Bình Long ANH DŨNG
Vũ Minh Ngọc
Bình Long, một tỉnh lỵ nằm về phía Bắc của Sài gòn, cách khoảng trên 100 cây số, trước đây chỉ là một thị trấn nhỏ mang tên Hớn Quản thuộc Tỉnh Thủ Dàu Một, sau đổi thành Bình Dương. Dưới thời Đệ Nhất Cộng Hòa, để đáp ứng nhu cầu hành chánh, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã cho thành lập Tỉnh Bình Long với 3 quận: An Lộc, Lộc Ninh và Chơn Thành. Tỉnh Bình Long nằm giáp biên giới Campuchia về phía Bắc và Tây Bắc, Đông giáp Tỉnh Phước Long, Nam giáp Bình Dương và phía Tây giáp Tỉnh Tây Ninh. Diện tích tỉnh Bình Long với 2,140 cây số vuông, có nhiều núi đồi thấp và rừng rậm, hầu hết ở phía Bắc và phía Đông. Về phía Nam ít núi hơn hoặc là núi thấp như núi Đất cao khoảng 108 thước.
Về hệ thống sông ngòi, con sông chính là sông Bé và sông Sài gòn, Sông Bé ở phía Đông chảy dọc từ Bắc xuống Nam và nằm trên ranh giới hai Tỉnh Bình Long và Phước Long. Sông Sài gòn nằm song song với sông Bé, nhưng nằm cạnh biên giới Tỉnh Tây Ninh và có những chi lưu chảy qua Tỉnh Bình Long như những con sông: Prek Thléa, Tonglé Cham và sông Cây Da. Bình Long là một vùng đất đỏ rất phì nhiêu và chịu ảnh hưởng khí hậu với hai mùa rõ rệt, mùa mưa từ tháng Năm đến tháng Mười Một và mùa khô từ tháng Mười Hai đến tháng Tư. Những trục lộ giao thông chính là Quốc Lộ 13 nối liền Bình Long với Bình Dương để dẫn vào Thủ đô Sài gòn. Ngoài ra Liên Tỉnh Lộ 13 là một trục giao thông quan trọng để liên lạc với các Tỉnh phụ cận.Về dân cư, với trên 76.000 người, đa số là người Kinh và rất đông đồng bào Thượng thuộc các sắc dân Stiêng, Mọa, Tà Mun, người Việt gốc Chàm và gốc Khmer. Những tôn giáo chính là Phật giáo, Thiên Chúa, Cao Đài, Hòa Hảo, thờ cúng Tổ Tiên và Thần Linh.. Riêng Quận An Lộc bao gồm thành phố tỉnh lỵ rộng khoảng 760 cây số vuông, qui tụ trên 45.000 dân, tập trung trong Xã Tân Lập Phú. Với rừng rậm và đất đỏ, Bình Long được bao quanh bởi những đồn điền cao su rộng ngút ngàn, và là nơi có nhiều rừng cao su nhất nước.
Rừng Bình Long có rất nhiều loại gỗ quý như cẩm lai, sao, gõ.. nên ngành khai thác lâm sản tại Bình Long phát triển rất mạnh.. Ngoài các loại gỗ quý, rừng Bình Long cũng cung cấp nhiều loại gỗ tạp hoặc các cây rừng cho các lò than... Dọc Quốc Lộ 13, từ Tân Khai dẫn vào An Lộc, những rừng cao su xanh rì và xếp hàng thẳng tắp, là những hình ảnh thiên nhiên và hùng vĩ của Bình Long... An Lộc được bao quanh bởi những ngọn đồi Gío, đồi 100 và đồi Đồng Long.. là những hình ảnh đẹp thiên nhiên, nhưng lại mang những giá trị chiến lược về lãnh vực Quân sự.Về lãnh vực Hành chánh, Tỉnh Bình Long gồm 3 Quận Chơn Thành, An Lộc và Lộc Ninh. Từ Sài gòn đi, sau khi vượt qua Quận Bến Cát, vào Lai Khê, là gặp Quận Chơn Thành, một quận nhỏ gồm hai xã Hưng Long và Minh Thạnh. Chơn Thành với trên 10.000 dân nằm trên trục giao thông Quốc Lộ 13 (lên An Lộc) và Liên Tỉnh Lộ 13 (qua Sông Bé-Phước Long). Qua khỏi Chơn Thành, sẽ gặp các địa danh Tàu Ô, Tân Khai, Xa Cát, Xa Cam, Xa Trạch rồi bước vào Tân Lập Phú, thị trấn trù phú như cái tên được đặt cho.. Xa hơn phề phía Bắc, là Quận Lộc Ninh nằm sát biên giới Việt-Campuchia, bao bọc bởi rừng rậm và rừng cao su và là nơi sinh sống của rất đông đồng bào Thượng.Giữa những lúc mà đồng bào miền Nam chưa hết bàng hoàng về cuộc xâm lăng công khai của cộng quân, vượt vĩ tuyến 17 tấn công vào Quảng Trị, thì một mặt trận mới của cộng quân được mở ra, tiến mũi công vào Bình Long, lực lượng quân sự quân sự của cộng quân gồm quân số 4 công trường: Công trường 5, 7, 9 và công trường Bình Long cùng trung đoàn 203 chiến xa từ vùng Lưỡi Câu, Campuchia tràn qua được trang bị bởi những khẩu trọng pháo 130 ly có tầm bắn xa.
Tổng số ước chừng khoảng 40.000 lính cộng quân đã tham gia trận đánh tấn công vào Bình Long với ước muốn là dứt điểm Bình Long hầu dùng đây làm bàn đạp đế tiến quân về phía Nam, uy hiếp thủ đô Sài gòn. (Trong phạm vi bài viết, tác giả xin miễn ghi lại những chi tiết về mặt quân sự)Ngày 12 tháng 6 năm 1972, hàng chục ngàn trái đạn pháo kích của cộng quân đổ xuống An Lộc, tỉnh lỵ Bình Long, đã xua đuổi người dân hiền hòa xứ Hớn Quản, phải xa lìa quê hương, chạy dọc quốc lộ 13 để về Chơn Thành tìm tự do.. Đoạn đường gần 20 cây số ngàn, đã đượm máu và xương của người dân lành, của những người lính Cộng hòa, đã hy sinh cho lý tưởng tự do, của cả những cán binh Việt cộng, đã sinh bắc tử nam, để cho đến khi nằm xuống, họ vẫn còn bị những người lãnh đạo lường gạt..Cộng quân càng ngày càng gia tăng pháo kích, để tránh mọi thảm khốc, từng đợt hàng ngàn người bồng bế nhau vượt đoạn đường mang tên Quốc lộ máu, vượt Tân Khai qua suối Tàu Ô, để về Chơn Thành.. Chuyến đi đông nhất vào ngày 12 tháng 6, với trên 12.000 người đã rời bỏ ruộng vườn, bồng bế nhau để tìm về chốn Tự Do... Để cầm chân đồng bào, cộng quân đã mất hết lương tri, rót theo những trái đạn pháo kích, những cảnh máu đổ thịt rơi, những hình ảnh tang thương của người Mẹ, đang ôm chặt lấy con, mà đứa con chết lúc nào không biết.. Hai mươi cây số ngàn đượm máu, nhưng cái chết đã không cản được lòng người dân, họ căm thù cộng quân, vượt đường máu tìm tự do.Công Cuộc Tiếp CưTính đến cuối tháng 6 năm 1972, Trên bốn chục ngàn đồng bào Bình Long đã về tới Bình Dương để lánh cư, một số lớn, đã chết vì bom đạn của cộng quân, hoặc mất xác trên đường tìm tự do dọc trên Quốc lộ Máu..
Chính quyền và đồng bào Tỉnh Bình Dương đã tiếp đón họ.. trại gia binh Phú Văn được tu sửa khẩn cấp để tiếp đón đồng bào chiến nạn. Lúc đầu, chỉ có 2 trại Phú Văn 1 và Phú Văn 2, Nhưng số đồng bào tỵ nạn càng về càng đông nên các trại 3 và 4 được thành lập để đáp ứng nhu cầu.. Những căn lều dã chiến được dựng lên nhanh chóng.. nhưng dựng đến đâu, dân vào ở đến đó.. Một điều không tránh khỏi là lợi dụng cơ hội này, một số đồng bào không phải là dân chiến nạn Bình Long cũng xin gia nhập để được nhận lãnh trợ cấp xã hội, lý do rất giản dị.. giấy tờ tùy thân bị cháy trong chiến trận, tình trạng này càng tạo nên một gánh nặng cho cơ quan chính quyền...Các Trại tạm cư được tổ chức khá quy củ, các viên chức Xã Ấp, quý vị dân cử của Bình Long vẫn tiếp tục lo lắng, phụ giúp cho cơ quan chính quyền trong công tác điều hành trại. Trong thời gian tạm trú, tiêu chuẩn cấp phát của Bộ Xã Hội dành cho dân tỵ nạn là mỗi đầu người lãnh 500gr gạo mỗi ngày, ngoài ra còn có bánh mì, nước mắm.. Để phần nào xoa dịu những vết thương do chiến tranh gây ra, rất nhiều cơ quan từ thiện từ Saigon và các tỉnh phụ cận, hàng tuần xuống cứu trợ, họ muốn trực tiếp trao tận tay đồng bào chiến nạn, từng gói mì, túi gạo, hộp sữa.. đó là những món quà ân tình trong tình nghĩa đồng bào bao bọc lẫn nhau, Họ đến với những lời an ủi và mong rằng một ngày gần, đồng bào chiến nạn sẽ được về xây dựng lại căn nhà đã đổ nát vì bom đạn của cộng quân..Trước tình hình an ninh, không cho phép người dân Bình Long trở về quê hương của họ, Phủ Phó Thủ Tướng Đặc Trách Khẩn Hoang Lập Ấp đã quyết định cho giải tỏa trại tạm cư và chuyển sang chương trình khẩn hoang lập ấp, theo bước chân người dân chiến nạn, Cơ Quan Chính Quyền Tỉnh Bình Long được điều động về Bình Dương để trực tiếp điều hành công tác này.Theo chương trình của Bộ Xã Hội, người dân chiến nạn đang sống trong các trại tạm cư được lựa chọn một trong hai chương trình, hoặc là định cư tự túc, hoặc là định cư theo chương trình khẩn hoang lập ấp.
