( commercial zone )- Ban Đại diện cộng đồng VN theo như giấy phép là một tổ chức " Non profit Organization " được miễn thuế ", không được quyền kinh doanh mua bán kiếm lời" , không được hoạt động chính trị theo đúng như " By Law " đề ra
Tệ Nạn Ăn Cắp Tiền Chính Phủ Qua Medicare
• Nguyễn Minh Tâm
dịch dịch theo Reader's Digest tháng 10/09
tka23 post■
Nhiều bác sĩ, công ty dược phẩm, công ty cung cấp dụng cụ y tế ăn cắp hàng tỉ đô la qua ngả Medicare bằng cách biạ ra những công ty ma, những bệnh nhân, bác sĩ “ma”, và những cuộc giải phẫu chỉ có trên giấy tờ.Bạn có bao giờ nghe nói đến bác sĩ “ma” chưa? Ở đây chúng tôi không nói chuyện về các loại phim kinh dị, nhưng đặc điểm kinh hoàng của nó cũng không thua gì phim kinh dị. Năm ngoái, một phúc trình của Thượng Viện Hoa Kỳ cho biết trong khoảng bảy năm vừa qua, chương trình Medicare của chính phủ liên bang đã bị ăn cắp mất khoảng $92.8 triệu đô la vì bị những vị “bác sĩ ma” đã gởi hơn nửa triệu hồ sơ tính tiền Medicare . Các khoản tiền họ đòi gồm có tiền cung cấp dụng cụ y tế như xe lăn, thuốc chữa bệnh. Một cặp vợ chồng bác sĩ “ma” ở Florida đã dùng Thẻ Medicare giả để các bác sĩ ma này được trả tiền số bạc lên đến $1.3 triệu đô la. Đó là tiền của chính phủ do dân chúng đóng thuế.Tội gian trá của những tay ma đầu làm những chuyện giả mạo chứng từ rất dễ phát hiện. Chúng chế tạo ra khỏang 50,000 hồ sơ tính tiền, dùng tên của những vị y sĩ già, đã qua đời hàng chục năm. Năm 2001, Bộ Y Tế và Nhân Dụng đã nêu lên vấn đề này, nhưng chưa có biện pháp cứng rắn để ngăn chặn những hành vì lợi dụng Medicare làm tiền.Chúng tôi xin kể thêm một thí dụ: Một bác sĩ chuyên chữa trị những bệnh về bàn chân gởi hồ sơ tính tiền cho Medicare về trường hợp một bệnh nhân có bàn chân đã bị cụt mất. Người bác sĩ đó là bác sĩ David Quang Phạm. Tháng Sáu vừa qua, ông ta đã bị truy tố ra toà ở St. Louis về tội tính tiền chính phủ về một việc chữa trị ông không hề thực hiện. Ông ngụy tạo chứng từ để đòi lấy tiền của chính phủ. (Ông bác sĩ Phạm Quang này không nhận tội). Một bản tin gởi cho báo chí, văn phòng Công Tố Viên liên bang đã đưa ra lời nhận định khiến mọi người đều nhớ mãi: “Bác sĩ Phạm đã đệ nạp hồ sơ xin hoàn tiền trong việc chữa trị hai bàn chân cho một bệnh nhân có đôi bàn chân bị cưa từ trước ngày chữa trị.”. Một lần nữa, tiền của Medicare chính là tiền do dân chúng đóng thuế.Điều đáng tiếc là tệ trạng tính tiền Medicare một cách bừa bãi, gian trá lại xảy ra ở khắp nơi. Các biện lý, công tố viên không có đủ nhân lực để theo dõi, phân tích hồ sơ gian lận trong hệ thống y tế công. Khi Tổng Thống Obama đề nghị biện pháp cải tổ y tế, những người lương thiện không khỏi lo ngại rồi đây lại sẽ có nhiều vụ gian lận tương tự. Một sự kiện cụ thể trước mắt là có quá nhiều tên lưu manh làm chuyện gian lận, khiến cho y tế phí lên cao ngất trời. Hiệp Hội Chống Gian Lận Y Tế (The National Health Care Anti-Fraud Association) ước tính rằng có khoảng $60 tỉ đô la bị thất thoát vì những vụ gian lận này. Số tiền tương đương với 3% tổng số chi phí của chính phủ về y tế. Hãy tưởng tượng, nếu số tiền lớn như vậy không bị ăn cắp, chúng ta có thể cứu được thêm rất nhiều nhân mạng. Nhưng tình trạng gian lận không chịu ngừng, chúng còn trở nên tinh vi hơn, và táo bạo hơn. Lấy ví dụ trường hợp tên Michael De Jesus Huarte. Tên này và đồng bọn lập ra 14 chẩn y viện ma dùng để chữa bệnh AIDS và bệnh ung thư. Chúng lập hồ sơ tính tiền, đòi chính phủ bồi hoàn $70 triệu đô la tiền Medicare, và Medicaid.. Nhưng cuộc điều tra cho thấy 14 clinics này không hề có bệnh nhân nào cả. Huarte và bảy cộng sự viện đã biạ ra số bệnh nhân để lấy tiền chính phủ. Tại hai clinic của chúng ở New Orleans, bảng hiệu của clinic được viết một cách sơ sài, cẩu thả bằng tay, trên một miếng bià, và dán ngoài cửa. Công tố viên của chính phủ Hoa Kỳ ở South Florida, ông Jeffrey Sloman nói: “Âm mưu lừa gạt của bọn lưu manh nâng lên tới mức tinh vi, táo bạo, và ở qui mô rộng lớn hơn trước.”.Năm ngoái, cựu công tố viên ở vùng South Florida, tên là Alex Acosta kể lại rằng “Khi chúng tôi đi thanh tra 1,581 cửa hàng cung cấp dụng cụ y khoa cho bệnh nhân, chúng tôi đăt câu hỏi rất gắt gao như tiệm thuốc có môn bài, có điạ chỉ, có điện thoại hay không? Kết qủa là chúng tôi tìm thấy nhiều khi tiệm thuốc chỉ là một cái nhà kho nhỏ bé, có tiệm thuốc cung cấp thuốc suyễn cho bệnh nhân thực ra chỉ là cái phòng nhỏ chứa chổi chà, khăn lau.”. Biện lý Acosta nói: “người tự nhận là Dược Sĩ thực ra chỉ là tên sửa máy lạnh”.Nhưng tệ hơn cả những thằng lưu manh làm hồ sơ gian, phải kể đến các bác sĩ không hề làm giải phẫu, hay chữa trị gì cả, song vẫn cứ biạ ra những chuyện này để lấy tiền của Medicare. Ở Michigan, một ông bác sĩ tên là Robert Stokes, cắt cái mụn cóc cho bệnh nhân, nhưng ông biạ ra là đã giải phẫu một ca ung thư Da, khiến cho bệnh nhân hết hồn, ông ta cứ việc chém tiền Medicare, và hãng bảo hiểm Blue Cross của Michigan thẳng tay. Hiện ông bác sĩ Stokes đang thụ án tù 10 năm rưỡi. Ở Oregon, ông bác sĩ tên là Randall Smith biạ ra bệnh nhân của ông cần giải phẫu thịt dư trong tử cung. Trong lúc đó, ông đi “xoa nắn” điểm gợi cảm của bệnh nhân , khiến cho bà ta đồng ý làm tình với ông. Kết quả là ông bác sĩ Smith lãnh hai tháng tù. Vào hồi tháng Chín năm 2005, nha sĩ Alireza Asgari, ở tiểu bang Pennsylvania nhận lỗi đã rút gân máu cho bốn cái răng của một bà bệnh nhân. Một việc làm không cần thiết.Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ cho hay họ đang cố sức điều tra, truy tố, và trừng phạt rất nặng những trường hợp gian lận để lấy tiền Medicare. Kể từ dạo tháng 10 năm ngoáì, họ đã thành công trong hơn 300 vụ truy tố, và lấy lại được gần $1 tỉ đô la cho chính phủ. Song nhiều người theo dõi vấn đề đều nói rằng đó mới chỉ là bước đầu, sẽ còn phải cần rất nhiều nhân sự để điều tra những vụ gian lận này.Ngoài ra, cũng cần phải làm thêm nhiều luật, qui tắc mới. Tháng Giêng năm 2007, Văn Phòng Medicare đóng cửa 18 cơ sở cung cấp dụng cụ y khoa cho bệnh nhân, ví dụ như xe lăn, giường bệnh viện dành cho bệnh nhân vân vân.., bởi vì những cơ sở nói trên là những cơ sở ma, giả mạo. Nhưng các cơ sở kinh doanh đó vẫn khiếu nại, kiện lên toà trên. Trong lúc chờ phán quyết của toà án, chúng tiếp tục lấy thêm của Medicare hơn $5 triệu đô la. Đó chính là chỗ sơ hở của luật pháp hiện hành. Hiện nay, vấn đề cải tổ hệ thống y tế đang được đem ra bàn cãi sôi nổi. Có lẽ đây cũng là cơ hội tốt để chúng ta tăng cường những biện pháp cứng rắn nhằm ngăn ngừa tệ nạn ăn cắp tiền chính phủ qua ngả Medicare. Tuy nhiên, theo ông Dennis Jay, Giam Đốc tổ chức chống gian lận tiền bảo hiểm, nói rằng: “Trong 16 năm hoạt động vừa qua, tổ chức của ông chỉ có thể cải sửa một tình trạng “rất xấu” sang tình trạng còn “yếu lắm”. Phải mất một thời gian lâu, người dân đóng thuế của nước Mỹ mới cảm thấy thoải mái về tiền thuế của họ được sử dụng một cách đúng đắn. Muốn thay đồi, cải tổ, phải mất một thời gian dài. Tuy nhiên, ngay từ lúc này, thủ đô Hoa Thịnh Đốn nên làm mạnh để các bác sĩ làm chuyện gian lận phải thận trọng, chấm dứt việc làm tội lỗi của họ.Người dân bình thường có thể đóng góp vào việc ngăn ngừa gian lận tiền bảo hiểm y tế bằng những cách sau đây:■ Hãy tố cáo những vụ gian lận: Chính phủ liên bang đặt ra một website để chúng ta liên lạc, tố giác những hành vi gian lận, ăn cắp tiền Medicare và Medicaid: stopmedicarefraud. gov.■ Liên Lạc với Quốc Hội Hao Kỳ: Tại Quốc Hội Mỹ có một số dân biểu và nghị sĩ cố gắng ngăn chặn các hành vi gian lận Medicare. Đó là TNS Cộng Hoà ở Florida ông Mel Martinez và TNS John Corny ở Texas. Hai ông này đề nghị dự luật Seniors and Taxpayers Obligation Protection để chống lại các hành vi gian lận y tế. Điện thoại của TNS Martinez là (202) 224-3401 và của TNS Cornyn là (202) 224-2934.■ Cập nhật tin tức về chống gian lận Medicare: Hai tổ chức The National Health care Anti-Fraud Association và Coalition Against Insurance Fraud theo dõi rất kỹ những hoạt động chống gain lận Medicare. Họ đưa danh sách những kẻ phạm tội gọi là Hall of Shame Danh Sách Những Chuyện Ô Nhục để chúng ta biết tên, điạ chỉ của những bác sĩ, công ty ma, tổ chức dỏm gian lận Medicare như thế nào./-
Nguyễn Minh Tâm
dịch theo Reader's Digest tháng 10/09
Monday, September 28, 2009
Nguyễn Văn Vĩnh
- Người bị VC bần cùng đến tận cùng !
Trần Khải Thanh Thủy
9 giờ sáng, tôi nghe điện thoại, nhấc máy lên là giọng một người đàn ông trầm ấm, phát âm rõ nét tiếng miền Nam...Bản thân ông cũng tự giới thiệu ông gốc người Long An, lập nghiệp sinh sống ở Tây Ninh (nhà 848, ấp Trường Huệ, xã Trường tây, huyện Hoà Thành), vì thế biết về vụ án Phan văn Sào ( người đã đứng ra đấu tranh với chính quyền địa phương lấy lại mảnh đất 1.800 m2 để xây dựng trường mẫu giáo cho các cháu ở xã Long Thành Bắc, huyện Bình Hoà, tỉnh Tây Ninh và bị cộng sản ghép tội "nhục mạ và vu không lãnh đạo", xử hai năm tù giam (luật sư Lê Trần Luật bào chữa) nhờ địa chỉ chị Nguyễn thị Tâm- vợ Sào cho, mà ông biết gia đình tôi để từ Tây Ninh bay ra Hà Nội, gặp mẹ đẻ và em trai tôi, trong lúc tôi vắng nhà.
Ông Nguyễn Văn Vĩnh.
Khác với mọi dân oan khác, ông không có vẻ so súi, túng kiết, hoặc những nét nhàu nhĩ trên gương mặt do sự thiếu thốn, khổ ải, hằn dấu tích trên mặt, trên người. Trái lại, ông cao khoảng 1,m8, đứng gần ngang khung cửa nhà tôi. Mặt vuông vức, hai vai bằng phẳng, đôi mắt và cặp mày cùng cái miệng là những đường kẻ ngang cân bằng. Đặc biệt là sống mũi trường và thẳng, hai cánh mũi to, rộng. Xét về mặt tướng học, ông không đẹp nhưng thuộc diện hào hoa, phong lưu, rộng rãi, chính nhân quân tử... Không hiểu biến cố nào trong cuộc đời đã xô ông đến cửa nhà tôi, chỉ bằng một dòng địa chỉ như vậy?
Rút ra tập văn bản hồ sơ, ông lập cập nói:
Cô à, đến 15-9 này họ ủi nhà tôi rồi. Tôi biết lấy chỗ chi để tá túc đây, đã 3 năm nay tôi sống bằng lòng từ thiện của anh em trong hội Cao Đài rồi.
Thì ra ông là người theo đạo.
Liếc qua hồ sơ của ông, tôi đề nghị:
Bác cứ kể vắn tắt đi, tại sao họ lấy nhà của bác, bác đã từng này tuổi rồi , con cái đâu, sao lại để bác trong cảnh bần cùng hoá như vậy?
Ông ngồi lặng đi rồi ông kể:
Tôi sinh năm 1941 cô à. Như mọi thanh niên Miền Nam khác, năm 1967, vừa sang tuổi 17, tôi tự nguyện tham gia quân đội, dù chẳng ai bắt buộc tôi cả. Hồi đó tôi là cảnh sát của quân đội Việt Nam cộng hoà. Trong một lần trực đêm ở Đà Lạt, buồn tình, nhớ nhà, tôi uống rượu say la đà rồi vừa gác, vừa ca vọng cổ, một lát sau thì ngủ gật, đầu gục xuống vai, súng trượt khỏi người văng trên nền gạch, chân đạp phải báng súng, bất ngờ một viên đạn vụt ra, sượt qua mang tai, đốt cháy một mảng tóc và cắt đứt một đốt ngón tay tôi.
Trở dạy, tôi thấy mình được anh em đưa đi viện, khi trở về phải nhận án kỷ luật giam giữ 15 ngày. May không mất mạng, nhưng hội đồng giám định y khoa kết luận tôi không đủ sức khoẻ để tiếp tục phục vụ quân đội .Khi đó là năm 1974, tôi giữ chức vụ trung sĩ, trung đội trưởng, trung đội cảnh sát dã chiến quận Hoóc Môn, tỉnh Gia Định. Đang theo học tại trung tâm huấn luyện ở Đà Lạt để nâng cao trình độ cho các cấp chỉ huy Tháng 4 năm 1975, tôi bị gọi đi học tập cải tạo vì tội "cầm súng theo địch bắn vào đồng bào". Ra trại, tôi đăng ký tị nạn theo diện HR nhưng thời gian cải taọ qúa ngắn nên không được chính phủ Mỹ xét duyệt, đành phải ở lại. Trong suốt khoảng thời gian 15 năm đầu sau khi miền Nam bị cưỡng chiếm, tôi còn trụ được vì gia đình nội ngoại vốn là đại địa chủ, đất đai bạt ngàn nên có của ăn, của để, tôi lại có nghề xây dựng, chuyên đấu thầu các công trình thuỷ lợi, cầu đường, nên nhanh chóng trở thành đại gia trong vùng.
Có tiền, theo thói quen của ông bà truyền lại, tôi làm từ thiện...Tôi nhớ hồi đó bao cấp nghèo lắm, anh em phóng viên báo Tây Ninh còn phải đạp xe đến tận nhà tôi, hễ có địa chỉ nào khó khăn cần giúp là tôi đánh xe con chở anh đó đến liền để làm từ thiện, từ chăn màn, đồ dùng áo quần đến gạo muối, củi đuốc v.v
Năm 1990 tôi bắt đầu bước vào con đường mạt vận, phá sản vì hầu hết các công trình xây dựng mà tôi đấu thầu của huyện Hiệp Hoà đều mắc nợ tôi , chỉ riêng con đường nhựa từ chợ Long Hoa đi Văn Tân, gíap quốc lộ 22B, đã là 43 triệu 902 nghìn đồng, không kể các xã như Trà Vong, Mỏ Công, Tân Hưng ... thuộc huyện Tân Biên, mỗi xã cả chục triệu luôn.
