CHUYỆN SAU CÙNG CỦA VIỆT NAM
-CHẾ ĐỘ VIỆT CỘNG LÀ MỘT ĐẢNG CƯỚP HUNG BẠO.
- 84 TRIỆU DÂN TRONG NƯỚC CỨ NÍN THỞ QUA CẦU THÌ SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP NẦY NỌ CHỈ LÀ CHUYỆN GIỠN CHO VUI.
TỪ ÁP LỰC DÂN CHỦ HÓA VIỆTNAM
TỚI VIỆTCỘNG TỰ DIỄN BIẾN HÒA BÌNH
LÝ ĐẠI NGUYÊN
Dựa trên ý hướng vươn tới Nhân Chủ Tính của Con Người, lịch sử Nhân Loại tất yếu phải tiến tới cuộc sống Tự Do, Tự Chủ, Sáng Tạo, thế nên môi trường sinh hoạt phải là chế độ Dân Chủ Tự Do Điều Hợp Trọng Pháp. Tức là dùng luật pháp do chính người dân tự do chủ động lựa chọn để điều hợp mọi sinh hoạt gia đình, xã hội, quốc gia và quốc tế. Trong đó Nhân Quyền là mẫu số chung cho các chính sách Văn Hoá, Giáo Dục, Xã Hội, Kinh Tế, Chính Trị, Cai Trị, Luật Pháp, kể cả về các mặt Khoa Học, Kỹ Thuật và mọi sinh hoạt đối nội, đối ngoại của mỗi Quốc Gia trong đại gia đình nhân loại. Chính vì không tôn trọng Nhân Quyền của người dân nước họ, mà các chế độ độc tài cá nhân, đảng phái toàn trị, tôn giáo toàn thống đều bị cả thế giới coi là các con bệnh thời đại, vừa là mầm mống, vừa là môi trường nuôi dưỡng, phát triển tham ô, khủng bố và dối trá. Nhân loại khinh khi, săm soi, áp lực và tìm mọi biện pháp nhằm đối trị.
Việtnam không may mắn vẫn còn bị nằm trong sự toàn trị của đảng cộng sản độc tài, tham nhũng, dốt nát, khủng bố. Dù đã được đón nhận vào dòng sinh hoạt toàn cầu. Nhưng vẫn bị xem là nước lạc hậu, đại đa số dân chúng còn bị áp bức, nghèo khổ, mức sống tinh thần quá thấp kém, quốc gia chưa đủ khả năng phát triển toàn diện để chủ động hội nhập ngang tầm với quốc tế. Thế nên áp lực dân chủ hóa chế độ để bắt kịp với nhịp tiến triển của thị trường tự do toàn cầu hoá, và dân chủ hóa toàn cầu, không những chỉ là nhu cầu của quốc dân mà cả quốc tế cũng ngày càng đòi hỏi quyết liệt. Khiến cho nội bộ cộng đảng phải tự diễn biến hòa bình để thoát hiểm. Ngày 22/04/2010, một bức thư được tung lên mạng internet, gửi Bộ Chính Trị. Ban Bí Thư và Trung Ương Đảng cộng sản với chữ ký của những cựu tướng lãnh và các nhân vật tên tuổi của cộng đảng, như thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, trung tướng Nguyễn Quốc Thước, trung tướng Lê Hữu Đức, trung tướng Nguyễn Văn Mậu thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, thiếu tướng Huỳnh Đắc Hương, thiếu tướng Hữu Anh… và nhiều cán bộ lão thành cao cấp cùng kiến nghị về việc bầu chọn Ban Chấp Hành Trung Ương Đại Hội XI, và quy chế đảng như:
“Dứt khoát không để những người có dính đến tham nhũng và những người Vìệt gốc nước ngoài vào Ban Chấp Hành Trung Ương”. “Nên để đại hội trực tiếp bầu Tổng Bí Thư”.” Đại hội toàn quốc của đảng lần thứ XI, phải thực sự dân chủ, phải thể hiện tốt tinh thần phê bình, tự phê bình, phải có tính chiến đấu, tranh luận để tìm ra cái đúng cái sai, không nên phát biểu theo đơn đặt hàng”.“Nghiêm túc xem xét và giải quyết khẩn trương, sòng phẳng, triệt để các vụ tiêu cực đã và đang xẩy ra ở Tổng Cực II”. “Đình chỉ công tác và không cơ cấu dự đại hội XI, cũng như không được vào danh sách bầu cử Ban Chấp Hành Trung Ương khóa XI đối với ông Nguyễn Chí Vịnh”.
Đối với 4 nhân vật quyền lực nhất trong đảng hiện nay là tổng bí thư Nông Đức Mạnh, chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Phú Trọng, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, trưởng ban Văn Hoá Tô Huy Rứa thì lá thư kết luận: “Cả bốn đồng chí đều đã tham gia hai, ba nhiệm kỳ Ban Chấp Hành Trung Ương, những bất cập và khuyết nhược điểm của các đồng chí, tín nhiệm của các đồng chí trong đảng và nhân dân sút giảm”. “Mong rằng nhiệm kỳ tới đây (Đại Hội XI) các đồng chí thôi ứng cử, nhường chỗ cho các đồng chí khác để lòng tin đối với đảng được nâng lên, Tổ quốc, dân tộc phát triển nhanh và các đồng chí không mang tiếng tham quyền, cố vị”. Riêng về Nông Đức Mạnh, cựu trung tướng Lê Hữu Đức bổ sung thêm: “Khuyết điểm trầm trọng nhất là ngả hẳn vào bọn Trungquốc”. Đây đúng là giải pháp “tự diễn biến” để cứu đảng. Họ thấy rõ lãnh đạo Việtcộng hiện nay đều tham lam, ngu dốt, dối trá, đã hoàn toàn lệ thuộc vào Trungcộng, để giữ ghế cầm quyền, dẫn tới việc mất chủ quyền dân tộc và quyền lợi của đất nước. Nhưng cả hệ thống giáo dục đào tạo cán bộ và tổ chức của đảng, đã tạo ra một bọn người “mất tính người”, một bầy ký sinh ăn bám trên xương máu, sức lao động của quốc dân, với một hệ thống pháp lý tuỳ tiện, duy ý chí chủ quan độc ác tham tàn gian dối., với tinh thần nô lệ ngoại bang, nhằm củng cố quyền lực độc tài tham nhũng thì kẻ nào được đảng đưa lên ngồi vào ghế của Mạnh, Trọng, Dũng, Rứa, rồi ra, sớm muộn gì cũng như rứa mà thôi.
Chính vì vậy mà ở Vìệtnam hiện nay, nhiều người nghĩ tới việc thay đổi Hiến Pháp vốn là cái gốc của Luật Pháp Quốc Gia. Cựu chủ tịch Quốc Hội, Nguyễn Văn An, theo Tuần VN cho biết, ông nói rằng: “Tôi rất quan tâm, vì sửa đổi Hiến Pháp là sự kiện trọng đại của toàn dân. Tôi vừa hy vọng, lại cũng vừa lo, vừa băn khoăn trăn trở, vì không biết sửa đổi lần này có đáp ứng lòng mong đợi của nhân dân không? … “Nếu tính từ năm 1946 đến 1992 là 46 năm, ta đã sửa đổi 3 lần vào năm 1959, 1980, 1992. Đó là chưa kể nhiều lần chúng ta sửa đổi nhỏ khác”. “Sửa đổi như vậy là nhiều lần rồi, song dân chưa được phúc quyết lần nào. Hiến pháp 1946 quy định dân phúc quyết Hiến Pháp, song dân cũng chưa được phúc quyết vì chiến tranh xẩy ra sau đó”. Còn hiến pháp sửa đổi 1959 quy định Quốc Hội có quyền lập Hiến…”. “Điều 82 của Hiến Pháp 1980 và Điều 83 của Hiến Pháp 1992 quy định: Quốc Hội là cơ quan đại diện cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Quốc hội là cơ quan duy nhất có quyền lập Hiến và lập Pháp”. “Chúng ta thấy ngay rằng đã có sự thay đổi lớn, rất cơ bản về quyền lập Hiến từ dân đã chuyển sang Quốc Hội”. “Ai có quyền tối hậu trong lập Hiến là người chủ đích thực của đất nước. Từ chỗ dân làm chủ trực tiếp trong lập Hiến, chuyển sang chỗ dân làm chủ gián tiếp thông qua Quốc Hội... Hiện nay khoảng 90% đại biểu Quốc Hội là đảng viên. Do vậy nhiều người cho rằng, về hình thức thì Quốc Hội quyết, song thực chất là Đảng quyết… “Tôi muốn gửi gắm nhiều điều, muốn được trở lại nhiều điều tiến bộ, hiện đại của Hiến Pháp 1946 . Đó là vấn đề về : Dân Chủ, Cộng Hòa, Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc”.
Dư luận nghiêm khắc cho rằng: Những người khi tại chức thì ngậm miệng ăn tiền, khi xuống chức mới lên tiếng vì dân, vì nước.. Thiết tưởng cũng nên nghĩ lại. Trong cơ chế cộng sản, ý kiến cá nhân khi chưa nắm được quyền lực tối cao, có mật vụ dưới tay, muốn ai chết, phải chết, thì những ý kiến dù đúng cũng đều phải dấu kín. Vì cái gọi là hệ thống ‘bảo vệ yếu nhân’ cho mình, chính là kẻ theo dõi và nhận lệnh để giết mình. Xuống chức mới thoát vòng trực tiếp giám sát, mới có khe hở để ăn nói. Hiện nay những tiếng nói của các đảng viên nổi tiếng, đã từng giữ nhiệm vụ cao trong đảng, quân đội, nhà nước lại là lực thúc đẩy cho công cuộc ‘tự diễn biến hoà bình’ trong đảng và nhà nước. Người dân trong nước ở lãnh vực đòi tự do dân chủ, công lý hoà bình. Còn người Việt Hải Ngoại thì nhất trí quyết liệt đấu tranh đòi giải thể chế độ cộng sản. Có vậy mới hợp sức với Quốc Dân và Quốc Tế đẩy mau, đẩy mạnh tiến trình dân chủ hóa Việtnam. Có vậy mới mong sớm kết thúc chế độ cộng sản độc tài toàn trị tại Việtnam Little Saigon ngày 29/06/2010.
Wednesday, June 30, 2010
LỊCH TRÌNH TỨ KẾT
VÔ ĐỊCH BÓNG TRÒN THẾ GIỚI 2010
2010 FIFA World Cup Final Schedule and Result
Africa Vacation, Event
Below is World Cup 2010 Schedule, all the time are set to Pacific Time (GMT -7).
Quarter-finals of 2010 FIFA World Cup
* July 2, Netherlands vs Brazil, Nelson Mandela Bay Stadium at 07.00 (match 57)
* July 2, Uruguay vs Ghana, Soccer City Stadium at 11.30 (match 58)
* July 3, Argentina vs Germany, Cape Town Stadium at 07.00 (match 59)
* July 3, Paraguay vs Spain, Ellis Park Stadium at 11.30 (match 60)
Chúng tôi vô cùng thương tiếc báo tin buồn cùng thân bằng quyến thuộc: Anh, Bác, Cậu, Ông chúng tôi là:
Cố Đại Tá NHAN MINH TRANG
Pháp Danh Hiền Minh
đã tạ thế vào lúc 7giờ 17 phút sáng ngày 26 tháng 6 năm 2010,
nhằm ngày 15 tháng 5 Canh Dần tại Houston , Texas
Hưởng Thượng Thọ 84 tuổi
Tang lễ sẽ được tổ chức tại Nhà quàn Vĩnh Phước
8514 Tylor Dr, Houston , Texas 77074
Điện thoại: 713-771-9999
Lễ Phát Tang vào lúc 12:00 giờ trưa thứ Năm, ngày 01 tháng 7 năm 2010
Thăm viếng từ 10:00 giờ sáng đến 9:00 giờ tối
Lễ Cầu Siêu vào lúc 6:00 giờ chiều thứ Sáu, ngày 02 tháng 7 năm 2010
Lễ Cầu Siêu và Di Quan đến hỏa đài Vĩnh Phước
vào lúc 2:00 giờ chiều thứ Bảy, ngày 03 tháng 7 năm 2010
Tang gia đồng khấp báo
Bào tỷ, Bà Nhan Thị Thơm, Việt Nam
Bào tỷ, Nhan Thị Quỳnh Liên và các cháu tại Việt Nam
Em trai, Nhan Minh Cảnh, vợ và các cháu tại Việt Nam
Em gái, Nhan Thị Giỏi, chồng và các cháu tại Việt Nam
Cháu gái, Julie Cao, chồng và các cháu tại Houston , Texas
Cháu trai, Tùng Nguyễn, vợ và các cháu tại Houston , Texas
Cáo Phó này thay thế Thiệp Tang - Xin Miễn Phúng Điếu
ĐÂY LÀ NHỮNG LỜI CHỬI TỴ NẠN HẢI NGOẠI
CỦA CHÁU NGOAN HỒ CHÍ MINH.
***Mt68:
Cháu ngoan Hồ Chí Minh ơi, cháu chửi như vậy còn nhẹ và còn văn minh lắm. Đáng lý ra cháu phải "ĐÉO" liên tục mới đúng kiểu của Hà Nội ngày nay chứ !!! - Nhưng mà cháu ngoan Hồ Chí Minh à, Hải Ngoại toàn là MỌI VÀNG thì sao khi chúng về CHƠI QUÊ HƯƠNG lại không nhốt hết chúng nó có phải hay hơn không ???
Sao NGUYỄN MINH TRIẾT lại biến thành một tên BÁN GÁI công khai tại New York vậy ??? Cháu ngoan Hồ Chí Minh nầy ! Cháu tưởng Hải Ngoại không dám đăng mấy lời "chửi tượng trưng cho đạo đức của Hồ Chí Minh hay sao ?" - Chúng BÁC đăng tuốt luốt cháu ngoan Hồ Chí Phèo nhé !!! Thử xem ai sợ ai hả cháu ??? Cháu Chế Trung Hiếu (tên giả) cháu đần lắm, nếu NMTriết và NTDũ không bị mù thì chúng nó đã nhốt cháu từ khuya. Vì chính cháu đã bêu rếu những cái Vô học, Dã man của cả đám rừng rú, mọi rợ Việt Cộng của bọn cháu đấy !!!./- mt68
chetrunghieu@ gmail.com>
ĐÚNG RỒI..
BỌN MỌI VÀNG - TÀN QUÂN NGUỴ- LƯU VONG RẤT GIỎI CÓ NHIỀU NGƯỜI HỌC CAO HIỂU RỘNG, ĐƯỢC ĐÀO TẠO LÀM TAY SAI NGOẠI BANG TỪ CÁC TRƯỜNG NỔI TIẾNG...
TUY NHIÊN, BỌN MỌI VÀNG LÀ LOÀI PHẢN DÂN HẠI NƯỚC, CHÚNG KHÔNG CÓ CHÁNH NGHĨA, CHÚNG CHỈ LÀ LOÀI ĐÁNH THUÊ, VIẾT THUÊ, GIẾT THUÊ VÌ BƠ THỪA SƯÃ CẶN CỦA NGỌAI BANG, CHÚNG KHÔNG CÓ TÌNH YÊU QUÊ HƯƠNG ĐẤT NƯỚC, CHÚNG KHÔNG CÓ ĐỒNG CHÍ, KHÔNG CÓ HẬU PHƯƠNG, CHÚNG KHÔNG CÓ NGƯỜI ỦNG HỘ NGOÀI BỌN NGOAI BANG VÀ BỌN CHỈ HUY KHÁC MAU TANH LÒNG..
CHO NÊN CHÚNG SUỐT NGÀY CẮN CHỬI NHAU ĐỂ TRANH ĂN VÀ CHUYÊN BỚI MÓC CHUYỆN RUỒI BU RA TRƯỚC CÔNG CHÚNG DƯ LUẬN.
