Nhìn Thấy Gì Từ Một Hội Nghị VỆN CỘNG ?
Trần Hùng
Các bài liên hệ:
Hội nghị Người Việt ở nước ngoài: nhạt nhẽo, không có thực chất
Cùng tác giả:
Đàn Áp Không Thể Hiện Sức Mạnh
Đông Hải Và Tây Nguyên: Hai Vấn Nạn Một Vấn Đề
Từ Trường Sa Đến Tây Nguyên
xem tiếp http://www.viettan. org/spip. php?article9270
Trong thời gian vừa qua tại Hà Nội đã diễn ra nhiều cuộc hội nghị. Ngày 26-11 có cuộc đối thoại thường niên với các nhà tài trợ liên quan đến lãnh vực y khoa, năm nay mang chủ đề “Vấn đề tham nhũng trong nghành Y”. Cùng thời gian nói trên, trong 2 ngày 26 và 27-11 có cuộc hội thảo "Biển Đông: Hợp tác vì An ninh và Phát triển Khu vực" do Học viện Ngoại giao và Hội Luật gia Việt Nam đồng tổ chức. Ngày 3 và 4-12 tới, sẽ có Hội nghị Nhóm tư vấn các nhà tài trợ cho Việt Nam lần thứ 16….
Những hội nghị này đều mang đẳng cấp quốc tế, vì có tham dự viên đến từ nhiều nước, và đều bàn thảo về những chủ đề lớn, vượt ra ngoài biên cương của một quốc gia. Tuy nhiên, những hội nghị mang danh là quốc tế này lại không được truyền thông người Việt nói đến nhiều bằng một hội nghị khác chỉ quy tụ những người cùng một nguồn gốc Việt Nam. Danh xưng của hội nghị này được gọi bằng nhiều tên. Báo chí quốc doanh gọi nó là “Hội nghị Người Việt Nam ở nước ngoài lần thứ nhất”. Có tờ báo nhà nước quá mẫn cán khoác cho nó cái tên “Hội nghị Diên Hồng”. Trong khi đó, ở ngoài hải ngoại, báo, đài gọi nó là “Hội nghị doanh nhân và Việt kiều”, hoặc “Đại hội chiêu hồi người Việt ở nước ngoài”, diễn ra trong 3 ngày từ 21 đến 23-11.
Dù mang tên là gì, người ta cũng không khó khăn lắm mới hiểu được rằng nó do nhà nước dàn dựng lên để nhằm tranh thủ khối 4 triệu người Việt đang sinh sống xa quê hương. Tất cả những phương tiện tuyên truyền của nhà nước đã xử dụng hết công xuất để quảng cáo cho cuộc gặp mặt được gọi là “lịch sử” này, lần đầu tiên từ khi chấm dứt chiến tranh đã gần 35 năm. Tất cả những từ ngữ trân trọng nhất, lịch sự nhất đã được xử dụng để gọi tham dự viên từ nước ngoài, là những người trước đây đã bị gán cho những danh hiệu tồi tệ nhất. Để đạt được mục tiêu, đảng cộng sản sẵn sàng đổi trắng thay đen, ngụy biện tráo trở. Điều này không mới.
Nhà nước cũng đã đổ ra một số tiền không nhỏ lên đến hàng chục triệu đô la để tổ chức hội nghị này, bao gồm chi phí di chuyển, tiền khách sạn, tiệc tùng, văn nghệ giải trí, in tài liệu tuyên truyền… Chắc hẳn đảng cộng sản cho rằng đó là số tiền đầu tư thích đáng để mong thu lại những món lợi không nhỏ. Lượng kiều hối do người Việt từ nước ngoài gửi về trung bình 7 tỷ đô la mỗi năm có lẽ chưa tương xứng với số 4 triệu người có cuộc sống sung túc ở khắp nơi. Nhưng hơn thế nữa, Hà Nội mong mỏi thu hút được số chất xám lớn lao trong số gần nửa triệu trí thức, chuyên viên mọi nghành nghề đang sở hữu kiến thức khoa học kỹ thuật tại các nước Tây phương.
Ban tổ chức thông báo chương trình 3 ngày họp có 4 hội nghị chuyên đề:
1- Xây dựng cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài đoàn kết vững mạnh, thành đạt và hướng về đất nước;
2- Giữ gìn và phát huy bản sắc văn hoá và truyền thống dân tộc trong cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài;
3- Chuyên gia, trí thức kiều bào góp phần vào sự nghiệp xây dựng đất nước
4- Doanh nhân kiều bào góp phần vào sự nghiệp xây dựng đất nước.
Và cũng để cho xứng với tầm vóc được tuyên truyền là “lịch sử”, con số tham dự viên được thông tấn xã CSVN cho biết lên tới 1500 người, trong đó có 900 là từ hải ngoại.
Với tất cả những nỗ lực và tốn kém như nói trên, CSVN đã hầu như không thu đạt được gì, nếu không nói rằng nó chỉ đưa đến những phản tác dụng. Nguyên nhân vì những trò tiểu xảo quá ấu trĩ, và trên hết vì đường lối của Hà Nội vẫn không có gì thay đổi, vẫn ngoan cố bám víu vào chính sách độc tài nhằm bảo vệ đặc quyền đặc lợi cho mình.
Để tạo hình ảnh hào nhoáng cho hội nghị, CSVN chủ tâm quy tụ hàng ngàn người về từ hải ngoại, và khoác cho họ danh nghĩa “đại biểu”. Theo những nguồn tin xác thực thì Hà Nội đã phải huy động cán bộ và thân nhân từ những cơ sở ngoại giao ở ngoại quốc về cho đủ con số đó. Số người thực sự là “Việt kiều” sinh sống ở nước ngoài chỉ chiếm một tỷ lệ rất nhỏ, được chọn lựa trong số có ràng buộc làm ăn ở trong nước, hoặc một số người đang làm công việc giáo dục, từ thiện, chứ không hề được một tập thể người Việt tỵ nạn nào đề cử. Nêu lên điều này để cho thấy hội nghị không hề phản ảnh quan điểm của cộng đồng người Việt tại hải ngoại như 2 chữ “đại biểu” đã bị lạm dụng.
Tính chất bù nhìn của hội nghị còn được thấy rõ hơn qua việc các tham dự viên chỉ được ngồi nghe cán bộ cộng sản khoa trương về những thành tích không có thật… vì thế 4 chủ đề của hội nghị như nói ở trên, hay buổi thông tin của bộ ngoại giao về đề tài nhậy cảm “vấn đề chủ quyền, biên giới, hải đảo”, thực chất chỉ là những buổi đọc báo Nhân Dân, không ai được thắc mắc, tìm hiểu hay “phản biện”.
Với những cung cách như trên, những người hiểu chuyện cho rằng sự thất bại của hội nghị đã là tiền định.
Người ta có thể nhìn thấy sự thất bại đó qua những phân tích thuần lý.
Dân chủ đối với đất nước Việt Nam bây giờ là một nhu cầu bức thiết, một yếu tố sống còn, chứ không phải là khẩu hiệu đấu tranh, hay chỉ là một khát vọng.
Chính vì không có dân chủ nên Việt Nam mới lâm vào tình trạng lạc hậu mà người dân trong và ngoài nước đã thấy hiển hiện qua cuộc sống hàng ngày: môi trường sống bị ô nhiễm, độc hại; nền giáo dục sai lầm chạy theo thành tích, phô trương; tình trạng tham nhũng lan tràn khắp nơi, và tình trạng băng hoại luân lý, đạo đức làm ruỗng nát xã hội… Tình trạng đất nước lạc hậu như nói trên lại không phải là nguy cơ duy nhất, dù nó có đủ khả năng hủy hoại một dân tộc. Ngày nay, Việt Nam còn phải đương đầu với một mối nguy to hơn nữa: đó là âm mưu xâm thực của Trung cộng. Mối nguy này không còn là nguy cơ tiềm ẩn nữa, mà đã là một thực tại không thể chối cãi. Nếu việc đất đai, biển cả, nguồn lợi của Việt Nam bị lấn chiếm đã là nỗi bất bình của mọi người, thì việc người dân Việt bị sát hại ngay trên đất, biển của mình, chính là niềm tủi nhục của toàn thể dân tộc.
Thái độ khiếp nhược đó là do chính quyền độc tài không được sự hậu thuẫn của toàn dân. Vì thế dân chủ chính là nền tảng để giải quyết vấn đề của đất nước hiện nay. Ngày nào thể chế chính trị vẫn là độc tài, thì cho dù nhà nước có đề ra những chính sách chiêu dụ tinh vi đến cỡ nào, họ cũng vẫn không thể nào huy động được sự đóng góp của toàn thể người dân.
Sự thất bại của hội nghị ngoài ra còn nhìn thấy được từ phiá của chính những người tham dự.
Ngoài thành phần tham dự viên là cán bộ và thân nhân, một số lớn khách tham dự “cho thỏa tính tò mò” như nhận xét của một blogger trong nước. Họ được nhà nước mời mọc và chi trả mọi phí tổn để làm diễn viên bất đắc dĩ trong một màn kịch rẻ tiền. Họ đã đến để giải trí và ra về một cách vô tư, không để lại dấu vết. Một tuần lễ sau khi chấm dứt hội nghị, người ta mới thấy xuất hiện độc nhất một bài cảm tưởng, một thành quả mà nhà nước chắc chắn không lấy gì làm hãnh diện.
Về từ miền tây nước Mỹ, nhà “đại biểu” này hân hoan khoe những sự tiếp đón “trọng thị” mà ông ta được hưởng. Nào là được “sĩ quan cấp tá đón tiếp thân mật, vui vẻ”, nào là “được chào nghiêm chỉnh với nụ cười”, rồi lại được “chào đón thân mật” ở khách sạn. Chưa hết, khi di chuyển đến hội trường còn “có xe cảnh sát hú còi mở đường”, và được “những anh công an chính trị luôn nở nụ cười, bắt tay”…
Từ đầu đến cuối, người ta không thấy tác giả thao thức đến những nghịch cảnh của đất nước đầy rẫy ngay trước mắt, hay chia sẻ nỗi cùng cực của người dân mà chỉ cần vén tấm màn che cửa kính xe người ta đã nhìn thấy đầy đường.
http://www.dcvonlin e.net/php/ modules.php? name=News&file=article&sid=6910 - Babui
Quả là hổ danh cho 2 chữ “trí thức” mà những thành phần này tự khoác cho mình. Tất cả những bộc lộ trong bài viết chỉ nói lên ước mơ “tiên thiên hạ chi lạc” để được đồng hành với những tên cán bộ hưởng thụ trên nỗi khổ đau của thiên hạ.
Chắc chắn là đảng CSVN, những người đang xử dụng họ, cũng biết là không thể trông chờ những thành phần này làm bất cứ việc gì ngoài vai trò của một con rối.
Đó là những hình ảnh rõ rệt nhất phản ảnh về cuộc hội nghị mà CSVN tổ chức lần đầu tiên để mong tranh thủ người Việt hải ngoại. Có thể nói kết quả là con số không!
Những người trí thức Việt Nam chân chính trong cộng đồng hải ngoại luôn mong mỏi cống hiến tài năng của mình để xây dựng đất nước Việt Nam văn minh và tiến bộ. Nếu suy nghĩ tri thức đòi hỏi sự tự do, thì nhân cách của người trí thức luôn nhắc nhở họ phải đồng hành với người dân thực sự của đất nước, chứ không phải tiếp tay cho chính quyền độc đoán đang áp bức nhân dân.
Và cũng chính từ nỗi niềm đó mà những người trí thức ở hải ngoại đã tích cực chia sẻ niềm đau cùng những nhà trí thức ở trong nước khi họ bị chính quyền độc tài ngăn chặn thô bạo khiến IDS phải giải thể, Tia Sáng bị đóng mạng…
Người dân sẽ biết rằng họ có thể kỳ vọng vào những nhân cách nào!./-
Monday, November 30, 2009
Sunday, November 29, 2009
VỆN KIỀU THAM DỰ ĐẠI HỘI VK 11/09 TẠI HÀ NỘI
***Mt68: Sẽ ghi thêm vào DS VC NẰM VÙNG BÊN CẠNH- Tài liệu được lưu giữ trong LABEL: "VietCongNamVung" màu tím chung với các tài liệu khác liên quan đến các VCNV trước đây ./- mt68 ***Ảnh v/c trần thanh vân-Pháp.
Hội nghị người Việt Nam ở nước ngoài lần thứ nhất (còn gọi là Đại hội Việt kiều 2009) do CSVN tổ chức đã khai mạc vào ngày 21 tháng 11/2009 và bế mạc vào ngày 23/11/2009. Theo sự phổ biến của Ban Tổ Chức Hội nghị thì có 900 người tham dự dưới danh nghĩa là "đại biểu" từ 52 quốc gia và vùng lãnh thổ, còn họ đại diện cho ai và do ai bầu ra thì chỉ có Trời mới biết, vì ngay đến kẻ hay tò mò chuyện thế sự như bần đạo thì cũng chưa hề biết bất cứ ai trong danh sách những người tham dự là đại biểu hay là đại diện cho ai cả, ngoại trừ cho chính bản thân họ hoặc cho các nhóm Cộng sản nằm vùng ở nước ngoài mà thôi. Xưa nay Cộng sản vẫn nổi tiếng là bọn bịp bợm hay dùng chữ đao to búa lớn, cho nên những điều được cái loa truyền thông nhà nước phát ra thì con voi phải được hiểu là con chuột, hoặc tệ hơn nữa là con rệp!!!
Theo nhà nước CSVN thì trong số 900 "đại biểu" tham dự đại hội lần này có 231 "đại biểu" nữ - chiếm 26%, 669 "đại biểu" nam - chiếm 74%. Số "đại biểu trí thức" là 188 người, "đại biểu doanh nhân" là 428 người - chiếm 49%, tổng số "hội đoàn" về dự là 68. Trong đó "đại biểu" cao tuổi nhất sinh năm 1919 (90 tuổi) đến từ Pháp, "đại biểu" trẻ nhất sinh năm 1985 (24 tuổi) đến từ Đức.Các nước có đông "đại biểu" tham dự là Mỹ 100 người, Thái Lan 90 người, Pháp 85 người, Đức 70 người. Đặc biệt là có một số "me Mỹ, me Tây", hoặc "rựa Mỹ, rựa Tây" và con cháu của họ về tham dự.