Nếu chọn chương trình định cư tự túc, mỗi gia đình được trợ cấp 100.000$ để làm phương tiện sinh sống mới, họ sẽ rời khỏi trại tạm cư để về Saigon hay đến các tỉnh khác để tự túc làm ăn.. Đã có gần 3.000 gia đình quyết định lựa chọn phương thức định cư này. Số còn lại, sẽ theo chương trình Khẩn Hoang Lập Ấp tại Long Khánh.Chương Trình Khẩn Hoang Lập Ấp.Sau hơn một năm dài tạm cư trong trại Phú Văn, niềm hy vọng trở lại Hớn Quản thật xa vời.. Trại tạm cư Phú Văn đóng cửa.. từng đoàn xe đò, GMC đã chuyên chở đồng bào Bình Long, để một lần nữa, họ đi càng xa hơn An Lộc, để về một vùng đất mầu mỡ hơn, đang đón chờ họ như một quê hương thứ hai.. Long Khánh, vùng đất đỏ mầu mỡ đã dang tay đón chờ người dân chiến nạn Bình Long, một phần nhỏ, họ đến định cư tại xã Đồng Đền, nằm trên liên tỉnh lộ nối liền với Quận Tánh Linh, Tỉnh Bình Tuy và phần lớn còn lại, bồng bế nhau ra Rừng Lá, ngã ba đưa đến Bình Tuy, Phan Thiết.Những dãy nhà tạm trú lại được dựng lên để chờ đợi ngày ra lô, đây là một danh từ để chỉ lúc mỗi gia đình nhận được một nửa mẫu đất cho khu gia cư và một mẫu đất cho khu canh tác. Một ủy ban phối hợp gồm Bộ Xã Hội, Quân đoàn 3, Công Binh, Cơ Quan Chính Quyền Tỉnh Bình Long đã nhận trách nhiệm ủi rừng, phóng đường để làm khu gia cư.. Ty Công Chánh, Ty Điền Địa, Trung Tâm Bình Định và Phát Triển Tỉnh Bình Long ráo riết thực hiện để hoàn thành họa đồ khu gia cư với tất cả tiện nghi tối thiểu của một khu phố tân lập, những khu Hành Chánh bao gồm văn phòng hành chánh, chợ búa, trường học, bệnh xá.. khu tôn giáo với những khu dất dành riêng để xây chùa, nhà thờ.. Nhưng một vài khó khăn đã đến trước sự đòi hỏi của một số anh em thương phế binh, cô nhi quả phụ xin được ưu tiên ở những lô đất đặc biệt để phù hợp nếp sống mới của họ.. Rồi những đòi hỏi cũng được Chính quyền Tỉnh Bình Long đáp ứng thỏa đáng.. mọi người ai nấy háo hức bốc thăm lô đất dành cho mình, họ vui vẻ chấp nhận định luật hên xui may rủi khi bốc thăm...
Ai nấy đều cùng chung sức xây dựng mái ấm gia đình trong vùng đất mới này. Đất được ủi bằng phẳng, mỗi gia đình được lãnh trợ cấp 35.000$ để mua gỗ, tôn và vật liệu xây cất.. họ tự tay xây dựng căn nhà theo mẫu có sẵn và trong khi chờ đợi ngày ra khu canh tác, người dân chiến nạn Bình Long vẫn còn tiếp tục được trợ cấp theo tiêu chuẩn như lúc trong trại tạm cư.. Khu canh tác là một khu đất xa hơn, nằm bao quanh khu gia cư.. Theo tiêu chuẩn, mỗi gia đình có một mẫu đất để trồng trọt, canh tác gây hoa mầu như một lợi tức cho gia đình.Chỉ hơn 6 tháng sau ngày rời trại tạm cư Phú Văn, đồng bào chiến nạn Bình Long đã có một mái nhà ấm cúng.. chung quanh nhà, những rặng khoai mì, vừa làm hàng rào, vừa góp vào lợi tức gia đình, những luống khoai, vườn rau trông thật xinh.. phần nào đã giúp cho họ quên đi những tang thương của chiến cuộc mùa hè đỏ lửa.Toàn bộ quân cán chính Tỉnh Bình Long được chuyển dần sang Long Khánh, vùng đất này, dự trù sẽ là một Quận tân lập của Long Khánh, họ đến để tiếp tục phục vụ và bảo vệ người dân Bình Long trong vùng đất mới, Nhưng chiến cuộc năm 1975, một lần nữa, lại đem lửa đạn đến với người dân Bình Long, Long Khánh là trận chiến cuối cùng khốc liệt nhất, nhưng cũng dũng cảm nhất.. Rừng Lá, Đồng Đền lại bị cầy tung vì pháo của cộng quân, Người dân chiến nạn cứ tưởng rằng những nơi này là nơi họ sẽ sống yên vui trong mái nhà mới..
Nhưng định mệnh không tha cho họ, và như vận nước đã an bài.. người dân Bình Long lần này phải bỏ ra đi thật xa, xa quê hương, xa xứ sở..Ba mươi năm đã qua, xin ghi lại đôi dòng để nhớ đến cuộc chiến đấu hào hùng của quân dân cán chính Tỉnh Bình Long, để tưởng nhớ đến những người đã hy sinh nằm xuống, và nghĩ đến những người, đã một lần trong đời tô đượm cho danh từ Bình Long Anh Dũng.
Tuesday, May 31, 2011
TẠI VÌ:
TRUNG CỘNG ĐANG ÂM MƯU DÙNG "KHỔNG TỬ" ĐỂ CHE ĐẬY CHỦ THUYẾT LỖI THỜI CỘNG SẢN
HIỆN TẠI BĂNG ĐẢNG THỐNG TRỊ NHỜ VÀO HỆ THỐNG ĐẢNG CS ĐỂ TIẾP TỤC NẮM QUYỀN NHƯNG CHÚNG MUỐN SƠN PHẾT KHỔNG TỬ BÊN NGOÀI ĐỂ LÀM MỜ NHẠT HÌNH ẢNH MAO TRẠCH ĐÔNG ĐẦY SẮT MÁU , THÙ HẬN GIAI CẤP.
***Mt68: Cách nay vài năm, Trung Cộng kết nghĩa gì đó với ĐẠI HỌC TASMANIA của ÚC. (Tasmania, một Tiểu Bang nằm trên 1 đảo lớn ở cực Nam, gần với Nam Cực.)Trung Cộng đã XÂY TƯỢNG KHỔNG TỬ KHỔNG LỒ để tặng cho Đại Học nầy ngay gần cổng chính ra vào . Như vậy chuyện cho tạc tượng KHỔNG TỬ là một âm mưu đã khởi động hàng chục năm trước đây để chỉ nhằm LÀM MỜ MẮT THIÊN HẠ mà thôi.
Chứ không phải Trung Cộng chủ trương QUAY TRỞ LẠI VỚI HỌC THUYẾT KHỔNG MẠNH gì cả !!!./- mt68 - Nhắn tin LS.San ; Anh đánh bằng FONT gì lẫn lộn từng đoạn khác nhau nên không đổi ra UNICODE toàn bài được ?./- mt68
TẠI SAO TRUNG CỘNG
LẠI CHO DỰNG LẠI TƯỢNG KHỔNG TỬ ?
Lê Duy San
Tháng 9/2010, các nhà lãnh đạo Trung Cộng đã tổ chức lễ tưởng niệm Khổng Tử tại một ngôi đền gần Bắc Kinh. Ngày 11/1/2011, nhà cầm quyền Trung Cộng lại cho dựng một bức tượng Không Tử cao gần 8 mét tại Quảng Trường Thiên An Môn, đối diên ngay với lăng của Mao Trạch Đông, người mà cách nay gần nửa thế kỷ đã ra lệnh ra lệnh đốt bỏ hết sách Nho và phá hủy hết các di tích của Khổng Giáo cũng như những hình tượng của Khổng Tử. Sự kiện này đã khiến cho nhiều người đặt câu hỏi” Tại sao Trung Cộng cho dựng lại tượng KHỔNG TỬ ?
Để có một câu trả lời chính xác, trước hết chúng ta cần phải tìm hiểu rõ ràng quan niệm cûa Khổng Giáo về viêc giáo dục con người.
Giáo dục con người theo quan niệm của Khổng Giáo là giáo dục toàn diện vì nếu không toàn diện, không thể nào trở thành một con người hoàn toàn để có thể xứng đáng là ĐẠI TR ƯỢNG PHU, là NAM TỬ HÁN. Tuy nhiên sự giáo dục này vẫn nặng về ĐỨC DỤC hơn TRÍ DUC và THỂ DUC. Vì thế mới có câu: ``Tiên học LỄ, hậu học VĂN`` và phải qua từng giai đoạn một: TU, TỀ, TRI và BÌNH. Có TU được THÂN mới có thể nói tới chuyện TỀ GIA. Có TỀ được GIA thì mới có thể nói tới chuyện TRỊ QUỐC. Và có TRỊ được QUỐC thì mới có thể nói tới chuyện BÌNH THIÊN HẠ.
Vì thế người xưa mới có câu:``Tự Thiên Tử, dĩ chí ư thứ dân, giai dĩ Tu Thân vi bản`` (Từ Vua đến Dân, ai cũng phải lấy việc sửa mình, tức tu thân làm gốc. Muốn TU THÂN, thì phải biết thế nào là NHÂN, NGHĨA, LỄ, TRÍ và TÍN và phải biết tuân giữ năm điều này. Mà trong năm điều này, thì điều NHÂN không những đứng đầu mà còn là nguồn gốc của các đức tính khác. Người đã có đức nhân, không thể bất nhân hay độc ác. Do đó một khi đã TU được THÂN, thì dĩ nhiên người ấy không những có TÀI mà còn có cả ĐỨC nữa. Như vậy, khi TỀ được GIA, tức khi quản trị c gia đình, người cha không thể nào lại BẤT NHÂN, BẤT NGHĨA đ ược. Cũng vậy, khi một người đã ở vị trí TRỊ QUỐC, tức người lãnh đạo quốc gia, người đại diện cho cả nước, cũng không thể ỷ thế là VUA hay TỔNG THỐNG mà làm điều bất nhân, bất nghĩa được.