CHÚNG CHỈ LÀ RÁC RƯỠI, LÀ LOÀI DƠI CHUỘT, KHÔNG QUÊ HƯƠNG SƯƠNG GIÓ TƠI BỜI, CHÚNG LÀ LOÀI DÊ CHÓ THA PHƯƠNG TỘI NGHIỆP, BỊ NGƯỜI BẢN XỨ COI LÀ RÁC RƯỠI LÀ HỦI, LÀ LOÀI KÍ SINH GÂY BỆNH, LAÒI PHẢN QUỐC, LÒAI ĂN CẮP...
CTH
Chống Đàm Vĩnh Hưng Đến California
Nguồn tin riêng Take2Tango thu thập được, một "Lực Lượng Đặc Nhiệm" chống đoàn Văn Công Việt Cộng đến miền Nam California vừa được thành hình. Phái đoàn Văn Công này gồm có Đàm Vĩnh Hưng, Hồng Ngọc, Đan Trường, Quang Linh, Thanh Thảo, Hà Anh Tuấn.v.v. sẽ xuất hiện trong 2 show ca nhạc tại Anaheim Arena vào ngày thứ bảy 24 tháng 7 năm 2010.
- Đa số các ca sĩ từ Việt Nam, trong đó có nghệ sĩ thuộc đoàn văn nghệ "Duyên dáng Việt Nam" gởi ra hải ngoại trình diễn qua chính sách tuyên vận của CSVN.
- Đặc biệt có sự hiện diện của ca sỹ Đàm Vĩnh Heo (Hưng) đã có lời lẽ xúc phạm với cộng đồng người Việt hải ngoại trong một bài viết "Cạm bẫy và Đố kỵ" được đăng trên báo Nhân dân của CSVN ngày 25-10-2007.
Với ý đồ làm phai mờ tội ác Hồ Chí Minh, và đảng Cộng Sản từng sát hại dân lành trong thời chiến cùng nhiều năm sau đó.
- Hòng che đậy đảng Cộng Sản hiện tại là tập đoàn tham nhũng, bán nước, cam tâm làm tay sai Bắc Kinh. Để áp đặt một chế độ độc trị, hà khắc trên quê hương Việt Nam.
Nhằm thực hiện âm mưu nói trên, Cộng Sản bỏ ra nguồn kinh phí lớn lao, với thủ đoạn tuyên truyền, tuyên vận xảo trá chuyên nghiệp. Họ biết uốn nắn, vận dụng cho từng nơi, từng lúc và từng đối tượng.
Chúng tôi không ngần ngại, nhìn nhận rằng sự bịp bợm đó đã đánh lừa được nhiều người, qua thời gian dài!
Một trong trăm ngàn xảo trá chúng tôi mong qúy vị lưu ý và đồng lòng lên tiếng. Cũng như biểu hiện thái độ triệt để, phản đối đêm văn nghệ do tên Đàm Vĩnh Heo (Hưng) cầm đầu.
Để đập tan âm mưu xảo quyệt của đảng CSVN, qua nghị quyết 36 nhuộm đỏ cộng đồng người Việt tị nạn hải ngoại, "Lực Lượng Đặc Nhiệm Chống Văn Công" thiết tha kêu gọi:
1. Qúy đồng hương tẩy chay show ca nhạc "Tình Vào Hạ".
2. Không chấp nhận đại nhạc hội trình diễn trong cộng đồng Người Việt Quốc Gia, bao gồm các thành phần ca nghệ sỹ từ Việt Nam hay tại hải ngoại.
3. Không chấp nhận ca nghệ sỹ từ Việt Nam thuộc thành phần trong các đoàn văn nghệ "Duyên dáng Việt Nam" của CSVN.
4. Không chấp nhận ca nghệ sỹ tại hải ngoại đã tham gia các buổi trình diễn văn nghệ do CSVN tổ chức tại hải ngoại hay bất cứ nơi nào.
5. Không chấp nhận ca nghệ sỹ tại hải ngoại đã về trình diễn tại Việt Nam.
6.Thiết tha kêu gọi qúy đồng hương, cơ sở thương mại, cơ quan truyền thông báo chí, đài phát thanh, truyền hình, các ca nghệ sỹ hải ngoại sẵn sàng tiếp tay và hợp tác với chúng tôi, để vô hiệu hóa âm mưu của CSVN xâm nhập, lũng đoạn cộng đồng người Việt tị nạn tại hải ngoại.
7. Tẩy chay những quán hàng, những nơi thương mại cộng tác giúp cho bọn tài lọt cộng sản, tay sai cộng sản bán vé cho những buổi trình diễn có những tên đặc công văn nô cộng sản
Take2Tango sẽ bổ túc thêm tin chi tiết vào các ngày sắp đến.
TÂN THỦ TƯỚNG DE FACTO ÚC JULIA GILLARD BỊ "RỦA"
VÌ LẠM DỤNG MÁY RIÊNG CỦA THỦ TƯỚNG ĐỂ LÀM VIỆC RIÊNG CHO ĐẢNG LABOR.
PM Gillard under fire over VIP flight
AAP
June 30, 2010, 7:41 pm 197 Comments
AAP © Enlarge photo
Julia Gillard should not have used her VIP jet to attend a Labor Party fundraiser in Brisbane, the Opposition says.
The Prime Minister is under fire for travelling last night to a function for backbencher Yvette D'Ath, who holds the marginal seat of Petrie.
The Opposition's special minister of state spokesman Michael Ronaldson said it was wrong for Ms Gillard to use her taxpayer-funded RAAF jet to attend a party political event.
"Julia Gillard should not be using taxpayer-funded entitlements for such blatant party political purposes," Senator Ronaldson told AAP.
"What she has done is not illegal but it's certainly outside the basic principle that's applied to every other MP."
Since coming to office, Labor has tightened rules relating to MPs' entitlements.
Printing entitlements have been changed so printing material is strictly limited to parliamentary or electoral matters.
Senator Ronaldson hasn't called for tighter rules to be applied to Ms Gillard's use of a VIP jet.
But he said her resources should not be used to travel to political events.
"Let's not forget that Labor changed the rules to specifically ban the use of MPs' entitlements for party fundraising," Senator Ronaldson said.
"Why should she be treated any differently?"
Comment was being sought from Ms Gillard's office.
Tuesday, June 29, 2010
7 hours ago
736 Votes
The private aircraft/funky-looking car has been in the news before. But the recent announcement that it's going into production sparked mega-searches on the Web. Almost immediately, online lookups for "terrafugia transition" and "terrafugia transition pictures" both, well, took off.
A popular article from the UK's Daily Telegraph explains that the FAA's special exemption allows the vehicle to function as both a "light aircraft" and a car. Normally, for a plane to meet the "light aircraft" designation, it can weigh no more than 1,200 pounds. The Terrafugia Transition weighs 1,320, due primarily to the number of car-related safety features, like airbags and crumple zones. The "light aircraft" designation is key, because licenses for planes with that label require only 20 hours of flying time. Fewer hoops to jump through means more potential sales.
So, how does the plane/car work? Check out the flying car's official video below. So far, 70 people have placed a deposit. The total retail cost: $194,000. Expensive, but really, can you put a price on skipping commercial flights?
THỦ TƯỚNG DE FACTO JULIA
KHÔNG CON -NÊN KHÔNG HIỂU ĐƯỢC NỖI LO LẮNG VỀ "TRINH TIẾT" CỦA CON CÁI.
Childless Julia Gillard can't understand parents on the issue of virginity: Brandis
Samantha Maiden, Online Political Editor
From: The Australian
January 27, 2010 5:04PM
George Brandis has attacked Julia Gillard's ability to understand the way parents think about virginity because she doesn't have kids. Source: The Daily Telegraph
Abbott defends comments on abstinence
Play
12345
Loading…Please login to rate a video.You can't rate an advertisement.
(no votes yet)
Sorry, this video is no longer available.
ndm.media.loadvcms.articleplayer("1396624447");
LIBERAL frontbencher George Brandis has attacked Julia Gillard's ability to "understand the way parents think" about virginity because she doesn't have kids.
Defending Tony Abbott’s right today to discuss the advice he gives to his own daughters on virginity, Senator Brandis has told ABC radio that the deputy prime minister was a "one dimensional" person who had “chosen not to be a parent”.
“You see, I think that most parents, in fact, all - any parent I can think of would agree with what Tony Abbott said and I think Julia Gillard who is - has chosen not to be a parent - and, you know, everybody respects her right, in the vehemence of her reaction in fact shows that she just doesn't understand the way parents think about their children when they reach a particular age,” Senator Brandis said.
“I think that although Julia Gillard is a very clever politician, she is very much a one-dimensional person and I do think her reaction, her over-reaction to the, in my view, quite unexceptionable remarks Tony Abbott made as the father of daughters, is not something she would have said if she were herself the mother of teenage daughters.
Start of sidebar. Skip to end of sidebar.
Related Coverage
RUDD: Leaves virginity advice to Abbott
Abbott defends comments on abstinence
It's hard to believe, say parents The Australian, 5 days ago
So just who is Julia Gillard? Daily Telegraph, 5 days ago
Parents: 'Beyond our wildest dreams' Perth Now, 5 days ago
Gillard's parents 'elated' Daily Telegraph, 5 days ago
Gillard's parents elated at rise to top The Australian, 5 days ago
End of sidebar. Return to start of sidebar.
Asked if Ms Gillard had children she would see the issue differently, Senator Brandis replied: “I think so. I think that any parent I can imagine would agree with Tony Abbott.”
“I think people are entitled to know what their politicians think and beyond the narrow range of issues about public policy but it's, it is just bizarre - bizarre - to say that because a person, a politician says, 'well, this is my particular view about this particular moral issue,' they are somehow forcing their morality down other people's throats. Nonsense.”
Mr Abbott has also hit back at Julia Gillard's criticism of the remarks, noting the deputy prime minister was speaking as a politician, while he was speaking as a parent.
The Liberal leader's interview with The Australian Women's Weekly on pre-marital sex, abortion and maternity leave has sparked a national debate about his socially conservative views on pre-marital sex.
In the interview, Mr Abbott said he would tell his daughters that sex was “the greatest gift that you can give someone, the ultimate gift of giving, and don't give it to someone lightly.”
It has also triggered criticism from the Coalition's own ranks, with Liberal MP Sharman Stone saying today suggestions that virginity was a “gift” as Mr Abbott described or sacred in some way was “very old fashioned”.
Prime Minister Kevin Rudd said today he would not be offering any advice on the topic.
1 comments:
VỀ CHUYỆN ĐỖ NAM HẢI HẸN GẶP CÁC NHÀ TRANH ĐẤU TẠI QUÁN CÔNG AN NGAY TRƯỚC NHÀ .
uyen said...
"trò chơi cũng lắm công phu" !!Bị đưa vào đồn Congan (CA) rồi, mà vẫn hát hò to, trùm chăn ngủ vì máy lạnh mở tối đa, mắng nhiết lại CA, gác chân chắn lối không cho CA đi qua, trả lời đien thoai lung tung, hết pin charge tiep...... va` còn nhiều thoải mái lắm... mà khi đọc bài, tôi không sao không mỉm cười,thấy mừng vi VNcs có "dân chủ, tự do" hơn "Tây" rồi !!
Bài cũng cho biết họ tranh thủ tối đa "chụp hình, đua tin làm bằng" là chính để được "tin yêu giúp đở" !!Xin ghi lại một đoạn, trích trong bai tra loi cua Ls.Ts LuuNguyenDdat :
"... một giải pháp Hoà-Giải-Hoà-Hợp-Dân-Tộc chân thực, không xảo trá, không áp đảo, không hoang đường.
Hơn 3 triệu người Việt hải ngoại vẫn mong, vẫn đợi, nhưng nhất quyết không muốn bị lừa một lần nữa."
TS.
LS. Lưu Nguyễn Đạt [Trả lời TTNG Nguyễn Thanh Sơn]
GIỜ CHÓT, MỖI BÊN ĐÁ 5 TRÁI
JAPAN THUA PARAGUAY 3-5
-NIỀM HY VỌNG CUỐI CÙNG CỦA Á CHÂU TAN VÀO MÂY KHÓI !
World Cup Soccer Results: Japan vs Paraguay
Posted by Admin Posts
World Cup Soccer Results: Japan vs Paraguay
One more match in the round of 16 of the World Cup Soccer is complete. And by complete, Japan vs Paraguay has come to an end. In Loftus Versefeld Stadium in Pretoria, Paraguay managed to shoot Japan down 5-3. Paraguay now moves on and will face the winner in today’s Spain and Portugal match. These two will go at it on Friday.
World Cup Soccer has had an underlying theme throughout the matches and that is the art of the tie or the draw. This game was no different. After 120 minutes of relentless defensive play, still, the score remained tied at 0. The penalty shootout produced a win for Japan.
Both teams, Japan and Paraguay looked strong on defense and both offensive squads were making plays, simply to no avail. The penalty shootout in the World Cup Soccer round of 16 went to Paraguay when they converted all five of their kicks. Five points on five kicks for Paraguay and only 3 for Japan. The problem facing Paraguay now is they are the obvious underdog regardless of whether they play Spain or Portugal.
Monday, June 28, 2010
HỢP TÁC GIẢ
ĐỂ CHỐNG CỘNG TRONG NƯỚC LÀ THẾ NẦY ĐÂY.
***Mt68: Có lẽ chúng tôi đã khẳng định ĐỖ NAM HẢI là tình báo viên của VC. Nên chúng tôi không bao giờ tin ĐNHải và cũng sẽ không tin luôn bất cứ ai tin tưởng và cộng tác với Đỗ Nam Hải.
Chuyện ĐNHải có mặt 7 năm trời ở Úc cho đến nay vẫn chưa sáng tỏ ? Tuy nhiên , chúng tôi chỉ lý luận vậy thôi, xin tùy bà con muốn tin ĐNHải như Việt Tân cổ võ thì cứ tin !!!
***Như chuyện hẹn gặp ĐNHải trong bài nầy cho thấy các ông gọi là tranh đấu Dân Chủ nầy chống cộng theo kiểu "giỡn chơi" và ĐNHải một lần nữa lộ diện , sao lại hẹn ngay CÁI QUÁN VIỆT CỘNG GÀI CÔNG AN SẴN ... ngay trước cửa nhà ???....????...????./- mt68
CHUYẾN NAM DU ĐẦY GIAN NGUY CỦA NHÓM DÂN CHỦ BẮC PHẦN
Mục Sư Nguyễn Trung Tôn
Ngay khi vừa vào đến Sài Gòn, tôi và kỹ sư viễn thông Trần Văn Huy - người vừa mới tham gia khối 8406 và phong trào đấu tranh dân chủ Việt Nam, cùng chị Hồ Thị Bích Khương ghé thăm hội thánh Tin Lành Mennonite của mục sư Nguyễn Hồng Quang đặt tại Quận 2, TP Sài Gòn, chúng tôi có gọi điện cho em sinh viên Lê Viết Thắng, cô Nguyễn Thu Trâm tới cùng nói chuyện. Sau bữa cơm trưa hơi muộn, chúng tôi mãi trò chuyện tới khoảng 4 giờ chiều ngày 14/6/2010 mới xong.
Chia tay mục sư Nguyễn Hồng Quang và hội thánh Tin lành, tôi – Ms Nguyễn Trung Tôn, chị Bích Khương, cô Thu Trâm cùng sinh viên Lê Viết Thắng rủ nhau ghé thăm gia đình mục sư Dương Kim Khải tại quận Bình Thạnh cũng ở tại thành hồ này. Chúng tôi cũng tạm chia tay kỹ sư Trần Văn Huy để em Huy có việc riêng đi nơi khác theo dự định mà tôi sẽ kể lại buổi gặp gỡ gia đình mục sư Dương Kim Khải trong một bài viết khác tựa đề là : “Ngôi Thánh Đường Bất Đắc Dĩ ” sắp tới đây…
Khoảng hơn 7 giờ tối chúng tôi ghé thăm nhà riêng anh kỹ sư ngành ngân hành tham gia đấu tranh dân chủ từ nhiều năm qua, cũng trong khối 8406 –
là Đỗ Nam Hải, qua điện thoại anh Hải hẹn gặp chúng tôi tại quán Bích Vân trên đường Nguyễn Kiệm, quận Phú Nhuận đối diện ngay với nhà anh, vì tiếp khách ngay trong gia đình anh không được tiện do bố mẹ đẻ anh chưa thông cảm lắm với những người đối kháng chế độ CSVN như chúng tôi. Tại đây chúng tôi gặp luôn cả Mục sư Tin lành Phạm Ngọc Thạch cũng là thành viên Khối 8406. Khi vừa bước vào quán ăn mà anh Hải chỉ cho thì chúng tôi đã thấy có nhiều công an CS mặc thường phục đã đợi sẵn chúng tôi tại đó rồi.