Điều đáng nói là cho đến nay không có một danh sách chính thức nào của những người tham dự được chính quyền cộng sản chính thức công bố cả, đo đó chúng ta có thể tin được rằng có một số trong bọn họ không muốn danh tánh bị tiết lộ, hoặc cộng sản muốn bảo mật tên tuổi những tên đang âm thầm hoạt động nằm vùng tại nước ngoài, vì vậy, không hẳn những tên trong danh sách là tên thật của họ hay chỉ là cái bí danh. Và cũng có thể hiểu rằng một số tên tai to mặt lớn, có học vị hay danh vị ở nước ngoài được nêu tên công khai trên các hệ thống truyền thông như một cái bẫy nhử mồi câu "các con đồng loại hay tương cận" đang còn bước chân trong chân ngoài hay còn e dè sợ bị bịp (chớ không phải vì sợ hay thù ghét chế độ cộng sản tam vô tàn bạo bán nước hại dân).Sau đây là danh sách những người tham dự đến từ nước ngoài do chúng tôi sưu tầm được, cũng có thể vào giờ chót một vài người trong số họ không có mặt, tuy nhiên đây là danh sách chính xác được nhiều nguồn tin thông thạo tại Việt Nam xác nhận là phù hợp với những gì mà giới truyền thông trong nước được biết, tuy không đầy đủ nhưng cũng cho ta thấy được mặt thật và tầm mức của vấn đề. Những người trong danh sách này là những người có hợp tác với chính quyền CSVN về nhiều mặt, là cán bộ cộng sản nằm vùng tại nước ngoài, hoặc những cảm tình viên của phong trào cộng sản quốc tế, hoặc họ là những thành phần thường đi về Việt Nam, bọn thời cơ trục lợi, chứa chấp các phái đoàn cộng sản ở nước ngoài, và thường lui tới các lãnh sự quán Việt cộng ở nước ngoài. Cũng có vài người được mời về tham dự, đi thử cho biết!!!... Cũng có những người đã về ở hẳn bên Việt Nam như nhạc sĩ Phạm Duy, hoặc vợ chồng ông Nguyễn Cao Kỳ... thì dù có tên họ trong danh sách này hay không thì cũng không thành vấn đề nữa, vì mọi sự đã được công khai từ lâu không còn giấu diếm được ai cả. KDĐN - DIỄN ĐÀN ÁI HỮU NINH THUẬN
DANH SÁCH VIỆT KIỀU THAM DỰ HỘI NGHỊ NGƯỜI
VIỆT NAM Ở NƯỚC NGOÀI TỔ CHỨC TẠI VN NĂM 2009
1- Nữ "khoa học gia" Nguyễn Thị Quý là chuyên gia về tế bào học tại Úc.
2- Ông Vũ Mạnh Huỳnh, Việt kiều Mỹ, làm việc trong ngành sinh hoá.
3- Thạc sỹ Lizbeth Nguyễn, làm việc tại tập đoàn sinh hoá BiogenIdec, Việt kiều Mỹ.
4- Tiến sĩ Nguyễn Quốc Bình, Việt kiều Canada – Phó Giám đốc Trung tâm Công nghệ sinh học Sài Gòn.
5- Tiến sĩ Nguyễn Trọng Bình, Việt kiều Mỹ – Khoa học gia ngành Sinh vật phân tử và công nghệ.
6- Phó Giáo sư - Tiến sĩ Nguyễn Lương Dũng, Việt kiều Đức, Cán bộ giảng dạy Đại học Bách khoa Sài Gòn.
7- Tiến sĩ Nguyễn Trí Dũng, Việt kiều Nhật, Giám đốc Cty NICD – Minh Trân.
8- Họa sĩ Lê Bá Đảng, Việt kiều Pháp.
9- Giáo sư - Tiến sĩ Nguyễn Quý Đạo, Việt kiều Pháp.
10- Nhạc sĩ Nguyễn Thiện Đạo, Việt kiều Pháp.
11- Bác sĩ Bùi Minh Đức, Việt kiều Mỹ.
12- Tiến sĩ Lê Phước Hùng, Việt kiều Mỹ.
13- Thạc sĩ Phạm Đức Trung Kiên, Việt kiều Mỹ, giám đốc điều hành Quỹ giáo dục Việt Nam của Chính phủ Hoa Kỳ VEF.
14- Giáo sư - Tiến sĩ Đoàn Kim Sơn, Việt kiều Pháp, Đại học Cơ và Kỹ thuật hàng không ENSMA, CH Pháp.
15- Giáo sư Toán học Lê Tự Quốc Thắng, Việt kiều Mỹ – Viện Công nghệ Georgia, Hoa Kỳ.
16- Ông Phan Thành, Chủ tịch HĐQT Hiệp hội doanh nghiệp người VN ở nước ngoài tại Sài Gòn, Việt kiều Canada.
17- Giáo sư - Tiến sĩ Nguyễn Văn Tuấn, Việt kiều Úc, Viện nghiên cứu Y khoa Garvan, Australia.
18- Tiến sĩ - Nhạc sĩ Nguyễn Lân Tuất, Việt kiều Nga, Chủ nhiệm khoa sáng tác Hàn lâm Viện âm nhạc tỉnh Novosibirs.
19- GS TS Huỳnh Hữu Tuệ, du học tại đại học Laval ở Canada từ năm 1960, chuyên ngành viễn thông và xử lý thông tin. Từ năm 2007, làm Hiệu trưởng Đại học Quốc tế Bắc Hà.
20- Lê Trọng Văn, làm cho BBC tiếng Việt trước 1975, Việt kiều Mỹ.
21- Lê Thiết Hùng trưởng đoàn Việt Kiều Ba Lan.
22- Hoàng Văn Vinh, Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Ekaterinburg (Nga).
23- TS Nguyễn Trí Hiếu, chuyên gia tài chánh ngân hàng từ hơn ba mươi năm qua, nguyên sáng lập viên ngân hàng First Vietnamese American Bank tại California, Hoa Kỳ.
24- Ông Nguyễn Chánh Khê, Việt kiều Mỹ.
25- TS. Tô Thanh Bình, Cộng hòa Liên bang Đức.
26- TS. Nguyễn Quốc Vọng, Giáo sư, Trường Khoa học ứng dụng, Đại học RMIT, Melbourne Vic 3001, Úc.
27- Bà Nguyễn Huỳnh Mai, Việt kiều tại Bỉ.
28- Ông Nguyễn Văn Hiền, Chủ tịch HĐQT Trung tâm thương mại Đồng Xuân, Berlin (Đức).
29- Doanh nhân Nguyễn Công Chánh, San Francisco - Mỹ.
30- Bùi Kiến Thành, chuyên gia tài chính, Việt kiều Canada.
31- Đỗ Anh Thư, Việt kiều Mỹ.
32- Calvin Trần, Việt kiều Mỹ
33- Ông Hoàng Văn Vinh - Chủ tịch Hội Người VN tại tỉnh Svetlov, Nga.
34- Ông Tô Quý Phú - Hội Thân hữu Ai Lao tại Pháp.
35- Bác sĩ Hoàng Anh Dũng - Việt kiều Bỉ, chuyên gia ghép thận của BV Erasme thuộc Đại học ULB.
36- Ông Nguyễn Đức Thành - Chủ tịch Hội Người VN ở Anh.
37- Bà Mayer Bùi Thị Thu Minh - Việt kiều Đức.
38- Bà Phạm Thị Dung - Hội Đồng Hương Hải Phòng tại Đức.
39- Ông Tô Quốc Phú - kỹ sư xây dựng tại Pháp.
40- Bác sĩ Việt kiều Bùi Kim Hải - bác sĩ gia đình tại Bỉ.
41- TS. Nguyễn Kiểm Thân, du học tại Thụy Sĩ về ngành quản trị kinh doanh tại Đại học Lausanne, có vợ và 2 người con trai cùng về Việt Nam. Một người tên Nguyễn Thân Hiệp, đang làm cố vấn thuế cho hãng kế toán PricewaterhouseCoopers. Một người tên Nguyễn Thân Hảo, làm thiện nguyện ở Hội An cho Làng Toàn Cầu do bà Le Ly Hayslip sáng lập.
42- Ông Hoàng Văn Khẩn - Việt kiều Thụy Sĩ.
43- Bùi Văn Hòa - Việt kiều Nga, Chủ tịch Tập đoàn Mekong Group.
44- Anh Rossi Edouard - thành viên Hội Thân hữu Ai Lao tại Pháp.
45- Souab Djamilam (tên Việt Nam là Xinh - mẹ Việt, bố Algeria), Việt kiều ở Algeria, Giám đốc Petro Việt Nam tại Algeria.
46- Mihoubi Yamina, Việt kiều Algeria.
47- Ông Mathilde, người Pháp và vợ là văn sĩ Tuyết Trần.
48- Người trẻ nhất trong số Việt kiều từ Pháp về dự hội nghị là Nguyễn Mạnh Phát Thomas (30 tuổi) - thạc sĩ công nghệ thông tin tại Pháp. Sau khi tốt nghiệp, trở về SàiGòn làm việc cho IBM VN trên cương vị Giám đốc chương trình, giám sát các dự án phát triển của các công ty lớn của Pháp ở nước ngoài.
49- Kostas Sarantidis có tên Việt Nam là Nguyễn Văn Lập, người Hi Lạp (tự xưng mình là "ông Việt Minh người Hi Lạp"). Nguyên là lính lê dương đào ngũ theo Việt Minh - Cộng sản năm 1946, sau đó gia nhập quân đội cộng sản Việt Nam.
50- James H. Spencer, cha Mỹ mẹ Việt, hiện công tác tại khoa Qui hoạch đô thị, Giám đốc Trung tâm nghiên cứu toàn cầu hoá thuộc Đại học Hawaii. Bố mẹ James hiện sống ở New York và nhà họ là một trong những nơi mà các quan chức trong Phái đoàn Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc thường lui tới.
51- Nguyễn Hữu Nhiệm, Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Thủ đô Bratislava, Cộng hoà Slovakia.
52- Nguyễn Hạnh Phước, Việt kiều tại Mỹ.
53- Hoàng Đình Thắng, Việt kiều ở Cộng hòa Czech.
54- Bà Nguyễn Thị Thật, Việt kiều ở Pháp.
55- Lê Văn Dinh, Chủ tịch Hội người Việt Nam tại tỉnh Sakeo, huyện A Răn, Thái Lan.
56- Bà Trần Thị Mùi, Phó Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Slovakia.
57- Bà Vũ Thị Thư – Việt kiều ở Cộng hòa Czech.
58- Ông Cao Văn San, Việt kiều Thái Lan.
59- Ông Bùi Ái, Việt kiều Pháp.
60- Ông Hoàng Văn Lộc, Phó Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Vương quốc Anh.
61- GS/TSKH Nguyễn Đăng Hưng, Việt kiều tại Bỉ.
62- Ông Đinh Viết Tứ, Việt kiều Mỹ, sống tại California, và tham gia vào hai đài phát thanh tiếng Việt là đài “Tiếng quê hương” và “Việt Nam ngày nay” tại Mỹ, tuyên bố "Đưa thông tin chính xác về tình hình Việt Nam đến với bà con kiều bào chính là cách giúp bà con hiểu rõ hơn về tình hình trong nước, các chủ trương chính sách của Đảng, Nhà nước đối với kiều bào...". Luật sư Đinh Viết Tứ là người đã thành lập đài Tiếng Vọng Quê Hương năm 1996, được khoảng 1 năm thì dẹp tiệm, ông Tứ sau đó chuyển sang cái gọi là chương trình phát thanh Việt Nam Quê Hương, sau đó nhập bọn với sư Việt cộng Thích Pháp Châu là người đã thành lập đài phát thanh Tiếng Quê Hương năm 2003, là tiền thân của nhóm V-LIFE chuyên sản xuất DVD dưới dạng tuần tin Anh-Việt, chuyên quảng cáo và tuyên truyền cho Việt cộng.
63- Bác sĩ Nguyễn Tăng Tri, Việt kiều từ Canada.
64- Nguyễn Như Hà, chuyên ngành Luật tại Đại học Strasbourg, Pháp.
65- Bà Lê Thị Anh Thư - Hội phó Hội Việt kiều Hàn Quốc
66- Ông Hồ Quang Đặng, Việt kiều Mỹ, Tổng Giám đốc Công ty TNHH Dân trí School Equipment, chuyên cung cấp trang thiết bị cho trường học.
67- Ông Đỗ Trọng Ngọc, Việt kiều Canada, họa sĩ, nhiếp ảnh gia, nhà báo; đã từng có 3 cuộc triển lãm tại Hà Nội, định cư 26 năm ở Vancouver, hiện làm tại báo Người Việt Hải Ngoại.
68- Ông Nguyễn Quốc Cường, Trưởng ban hòa giải cộng đồng người Việt tại Ba Lan.
69- Ông Lê Thanh Bình – Trưởng đại điện hội người Việt Nam tại Ba Lan.
70- TS. Lê Văn Mừng, Phó chủ tịch đầu tiên của hội người Việt Nam tại Ba Lan, nguyên Chủ tịch hội đồng hương Thái Bình.
71- Ông Hồ Chí Hưng, Phó chủ tịch hội người Việt Nam – Ba Lan.
72- Bác sĩ Bùi Duy Tâm, Việt kiều ở San Francisco, Hoa kỳ.
73- Bà Phùng Tuệ Châu, cựu Luật sư, cựu phóng viên của Việt Nam Thống Tấn Xã thời Việt Nam Cộng Hòa, làm việc cho Đài phát thanh Tiếng Quê Hương của Việt Cộng tại Mỹ.
Tuyên bố tại Hà Nội: “Mục đích của Đài phát thanh Tiếng Quê Hương là mở rộng thân tình mối quan hệ giữa Việt Nam và Mỹ; giới thiệu sự tiến bộ và sự phát triển của đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước Việt Nam.” Đài phát thanh Tiếng Quê Hương do sư Việt cộng Thích Pháp Châu thành lập năm 2003.