Một phép tính vụt qua óc, tôi kêu lên:
Trời đất -Vào thời điểm năm 1989, 44 triệu to lắm, nếu tính cả lãi lẫn gốc trong suốt 20 năm trời qua thì bằng cả 5, 7 tỷ bây giờ.
Đúng thế, ông âm thầm xác nhận, cặp mắt e dè buồn như bóng tối Để chứng minh cho lời nói của mình tôi đưa ra con số xác thực nhất:
Năm ấy cháu đang gõ đầu trẻ, mức lương 290 đồng, một chỉ vàng sau khi đổi tiền năm 1985 là 15 nghìn. Năm 1989, khoảng 20 nghìn, bằng 1/100 bây giờ. Vì vậy tính theo giá vàng là tròm trèm 4 tỷ, không kể tiền lãi ... còn tính theo giá nhà chỉ 5 nghìn đồng là mua được một căn nhà tử tế
Chính vì thế mà tôi phá sản đó cô, giọng ông run run, mắt tối sầm như soi tỏ vào nội tâm
Sao bác không kiện ?
Trời- ông kêu lên, giọng như cao thêm một cung bậc mới - Kiện riết, kiện hoài mà họ không trả cô ạ. Đấy là những nơi có bút tích đàng hoàng đấy, còn những chỗ 5,7 trăm ngàn hoặc vài triệu, ghi nhận bằng miệng thì tôi đâu có nhớ mà nhắc.
Không thể thế được, luật pháp sinh ra để làm gì, tôi cố kiết bảo vệ ý mình theo hướng sách vở mà không hề nghĩ rằng thương trường là chiến trường, người ta sẵn sàng dẫm đạp, bắn giết nhau vì tiền... Một người có cánh mũi rộng đến mức "con trâu đi lọt" như ông thì quả là "bán giời không văn tự"
Nhưng ai là người phải chịu trách nhiệm trả 44 triệu này ? Tôi gặng.
Ông Dương Hồng Thắng, trưởng phòng giao thông vận tải huyện Hoà Thành, người ký văn bản quyết toán ngày 16-5-1990 đó cô. Trong văn bản, ông ta cam kết 15 ngày sau sẽ giả toàn bộ số tiền cho chủ công trình là tôi, vậy mà bây giờ bao nhiêu lần 15 ngày qua rồi, hắn đâu có trả.
Bác kiện một lần không được thì phải kiện lần hai, kiện trong nước không được thì kiện ra quốc tế, kiện vung giời lên chứ, máu chảy ruột mềm, của đau con xót, một đống tiền chứ ít đâu? Quá xót xa cho bước đường hoạn nạn của ông trong ngôi nhà xã hội chủ nghĩa, tôi gắt.
Ông cười ủ ê, cay đắng:
Luật của nước mình , tôi đâu có rành, cứ nghĩ mình làm phải thì phải được bảo vệ, tôn trọng chớ, ai dè...đi lại, kiện tụng riết không được, tôi bỏ cuộc, lúc ấy toà án huyện lại gọi tôi ra yêu cầu tôi phải nộp án phí 2.2000.000( hai triệu hai trăm nghìn đồng) để giải quyết. Khi ấy tôi khánh kiệt rồi, một đồng xu cắc bạc cũng không có, đào đâu ra 2 triệu 2 để nộp án phí mà rồi có thắng kiện không, hay họ ăn giơ với nhau rồi án phí lại thành ngu phí ?
Thì ra tử lộ của ông bắt đầu từ đây, từ thói lừa đảo ăn bẩn của lãnh đạo ngành giao thông, kể từ cấp trưởng phòng trở lên cũng như lãnh đạo các xã mà ông vừa nhắc. Tất cả chỉ là phường ăn hại, đái nát, với thương nhân thì ăn cướp, với dân đen thì bố thí, cố tình dồn ông vào bước đường cùng, như đã từng dồn nhân dân vào cái máng lợn khổng lồ.Trong khi bọn chúng thì mâm cao cỗ đầy, mâm vàng chén ngọc, nói dối như cuội, lưà đảo thành thần, thăng quan trên những nỗi đau ngút trời.
Lặng đi một chút, bàn tay có một ngón cụt đặt ngâp ngừng trên tập hồ sơ, ông nói tiếp.
Bẵng đi 5,7 năm trời không đòi được nợ, mất hết vốn làm ăn, trong khi thói quen tâm lý không thể từ bỏ. Năm 1996, tôi bất chấp lời khuyên can của cả nhà, thế chấp giấy tờ sổ đỏ quyền sử dụng 7700 m2 đất cho ngân hàng đầu tư phát triển Tây Ninh để vay 100 triệu, dự định đầu tư vào một số hạng mục công trình rồi sau một năm có tiền trả ngân hàng cả gốc lẫn laĩ sẽ rút đất ra, ai dè...
Đang ngồi nghe ông tâm sự, bất thần tôi kêu lên:
Sao bác dại thế, tấc đất tấc vàng, chỉ vay 100 triệu mà thể chấp cả 7000 m2 đất.
Giọng ông buồn như trấu cắn, nghe như một lời than:
Thì mình vẫn tin vào chính sách của đảng và nhà nước mà cô, hơn nữa đất ấy chỉ có một sổ đỏ, làm sao thế chấp một nửa hay 1/3 như cô nói được? Ai ngờ... nợ đọng lớn hơn lãi xuất, tôi không còn cách nào đành phải để ngân hàng phát mãi mảnh đất của mình, với yêu cầu bán đáu giá theo giá hiện hành. Sau khi trừ cả gốc lẫn lãi rồi thì phải trả lại phần tiền thừa cho tôi. Không ngờ cả tôi và vợ con không hề có quyền lợi hợp pháp trong đó, kể cả có mặt, ký tên, chứng kiến, dù mảnh đất đứng tên tôi và gia đình từ đầu năm 1995.
Lần đầu tiên phát giá 305 triệu, người mua , khi biết tôi gặp cảnh sa cơ lỡ bước liền bỏ đi , với lý do: "Em mà mua thì anh khổ, em không muốn dồn anh vào bước đường cùng"
Người thứ hai cũng vậy, dù giá đất lúc này đã nhích lên 350 triệu, nhưng so với giá thị trường vẫn chỉ bằng một nửa. Cùng là đồng sự, biết rõ hoàn cảnh , địa vị của tôi trước đó, nên cũng lặng lẽ bỏ lại cả tiền đặt cọc( trị giá 5% số đất) hy vọng tôi sớm đòi được nợ cũ của phòng giao thông vận tải huyện để trả ngân hàng, rút sổ đỏ về giữ đất Ai ngờ tên Dương Hồng Thắng mặt nạc, đóm dày, mo nang trôi sấp, nên sau 51 tháng, món nợ cũ không đòi được còn phát sinh thêm bao khoản tiền khác. Đất bị mất trắng vào tay bà Ngô Thị Vân- giám đốc công ty trách nhiệm hữu hạn Long Vân - nhà cung cấp nhiên liệu khu vực phía Nam khi ấy- với giá bèo bọt 385 triệu
Chỉ vào bài viết của tác giả Hồng Lam in ở báo Tây Ninh: "7 năm tranh chấp tài sản đấu giá", ông bảo;
Điều đau xót là sau 4 năm 3 tháng, giá đất đã lên gấp 4,5 lần, nghĩa là hơn 1 tỷ, song do bà Vân "đi đêm" với ngân hàng, với đội thi hành án mà mua chưa đầy 50.000 đồng 1 m2 đất, quy thành gạo được 7,8 ký, còn quy ra thịt được từ 1 ký 2, tới ký rưỡi
Con tài sản hoa màu trên mặt đất thì sao hả bác? Tôi băn khoăn trước nỗi đau có thực của ông- đau không phải vì cái giá qúa bèo như báo Tây Ninh phản ánh, mà đau vì đây là bước thảm bại trong cuộc đời làm doanh nghiệp của ông. Từ một đại gia, giữa một vùng đất nghèo khó do được đảng" giải phóng " khỏi kiếp sống đàng hoàng, nhung lụa của chế độ Mỹ Nguỵ, vi la của ông xây hết 970 bao xi măng, 12 tấn thép. Trong nhà, ngoài ô tô con để ông đi giao dịch đấu thấu , làm từ thiện còn một xe tải chuyên sử dụng vào việc xây dựng nhà cửa, cầu cống, đường trạm v.v vậy mà ...chỉ vì lòng tốt mà đẩy ông đến bước này ư?