Họ quan tâm từng bước đi của chúng tôi khi qua theo dõi nghe trộm trên điện thoại, nên biết rõ nhóm chúng tôi đã có mặt tại Sài Gòn từ một vài hôm nay. Ngoài ra cũng lúc ấy anh Đỗ Nam Hải nói cho chúng tôi biết thêm là những người này vẫn luôn theo dõi anh mỗi ngày như vậy, nên anh nhớ rõ mặt từng người một. Trời bắt đầu mưa nặng hạt hơn cũng là lúc bữa ăn nhẹ do anh Hải gọi ra và được nhà hàng đưa đến để chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện với nhau. Dường như Thiên Chúa muốn kéo dài buổi nói chuyện của chúng tôi nên trời càng ngày càng mưa nặng hạt khiến chúng tôi không thể ra về được theo tính toán của mình.
Hình 1: Chụp 2 tên an ninh mật vụ tay sai CSVN đang đứng và ngồi chờ bên ngoài tiệm ăn Bích Vân số 428 đường Nguyễn Kiệm, quận Phú Nhuận, TP Sài Gòn để phục kích bắt giữ toàn bộ Nhóm anh chị em đấu tranh dân chủ thuộc Khối 8406 đang ngồi trò chuyện với kỹ sư Đỗ Nam Hải ở bên trong quán ăn. Ảnh này do Hồ Bích Khương chụp đêm tối ngày 14/6/2010, khi biết bị chụp ảnh tên áo kẻ sọc vội đứng lên quay mặt đi, còn lại tên kia giơ báo lên che mặt nhưng không kịp nữa. Cạnh đó là chị chủ sạp bán quán tạp hóa nhỏ bị chúng ngồi quấy nhiễu ám quẻ nhưng đành phải ngồi khó chịu, im lặng thôi !
Mặc cho trời mưa to hoài như vậy nhưng lực lượng công an CS mặc thường phục vẫn bám sát chúng tôi rất chặt chẽ như hình với bóng. Họ còn gọi điện liên tục về chỉ huy để tăng cường thêm lực lượng, có tên đi lại sát chổ chúng tôi ngồi để quan sát rồi lại ra gọi điên cho ai đó, có lẽ anh ta đã báo cáo cho lãnh đạo về những người lạ mặt như tôi, chị Bích Khương và sinh viên Lê Viết Thắng đang được Đỗ Nam Hải tiếp. Thế nên lực lượng an ninh CSVN lại tiếp tục được bổ sung thêm đông đảo hơn nữa, chúng tôi không biết rõ số lượng cụ thể là bao nhiêu, nhưng chắc chắn không dưới mười người. Đến khoảng 10 h tối chúng tôi quyết định rời quán khi trời hơi ngớt hạt mưa và cuộc trò chuyện kéo dài gần 3 giờ đồng hồ, thật thú vị và đã mãn nguyện. Thế nhưng thật thất vọng khi mà chúng tôi ai nấy đều không thể dùng điện thoại để liên lạc được với các hãng taxi trong thành phố, vì tất cả điện thoại đều mất tín hiệu một cách bất ngờ đến khó hiểu… Con đường Nguyễn Kiệm, quận Phú Nhuận này lại là đường cấm xe ô tô qua lại, chúng tôi đành men theo vỉa hè ngược chiều tiến về phía ngã tư Phú Nhuận, lúc ấy bên cạnh chúng tôi là những chú công an ăn vận thường phục như đám du thử du thực hay xã hội đen vậy, lặng lẽ bám sát cùng đồng hành trong mưa không rời nửa bước tất cả nhóm anh chị em chúng tôi. Khi tới cây xăng ngã tư Phú Nhuận thì thấy bất ngờ có hai chiếc Taxi ghé lại mà không phải do chúng tôi gọi điện hẹn mời họ đến đón trước. Thế là bốn người chúng tôi cùng ào lên một chiếc xe, khi xe vừa chuyển bánh được chừng 20 m thì các chú công an mặc thường phục này đã ra hiệu cho chiếc xe phải tấp vào lề đường, rồi họ ra lệnh cho xe chạy thẳng về công an quận Phú Nhuận. Ngay trên xe Taxi đã bị toán công an CS khống chế này, chúng tôi tranh thủ gọi điện báo tin ngay cho anh Đỗ Nam Hải, anh Nguyễn Khắc Toàn ngoài Hà Nội và một số anh em khác được biết về tình hình là toàn bộ Nhóm chúng tôi đã bị an ninh CSVN bắt giữ trái phép, hết sức vô cớ...
Xe Taxi chạy về tới công an quận Phú Nhuận chúng tôi được đổ thẳng xuống giữa sân bên trong, trời lại mưa nặng hạt hơn nên chúng tôi vội vàng chạy vào hè để trú mưa. Tại đây chúng tôi không được ai tiếp đón nên cùng nhau hát vang Thờ phượng Thiên Chúa. Một công an như điên loạn khi thấy chúng tôi hát Thánh Ca anh ta quát lên : “ Đây không phải là nơi sinh hoạt tôn giáo, chúng mày có ngậm miệng lại không thì bảo ? ”, rồi họ đưa chúng tôi vào một căn phòng và đóng cửa sập lại. Chị Hồ Bích Khương lớn tiếng phản đối ngay: “Đây là đồn công an, nhân dân đã nộp thuế nuôi công an CSVN để bảo vệ an ninh của đất nước này, không phải là xây dựng để nuôi công an để bộ máy công an các anh cấu kết cùng lũ lưu manh, du côn trà trộn bắt người bắt người trái pháp luật giữa đường đâu nhé!” . Nhưng tất cả công an ở đây dù có nghe được như vậy cũng đều như giả câm giả điếc, nên không một ai lên tiếng đáp lại gì lời phản kháng đầu tiên của chị Bích Khương.
Trong căn phòng rộng của công an Phú Nhuận chúng tôi tiếp tục hát vang thờ phượng Chúa. Chuông điện thoại của cô Nguyễn Thu Trâm đổ reo vang tiếng chuông lảnh lót. Trước khi đến nhà anh Đỗ Nam Hải, Thu Trâm có đem chúng tôi đã ghé qua nhà thăm cụ Lê Quang Liêm nhưng cụ đi vắng có lẽ vừa trở về nên gọi để hỏi thăm. Thu Trâm nghe điện thoại nói luôn tình hình chúng tôi vừa bị công an CS bắt trái phép thật trắng trợn ngang nhiên không coi pháp luật là gì cả, và Trâm nói rõ cho cụ biết có chị Hồ Bích Khương, Ms Nguyễn Trung Tôn, …đều bị bắt cùng đang bị nhốt ở công an quận Phú Nhuận.
Cụ Lê Quang Liêm là Hội trưởng Giáo hội Phật Giáo Hòa Hảo Việt Nam đã hỏi thăm chị Hồ Bích Khương và tất cả chúng tôi rất ân cần chu đáo, sau đó cụ Liêm bảo Thu Trâm chuyển máy cho chị Hồ Thị Bích Khương để cụ hỏi thăm và nói chuyện trực tiếp…
Hình 2 : Nhóm anh chị em đấu tranh dân chủ thuộc Khối 8406 ở miền Bắc Việt Nam vào miền Nam đang đến thăm gia đình Ms Thân Văn Trường ở tỉnh Bình Dương. Trong hình từ trái qua phải gồm có : Ms Nguyễn Trung Tôn, sinh viên năm thứ 2 trường Cao đẳng công nghệ thông tin - em Lê Viết Thắng, chị Hồ Thị Bích Khương, phu nhân Ms Thân Văn Trường, một tín hữu tin lành tỉnh Bình Dương, cuối cùng là kỹ sư viễn thông Trần Văn Huy. Ảnh do Ms Trường chụp ngày 13/6/2010.
Ngay lúc đó bỗng cánh của phòng mở toang ra bất ngờ, toán công an mặc thường phục xông vào ngổ ngáo, bậm trợn, một người trạc 50 tuổi lao nhanh về phía chị Bích Khương rồi như con thú đói mồi một tay hắn xoắn tay trái chị quặt về phía sau, tay kia vồ chiếc điện thoại để giật cướp. Một phản ứng tự nhiên của người bị tấn công bất ngờ như vậy, nên chị cắn ngay vào tay của viên công an khốn kiếp này thật mạnh nhằm bảo vệ chiếc điện thoại nhưng không được, vai trái Bích Khương đã bị gãy chưa lành nên không chịu nổi cái xoắn tay mạnh của người đàn ông như mãnh thú làm chị kêu thất thanh : “ái, ái ôi, đau quá, đau quá !!!..” . Chị lên tiếng thật to và dài rất đau đớn đến khủng khiếp mọi người đều ái ngại căm phẫn tên công an thú tính đó !!!
Điện thoại của chị đã bị sĩ quan “an ninh nhân dân” cướp đoạt công khai, hết sức trắng trợn ngay giữa trụ sở công an quận Phú Nhuận như vậy đấy. Các công an CSVN bắt đầu công việc khám xét chúng tôi thật thô bạo, họ thu giữ tất cả giấy tờ, điện thoại, máy chụp hình, không sót thứ gì trong người… Viên công an khi nãy xoắn tay chị Bích Khương bắt đầu hạ giọng khi xem chứng minh thư nhân dân của tôi và chị Bích Khương, anh ta nói :“ À đây là mục sư Nguyễn Trung Tôn và Hồ Thị Bích Khương hả ???”, tôi đoán chắc là anh ta đã biết tên chúng tôi từ trước trên Mạng nhưng bây giờ mới thấy tận mặt đây.
Thế rồi nhanh chóng, họ tách chúng tôi mỗi người ra một phòng để thẩm vấn như hỏi cung tội phạm hình sự bị bắt quả tang vậy. Đầu tiên là sinh viên Lê Viết Thắng rồi tới lượt tôi. Tôi được đưa đi làm việc với một người khoảng 50 hay 52 tuổi gì đó. Vừa bước vào phòng anh ta đóng cửa sầm lại và tay cầm chứng minh thư của tôi, miệng anh ta hỏi : “Mày tên gì hả ?”. Tôi đã quen với phong cách làm việc hống hách và rất vô lễ của công an CSVN từ nhiều năm nay, nên tôi thản nhiên im lặng không trả lời gì tên này một câu nào. Anh ta đập bàn tiếp tục quát tháo : “ Mày tên gì hả ? Tao hỏi sao mày không nói ?..”. Tôi nói : “ tên tôi có ghi trong chứng minh thư mà anh đang cầm đấy thôi ”, thì anh ta lại lớn tiếng : “ Tao hỏi mày tên gì thì mày phải trả lời tao chứ !!! ”. Tôi nhanh nhảu hỏi lại anh ta : “Vậy anh tên gì ? Xin cho tôi biết để tôi trả lời anh trước ! ”. Thế là một cái tát gió vù qua mặt tôi cùng với lời chửi tục tĩu của anh ta “địt mẹ mày, mày bố láo quá đấy ! Tao hỏi mày tên gì mà mày không trả lời lại còn nói láo với tao hả ?”.
Tôi nói : “Lãnh tụ Hồ Chí Minh của các anh đã dạy các anh đối với nhân dân phải kính trọng lễ phép sao anh lại không làm theo lời dậy đó mà làm việc với tôi kiểu này?”. Một nắm đấm sát mặt tôi thì dừng lại, hắn nói : “bọn tao tôn trọng từng loại người, chứ loại như chúng mày thì không việc gì phải tôn trọng cả !!! ”. Tôi đứng dậy mở cửa lao ra ngoài và nói: “ Tôi không làm việc với anh, anh không đủ tư cách để tôi làm việc !”. Lúc đó Thu Trâm nghe thấy rõ, chị Bích Khương dành 3 ghé đẩu nằm cuốn ri đô, hình như đang ngủ nhưng khi nghe tôi nói to nghe thấy thế cũng mở mắt nhìn theo. Lúc đó có nhiều công an khác tại đồn này đều nghe thấy tôi quát lớn tiếng lại với hắn ta...
Có lẽ viên công an này không muốn đồng nghiệp khích bác nhau nên y trở mặt nhẹ nhàng đi theo tôi, mời tôi trở lại phòng làm việc, rồi y xin lỗi tôi về hành động vừa rồi của anh ta với tôi. Buổi làm việc nhẹ nhàng hơn bằng những câu hỏi của công an và trả lời của tôi. Nhiều câu hỏi của anh ta tôi không trả lời vì tôi không cần thiết. Chúng tôi bắt đầu buổi làm việc lúc khoảng hơn 1 h sáng ngày 15 tháng 6 năm 2010, tức là sau gần 3 tiếng đồng hồ kể từ khi bị chúng bắt giữ hoàn toàn trái phép trong đêm tối hôm đó.
Nội dung chính khi làm việc với tôi, là công an CS muốn điều tra mối quan hệ của tôi với kỹ sư Đỗ Nam Hải với một người tên Nguyễn Đăng Cao Đại nào đó tại Sài Gòn mà tôi chưa hề gặp mặt anh này. Anh ta cho tôi biết lý do chúng tôi bị bắt về công an Phú Nhuận là do chúng tôi đã tiếp xúc với anh “Đỗ Nam Hải, một đối tượng chuẩn bị bị đảng và nhà nước khởi tố…”. Anh còn nói : “bất cứ ai gặp Đỗ Nam Hải đều bị đưa về công an để điều tra ngay”, anh ta nói trước mặt tất cả mọi người bị bắt hôm đó như vậy.
Kết thúc buổi thẩm vấn anh ta đưa ra yêu cầu tôi chấm dứt gặp lại anh Đỗ Nam Hải và trao biên bản để tôi tự đọc, đến lúc này tôi mới biết danh tính anh ta là công an bảo vệ an ninh chính trị cho đảng CSVN tên là Nguyễn Minh như đã ghi trong biên bản. Anh yêu cầu tôi ký vào bản lấy lời khai do anh ta tự viết từ nẫy. Tôi yêu cầu anh cho tôi một bản ghi rõ lý do tôi bị bắt là do đã gặp anh Đỗ Nam Hải và cả lời yêu cầu của anh ta là tôi không được gặp anh Đỗ Nam Hải nữa, nhưng anh ta không đồng ý, vì vậy tôi không ký vào biên bản. Buổi làm việc kết thúc vào khoảng 2 h 30 sáng ngày 15 tháng 6 / năm 2010.
Hình 3 : Các thành viên khối đấu tranh 8406 chụp hình kỷ niệm với nhau trong tiệm ăn Bích Vân tại số 428 đường Nguyễn Kiệm, quận Phú Nhuận, TP- Sài Gòn tối ngày 14/6/2010. Trong hình gồm có Ks Đỗ Nam Hải, các Ms Nguyễn Trung Tôn, Phạm Ngọc Thạch, các chiến sĩ nữ Hồ Thị Bích Khương và Nguyễn Thu Trâm. Ảnh do sinh viên Lê Viết Thắng chụp.
…..Lúc ấy, tôi còn nghe văng vẳng lời chị Hồ Thị Bích Khương hát vang bài ca chống cộng rất nổi tiếng ở hải ngoài từ phòng bên dội sang. Tôi nghe rõ lắm lời bài hát này đã làm tất cả mấy công an rất tức giận, quá mức căm thù nhưng họ không làm sao ngăn được lời ca của chị lanh lảnh vang lên ngay trong đêm tối, đó là bài hát “ Hãy trả lời tôi ”. Bài hát này đã được chính chị Bích Khương lấy làm nguồn cảm hứng để viết 1 bài cũng mang tựa đề y nguyên như thế nhân dịp 30/4/2010 vừa rồi, nhưng lần này là chị hát tặng công an CSVN ngay trong giữa lòng sào huyệt của họ. Thật là độc đáo, thách thức vô cùng !!!