Tiếng Quê Hương là đài phát thanh Internet, có sự hợp tác của Luật sư Đinh Viết Tứ là người đã thành lập đài Tiếng Vọng Quê Hương năm 1996, được khoảng 1 năm thì dẹp tiệm, ông Tứ sau đó chuyển sang cái gọi là chương trình phát thanh Việt Nam Quê Hương, sau đó nhập bọn với Thích Pháp Châu. Nhóm V-LIFE chuyên phát hành DVD dưới dạng tuần tin bằng cả tiếng Việt lẫn tiếng Anh, là một dạng khác của đài phát thanh Tiếng Quê Hương. Xin đừng lầm lẫn với đài phát thanh Quê Hương chống Cộng. Kết thúc Lễ Bế mạc, các đại biểu nữ cùng hát vang bài hát "Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng". Điều này cho thấy rõ ràng bọn người tham dự đều là cộng sản thứ thật 100%.Bà Mayer Bùi Thị Thu Minh - Việt kiều ĐứcÔng Mathilde, người Pháp và vợ là văn sĩ Tuyết TrầnMihoubi Yamina, Việt kiều AlgeriaÔng Tô Quốc Phú - kỹ sư xây dựng tại PhápBà Nguyễn Thị Thật, Việt kiều tại Pháp ./-
KHI TRẦN THANH VÂN
TRỞ THÀNH CON KÊN KÊN YÊU NƯỚC
***Mt68: Chúng tôi ghi TTVân vào list VCNV được rồi chứ ???./- mt68
Tác giả: Hoàng Ngọc-Tuấn
Đọc đoạn văn dưới đây, tôi phải bật cười. Ông GSTS Trần Thanh Vân, Việt kiều Pháp, phát biểu nhân dịp về Việt Nam dự Hội nghị Việt kiều 11/2009 như sau:
“Tôi khẳng định rằng, người Việt Nam ở nước ngoài rất muốn trở về Việt Nam để làm việc. Tôi nói thật người Việt mình sống ở nước ngoài như Mỹ, Pháp cũng khổ lắm, đi làm việc cả ngày khi về phải nấu ăn, rửa chén bát, làm hết mọi việc trong gia đình.
Tôi thấy sống ở Việt Nam rất hấp dẫn và sung sướng hơn nhiều ở nước ngoài. Các GS được xã hội rất tôn trọng, sinh viên kính phục ở nước ngoài không được như thế.”
*
Trần Thanh Vân: “Tôi khẳng định rằng, người Việt Nam ở nước ngoài rất muốn trở về Việt Nam để làm việc.”
Tôi muốn hỏi:
— Ông lấy tư cách gì mà “khẳng định” giùm cho hàng triệu người Việt Nam ở nước ngoài?
— “Người Việt Nam ở nước ngoài” mà ông nói đến ở đây chiếm bao nhiêu phần trăm trên tổng số người Việt Nam ở nước ngoài?
— Hay “người Việt Nam ở nước ngoài” mà ông nói đến ở đây chỉ là một nhóm người có tư cách giống y như ông?
— Tại sao chính ông “rất muốn trở về Việt Nam để làm việc” nhưng lại không về hẳn cho toại nguyện, mà chỉ thỉnh thoảng ghé về theo kiểu cưỡi ngựa xem hoa dăm ba bữa, rồi trở ra nước ngoài để sống, làm việc và than van là “khổ lắm”?
*
Trần Thanh Vân: “Tôi nói thật người Việt mình sống ở nước ngoài như Mỹ, Pháp cũng khổ lắm, đi làm việc cả ngày khi về phải nấu ăn, rửa chén bát, làm hết mọi việc trong gia đình.”
Tôi muốn hỏi:
— Theo ông Trần Thanh Vân thì người Việt sống trong nước không khổ? Họ đi làm về thì không phải nấu ăn, rửa chén bát, làm hết mọi việc trong gia đình?
— Thế thì ai làm cho họ những việc ấy? Những người đầy tớ chăng?
— Những người đầy tớ ở Việt Nam là người ngoại quốc chứ không phải là “người Việt mình” hay sao?
— Có phải ông Trần Thanh Vân ở bên Pháp không có đủ tiền thuê đầy tớ, cho đến khi về thăm Việt Nam thì ở khách sạn có người phục vụ, hay mướn nhà ở ngắn hạn và thuê đầy tớ với giá rẻ mạt, nên ông cảm thấy cuộc sống của ông sang trọng hẳn lên, không “khổ lắm” như khi còn ở Pháp?
— Việt kiều đem tiền về nước sống rủng rỉnh trên đầu của một nhóm đầy tớ nghèo nàn khốn khổ thì vinh dự lắm chăng, là thể hiện lòng “yêu nước” chăng?
— Phải chăng nỗi khổ của một kẻ trí thức thì chỉ vỏn vẹn ở chỗ phải nấu ăn, rửa chén bát, làm việc nhà?
— Thế còn khi chứng kiến những sự đàn áp, xâm phạm nhân quyền, bất công xã hội, tham nhũng tràn lan trong xã hội, thì kẻ trí thức vẫn sung sướng, không hề cảm thấy khổ sở chút nào ư?
*
Trần Thanh Vân: “Tôi thấy sống ở Việt Nam rất hấp dẫn và sung sướng hơn nhiều ở nước ngoài. Các GS được xã hội rất tôn trọng, sinh viên kính phục ở nước ngoài không được như thế.”
Tôi muốn hỏi:
— Xin ông Trần Thanh Vân cho biết cụ thể sống ở Việt Nam thì “rất hấp dẫn và sung sướng hơn nhiều ở nước ngoài” trên những phương diện nào?
— Có phải ông Trần Thanh Vân làm Giáo sư ở Pháp suốt bao nhiêu năm nay mà không được xã hội Pháp tôn trọng? Không được sinh viên Pháp kính phục? Chỉ khi về đến Việt Nam thì ông mới được “xã hội tôn trọng, sinh viên kính phục”?
— Phải chăng một nhà giáo là kẻ chỉ biết sung sướng khi được “xã hội tôn trọng, sinh viên kính phục”, bất chấp cái xã hội đó đầy những ung nhọt văn hoá, bất chấp cái nền giáo dục đó tệ hại, nhếch nhác?
*
Tôi thấy Trần Thanh Vân và Nguyễn Hữu Liêm rất giống nhau, chỉ khác một chút xíu là Trần Thanh Vân không có lối nói giả giọng triết lý để làm sang. Về Nguyễn Hữu Liêm thì tôi đã có phát biểu một ý kiến ngắn. Tôi xin chép lại nơi đây cái ý kiến đó để mời ông Trần Thanh Vân và những người giống như ông đọc thử:
Tôi đến sở thú xem người ta dạy thú. Tôi thấy những con thú nghe lời răm rắp. Người ta dạy bằng cách nhét vào mồm chúng những viên thức ăn. Bây giờ tôi mới hiểu rằng để dạy một hạng người nào đó thì cũng tương đương như vậy. Cứ thảy cho vài viên ngọt ngọt, thì hạng người nào đó cũng nói bô bô theo lời chủ, chẳng khác gì những con vẹt đói khát và ngu xuẩn. Tất nhiên so với loài vẹt thì hạng người đó có phần hơn, vì còn biết chêm triết lý vặt vào cho sang trọng nữa!
Sydney, 29.11.2009
Hoàng Ngọc-Tuấn
Sàigòn Dĩ vãng
và Sàigòn Bolsa
Sàigòn một thuở là Hòn ngọc Viễn đông, một Paris lấp lánh khắp cõi Châu Á, tới hôm nay, lại mang một cái tên khác lạ, chẳng đẹp đẽ chi, nếu không muốn nói là vô nghĩa. Bởi thế nên người ta vẫn gọi tên cũ chính danh là Sàigòn. Một thành phố mãi mãi vẫn mang tên là Sàigòn. Sàigòn của muôn đời. Sàigòn trong trái tim người đang sống ở thành phố đó hay lưu lạc khắp năm châu thế giới.
Người Sàigòn không nhất thiết phải sinh ra tại đó, có bao nhiêu đời Ông Bà Cha mẹ từng lập nghiệp lâu năm bền vững. Một người, bất cứ ai, cũng có thể nhận chính mình là dân Sàigòn, dù chỉ ở đây một ngày, một tuần hay một tháng, một năm. Chỉ sống một ngày ở Sàigòn, nhưng yêu Sàigòn mãi mãi, và mang Sàigòn ở trong tim, như một phần của thân xác, linh hồn mình. Chỉ như vậy thôi, người ta có thể ngẩng cao đầu, tự hào vỗ ngực tuyên xưng, tôi chính là dân Sàgòn.
Tóm lại, Sàigòn là của tất cả mọi người suốt giải giang sơn, từ Bắc qua Trung tới Nam. Sàigòn như một hiền mẫu, dang vòng tay ôm thương yêu quảng đại tới con người tứ xứ, không phân biệt Bắc, Trung, Nam và ngay cả người ngoại quốc nữa
Một người Pháp sinh ra ở Paris, bỗng dưng một hôm tuyên bố, từ nay tôi không còn là một Parisien, cư dân ở Paris nữa. Tôi là người Sàigòn và sẽ ở lại đây cho tới cuối đời. Thế là dân Sàigòn bèn gọi chàng Tây là anh Hai, hoặc anh Tư gì đó. Tinh thần người Sàigòn là như vậy đó, thiệt là cởi mở và phóng khoáng.
Một nhạc sỹ sáng tác nhạc gửi: Sàigòn ơi! Ta hứa rằng ta sẽ trở về. Rồi chàng cũng đã trở về thật, sau hơn chục năm xa cách. Nhưng chàng khám phá ra mình thực sự mất Sàgòn trong thực tại. Thế nên, nếu có sự trở lại, thì chỉ còn một hành hương về Sàigòn trong quá khứ, với ngọc ngà dĩ vãng..
Hãy cùng trở về Sàigòn từ một ký ức xa tắp mù khơi. Sàigòn của những thập niên 1950 từ hơn nữa thế kỷ trước. Sàigòn với các hộp đêm, sòng bài Đại Thế Giới, Chợ Lớn, một Las Vegas thu nhỏ. Tại đây có đủ loại sòng bài và cách chơi khác nhau, lại có chỗ giải trí như xe nhỏ chạy bằng điện húc nhau đùa rỡn, hiện nay Las Vegas vẫn còn trò chơi nầy. Khu văn nghệ khác như phòng trà vũ trường. Con đường Trần Hưng Đạo Galliéni, Đồng Khánh chạy dài từ Sàigòn tới Chợ Lớn dài vun vút dẫn khách tới sòng bài, lưu thông hàng ngàn chiếc xe hơi nối đuôi nhau, đèn pha sáng chói, chẳng khác gì đại lộ Champs Elyseé tại Paris.
Đường Richaud Phan Đình Phùng quả thật văn nghệ với quán cà phê Gió Nam nỗi tiếng vì cô hàng café tuyệt sắc giai nhân. Nàng có nước da trắng xanh liêu trai với mái tóc thề ngây thơ nữ sinh. Nhân vật đã đi vào truyện Duyên Anh, qua bao chàng trai say đắm, tranh đua nàng, từ trí thức đến du đãng yên hùng. Cũng tại đường Phan Đình Phùng với quán phở Con Gà sống thiến cùng hai kiều nữ con chủ quán, nổi danh tài sắc. Yến Vỹ cùng chị , cả hai để mái tóc bồng rối như minh tinh Brigitte Bardot. Bao thực khách đến chẳng phải phở ngon, nhưng vì Yến Vỹ đẹp lại hát hay. Thì ra ngoài quán café, nhà hàng phở giai nhân cũng khiến một chàng Cử Văn Khoa phải vào nhà thương điên vì tình si. Phan Đình Phùng còn thêm café quán Luật Khoa và cơm gà Xing Xing, với những giai nhân lai Pháp, càng làm thêm Sàigòn có một chút Paris.
Sàigòn by night đã là những phòng trà ca nhạc và vũ trường khiến màn đêm Thành Đô trở nên lung linh ảo huyền, như một ngàn lẻ đêm huyền thoại. Nổi bật nhất từ cuối thập niên 50 là phòng trà ca nhạc Anh Vũ. Nơi đây khởi đi cho nhiều danh ca sau nầy. Thanh Thúy ở tuổi mượt mà thanh xuân đôi tám đã hát tứ Anh Vũ, làm mê say bao tao nhân mặc khách. Người ta mê Thanh Thúy vì có lối trình diễn độc đáo bên giọng ca trầm buồn. Thanh Thúy vừa hát vừa đưa tay vuốt làn tóc buông rơi, sau đó gây chú ý là tự vuốt đôi chân ngọc tuổi dậy thì, có lúc nàng lại vuốt cây micro nữa, khiến các chàng trai sởn da gà vì sốt nóng lạnh. Ban CBC thuở Anh Vũ đã là ban nhạc kích động nhỏ nhất thế giới, với tuổi khoảng sáu, bảy mà thôi. Thảm kịch cũng xảy ra cho phòng trà Kim Điệp Sàigòn, khi một chàng Tây lai bị giết, vì dám cặp kè với người đẹp Tuyết Không Quân. Tuyết là một giai nhân nổi tiếng sát phu qua hai đời chồng bị từ nạn trong chiến tranh. Phòng trà Kim Điệp sau vụ ấu đả vì ghen tuông, bị đóng cửa để trở thành Nhà sách.
Quán café trà thất đẹp nhất Sàigòn phải kể là Quán Gió, sau thành “Hầm Gió”, thiết trí sâu dưới đất, như một hầm rượu bên Âu châu. Người đẹp ngồi cash, bên một thùng rượu làm thành cái bàn khá ngoạn mục. Ca sỹ Thanh Lan thường có buổi trình diễn tại đây.
Chính những phòng trà đêm Sàigòn đã đưa nhạc phản chiến của Trịnh Công Sơn lên đỉnh cao. Nhiều ca khúc phản chiến cấm hát ở Đài phát thanh nhưng tại phòng trà thì vẫn được trình diễn tự do.
Vũ trường, phòng trà Sàigòn còn ghi lại một thiên tình sử đẫm lệ, khi nữ ca sỹ Diệu Anh kiều diễm hát hay, đã tự tử vì … bị một nam ca sỹ bỏ rơi. Chàng trai bạc tình sau đó vì buồn và hối hận, đã bỏ hát vài năm. Đêm Sàigòn trà thất vũ trường còn ghi đậm cây si thường xuyên Mai Thảo và Hồng Dương, để viết thêm những tình sử lâm ly với hai nữ danh ca khác.
Đêm Sàigòn bạc vàng, bạc triệu với Lệ Thu và Khánh Ly, những tiếng hát vàng ròng cả nghĩa trắng lẫn nghĩa đen, vì lương tháng hai nữ danh ca nầy lên tới một triệu. Trong khi đó, lương một Đốc sự, Phó quận trưởng tới năm 1975 chỉ có 33 ngàn đồng một tháng.
Vũ trường thơ mộng nhất Sàigòn là Mỹ Phụng ngay tại bến Bạch Đằng. Thuở đó cuối thập niên 50 đầu 60, người ta thích đi Mỹ Phụng vì ban đêm có gió sông Sàigòn mát dịu lại thêm nữ danh ca Lệ Thanh. Nàng chuyên hát những tình khúc ướt át, trong điệu slow tắt đèn, mờ ảo như “Dang dở” “Nỗi Lòng”. Tiếng hát mê đắm Lệ Thanh đã thu hồn một Bác sỹ trở thành phu quân của nàng.