Mặc dù quan niệm Vua là Thiên Tử, nhưng theo Khổng Tử, DÂN cũng là con TRƠI, chỉ khác là VUA là con TRƯỞNG mà thôi (Phàm nhân giai vân Thiên chi tử, Thiên tử vi chi thủ nhĩ). Không những thế, DÂN mới là người đáng qúy nhất (Dân vi qúy, Xã Tắc thứ chi, Quân vi khinh). Thực vậy, không có DÂN thì làm gì có nước ? Không có nước thì làm gì có vua ? Bởi vậy, dù là Thiên Tử, làm gì cũng phải theo ý trời. Thuận theo ý TRƠI thì SỐNG, nghịch ý TRƠI thì phải CHẾT (Thuận Thiên gỉa tồn, nghịch Thiên gỉa vong). Mà Ỷ Trời ở đây chính là Ỷ Dân.
Tóm lại, quan niệm cûa đức Khổng Tử là dùng Nhân để giáo dục con người và quản trị đất nước. Đó chính là Chủ Nghĩa Nhân Trị, một chủ nghĩa hoàn toàn khác biệt và đối nghịch với Chủ Nghĩa Pháp Trị của Hàn Phi Tử (học trò của Tuân Tử), chủ trương dùng luật pháp để giáo dục con người và quan trị đất nước. Trung Cộng cũng như Việt Nam ngày nay, trên danh nghĩa vẫn là chủ nghĩa Cộng Sản, nhưng trên thực tế, cả hai nước này cũng đều bãi bỏ nền kinh tế tập trung, chấp nhận nền kinh tế thị trường và công nhận quyền tư hữu. Vì thế có thể nói Chủ nghĩa Cộng Sản Trung Quốc ngày nay cũng chẳng khác gì chế độ quân chủ chuyên chế xưa kia, cũng dùng luật pháp để giáo dục con người và quản trị đất nước. Vậy tại sao Trung Cộng LẠI CHO DỰNG LẠI TƯỢNG KHỔNG TỬ ? Phải chăng vì nền đạo đức của Trung Quốc đã qúa suy đồi? Nhưng làm sao có thể phục hồi lại được nền đạo đức Khổng Mạnh khi mà chế độ Cộng Sản vẫn còn ngự trị đất nước và đảng Cộng Sản vẫn còn là đảng độc tôn và nắm toàn quyền quản tri người dân?
Lê Duy San

Two hospital attendants were wheeling a stretcher, as quickly and as carefully as possible, along the wide corridor. The woman on the stretcher lay motionless, her eyes closed. There was a grimace on her face and her skin was a pale yellow-gray.
Inside one room, a young man, dressed in a green hospital gown, sat completely still beside a bed, his hand resting on the side. He looked at the woman lying in the bed. She had same color as the woman on the stretcher, the same listlessness.
This solemn scene on Tuesday afternoon at the hospital, north of the city center, is just one part of a food contamination crisis unfolding in northern Germany and beyond, as health officials continue to scramble to find the source of a deadly E.coli outbreak and doctors struggle to keep alive the most vulnerable of the victims.
“These people are very, very sick,” said Dr. Jörg F. Debatin, the medical director and chief executive of the huge clinic, where doctors are fighting to save the lives of the 20 people in the intensive care unit.
Hamburg is the center of a crisis that broke out nearly three weeks ago. As of Tuesday, 15 people had died, according to the German state authorities, and more than 1,100 are suffering from the effects of the bacteria. Scores are in intensive care units like the one here.
As medical officials deal with the illnesses, a mystery remains about the precise source. Despite earlier statements by the regional authorities that the E. coli could be traced to cucumbers from facilities in Spain — a stance that continued to prompt angry denials from Spanish officials — officials in Berlin admitted on Tuesday that there was no certainty this was the case.
There was still a “very difficult situation in Germany,” Agriculture Minister Robert Kloos said in Hungary. “We’re not yet able to establish exactly where and how the infection has arisen.”
The Robert Koch Institute, Germany’s disease control authority, is monitoring the spread of the infections, which can cause a disease called hemolytic uremic syndrome, or H.U.S., which can in turn lead to kidney failure and death.
Meanwhile, one woman in Sweden died in the first fatality outside Germany linked to the outbreak, The Associated Press reported, but officials noted that she had recently visited Germany.
The suggestions that the outbreak is linked to Spanish produce has ignited tensions between Spain and Germany, as farmers were forced to dump produce. Tensions are also rising with Russia, which blocked some imports and threatened to extend that ban.
Germany, Denmark, the Czech Republic, Luxembourg, Hungary, Sweden, Belgium and Russia were blocking entry of Spanish cucumbers, according to news reports from Spain. In addition, some Dutch exports of cucumbers had also been halted.
Over the weekend, Spanish officials underlined that there had been no outbreak of the illness in Spain, and they said that this suggested that the vegetables were contaminated elsewhere. While one case was recorded in Spain on Tuesday, officials noted that the patient, a man hospitalized in the Basque country, had recently visited Germany.
“We are by now talking about hundreds of millions of euros of loss,” Armando García López, the chief of staff of the regional agriculture department of Andalusia, said by telephone. “Germany has tabled an accusation without any proof, which is something totally illegal and in gross violation of the E.U.’s common agricultural policy.”
Carlos Rojas, the mayor of Motril, one of the Andalusian towns that is a major producer of cucumbers, said over the phone that the situation for local farmers was “a complete disaster.”
Mr. Rojas said farmers had been forced to abandon their production and leave it to rot on the ground because of canceled orders from Germany, Austria and other countries.
“There is a reluctance on the part of consumers to purchase vegetables,” said Mr. Kloos, the German minister. “All vegetables in the European Union are affected,” he said, specifically mentioning Spain, The Netherlands, Germany and Belgium.
Mr. Kloos was speaking after a meeting of agriculture ministers as efforts also got underway on Tuesday to compensate producers who were losing business.
1
2 Next Page »
Monday, May 30, 2011
TRỌNG ĐẠT TÊN THẬT LÀ NGUYỄN TRỌNG ĐẠT -QGHC - HIỆN SỐNG BẰNG NGHỀ LƯỢM LON NHÔM Ở ARLINGTON-TEXAS.
HẮN LÀ CHUYÊN VIÊN "CHÉP TÀI LIỆU Ở KHẮP SÁCH BÁO CŨ" ĐỂ IN THÀNH SÁCH BÁN - ĐỌC NHỮNG BÀI NHƯ VẦY ĐÂU CÓ AI NGỜ PHẢI KHÔNG BÀ CON ??? HẮN CHÍNH LÀ MỘT TÊN THÔ LỖ , BẠO NGƯỢC, BẨN THỈU, MẤT DẠY TỰ GỌI MÌNH LÀ NHÀ VĂNG TỤC KHÔNG BIẾT HỔ NGƯƠI. (*Nếu có ai thắc mắc về những lời tố cáo nầy, chúng tôi sẽ chứng minh lời lẽ vô học , mất dạy của chính hắn.) ./- mt68
Ba mươi sáu năm quaTrọng Đạt
Ngày 30-4-1975, một ngày kinh hoàng nhất đối với đa số người dân miền nam nước Việt khi họ thấy xe tăng và bộ đội Cộng Sản tràn vào tiếp thu Sài Gòn, ai nay mường tượng ra một tương lai đen tối mù mịt sẽ diễn ra tại mảnh đất này: đói khổ, thóc cao gạo kém, mất tự do, sưu cao thuế nặng, bị trả thù, lưu đầy….Mặc dù cũng là người Việt Nam máu đỏ da vàng nhưng người Sài gòn chỉ biết đây là những người ngọai lai, xâm lược, họ biết rằng đất nước của mình đã bị đạo quân từ bên ngoài tới chiếm đóng.
Từ sau 1954, Việt Nam chia ra làm hai nước, một nước ở phía trên vĩ tuyến 17, hay trên sông Bến Hải và một nước ở dưới vĩ tuyến và dòng sông nhỏ này. Từ những năm đầu thập niên đã diễn ra cuộc chiến tranh giữa hai nước: miền Bắc được Cộng sản quốc tế trợ giúp vũ khí đạn dược đã mở cuộc chiến tranh dưới danh nghĩa “giải phóng” chiếm cho được vựa lúa miền Nam để cứu đói miền Bắc đã và đang thiếu thốn thực phẩm, lúa gạo trầm trọng. Cuộc chiến mở rộng bắt đầu từ 1964, 1965 khi miền Bắc công khai đưa quân vào miền Nam để chiếm cho được mảnh đất phì nhiêu béo bở này. Tình hình chiến sự trở nên tàn khốc trong khoảng 10 năm từ 1965 cho tới 1975, đó là cuộc chiến giữa một nước nghèo đói lạc hậu miền Bắc VN và một nước sung túc tiến bộ ở miền Nam VN. Miền Bắc có ưu thế ở chỗ họ được CS quốc tế viện trợ vũ khí dồi dào, vô hạn định và một dân số đông đúc, họ có cơ hội thuận tiện để đẩy hàng triệu thanh niên vào cuộc chiến.
Mặc dù bị thiệt hại nặng nề nhiều trăm ngàn người trong những năm giữa và cuối thập niên 60, nhưng miền Bắc vẫn tiếp tục cuộc phiêu lưu, họ có ưu thế của kẻ nghèo đói không sợ chết, dù tổn thất bao nhiêu cũng không đáng kể miễn là chiếm được vựa lúa miền Nam VN. Sau khi nướng hơn một triệu thanh niên họ đã đạt được mục tiêu, chinh phục được miền Nam sung túc.
Khi mới vào tiếp thu Sài gòn họ nói “Đế quốc Mỹ bại trận, dân tộc ta là kẻ chiến thắng”, miệng nói hòa giải dân tộc nhưng trên thực tế sau khi thắng trận họ đã thỏa thuê mãn nguyện tha hồ mà vơ vét, chiếm đoạt nhà cửa, ruộng đất, quí kim, hàng hóa… Cựu đảng viên Cộng Sản Bùi Tín đã gọi đây là một cuộc ăn cướp vĩ đại. Nhà cửa, tài sản của dân di tản đương nhiên thuộc về quân chiếm đóng dù họ còn thân nhân ruột thịt, tất cả những nhà lớn đều thuộc về quân chiếm đóng, chủ nhà phải dọn đi ở những căn nhà nhỏ lý do phó thường dân không được quyền ở những nhà rộng lớn, cao tầng.