Tôi lấy ra tặng anh công an một cuốn chứng đạo đơn “Tình Yêu Nào” và nói với anh ta : “Thiên Chúa rất yêu anh và tôi cũng vậy !!!...”. Tôi ghé sang phòng chị Bích Khương thì thấy đang có một công an ngồi đó, còn chị Bích Khương thì quấn tấm ri đô ngồi nơi xó nhà vì máy lạnh đang chạy hết cỡ. Khoảng đến 3 h sáng họ cho chúng tôi về và yêu cầu 13 h 30 ngày 15 tháng 6 năm 2010 tiếp tục tới công an quận này để “làm việc”. Họ thu giữ tất cả điện thoại, máy chụp hình và giấy tờ tùy thân của chúng tôi, nên chúng tôi không đồng ý ra về vì trời vẫn còn là đêm tối và tài sản cá nhân, giấy tờ bị thu giữ tùy tiện. Chúng có thả tất cả ra bây giờ thì chúng tôi biết đi đâu, về đâu để nghỉ nữa đây giữa khuya khoắt thế này, thật là dã man, vô đạo ? Tại sao chỉ vì đi thăm người bạn không hề bị quản chế, không hề bị án tù treo tại gia mà chúng tôi cũng là những người ngay thẳng không thuộc diện như vậy lại bị công an CS TP này vô cớ bắt giữ, lục soát tịch thu tất cả tài sản, giấy tờ rồi đe dọa sỉ nhục vô lối… Thế thì thử hỏi nhân quyền, nhân phẩm của công dân Việt Nam có được nhà nước, có được công an chế độ CSVN này tôn trọng nữa hay không ? Ngay giữa thành phố lớn nhất cả nước mà còn bị đến như vậy thì đồng bào vùng sâu, vùng xa xôi, hẻo lánh còn bị khốn nạn, khốn khổ đến mức nào nữa đây ?
Có lẽ do biết rằng không thể thủ tiêu hay làm gì hãm hại được chúng tôi hơn thế, bởi vì khi tất cả bị bắt giữ thì các thông tin đã được đưa ra ngoài nhanh chóng, như chúng tôi đã kịp gọi điện cho các anh Đỗ Nam Hải, Nguyễn Khắc Toàn biết rõ sự tình. Đặc biệt nhất là, ngay khi biết tin từ quận Phú Nhuận thì chính anh Nguyễn Khắc Toàn ngoài Hà Nội đã kịp lên các diễn đàn Paltakl trên mạng ở hải ngoại để cho số điện thoại về phỏng vấn chị Hồ Bích Khương ngay trong quận công an và trực tiếp anh cũng tố cáo họ quá nhiều trên Room của Nguyễn Nam Phong, của chị Hải Đảo Buồn…nên họ biết đã lộ liễu và được lệnh cấp trên phải thả chúng tôi ngay lập tức chăng ? Thế nên lúc ấy một công an tới gặp tôi và nói vỗ về : “Thôi thế này nhé, nếu bây giờ chúng tôi trả hết mọi thứ cho mục sư và chị em thì mục sư có đưa mọi người về nhà không ?”. Tôi nói : “ Tôi đồng ý ngay nếu các anh trả tất cả cho chúng tôi cùng biên bản làm việc đi…”.
Họ mang điện thoại cùng chứng minh nhân dân, máy ảnh đã thu của chúng tôi ra trả lại và đề nghị chúng tôi về ngay, lúc này là 4 h sáng ngày 15/6/2010, họ quấy nhiễu thẩm cung chúng tôi cả đêm. Việc họ vây bắt ngăn chặn không cho chúng tôi tới thăm anh Đỗ Nam Hải là hoàn toàn vi phạm nhân quyền và luật pháp trong nước rất nghiêm trọng. Anh Nguyễn Khắc Toàn đã phân tích cho tôi rõ từng điểm một, công an TP Sài Gòn đã chà đạp nghiêm trọng lên chính Bộ luật tố tụng hình sự của nước CHXHCN VN ra sao, vi phạm những quyền Con người nặng nề như thế nào mà trong khi đó thì họ đang nhân danh là người của các cơ quan bảo vệ pháp luật XHCN, bảo vệ cuộc sống bình an của nhân dân! Thật là mỉa mai và hài ước vô cùng tận!
Nhưng trước khi ra về chúng tôi đề nghị lập biên bản ghi rõ lý do bắt giữ và thẩm cung chúng tôi, là do họ không cho chúng tôi gặp anh Đỗ Nam Hải. Họ không đồng ý, chúng tôi cũng biết trước nhưng chúng làm trái pháp luật chúng tôi cứ đấu tranh để đòi. Trong lúc chúng định trả điện thoại lại thì chị Bích Khương đã cầm điện thoại nói: “Bọn bay để cho tao gọi điện cho con trai ở nhà chưa biết sao đây, vì nó sẽ hoảng sợ nếu cả đêm nay, mẹ không gọi điện về cho biết tin tức ra sao cả ?”. Trên thực tế chị Khương đã gọi điện ngay cho anh Nguyễn Khắc Toàn để thông báo tình hình diễn biến đến lúc đó. Anh Nguyễn Khắc Toàn thông báo khẩn cấp cho anh Nguyễn Nam Phong điều hành trên Room “Tranh luận dân chủ và chính trị” ở bên Hoa Kỳ để phỏng vấn chị trực tiếp, lúc ấy là khoảng hơn 4 giờ sáng. Mấy tên công an đứng ngay đó đã nhận ra chuyện quá tày trời, hết sức nguy hiểm như thế đó, nên chúng đổ xô lại giật điện thoại của Bích Khương và việc xô xát này làm cho trên diễn đàn đêm hôm ấy mọi người đều biết rõ qua thu âm trực tiếp. Và qua đó chắc chắn họ biết được công an CSVN đã đàn áp dân lành vô tội trái phái luật ngay trong đồn công an của chúng. Thế rồi công an lại tuyên bố không cho chúng tôi về nữa để sáng mai làm việc thẩm vấn tiếp tục, tức là lại diễn màn đàn áp, khủng bố, đánh đập thô bạo…Chúng tiếp tục lại thu hết điện thoại, máy ảnh, chứng minh thư nhân dân, tiếp tục giam giữ tất cả chúng tôi đến ngày mai để giao cho công an thành phố xử lý giải quyết tập 2…vv…..
Chị Bích Khương muốn vạch trần cho công luận hải ngoại và trong nước tại chỗ biết nên nhanh chóng cầm chiếc điện thoại của mình mà chúng vừa giật xong bỏ lên bàn nhưng chưa kịp cất đi rồi chị vào buồng vệ sinh nữ đóng chặt cửa gọi điện tiếp cho anh Nguyễn Khắc Toàn ngoài Hà nội. Ngay lập tức anh Nguyễn Khắc Toàn ở Hà Nội liên lạc với điễn đàn Tranh luận chính trị dân chủ của anh Nguyễn Nam Phong bên Mỹ lại đã trực tiếp phỏng vấn chị Bích Khương khi chị đang phải đứng trong nhà vệ sinh công an quận Phú Nhuận. Tất cả công an CS rất bực mình thu hết điện thoại của chúng tôi nhưng không thể mở khóa nhà vệ sinh để thu lại điện thoại của chị Bích Khương đang tường trình trực tiếp. Thế rồi vì điện thoại hết pin nên cuộc nói chuyện của chị Khương với Rom Nguyễn Nam Phong đành dở dang. Lúc này công an lại đưa chúng tôi lên phòng tầng cao hơn. Chị Bích Khương đi lại đóng cửa khóa trong luôn không cho công an vào nữa, Bích Khương tiếp tục nạp pin để nói chuyện trên diễn đàn, lúc này cô Thu Trâm cầm điện thoại để nói chuyện thay cho chị Bích Khương. Công an biết rõ tất cả nên đứng ngoài đập của bắt mở ra để dập tắt cuộc phỏng vấn trực tiếp với Room chống Cộng ở hải ngoại. Lúc này Thu Trâm đang trả lời phỏng vấn ở góc nhà, khi thấy mấy công an tiến lại gần Thu Trâm, chị Bích Khương đã đưa chân gác qua ghế tôi đang nằm ngăn công an không cho đến gần để cướp điện thoại của Thu Trâm bảo vệ cuộc phỏng vấn đang diễn ra tại đây. Thật là sự kiện độc đáo chưa từng có bao giờ cả vì nó diễn ra ngay trong sào huyệt của công an CSVN và lại do các thành viên nữ khối 8406 thực hiện !!!
Có lẽ do biết rõ chị Bích Khương bị thương đau vai nếu đụng vào sẽ có hại nên tên này không đi bừa qua Bích Khương nữa để đến gần Thu Trâm, nên Thu Trâm đã trả lời khá đầy đủ chi tiết với diễn đàn ngay đêm hôm đó. Cho đến lúc chuẩn bị chào tạm biệt diễn đàn thì chị Khương mới bỏ hai chân xuống và ngay lập tức chiếc điện thoại lại phải chia tay chủ nhân vì các công an lại xông vào cướp mất. Dây nạp điện thoại bị dật đứt không thể dùng được nữa, thật thô bạo hết sức.
Chúng tôi chợp mắt được một chút thì trời đã tang tảng sáng. Khoảng 7 h hay 7 h 30 công an lại tiếp tục làm việc thẩm vấn trái phép với chúng tôi. Tôi được đưa lên tầng 4 của căn nhà này, nhưng không ai thẩm vấn mà chỉ ngồi nói chuyện với mấy chú công an đồng hương tỉnh Thanh Hóa và là dân miền Bắc thôi. Một lát sau thấy Thu Trâm cũng được đưa lên, không ai thẩm vấn chúng tôi gì cả. Một lát sau tôi thấy chị Bích Khương vừa đi vừa chạy, phía sau chị có nhiều công an đi theo như đuổi. Chị Khương gọi tôi và nói to : “ Mục sư ơi !.. bọn công an này nó đánh Bích Khương”. Tôi thấy thằng đàn ông khoảng 35 tuổi chỉ vào mặt chị Khương chưởi loại này loại kia rất tục tĩu. Tôi thấy chị Bích Khương cũng đưa tay lên chỉ vào mặt nó: “Mày là nhãi ranh mất dạy mày dám đánh tao à ? mày hỗn láo còn dám đưa tay chỉ mặt tao nữa à ??? ”. Chị còn nói : “Nó chỉ tay vào dân thì được, chứ mày chỉ vào mặt tao là không được đâu nhá ?”, tôi thấy chị khương chỉ lại nó lại bảo: “ Mày còn chỉ vào mặt tao là tao cho mày biết tay tao đấy ”. Chị Bích Khương chỉ tay vào mặt người đó và nói : “mày là công an hay hành xử côn đồ mày dám đánh dân như vậy sao ?”. Vù vù, bộp bộp, người đàn ông đưa tay tát hai ba tát vào mặt chị Bích Khương thật mạnh. Một phản tự nhiên chị Bích Khương nhìn quanh tháy chiếc bình hoa trên bàn bước lại bê ngay chiếc bình hoa trên bàn ném về phía tên công an thô bạo vừa tát mình, nhưng cậu ta đỡ được nên chỉ bị một mảnh vở nhỏ liếc qua gần khóe miệng chảy máu tý chút thôi. Nó nổi khùng lồng lộn như một con sư tử đói mồi, nó lao lại đá đấm túi bụi vào người chị Bích Khương. Chị bị ngã vật xuống sàn nhà ngất lịm đi. Công an nhanh chóng đưa tôi khỏi phòng rồi trả đồ lại cho tôi và đưa ra khỏi cơ quan công an quận Phú Nhuận, lúc này khoảng 11 giờ trưa ngày 15 tháng 6. Có lẽ họ không dám để tôi chứng kiến toàn bộ cảnh rất nhiều công an nam trẻ khỏe, lực lưỡng ra sức tra tấn tàn bạo một người phụ nữ mảnh mai, yếu đuối, kiệt sức lực và trên mình còn đầy thương tích do đòn roi của nhà tù CSVN gây ra cho chị chăng ? Nhất là trên bả vai tay trái chị Khương đã bị thương gãy xương bả vai vẫn chưa liền hẳn và chưa được tháo đinh, nẹp ra nữa. Sau đó tôi còn được biết lũ công an CS đó thi nhau đánh đập chị rất tàn bạo, khi thấy chị ngất lịm đi chúng múc nước đổ thẳng vào mặt cho tỉnh rồi lại đánh tiếp cho ngất lên ngất xuống nữa….Thật là lũ mặt người dạ thú hết sức vô nhân tính !!!
Hình 4 : Chị Hồ thị Bích Khương bị công an CS Phú Nhuận, Sài Gòn đánh đập dã man cả đêm 14/6 và sáng ngày 15/6/2010 rồi chúng vứt ra công viên Gia Định 2, quận Phú Nhuận vào trưa cùng ngày trong tình trạng bất tỉnh, ngất lịm. Rồi sau đó được nhân viên bảo vệ tại đây cùng nhân dân qua đường phát hiện ra chị, nên họ đã thông báo cho anh Nguyễn Khắc Toàn ngoài Hà Nội biết, để từ đây anh gọi điện thông tin cho Ks Trần Văn Huy tìm được để đưa lên xe tăc xi chở chị vào bệnh viện cấp cứu. Ảnh do Ks Trần Văn Huy chụp.
Tôi ra khỏi công an quận, đi lang thang trên đường rồi ghé vào một quán cà phê uống cho tỉnh ngủ và đỡ mệt mỏi. Tôi gọi điện báo cho mục sư Thân Văn Trường biết mọi tình hình. Bỗng nhiên lại thấy một công an mặc thường phục bước vào và đề nghị tôi rời chỗ này ngay, y nói là không nên lang thang ở chốn này nữa. Tôi uống xong ly cà phê rồi gọi điện cho kỹ sư Trần Văn Huy tới đón tôi về nhà trọ. Tại đây tôi gọi điện cho chị Bích Khương và Thu Trâm nhưng không được, tất cả số máy đều tắt ngấm, tôi gọi cho sinh viên Lê Viết Thắng thì được biết công an đã áp giải em về trường. Khoảng đến 12 h 30 phút trưa ngày 15/6/2010, kỹ sư Trần Văn Huy bỗng nhận được điện thoại của nhà báo Nguyễn Khắc Toàn từ Hà Nội cho biết, anh vừa nhận được một cuộc điện của 1 bảo vệ công viên Gia Định 2 tại quận Phú Nhuận báo tin cho anh biết, là chị Hồ Thị Bích Khương đã bị một lũ gồm 4 nam ăn vận mặc thường phục đi xe máy và trên một tacxi trắng, ném xuống công viên Gia Định và chị không nói được gì cả. Đồng thời ngay lúc đó anh Toàn lại thông tin tình hình và số điện thoại cho Rom của Nguyễn Nam Phong, lập tức diễn đàn này lấy số phone đó để phỏng vấn trực tiếp người bảo vệ công viên Gia Định, Sài Gòn này trong mấy phút. Anh Nguyễn Khắc Toàn giục kỹ sư Huy lên đường đón Khương đưa vào bệnh viện cấp cứu ngay và nhắc Huy phải chụp ngay mấy tấm hình tại đó và trong viện làm bằng chứng tố cáo tội ác công an CSVN.
Em Trần Văn Huy nghe lời vội vàng bắt xe lai – xe ôm đi kiếm chị Bích Khương và đưa chị bằng Ta xi vào bệnh viện đa khoa quận Phú Nhuận điều trị. Sau này tôi còn được biết anh Toàn đã thông báo tình hình khẩn cấp này không chỉ riêng đến diễn đàn Nguyễn Nam Phong mà cả room Tiếng nói tự do của người dân Việt Nam mà chị Hải Đảo Buồn là một trong những người phụ trách biết tình hình nguy ngập đang diễn ra. Đồng thời anh cũng chính thức kêu gọi mọi đồng bào hải ngoại trên các Rom này hãy ra tay giúp đỡ hoàn cảnh của Hồ Bích Khương, Thu Trâm… trực tiếp chút tài chánh để cứu chữa vết thương do công an CS gây ra cho các chị cũng như cả nhóm chúng tôi.