Đêm Sàigòn ngọc ngà dĩ vãng khiến người ta khó quên được vì những dạ vũ Bal Fami có khi kéo dài từ đêm suốt sáng. Ai có ngờ cô bé Mai đen 16 tuổi, thường đi với bé Phú, sau nầy lại trở thành ca sỹ Khánh Ly nổi danh cho tới nay. Phú mệnh danh là Phú chuột, trắng trẽo, mũm mĩm xinh như thỏ con, thường nhảy cùng Mai với đám bạn trai. Mai nhảy có khi bỏ cả giày cao gót giữa đêm vui đã gần rạng sáng.
Thuở ấy, người đi dạ vũ phải trầm trồ khen ngợi tài nhảy của Tony Khánh, thường nhảy cặp với vợ. Mỗi lần Khánh cùng phu nhân ra sàn nhảy, mọi người đều ngừng khiêu vũ để thưởng thức tài nghệ bậc sư biểu diễn. Sau đó là pháo tay nổ ròn như ngày Tết.
Hòn ngọc Viễn Đông Sàigòn từ thập niên 50 nay đã trên nửa thế kỷ, Sàigòn đổi tên và Sàigòn ngọc nát châu chìm. Những cột đèn tuy không biết đi, nhưng đã chắp cánh bay xa, thành bao nhiêu Little Sàigòn rãi rác khắp hải ngoại. Và dân Sàigòn năm xưa, những chàng trai hào hoa phong nhã, bao giai nhân ca sỹ lừng danh, nay đã thất thập cổ lai hy, hay gần mấp mé tuổi hạc. Thế nhưng trái tim chằng bao giờ già. Bởi vậy nói như Thi sỹ Thanh Tâm Tuyền ta gọi tên ta, Sàigòn cho đỡ nhớ. Hỡi những Đêm Mầu Hồng, Queen Bee, Arc En Ciel, Mỹ Phụng, Tự Do… Những đêm vui thắp sáng kỷ niệm, những ngày xuân mãi mãi xanh tươi, để làm thành một Thủ Đô Sàigòn bất tử, ta yêu lắm và yêu mãi mãi. Sàigòn trong lời nhạc của Ngô Thụy Miên, thì dù Em của ta có đi khắp thế giới Paris, Vienne, cũng chẳng thể tìm đâu đẹp hơn Sàigòn của ta ngày hôm qua dĩ vãng cũng như Sàigòn mai sau, khi hết Cộng sản.
Bây giờ tuy chưa có Sàigòn mai sau, nhưng ta tạm có Little Sàigon Bolsa tại Nam Cali, Thủ đô tỵ nạn của người Việt hải ngoại – chỉ tại Little Sàigòn mới giống Sàigòn năm xưa được.
Sàigòn Bolsa mùa xuân pháo nổ tưng bừng qua phố phường Westminster, Bolsa, Brookhurst, Euclid… trong khi ấy nay Sàigòn ở Việt Nam làm sao có pháo ? Thế nên người có tiền ở Sàigòn bây giờ, Tết đến lại thích đi du lịch sang Mỹ để đón xuân thực sự như Sàigòn thuở xưa, và tìm lại Sàigòn đích thực.
Sàigòn đã ra đi và Sàigòn tung cánh chim viễn xứ, quy tụ quây quần tại Mỹ, Canada, Úc, Pháp, Đức v.v… Ba triệu người Việt lưu vong là ba triệu trái tim nồng nàn vẫn yêu thương Việt Nam và thắp sáng mãi Sàigòn hòn ngọc viễn đông nay thắp sáng ở xứ người. Sàigòn đã ra đi và tương lai sẽ có lúc, Sàigòn trở lại, như một Châu về Hiệp phố. Sài gòn khi ấy sẽ rực sáng tin yêu của Tự Do, Dân Chủ và Phú Cường.
Tâm Triều 06/2009
HỘI NGHỊ VIỆT KIỀU 2009:
THẤT BẠI THẢM THƯƠNG
Lê Duy San
“Hội Nghị Người Việt Nước Ngoài Toàn Thế Giới” đã được tổ chức tại Hà Nội trong 3 ngày 21, 22 và 23/11/2009. Theo các cơ quan truyền thông và báo chí trong nước thì đây là lần đầu tiên một hội nghi lớn lao có tầm vóc quốc tế với con số gần 1000 người từ 55 quốc gia trên thế giới được mời về tham dự . Mục tiêu của hội nghị này có thể tóm tắt trong hai vấn đề:
1/ Giữ gìn truyền thống dân tộc, phát huy bản sắc văn hóa dân tộc và xây dựng cộng đồng người Việt ở nước ngoài cho vững mạnh và hướng về đất nước.
2/ Kêu gọi trí thức, chuyên gia và doanh nhân góp phần vào công cuộc xây dựng đất nước và chấn hưng xứ sở.
Sau 3 ngày hội thảo với trên 30 đề tài tham luận, hội nghị đã đạt được những kết qủa gì?
I/ Về vấn đề Giữ gìn truyền thống dân tộc, phát huy bản sắc văn hóa dân tộc và xây dựng cộng đồng người Việt ở nước ngoài cho vững mạnh và hướng về đất nước.
Khỏi cần phải nói, công tác này, người Việt quốc gia đã làm từ hơn 30 năm nay. Nào là các trường dậy Việt Ngữ , nào là các hội Văn Hoá Việt, các hội đồng hương, ái hữu v.v…và bất cứ hội nào, cũng đều hướng về đất nước, nhưng là một đất nước Việt Nam không Cộng Sản chứ không phải một đất nước Việt Nam đang ngự trị bởi một bọn mãi quốc cầu vinh là đảng cộng sản Việt Nam.
Thực ra, điều mà bọn chúng muốn là chỉ thị cho bọn người về tham dự hội nghị này là phải xâm nhập vào các hội đoàn của người Việt Hải Ngoại Tỵ Nạn Cộng Sản để lèo lái hoặc phân hoá hoặc giật dây kẻ khác để gây chia rẽ vì nghị quyết 36 của bọn chúng đã thất bại. Nhưng những tên này đã lộ diện thì làm sao có thể xâm nhập được? Vì vậy chúng đã không dám công bố tên những người tham dự. Thực ra thì bọn Việt Kiều yêu nước đái Việt Cộng kéo nhau về tham dự, cũng chẳng có tên nào sang giá để khoe khoang. Quanh đi, quẩn lại cũng vẫn chỉ là những tên trí thức chồn lùi hám danh hoăc nhưng tên gian thương hám lợi.
Do đó, mặc dầu bảng danh sách đã được dấu kín, nhưng người Việt Hải Ngoại cũng phỏng đoán được một số những kẻ đã hưởng ứng lời kêu gọi của lũ cầm quyền Hà Nội về dự cái Hội Nghị truyền bá nọc độc cộng sản, để gây hại cho đất nước là những ai.
Quang cảnh Hội Nghị Việt Kiều Yêu Nước 2009
II/ Vấn đề kêu gọi trí thức, chuyên gia và doanh nhân góp phần vào công cuộc xây dựng đất nước và chấn hưng xứ sở.
Số người Việt hải ngoại có cấp bằng đại học khoảng 200,000 người. Theo ban tổ chức cho biết thì trong số gần 1000 người về tham dự, có gần 200 trí thức mà đa số đều ở hạng tuổi gần đất, xa trời, hoặc vô danh tiểu tốt. Tuy vậy thành phần trí thức nghe theo lời chiêu dụ của Việt Cộng về nước tham dự cũng không tới 0.1%.
Họ là người thế nào?
Tôi không tin họ là những người yêu nước, vì không ai yêu nước mà lại về nước để phục vụ cho chế độ độc tài công sản, một chế độ bán nước. Tôi cũng chẳng tin họ là những người thích Cộng Sản. Nếu thích, thì họ đã chẳng bỏ nước ra đi.
Vậy thì họ là ai?
Họ chỉ là những kẻ hám danh, ham lợi và ham gái.
Thực vậy, sau khi ở ngoại quốc một thời gian và đã kiếm được một số tiền, nay muốn kiếm chút danh hoặc nay không còn cơ hội để kiếm được tiền ở ngoại quốc nữa nên muốn về Việt Nam để kiếm chác. Một số khác, chẳng muốn danh cũng chẳng hám lợi, chỉ ham gái. Nhưng ham gái mà không có chỗ dựa thì thật nguy hiểm, nên cũng phải tìm cách làm ăn với bọn chúng có chỗ dựa.
Theo các cơ quan truyền thông và báo chí trong nước thì đây là “Hội Nghị để bàn về chuyện xây dựng đất nước”. Nhưng thực ra không phải vậy.
Phát biểu trước Hội Nghị, tên Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết nói: “Đây là cơ hội, là diễn đàn rộng rãi để lãnh đạo đảng, nhà nước và chính phủ trực tiếp lắng nghe ý kiến đóng góp, xây dựng của kiều bào hải ngoại”.
Chỉ lắng nghe thôi, vì làm sao mà bọn chúng tin được những người đã vì bọn chúng mà phải bỏ nước ra đi, làm sao mà bọn chúng tin được những con người mà bọn chứng cho là bám đít đế quốc Mỹ?
Đem tiền về cho chúng thì được. Về để tuyên truyền cho chúng như Nhất Hạnh, Cao Kỳ, Phạm Duy thì được, chứ về để ăn trên, ngồi chốc, về để kiếm lợi rôi đem ra ngoại quốc thì còn lâu. Ghế ngôì cho đảng viên, công ăn việc làm cho con cháu bọn chúng c òn chưa đủ, chỗ đâu để cho những tên trí thức chồn lùi hám danh, cho những tên gian thương hám lợi? Do đó chúng chỉ nghe thôi, còn có làm hay không là chuyện của đảng, của nhà nước. Như vậy thì làm gì có chuyện để góp phần “xây dựng đất nước” ?
Đến ngay viện IDS gồm toàn trí thức của bọn chúng mà chúng cũng chẳng thèm sài, phải tự giải tán thì chỗ đâu cho mấy anh Việt Kiều Yêu Nước Đái Cộng Sản?
Chúng ta hãy nghe TS Nguyễn Trí Hiếu, chuyên gia tài chánh ngân hàng First Vietnamese American Banktại California hiện đang có mặt tại Hà Nội để quan sát trả lời cuộc phỏng vấn của Mạc Lâm, đài RFA như sau “Có lẽ ta cũng không nên trông chờ vào chính phủ và các cơ quan chức năng tạo điều kiện cho những chuyên viên nước ngoài về nước làm việc”. Nói thẳng ra là những anh trí thức hám danh này đừng mong gì bọn Việt Cộng cho công ăn việc làm chứ đừng hòng chức nọ chức kia.
Còn những doanh nhân thì sao? TS Nguyễn Trí Hiếu cho biết ” Ở Việt Nam vấn đề cơ chế rất quan trọng… Trong thể chế chính trị hiện nay thì Việt Nam rất e ngại những tổ chức tập thể khi ngồi lại với nhau để làm bất cứ công việc gì… Nếu chính phủ họ cảm thấy không thoải mái, không kiểm soát được…chắc chắn họ sẽ không cho các hoạt động đó tiếp tục”.
Tóm lại “Hội Nghị Người Việt Nước Ngoài Toàn Thế Giới” đã hoàn toàn thất bại.
Ngụy quyền đã bỏ ca cảục triệu đô la để quảng bá và tổ chức hội nghi này, nhưng cũng chẳng dụ dỗ được thêm ai ngoài những tên chồn lùi ham danh hám lợi. Bọnchồn lùi thì cũng chẳng được ngụy quyền CSVN hưá hẹn gì. Chỉ có bọn tham nhũng được đứng ra tổ chức hội nghi này có cơ hội tham nhũng them và bọn Việt kiều ham gái đã nhân cơ hội này được về nước hưởng lạc, ăn chơi thả cửa. Còn người dân thì khổ vẫn hoàn khổ. Sau hội nghi này, chắc bọn Việt Cộng đã nhận thấy rằng Người Việt Hải Ngoại Tỵ Nạn Cộng Sản tuy là một miếng mồi ngon thật, nhưng không phải là dễ nuốt.
Saturday, November 28, 2009
Tôi đọc xong bài "Nơi giữa Đại hội Việt kiều: Một nỗi bình an" của Nguyễn Hữu Liêm mà phải nôn mửa nhiều lần . Tôi đọc lịch sử nói về thời Tây có những tên Việt gian núp bóng Tây để làm hại đồng bào mình, tôi không mường tượng được trong lòng một tên Việt gian họ ra sao khi làm những chuyện trái với lương tâm là làm hại đồng bào mình để sống thoải mái. Nguyễn Hữu Liêm theo tôi hắn còn tệ hơn một tên Việt gian . Tôi phải xin phép loài chó để gọi tên nầy là chó . Chó có nhiều con dễ thương biết quấn quít bên chủ . Nguyễn Hữu Liêm là một giống chó hoang chỉ biết ăn thịt , uống máu đồng loại mà không biết đắng miệng .. Có thể có người cho tôi dùng chữ quá đáng nhưng xin cho tôi biết ngôn ngữ nào , chữ nào của VN có thể tả chân được một con thú như Nguyễn Hữu Liêm . Hắn đích thực là một con chó dại được bọc bên ngoài bằng lớp vỏ lòai người .Nguyễn Hữu Liêm trong quá khứ đã công khai bênh vực cộng sản nhưng khi viết một bài ca ngợi đảng đã cố uốn nắn mình trở thành một tên bồi bút , hắn viết :
Việt Kiều hồi hương
Vô Danh Thị/VN.
Tôi du học Tây về! Câu đơn giản thế nhưng lanh lảnh như tiếng chuông mới đúc. Chữ “Tây” không chính xác về địa lý nhưng chuẩn xác về sự phân chia cấp bậc cũng như cái nhìn trong xã hội. Có điều tôi chỉ đi “Tây” Nga về chứ không “Tây” Mỹ, “Tây” Úc hay “Tây” Đức, Pháp... Cái “thiệt thòi” hôm nay là “ưu đãi” trước kia của Bộ đại học dành cho tôi. Chả gì nước Nga cũng “ông anh cả” của Việt nam – “nước cộng hòa thứ 16 của Liên xô”. Tôi là kỹ sư kinh tế ở Nga về. Nghe không vang như câu trên. Phải thôi.