Không để tôi phải tò mò lâu, ông nói tiếp:
Mất trắng, cả nhà cửa, cây cối, hàng rào, nhà tắm xây trên đất đó cô ạ!
Hơn nữa, ông ngập ngừng bày tỏ: - Cho dù phải bán với cái giá bằng 1/3 giá thị trường như thế thì trừ 100 triệu tiền gốc, hơn 100 triệu tiền lãi, ngân hàng phải trả lại cho tôi 145 triệu...Vậy mà gần chục năm rồi mất tiêu.
Nhìn lom lom vào tấm ảnh ông chụp với người chị già và ngôi nhà tường gạch, lợp tranh tre, phủ nilon, lở loét , tôi băn khoăn:
Sau khi đất bị bán rồi thì gia đình bác ở đâu?
Tôi còn một miếng đất 1067 m2 nằm ngoài diện tích đó, nhưng khi kinh tế sa sút, tình cảm vợ chồng cũng sa sút theo.Vợ tôi kéo sắp nhỏ bỏ đi luôn, tôi ở lại trông nom bà chị ruột, mắc bệnh tâm thần từ nhỏ, không chồng con...Đến năm 2003, khi ra toà ly dị, tôi nhường lại cho bà xã 943 m2, chỉ giữ lại cho mình khoảng 100 m2, nơi có căn nhà tạm cho hai chị em tôi ở..Bà xã cũng nhượng lại cho công ty Đức Thành lấy 320 triệu nuôi con, thấm thoát đã được mười năm rồi.
Tội nghiệp- tôi thở dài cay đắng, vì kịp nhận ra một điều oan uổng, cũng là cái trớ trêu của cuộc đời này...Một người đàn ông hoàn hảo như ông- chắc chắn là thương vợ, quý con hết lòng, chỉ vì không biết bảo vệ túi tiền cũng là cái tâm, cái tài, cái đức của mình, để cả hệ thống quan chức lãnh đạo tỉnh từ ngành giao thông vận tải đến hệ thống ngân hàng huyện lừa đảo, dồn ép vào bước đường cùng mà bỗng chốc thành tay trắng. Mất cả vốn lẫn lãi, cả chì lẫn chài cả vợ lẫn con Chỉ còn bà chị ruột không nơi nương tựa, ngớ ngẩn tâm thần là của ông thôi. Ngay cả một chút hạnh phúc lứa đôi trong cuộc đời ô trọc, khốn khổ này ông cũng không vớt vát được cho mình ư? Mà nào ông có phải loại người tạp nhạp như đám chúng sinh nhan nhản, vật vờ, vô ảnh, vô hình, không bản sắc, diện mạo, cá thể, cùng chìm nghỉm vào bối cảnh cõi đời nhợt nhạt, tù mù này? Hàng chục công trình xây dựng của ông trên mảnh đất Hoà Thành, hàng chục đoạn đường bằng tiền của, mồ hôi, công sức, tâm huyết ông bỏ ra cho dân đi, dân ở trong suốt bao nhiêu năm trời. Hàng trăm triệu đồng từ thiện của ông rót vào từng gia đình người dân trên rải đất Tây Ninh- khiến tên tuổi ông một thời vang bóng ...vẫn còn kia, sao để ông phải chấp nhận số phận tủi buồn này? Đã không vợ không con, không tiền nong, sinh kế, còn cái nhà nhỏ để hai chị em lấy chỗ chui ra chui vào, ngày 15 tây này cũng sẽ bị san ủi vì bị coi là đất nằm trong quy hoạch trục đường 22 B. Trớ trêu thay, phần tiền đền bù nhà chỉ vẻn vẹn 21 triệu. Còn tiền đền bù 100 ,2 m2 đất này lại được trả cho bà Ngô thị Vân, một người đàn bà giàu nứt đố, đổ vách, đã ăn không, ăn hỏng của ông 7700 m2 đất với cái giá rẻ mạt, lại còn không chịu nhả số tiền đền bù đất của ông nữa. Không hiểu sau hai ngày nữa( 15-9-2009) Ông và bà chị già cả ,gần đất, xa trời của ông sẽ đi về đâu?
Nhận ra sự cảm thương sâu sắc trên nét mặt tôi, ông bần thần kể:
- Nhiều người biết rõ cảnh sống của hai chị em tôi, khuyên tôi đưa bà chị tôi vào chùa, còn tôi thì thuê chỗ khác ở, chính quyền xã sẽ chịu tiền nhà 6 tháng nhưng tôi không chịu cô à. Chị tôi già rồi, có được minh mẫn như người ta đâu mà bảo vào giúp việc trong chùa để hưởng lộc rơi lộc vãi của các tín chủ mười Phương? Làm vậy phải tội chết, gia đình tôi ba đời làm từ thiện, lẽ nào với máu mủ của mình mà mình lại coi như giọt máu thừa? Hạt cơm rơi...Tiếng thế nhưng chị tôi tình cảm lắm đó, tôi chỉ ra đây có mấy ngày, phải nhờ người chăm sóc mà chị tôi cứ mếu máo nhắc suốt, người trông nhà giùm, liên tục gọi điện thoại ra nhắc tôi về.
Nhìn ông, tôi trầm ngâm hỏi:
Thế con cái bác như thế nào? Có thành đạt, phương trưởng không? Như chạm phải nỗi đau, ông đáp một cách khó khăn, giọng nghẹn ứ:
Tôi ngã ngựa sớm, tình cảm vợ chồng sớm nhạt phai khi các cháu còn bé qúa. Từ năm 1990 mà cô, nên cả 6 cháu, bốn trai, hai gái đều thất học cô ạ!
Cũng vì mâu thuẫn trong việc bán đất đấu giá không được giải toả mà từ năm 2003 đến nay ông đã viết 1200 lá đơn gửi các cấp từ chính quyền xã, tỉnh , huyện đến trung ương để đòi hỏi quyền lợi. Trả lại ông 7128 m2 trong số 7700 m2 đất đã thế chấp, vì thực tế số đất mà ông cần để vay 100 triệu chỉ tương đương với 502 m2 đất thôi. Vì vậy riêng với việc khiếu kiện lên giám đốc thẩm đã là 400 lá, 400 lần...
Có thể coi ông như người kiện chuyên nghiệp, bởi công việc của ông hàng ngày ngoài việc chăm sóc bà chị ruột, lo việc sinh hoạt, ăn uống cho hai chị em, cứu chữa người bệnh bằng thuốc nam( không lấy tiền) là ông lăn ra viết đơn, rồi lại đi tới đi lui để gửi, bận bịu đến nỗi - nhiều hôm 1 giờ đêm , hai chị em ông mới được ăn cơm chiều.
Chứng kiến cảnh sống của ông - nghèo kiết xác, trong nhà không có bóng dáng ti vi, tủ lạnh, đài đóm, phải sống bằng lòng từ thiện của hội Cao Đài mà vẫn cưu mang những người cùng khổ bằng cách đi vay thuốc để cứu người, nhiều người ái ngại, cho rằng viên đạn bắn sượt mang tai, làm cháy cả một mảng đầu ông năm nào đã phát huy tác dụng, khiến ông bị "chập mạch, man mát"...Nhưng không , ông mắc bệnh từ thiện từ dòng họ 3 đời, từ ông nội, bố đẻ, nên ông bảo: "Việc kiện của tôi, nếu lấy lại số tiền chênh lệnh của việc bán đấu giá, tôi sẽ lo trả nợ , giữ lại cho mình chút đỉnh, rồi lại làm từ thiện"...Đời ông 68 tuổi, sống qua hai chế độ, ngọt ,bùi ,cay đắng nếm trải đủ rồi, không ước vọng gì cho riêng mình cả.
Nhắc đến số nợ, tôi đắn đo hỏi:
Hiện giờ bác nợ nhiều không?
Ông bảo, giọng nặng như đeo đá
Khoảng 300 triệu cô à
Khiếp, sao nhiều thế? Tôi ngac nhiên- nếu không thắng kiện, bác lấy gì mà trả?