Có người nói đây là cuộc chiến tranh ý thức hệ giữa Tư bản và Cộng Sản, người cho đây là cuộc chiến chống Đế Quốc xâm lược, người nói đây là cuộc chiến tranh ủy nhiệm, hai miền Nam Bắc đã được các siêu cường uỷ nhiệm, nhưng sự thực đã quá rõ ràng, nó chỉ là một cuộc “chiến tranh ăn cướp” giữa một nước nghèo đói lạc hậu và một đất nước giầu có tân tiến. Nước nghèo ra sức đánh thí mạng để cướp của cải vật chất bên kia, để chiếm cho được mảnh đất phì nhiêu rồi tha hồ mà vơ vét, bóc lột… Nước nghèo đói chỉ biết lấy lưỡi lê và họng súng để theo đuổi cuộc chiến tranh ăn cướp lâu dài, họ chủ trương chính quyền đẻ ra từ họng súng.
Khi chiếm được miền Nam, cán bộ Cộng Sản tươi cười với đồng bào nói nào hoà bình thống nhất rồi, nào hai miền cùng xoá bỏ hận thù và cùng nhau xây dựng đất nước, hàn gắn vết thương chiến tranh. Thế nhưng họ không bao giờ bỏ được bản chất gian trá có từ hồi mới cướp chính quyền mùa thu 1945, chiếm xong Sài Gòn hoa lệ, đạo quân chiến thắng vội vã chở hết vàng bạc, quí kim của ngân hàng, tháo gỡ các máy móc trong các cơ xưởng, bệnh viện, vét hết các kho dụng cụ, hàng hoá, máy móc hiện đại….chở ra Bắc. Số vàng bạc quí kim vơ vét được vào túi các quan cán bộ gộc hết, họ vơ vét nhanh gọn y như đàn cào cào châu chấu phá hoại mùa màng, sau cơn trấn lột tập thể vĩ đại ấy miền Nam chỉ còn là một mảnh đất nghèo xơ xác. Thực tế chứng tỏ tại châu Âu, nước Đức sau khi thống nhất, Đông Đức đã trở thành gánh nặng cho Tây Đức, họ gồm hàng tá khuyết điểm: lười biếng, gian trá, lạc hậu, ngu xuẩn… và tình hình Việt Nam cũng y hệt như thế, miền Bắc đã dựa hẳn vào miền Nam để sống.
Một hai năm sau ngày 30-4-75 Cộng Sản đánh tư sản hai lần để lấy nhà cho cán bộ, đổi tiền ba lần, chính quyền đã vét cạn sạch túi tiền người dân, kế đó họ phát động chiến dịch đẩy dân chúng đi kinh tế mới để dãn dân ra khỏi thành thị ngõ hầu có chỗ đưa dân từ miền Bắc vào. Kế hoạch chiếm nhà dân đã được kẻ chiến thắng hoạch định một cách tinh vi khoa học. Những người đi vượt biên dù thoát hay không thoát đều bị lấy nhà, những nhà lớn, nhà mặt đường của dân cải tạo liên hệ chế độ cũ hầu hết bị tịch thu, họ lấy tất cả nhà cửa tài sản của những người đi chính thức. Sau ngày 30-4-75 một hai tháng, họ lùa các viên chức, sĩ quan chế độ cũ vào các trại cải tạo lâu dài rồi đẩy miền Nam tới chỗ nghèo nàn cùng cực để không thể trỗi dậy chống lại họ. Người Sài Gòn mỗi ngày một nghèo, nhiều người phải bán nhà với giá rẻ mạt cho kẻ chiến thắng để lấy tiền đong gạo sống qua ngày. Cán bộ cao cấp từ miền Bắc kéo nhau vào Nam chiếm nhà của kẻ bại trận, cán bộ lớn chiếm nhà lớn, cán bộ nhỏ chiếm nhà nhỏ rồi tha hồ mà vơ vét cho đầy túi tham.
Thấm thoắt đã 36 năm trôi qua, đời sống kinh tế miền Nam ngày nay cao hơn những năm thập niên 80, 90 rất nhiều nhờ Hoa Kỳ bãi bỏ cấm vận và nhờ các nước giầu Đài Loan, Hoa Kỳ, Tây Âu, Đại Hàn, Nhật…vào đầu tư cộng với tiền đô la của Việt kiều ở ngọai quốc gửi về dồi dào. Đời sống có khá hơn xưa nhưng cái hố chênh lệch giầu nghèo lại sâu gấp bội lần tình trạng xã hội trước 1975. Trong khi những bà mẹ nghèo khổ tay bế con, tay bán vé số thì những đảng viên quyền thế có cơ ngơi, nhà mặt đường, trong nhà lúc nào cũng có cả triệu đô la tiền mặt, mấy nghìn lượng vàng. Các quan to tỉnh ủy, ủy viên trung ương đảng đã thành phú gia địch quốc có khách sạn, nhà hàng, đất đai, cơ sở thương mại, sản xuất….tài sản của họ có thể lên tới hàng trăm triệu đô la hoặc hơn thế. Nhiều người khi mới vào Nam chỉ mang theo có một manh chiếu rách nay đã trở thành những triệu phú đô la, xe ngựa nghênh ngang.
Nay người nghèo tại các tỉnh đổ sô lên Sài gòn và các thành phố lớn làm công nhân, họ chen chúc nhau thuê phòng trọ, hàng chục người một phòng nhỏ xíu với mức lương thấp 100 đô la hàng tháng, sau khi trả tiền phòng, tiền ăn họ chẳng còn dư đồng nào, những người cùng khổ này làm lụng vất vả nhưng chỉ đủ bỏ vào mồm. Đời sống thành thị tương đối còn khá, tại miền quê người dân lam lũ vật lộn với cuộc sống đắt đỏ, một hiện tượng phổ thông tại các nước kém mở mang, người nghèo ngày càng khốn khổ, người giầu ngày càng giầu thêm.
Mặc dù mức sống đã được nâng cao nhưng gần đây Thủ tướng CSVN nhìn nhận Việt Nam vẫn là một nước nghèo, thật vậy lợi tức đầu người VN nay vào khỏang 1,000 đô la một năm, trên thực tế chỉ bằng một nửa, hoặc một phần ba của các nước Phi châu như Ai cập, Lybia, Tunisie… nếu so với các nước láng giềng tại Đông Nam Á thì VN còn thua xa hơn nữa.
Nay người miền Bắc kéo vào Sài Gòn và các thành phố lớn tại miền Nam rất đông, họ là những người giầu có và quyền thế nhất Sài Gòn hiện nay, làm chủ hầu hết các nhà cửa to lớn của Sài Gòn và các nhà hàng lớn, các cơ sở thương mại, các cơ quan nhà nước… Họ là những cán bộ cao cấp và bà con thân thuộc được đưa vào đây để tranh dành hết những chức vụ béo bở, những công việc hái ra tiền. Tại các cửa hàng lớn, các cơ quan chỗ nào cũng thấy toàn là Bắc Kỳ, đó là giai cấp giầu có thống trị tại Sài Gòn hiện nay. Kẻ chiến thắng lấy đi tất cả, Winner takes it all, họ hưởng đủ tất cả lạc thú trên đời, biệt thự, xe hơi, rượu ngon, gái đẹp… không còn thiếu thứ gì.
Cho tới nay bộ mặt đổi đời của miền Nam càng lộ rõ hơn bao giờ hết bộ, kẻ thắng trận ngày càng giầu có, vơ vét, tập trung tài sản của nhân dân vào trong tay, bà con của họ cũng được chia chác những chức vụ béo bở, cơ sở làm ăn lớn tha hồ mà đớp hít… trong khi ấy người dân miền Nam, những kẻ bại trận ngày càng khốn khổ, trừ những người có thân nhân ở nước ngoài trợ giúp, đa số phải làm lụng đầu tắt mặt tối vì miếng cơm manh áo. Người miền Bắc nay đã trở thành giai cấp thống trị người miền Nam, họ tước đoạt tài sản nhà cửa của người miền Nam, đuổi người miền Nam đi các vùng kinh tế xa xôi khỉ ho cò gáy. Những kẻ bị áp bức bóc lột đành ngậm đắng nuốt cay, chịu khuất phục trước lưỡi lê và họng súng của đạo quân chiến thắng.
Đã một phần ba thế kỷ trôi qua, người miền Nam ngày nay dù là lớp người cũ hay lớp trẻ em sinh sau đẻ muộn vẫn nhìn chính quyền CS, nhìn người miền Bắc như đạo quân chiếm đóng, như bọn xâm lăng đã tước đọat tài sản, quyền sống của họ. Dù nói cùng một thứ tiếng, viết cùng một văn tự nhưng không hẳn phải là một quốc gia, thời xa xưa, Xuân thu, Chiến Quốc, thời Tam Quốc nước Tầu đã chia làm nhiều nước Tần, Sở, Yên, Ngô… và bây giờ Bắc Hàn, Nam Hàn cũng là hai quốc gia riêng biệt, châu Mỹ La Tinh cùng nói tiếng Tây Ban Nha, Trung Đông cùng nói tiêng Ả Rập nhưng đã chia làm mấy chục nước. Người miền Nam VN xa xưa không muốn thống nhất với miền Bắc cũng như Nam Hàn hiện nay không muốn thống nhất với Bắc Hàn lý do nước tân tiến sung túc không muốn mang cái gánh nặng lạc hậu trên vai.