Kinh tế Nga chục năm nay lu mu, chả ra “kế hoạch quốc gia”, chả ra “kinh tế thị trường”. Sách vở là phương tiện cãi nhau của các nhà “đổi mới”. Năm năm đèn sách nhét thứ đó vào đầu không ngớ ngẩn là may. Tôi mang chiếc bằng đi xin việc. Đầu tiên tôi mua báo, nghiên cứu “tuyển người”, đánh dấu xanh đỏ những chỗ “khả thi” và bắt đầu gọi điện. Nhà có điện thoại lợi đủ đường. Tuy nhiên, mỗi lần “bắt” được giọng đầu dây kia, hiện tượng này chiếm 30% số lần gọi, mẹ và bà chị dâu đều “ý tứ” xem đồng hồ. Nào tôi có ham “nấu cháo điện thoại” mà tại phí điện thoại “cấu” vào đồng lương gớm quá. Tôi đi Tây, tưởng “kinh tế” cho gia đình mấy năm sinh viên. Nào đâu đúng thời kỳ khó khăn. Việt nam qua thời “tem phiếu” từ lâu mà nước Nga bắt đầu “talon”*. Tháng 2 kg đường, 7 lạng thịt, 2 chai vôtka là tiêu chuẩn sinh viên! “Talon” đường, rượu tạm đủ còn thịt thiếu nặng. Ra chợ, có đấy, nhưng học bổng eo hẹp.
Chẳng nhẽ để con gái chết đói ở đất nước Xã hội chủ nghĩa, mẹ tôi đành tiếp viện. Năm năm “hạch toán” ra chắc cũng lõm của mẹ tôi ối. Biết thân, biết phận, về nước tôi không dám làm mình, làm mẩy “quen ở Tây” thế nọ, thế kia. Chỉ duy nhất cái “màn tra tấn” 6 giờ sáng bị khua bằng đủ âm thanh “nội” “ngoại” là tôi “choáng” hẳn. “Nội” là tiếng mẹ tôi mở cửa sắt đi tập thể dục, chị dâu tranh thủ sáng có nước bơm giặt giũ. Xô chậu “duyệt binh” xủng xoảng ra trữ nước dùng trong ngày. “Ngoại” là tiếng rao bán. Từ “mỳ nóng”, “bánh cuốn”, “xôi” các loại đến gạo tẻ, gạo nếp “tên tuổi” nghe như tiếng Thổ, hoặc mắm muối kèm mùi khó tả... Điên nhất là ông mãnh “mỳ nóng” sáng nào cũng như “đồng hồ Tây”. Nó đứng dưới cửa sổ tôi gào “mì nóng” lanh lỏi, kết thúc bằng chữ “ròn”. Chao ôi, khâm phục độ nẩy của lưỡi nó. Đồ rằng, cả miền Bắc có mình nó biết phát âm chữ R! Không trốn được những âm thanh đó, tôi chúi đầu vào đống chăn chịu đựng qua “cơn bĩ cực”. Nhưng giờ “thái lai” đến là lúc mẹ tôi đi tập thể dục về. Nhìn con gái còn “giương đò”, bà lại ca “dậy sớm có lợi cho sức khỏe” là lá la... Thôi thà dậy béng cho xong. Chuyện xin việc không thể gọi điện thoại. Tôi đã qua bài học thứ nhất khi tổng kết thông tin qua điện thoại là con số 0 tròn trĩnh. Mấy người trực điện thoại hoặc nhấm nhẳng hoặc chẳng trả lời câu nào cho ra hồn. Tôi mò tới “Trung tâm giới thiệu việc làm” và thấy ngay mình là con ngớ ngẩn. Vừa lộ “tốt nghiệp ở Nga về”, họ hỏi ngay: - Sao không ở lại, về làm gì? - Làm việc. - Việc gì mà làm? Tôi trố mắt nhìn họ, thầm điểm lại xem mình có vào nhầm chỗ. - Ở đây không giới thiệu việc à? Sao ngoài kia cả chục người làm hồ sơ? - Họ làm hồ sơ xin đi ra nước ngoài lao động, làm ăn. Đi Hàn quốc, Libi, Iran... có cả đi Nga đấy. Cô có muốn... Tôi xua tay cám ơn rồi chuồn thẳng ra cổng. Bài học thứ hai. Tránh lai vãng ở “Trung tâm giới thiệu mờ ám”. Không khéo bị lẫn vào hàng ngũ các cô gái “sính” chồng Đài Loan. Sau hai bài học, 50% nhiệt tình “phục vụ đất nước” đã đi tong.
Tôi chuyển sang “xu hướng” nghe ngóng chứ không đâm đầu làm theo báo nữa. Người thân mong ngóng tôi về sau những năm xa cách, qua 5 tháng, tình cảm cũng vơi đi. Đến mẹ tôi còn sốt ruột khi thấy con gái thất nghiệp nằm chỏng gọng ở nhà. Bà rỉ rả “nhàn cư vi rồi đấy con ạ”. Đúng quá, nhàn đến “rách việc” đây. Sáng chiều cơm nước. Từ ngày tôi về, tự dưng “Osin” về quê. Chả hiểu bà chị dâu tốt nghiệp khoa kinh tế ở đâu mà giỏi tính thế. Tôi hậm hực cũng chịu, nhăn nhó mẹ tôi chả “hát” nửa tiếng đến ong thủ mất. Bạn bè, đứa có việc đi cả ngày, đứa chưa có việc lại có người yêu, chồng con. Tôi trơ thổ địa, chẳng nhẽ trách ông Trời. May còn dăm ba đứa “lơ lửng giữa trời”. Tối tối tôi xách xe chạy qua nhà chúng tán gẫu, chia xẻ “mánh khóe sống đời”. Tôi hiểu giờ người ta xin việc là xin vào chỗ có “mầu”. “Mầu” là bổng lộc. Khoản này không thể có ngay khi mới làm mà phải nhích lên “lão làng”. Không phải ai cũng nhấp nhổm lên được. Chỉ những “tinh hoa” thôi. “Mầu” nữa là “mầu đi Tây” theo suất “nâng cao”. Tụi bạn tôi may mắn có việc thấy chí tiến thủ của chúng nhuộm sắc “hướng ngoại”. Chúng cong mông theo các lớp tiếng Anh, tiếng Pháp như lũ “sống gấp”, xem ngoại ngữ là cái “cánh” mang chúng ra bầu trời tự do. Sau mấy tháng “thất nghiệp” từ một con “Nga ngố” tôi kết hợp tính nói thẳng, nói thật của Tây với ngoa ngoắt của mấy bà hàng rau, hàng thịt mà mỗi ngày hai lần tôi nhẵn mặt thành một dạng “củ chuối” mà mẹ tôi không chấp nhận được. Bạn bè bầu tôi là “huấn luyện viên phụ huynh” tầm cỡ. Từ chỗ mẹ tôi muốn lấy lại hình ảnh đứa con gái út thùy mị của trước ngày đi Tây, chuyển sang tôi “biến” bà phải chấp nhận triết lý “cái gì cũng có thể với con gái mình”, thậm chí là cướp biển! Một kết quả đôi bên cùng có lợi. Tôi được tự do, mẹ tôi khỏi thấp thỏm khi khuya khoắt. Nhưng một cái lợi nữa mà tôi chưa lường được. Tình trạng “bụi đời” của tôi khủng bố tinh thần cả nhà nên họ huy động toàn bộ các mối quen biết họ hàng từ “bắn đại bác” đến “phi dao” để tìm việc cho tôi. Vào một bữa cơm chiều, ông anh trai yêu quý thông báo một tin quan trọng rằng ông giám đốc, bạn cũ hồi phổ thông, dù mới tìm lại nhưng có nhiều duyên nợ, nhận tôi vào công ty ông ta. Mà đó là công ty nhà nước trăm phần trăm, thuộc Bộ khoa học và Công nghệ môi trường cơ mà. Cả nhà xôn xao, khởi sắc. Tôi cũng hí hửng như sắp thành “ông nọ, bà kia”. Thêm bài học thứ ba. Muốn xin được việc phải quen biết. Tổng quát, muốn được bất kỳ việc gì đều phải có “quan hệ”. Cứ kiểm chứng bằng những buổi tôi “đánh quả” nhà bạn bè là biết.
Chị dâu hay mẹ tôi đi chợ, y rằng bọn bán hàng nó giúi cho rau già, bí xơ, thịt dai nhoách. Không có “quan hệ khách hàng thường xuyên” tôi xây dựng mấy tháng nay làm sao có đồ ăn ngon. Tôi giờ ra chợ mua cả tuần không trả tiền là cứ vô tư. Quen thế, không chừng khi nào cưới, tôi phát đại cho chúng thiếp mời cũng chẳng có gì muối mặt hết! Ông anh giục tôi tới Bộ Giáo dục và Đào tạo xin giấy chứng nhận tốt nghiệp làm hồ sơ. Tôi ngoạc mồm cãi “bằng sờ sờ ra còn chứng nhận, chứng nhiếc gì” liền bị cả nhà xúm vào sỉ vả ác liệt. Mỗi người một giọng lên lớp hòng dẹp cái thói “ngông nghênh” của tôi. Mười giờ sáng tôi có mặt ở cổng Bộ Giáo dục và Đào tạo. “Mười năm trồng cây, trăm năm trồng người” có khác, nhà cửa của Bộ đàng hoàng, khang trang. Khu vườn thênh thang giữa thủ đô tấc đất, tấc vàng nhìn sướng mắt. Tôi tiến đến khu nhà 5 tầng, bắt đầu một chuỗi những “xin lỗi chú”, “xin lỗi cô” và cuộc “việt dã” theo cầu thang. Giờ tôi mới biết người Việt nam nào có tính “nhúng mũi” vào chuyện người khác. Tất cả các câu hỏi của tôi đều được trả lời u ơ “không rõ”, “hình như”. Tôi khùng người vì leo thang nhưng ngộ ra vì sao mẹ tôi về hưu rồi còn tập chạy(!). Cuối cùng tôi cũng mò ra phòng phụ trách lưu học sinh tốt nghiệp. Tôi gõ cửa dõng dạc, bước vào sau tiếng hừm. Tôi chào lịch sự dù chỉ nhận lại chiếc gật hay lay động cơ cổ. - Cô cần gì? Một trong hai người đàn ông đang đọc báo hất hàm hỏi. - Thưa, cháu xin chứng nhận tốt nghiệp để làm hồ sơ xin việc. - Về bao giờ? - Dạ, gần một năm. - Sao giờ mới lên đây? - Dạ... chẳng ai bảo cháu phải lên ngay cả. - Cô này vô tổ chức, nguyên tắc về nước phải báo cáo ngay, còn chờ ai bảo. Bị mắng “ngứa tai” lắm nhưng bài học cả nhà dạy hôm qua còn nguyên nên tôi im như hến. Tôi rút bằng, sổ điểm cùng giấy sứ quán cấp trình ông ta. Ông ta cầm tấm bằng, không đọc mà lật qua, lật lại. Lật chán ông quay nhìn tôi. Nhìn như đánh giá mặt hàng, không khác gì tôi chọn cá. Thậm chí còn bĩu môi. Tôi nghĩ, ông này mua cá mà “thể hiện” thế, bọn hàng cá chửi cho tanh người. Nghĩ gì thì nghĩ tôi vẫn làm mặt khép nép. Chợt ông ta ném bẹt cả bằng lẫn giấy tờ của tôi xuống bàn, hỏi gọn lỏn: - Học gì? Ở đâu? - Dạ kinh tế, trường Plekhanov ở Matxcơva. - Học từ năm nào? Tốt nghiệp năm nào? - Dạ... những điều đó có cả trong bằng rồi, sao chú còn hỏi. - Tôi hỏi là việc của tôi. Cô không trả lời được phải không? Ông ta ngẩng nhìn tôi mãn nguyện. Chả hiểu ông ta phát minh được cái quái gì từ mấy câu hỏi trẻ con đó mà mắt ông chợt ánh lên ranh mãnh. - Cô học hành cái gì. Sang chỉ lo đi buôn, bằng thì mua. Tôi há hốc mồm còn chưa tin ông ta đang “vu cáo” mình. Ông ta dồn tiếp: - Cô nói tôi nghe, bằng này cô mua bao nhiêu? Đến nước này tôi chịu hết nổi. Bao kinh nghiệm cãi nhau với mấy bà ngoài chợ chợt loang loáng trở về. Tôi vênh mặt không kém ông ta, mắt cũng “đèn pha ôtô” xoáy áp đảo: - Chú nói bằng này giả? Chú nói bằng này mua? Nghĩa là bảng điểm cũng giả, giấy chứng nhận của chú trưởng phòng Lưu học sinh Matxcơva cũng mua nốt. Vậy chú làm ơn ghi cho cháu mấy chữ vào đây. Tiện ký và đóng dấu luôn cho cháu. “Nói có sách, mách có chứng”, mai kia có người sang Matxcơva, cháu kiểm chứng lời chú. Vừa nói tôi vừa rút xoạch tờ giấy và cây bút đặt trước mặt ông ta. Ông ta đứng bật dậy, há hốc mồm chẳng khác gì tôi lúc trước, lắp bắp: - Cô... cô ăn nói với tôi thế hả. Giọng lưỡi con buôn... - Chú nhìn người như thần. Cháu học kinh tế chú nói đi buôn. Bằng chú lật qua mà biết giả, thật kém gì người buôn “xanh”... Ông ta đập bàn đánh rầm: - Cô tưởng đây là chợ, cô phát biểu vô tổ chức... biết đây là đâu không? Tôi suýt nữa cũng học bà bán thịt bò kèm 70% thịt trâu ngoài chợ chống tay vô hông, “quạc” lại: - Cháu biết... thì chỉ có chợ mới nói “giả, thật, giá bao nhiêu” chứ. Mặt ông ta đỏ rần như người có triệu chứng huyết áp “quá tải”. Tôi trót “cưỡi lưng hổ”, tự biết không đường lui.