Tôi vội vã biết tin tới ngay bệnh viện đa khoa Phú Nhuận, khi tới nơi tôi được bác sỹ ở đây cho biết tình hình của chị Bích Khương rất yếu, các bác sỹ phải chuyền dịch để tăng huyết áp cho chị. Qua một đêm và một buổi sáng bị công an Phú Nhuận thẩm vấn xét hỏi và đánh đập hành hạ liên tục hết sức tàn bạo, lại không ăn uống, nghỉ ngơi, cộng thêm vai trái đang bị đau rất nặng nên chị bị tụt huyết áp, suy kiệt. Lúc ấy Chị Bích khương vẫn chưa nói được gì mà chỉ ra hiệu cho tôi biết là đầu chị rất đau mà thôi rất có thể công an đã đánh chị đến chấn thương sọ não.
Hình 5 : Chị Hồ Thị Bích Khương đang được y, bác sỹ bệnh viện đa khoa Phú Nhuận cấp cứu tính mạng trưa ngày 15/6/2010. Ảnh do kỹ sư Trần Văn Huy chụp tại bệnh viện.
Bác sỹ ghi vào giấy khám bệnh là đa chấn thương, nghi bị chấn thương sọ não nên cho chị chụp phim để kiểm tra sọ não của chị. Khoảng gần 2 tiếng nằm tại bệnh viện này, chị Bích Khương đã dần dần tỉnh lại. Chúng tôi vẫn nhìn thấy bóng dáng của những tên công an mặc thường phục xuất hiện lảng vảng ở đây nên không yên tâm cho sự an nguy của chị khi điều trị tại đây. Tôi quyết định cùng kỹ sư Trần Văn Huy đưa chị Bích Khương về nhà trọ nghỉ tạm. Khoảng 10 h đêm tôi nhận được điện thoại của cô Thu Trâm báo tin cho biết là chị đã bị công an chuyển tới nhà B - 34 đường Nguyễn Văn Cừ, là cơ quan bộ công an tại Sài Gòn để thẩm vấn và vừa được thả ra nên báo cho chúng tôi yên tâm. Sáng 16 tháng 6 /2010 tôi có công việc phải tập trung tại giáo hội, kỹ sư Huy đã đưa chị Bích Khương tới trạm hồi sức của hội thánh Tin Lành Mennonite nơi mục sư Nguyễn Hồng Quang sử dụng giúp đỡ những tin đồ lâm nạn để được chăm sóc tiếp tục. Tối hôm đó tôi lại bắt xe lai để tới thăm chị. Thấy chị đã có nhiều tiến triển tốt về sức khỏe tôi rât mừng nên sáng hôm sau tôi chia tay mọi người tiếp túc đi về nơi tôi có công việc. Điều đáng nói nữa là, khi chúng tôi yêu cầu bệnh viện Phú Nhuận cung cấp bệnh án, có đóng dấu, ký tên xác nhận đàng hoàng để chứng minh đã bị công an CSVN thành phố mang tên bác hồ này bạo hành dã man đối với chị Bích Khương thì dứt khoát tất cả y bác sỹ ở đây, họ không thực hiện chức năng như vậy giống như các trường hợp nạn nhân khác khi lâm nạn. Tôi biết ngay là đã có bàn tay của công an CS can thiệp tích cực nhằm phi tang tội lỗi của họ gây ra cho thường dân Việt Nam. Như thế là, toàn bộ tội ác hàng ngày của công an CS trong nước gây ra cho người dân Việt Nam ở miền Bắc hay miền Trung hoặc là miền Nam đã được cả hệ thống chính trị, hay dân sự của chế độ độc tài toàn trị bảo kê, che chắn tuyệt đối hết mức !!!
Những tưởng chị Khương sẽ được yên ổn trong khi dưỡng bệnh tại hội thánh mục sư Nguyễn Hồng Quang, nhưng không ngờ ngay ngày hôm sau công an CS thành phố lại tới nhà Ms Quang để đưa quyết định cưỡng chế khu đất này, trong đó có cả khu y tế của hội thánh nơi chị Khương đang dưỡng bệnh. Đây là nơi mà Ms Quang đã mua và đang sử dụng ổn định cho công tác của hội thánh. Thấy tình hình căng thẳng và không muốn gây thêm rắc rối cho những người xung quanh nên tôi quyết định tạm ngừng công việc đang dở dang của mình tại Sài Gòn để đưa chị Bích Khương trở về miền Bắc. Trên đường đi về Bắc sức khỏe của chị lại trở nên tồi tệ hơn nên chúng tôi phải xuống khỏi xe để tiếp tục vào một bệnh xá ven đường để chuyền nước và cho chị nghỉ ngơi. Phải mất 3 ngày 2 đêm tôi mới đưa chị Bích Khương về tới quê nhà ở Nghệ An…
Cũng phải nói lời cám ơn tới Diễn đàn của chị Hải Đảo Buồn bên Hoa Kỳ đã nhanh chóng hưởng ứng lời kêu gọi của anh Nguyễn Khắc Toàn nên chúng tôi mới có chút quà nhỏ để có chút kinh phí trở về miền Bắc và mua chút thuốc thang tạm chữa chạy các vết thương do công an CS đánh đập gây ra. Thật là cảm động trước những tấm lòng nhân ái của đồng bào tỵ nạn CS ở hải ngoại xa xôi đã dành cho những người tranh đấu vì dân chủ, tự do, nhân quyền như sự đóng góp bé nhỏ của chúng tôi !!!
Hiện tại do thấy vẫn mệt mỏi, kiệt sức trong người nên chị Bích Khương đã đi khám siêu âm để kiểm tra sức khỏe sơ bộ thì phát hiện ra mình bị nhiều chứng bệnh, có lẽ do những đòn đánh hiểm độc của công an CSVN nhiều lần trong tù và khi đã ra ngoài xã hội mà chuyến đi Sài Gòn vừa rồi rất là điển hình. Cho nên chị Khương đã bị tổn thương nội tạng, bị u phổi, nhân xơ tử cung, chân tay mệt mỏi, đa chấn thương nhiều nơi trên cơ thể nữa. Chị đang phải điều trị tại thuốc men tại bệnh viện huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An nhưng hoàn cảnh gia đình quá nghèo khổ không biết rồi sẽ ra sao nữa đây. Tôi được chị gọi điện cho hay đến thứ hai này thì bệnh viện mới làm thủ tục cho chị đi khám tổng quát trên bệnh viện tỉnh Nghệ An.
Khi đã trở về Thanh Hóa được ít ngày, tôi còn được anh Nguyễn Khắc Toàn cho biết, là khi bản tin nhanh duy nhất trên trang Đối Thoại bên Mỹ đưa ngay trong đêm 14/6/2010 thì đến buổi chiều, vào lúc gần 16 giờ ngày 15/6/2010 đại diện hãng thông tấn Pháp – AFP có văn phòng tại thủ đô Hà Nội đã gọi điện phỏng vấn anh Toàn trong ít phút để xác minh thực hư sự việc nghiêm trọng mà nhà cầm quyền độc tài CSVN đã gây ra cho chúng tôi. Nhà báo Nguyễn Khắc Toàn đã trả lời rõ đầy đủ về vụ công an CS thành phố này đã hành hung Nhóm anh chị em chúng tôi cho họ biết ra sao. Hãng tin Pháp AFP đã cám ơn anh Toàn cho biết chính xác, chi tiết và cụ thể vụ việc đã diễn ra…
Hình 6 : Và đặc biệt là bức hình số 6 sau cùng này, chụp cô Thu Trâm đang bên cạnh săn sóc Hồ Bích Khương khi chị được đưa về để điều trị vết thương tại khu dưỡng bệnh của hội thánh do Ms Nguyễn Hồng Quang phụ trách. Thế nhưng do công an CS thành phố đã tống đạt giấy đe dọa phá dỡ khu điều dưỡng này nên Nhóm chúng tôi đã nhanh chóng rời đi khỏi để trở về miền Bắc….
Xét về việc công an cộng sản bắt người vô cớ, họ thu giữ điện thoại, máy chụp hình của chúng tôi và thực hiện thẩm vấn cả đêm là điều trái pháp luật. Hành động quát tháo đe dọa khủng bố tinh thần, rồi đánh đập người dân vô tội của công an quận Phú Nhuận “thành phố mang tên bác hồ” này cần phải được nghiêm trị. Đặc biệt là họ đánh người rất dã man rồi còn mang nạn nhân đi vứt ra vườn hoa giữa thành phố để phủi tay vô trách nhiệm là hành động của bọn xã hội đen vô nhân tính cần phải bị lên án kịch liệt. Tôi quyết định viết lại tường trình này nhằm đưa tội lỗi, ác thú của công an Phú Nhuận và Sài Gòn ra ánh sáng công luận.
Tôi cám ơn chị Hồ Bích Khương đã bổ sung các chi tiết, tư liệu sự thật mà chị là nạn nhân của vụ án bắt bớ tra tấn, đánh đập do công an CSVN gây ra để bài viết được hoàn chỉnh. Tôi cũng trân thành cám ơn nhà báo Nguyễn Khắc Toàn đã cung cấp bổ sung nhiều tư liệu rất chính xác, toàn diện và anh cũng là người giúp đỡ chúng tôi rất nhiều trong hoạn nạn khi anh chị em chúng tôi thực hiện chuyến đi thăm miền Nam đầy sóng gió, nguy hiểm như thế này. Trong bài có minh họa các tấm hình do Ks Trần Văn Huy chụp tại vườn hoa Gia Định nơi công an vứt “xác” Bích Khương ra đó sau khi chúng đã tra tấn chị đến gần chết, trên xe tacxi khi đưa Bích Khương đi cấp cứu và khi chị đang được cứu chữa tại bệnh viện đa khoa Phú Nhuận, Sài Gòn trưa ngày 15/6/2010 để công chúng biết rõ.
Thanh Hóa ngày 25-27/6/2010
Mục Sư Nguyễn Trung Tôn
CHUYỆN CỌ QUẸT
Giữa Lão Móc và Dược sĩ (?) HOÀNG DƯỢC THẢO ( Vợ tiền kiếp của DU TỬ LÊ.)
LẠI CHUYỆN… BẮT QUÀNG!
LÃO MÓC
Từ trước tới giờ Lão Móc ít dám hơn thua với phụ nữ. Vì có nghe người xưa dạy rằng: “phụ nhân nan hóa!” Có lần lỡ dại thấy hai anh chị chủ báo Ký Còm Vũ Binh Nghi và Đào Nương Hoàng Dược Thảo có chuyện cắng đắng với nhau: anh Ký chê chị Đào là “bà chị làm báo chống Cộng nuôi con”, chị Đào cũng chẳng vừa gì bèn “khen” anh Ký là “nhà văn viết chuyện khiêu dâm chưa nổi tiếng mà đã già” bèn ngứa tay làm hai câu đối ký bút hiệu Tú Nạc để tặng hai anh chị:
“Bắc thử Ký Còm Vũ Bình Nghi chống Cộng đồng nuôi vợ
Nam điêu Đào Nương Hoàng Dược Thảo chống Cộng sản nuôi con!”
Hai anh chị đã chẳng cảm ơn là đã được “đi vào văn học sử hải ngoại miễn phí” mà còn ra sức bịa điều, đặt chuyện bôi nhọ, mạ lỵ Lão Móc đủ điều. Chị Đào thì phịa chuyện Lão Móc tới Săng Phăng biểu tình đem theo xăng định tự thiêu để phản đối cựu Phó Thủ Tướng Trần Đức Lương, trong khi ai ở Bắc California đều biết Lão Móc là kẻ tham sống sơ chết thấy mồ tổ. Còn phải sống để mà nhậu chớ đâu có hưỡn mà tự thiêu vì cái anh Lươn, Lịch Việt Cộng gì đó! Anh Ký thì ôi thôi đủ điều nào là Hăng Rết, nào là cái mặt chết tiệt, nào là chống Cộng quá khích, nào là vợ nuôi mập thây đi chống Cộng, nào là tên đạo văn… Nói chung, chuyện nào xấu xa nhất trên đời đều đổ lên đầu Lão Móc.
Kế đó, vào năm 2008 thì lại bị bà “phượng hoàng chống Cộng” (nay đã trở thành le le chống người chống Cộng) Đoan Trang lôi lên đài mắng nhiếc ra rả suốt cả 5 ngày còn bonus thêm hai ngày cuối tuần. Nào là Lão Móc chửi bới cố giáo sư Trần Công Thiện, đánh phá giáo sư Nguyễn Xuân Vinh. Rồi thì bà ta “cấm” bỏ báo Tiếng Dân tại đài phát thanh Quê Hương. Rồi thì “bà đào lẳng bẩm sinh” này khoe là bà ta cóc có thèm tiếp nhà thơ Nguyễn Chí Thiện khi ông này gọi điện thoại. Lão Móc đã viết thư trả lời bà ta khiến bà ta tịt ngòi từ bấy tới nay.
Mặc dù đã “tâm niệm” là không bao giờ dám đụng tới mấy bà nhưng có nhiều khi đụng mấy bà mà lại không ngờ! Thế mới chết cho cái thân già!
Như trường hợp năm rồi đụng bà chủ báo Việt Tribune Trương Gia Vy mà cũng không ngờ!
Khi có chuyện bà chủ báo mở lòng từ bi bất ngờ “khóc” cho du sinh Hồ Phương thì ông Kiêm Ái, tổng thư ký của tờ Tiếng Dân có viết bài “Bà Mẹ Chiến Sĩ” ca tụng… “tấm lòng đại bác” của bà chủ báo Việt Tribune và đặt câu hỏi với bà chủ báo như sau:
"… người ta tự hỏi hoàn cảnh của Hồ Quang Phương làm sao bằng hoàn cảnh của những người dân đang sống dưới chế độ Việt Cộng? Làm sao bằng hoàn cảnh của những bé gái dưới mười tuổi bị bán qua Cam Bốt là nô lệ tình dục? Làm sao bằng những cực hình của những cô dâu Đài Loan, Đại Hàn đã và đang phải chịu, sao từ trước đến nay bà Trương Gia Vy không có một chữ nào cho họ? Những bà mẹ của Lê Chí Quang, bà mẹ của Lê Thị Công Nhân, bà vợ của luật sư Nguyễn Văn Đài v.v… so với hoàn cảnh của mẹ Hồ Quang Phương thật là một trời một vực mà sao không làm động lòng người mẹ, người chị, người dì, người cô trong lòng nhà báo vĩ đại của Việt Tribune? Động lực nào đã khiến bà Trương Gia Vy khóc lóc thảm thiết trước một đứa bé đã hai mươi tuổi coi chuyện giết người tại Việt Nam là chuyện nhỏ?”
Và, về chuyện này, một độc giả là bà Lưu Ngọc cũng đã “bức xúc” và đã viết thư được tuần báo Việt Tribune trích đăng trong mục “Thư Độc Giả” số 184, tuần lễ 6-12 tháng 11, 2009 như sau:
“Thật tình tôi rất bất mãn về việc cảnh sát San Jose xử tệ với em Hồ Phương nói riêng, và Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng sản ở Hoa Kỳ nói chung… chả ai mà hài lòng về hành động của cảnh sát. Thế nhưng… tôi đọc bài thật dài của bà viết về Hồ Phương và cảnh sát… giọng điệu của bà làm tôi “bức xúc” quá nên phải viết và gửi trường hợp em học sinh 16 tuổi bị công an cộng sản đánh chết… cho bà so sánh! Đây chỉ là một trong hàng triệu trường hợp mà Bác và Đảng của bà (do LM in đậm và gạch đít) đã hành động và gây chết chóc quá nhiều cho đồng bào tôi như… tù cải tạo… dân oan… chống Trung Cộng về Hoàng Sa, Trường Sa… cùng những nhà tranh đấu cho dân chủ trong nước… rồi bị Trung Cộng bắt bớ giết hại ngư dân… nhiều và nhiều lắm… nếu bài báo của bà ngắn gọn thì chắc tôi không “bức xúc” để viết cho bà mấy hàng này. Chào bà. NGỌC”.