Nay CS đưa ra luận điệu ru ngủ dân miền nam như hãy để Việt Nam Cộng Hòa lùi vào quá khứ, hãy quên đi lá cờ vàng, chúng ta hãy bắt tay nhau cùng xây dựng lại những vết thương do chiến tranh để lại, cùng nhau xoá bỏ hận thù nhưng người miền Nam lớp già cũng như lớp trẻ vẫn tiếc nhớ đất nước của họ, tiếc những cái họ đã mất từ bao năm qua:Tự do. Cái mất mát lớn nhất của người miền Nam phía dưới vĩ tuyến 17 là mất tự do, trước hết là tự do ngôn luận, thời xa xưa tại nước Việt Nam Cộng Hòa… báo chí được quyền chỉ trích sai trái của chính phủ, người dân được nói cái mình muốn nói, được biểu lộ sự phản kháng, biểu tình chống chính phủ, được thành lập đảng phái đối lập, được tự do hội họp. Người dân được quyền tự do tư tưởng, được đọc và viết điều mình muốn, sách báo không bị kiểm duyệt hoặc chỉ bị kiểm duyệt hạn chế, người dân được đọc sách báo nhập từ ngọai quốc trái với tình trạng ngày nay, sách báo hải ngọai gửi về bị vất vào thùng rác. Người dân VNCH được tự do cư trú, muốn ở đâu thì ở, muốn đi đâu thì đi nhưng nay họ phải chịu chỉ định cư trú, theo chế độ hộ khẩu, bị chính quyền địa phương giám sát, theo dõi nghiêm ngặt. Từ mấy chục năm nay quân chiếm đóng đã tước đọat hết mọi quyền tự do của người dân miền nam nước Việt.
Luật pháp. Người dân VNCH đã được luật pháp bảo vệ tài sản tính mạng, có tòa án, có luật sư bào chữa, người dân chỉ bị bắt giam tối đa 24 giờ đồng hồ nếu không có bằng cớ phạm pháp, nay họ có thể bị công an nhà nước bắt giam vì bất cứ lý do gì hoặc chỉ là tình nghi. Họ có thể bị giam giữ vô thời hạn mà không cần đưa ra tòa xét xử, phải có án, người dân có thể bị chính quyền, bị kẻ thống trị cướp đoạt đất đai tài sản mà không thưa kiện ai được. Sau 30-4-1975, trại tập trung, nhà giam mọc lên như nấm tại miền Nam, hàng trăm ngàn người bị lùa vào trai tù dưới danh nghĩa cải tạo mà không hề được xét xử, họ bị giam giữ lâu dài có người lên tới mười mấy năm trời. Sống trong xã hội áp dụng luật rừng hiện nay, người miền Nam ai cũng nơm nớp lo sợ, họ có thể bị bắt bất cứ lúc nào không có lý do, chỉ một sự tình nghi hoặc tư thù với cán bộ có thể bị giam giữ lâu dài.Đạo đức. Người dân miền Nam nay tiếc nhớ xã hội có kỷ cương đạo lý của VNCH ngày xưa, trước 1975, miền nam là một xã hội có tổ chức nghiêm chỉnh, chịu ảnh hưởng sâu xa của giáo lý Khổng Mạnh, con người có nhân phẩm, gia đình và học đường giáo dục đạo đức luân lý cho con em để trở thành con người tốt của xã hội. Nay thì khác hẳn, xã hội đương thời sô bồ, băng hoại phản đạo đức luân lý, phim ảnh khiêu dâm đồi bại lan tràn, đĩ điếm, bia ôm, đầy rẫy cả thôn quê thành thị, con gái bị bán đi làm đĩ khắp nơi. Con người ngày nay chỉ biết có đồng tiền, lửa đảo, lưu manh trộm cướp, băng đảng lộng hành, trẻ nít chửi thề tục tĩu ngay tại học đường, tham nhũng hối lộ từ trên xuống dưới, có người nói giả thử chế độ CSVN sụp đổ, người ta phải mất ít nhất là ba thế hệ mới xây dựng được xã hội lành mạnh như xưa.
Tài sản. Nhiều người mất cơ mất nghiệp, nhiều người xưa là thương gia, đại phú bị quân chiếm đóng lấy nhà tịch thu tài sản đuổi đi vùng kinh tế mới rồi trốn về Sàigòn với tấm thân tàn ma dại. Nhiều người khá giả có nhà lớn hoặc nhà mặt đường đi vượt biên không thoát bị quân chiếm đóng lấy nhà nay nghèo khốn nghèo khổ tiếc nhớ thời oanh liệt xa xưa. Những người có tài sản làm việc cho chế độ cũ phải vào trại tập trung cũng bị chính quyền “mượn nhà”ở nay tiếc nhớ thủa vàng son của mình….
Giáo dục, Y tế – Khoảng 1980, trong một phiên họp nhân viên tại bệnh viên Vũng Tầu, một chị dược sĩ gốc ngoài Bắc vào đã phát biểu:
“Chế độ Ngụy mà chúng ta đánh đổ nó nhưng nó đào tạo các chuyên viên như kỹ sư bác sĩ giỏi hơn chúng ta”
Thật vậy nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa trước 1975 đã đào tạo các chuyên viên khoa học kỹ thuật tương đương với các nước tân tiến và đã được chính phủ Pháp công nhận có giá trị ngang hàng. Văn bằng trung học VNCH đã theo đúng chương trình của người Pháp, việc thi cử rất nghiêm chỉnh, văn bằng trung học, đại học cũng đã được coi ngang hàng với văn bằng bên Pháp, việc thi cử dưới trung học nhất là thời Đệ nhất cộng hòa thập niên 60 có phần còn khó khăn hơn ở ngọai quốc. Nay người gốc miền Nam vẫn tiếc nhớ một thời giáo dục vàng son của họ vì nền giáo dục hiện nay của quân chiếm đóng đã sản xuất ra một lô những văn bằng “lèo”, thạc sĩ, tiến sĩ nhiều như lá mùa thu, các quan to Thứ trưởng, Tỉnh ủy, huyện ủy đều có thể mua bằng tiến sĩ “ma”, thạc sĩ “lèo”, nạn bằng giả bằng ma tại VN ngày nay không còn gì xa lạ. Học sinh từ tiểu học lên trung học, đại học VNCH hồi xưa đều được học miễn phí, chỉ riêng bậc trung học có thêm trường tư thu học phí, ngày nay trẻ em thất học nhiều vì không có tiền đóng học phí. Trước 1975, nhà giầu hoặc những người có tiền khi ốm đau nặng đi bệnh viện tư, người nghèo đã có nhà thương thí của chính phủ lo. Nay lấy danh nghĩa xã hội chủ nghĩa để mị dân, chính quyền CS chỉ biết thu thuế, không mảy may để tâm tới phúc lợi người dân, các bệnh viện ở Việt Nam hiện nay đòi hỏi bệnh nhân phải có tiền, không có tiền thì chịu chết, đi học, chữa bệnh phải có tiền, cái gì cũng phải mất tiền.
Bình đẳng. Mặc dù có một số khuyết điểm nhưng VNCH trước đây tương đối là một xã hội công bình, tuy có nạn bè phái nhưng người có tài đức dù thân cô thế cô vẫn có cơ hội tiến thân điển hình là Giáo sư Nguyễn Văn Bông. Xuất thân từ người con thông minh trong một gia đình nghèo tại miền quê, Bông đã phải làm lao động thêm để lo đèn sách, lớn lên anh ta xuất dương du học, làm bồi tầu, khuân vác cực nhọc rồi thành công vẻ vang, đậu tiến sĩ, thạc sĩ, làm tới chức Viện trưởng một Học viện lớn, nếu sống dưới chế độ CSVN hiện nay, tột đỉnh cuộc đời của ông ta chỉ có thể làm một thầy giáo làng quèn mà thôi.
Từ 1975 cho tới nay, sự học hành, công ăn việc làm chỉ con cái cán bộ, đảng viên hoặc những người từ miền Bắc vào mới được ưu tiên, con cháu các cựu quân nhân, viên chức chế độ cũ hoặc phó thường dân Nam bộ vẫn bị kỳ thị phân biệt đối xử nặng nề, chính quyền CS duyệt xét lý lịch đương đơn rất kỹ. Những công việc tốt, lương cao, béo bở hái ra tiền… chỉ dành cho các đảng viên hoặc họ hàng thân thuộc, những người từ miền Bắc vào Nam còn những việc xương xẩu, làm chỉ đủ bỏ vào mồm mới đến tay thành phần chế độ cũ hoặc phó thường dân Nam bộ.
Nay người dân phía dưới sông Bến Hải vẫn tiếc nhớ một thời vàng son của miền Nam nước việt nhưng cái thời ấy nay đã chết rồi, nó chỉ còn để lại một tiếng vang, vang bóng một thời. Quân chiếm đóng đã tàn nhẫn bế mạc cái thời huy hoàng ấy, mặc dù họ lớn tiếng kêu gọi xóa bỏ hận thù nhưng người miền Nam vẫn không thể quên những hành động trắng trợn của họ tại mảnh đất này.
Quân chiếm đóng có thực sự muốn xoá bỏ hận thù hay không? Họ xóa bỏ hay đào sâu thêm cái hố sâu hận thù đã vốn dĩ sâu thăm thẳm từ bao năm qua? Người Việt Hải ngoại chúng ta hòa hợp với quân chiếm đóng, đem tài nguyên tài năng về Việt Nam xây dựng quê hương hay là để củng cố thêm quyền lực và tài sản cho bọn thống trị, để họ vơ vét thêm tài sản nhân dân cho đầy túi tham và đè đầu cưỡi cổ nhân dân miền Nam thêm nhiều thế kỷ nữa? Trước mắt chúng ta thấy họ vẫn ngoan cố như tự bao giờ, trước sau như một.
Địa vị của quân chiếm đóng, của bọn thống trị vẫn phải được củng cố vững mạnh hơn bao giờ hết bằng lưỡi lê và họng súng.
Trọng Đạt
TÊN NẰM VÙNG NGUYỄN VĂN TUẤN (Sydney) NẦY ĂN PHÂN TƯƠI CỦA VIỆT CỘNG NGẬP MẶT - NAY LẠI ỠM Ờ CHÊ "VỆ SINH CỦA VẸM" LÀ NÀM SAO ĐÂY ???