Cuộc đấu khẩu sẽ đến đâu nếu không có tiếng cười của người đàn ông thứ hai trong phòng. Cả hai “đối thủ” cùng dồn mắt sang ông ta. Người đàn ông chậm rãi tới bên tôi. Nét mặt hòa nhã nhưng mắt giấu vẻ khoái chí sau cặp kính. - Cháu nói với chú Đạo thế là không được. Chú Đạo người lớn chẳng chấp cháu “trẻ người, non dạ” làm gì. Đứa nào mới đi Tây về chẳng thế. Đưa bộ copy đây chú vào sổ. Chiều mai lên lấy giấy ở phòng 32. Thôi, chưa xin lỗi chú Đạo còn chờ gì? Nghe vậy là tôi đủ “thông minh” hiểu ý. Một trọng tài kinh nghiệm thổi còi đúng lúc nhắc hai cầu thủ “fair play”! Tôi chuyển tần số lời nói: - Chú Đạo bỏ qua cho cháu mấy lời láo lếu vừa rồi. Ở nhà cháu vẫn bị mẹ mắng suốt vì tội cãi bướng mà. “Chú Đạo” kia mặt vẫn đỏ nhưng lẽ nào không “miễn cưỡng bắt tay đối thủ”. Ông ta lầm lỳ chẳng ra gật, ra lắc ngồi xuống cầm tờ báo đọc tiếp. Tôi lại gần người đàn ông mang kính để ký vào sổ, khẽ nói nhỏ: - Cháu cám ơn chú nhiều. Ông ta mỉm cười với tôi: - Molodec! (Cừ lắm!) Bữa cơm chiều, tôi “tường thuật” lại chuyện “chú Đạo”. Chị dâu tôi khoái bất ngờ tới mức trước mặt mẹ chồng dám vỗ đùi đôm đốp. Tôi ngờ rằng bà này cũng từng bị cái Bộ kia “đì” rồi nên giờ được “trả thù quá khứ”. Mẹ và anh tôi nhăn nhó. Mãi sau mẹ mới chép miệng: - Mày thật chả khác bố mày ngày xưa. Bố tôi ra đi sớm khi tôi mới 10 tuổi. Tôi chẳng còn nhớ nhiều về bố. Nhưng tôi tin, nếu ông còn, ông sẽ xoa đầu con gái rượu chứ chẳng mắng đâu. Đầu tuần, theo lời ông giám đốc tôi đến cơ quan làm việc. Không biết nếu tôi đi làm dâu mẹ tôi có lo như tối hôm trước ngày tôi đi làm. Bà đi ra nhắc, đi vào dặn. Anh trai tôi răn đe: - Mày làm thế nào cho tao còn gặp lại được bạn bè. Bớt mồm đi. Người ta hỏi, trả lời cho ngoan ngoãn. Lớn rồi, nghe hỏi phải biết ý họ mà trả lời. Con bạn thân đọc “lesson” cho tôi lĩnh hội. Nào bánh kẹo, thuốc lá, trà ra sao, chào ai cô chú, ai anh chị... Đặc biệt khoản “ngoại hình”: - Mặc đầm cho nữ tính. Đầm dài bớt ganh ghét của đồng nghiệp nữ nhưng mất cổ động viên nam. Độ ngắn của đầm tỉ lệ thuận với trình độ văn hóa. Tôi lục tung valy tìm ra chiếc đầm xanh. Màu hơi ngớ ngẩn nhưng có vẻ nữ tính. Độ dài của nó vừa khéo để không sexy cái đầu gối củ lạc, lại chứng tỏ tính kín đáo của bằng Đại học. Tôi đi sớm, lởn vởn chờ phòng số 4 có người. Theo lời giám đốc, tôi xông tới “làm quen”. Ở nhà mẹ vẫn khen tôi có đức “trơ tráo”. Tôi còn nhiễm tính “tự tin mù quáng” của người Nga nên chả bối rối chút nào khi bước vào. - Chào các chị, các anh - Tôi hơi nghêng người và nở nụ cười bài bản – Em là Thu, anh Bình giám đốc nhận em vào làm công ty mình từ hôm nay. Năm người, định vị năm bàn quay nhìn tôi. Một giây, hai giây... năm giây. Tôi chợt thấy nụ cười trên môi mình vô duyên trước 10 chiếc mắt dọi vào. Từ hôm về nước, tôi xem nhiều phim Việt nam và không chịu được vẻ vô cảm của các “sao” điện ảnh. Giá họ học được vẻ mặt của năm người đang chiếu tướng tôi đây chắc nền điện ảnh Việt nam sẽ phất kém gì Holywood.
Sang giây thứ sáu, muốn hay không nụ cười của tôi cũng không le lói hơn được nữa. Tôi đứng đực ra chờ phản hồi nhưng hình như họ cố làm vẻ nghễnh ngãng. Tôi thầm rủa số mình đi đâu cũng không xuôi xẻ. - Sao tôi chả biết gì nhỉ? Một giọng nam chất kim vang lên phá tan bầu không khí “mặc niệm”. - Ông Bình làm những chuyện lạ đời. Đùng đùng cái gì cũng theo ý mình, hay dở thế nào cho người khác đổ vỏ. Giọng nữ ồ ồ cằn nhằn. - Em có nghe loáng thoáng - giọng cô gái khá trẻ ngồi bàn gần cửa – Anh Bình nói nhận người về. Sắp tới công ty mình ký hợp đồng với công ty thiết bị y học của Nga. - Ôi dào, viện này thiếu gì kỹ sư học Nga về. Toàn thằng chẳng làm được việc gì lại còn nhận thêm. Giọng kim vừa nẫy nhưng tôi đã phát hiện ra của người đàn ông ngồi góc phải. Dù cửa sổ mang ánh sáng ban mai vào nhưng khuôn mặt ông vẫn không vì thế bớt già nua và nhăn nhó như quả táo Tàu. Kinh nhất là cặp mắt kẻ chỉ, khó đăm đăm đang tranh thủ “miệt thị” tôi. Tôi vẫn đứng vì chả có ai định mời mình ngồi xuống chịu trận. May hôm nay tôi mặc chiếc đầm xanh. Tuy ngớ ngẩn nhưng theo các nhà “tâm lý học”, màu sắc có tác dụng giải tỏa. Màu xanh lờ lợ đó như lá chuối đặt trên thùng nước đang sánh qua sánh lại. Khổ nỗi “chiếc lá chuối” này không mảy may tác dụng “tâm lý” ông giọng kim. Ông chán bâng quơ, chuyển sang chĩa mũi dùi vào tôi: - Ai bảo cô tới đây? Kinh nghiệm ở Bộ Giáo dục và Đào tạo đã dạy tôi chẳng nên ngạc nhiên trước câu hỏi thừa. Ngoan ngoãn như lời ông anh dặn, tôi thỏ thẻ: - Dạ thưa, anh Bình dặn sáng nay em tới làm quen với các anh chị. Tình hình nghe ra chẳng sáng sủa hơn sau câu trả lời nhún nhường của tôi. May cô gái gần cửa bước tới kéo ghế mời tôi. Tôi đầy cảm kích. Tôi liếc tìm bộ ấm pha trà, lấy mấy gói bánh kẹo, thuốc lá ra đặt trên bàn, mạnh dạn hỏi cô gái còn đang đứng gần tôi: - Cho mình mượn mấy chiếc đĩa được không? “Đồng minh trong hy vọng” của tôi nhanh nhẹn mở tủ lấy đồ và giúp tôi. Tôi thầm cám ơn Trời. Dù thái độ của tôi giờ không còn tự tin như trước nhưng tôi vẫn đủ “khả năng” bê ra từng bàn mời các vị đang chiễm chệ đọc báo và bình luận chuyện không đâu. Tất nhiên họ uống trà. Tất nhiên họ gặm nhấm bánh kẹo và coi sự phục vụ của tôi là “tất nhiên” khỏi cần cảm ơn. Còn tôi “tất nhiên” phải quên thói lịch sự của Tây mà coi đó là văn hóa Việt nam! Người đàn ông ngồi gần cửa sổ chợt cắt ngang câu chuyện về giá xe máy Thái lan đang xuống: - Em học ngành gì bên Nga? - Dạ em học Kinh tế. - Lại Kinh tế - giọng kim lần này hơi méo có lẽ do chiếc kẹo Hải châu còn mắc trong răng – Đâu cũng nhan nhản kỹ sư kinh tế. Mang tiếng học hành mà chả biết “đếch” gì. Làm hợp đồng viết ngu bỏ mẹ. Cháu ông Viện phó học Kinh tế vừa vào Viện, con bà Hoài phòng “Công nghệ nguyên tử” cũng đang làm hợp đồng bên đó. Tôi khẽ nhăn mặt. “Lại gặp bạn “chú Đạo” rồi. Giờ mà ông hỏi giá bằng Đại học, mình phải hô bao nhiêu đây?”. - Cô ở đâu đến đây? Chiếc kẹo đã chui tọt vào họng nên câu hỏi vang lên lanh lảnh. Một câu hỏi đơn giản như bài học đầu tiên của chương trình học ngoại ngữ, ông có hỏi bằng tiếng Anh tôi vẫn trả lời vô tư. - Em ở Hà nội ạ. Những khuôn mặt “đầy ấn tượng” hiện ra. Cáu kỉnh là của ông giọng kim: - Ai chả biết Hà nội. Quen ai mà tới đây? - Á... – hơi ngượng vì sự “chậm hiểu” nhưng tôi chữa ngay- Dạ, em chỉ quen anh Bình giám đốc thôi ạ. - Quen mỗi ông Bình mà xin được vào Viện lớn thế này.
Giọng ồ ồ thắc mắc kèm theo cái nhìn nghi vấn rất “nữ tính”. Tôi còn quen thêm được ai từ ngày về nước ngoài mấy bà buôn ngoài chợ. - Thế cô con ai? Cái hất hàm đầy tính “khảo sát” của ông giọng kim chĩa vào tôi. Tất nhiên lần này tôi đã “thấu” câu hỏi. Ông anh tôi chả dặn phải xem ý người ta mà trả lời là gì. Tôi dõng dạc: - Dạ em không con ai cả ạ. Có bịt tai tôi cũng nghe tiếng cô gái “đồng minh” cười váng lên. Tiếng ho khục khục giấu tiếng cười “thiên nhiên” là của ông ngồi kế cửa sổ, anh chàng trung niên từ đầu chưa nói gì chợt rút kính lau lấy, lau để. Chỉ còn lại hai khuôn mặt của hai chất giọng “ngược đời” là thộn ra. Giọng kim rít lên: - Cô học đâu kiểu nói trêu ngươi thế hả? Cô biết tôi là ai không? Tôi nghệt mặt chả hiểu mình có tội gì. Tôi quay sang “đồng minh” cầu cứu nhưng cô ta còn mải cười đến mức chạy bắn ra hành lang, vội vàng lao ngay vào ông Bình đang bước tới. Cô khẽ “Ối”, ngượng nghịu. Bốn người còn lại kéo ghế đứng lên chào đồng loạt. Chỉ có tôi đang ngẩn ngơ vì “quả mắng” nên ngồi tại chỗ khẽ lúng búng. - Chào mọi người! - Giọng sang sảng đúng chất Sếp - Làm quen vui quá. Nhân viên mới có quà cho anh em hả. Được đấy. Quay sang bên, ông giám đốc nói: - Anh Trung tổ chức và chị kế toán lên phòng tôi có việc cần bàn nhé! Hai người đứng dậy theo ông lên phòng. Tôi toát mồ hôi. Thôi xong. Ông anh nhắc “khéo lời với ông trưởng phòng tổ chức mới hòng được vào biên chế”. Loạng quạng thế nào tôi “trêu ngươi” ông ta rồi. Vụ này khéo đứt! Ngày sau, tôi đến, chẳng có chỗ riêng của mình trong phòng, chẳng có việc cụ thể. Giám đốc bảo làm quen công việc nhưng có ai nói năng gì với tôi đâu. Cô “đồng minh” trở nên giữ kẽ. Mặt ai cũng như bức tường. Cảm tưởng tôi bị tẩy chay. Tôi ra hành lang nghe chim sẻ chíu chít trên nhánh xà cừ, buồn bã như giữa đảo hoang. Vài ngày sau, giám đốc chỉ tôi phòng nhỏ, kêu dọn dẹp, kê bàn vào lấy chỗ làm việc. Sáng 8 giờ đi, trưa cơm nhà, chiều lại công ty. Việc duy nhất là ngồi và ngó qua cửa sổ. “8 giờ vàng ngọc” thoải mái tiêu. Chán, tôi lò dò xuống phố thăm tình hình Model của Hà nội. Từ ngày tôi đi làm, dù tập sự không lương, mẹ yên lòng hẳn. Tôi thành “thất nghiệp” toàn phần. Hiếm hoi gặp bọn bạn chẳng biết kể chuyện gì. Chẳng lẽ kể chuyện “năm anh em trên chiếc xe tăng” hở ra là nã đạn vào tôi. Hay kể chuyện Sếp sáng đảo qua công ty vài phút là biến. Thỉnh thoảng, ông định vị trong phòng thì toàn thấy “họp... kín”. Có lần không nén được tò mò, tôi ghé tai nghe trộm. Hoá ra các bố chơi “tá lả”. Tôi chán ngấy đóng vai người thừa. Ho hoe tính chuyện xin thử chỗ khác đã bị ông anh dạy thế nào là đức kiên tâm “trường kỳ kháng chiến”. Tiền tiêu do mẹ tài trợ đủ ăn sáng, bơm xe, tình rỗng tuyếch, công việc đuổi ruồi. Tôi tù túng trong mọi ràng buộc từ nhà đến công ty. Mẹ tôi nhắc khéo chuyện “gia đình”. Tôi tỉnh queo: - Mẹ chi tiền. Con ra chợ coi thằng nào “sạch nước cản” mua về làm chồng. Bà chán. Tôi buồn, tôi nhớ nước Nga.
Khi ở đó tôi chỉ nhìn thấy những điều đen tối mà chê nhưng khi về rồi, tôi biết, tôi thiếu nó. Cho dù ngày đó có bơ vơ, có khó khăn, khắc nghiệt nhưng tất cả thật rõ rằng để mình phải vượt qua. Còn sống nơi quê hương sao tôi lạc lõng. Ai giúp tôi mài bớt những sù sì, góc cạnh để có thể lăn tròn trong xã hội này? Tối thứ bảy, tôi ngồi nhà xem vở tuồng “tân cổ giao duyên”, ngoan như bà góa thủ tiết với chồng. Chuông điện thoại kêu, tôi uể oải nhấc. - Thu hả? - Thu đây, ai đó? - Còn nhớ Thắng “mập” không? Tao đây. - Ôi Thắng, mày đang ở đâu vậy? Tôi reo lên khi nhận ra thằng bạn thân từ ngày học phổ thông đến suốt năm tháng ở Nga. - Matxcơva chứ ở đâu. Mày thế nào, nghe tụi nó bảo đi làm rồi hả? - Làm khỉ gì, chán muốn bỏ. Tao đã thấy lời mày khuyên ở lại là “chân lý”. - Thế mày còn thích đến với “chân lý” không? - Thích cũng phải qua ối “cửa” mới tới được “chân lý”. Còn mày thế nào? - Tao gọi về hỏi mày chịu qua giúp tao phụ trách phần kế toán cho công ty của tao ở Matxcơva không? Đồng ý tao gửi giấy tờ về làm hộ chiếu. Tao điểm ra chỉ mày đủ khả năng, đúng nghề và tính “bà la sát” của mày mới trị được bọn trong công ty. Nghĩ sao? Tôi bất ngờ chẳng nói được lời nào. Hơn một năm qua, tôi đã biết, ở Việt Nam “nghề” sáng giá nhất là “nghề đi Tây”, “nghề xuất ngoại” dù ngắn hạn, dài hạn. Những ai chê “nghề” này chắc chắn là Sếp. Mà Sếp chỉ chê “dài hạn” vì đi lâu dễ “vênh cạ” chứ “ngắn hạn” Sếp OK đầu tiên. - Ê, chán nước Nga chưa mà im như thóc vậy? - Không... tao đang tính – tôi lúng túng không biết nên nói kiểu gì để hợp “phong cách người Hà nội”- mẹ tao lo đi nữa sẽ “ê sắc ế”... - À... mày định lấy chồng kiểu gì tao không biết nhưng nếu định lấy thằng yêu mày thì lấy tao đi. Tao yêu mày lâu rồi. Lần này tôi “cấm khẩu” hoàn toàn.