Đây là hai ý kiến của một đồng nghiệp và một độc giả về bà chủ báo Trương Gia Vy qua bài viết “khóc” Hồ Phương của bà chủ báo.
Trước đây, một đồng nghiệp khác là ông ký giả Lâm Văn Sang có viết trên tờ VTimes là bà Trương Gia Vy của báo Việt Tribune ở San José đã cùng với tờ Việt Weekly ở Nam California được là hai tờ báo đượcvào khách sạn Dana Point phỏng vấn chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết để ông này ca tụng “quê hương là chùm khế ngọt. Ai xa quê hương thì không lớn thành người” và kêu gọi mọi người về du lịch Việt Nam vì con gái Việt Nam đẹp lắm!
Bà đã bị đồng nghiệp và độc giả “lên tiếng” về lập trường chàng hảng và những việc làm không minh bạch như thế bà đã không thể trả lời, trả vốn gì được.
Khi đi “làm phóng sự” vì “yêu cộng đồng, muốn có tiếng nói trong cộng đồng” – như bà đã viết, bà bị đồng hương kết tội, chửi bới là “tay sai VC”, “có người thân là VC” và theo bài viết của bà thì những người này đã “dùng những lời lẽ vô văn hoá vô giáo dục để nhục mạ bà”, bà than van là bà “gặp nạn” rồi bà giở giọng “chảnh” rất… nặc nô để kết tội (Lão Móc và Kiêm Ái), như sau: "Thật ra tôi không buồn mà tôi thương hại cho những người đã dùng ngòi bút “bẩn thỉu” của họ viết những điều xấu xa về người khác và bịa đặt gán ghép những tin đồn vô cớ để thỏa mãn những tham vọng hạ cấp và thú tính của mình (do Lão Móc gạch đít và in đậm). Lẽ ra chữ nghĩa dùng để viết lên cái đẹp cái tốt của đời sống. Chữ nghĩa có sức mạnh để nói lên lẽ phải, chối bỏ điều sai trái, vạch ra những dối gian không phải để phá bỏ mà để xây dựng cuộc sống lành mạnh hơn, tâm hồn cao đẹp và đầy nhân ái hơn. Đem những cặn bã dơ bẩn bôi vào ngòi bút, trét vào chữ nghĩa là tự họ làm thui chột trái tim của họ (nếu họ có trái tim) và còn tệ hại hơn nữa là cấy độc tố vào những đầu óc vốn mù quáng vì thành kiến”.
Chuyện lạ là không thấy bà chứng minh là chúng tôi “đã bịa đặt gán ghép những tin đồn vô cớ để thỏa mãn những tham vọng hạ cấp và thú tính của mình” như thế nào?
Bà viết hay lắm: "Chữ nghĩa có sức mạnh để nói lên lẽ phải, chối bỏ điều sai trái, vạch ra những dối gian…” nhưng xét cho cùng chỉ là những ngoa ngôn, xảo ngữ để che dấu những tham vọng hạ cấp và thú tính của chính bà không hơn không kém; Bởi vì, bà không thể chứng minh được chúng tôi “đã dùng ngòi bút “bẩn thỉu” để viết những điều xấu xa về bà và bịa đặt những tin đồn vô cớ về bà như thế nào?
Thấy bà có mượn cái email của người em tinh thần Hoàng Vy Vân nào đó ở Virginia để khoe mẽ là bà có mảnh bằng MBA thừa khả năng để làm việc tại nhiều công ty Mỹ nhưng vì “yêu cộng đồng, muốn đóng góp một tiếng nói trong cộng đồng, muốn có một tờ báo với thông tin chính xác không thua gì báo chí bản xứ dùng quyền tự do báo chí thông tin trung thực để phục vụ cộng đồng…” Xin bái phục! Bái phục! (Nhưng xin thưa với bà là tôi có biết từ lâu lý do vì sao bà phải rời Bank America ở Nam California lên San José để làm báo - từ một luật sư ở San José nhưng tôi xin không cóý kiến vì đó là chuyện riêng tư của bà).
“Thầy” Nguyễn Xuân Hoàng của Lão Móc “cũng đã vì lý tưởng phục vụ cộng đồng, cung cấp cho cộng đồng một tờ báo Việt ngữ có tiêu chuẩn của báo chí Mỹ” đã đảm nhận trách nhiệm Tổng thư ký cho tờ báo “ốc Việt mượn hồn Mỹ” Việt Mercury và gây sóng gió trong cộng đồng rất nhiều năm trời và tờ báo Việt Mercury đã “đột quỵ” như thế nào thì đồng bào Bắc California đã rõ. Nay, “cô” Nguyễn Xuân Hoàng của Lão Móc, tức bà Trương Gia Vy lại cho ra đời tờ Việt Tribune lại cũng theo đường hướng tiêu chuẩn báo chí Mỹ, nhưng lại là Mỹ… Tho của Việt Cộng; bởi vì chưa chi “bà cô” lại giở giọng nặc nô mắng chửi kẻ khác là “dùng ngòi bút “bẩn thỉu” để viết những điều xấu xa về người khác để thoả mãn những tham vọng hạ cấp và thú tính của mình” nhưng lại không thể chứng minh được những điều mà bà đã giở giọng nặc nô như một mụ nhà quê mất gà mồm năm, miệng mười kết án người khác một cách vô cớ, vô bằng!
Tôi có viết bài “góp ý” về việc “Thầy” Nguyễn Xuân Hoàng đã làm lợi cho Việt Cộng khi đăng tải các bài viết đánh phá cộng đồng của Nguyễn Hữu Liêm trên các báo Văn, Việt Mercury… với những dẫn chứng, và lập luận rõ ràng. Bài viết này đã được in trong quyển “Thiên Hạ Phong Trần”, đã được đăng tải trên nhiều báo điện tử. Chắc vì Thầy, Cô đang bận rộn trong việc điều hành tờ báo “theo tiêu chuẩn Mỹ” nên không có thì giờ để theo dõi. Nếu Thầy, Cô cần xin cho biết tôi sẽ email ngay cho Thầy, Cô. Cũng xin thưa rõ là bài viết này được viết lại từ một bài thuyết trình tại Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng/Bắc California theo lời yêu cầu của Ban Đại Diện CĐVN/BC. Và tôi cũng sẽ sẵn sàng mở Diễn Đàn Công Luận để đồng bào rõ đâu là hư, thực về những chuyện tôi đã lên tiếng.
Xin tạm ngưng bài viết này ở đây, nếu thầy, cô có gì chỉ giáo xin cho trò Móc biết. Xin tha thiết xin “Cô” không nên giở giọng nặc nô kết tội “trò Móc” một cách vô bằng, vô cớ một lần nữa. Chuyện “nặc nô” như vậy nó không “xứng đáng” với cấp bằng MBA mà “cô” có, mà không thèm sử dụng để kiếm tiền để sống, lại đi làm báo chống Cộng… để có tiền để sống! Lại càng không xứng đáng là phu nhân của một nhà văn đã thành danh trước tháng 4 năm 1975 và đang là một nhà văn, nhà báo “lớn” tại hải ngoại như “giáo sư Triết”( trước tháng 4-1975) Nguyễn Xuân Hoàng.
LÃO MÓC
Email: laomoc45@yahoo. com
VÌ CỨNG ĐẦU hay VÌ BỊ MUA CHUỘC
CÁC TRỌNG TÀI WC ĐÃ TẢNG LỜ CÁC QUYẾT ĐỊNH SAI LẦM
FIFA ignoring mistakes, writing sickeningly glossed history
By Brooks Peck
Anger, fear and paranoia abound as the blatantly horrible referee mistakes pile up like the massive amounts of cash being generated by the 2010 World Cup. The two most recent incidents - Frank Lampard's disregarded goal against Germany and Carlos Tevez's miles offside opening score against Mexico - were so bad that they go beyond mere errors in judgment and have some considering more sinister puppeteering at work.
And the justification of that is growing. Already resolute in their anti-technology/instant replay stubbornness, FIFA is now trying to ensure there is no evidence against referee rulings inside the stadiums, as there was when Tevez's offside goal was shown on Soccer City's big screens, which caused Mexican players to intensify their protests. From the AP:
FIFA spokesman Nicolas Maingot said Monday that replaying the incident was “a clear mistake.”
“This will be corrected and we will have a closer look into that,” Maingot told a news conference Monday. “We will work on this and be a bit more, I would say, tight on this for the games to be played.”
Maingot said the screens were used to broadcast a FIFA “infotainment program” to fans before the match and could be used to replay some match action.
The only "clear mistake" FIFA admits to is that they shouldn't have allowed people to see the real mistakes. Is it time to grab the torches and pitchforks yet? Not quite. There's more.
As Tom Dunmore at Pitch Invasion points out, the match reports on FIFA's official website recap a much cleaner version of what happened in both of Sunday's matches. On Lampard's goal:
Meetings between these two sides often provide talking points and this one's came 60 seconds later when Lampard's shot from the edge of the box struck the underside of the crossbar and bounced down, with the referee ruling the ball had not crossed the goalline.
It simply bounced down and was ruled as having not crossed the line? That paints a very different picture than what everyone with a television saw. It makes it sound as if it was almost close. And it was only a talking point because the only people who didn't recognize it as a goal were the refs.
On Tevez's first goal:
Tevez might have thought his chance had gone when Perez raced out to block bravely at his feet, but Messi was quick-witted enough to return the ball toward goal, where the Manchester City striker was waiting to head home. Breaking the deadlock enabled Argentina to take a firm grip on proceedings, and within seven minutes that hold was strengthened as Mexico reached for the self-destruct button.
"Waiting to head home" ... in an astoundingly offside position.
Sure FIFA nor any corporate entity wants to highlight their failings on their official website, but FIFA's attempts to hope everyone simply forgets what they saw goes beyond those match reports. According to the AP, they kept their lips locked during the press ravaging that was Sunday's daily briefing, too:
The governing body of world football did not send any officials with responsibility for referees to its daily briefing despite widespread furor over Sunday’s errors.
FIFA spokesman Nicolas Maingot faced hostile questioning but said he was not competent to discuss decisions by referees or football’s rules-making panel, which has rejected introducing video technology that would help match officials.
“We obviously will not open any debate,” Maingot said. “This is obviously not the place for this.”
The debate is already open, Mr. Maingot. It's been released from confinement and it has you surrounded. If the sport's glittering centerpiece of a tournament - the one that this debate threatens to ruin - isn't the place to discuss it and maybe even do something to at least appear as if you care, then where?
But the primary question remains - is it corruption at work or ineptitude compounded by embarrassment? To be honest, it almost has to be the latter. If the fix was in, you'd think they would at least try to be sneaky about it rather than purposefully ignore clear goals and blindly overlook offside infractions that even someone unfamiliar with the rule could spot. That's just stupidity. Then again, this is FIFA and whether it's protecting sponsor against poor street merchants and ladies in orange dresses or doing business through nepotism, subtlety has never been its strong suit.
Follow Yahoo World Football on Facebook to get exclusive details on events, contests and prizes!
NGÂY THƠ VỀ VIỆT CỘNG
Trần Viết Đại Hưng
Ngây thơ là một đặc tính của tuổi thơ. Đầu óc tuổi thơ luôn bao gồm những gì hồn nhiên, trong sáng. Đối với tuổi thơ, không ai đặt vấn đề bắt mấy em phải dùng lý trí để suy xét một vấn đề. Đầu óc các em là một tờ giấy trắng, chỉ biết thu thập những dữ kiện mà không có sự phán đoán chính xác . Rồi theo thời gian, tuổi thơ lớn lên thành người lớn từng trải. Sự phán đoán ngày càng được hình thành dựa trên kiến thức học hỏi và kinh nghiệm đời sống. Sự khôn ngoan không phải một sớm một chiều có được mà phải tích lũy và sàng lọc qua thời gian. Thông thường một người có học vấn thường có khả năng phán đoán và nhận định tình hình sáng suốt hơn một người ít học hay vô học.
Nhưng trong môi trường chính trị, một môi trường chứa đầy thủ đoạn, dối trá, bịp bợm, đôi khi có những người trí thức vẫn có óc suy luận ngây thơ như một con nai tơ để rồi bị lường gạt. Lý trí đầu óc của họ đã bị trái tim yêu thương lấn át để rồi sau đó phải sống những chuỗi ngày ân hận, ray rứt và hối tiếc. Cần phải quân bình yêu thương và lý trí mới mong có sự chọn lựa đúng đắn và chính xác trong lãnh vực chính trị vốn là một nơi chốn điên đảo có nhiều gió tanh mưa máu mà khả năng trí thức cao chưa đủ để có sự nhận định trung thực về những diễn tiến chính trị phức tạp và rối rắm. Mới đây nhà xuất bản Tiếng Quê Hương ở Virginia có cho xuất bản cuốn sách “ Hồi ký của một thằng hèn “ của nhạc sĩ Tô Hải . Trong lời tựa đề cho cuốn sách , nhà văn Lê phú Khải có kể chuyện về sự thú nhận sai lầm cuối đời của Bác sĩ Nguyễn khắc Viện như sau:“ Đọc” Hồi ký của một thằng hèn” của nhạc sĩ Tô Hải, tôi bất giác nhớ đến Bác sĩ Nguyễn khắc Viện. Ông là một trí thức Việt kiều, rất hăng hái hoạt động trong phong trào Mác-xít, đảng viên Đảng Cộng sản Pháp, đã tình nguyện về nước để tham gia kháng chiến và xây dựng chủ nghĩa xã hội. Hăng hái là thế, mà ỡ tuổi ngoài tám mươi, khi làm bản tổng kết đời mình, ông đã phải thốt lên “ Đời tôi là đời của một thằng ngây thơ. Trong hai chữ “ thơ “ và chữ “ ngây “ tôi xin giữ lại cho mình cái chữ “ thơ “ vì đã đi theo kháng chiến, còn cái chữ “ ngây” để chỉ cái sự đi theo chủ nghĩa xã hội thì xin ..vứt nó đi!”Nguyễn khắc Viện tự đánh giá như thế là khách quan.
Cần phải tách bạch hai chuyện cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và cái gọi là xây dựng xã hội xã hội chủ nghĩa. Một đàng là hành động theo lương tâm, một đàng là hành động theo người khác khuyến dụ, và cả ép buộc nữa.Tô Hải và Nguyễn khắc Viện: hai con người, hai số phận, cả hai đều được nhà nước tặng nhiều huân chương “ cao quý “, nhưng cái tương đồng giữa hai người là ở chỗ họ đều thiết tha yêu nước, nhưng không thể yêu xã hội chủ nghĩa “.Ai cũng biết Bác sĩ Nguyễn khắc Viện ngoài bằng cấp của một bác sĩ chuyên nghiệp, ông còn là một nhà ngữ học tài ba. Ông đã dịch Truyện Kiều của Nguyễn Du ra Pháp văn. Và vào cuối đời ông được chính phủ Pháp trao giải thưởng về những công trình văn hóa viết bằng tiếng Pháp của ông. Một người trí thức hàng đầu như thế mà cuối đời cũng thú nhận là đã ngây thơ khi đi theo Cộng sản để xây dựng chủ nghĩa xã hội, một chủ nghĩa có nội dung rất đẹp trên giấy trắng mực đen nhưng là một địa ngục kinh hoàng khi xây dựng. Con tim ông sôi nổi nồng nàn thiết tha, quá mê mệt cái thiên đường xã hội chủ nghĩa mà bộ óc trí thức của ông không kềm chế và kiểm soát nổi để rồi khi về già trở nên hối tiếc ân hận vì mình đã bỏ công sức ra xây dựng một chủ nghĩa không tưởng . Dĩ nhiên Bác sĩ Nguyễn khắc Viện không phải là người trí thức duy nhất bé cái lầm về chủ nghĩa xã hội. Còn có biết bao nhiêu trí thức phương Tây và Việt Nam cũng sai lầm như ông khi coi chủ nghĩa xã hội là con đường đi đến sự toàn thiện toàn mỹ cho xã hội loài người. Dù sao cuối đời ông cũng có đủ cái lương thiện trí thức để nói ra cái ngây thơ dại dột của mình. Hy vọng lỗi lầm tự bạch của ông sẽ giúp nhiều người khác tránh khỏi vết xe đổ mà ông đã đi qua. Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần, Nguyễn khắc Viện thấy ra cái dại của mình vào lứa tuổi ngoài tám mươi. Dù có trễ tràng nhưng còn nhìn ra còn hơn không. Biết bao nhiêu trí thức khác còn mơ màng ảo tưởng về cái chủ nghĩa xã hội phản khoa học và phi nhân bản này.Một người trí thức thứ hai hàng đầu của miền Nam cũng mang bệnh” ngây thơ “ về chính trị là Học giả Nguyễn hiến Lê. Ông Lê đúng là một trí thức tháp ngà, suốt ngày đóng cửa để đọc sách và viết sách.