Vấn đề du lịch VIET NAM
Nguyễn Văn Tuấn (Viện Nghiên cứu Y khoa Garvan, Sydney, Úc)
Theo một thống kê thăm dò ý kiến những du khách đến Việt Nam thì có đến trên 70% những người hỏi trả lời rằng họ sẽ không quay lại Việt Nam một lần nữa. Tôi gọi đó là hiện tượng "một đi không trở lại".Một câu hỏi vẫn ám ảnh tôi là tại sao có hiện tượng này, trong khi đất nước này có nhiều cảnh đẹp và con người nói chung là hiếu khách và cũng dễ mến. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình đi du lịch ở trong nước, vì đơn giản là mỗi lần về Việt Nam là một chuyến về quê thăm nhà và bà con. Nhưng có cơ hội đi đây đi đó, Tôi cũng quan sát được đôi điều thú vị, ít ra là có thể trả lời cho câu hỏi tại sao có hiện tượng "một đi không trở lại".
Vấn đề sản phẩm du lịch
Việt Nam có nhiều cảnh đẹp, nhưng chúng ta chưa biết tận dụng thế mạnh này. Chúng ta còn nhiều bãi biển có thể nói là đẹp chẳng thua bãi biển nào trên thế giới.
Chẳng hạn như bãi biển Nha Trang, chỉ có thể mô tả là quá đẹp và lại rất dài (khoảng 9 km).
Phú Quốc cũng có một số bãi biển đẹp hoang sơ đến mê hồn.Hôm tôi ghé khu Mũi Dương (Phú Quốc), với những hàng dương thẳng tắp và cát trắng đó là một nơi hết sức lý tưởng để nghỉ mát và tắm biển. So với các nơi khác trên thế giới mà tôi đã từng đi qua, những bãi biển của ta có thể nói là đẹp hơn nhiều. Chẳng hạn như bãi biển Gold Coast nổi tiếng của Úc chẳng là cái thá gì của bãi biển Nha Trang! Thế những Gold Coast được quảng cáo rất hay, và được gìn giữ rất cẩn thận nên không có ô nhiễm như các bãi biển ở nước ta. Điều đáng buồn nhất là hầu hết những thắng cảnh nước ta đang bị ô nhiễm trầm trọng, và đây có thể là một "downfall" của Việt Nam.
Ở Nha Trang, đi trên cáp treo nhìn xuống biển mà thấy đau nhói vì rác rưởi mênh mông.
Ở Phú Quốc ở những bãi biển đẹp tuyệt vời mà nhìn thì mắt bị đau vì những bãi rác khổng lồ.
Có những nơi mang tiếng là khu di tích lịch sử cấp nhà nước mà việc bảo tồn thì chẳng ra gì. Tháp Bánh Ít (xây từ thời cuối thế kỉ 11 ở Qui Nhơn), được công nhận di tích lịch sử quốc gia tháng 12/1982 mà rác vỏ cam quít ngập đầy trong tháp! Nhìn vào cách trùng tu tháp này Tôi chỉ biết lắc đầu dơ tay lên trời cho sự dốt nát của người làm công việc trùng tu.Thuở đời nay, bên cạnh những viên gạch có độ tuổi hàng ngàn năm được hun đúc và xây rất nghệ thuật, người ta trát vào đó những viên gạch dỏm và… xi măng. Trông nó thô kệch làm sao. Tôi thật không hiểu nổi tại sao lại có cách làm vô văn hóa như thế, và tại sao mấy ông quan văn hóa lại để tình trạng này xảy ra. Còn ở dinh Độc Lập (nay là dinh Thống Nhất) thì bị xuống cấp nghiêm trọng. Phòng ốc loang lổ, dơ bẩn, rồi lại có những cái lô-cốt có lẽ tồn tại từ thời bao cấp của những người bộ-đội từ Bắc mới vào Nam xây để trồng rau để "cải thiện đời sống" vẫn còn nằm chình ình phía sau dinh, trông rất phản cảm. Còn phía trong, những toilet (ôi thôi ! những toilet) ở đây không được tu sửa nên bước vào phòng là mùi hôi thối nồng nặc. Ấy thế mà người ta tổ chức hội nghị khoa học quốc tế ở đây mới chết người chứ ! Ở những nơi này, người ta đều thu phí vào nhưng chẳng biết số tiền đó được sử dụng cho việc gì, chắc chắn không phải cho việc bảo trì rồi.
Đó là chưa kể đến đội quân chèo kéo du khách lúc nào cũng bu quanh họ làm họ hết hồn hết vía. Thật ra, chẳng đâu xa, ngay phía ngoài những khách sạn 5 sao sang trọng, mỗi khi khách bước ra là bị đội quân này vây đến nỗi có khách dơ tay lắc đầu than trời. Những người buôn gánh bán bưng này không còn thi vị như trước nữa, mà họ đã trở thành một lực lượng hung-hãn có thể bóp méo hình ảnh một nước Việt Nam thân-thiệnThật ra, phần lớn lực lượng chèo kéo này là người từ "miền ngoài" (Thanh Hóa, Nghệ An Hà Tĩnh, v.v…) vào, chứ không hẳn là người miền Nam.Nhìn thấy những cảnh này, Tôi - một người Việt- thấy rất xấu hổ cho cái văn hóa đặc thù đó. Tôi sẽ không trách các du khách đó nếu họ nói "Tôi sẽ không bao giờ quay lại xứ sở này". Dịch vụ nghèo nàn và kém Dịch vụ du lịch ở Việt Nam nếu đem so với Thái Lan thì còn kém quá xa. Ngoại trừ một số công ti du lịch lớn, đại đa số các công ti du-lịch trung và nhỏ thì chưa có những hướng dẫn viên chuyên nghiệp, am hiểu lịch sử và tình hình đại phương để thuyết-phục khách du lịch. Ở những nơi có nhiều thắng cảnh như Phú Quốc, còn thiếu rất nhiều nhân viên du-lịch có khả năng hướng dẫn du khách.. Nhiều khi tôi hỏi những em làm hướng dẫn ở địa phương, các em ấy chỉ nói "không biết" và kèm theo một… Nụ cười! Hôm ở Qui Nhơn, Tôi ghé thăm khu bảo tàng Quang Trung và nghe một cô hướng dẫn thuyết trình về những trận đánh gắn liền với tên tuổi của vua Quang Trung mà không biết nên cười hay khóc.
Tôi nghĩ Em nhầm lẫn giữa tuyên truyền và hướng dẫn du khách, nên những lời nói và cách nói của em biến em thành một cái loa tuyên truyền rất… khôi hài. Một vấn đề nổi cộm ở Việt Nam là vệ sinh.
Ghé qua bất cứ khu du lịch nào, dù là những khu nổi tiếng "danh lam thắng cảnh", cái nỗi kinh hoàng nhất với du-khách là nhà vệ sinh. Hình sau đây cho thấy giữa một khu bảo tàng Quang Trung được xây khá hoành tráng mà nhà vệ sinh thì kinh khủng và tôi dám chắc rằng chẳng có du khách nào dám vào đó. Thật ra, chẳng cần đi đâu xa, du khách chỉ cần ghé qua cái toilet của nhà ga sân bay Phú Bài (Huế) hay sân bay Cam Ranh (Nha Trang), thậm chí nhà ga sân bay nội địa Tân Sơn Nhất thì sẽ thấy ngay người Việt Nam nói chung không quan tâm đến vệ sinh cá nhân. Ở những nơi ..hãy tạm cho là "văn minh" này, tôi thấy những cái toilet cũ kĩ, dơ bẩn, nhếch nhúa, và có khi được thiết kế một cách rất… ngu xuẩn.
Ngu xuẩn như thế nào?
Chẳng hạn như ở nhà ga sân bay Phú Bài, người ta thiết kế cái toilet đi tiểu chắc là cho những người đàn ông cao 2m trở lên, hay như cái cầu toilet mà nếu đóng cửa thì người ngoài vẫn có thể nhìn vào thấy mồn một !
Hay như ở nhà ga sân bay nội địa Tân Sơn Nhất, nơi tập trung nhiều chuyến bay hàng ngày, mà chỉ có một toilet, đến nỗi khi mỗi chuyến bay là có một hàng người dài chờ đi toilet!
Thật khó mà tưởng tượng nổi tại sao một đất nước đang đổi mới lại có những người thiết kế những thứ toilet quái đản như thế hay những cái đầu quản lí với một cái toilet! Nói đến vệ sinh cá nhân làm Tôi nhớ đến chuyện…giấy.
Những ngày lưu lại thành phố Qui Nhơn tôi ở trong khách sạn Hải Âu...theo quảng cáo và chứng nhận của Tổng cục Du lịch thì khách sạn này có hạng 4 sao tức là thuộc vào hạng khách sạn cao cấp: khách sạn được xây gần bờ biển, và người thiết kế khách sạn phải nói là giỏi, vì ở bất cứ phòng nào, khách vẫn có thể nhìn ra biển, đều có thể mục kích cảnh núi rừng hùng vĩ và đều có thể nhìn xuống thấy toàn bộ cảnh quan của thành phố, phòng ốc cũng sạch sẽ, hiện đại, được trang bị hệ thống internet và wifi tuyệt vời, chắc chắn là hơn những khách sạn 5 sao mà tôi từng ở Hà Nội và Sài Gòn, hay các thành phố lớn như Montréal, Los Angeles, San Francisco, New York, Florence, v...v....
Nhưng nếu có một khách sạn nào mà du khách không muốn quay lại ở thì Hải Âu là một khách sạn như thế. Phòng ốc tuy rất tuyệt vời, nhưng phần lớn đều hôi thối !! Nói chính xác hơn là hôi thối mùi thuốc lá. Có lẽ vì khách sạn cho phép khách hút thuốc lá trong phòng, nên vào phòng nào cũng hôi mùi thuốc lá không chịu được. Chỉ trong vòng vài phút mà tôi phải thay đổi đến 4 phòng để có một phòng có thể tạm sống được. Tôi góp ý cho mấy người làm quản lí, nhưng nhìn qua thái độ của họ tôi không hi vọng gì họ sẽ thay đổi. Điều đáng nói nữa là khách sạn 4 sao nhưng trong phòng không có đến một cái cơ bản nhất của khách: đó là giấy serviette (napkin??).
Tôi hỏi thì người ta trả lời là khách sạn không có chính sách cung cấp hộp giấy trong phòng; muốn thì phải mua. Trời! mới nghe qua, tôi tưởng mình nghe lầm.