Thắng chợt chuyển giọng: - Nói thật đấy. Trời ạ, mẹ tôi nói cấm có sai “Ngưu tầm ngưa, báng bổ như mày, chỉ gặp thằng ngang ngửa”. Nhưng dù “củ chuối” cỡ nào tôi cũng không thể tưởng tượng ra được màn tỏ tình “mày” “tao” qua điện thoại quốc tế! - Thu ơi, suy nghĩ đến trưa mai nhé! Thời Edison chỉ cho suy nghĩ 5 phút thôi mà -Thắng cười hì hì- không đùa đâu, 100% nghiêm túc. Hẹn mai! Máy bay cất cánh, mảnh đất quê hương chao nghiêng. Dòng sông Hồng kia rồi, quanh năm đỏ đậm phù sa. Hà nội li ti, nhấp nhô mái ngói. Tôi lại ra đi lần nữa. Chút nhơ nhớ, bâng khuâng về Hà nội, về mẹ. Giọng cô chiêu đãi viên Nga nhắc người ngồi cạnh đeo dây an toàn nghe quen như mới hôm qua. Nhưng hình như vẫn có gì là lạ. Có lẽ, lạ vì không ngơ ngác như khi xưa sang học. Con đường phía trước sẽ không trải thảm, sẽ không ít khó khăn, nhưng tôi biết, ở đó tôi có thể sống và làm việc mình mong muốn. Cảm giác tự do ngọt ngào. Hà nội mờ dần qua làn mây mỏng. Quê hương ơi, ta sẽ về như tìm bóng cây giữa con đường chang nắng. Sẽ về để thêm động lực ra đi. Về để hiểu ta Người Việt Nam và Quê hương ngàn đời vẫn một!./-
Vô Danh Thị/VN
TRAI đĩ già mồm...
TẠ QUAN TÀI và ĐẶNG VĂN HIỀN
Bài của LÃO NGU
Trong mấy ngày qua liên tiếp Tạ Văn Tiền, nguyên Giáo Sư HV/QGHC,CSV/QGHC Đặng Văn Hiền ĐS16 đều lồng lộn phản ứng vì TƯỞNG LẦM có tên trong danh sách Đại Hội Việt kiều do CSVN tổ chức tại Hànội. Thực ra DS đó chỉ là DS liệt kê VC NẰM VÙNG đã tự lộ diện , có kèm tài liệu tự khai rõ ràng.........
Tất nhiên là thanh minh thanh nga là mình không có về dự đại hội đó,nếu là người ngay thẳng,không làm gì có lợi cho CSVN thì cộng đồng sẽ biết,đúng là có tật thì giật mình....
Thì những người có tên trong danh sách nhưng không về dự thì cải chánh,đó là điều đúng,nhưng lồng lộn lên,sỉ vả thậm tệ những người mà những tên này cho là nói sai sự thật,nhưng đến lúc người ta dẫn chứng hay chất vấn những hành động trong qúa khứ thì không trả lời được:
1) Ông Tạ Văn TIỀN đã từng làm nhân chứng cho Công Tố trong vụ án Nguyễn tấn Vinh,một người chống Cộng,tất nhiên TVT ăn tiền của CS để làm việc ác đức này( Tòa án Hoa Kỳ trục xuất Anh Vinh về VN để cho CSVN hành hạ)làm sao TVT bào chữa được sự kiện này???( đã làm ồn ào trong cộng đồng VN hầu như ai cũng rõ lập trường chánh trị của TVT..)
2) Vừa mới đây Tạ Văn T đã "khoe khoang"là về Hànội được vợ chồng Tướng Võ Nguyên Giáp mời ăn cơm,TVT đã hết lời ca tụng một tên CS ÁC ÔN nầy là CÓ ĐẠO ĐỨC và RẤT TỐT,chính tên CS vngiáp này và đồng bọn đã làm cho TVT phải bỏ nước trốn chạy 2 lần(1954,1975),thế thì cái REPUTATION(chữ của Ông TVT dùng)của ông đáng giá mấy xu mà ông đòi kiện người ta vì bị Damage reputation,và đòi cả triệu bạc bồi thường,còn đe dọa là "Hành Hạ"(chữ của Ông TVT)nếu bị cáo bị giải ra Tòa.....Than ôi tư cách của nhà mô phạm !!!!
3) Ông Đăng Văn Hiền ĐS16,Ông này mạt sát người ta hết lời vì nghi là thủ phạm đưa tên Ông Hiền vào danh sách về dự Đại Hội Việt Kiều...người bị Ông Hiền mạt sát đã trả lời ,Lão không cần nói nhiều....Ônh Hiền đọc sẽ rõ.
Nhưng Ông Hiền trả lời làm sao về những bằng chứng này ????* Chính Bà HẠNH, Vợ của ĐVHIỀN công khai cho biết tại trước Nhà Quàn Fairfield-Sydney, đầu tháng 10/2008 là : "Cả 2 vợ chồng cùng tham dự VESAK 2008, chứ không phải một mình ĐVHiền mà thôi.") - Còn chính ĐVHiền rêu rao cho rằng hắn về tham dự VESAK Việt Cộng là để đọc diễn văn (bằng tiếng thổ dân ?) thay mặt cho Thủ Tướng KEVIN RUDD CỦA ÚC ??? Có ai tin được hay không ??? ĐVHiền là một tên bá vơ, trước kia làm CAI NGỤC cho nhà tù Pentridge , Coburg ở Melbourne. Bộ hết người rồi sao mà Thủ Tướng Úc phải nhờ đến tên cai tù làm đại diện ????.....????...????...! Hắn còn xưng là CỐ VẤN TỐI CAO (nguyên văn) cho CD Người Việt TỰ DO Liên Bang ÚC CHÂU, hắn không cho treo cờ VNCH hồi năm 2005 tại một phòng họp trong Quốc Hội Ở CANBERRA. Dĩ nhiên là cái tên ĐVHiền đã bị đồng bào LỘT MẶT NẠ , đối chứng mới biết hắn là ÔNG CỐ VẤN TỐI CAO GIẢ 100% ... Còn nhiều chuyện hấp dẫn lắm về cái tên "MANGER PHOTO "nầy (hắn luôn nhào ra đứng kế các vương vật để chụp hình ) ....
Kết Luận:
Đúng là những loại"TRAI ĐĨ GIÀ MỒM"Từ kẻ bằng cấp cao cho tới kẻ có học(Đại Học) đều là một loại không còn một chút liêm sỉ......Lão dùng thành ngữ "Trai Đĩ Gìa Mồn"nếu không hiểu thì đi hỏi các bậc thức gỉa giải nghĩa thêm giùm...../-
Lão Ngu
USA
Friday, November 27, 2009
TRẢ LỜI CHẲNG ĐẶNG ĐỪNG
NHỮNG TỐ CÁO LÉN LÚT
CỦA Em ĐẶNG VĂN HIỀN-ĐS.16
Hiện ngụ tại Sydney-Úc Châu.
Thưa các bạn QGHC gần xa;
Thú thật tôi rất vui khi đọc được cái email nầy của Em Đặng Văn Hiền. Tôi vui là bởi vì , đúng ra thì em ĐVHiền đã không bao giờ dám trực tiếp viết cho tôi bằng những lời lẽ huỵch toẹt như thế nầy. Email nầy em Hiền đã gởi cho ai đó ở Canada thì phải, sau đó thì người nhận lại gởi khoe cho nhiều bạn bè về những tố cáo nóng hổi của em Hiền. Chắc cả em Hiền và anh bạn nhận được rồi gởi tiếp, đều không ngờ , cuối cùng cái email viết LÉN ấy lại bay đến ngay người mà em Hiền đã thoa nhẹ dầu hắc lên mặt là tôi đây.
Một lý do khác để tôi vui, thay vì đùng đùng nổi giận, đó là tự dưng tôi lại có một BẰNG CHỨNG bằng giấy trắng mực đen để làm một tài liệu đối chứng xác thực, vô giá!
Tôi không hiểu vợ chồng em Hiền đang nghĩ sao đây ?- Có đang tự vấn, mình viết thư cho bạn mình để lén lút tố cáo một người thứ 3 như vậy có phải là một người có tâm tư ngay thẳng hay không ? Nhứt là vợ chồng em Hiền luôn tự xưng là một Phật Tử thuần thành.
Ai thấy vợ của em Hiền ngồi lạy Phật thì không thể nào ngờ bà ta sẽ là một người bất nhân bao giờ ?!!! Riêng em Hiền thì em đã tu từ lúc nào không ai rõ, mà cách đây cả 20 năm đã có Pháp Danh là MINH TU, đệ tử ruột của Thích Phước Huệ (Phạm giới ngả mặn với Diệu Đức) và đã giữ đến chức vụ TỔNG THƯ KÝ của PG ÚC CHÂU &TÂN TÂY LAN .
Không biết do có công nghe cassette hay vì một cái gì khác hơn ???Tôi nghĩ, cái họa nó bất chợt đến không ngờ với vợ chồng em Hiền, không phải do em Hiền xui xẻo, mà có thể do chính em Hiền đã tích tụ, đã nung nấu nguyên do quá đầy đủ thì cái họa nó phải sinh ra là tự nhiên thôi !
Và cái họa ở đây, qua cái email nầy là chính vợ chồng em Hiền đã tự đào HUYỆT chôn mình chứ không ai khác phải không các bạn ?
Đáng lý ra là tôi không nên trả lời gì cả. Nhưng nếu tôi không đáp ứng những điều mà em Hiền tố cáo, bung ra khắp nơi, mà tôi im lặng thì vô tình sẽ được giải thích là những gì em Hiền tố cáo tôi đều là sự thật !
Do đó tôi xin chỉ phúc đáp thật là hạn chế , nhằm đi thẳng vào các điểm chính yếu cần thiết mà thôi. Xin em Hiền và các bạn thông cảm cho !!!
-Tố cáo 1. “Danh sach VIET KIEU tham du Hoi Nghi Viet Kieu tai Ha Noi lay tu trang Web MAU THAN 68 do LAM HUU XUA (DS14) phu trach trong do to cao, vu khong lung tung nhung nguoi ma ho khong thich.” (Trích nguyên văn từ email của em Hiền , ngày 26-11-09- gởi cho Nghĩa Huệ , Canada)
-Phúc đáp 1.
Mấy ngày nay, website Mậu Thân 68 không hề đăng một danh sách nào có tên là “Danh sách VK thamdự Hội Nghị VK tại Hà Nội 2009” cả.Website Mt68 chỉ có một một DANH SÁCH VC NẰM VÙNG, đăng thường trực , hiện diện mỗi ngày, nằm ở cột Side Bar bên phải. Danh sách VCNV là danh sách được theo dõi từ 3, 4 năm trước. Mỗi khi có tài liệu do chính các ĐƯƠNG SỰ tự xác nhận thì chúng tôi ghi thêm vào danh sách. Danh sách đó tôi nhớ là bắt đầu từ danh sách 17 VK đứng NHẬN THƯỞNG của VC vào năm 2006. Sau đó có văn thư của NHÓM VỀ NGUỒN hài tên từng người trong nhóm cụ thể như có HUỲNH TẤN LÊ, có chức tước đàng hoàng. Tài liệu kế tiếp là văn thư thành lập PHẬT GIÁO THỐNG NHỨT HẢI NGOẠI (QUỐC DOANH). Phần lớn CÁC THÍCH là từ văn thư nầy mà ra. Ví dụ như mấy ngày qua có các bài tường trình do các VK tham dự gởi ra, tự công khai xác nhận họ đã tham dự Đại Hội VK 2009 TẠI Hà Nội vừa kết thúc. Cụ thể như bài TƯỜNG THUẬT của VK Nguyễn Hữu Liêm ở USA. Chúng tôi cũng đã vừa cho thêm vào danh sách VCNV xong.Tất cả những người trong danh sách VCNV , sau khi được trích ra từ tài liệu nào thì chúng tôi đều có lưu giữ tài liệu đó để làm bằng , hiện nằm dưới các LABELS có tên như : VietCongNamVung-95 bài, PhatGiaoQuocDoanh-5 bài, PhatGiaoUcChau-92 bài hay Phật Giáo Quốc Doanh Hải Ngoại-24 bài (màu tím) - Bấm vào là sẽ đọc được các văn bản tài liệu đó ngay.Mt68 xin cam đoan DANH SÁCH VCNV là lấy từ tài liệu, chứ không ai dám CHỤP MŨ hay BỊA ĐẶT gì cả. Riêng ĐẶNG VĂN HIỀN là chúng tôi có ghi là tham dự VESAK 2008. Chứ chúng tôi không hề đăng danh sách nào nói là ĐẶNG VĂN HIỀN đã về VN tham dự ĐẠI HỘI VIỆT KIỀU năm 2009 vừa kết thúc. Xin em Hiền và các bạn xem kỹ lại giùm !!!
- Tố cáo 2.
“Anh em QGHC tai Uc deu biet ro con nguoi va tu cach cua LHX va ly do tai sao bong dung may nam nay LHX "QUAY" nhieu va chui boi , chi trich nhieu anh em.”
- Phúc đáp 2.
Tôi tin là anh em QGHC đã hiểu tôi rõ ràng như em Hiền đã viết và tôi cũng tin là anh em cũng quá rành em Hiền có đúng không ??? Chuyện xấu , tốt như thế nào về tôi về em Hiền thì nhứt định anh em cũng đã hiểu phần nào chứ ?!Riêng chuyện mấy năm nay theo em Hiền nói : Bổng dưng tôi QUẬY thì chắc các bạn không cần tôi phúc đáp chứ ?! Chỉ vì chuyện Tổng Hội mà tôi và một thiểu số anh em phải quậy . Chuyện nầy có người cho đúng, có người nói sai. Tôi xin tôn trọng ý riêng của mỗi người, cũng như ý kiến của em Hiền. Tuy nhiên nếu em Hiền có ý kiến gì sao không nói thẳng với tôi có phải tránh được việc làm LÉN LÚT mà em đã làm một chuyện không nên có đúng không ?
- Tố cáo 3.