Nỗi đau giằng xé gương mặt ông thành hai nửa, nửa buồn ràu, nửa suy tư, ông bảo:
Tôi còn mảnh đất khoảng 3 mẫu( hơn 3000 m2) do ông nội để lại ở xã Mỹ Quý tây, huyện Đức Huệ tỉnh Long An. Năm 2002, tôi đã thế chấp để vay 50 triệu, phải đều đặn trả lãi từ năm 2002 đến nay, với mức giá 1,75% ...Đã hơn một năm nay không trả lãi rồi , tôi đang lo sợ tháng 9 này, ngân hàng lại đến thu nốt
Trời đất, tôi không tin vào tai mình, tôi hực lên: - Vấp ngã dập mặt phải nhận ra mình, sao bác vay 50 triệu mà lại đem cả 3000 mét đất ra thế chấp, chưa sợ à?
Thì vay để trả mà cô, đâu có phải cậy có đất mà vay tràn cung mây, vay tương đương với gía trị của mảnh đất
Ngoài trời mưa lâm thâm ròng rã, cơn mưa không có khoá, nhưng biết giữ chân khách, tôi tranh thủ hỏi ông vài điều liên quan tới cuộc sống:
Chính quyền đối xử với bác ra sao?
À, ông trầm tĩnh: - Trái ngược lắm, người tốt, kẻ xấu, nhưng số kẻ xấu vẫn lớn hơn...Ví như hai ông Ba Hát, Hai trại, đều là bí thư của ấp hai khoá đối xử với tôi rất tốt, thường xuyên cấp gạo cho bà chị tôi đấy. Riêng trưởng công an của ấp tên là ôn thanh Đạm thì nghiệt súc lắm, cả chục năm trời hắn không bao giờ chịu ký bất cứ một loại giấy tờ nào cho tôi, còn theo dõi, bám sát tôi từng bước, hễ ai đến gặp tôi còn bị kích động, nói xấu, để chia rẽ , vô hiệu hoá việc làm của tôi
Ngoài tên Ôn Thanh Đạm ra, còn gì liên quan nữa không?
Ôi, ông chồm người lên như điện giật: - Cô cứ nhìn cái nhà của tôi thì biết, họ làm đủ mọi cách để cô lập tôi. Nào ném đất đá vào nhà, nào tông xe vào tường làm vỡ cả tường, rồi gãy trụ điện, nào phá ống nước ...cốt để tôi chán ngán mà phải bỏ đi, không kiện tụng gì Nếu 15-9 này họ ủi nhà lấy đất của bác, sẽ phải đền bù bao nhiêu?
Lấy không thôi cô à, vì ngay từ khi có quyết định thu hồi lần 1, họ đã trả tiền nhà là 21 triệu rồi còn 26 triệu tiền đền bù đất thì trả cho bà Vân đó . trên thực tế, đất mặt tiền lộ giới phải được hơn 2 triệu một mét.
Trời đất, chuyện của ông -một cuộc đời trôi nổi thăng trầm, một người đàn ông trong sự hoàn hảo của đàn ông - cứ đưa tôi đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, quên cả thời gian đang trôi và mưa rơi tí tách bên ngoài, ngòi bút tôi viết không kịp theo mạch chuyện buồn bã của ông.
Chia tay ông rồi , tôi tự hỏi: Từ một người thành đạt, dám bỏ cả số tiền lãi 27 triệu của một công trình để làm từ thiện cho chính quyền địa phương và muôn dân bá tánh...Người có địa vị cao sang" vợ đẹp, con ngoan, nhà cao, cửa rộng , xe đưa xe đón, giờ ngồi bệt xuống đất rồi ông phải đổ lỗi cho ai đây? Cho số phận hẩm hiu, cho cuộc đời khốn nạn hay cho chính bản thân ông?
Người phương Tây nói: "Nếu ta gặp nhiều bất hạnh, người có lỗi là ta. " Cái lỗi duy nhất của ông là đã không biết chọn thời thế, chế độ, lịch sử mà ra đời...Giữa xã hội chủ nghĩa, sự lừa lọc dối trá là bản chất, người đan lồng thì ít, kẻ sập bẫy thì nhiều mà ông lại đề cao nhân tính, mầm thiện, coi thật thà là phương châm sống, coi trung thực là động lực phát triển của xã hội nên đã bị cả một bè lũ lãnh đạo đểu cáng hèn nhát, tham lam, hút máu, từ chủ tịch huyện Nguyễn văn Lỹ đến trưởng công an ấp Ôn Thanh Đạm và người đàn bà bằng tuổi con lớn của ông chèn ép , hút máu.
Xin gửi bài viết này như một thông điệp khẩn đến bà con, cô bác, người Việt trong và ngoài nước, đặc biệt là những người anh em một thời đồng ngũ của ông trong ngôi nhà Việt Nam Cộng Hoà. Hãy chìa bàn tay nhân ái đón ông trong tình thương mến, xẻ chia, bởi ở mảnh đất độc tài này, người thật thà như ông không còn đất sống.
Khâm Thiên- Đêm 13-9-2009
Trần Khải Thanh Thủy
Chuyến Đi Thăm Lm. Tađêô Nguyễn Văn Lý- Trại tù Ba Sao, Hà Nam
VietCatholic News (23 Sep 2009 10:05)
HUẾ - Sau lần thăm nuôi linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý trở về, chị ruột ngài, bà Nguyễn Thị Hiểu, đã cho Tòa Tổng Giám Mục Huế biết những thông tin về sức khỏe không được tốt của ngài. Hai Đức Cha và các Cha trong Giáo Phận đã cầu nguyện nhiều cho ngài luôn được mọi sự bình an. Tòa Tổng Giám Mục Huế đã cử hai linh mục đại diện Giáo Phận, là linh mục Gioan Baotixita Lê Quang Quý, Quản xứ Nhà thờ Trí Bưu, kiêm Hạt Trưởng Hạt Quảng Trị, và linh mục Bênêđictô Lê Quang Viên, Quản Lý Nhà Chung, đi thăm linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý vào ngày 17 tháng 9 năm 2009.Trước khi gặp linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý, hai linh mục đại diện Giáo Phận đã gặp Ban Giám Đốc Trại tù và Bộ Công An, và đã trao đổi những điều như sau:1/ Tòa Tổng Giám Mục yêu cầu Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù cho linh mục Nguyễn Văn Lý đi bệnh viện khám và chữa bệnh.Về đề nghị nầy, Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù đồng ý theo yêu cầu của Tòa Tổng Giám Mục Huế, là để linh mục Nguyễn Văn Lý được đi chữa bệnh bên ngoài Trại tù với điều kiện linh mục Nguyễn Văn Lý yêu cầu.2/ Tòa Tổng Giám Mục Huế yêu cầu Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù xem xét để linh mục Nguyễn Văn Lý sớm trở về với Giáo Phận Huế.Về đề nghị nầy, Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù chưa có ý kiến.3/ Tòa Tổng Giám Mục Huế đề nghị Trại tù hãy tạo mọi điều kiện để linh mục Nguyễn Văn Lý được làm phận vụ của một linh mục và tạo điều kiện cho gia đình của ngài được phép thường xuyên thăm nuôi.Về đề nghị nầy, Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù chấp thuận.Sau khi hai linh mục đại diện đã trao đổi với Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù xong, linh mục Nguyễn Văn Lý được mời lên để nói chuyện.Trước mặt đại diện Bộ Công An và Ban Giám Đốc Trại tù, hai linh mục của Toà Tổng Giám Mục Huế nói lại ba điều đã đề nghị trên đây để cho linh mục Nguyễn Văn Lý nghe và xin ngài cho ý kiến.Linh mục Nguyễn Văn Lý rất vui vẻ khi được hai linh mục đại diện Tòa Tổng Giám Mục Huế ra thăm với tình anh em linh mục. Ngài nhờ hai linh mục đại diện chuyển những lời sau đây đến hai Đức Cha và các Cha:“Con rất vui sướng khi được Hai Đức Cha và các Cha Giáo phận Huế lo lắng và cầu nguyện cho con rất nhiều, đặc biệt là hình ảnh của Hai Đức Cha đã yêu thương con, hình ảnh mà con thấy rõ như hôm nay, là khi nghe tin con đau chưa biết thật hư thế nào, hai