Ông tự hào là người còn viết nhiều còn hơn Học giả Trương vĩnh Ký. Cả đời ông , ông viết khoảng chừng 30000 trang sách. Ông viết đủ mọi thể loại, đề tài như văn học, chính trị, toán học, học làm người v..v. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, những diễn tiến chính trị tàn nhẫn đã làm ông sững sốt như bị tạt một gáo nước lạnh vào mặt. Những suy nghĩ về diễn tiến chính trị ở miền Nam của ông coi như sai bét. Ông viết hồi ký nói lên sự suy nghĩ non dại của mình trước những sự kiện phũ phàng của cuộc đời. Kiến thức ông bao la nhưng ông thiếu một yếu tố quan trọng làm nhận định thời cuộc của ông sai bét vì ông không có kinh nghiệm thực tế . Muốn có những nhận định chính xác về thời cuộc thì kiến thức chưa đủ mà cần bổ túc thêm kinh nghiệm thực tế thì mới mong có những phán đoán chính xác. Hồi ký Nguyễn hiến Lê nói rõ diễn tiến sự suy luận của ông về tình hình chính trị miền Nam như sau :“..Khi hội nghị Paris kết thúc năm 1973, chúng tôi mừng rằng chiến tranh sắp chấm dứt sau non ba chục năm dai dẳng, khốc liệt, toàn dân sẽ nắm tay nhau kiến thiết quốc gia. Tôi không đọc được toàn văn Hiệp ước đó, chỉ do báo chí mà biết đại khái rằng Bắc Việt, Mỹ, Mặt Trận Giải Phóng và Chính phủ dân chủ miền Nam: người của Mặt trận, người của chính phủ miền Nam thỏa thuận với nhau sẽ có ba thành phần ở miền Nam: người của Mặt trận, người của chính phủ miền Nam, và một số người ở trong nước và ngoài nước, không theo phe nào ( tức thành phần thứ ba ) ở giữa dung hòa hai thành phần trên.Tôi đoán công việc đó khó khăn nhưng có thể thực hiện được nếu những người trong sạch, có tư cách, nhiệt tâm ở miền Nam và ở ngoại quốc về chịu ra đảm đương việc nước, và nếu Mặt trận vẫn tỏ ra vẻ ôn hòa như họ thường tuyên bố. Như vậy, sau bốn năm năm, miền Nam ổn định rồi, có thể thống nhất quốc gia được, Bắc Nam dung hòa nhau, Nam hồng thêm lên một chút, để cùng nhau kiến thiết mà tạo hạnh phúc cho dân. Riêng tôi, tôi sẵn sàng bỏ một ít tự do đi, sống thanh bạch hơn nữa, miễn là hết thấy cái nạn tham nhũng, ăn cắp, ăn cướp, phè phỡn, bóc lột và thấy con người có tư cách hơn. Tôi vẫn thường nói với nhà tôi: Cộng sản vào đây thì chỉ nội 48 giờ là hết cái tệ đó.Ngày 30-4-75- VIỆT NAM THỐNG NHẤTNhưng hiệp định Paris vừa mới ký xong – tất nhiên có chữ ký của Nga, Trung Hoa và một số nước khác như Pháp, Anh..- hai bên trao đổi tù binh với nhau xong, Mỹ rút hết quân về rồi thì chiến tranh lại tái diễn. Thế là hiệp định chưa ráo nét mực đã bị xé bỏ. Tôi không hiểu có một sự thỏa thuận ngầm nào giữa các cường quốc nắm vận mạng của Việt Nam không, có những uẩn khúc, những bí mật nào không. Theo luật quốc tế, phải 50 năm sau, những bí mật đó mới được công bố, lúc đó những kẻ chịu trách nhiệm chết hết rồi.Một bên ( Bắc ) mới thắng Mỹ về ngoại giao, rất phấn khởi, khí thế đương hăng; một bên ( Nam)bị Mỹ chẳng nghĩ gì đến liêm sỉ, nhẫn tâm bỏ rơi, vừa uất ức vừa thất vọng, thì phần thắng về ai, điều đó rất dễ hiểu.
Quân Bắc tiến tới đâu, dân chúng một phần sợ những vụ chém giết, chôn sống như ở Huế tết Mậu Thân, dắt díu, bồng bế nhau bỏ chạy; một phần ghét Mỹ, ghét chính phủ Thiệu, theo quân đội giải phóng, cho nên cuộc tiến quân của Bắc dễ như chẻ tre, chỉ trong ít tháng chiếm trọn miền cao nguyên và miền Trung, gần tới Biên Hòa. Tổng thống Dương văn Minh biết chống cũng vô ích, xin hai bên ngừng chiến để đỡ chết dân và chính quyền miền Nam chờ đợi quân đội miền Bắc vào Sàigòn để giao lại quyền hành, nói tóm lại là xin đầu hàng vô điều kiện; và ngay 12 giờ trưa ngày 30-4 tướng Trần văn Trà của Mặt trận ngồi xe thiết giáp tiến vào dinh Độc Lập. Sự thắng lợi đó quả là vẻ vang cho miền Bắc, nhưng xét kỹ thì cũng như sự thắng lợi của quân đội Mao trạch Đông năm 1949( cũng chỉ trong có mấy tháng họ tiến từ Nam Kinh tới biên giới Bắc Việt); và cũng như sự thắng lợi của Khmer đỏ ( ngày 17-4) khiến Lon Nol phải bỏ nước để thoát thân như Nguyễn văn Thiệu. Đại sứ Mỹ phải nhục nhã cuốn cờ bỏ Nam Vang mà về nước, và Khmer Đỏ vào Nam Vang 13 ngày trước Cộng sản Bắc Việt vào Sài gòn. Từ ngày 20-4-75 Sài Gòn rất xôn xao. Một ông bạn thân của tôi 65 tuổi, ở gần nhà tôi, đương đau mà gia đình cũng “ bốc “ lên phi cơ để tỵ nạn, mới tới Manila thì chết, phải chôn ở đó. Một cô em ruột nhà tôi, cô Trịnh thị Mộng Đơn cũng dắt con lên phi cơ qua với chồng bên Mỹ.Rồi chính cô em út của tôi, Nguyễn thị Mùi, gần 60 tuổi, cũng theo gia đình bên chồng qua Mỹ; vợ chồng tôi giữ lại ở với chúng tôi, cô không chịu. Trong số ba người em, tôi mến cô nhất, mà cô cũng quý tôi. Cô làm dâu họ Tô ở Hà Nội, có ba người con đều vào hạng học giỏi. Con gái lớn, Tô lệ Hằng, đậu tiến sĩ vật lý, tính tình hợp vói tôi, hiện ở Pháp, giúp đỡ tôi được nhiều việc, vợ chồng tôi coi ba cháu đó như con. Cô đi rồi, ở Sài gòn tôi không còn ai ruột thịt cả.Mấy ngày hạ tuần tháng 4 dương lịch đó tôi vẫn nghĩ tình hình không có gì bi đát lắm đến nỗi phải di cư. Quân Bắc có tiến vào Sài gòn thì Nam Bắc cũng thương thuyết với nhau- trước Bắc chỉ đòi Mỹ rút đi, Thiệu rút đi, thì bây giờ họ rút cả rồi, còn muốn gì nữa ? – mà hiệp định Paris còn đó, Bắc phải thi hành chứ. Tôi ngây thơ quá.( Hồi ký Nguyễn hiến Lê ( tập 3) trang 20, 21, 22, 23, nhà xuất bản Văn Nghệ , Hoa Kỳ )_Đọc những suy nghĩ đơn giản về diễn tiến chính trị mà thấy tội nghiệp cho Học giả Nguyễn hiến Lê. Ông quá mơ màng ảo tưởng về cách đối xử đàng hoàng của Bắc quân sau khi chiếm được miền Nam.
Thực tế phũ phàng đã dội một gáo nước lạnh vào mặt ông khiến ông tỉnh người và thốt lên “ Tôi ngây thơ quá “ Thật ra ông có cảm tình với kháng chiến ( cộng sản ) từ lâu nên cuộc cách mạng cải cách ruộng đất kinh khiếp và tàn bạo ở miền Bắc sau 1954 và sự tàn sát kinh hoàng tại Huế trong trận Mậu Thân 1968 cũng không làm ông thấy rõ hơn về bản chất tàn bạo khát máu của bọn Cộng sản Việt Nam nên ông vẫn có những ý nghĩ tốt đẹp và tích cực về bọn thú đội lốt người này. Biến cố 30 tháng 4 năm 75 đã mở mắt cho ông và những người khác đến nỗi nhạc sĩ mù Văn Vỹ cũng phải “ mở mắt “ ra chứng kiến sự độc ác, lưu manh của bọn Việt Cộng ! Rồi đến suy nghĩ ngây thơ của ông khi cho rằng Cộng sản vào thì miền Nam sẽ chấm dứt nạn tham nhũng! Ông Lê mất năm 1984, nếu ông sống thêm ít năm nữa, ông sẽ thấy nạn tham nhũng trong chế độ Cộng sản còn gấp trăm ngàn lần chế độ miền Nam. Đây lại là một suy nghĩ dễ dãi của ông, một trí thức tháp ngà, không có điều kiện cọ xát vói thực tế nên cứ suy đoán viễn vông sai sự thật.Ông Lê phát hiện ra yếu tố phải sống mới hiểu chứ không thể hiểu một chế độ qua sách vở nên ghi thêm suy nghĩ của mình như sau :“ Điều đó ai cũng biết nhưng muốn thấy chế độ đó ra sao thì phải sống dưới chế độ dăm năm. Đó là bài học đầu tiên và vô cùng quan trọng mà tôi và có lẽ cả 90% người miền Nam rút được từ 1975 tới nay. Muốn nghe ai phê bình, khen chê gì thì nghe, muốn đọc sách gì thì đọc, dù là người thông minh , chịu suy nghĩ, cũng chỉ biết lờ mờ một chế độ thôi .”( Hồi ký Nguyễn hiến Lê, tập 3 trang 25, 26)Dù sao Nguyễn hiến Lê là người không tham gia sinh hoạt chính trị, chuyện ông sai lầm trong nhận định cũng là chuyện thường tình. Ngay cả những người có chức vụ cao trong Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam cũng sững sờ thấm thía trước sự lật lọng của Cộng sản miền Bắc sau 1975. Trương như Tảng, nguyên bộ trưởng tư pháp của Mặt Trận Giải Phóng miền Nam, lên thuyền vượt biển để sau này định cư ở Pháp. Bác sĩ Dương quỳnh Hoa, nguyên bộ trường y tế của MTDPMN, làm đơn xin rút ra khỏi Đảng vì nhìn thấy sự tàn ác bất lương lật lọïng của bọn Cộng sản miền Bắc. Đây có thể nói là những con nai tơ ngây thơ trong chính trị. Trước đây họ vào Đảng với ước mong cứu nước , cứu dân. Nào ngờ sau chiến thắng năm 1975, Đảng hiện nguyên hình là một đảng cướp lưu manh dối trá cùng cực không còn có thể chấp nhận được. Tiếc thay, biết khôn thì sự đã rồi ! Dương quỷnh Hoa từ trần ở Sài Gòn ngày 25 tháng 2 nàm 2006. Cả cuộc đời Dương quỳnh Hoa coi như tan nát vì mắc lưà Cộng sản.Nói chung, Trương như Tảng và Dương quỳnh Hoa đã từ bỏ địa vị xã hội, cuộc sống giàu sang phú quý để vào bưng chiến đấu cho lý tưởng độc lập tự do, công bằng xã hội theo sự dụ dỗ của Đảng Cộng sản Việt Nam. Họ ngây thơ tưởng rằng sự xả thân của họ sẽ đóng góp vào nền độc lập của tổ quốc và sự no ấm, hạnh phúc của đồng bào. Sau ngày chiến thắng của Cộng sản năm 1975, họ mới sững sờ nhìn thấy cái xấu xa lật lọng vô bờ bến của bọn Cộng sản miền Bắc. Họ phải trả một giá rất đắc cho sự ngây thơ chính trị của mình.Trương như Tảng có kể chuyện trong hồi ký của mình là sau 1975, Trương như Tảng có dự một cuộc duyệt binh trước dinh Độc Lập. Tảng đứng gần Đại tướng Cộng sản miền Bắc Văn tiến Dũng. Tảng lên tiếng hỏi Dũng, “ Sao những sư đoàn của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam đâu rồi? “ Dũng nhếch mép cười mỉa mai, “ Quân đội đã thống nhất “. Tảng choáng váng trước câu trả lời thẳng thừng và lạnh lùng của Dũng và đủ thông minh để hiểu là Cộng sản miền Bắc đã cho giải giới Mặt Trận khi chuyện xâm chiếm miền Nam đã hoàn thành. Dĩ nhiên Cộng sản miền Bắc đã “ vắt chanh bỏ vỏ “ , đã dẹp ngay Mặt Trận Giải phóng Miền Nam sau ngày chiến thắng. Chúng chỉ sử dụng Mặt Trận như một công cụ dể che mắt quốc tế trong chuyện xâm lăng miền Nam mà thôi. Xong chuyện rồi là chúng dẹp bỏ Mặt Trận một cách không kèn không trống, không thương tiếc. Trương như Tảng còn kể thêm một chuyện nữa trong hồi ký của ông là khi ông bị chính quyền miền Nam bắt giam vì tìm ra ông có liên hệ với Cộng sản. Cha ông vào thăm ông trong nhà giam và đau đớn nói với ông, “ Cha không hiểu sao con từ bỏ đời sống vinh hoa phú quý, hạnh phúc gia đình để theo Cộng sản để rồi bây giờ phải chịu cảnh tù tội, thân tàn ma dại như thế này ! Bọn Cộng sản là bọn xấu xa, phản trắc. Chúng sẽ phản bội con, Chúng sẽ làm con đau khổ “ Dĩ nhiên Trương như Tảng từ bỏ tất cả sự nghiệp và hạnh phúc gia đình để đi theo lời dụ dỗ cứu nước cứu dân đẹp đẽ và cao quý của Cộng sản. Ông đã cãi lời khuyên bảo của cha ông. Mà đúng như ông bà đã dạy từ ngàn xưa “ Cá không ăn muối cá ươn,. Con cãi cha mẹ trăm đường con hư “ Đến ngày chiến thắng , bọn quỷ đỏ mới lòi ra bộ mặt bất nhân, tàn bạo làm cho Tảng mới vỡ mặt và không còn chịu đựng nổi để rồi phải lên thuyền vượt biển ra đi tìm tự do như bao nhiêu đồng bào Việt Nam khác không sống nổi dưới chế độ Cộng sản hà khắc, độc ác. Biết khôn thì sự đã rồi !Một trí thức miền Nam từng tốt nghiệp tiến sĩ văn chương tại Đại học danh tiếng Sorborne ở Pháp cũng lơ mơ về Cộng sản. Đó là Linh mục Nguyễn ngọc Lan. Linh mục Lan sau này cởi áo dòng lấy vợ. Sống ở miền Nam, Nguyễn ngọc Lan tơ tưởng đến Cộng sản miền Bắc và tìm đủ mọi cách liên lạc để hoạt động cho Cộng sản.Nguyễn ngọc Loan qua đời năm 2004 ở Việt Nam. Bí thư Sài gòn Trần bạch Đằng có viết một bài ai điếu nhan đề “ Tiễn biệt anh, anh Nguyễn ngọc Lan “ đăng trên mạng Thanh niên online ngày 5 tháng 4 năm 2007, trong đó Đằng ca ngợi công trạng Nguyễn ngọc Lan đối với Cộng sản như sau,”“ Biết tiếng anh từ lâu trên các tờ báo như Đối Diện, Tin Sáng và trên nhiều diễn