Khách sạn 4 sao gì mà không có giấy ??? Họ cho biết nếu cung cấp hộp giấy trong phòng thì khách sẽ ăn cắp hết. À, thì ra họ sợ khách ăn cắp giấy, nên làm khổ du khách. Đây có lẽ là một lối suy nghĩ nhỏ mọn, chỉ vì tiết kiệm vài ba ngàn đồng mà họ bỏ qua cái lớn hơn: đó là thu hút khách. Thực khách ở những nhà hàng Việt Nam đều quen với tình trạng không có giấy serviette. Buồn cười nhất và có lẽ tục-tĩu nhất là trong các nhà hàng hạng trung, người ta sử dụng giấy đi cầu để … lau miệng và lau tay. Còn những nhà hàng hạng "bình dân", người ta cắt những mảnh giấy báo thành những mảnh vuông nhỏ khoảng 3 x 3 cm để làm giấy... Có nơi thì cung cấp những cái khăn lạnh (và dĩ nhiên là tính tiền), nhưng những ai có kinh nghiệm thì không dám sử dụng mấy cái khăn này vì chúng hàm chứa hàng triệu vi khuẩn gây bệnh trong đó. Theo báo chí phản ảnh thì mấy khăn lạnh này được "tái sinh" bằng một công nghệ kinh khủng: sau khi dùng xong, người ta tẩy và thấm nước qua loa rồi xịt vào đó những loại dầu thơm rẻ tiền của Trung Quốc, và vô bao rồi đem đi giao cho các nhà hàng. Do đó, tôi không ngạc nhiên chút nào khi mở ra thì thấy khăn vẫn còn những vết dơ bẩn hiển hiện trong khăn! Thật là kinh khủng! Người ta chỉ vì lợi nhuận mà làm bất cứ chuyện gì, kể cả chuyện lây bệnh ? Cái gì cũng giả... Nạn làm giả ở VN đã và đang làm cho hình ảnh nước ta đã méo mó càng xấu xí hơn. Có thể nói ở Việt Nam bây giờ cái gì cũng có đồ giả, đồ dỏm. Quần áo, đồng hồ, máy móc, vật dụng gia đình, rượu bia, thức ăn,v.v…đều có thể giả và du khách có khi phải trả cái giá đắt cho sự giả tạo này. Chẳng riêng gì du khách, ngay cả người dân trong nước cũng thiếu tin tưởng vào hàng hóa "Made in Vietnam". Nạn làm đồ giả ở nước ta đang trở thành một quốc nạn. Kinh nghiệm cá nhân của tôi có lẽ là một bài học ? Trên đường từ Kiên Giang về TP/HCM, tôi và anh bạn ghé vào một quán ăn vừa giải lao vừa nhâm nhi, tôi kêu hai chai bia "Ken", thì thằng em dơ tay ngăn lại ngay. Tôi ngạc nhiên hỏi tại sao thì nó giải thích: coi chừng bia giả. Trời, bia mà giả à ? Nó giải thích rằng trong thời gian gần đây bia Heineken do bán quá chạy nên bị giả nhiều, nhất là bia chai vì chai dễ giả hơn là bia lon. Hễ bất cứ cái gì có vẻ nổi tiếng trên thị trường thì có đồ giả hay đồ nhái ngay. Hôm ở Qui Nhơn, hai lần đi mua pin để vào máy chụp hình là hai lần bị pin giả. Pin cũng được đóng hộp và bao bì rất "xịn", nhưng chụp chưa đầy 5 tấm hình thì … hết ... pin. Tôi đã phải trả 30.000 đồng cho 8 cục pin như thế. Tiền thì tốn chẳng bao nhiêu, nhưng giận nhất là đứng trước một cảnh đẹp, ưng ý mình, mà đành bó tay vì máy nói "battery empty" (hết pin) để ghi lại. Có khi tôi muốn thốt lên lời chửi thề cho hả dạ, nhưng nghĩ lại thì biết chửi ai đây ? Chửi cái văn hóa dỏm, cái văn hóa lường gạt của dân mình ư ? Đành phải ngậm miệng và bấm bụng chịu đau thôi..
Giá cả quá đắt...
Tôi đã nói qua những dịch vụ kém cỏi của du lịch Việt Nam, nhưng có cái làm chùn bước du khách nhất là giá cả quá đắt đỏ. Khách sạn ỡ Việt Nam bây giờ, dù là khách sạn không sao, giá vẫn 40-50 USD/phòng. Khách sạn 3 sao trở lên thì giá tuy còn quá rẻ so với các khách sạn cùng hạng ở Tây phương, nhưng lại khá đắt so với các khách sạn trong vùng Đông Nam Á. Với những dịch vụ nghèo nàn như ở nước ta thì tôi nghĩ sẽ không khó cho du khách khi họ chọn đi Thái Lan và Mã Lai vì ở những nơi này giá cả còn rẻ (hơn Việt Nam) mà dịch vụ thì lại tốt hơn gấp mấy lần.. Có một hiện tượng ở những tỉnh lẻ là người ta hay "chém" du khách và Việt kiều. Một hôm, tôi và một người bà con vào quán Bảy Mẫu trên đường Xuân Diệu, Thanh- Pho Qui Nhơn... quán ăn thuộc loại bình dân, chứ chẳng phải sang trọng gì, nhưng vì nằm gần biển nên tôi muốn ngồi đó mà ngắm biển cho vui mắt. Tôi gọi 1 con cá lớn bằng gang tay, nửa con gà luộc, và 4 lon bia "Ken". Đến khi gọi tính tiền, tôi thấy con số tròn trĩnh 300.000 đồng. Nhìn qua thì tôi biết mình bị "chém", nhưng tôi làm bộ hỏi: con số 300 ngàn tròn quá hả em ? Người tính tiền là một em bé trai khoảng 19 tuổi gì đó cười mà không nói gì trước câu bình phẩm của tôi. Nhưng tôi vẫn vui vẻ trả, cho dù người bà con muốn cãi cọ và "kiếm chuyện" vì anh ấy là dân địa phương và thấy giá bất hợp lí. Tưởng bị chém ở quán là xong, ai dè lên xe taxi lại bị chém tiếp: từ quán Bảy Mẫu đến Khách sạn Hải Âu chỉ khoảng 2 hay cao lắm là 3 cây số, và vì đêm đó (28/12, khoảng 10 pm) Việt Nam thắng Thái Lan nên để an toàn kêu taxi đi về khách sạn. Chiếc taxi của hãng Mai Linh (rất tiếc là tôi quên số) đi đến đường Nguyễn Tất Thành thì không đi thêm được nữa vì quá đông người và xe gắn máy tôi đành bảo anh tài xế cho tôi xuống xe cuốc bộ khoảng 500 thước gì đó. Nhìn đồng hồ tôi thấy 30 ngàn đồng! Tôi biết mình bị chém, vì quãng đường đó chỉ tốn 15 ngàn là cùng. Thôi thì đêm nay vui nên mình có thể cho anh ta thêm chục ngàn cũng chẳng sao. Nghĩ thế tôi vui vẻ trả tiền...nhưng vì ban đêm và tôi tin anh ta, nên cầm tiền thối, tôi không để ý là anh ta lấy bao nhiêu ? Đến khi về khách sạn thì thấy anh ta lấy đến 50 ngàn đồng! Thế là bị chém đến 3 lần... Cũng là một chuyến đi đáng nhớ đời. Có khi họ "chém" trước mặt mình chứ chẳng lén lút gì. Chẳng hạn như hôm đi thăm khu du lịch sinh thái Hàm-Hô (Bình Định). Ông anh tôi (người địa phương) vào mua vé, mỗi vé giá 12 ngàn đồng. Nhưng đến khi cầm vé thì thấy trên giấy ghi là 10 ngàn đồng, anh tôi bèn hỏi tại sao thêm 2 ngàn đồng ? Người bán vé thản nhiên nói vì phải thêm phần bảo hiểm ! Hỏi bảo hiểm gì thì anh chàng bán vé không trả lời được và bắt đầu nói ngọng. Tôi nói với ông anh "Thôi, cãi cọ làm gì với 2 ngàn đồng, mình bỏ qua cho chuyến đi được vui". Ông anh tôi còn ấm ức nói : "Làm ăn kiểu này thì mai mốt ai dám vô đây ?" Đúng, tôi cũng nghĩ như anh, với cách làm tiền trắng trợn như thế thì du-khách có thể mỉm cười cho ăn, nhưng Họ sẽ không quay lại một lần nữa.
Cuối năm 2008 ngành du lịch đang than vản vì du khách đến Việt Nam giảm so với năm ngoái. Thật vậy, nhiều khách sạn tôi ở qua đều than trời về tình trạng phòng trống, không có người thuê. Cũng may mà có khách Việt kiều về thăm quê, chứ nếu nguồn khách này giảm nữa thì quả là một thất bại. Nói gì thì nói, tình trạng "một đi không trở lại" là một xu hướng hết sức đáng ngại. Các giới chức đang bàn kế hoạch để thu hút du khách trở lại Việt Nam. Theo tôi có lẽ hơi muộn. Nhưng muộn còn hơn không. Tôi nghĩ du khách có thể quay lại Việt Nam nếu ngành du lịch chấn chỉnh lại dịch vụ, xóa bỏ nạn chèo kéo du-khách, điều chỉnh giá cả cho hợp lí, và một điều không thể thiếu được: Do la Vệ-Sinh. Nguyễn Văn Tuấn (Sydney Australia)
TẠI SAO THỜI NÀO CŨNG CÓMỘT SỐ NGƯỜI TRÍ THỨC BƯNG BÔ CHO VIỆT CỘNG? Lê Duy San
Muà xuân hoa nở muôn mầu Còn người trí thức ... đếm đầu ngón tay (HSG)
Trí thức, hiểu theo nghĩa thông thường của người bình dân, là người học cao, hiểu rộng, biết nhiều. Bởi vậy những người có bằng cấp cao, ít nhất từ bậc Cử Nhân trở lên hoặc các học gỉa, đều được liệt vào thành phần trí thức (1). Vì học cao, nên người trí thức thường được đảm trách những chức vụ thuộc hàng lãnh đạo. Vì thế họ thường mắc bệnh tự cao, tự đại, tự kiêu, tự phụ, coi thường người khác, nhất là những người không có bằng cấp bằng mình. Thực ra con người đáng khinh hay đáng trọng không phải là ở bằng cấp thấp hay cao, mà là ở phẩm cách (dignity) của người ấy thế nào, cao hay thấp, có đáng kính trọng hay không. Không thiếu gì nhưng ông trí thức bằng cấp rất cao, nhưng phẩm cách không có, tính tình hèn nhát, ích kỷ, làm gì cũng chỉ sợ hại đến thân trừ phi có danh, có lợi. I/ Theo Việt Cộng vì yêu nước .