Đức Cha đã thu xếp gởi hai cha đến đây và còn gởi quà cho con nữa. Xin hai Đức Cha và quý Cha trong Giáo phận nhà tiếp tục cầu nguyện cho con. Mỗi ngày, trong khi con dâng lễ, hình ảnh hai Đức Cha và quý Cha cũng như mọi người trên Đất Nước Việt Nam, luôn hiện diện trong tâm trí con. Con xin dâng lên Thiên Chúa tất cả mọi ưu tư của Giáo Phận vì Thiên Chúa là tình yêu”. Trong cuộc nói chuyện, linh mục Nguyễn Văn Lý còn cho hai linh mục đại diện biết thêm vài suy tư của ngài như sau:“Con xin cám ơn Tòa Tổng Giám Mục Huế đã đề nghị những ý kiến với Trại và vị đại diện Bộ Công An để con được khám và chữa bệnh ở bên ngoài Trại. Đối với con, con chưa thấy có nhu cầu vì con vẫn chưa đến nỗi gì, trong lúc bên cạnh con, biết bao anh em khác cũng đang đau ốm, nhưng không được săn sóc cách đặc biệt như con. Con được Trại cử một bác sĩ giỏi để khám bệnh và phát thuốc cho con mỗi ngày. Trong thâm tâm, con thấy cũng áy náy vì làm phiền Trại và bác sĩ hơi nhiều. Nên con có đề nghị với Trại rằng từ nay, xin bác sĩ khám bệnh cho con mỗi tuần một lần là đủ rồi, để thì giờ lo cho các anh em khác”.“Mỗi ngày, con được Trại cấp thuốc tai biến để uống. Thế là từ nay, thứ thuốc này sẽ gắn liền với cuộc đời của con như hình với bóng. Còn loại thuốc bổ não mà Trại cấp cho con uống, thì không hạp lắm vì đôi lúc con cảm thấy khó chịu, nên con đã tâm sự với bác sĩ để xin thay loại thuốc này. Trại đã đồng ý, thế là con xin gia đình mỗi lần thăm, thì đem thuốc ra cho con uống, vì uống nhiều thuốc tây quá, cũng không tốt. Hơn nữa, con cũng muốn cho gia đình con có tinh thần chia sẻ bớt gánh nặng cho Trại vì Trại không chỉ có một mình con, mà còn có nhiều anh em khác nữa. Con biết rằng con chỉ là hạt cát nhỏ của vũ trụ bao la này, một cơn gió thoảng qua, cũng làm nó biến đi, nhưng sao Chúa lại thương con như thế! Biết bao người hiền lành đạo đức, nhưng họ cũng bệnh tật đau yếu rồi chết, nên con xem những ngày trong tù là những ngày tháng con tĩnh tâm để nhận ra tình Chúa vẫn yêu con”.“Con cũng nói cho hai cha biết sự việc con bị tai biến xảy ra như thế nào”. “Lần thứ nhất, vào ngày 13/5/2009, con đi lui đi tới trong phòng để lần hạt, thì con thấy máu đen rơi vãi dưới nền nhà, nhưng không biết do đâu, vì mình có bị thương tích gì đâu mà chảy máu. Tìm mãi thì máu bẩm đó xuất ra từ dưới bìu. ... Con gọi bác sĩ đến thì bác sĩ đã cho con uống thuốc và xức thuốc để cầm máu, và con thấy mình vẫn không sao. Lần này, con có viết thư gởi về gia đình để nói sự việc như vậy, nhưng không rõ vì sao mà gia đình lại không nhận được tin do con gởi”. “Lần thứ hai, vào ngày 25/5/2009, con lại bị nặng hơn bởi vì ngày hôm đó, con nhận được tờ báo Nhân Dân, nội dung trong đó có mục nói láo trắng trợn về con như sau: nói con có những hành vi xấu, chống đối Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa khi ra tước Tòa án vì con đã đạp đổ vành móng ngựa, vung tay chống trả lại người thi hành công vụ..., nhưng lúc đó, sức đâu mà con chống cự, khi con bị người ta giữ chặt và cách con hai mét, làm sao mà con đạp đổ vành móng ngựa được. Bức xúc vì những lời nói xuyên tạc trên tờ báo nầy, con đã bị choáng ngợp, rồi bị té ngửa, chảy máu một chút sau đầu do bị rách da. Sau đó, con thấy tay chân mình hơi bị cứng đi, nhưng các bác sĩ cũng đã kịp thời để chữa trị cho con. Ngày 14/7/2009, con viết một lá thư xin gia đình ra thăm con vào dịp đầu tháng 8/2009, mặc dù chữ viết của con lần này không được đẹp lắm vì căn bệnh tai biến. Con nói thế để hai cha biết rõ sự việc”.“Hai cha biết không, mặc dù ở trong Trại, nhưng con biết cũng khá nhiều tin tức bên ngoài, như chuyện ở giáo xứ Loan Lý, chuyện ở Tam Tòa và nhiều chuyện khác nữa. Con nói vậy để hai cha biết rằng con luôn hiệp thông và cầu nguyện cho Giáo Phận nhà”. Khi hai linh mục hỏi thăm đời sống của ngài thế nào ở trong Trại tù, thì linh mục Nguyễn Văn Lý nói: “Con cho hai cha biết sơ qua, là giờ giấc ngủ thì tự do, lúc nào mệt là ngủ thôi, sáng thức dậy, làm xong phận vụ của mình, là coi ti vi và đọc báo, trồng cây cảnh chơi trong vườn, rồi đem chưng trong phòng cho có màu xanh. Chỗ ở thì phòng ốc cũng khá lắm, được lót men và có phòng vệ sinh tắm rửa đàng hoàng. Ăn uống thì đôi lúc cũng không có giờ giấc cho lắm vì vừa ăn, vừa xem ti vi, vừa đọc báo, nên đôi lúc, con cũng làm khổ bác sĩ đôi chút”. Trước khi kết thúc buổi gặp mặt, linh mục Lê Quang Quý giải tội cho linh mục Nguyễn Văn Lý.Hai linh mục đại diện Toà Tổng Giám Mục Huế chia tay linh mục Nguyễn Văn Lý, sau một giờ thăm viếng. Tường trình từ Huế, ngày 20 tháng 9 năm 2009Linh mục Gioan Baotixita Lê Quang Quý, Quản Xứ Trí Bưu, Hạt Trưởng Hạt Quảng Trị Linh mục Bênêđictô Lê Quang Viên, Quản Lý Nhà chung
LM GB Lê Quang Quý
Một đoạn liên quan vụ đài phát thanh Việt Nam Hải Ngoại và chuyện BS Nguyễn Y Đức
... 15/ Đan Tâm. Mới đây, trong Cộng đồng VN có một tin tức làm mọi người cùng giật mình: đó là chuyện ông Lê Hồng Long, hay là Lê Hồng Phúc, người phụ trách đài phát thanh: “Tiếng nói hải ngoại” từ 7 năm nay, vừa từ chức với một lá thư giải thích, đọc trên đài, và gửi lên mạng điện tử. Trong thư, ông LHP tố cáo ban giám đốc đài VNHN đã móc nối làm ăn với toà Đại Sứ VC qua một số các nhân chứng chủ chốt. Đài VNHN đã lên tiếng cải chính. Thính giả như ĐT thì đứng ở khúc giữa, nghe cả 2 bên nói, chẳng biết đâu là sự thật.
ĐT thấy chuyện này cần phải chờ thời gian để theo dõi, tìm hiểu thêm. Ngoài ra thì tình hình cộng đồng cũng có 1 tin giật gân nữa: đó là chuyện B/S Nguyễn Ý Đức. Một email gửi cho mọi người tố cáo B/S nguyễn Ý Đức là việt gian, thâm thụt với chính quyền Hà Nội, bỡ đỡ Nguyễn đình Bin, thứ trưởng Ngoại Giao của VC. Có người còn quả quyết với ĐT là B/S NYD đang trông chờ một chức vụ của trường ĐHYK sắp thành lập ở Tây Nguyên. ĐT thì không được quen biết với B/S NYĐ.
Tuy nhiên, ĐT rất phân vân vì thấy rằng B/S NYĐ đã chạy trốn CS sang đây, lại là người có trình độ, có uy tín, tuổi đã xế chiều, không lẽ tới phút cuối đời mà lại làm một chuyện xằng bậy vì háo danh, vì ham miếng đỉnh chung mà cam tâm hợp tác với kẻ thù, để rồi ngàn đời nhục nhã hay sao ? Thành ra ĐT thấy rằng chuyện này muốn rõ hư thực thì cũng phải chờ thời gian để làm sáng tỏ.