“Anh em QGHC o xa khong biet ro nen mot so anh chi da voi tin tuong nhung dieu LHX viet (voi nhieu ten khac nhau). Muon biet ro hon ve con nguoi "CHONG CONG HON CA NHUNG NGUOI CHONG CONG" “
- Phúc đáp 3.
Chuyện anh em ở xa tin các bài viết hay không ? Không phải do cảm tình hay thù oán cá nhân có đúng không ? Anh em chúng mình có đủ trình độ hiểu biết một cách vô tư để nhận định các bài viết có đúng không ? Em Hiền không nên coi thường trình độ của anh em chúng mình mới đúng chứ !Còn chuyện em Hiền cho rằng tôi là người : “chống cộng hơn cả những người chống cộng” – Xin các bạn giùm nhận ra câu đó của Em Hiền chứ không phải tôi tự xưng. Cá nhân tôi không bao giờ dám nghĩ mình là một người như vậy !!!
- Tố cáo 4.
“nay thi co the hoi cac anh Chu Tich Ban Chap Hanh Hoi Cuu SV QGHC tai Uc nhu Tran van Phan, Nguyen Van Sanh... hay Huynh truong Nguyen Van Thuc (chanh so HC Hpc Vien), Nguyen Khoa Huan (DS2) Ton That Ky (DS Da Lat).”
- Phúc đáp 4.
Em Hiền nêu ra quý vị có tên trên đây, theo như ý của em Hiền là nếu anh em muốn biết tôi xấu xa như thế nào thì chỉ cần hỏi quý vị có đủ uy tín và vô tư để xác nhận về tôi. Có phải đúng 100% là ý của em Hiền không ?NẾU ĐÚNG NHƯ VẬY thì chính cá nhân tôi cũng mong quý vị có tên trên đây NÓI VỀ TÔI (Xin đừng nói về em Hiền !)- Khi nghe được hay nhận được NHỮNG GÌ quý vị ấy nói về tôi , thì tôi xin hứa sẽ đăng NGUYÊN VĂN 100% ! Vậy xin em Hiền hãy mau liên lạc với các vị bên trên để các bạn khắp nơi sẽ được xác nhận đáng tin cậy về tôi. Các anh đồng ý chứ ??? – Còn nếu như trong tháng 12 /09 nầy mà không có vị nào chịu nói gì thì điều đó chứng tỏ em Hiền là đứa như thế nào ??? Xin quý bạn tự kết luận giùm !!!
- Tố cáo 5.
“Dieu dang luu y la LHX khong phai la nguoi tich cuc tham gia sinh hoat voi Cong Dong NV Tu Do Uc Chau va cung khong co mat trong hau het cac cuoc dau tranh quan trong chong lai CS tai Uc vi du nhu la chong chuong trinh truyen hinh VTV 4 cua VC moi ngay dua len dai truyen hinh SBS cua Uc vao thang 11/2003”
- Phúc đáp 5.
Đối với lời tố cáo không cần thiết nầy tôi xin thưa: Tôi không bao giờ dám xác nhận hay tự xưng là người tích cự tham gia sinh hoạt với CĐNVTD ÚC CHÂU. Bởi vì CĐ ÚC CHÂU là một cơ chế bao gồm nhiều tiểu bang. Khi thì trụ sở LBUC nằm ở Sydney, khi ở Melbourne, khi ở Brisbane. Cho nên tôi chỉ ĐÔI KHI tham gia vài sinh hoạt của Cộng Đồng Cấp Tiểu Bang thôi.
Không phải tôi thường xuyên 100% tham gia các sinh hoạt Cộng Đồng, như Hội Chợ nầy nọ là không có tôi . Những sinh hoạt khác thì nhiều người đã từng gặp tôi ở Melbourne , cũng như ở Canberra những năm trước vào ngày 30-4.
Khi tham gia được là tôi tham gia, ẩn mình lẫn lộn trong đám đông, không hề trườn mặt ra bên cạnh các tai to , mặt nhỏ để chụp hình.Coi như chuyện tham gia sinh hoạt nổi đình đám thì tôi không bằng một ai cả, nhứt là so với em Hiền thì càng không dám !!!
Em Hiền thì có mặt mọi nơi, mọi tổ chức, hầu như ở đâu em Hiền cũng được tín nhiệm trong vai trò ÔNG CỐ VẤN. Chính ông CỐ VẤN mấy năm trước chủ trương KHÔNG CHO TREO CỜ VNCH khi họp mặt các chức sắc Cộng Đồng tại một phòng trong QH Liên Bang ở Canberra nhân tròn 30 năm VC xơi tái trọn Miền Nam. Kết quả em Hiền mới lộ diện là thân … (khó nói quá !!!)
VÀ đồng thời cộng đồng ở Úc mới khám phá ra cái tittle ÔNG CỐ VẤN là FAKE , không biết dịch ra làm sao cho đúng nghĩa của nó đây ???
Riêng cái chuyện tố cáo tôi KHÔNG THAM GIA CHỐNG VTV4 thì xin em Hiền liên lạc với Đại Huynh TÔN THẤT KÝ, nhờ hỏi CON RỂ (Thầy Giáo) coi có gặp tôi ngay tại chỗ biểu tình ác liệt ở ngay Trung Tâm City Melbourne? Bữa trưa đó trời nóng đến hơn 40 độ C !!! Không biết ai ngay, ai thiệt, ai giả, ai gian dối đây em Hiền ???
4 năm gần đây thì tôi ít khi có thời giờ tham dự gì bên ngoài , trừ ANZAC Day. Hàng ngày (365 ngày) tôi phải tốn rất nhiều thời giờ vì cái chuyện Mt68 nầy đây !!! Chỉ có vài ngày đi xa mỗi năm mà thôi. Chuyện nầy là chuyện nhỏ mà tố cáo bừa tôi làm gì cho tổn thọ vậy em Hiền ???
- Tố cáo 6.
“Co nhung Viet Kieu da chinh thuc tham du va phat bieu cong khai tai Ha Noi ( O Uc co TS NGUYEN QUOC VONG ngay xua du hoc tai Nhat ve nong nghiep sau sang dinh cu tai Sydney va hien lam viec cho VC tai Ha Noi) thi lai khong co ten trong danh sach nay. Co the vao trang bao dien tu cua VC Vietnamnet.vn de xem.”
- Phúc đáp 6.
Tôi dò lại thấy có TS NGUYỄN QUỐC VỌNG-Sydney đã nằm trong DANH SACH VCNV của Mt68 từ lâu rồi !!!
- Tố cáo 7.
“The ma not so nguoi o xa khong biet ro lai voi tin! Trong danh sach do co THICH MAN GIAC (Hoa Thuong Thich Man Giac (?) da chet roi tai MY khoan 4 hay 5 nam ve truoc! Hoa Thuong Thich Phuoc Hue va mot so vi khac toi quen thi van o Uc cho co ve tham du dau! Anh em cho toi biet la danh sach nhung nguoi o Uc lai la do chinh LHX dua ra (?)”
- Phúc đáp 7.
Riêng chi tiết em Hiền than phiền Thích Mãn Giác đã chết mà còn nằm trong danh sách VCNV là vì chúng tôi có ghi mở ngoặc bên cạnh tên là (Chết). Tuy chết mà chưa bôi bỏ là vì Thích MÃN GIÁC là người coi như đầu tiên đã tạo ra cái vụ VỀ NGUỒN. Chúng tôi ghi lại là do một tài liệu đã giải thích rõ ràng về việc thành lập QUỐC DOANH HẢI NGOẠI, trong đó Thích Mãn Giác là nhân vật đã đứng mũi chịu sào. Tuy Mãn Giác đã qua đời , nhưng tài liệu vẫn còn lưu giữ y nguyên để làm bằng khi cần tra cứu. Thích Phước Huệ thì ghi vào danh sách là ở kỳ VESAK , sau đó mới xảy ra vụ DIỆU ĐỨC . Có chứng minh bằng thư có nêu Logo VESAK để viết thư tình.Tôi xin lập lại DANH SÁCH VCNV của Mt68, không phải là DANH SÁCH VK THAM DỰ ĐẠI HỘI VỆN CỘNG năm 2009 vừa mới kết thúc ở Hà Nội !!!
- Tố cáo 8.
“Moi day LHX lai viet bai da kich khong dung su that (vi LHX dau co du Dai Hoi va da khong sinh hoat voi anh em tu bao nam nay) Dai Hoi Cuu SV QGHC Uc Chau va le tuong niem cac co GS va dong mon QGHC vao ngay 15/11/09 vua qua.”
- Phúc đáp 8.
Cái nầy em Hiền viết mà không hiểu mình đang nói cái gì ? Các bài viết về ĐẠI HỘI SYDNEY là người viết , tác giả chỉ THAM CHIẾU và TRÍCH Y các bài viết của Anh DAVID NGÔ (Ngô văn Đượm) và các tin tức của BTC đã gởi đến chúng tôi. Dựa vào các tài liệu chính thức đó mà anh em viết bài nhận xét và bình luận. Cũng như đăng hình GIƠ TAY khi bầu là do các anh trong BTC chính thức đưa đi. Chứ chúng tôi không ăn cắp ở đâu cả. Chúng tôi còn giữ làm bằng chứng , không thiếu tài liệu nào.Cá nhân tôi, cũng như các tác giả viết bài liên quan đến ĐH Sydney ĐỀU KHÔNG AI NÓI LÀ MÌNH ĐÃ THAM DỰ ĐH. Em Hiền xem lại đi ! Sao lại nỡ đành tố cáo tôi KHÔNG THAM DỰ mà viết bài cẩu thả ???? Đâu phải chỉ có 1 mình tôi bao thầu, có bài nào phịa chuyện đâu ? Tất cả còn y nguyên đó, đọc lại đi em Hiền !!!!Em Hiền tố cáo từ lâu tôi không tham dự các ĐH (trừ 2006 tại QLD tôi có tham dự) Lý do mà đa số đồng môn đã rõ là kỳ ĐH LB ở Sydney năm 1994 tôi suýt bị ĐÂM bởi một anh Khóa 13.
Bởi vì tôi không đồng ý cho anh ta đứng ra đọc BẢN TUYÊN NGÔN HÒA HỢP-HÒA GIẢI DÂN TỘC của LIÊN MINH DÂN CHỦ ngay trong thời giờ chính thức tiến hành ĐẠI HỘI. Tôi đề nghị sau khi tôi tuyên bố bế mạc thì anh đứng lên đọc tùy ý . Anh ta không chịu, đón đường ngoài cửa ra vào định đâm tôi. May là có anh ĐẶNG GIA THOẠI (ĐÃ QUA ĐỜI) nghe được, liền tới ôm tôi đưa ra ngoài.
Tôi định lái xe ngay về Melbourne (950 km) , nhưng anh em nài nĩ ở lại tham dự bữa cơm tối đã đặt bàn ở nhà hàng xong xuôi .Các anh LMDC đã ghi tên đặt 2 bàn , mà cuối cùng KHÔNG CÓ AI THAM DỰ cả, báo hại chỉ có hơn 1 bàn ăn uống với nhau thật là bẽ bàng và phải chia nhau trả tiền 2 bàn còn lại , chắc có bớt chút đỉnh ??? Lâu quá rồi tôi đã quên, nhưng mỗi lần nhận được thơ mời ĐH thì tôi lại nhớ , như mới hôm nào gần đây thôi !!!
Bây giờ em Hiền lại tố cáo tôi không tham gia ĐH !!! Sau những phúc đáp có giới hạn nầy em Hiền có còn tố cáo gì thêm nữa không ???
CHUYỆN CẢ 2 VỢ CHỒNG ĐẶNG VĂN HIỀN VỀ VN THAM DỰ VESAK LÀ CHUYỆN CÓ THẬT 100% DO CHÍNH VỢ EM HIỀN XÁC NHẬN. Còn em Hiền thì công khai tuyên bố là DỰ VESAK VỚI TƯ CÁCH LÀ ĐẠI DIỆN CHO THỦ TƯỚNG ÚC –KEVIN RUDD và đã đọc diễn văn bằng Tiếng Anh trước ĐẠI HỘI VESAK !!! Chuyện nầy cũng chính do DVHIỀN tiết lộ, cá nhân tôi xin đành ngẩn tò te thôi !!!Tóm lại;Như vậy là không còn gì chưa sáng tỏ về cá nhân tôi và Website Mt68 chứ ?
Chúng tôi chưa hề đăng DS VK DỰ DH 2009 là vì chúng tôi chưa nhận được MỘT DANH SÁCH ĐÁNG TIN CẬY NÀO CẢ. Hay còn bất cứ điều gì khác hơn ?
Xin vui lòng tố cáo tiếp , tôi sẽ sẵn sàng từ từ nói ra hết những sự thật, những sự thật mà tôi định cứ giữ mãi trong lòng thì hay hơn .../-
Nay kính chào tạm biệt các bạn;
Mt68 và cá nhân 1 cộng tác viên LHX.14
27-11-2009
Bấm chữ "Older Posts" trên đây để xem tiếp .... Dưới Là Bài Cũ Theo Từng Tháng.
-
►
2006
(249)
- Jun 2006 (13)
- Jul 2006 (51)
- Aug 2006 (36)
- Sep 2006 (32)
- Oct 2006 (33)
- Nov 2006 (37)
- Dec 2006 (47)
-
►
2007
(2315)
- Jan 2007 (66)
- Feb 2007 (62)
- Mar 2007 (54)
- Apr 2007 (95)
- May 2007 (123)
- Jun 2007 (192)
- Jul 2007 (249)
- Aug 2007 (204)
- Sep 2007 (255)
- Oct 2007 (329)
- Nov 2007 (361)
- Dec 2007 (325)
-
►
2008
(3206)
- Jan 2008 (228)
- Feb 2008 (204)
- Mar 2008 (273)
- Apr 2008 (328)
- May 2008 (304)
- Jun 2008 (312)
- Jul 2008 (258)
- Aug 2008 (310)
- Sep 2008 (290)
- Oct 2008 (256)
- Nov 2008 (218)
- Dec 2008 (225)
-
▼
2009
(1551)
- Jan 2009 (152)
- Feb 2009 (126)
- Mar 2009 (139)
- Apr 2009 (148)
- May 2009 (183)
- Jun 2009 (164)
- Jul 2009 (145)
- Aug 2009 (100)
- Sep 2009 (102)
- Oct 2009 (117)
- Nov 2009 (94)
- Dec 2009 (81)
-
►
2010
(1605)
- Jan 2010 (111)
- Feb 2010 (115)
- Mar 2010 (122)
- Apr 2010 (132)
- May 2010 (146)
- Jun 2010 (129)
- Jul 2010 (191)
- Aug 2010 (147)
- Sep 2010 (125)
- Oct 2010 (133)
- Nov 2010 (131)
- Dec 2010 (123)