đàn khác. Là một linh mục, một giáo sư đại học, anh có quan hệ rộng rãi với đồng bào lương giáo, với lớp trẻ và với công chúng nói chung. Biết tiếng nhưng chưa gặp mặt, cho đến một ngày trong đợt 1 Tết Mậu Thân 1968, tại Sở Chỉ Huy của Bộ Tư Lệnh Tiền Phương Nam, nhân tiếp một số trí thức, trong đó có anh. Súng còn nổ, chiến tranh đang vào thời điểm ác liệt, anh vẫn đến Sở Chỉ Huy của chúng tôi, hoá trang như dân thường để lọt qua vòng kiểm soát của Mỹ và chính quyền Sài Gòn. Tại cuộc gặp mặt đó, chúng tôi trao đổi các mặt của cuộc chiến tranh cách mạng và tôi tìm thấy ở anh một thái độ chân thành, cởi mở đối với cuộc kháng chiến do Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng lãnh đạo. Điểm đặc biệt mà tôi còn nhớ mãi là tính lạc quan của anh khi thảo luận về đường lên của dân tộc mặc dù thấy trước đường đi còn lắm gian truân. Một tình bạn phát sinh từ buổi gặp gỡ- có khi trên bàn họp, có khi phải xuống hầm bí mật.Từ năm 1968 cho đến 30.4.1975, Nguyễn ngọc Lan trước sau vẫn có mặt trong đội ngũ xung kích của những người yêu nước tại thành phố. Sau ngày toàn thắng, chúng tôi gặp nhau thường hơn và cũng có dịp trao đổi sâu hơn nhiều vấn đề thời cuộc cùng triển vọng của đất nước trong hoà bình. Một hôm, anh nói với tôi: nghĩa vụ của một linh mục anh đã làm xong và trở lại đời thường của một công dân. Anh lập gia đình. Đức tin của anh đối với Đạo Chuá không hề phai lạt nhưng anh muốn cống hiến trong tư cách một công dân bình thường.”Thật ra sau 30 tháng 4 năm 1975, Nguyễn ngọc Lan bắt đầu cảm thấy bất mãn vì những sai trái, tàn bạo của chế độ mới nên viết Nhật Ký phêâ phán chế độ Cộng sản và gửi ra ngoài. Nhà nước Cộng sản cũng có vài biện pháp canh chừng và kiểm soát ông.Ông và người bạn thân là Linh mục Chân Tín làm quen với người cán bộ lão thành gốc miền Nam Nguyễn văn Trấn. Ông Trấn vào những năm cuối đời đã có nhiều bài viết phê phán Đảng và có cho xuất bản cuốn sách “ Viết cho Mẹ và Quốc hội “ ở hải ngoại. Khi ông Trấn qua đời, Nguyễn ngọc Lan và Chân Tín lái xe Honda đi dự đám tang. Cộng sản cho công an chìm lái Honda đi theo xe hai ông và đạp vào người Nguyễn ngọc Lan đang lái xe. Nguyễn ngọc Lan té xuống, đầu đập xuống mặt đường làm máu đầu văng tung toé khắp nơi.Có lẽ lúc đầu đập xuống mặt đường là lúc Nguyễn ngọc Lan bừng “ giác ngộ” và hiểu thế nào là Cộng sản, chứ cái bằng tiến sĩ của Đại học Sornone không giúp Nguyễn ngọc Lan hiểu thấu đáo về Cộng sản nên vẫn ngây thơ đi theo hoạt động cho chúng.Loại người như Nguyễn ngọc Lan người miền Nam gọi là “Ăn cơm quốc gia, thờ ma Cộng sản” Chế độ Ngô đình Diệm và Nguyễn văn Thiệu dĩ nhiên là có nhiều khuyết điểm . Ai cũng có quyền phê phán như nhóm Caravelle gồm 18 người ra tuyên cáo phê bình những điểm sai lầm của chế độ của Tổng thống Ngô đình Diệm ngày 26 tháng 4 năm 1960. Nhưng phê phán sai lầm của chế độ quốc gia để rồi theo hoạt động cho Cộng sản như Nguyễn Ngọc Lan là một chuyện làm sai trái, ấu trĩ và ngu xuẩn và Nguyễn ngọc Lan phải trả giá rất đắc cho sai lầm chết người này của mình bằng cú đạp xuống đường của Công an làm vỡ đầu như đã nói trên.Loại trí thức du học ở Pháp như Bác sĩ Dương quỳnh Hoa, Giám đốc nhà máy đường Sài gòn Trương như Tảng, Linh mục Nguyễn ngọc Lan mà còn ngây thơ để cho Cộng sản dụ dỗ, lường gạt thì nói gì đến loại nông dân, công nhân ít học như Võ thị Sáu, Nguyễn văn Trỗi thì lại càng dễ bị lôi cuốn vào tham gia hoạt động cho Cộng sản sau khi nghe lời đường mật lôi cuốn của chúng.Không phải chỉ có những trí thức như Nguyễn khắc Viện, Nguyễn hiến Lê, Trương như Tảng, Dương quỳnh Hoa, Nguyễn ngọc Lan là ngây thơ với Cộng sản đâu. Ngay cả ông vua của nước Việt Nam là vua Bảo Đại cũng mắc lừa bọn Cộng sản gian manh.
Học giả Trần trọng Kim ( nguyên là thủ tướng trong chính phủ Bảo Đại) có kể chuyện trong hồi ký “ Một cơn gió bụi” của ông là vào năm 1946 khi ông qua Hương Cảng ( Hồng Kông) gặp vua Bảo Đại đang sống lưu vong. Lúc gặp nhau, lời nói đầu tiên mà vua Bảo Đại nói với cụ Trần là : “ Chúng mình già trẻ mắc lừa bọn du côn” ( Hồi ký “ Một cơn gió bụi “ của Trần trọng Kim , trang 146). Chữ du côn mà vua Bảo Đại nói ở đây để nói đến Hồ chí Minh và tổ chức Việt Minh của Hồ. Khi nói bị mắc lừa, có nghĩa là vua Bảo Đại chấp nhận mình đã ngây thơ tin nghe Cộng sản. Chữ “ du côn “ mà vua Bảo Đại dùng để chỉ Hồ chí Minh và tổ chức Việt Minh thật là quá đúng vì lúc ấy chúng đã lộ rõ nguyên hình là một bọn du côn, du đãng, lưu manh tàn bạo đối với các đảng phái quốc gia khác trong cuộc chiến chống thực dân Pháp. Khi vua Bảo Đại thoái vị để trao quyền cho Việt Minh và sau đó nhận chức “ cố vấn tối cao “ cho chính phủ Hồ chí Minh, ông đã nói một câu bất hủ để đời “ Thà làm dân một nước độc lập còn hơn làm vua một nước nô lệ “ . Tiếc thay vua Bảo Đại không thể làm công dân một nước độc lập trong chế độ Hồ chí Minh bịp bợm vìø độc lập chỉ là cái bánh vẽ để dụ dỗ những người yêu nước theo Cộng sản. Vua Bảo Đại đã nhìn thấy con người gian manh, quỷ quyệt của Hồ chí Minh khi ra Hà Nội cộng tác với Hồ và rốt cuộc đã phải bỏ nước ra đi lưu vong để rồi không bao giờ trở lại quê hương Việt Nam nữa. Thật ra một người sống trong cung vàng điện ngọc từ nhỏ đến lớn như vua Bảo Đại làm sao hiểu thấu những trò đểu giả, dối trá của thứ người hạ cấp bồi tàu, đầu đường xó chợ như Hồ chí Minh để rồi bị con cáo già này gạt gẫm. Có điều đáng buồn là từ khi lưu vong cho đến khi gửi nắm xương tàn trên đất Pháp, vua Bảo Đại chưa một lần được về Huế thăm mẹ là Đức Từ Cung. Cả ba chính phủ đệ nhất, đệ nhị Cộng Hòa của miền Nam và chế độ Cộng sản đã không tạo điều kiện cho vua Bảo Đại làm bổn phận của một người con, về Việt Nam thăm viếng người mẹ già bao năm xa cách . Cả ba chế độ đều không có được một cử chỉ nhân ái dành cho với một ông vua tuy bất tài nhưng hiền lành vô tội này.Chuyện những nhà đại trí thức ngây thơ với Cộng sản trước 1975 đã không mở mắt được cho một số tổ chức hiện đang đấu tranh chống cộng dỏm ở hải ngoại. Chúng mang danh chống cộng như vẫn mơ màng ảo tưởng cộng tác với Cộng sản để mong kiếm ghế trong chính phủ Cộng sản ở quốc nội. Chủ tịch Đảng Việt Tân là Đỗ hoàng Điềm trước đây đã ra trước quốc hội Hoa Kỳ điều trần và nói những điều có lợi cho Cộng sản Việt Nam. Sau này bị đồng bào chửi quá vì bênh Cộng sản thì Điềm đưa ra lời ..xin lỗi !!! Ai cũng biết Đảng Việt Tân nói tốt cho Cộng sản để mong chiếm cảm tình với Cộng sản với mong ước Cộng sản sẽ chia cho chúng chút cơm thừa canh cặn về quyền lực chính trị trong tương lai. Đảng Việt Tân do Hoàng cơ Định thành lập và điều hành chung với Lý thái Hùng, Đỗ hoàng Điềm. Từ một đảng chống cộng ban đầu chúng tha hoá biến thành một đảng hợp tác với Cộng sản để mong chia chác quyền lực. Có lẽ con đường đấu tranh gian khổ đổ xường đổ máu dài lâu làm chúng nản chí và mong đi con đường tắt để có quyền lực là hợp tác với Cộng sản. Dĩ nhiên chúng chỉ làm trong sự dấu diếm khốn nạn trước sự khinh bỉ và nguyền rủa của người Việt hải ngoại. Tội nghiệp cho sự ngây thơ đáng nguyền rủa của chúng . Đồng bào hải ngoại cần phải nhìn cho rõ bộ mặt nham nhở khốn nạn của những tổ chức chống cộng cuội này. Chúng hội họp khua môi múa mỏ ở đâu thì cũng nên mang cà chua trứng thối đến để tặng chúng. Bao nhiêu kinh nghiệm cay đắng của những người đã từng hợp tác với Cộng sản cũng không làm cho chúng mở mắt ra được vì giấc mơ quyền lực đã làm chúng u mê nên chúng đi theo đường làm tay sai cho Cộng sản mặc dù chúng mang danh nghĩa chống cộng.
Thật đáng nguyền rủa và lên án cho bọn súc vật “xanh vỏ đỏ lòng “ này.Người dân Việt nam hiện nay không những chán ghét Cộng sản vì chế độ chúng bất công, tham nhũng mà còn bất bình bức xúc về chuyện Cộng sản Việt Nam bán đất, dâng biển cho Trung Cộng và đem công nhân Tàu đỏ vào khai thác bô-xít ở Tây nguyên gây nên hiểm họa về môi trường sinh thái và nguy cơ mất nước. Người dân chắc chắn sẽ hưởng ứng tham gia lời kêu gọi “ bất tuân dân sự- biểu tình tại gia “ do Hòa Thượng Quảng Độ vào tháng 5 – 2009 sắp tới. Cuộc đình công bãi thị này chắc chắn sẽ có sức ép rất lớn làm lung lay và rung rinh chế độ Cộng sản Việt Nam, một chế độ chỉ sống bằng bạo lực, dối trá và giờ đây cam tâm làm tay sai cho Trung cộng, bán tháo bán đổ mảnh giang sơn gấm vóc Việt Nam cho ngoại bang để mong duy trì quyền lực thống trị của chúng. Năm 2009 chắc chắn sẽ là một năm nay đầy biến động, làm lung lay tới gốc rễ chế độ gian ác Việt Cộng để từ đó đưa đến sự sụp đổ một ngày không xa. Biết bao lọc lừa, gian trá do chế độ Cộng sản này gây ra sẽ tan biến đi nhường chỗ cho một chế độ dân chủ đích thực, nhân bản, tự do để từ đó nhân dân Việt Nam nắm tay nhau xây dựng lại đất nước rách nát đau thương trong nền độc lập , tự chủ mới giành lại được.
Xin kết thúc bài viết bằng 2 bài thơ của nhà thơ Nguyễn chí Thiện, một người ngồi tù Cộng sản suốt 27 năm, để vạch ra cái gian trá lật lọng của Cộng sản với ước mong kể từ nay sẽ không coò ai ngây thơ tin tưởng vào những lời đường mật tuyên truyền của Cộng sản nữa.
Qua năm tháng, sự dối trá đã phơi bày trơ trẽn và không còn có khả năng lừa bịp người nhẹ dạ được nữa.
Đảng đã cho tôi sáng mắt sáng lòng
Trước như trẻ thơ tôi nào biết được
Cộng sản là quân bất nhân tàn ngược.
Thắt cổ dân đen đủ các loại tròng !
( Những suy nghĩ vụn vặt số 121)
MỖI LẦM LỠ
Mỗi lầm lỡ, một mảnh lòng rạn vỡ
Song thời gian hàn gắn được đôi phần
Riêng cái lầm nơi đất đỏ dung thân
Thời gian khoét to và sâu, bất tận !
Cuộc đời tôi có nhiều lầm lẫn
Lầm nơi, lầm lúc, lầm người
Nhưng cái lầm to uổng phí cả đời
Là đã ngốc nghe và tin Cộng sản !
( 1963)
Ngày mà chế độ không còn lừa bịp được người khác nữa là ngày bị đào thải, sụp đổ.
Có điều đáng buồn là phải mất vài thế hệ mới gột rửa và xóa bỏ hết bao tàn tích dối trá, lọc lừa mà Cộng sản đã gieo rắc trong hơn nửa thế kỷ vào con người và xã hội Việt Nam,Los Angeles, một trưa vắng lặng có nắng vàng hoe và chim kêu ríu rít giữa tháng 4 năm 2009
TRẦN VIẾT ĐẠI HƯNG•
Bài viết được cập nhật hoá vào tháng 4 năm 2010
Bấm chữ "Older Posts" trên đây để xem tiếp .... Dưới Là Bài Cũ Theo Từng Tháng.
-
►
2006
(249)
- Jun 2006 (13)
- Jul 2006 (51)
- Aug 2006 (36)
- Sep 2006 (32)
- Oct 2006 (33)
- Nov 2006 (37)
- Dec 2006 (47)
-
►
2007
(2315)
- Jan 2007 (66)
- Feb 2007 (62)
- Mar 2007 (54)
- Apr 2007 (95)
- May 2007 (123)
- Jun 2007 (192)
- Jul 2007 (249)
- Aug 2007 (204)
- Sep 2007 (255)
- Oct 2007 (329)
- Nov 2007 (361)
- Dec 2007 (325)
-
►
2008
(3206)
- Jan 2008 (228)
- Feb 2008 (204)
- Mar 2008 (273)
- Apr 2008 (328)
- May 2008 (304)
- Jun 2008 (312)
- Jul 2008 (258)
- Aug 2008 (310)
- Sep 2008 (290)
- Oct 2008 (256)
- Nov 2008 (218)
- Dec 2008 (225)
-
►
2009
(1551)
- Jan 2009 (152)
- Feb 2009 (126)
- Mar 2009 (139)
- Apr 2009 (148)
- May 2009 (183)
- Jun 2009 (164)
- Jul 2009 (145)
- Aug 2009 (100)
- Sep 2009 (102)
- Oct 2009 (117)
- Nov 2009 (94)
- Dec 2009 (81)
-
▼
2010
(1605)
- Jan 2010 (111)
- Feb 2010 (115)
- Mar 2010 (122)
- Apr 2010 (132)
- May 2010 (146)
- Jun 2010 (129)
- Jul 2010 (191)
- Aug 2010 (147)
- Sep 2010 (125)
- Oct 2010 (133)
- Nov 2010 (131)
- Dec 2010 (123)