16/ Khánh Vân. Theo KV được biết thì ông BS Nguyễn Ý Đức đang ở Dallas thì phải, và có vẻ như là đã hồi hưu. Đúng như chị ĐT nói, ông này bắt đầu được chú ý với những bài viết về đời sống tình dục tuổi vàng, tức là tuổi già. Tuy nhiên sau đó thì ông cũng có viết nhiều bài khác về lãnh vực của y khoa. Ông đã tập trung tất cả các bài viết này thành sách, xuất bản sau khi in ở VN, và đem ra hải ngoại bán.
Về những hoạt động chính trị của ông thì KV không có rõ lắm, tuy nhiên câu chuyện ông ấy đón rước Nguyễn Đình Bin thì KV nhớ là ông ta đã bị chỉ trích khá là nặng nề, thế nhưng ông đã không có phản ứng gì, và cứ lầm lũi yên lặng, thành ra mọi việc rồi cũng qua đi. Không biết BS Ninh trong giới y khoa thì có biết ông BS Nguyễn Ý Đức này không cơ? Nếu BS Ninh biết thì xin BS chia xẻ thêm một chút ở đây.
17/ Trần Xuân Ninh. Tôi có biết ông NYĐ từ hồi còn đi học. Ông này không bao giờ để ý các vấn đề chính trị và chỉ chuyên tâm lo học lo đậu để ra hành nghề kiếm tiền. Ông cũng không gia nhập vào các sinh hoạt hội đoàn y giới ở hải ngoại nhiều. Có thể là chỉ năm thì mười hoạ, trong những năm đầu sau khi định cư tị nạn năm 1975. Những giao du của ông chỉ giới hạn vào một số bạn bè. Và y giới nói chung cũng không mấy ai gần gạnh với ông, nhất là trong những năm về sau này khi mà biết ông về VN in sách, hay về VN và giúp đỡ và tiếp xúc với các giới chức y khoa VC. Tôi không để ý những việc này nên không rõ chi tiết. Thái độ này của y giới nói chung đối với ông cũng là thái độ đối với một số bác sĩ khác cũng đã từng về VN tiếp xúc, kêu gọi giúp đỡ từ thiện. Những người khác thì còn ồn ào kêu gọi nọ kia, còn ông thì chỉ lo cho cái khuỷnh quan tâm của mình thôi.
Về tin ông ngấm nghé một chức vụ ở đại học y khoa sắp lập ở Tây Nguyên thì tôi không rõ, nhưng không phải là không thể không xẩy ra. Vì hai điều: một là với VC mà cứu thương khiêng cáng không học hết tiểu học còn làm được trưởng khoa bệnh lý khi vào miền Nam năm 1975 được thì ông Đức dư sức làm khoa trưởng một cái trường đại học y khoa sắc tộc ở Tây nguyên. Thứ hai, hiện nay, nhiều cán bộ VC chỉ có thành tích “tốt nghiệp trường tù”, mà bỗng nhiên bằng cấp tiến sĩ thạc sĩ đầy mình, kể cả bằng ngoại quốc dù không biết ngoại ngữ như cái lối đi học mà ông phó thủ tướng Trương vĩnh Trọng mới nói cách đây không lâu, thì ông Đức đủ điều kiện để được VC cho chức.
Thứ ba, tin này không vô lý nếu chúng ta biết rằng VC đang muốn đóng vai ban khen các người hải ngoại có chút bằng cấp và vị trí xã hội để chứng tỏ cũng là chính quyền ở cả hải ngoại, và một số người thấy rõ mình chỉ là một “con số” ở trong một xã hội văn minh cho nên muốn có chức với VC để vênh vang, bớt mặc cảm đó đi.
Còn trong chuyện đài VNHN, chị ĐT đã tóm tắt quá ngắn vì thế xin chị nêu thêm những dữ kiện chính cần biết, để quý vị thính giả cũng như để mấy anh em chúng ta ở đây dễ nhận định hơn. Tôi biết rằng TV là người thường chú ý theo rõi các vấn đề tình hình thì cũng nên bổ túc, với các trao đổi trên đài VNHN và trong các email giang hồ để mọi người cùng rõ. 18/ Đan Tâm. Trước hềt thì xin để ĐT tóm tắt bức thư của ông LHP cho các bạn nghe: Ông LHP thì đã từ chức giám đốc chương trình từ ngày 15 tháng 6 vì bất đồng ý kiến với ban giám đốc và giữ im lặng. Ban giám đốc phản ứng bằng những dư luận bôi bẩn cá nhân ông để biện minh cho sự ra đi của ông Phúc. Ví thế ông LHP đã lên tiếng bằng một lá thư nội bộ gửi ngày 6 tháng 9/2009. Sau đó là lá thư đề ngày 7 tháng 9 thì được phổ biến rộng rãi những lý do từ chức:
1. Ban giám đốc đài đã liên hệ mật thiết với tóa đại sứ CS, và mời nhân viên CS cao cấp tới dự tiệc trong 1 mhà hàng lớn mà ông LHP có mặt và tranh luận với viên chức này.
2. Các viên chức quan trọng trong ban Giám đốc, có nêu tên trong thư, đã về VN nhiều lần.
3. Ông Ngô Ngọc Hùng, Giám đốc đài đã qua Balan tiếp xúc với cán bộ CS, và sau đó tuyên bố sẽ mở một văn phòng đại diện tại Saigon
4. Ông LHP bị cô lập trong ban điều hành vì lập trường chống cộng của ông
5. Giám đốc tài chánh của đài không minh bạch và không làm báo cáo tài chánh dù rằng Đài đã nhân danh chống cộng và quyên góp tiền bạc
6. Cuối thư thì ông LHP viết:”những điều ông nêu lên đã lần lượt bằng cách này hay cách khác, được ban giám đốc đài gián tiếp xác nhận đó là sự thật.”
19/KV. KV cũng có đọc được những điều này trong khi thư của ông Lê Hồng Phúc đưa ra, và qua những điều ấy, KV nhận thấy rằng, ông LHP có vẻ đã nêu ra những dữ kiện khá là chắc chắn, với đầy đủ tên tuổi của những người liên hệ. Những trả lời của Ban Giám Đốc đài VNHN nêu ra mà KV được biết thì có vẻ chung chung lắm cơ, không có đi thẳng vào từng chi tiết. Tuy nhiên vì KV cũng không có từng thư trả lời cho nên cũng không dám có ý kiến rõ rệt về vấn đề này. 20/ Trần Xuân Ninh. Tôi có nói chuyện với ông LHP thì ông LHP nói rất rõ từng chi tiết, và có vẻ rất chắc chắn về những chi tiết này. Vì tôi không nghe đài VNHN nên không biết phía ban giám đốc nói những gì. Tuy nhiên một người quen tôi cho biết rằng là anh có theo dõi vụ này. Và anh nói rằng những diễn tiến cho anh thấy một điều nổi bật là trong một buổi đối thoại trên đài VNHN có ông Huỳnh Quốc Bình là một người cộng tác với đài thì ông Ngô ngọc Hùng đã dùng một kỹ thuật gian trá để gạt ông Bình ra, không cho phát biểu và cái kỹ thuật này đã bị lộ tẩy.
Là như thế này: ông Hùng đã kêu gọi thắm thiết ông Bình phát biểu, đừng có bỏ ra ngoài và im lặng, làm ra vẻ như là ông Bình đã bỏ đi, trong khi ông Bình còn ở nguyên trong buổi hội thảo. Thực tề là ông Hùng đã cắt tiếng nói của ông Bình.
Nhưng sau đó thì ông Bình đã phát biểu được và nói thẳng ra điều này làm cho ông Hùng lộ tẩy.
Cái người quen tôi nói rằng điều này chứng tỏ sự thiếu ngay thẳng của ông Hùng. Ngoài ra thì người này cũng cho tôi biết là trong những tiếng nói trong buổi thảo luận mà anh ta có theo dõi nghe thì anh thấy những loại ý kiến quen thuộc chung chung, không đi vào vấn đề, như là trách ông LHP tại sao lại không tìm cách giải quyết trong nội bộ mà lại tung ra ngoài làm chia rẽ, làm mất tư thế của đài VNHN, làm hại công cuộc đấu tranh chống cộng vân vân…và vân vân 21/ Tuệ Vân. Bác sĩ N nói làm TV cũng thấy rằng những câu hỏi hay những trách cứ đại loại như mất đoàn kết, như tại sao không giải quyết nội bộ vân vân trong cuộc thảo luận trên đài VNHN chỉ là những lối nói làm chệch vấn đề sang một bên. Bởi vì có chuyện xẩy ra thì trước hết là phải tìm hiểu thẳng vào nguyên cớ là từ đâu, chứ không phải là nói về hệ quả có thể xầy ra vì đó.
Trong trường hợp này thì phải hỏi rằng ông LHPhúc nói đúng hay sai? Ban giám đốc có thật sự làm những điều như ông LHP tố giác không? Có bôi xấu cá nhân ông LHP vô bằng cớ hay không? Ông Ngô ngọc Hùng có tuyên bố thành lập văn phòng đại diện VNHN tại Sàigon hay không? Tại sao mà ông có thể làm như thế nhân danh là giám đốc một đài phát thanh có nhãn hiệu chống cộng tại hải ngoại? vân vân…
Ngoài ra thì TV thấy lời giải thích cho sự có mặt của viên chức toà đại sứ VC trong buổi tiệc mà ông LHP nói, là do một thân hữu mời đến nghe không xuôi, vì rằng cho dù như vậy thì chủ tiệc cũng phải biết trước để mà đồng ý, nhất là sự có mặt một viên chức toà đại sứ là một vấn đề thuộc loại “nhậy cảm”, và đây là một bữa ăn ở một nhà hàng lớn chứ không phải là ở một quán đầu đường hay ở tư gia để mà chỉ thêm đũa thêm bát.
TV nghĩ rằng chuyện VC xâm nhập mua chuộc những thành phần làm truyền thông hải ngoại không phải là không thể không có. Điều này chúng ta đã thấy.
Tóm tắt thì điều cần thiết để có là sự trả lời ngắn gọn của ông Ngô ngọc Hùng cho từng điểm trong thư ông Lê Hồng Phúc với các dẫn chứng có thể kiểm nghiệm. Tất cả những phát biểu lòng vòng quanh co chỉ khiến người nghe thấy thái độ né tránh, và do đó có thể được nhìn thấy là không ngay thẳng. Theo TV thì vụ này có thể trở thành một vụ báo Người Việt thứ hai, nếu mà ban giám đốc đài VNHN không nói cho rõ được đầu đuôi. 22/ Đan Tâm. B/S Ninh, TV, KV có nghĩ rằng ban giám đốc của đài TNHN là quá chủ quan hay không? Hoặc là, họ nghĩ rằng đã tới lúc cần công khai cho các cộng tác viên ở vị trí lãnh đạo trong đài biết sự giao tiếp với tòa Đại sứ VC, mục đích là để lôi kéo về cùng phe với họ. Không ngờ, phản ứng của ông LHP quá mạnh mẽ. 23/ Khánh Vân. Sự suy đoán của chị ĐT không phải là không có lý đâu cơ, và nếu như thế thì .... phải chăng .... rất có thể lại xảy ra chuyện tương tự ở một cơ quan truyền thông thứ ba nữa, phải không cơ? vì người Pháp có câu : không bao giờ có 2 mà lại không có 3 .... Thưa, có đúng không ạ? Và nếu như thế thì KV có ... bi quan quá không đây, khi cho rằng VC đã len lõi ra hải ngoại và tìm cách xâm nhập vào người mình khá nhiều rồi. Xảy ra như thế này, sẽ lại có người đổ tội là người Việt ở hải ngoại này chia rẽ, lại không có một tổ chức đấu tranh chống cộng nào cho ra hồn, đã không có lực lượng mạnh mẽ mà còn cứ đấu đá với nhau hoài, không biết im đi, bỏ qua những lầm lỗi để mà đoàn kết chống cộng sản, VV..... và VV...... 24/ Trần Xuân Ninh. Tôi nghĩ rằng VC từ khi biến thái thì đã có những biện pháp len lấn ra hải ngoại một cách rất tích cực. Đầu tiên là trong lãnh vực kinh doanh thương mại. Và kế đó là trong lãnh vực chính trị móc nối những thành phần chính trị thời cơ. Sự móc nối này được dễ dàng với sự tiếp tay của các thế lực tài phiệt muốn biến lãnh đạo VC thành những đối tác để mà tiếp tay với họ khai thác Việt nam về mọi mặt, ở những mức độ khác nhau. Từ tài nguyên thiên nhiên đến sức lao động đến dịch vụ vân vân…
Tất cả những khai thác này đều được mang chiêu bài phát triển đất nước, đòi hỏi tự do dân chủ và nhân quyền, - dĩ nhiên là một cách hình thức. Tuy vậy, nhưng mà những kẻ này, từ các thương nhân đến các tay chính trị thời cơ đều không có ảnh hưởng lên quần chúng là bao nhiêu vì rằng bản chất thì tính một đàng mà làm một nẻo cho nên các mưu mánh đều lộ tẩy, vì các diễn biến mâu thuẫn với nhau.
Cho nên mỗi khi bị lộ thì đều phải dùng những kỹ thuật chữa cháy, quỷ biện, những lý luận lòng vòng như là ta thấy. Thí dụ như là than van mất đoàn kết, là chống Cộng cực đoan, là phải đối thoại để cải đổi dần dần và xây dựng đất nước, phải phát triển kinh tế để có giai cấp trung lưu hiểu biết mà đấu tranh vân vân…
Dân chúng, tuy vậy mà có thái độ là rất tinh khôn và thực tế. Là không đánh được VC thì thôi, chứ không hơi đâu mà đi theo mấy tay thời cơ chính trị và kinh tế để làm lợi cho VC.
Những người tích cực hơn thì lãnh đạo VC tới đâu thì đi biểu tình phản đối tới đó, cở VC treo ở đâu thì tìm cách hạ cho kỳ được ở đó. Cho nên VC mới phải ra nghị quyết 36 mà cho tới nay, thì cũng vẫn không vào đâu với đâu. Và cũng vì thế, mà hải ngoại vẫn là hải ngoại chống độc tài CS.
Những luận cứ quỷ biện như là biểu tình vô ích, đấu tranh là cực đoan đều không làm thay đổi được người hải ngoại, cho tới nay. Cho nên theo tôi, việc chính của hôm nay là chỉ ra cho rõ những cái quỷ luận đó để tránh những ngộ nhận.
Chỉ rõ ra những sai trái hiện nay của VC. Và có chỉ ra được các loại chính trị thời cơ a tòng thủ lợi quanh chuyện biến thái của lãnh đạo VC thì theo tôi mới có hy vọng cho VN khấm khá lên được. /-
Bấm chữ "Older Posts" trên đây để xem tiếp .... Dưới Là Bài Cũ Theo Từng Tháng.
-
►
2006
(249)
- Jun 2006 (13)
- Jul 2006 (51)
- Aug 2006 (36)
- Sep 2006 (32)
- Oct 2006 (33)
- Nov 2006 (37)
- Dec 2006 (47)
-
►
2007
(2315)
- Jan 2007 (66)
- Feb 2007 (62)
- Mar 2007 (54)
- Apr 2007 (95)
- May 2007 (123)
- Jun 2007 (192)
- Jul 2007 (249)
- Aug 2007 (204)
- Sep 2007 (255)
- Oct 2007 (329)
- Nov 2007 (361)
- Dec 2007 (325)
-
►
2008
(3206)
- Jan 2008 (228)
- Feb 2008 (204)
- Mar 2008 (273)
- Apr 2008 (328)
- May 2008 (304)
- Jun 2008 (312)
- Jul 2008 (258)
- Aug 2008 (310)
- Sep 2008 (290)
- Oct 2008 (256)
- Nov 2008 (218)
- Dec 2008 (225)
-
▼
2009
(1551)
- Jan 2009 (152)
- Feb 2009 (126)
- Mar 2009 (139)
- Apr 2009 (148)
- May 2009 (183)
- Jun 2009 (164)
- Jul 2009 (145)
- Aug 2009 (100)
- Sep 2009 (102)
- Oct 2009 (117)
- Nov 2009 (94)
- Dec 2009 (81)
-
►
2010
(1605)
- Jan 2010 (111)
- Feb 2010 (115)
- Mar 2010 (122)
- Apr 2010 (132)
- May 2010 (146)
- Jun 2010 (129)
- Jul 2010 (191)
- Aug 2010 (147)
- Sep 2010 (125)
- Oct 2010 (133)
- Nov 2010 (131)
- Dec 2010 (123)