Vào thập niên 1940, dưới thời Pháp thuộc, chưa có danh từ Việt Cộng mà chỉ có danh từ Việt Minh. Việt Minh hay Mặt Trận Việt Minh là mấy chữ viết tắt của Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội cũng như Việt Nam Quốc Dân Đảng gọi tắt là Việt Quốc, Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội gọi tắt và Việt Cách. Mặt trận Việt Minh được Hồ Chí Minh thành lập vào tháng 5/1941 mà thành phần đều là đảng viên đảng Cộng Sản VN sau khi Đảng Cộng Sản Việt Nam chịu áp lực của Cộng Sản Nga phải đổi tên thành Đảng Cộng Sản Đông Dương vào tháng 10/1930. Sau khi Nhật đầu hàng và Việt Minh cướp được chính quyền từ chính phủ quốc gia Trần Trọng Kim vào ngày 19/8/1945, để lấy lòng và cũng để lừa gạt các đảng phái quốc gia, đảng Cộng Sản Đông Dương tức đảng Cộng Sản Việt Nam (2) đổi tên là Đảng Lao Động tức đảng Cộng Sản trá hình vào tháng 11/1945. Lúc đầu 2 chữ Việt Minh không có nghĩa xấu. Nó chỉ là hai chử viết tắt của bẩy chữ Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội, một mặt trận do Cộng Sản Việt Nam dựng lên nhưng nhiều người quốc gia không biết nên đã tham gia. Và một chính phủ liên hiệp đầu tiên đã được thành lập vào ngày 2/3/46 mà ông Hồ Chí Minh là Chủ Tịch và cụ Nguyễn Hải Thần (lãnh tụ Việt Cách) là Phó Chủ Tịch. Chính vì vậy mà khi chiến tranh Việt Pháp bùng nổ vào ngày 19/12/1946, rất nhiều thành phần trí thức và tiểu tư sản đã đi theo mặt trận này trong đó có Luât Sư Nguyễn Mạnh Tường, Bác Sĩ Đặng Văn Ngữ, Học Giả Đào Duy Anh, Giáo Sư Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Hà v.v…để kháng chiến chống Pháp.Nhưng dần dần chúng (Việt Minh) tìm cách loại trừ những thành phần quốc gia và để lộ nguyên hình là Cộng Sản nên nhiều người quốc gia đã phải trốn về Hà Nội tạm thời cộng tác với người Pháp để chống lại Việt Minh. Vì thế những người quốc gia này bị mang tiếng xấu là theo Pháp chống lại nhân dân. Thực ra thì bọn chúng còn tệ hơn vì chúng đã theo Nga, theo Tầu để để đưa cả dân tộc vào vòng nô lệ.
Sau hiệp định Geneve 1954 chia cắt đất nước, bắc vĩ tuyến 17 thuộc chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà tức Việt Minh, nam vĩ tuyến 17 thuộc chính phủ quốc gia Việt Nam (lúc đó chính phủ quốc gia Việt Nam còn nằm trong khối Liên Hiệp Pháp tức vẫn còn lệ thuộc Pháp). Những người theo Việt Minh tại miền Nam vẫn còn tin tưởng Việt Minh là người yêu nước và vẫn chưa biết rõ Việt Minh là Cộng Sản nên đã theo lời dụ dỗ của Việt Minh tập kết ra Bắc. Còn thành phần cộng sản chính hiệu được Việt Minh (tức Cộng Sản) gài ở lại để bí mật hoạt động phá hoại miền Nam sau này. Khi chính phủ miền Nam Ngô Đình Diệm truất phế Hoàng Đế Bảo Đại, thành lập nền đệ nhất Công Hoà Việt Nam và thoát ra khỏi vòng lệ thuộc người Pháp, chính phủ Việt Nam Cộng Hoà phát động phong trào tố Cộng, thì hai chữ Việt Minh không còn được dùng nữa mà thay vào đó hai chữ Việt Cộng để chỉ thẳng bọn Cộng Sản Việt Nam đang nằm vùng và hoạt động tại miền Nam cũng như bọn Cộng Sản Hà Nội đang cai trị miền Bắc để chỉ bọn người độc ác, giết hại dân lành, nhất là trong cuộc cải cách ruộng đất xẩy ra vào những năm 1953, 1954, 1955 và 1956 tại miền Bắc, và luôn luôn ăn gian, nói dối?
II/ Theo Việt Cộng vì bất mãn và chưa rõ chế độ Cộng sản thế nào. Sau năm 1954, có thể nói hầu hết người dân miền Nam đều biết chính phủ miền Bắc theo Cộng Sản. Nhưng vì sự bưng bít của chế độ Cộng Sản miền Bắc nên hầu hết chỉ biết chủ nghĩa Cộng Sản qua sách vở và vẫn nghĩ rằng đó là một chủ nghĩa tốt đẹp. Do đó khi thấy chế độ Cộng Hoà Việt Nam tại miền Nam hạn chế một số quyền tự do để đối phó với sự phá hoại của bọn Việt Cộng nằm vùng thì một số trí thức cho là độc tài, là phản dân chủ. Một số trí thức khác, vì không được ăn trên, ngồi trốc thì bất mãn, chống đối. Lợi dụng tình trạng này, bọn Việt Cộng miền Bắc đã lập ra Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam vào năm 1960 để thâu nạp bọn trí thức bất mãn nhưng hám danh, hám lợi này. Trong số bọn trí thức bất mãn nhưng hám danh này chúng ta thấy có Huỳnh Tấn Phát, Trịnh Đình Thảo, Nguyễn Hữu Thọ, Dương Quỳnh Hoa, Trương Như Tảng, Tôn Thất Dương Kỵ v.v…Còn một số khác thì khôn hơn, tuy thích Việt Cộng, nhưng không dám đi theo. Chúng vẫn ăn cơm quốc gia, nhưng lại chỉ trích chế độ miền Nam. Đó là bọn mang danh thành phần thứ ba như Trần Ngọc Liễng, Lý Qúy Chung, Nguyễn Hữu Chung, Lý Chánh Trung, Dương Văn Ba, Ngô Công Đức v.v… Bọn này cũng hám danh, ngây thơ về chính trị, nhưng lại thích làm chính trị và rất hèn. Sống dưới chế độ có tự do, dân chủ như chế độ Cộng Hoà Việt Nam, thì lợi dụng tự do dân chủ để chống đối. Nhưng khi sống dưới chế độ độc tài Cộng Sản thì im hơi, lặng tiếng, không dám chống đối lấy nửa lời.
III/ Theo Việt Cộng vì hám danh, hám lợi Sau 30 tháng 4 năm 1975, và nhất là sau khi Nga và các nước Đông Âu theo chế độ Cộng Sản xụp đổ, có thể nói là không còn ai tin tưởng ở chế độ Cộng Sản nữa, kể cả bọn Cộng Sản.Một người dân Saigon, anh Nguyễn Quốc Chánh đã làm một bài thơ nhan đề “Quê Hương và Chủ Nghĩa” có những câu như sau: Chủ nghiã dạy em, thù hận hờn cămChủ nghiã dạy em, độc ác bất nhânChủ nghiã dạy em, lọc lừa xảo tráChủ nghiã dạy em, dối gian trăm ngả
Chủ nghiã dạy em, bội phản vong ânChủ nghiã dạy em, giết chết lương tâmChủ nghiã dạy em, vô thần đấu tốChủ nghiã mù, rước voi dày mả Tổ
Chủ nghiã ngu, thờ đồ tể ngoại bangChủ nghiã bưng bô, xây dựng thiên đàngChủ nghiã lừa em, những con bò sữaChủ nghiã bất lương, ma cô nhà chứa
Chủ nghiã tú bà, dụ dỗ thơ ngâyChủ nghiã cò mồi, vơ vét luôn tayChủ nghiã cai thầu, bán buôn Tổ-QuốcChủ nghiã lưỡi câu, móc mồi dân tộc
Chủ nghĩa bịp lừa, bánh vẽ tự doChủ nghĩa cá ươn, tư tưởng vong nôChủ nghĩa chết đi, Quê Hương vẫn sống
Vâng, Chủ nghĩa chết đi, nhưng Quê Hương vẫn sống. Không những vẫn sống mà còn sẽ sống oai hùng, sống vinh quang chứ không phải sống nhục nhã như bây giờ. Chủ nghĩa nào vậy ? Xin thưa đó là Chủ Nghĩa Cộng Sản. Chính vì thế mà 4 nước còn lại theo chế độ Cộng Sản là Trung Hoa, Việt Nam, Bắc Hàn và Cu Ba thì hai nước lớn nhất là Trung Hoa và Việt Nam đã phải từ bỏ nền kinh tế chỉ huy (nền tảng của chủ nghĩa Cộng Sản) để chuyển sang nền kinh tế thị trường tức nền kinh tế của tư bản chủ nghĩa để sống còn. Vậy mà vẫn có một số trí thức Việt Nam thích Việt Cộng là tại sao? Xin thưa đó chỉ vì hai chữ LỢI và DANH. Đây là bọn người vô liêm sỉ, không đáng mang danh là trí thức. Chúng là một bọn hèn nhát. Khi thấy khổ và biết không thể làm ăn được gì dưới chế độ Cộng Sản thì co giò chạy trước. Nay thấy bọn Việt Cộng nới lỏng một chút, cho phép làm ăn hoặc bố thí cho một chút danh hão như làm giáo sư đại học không lương, cố vấn không lợi là tâng bốc chúng, hoan hô chúng không biết ngượng miệng. Chính bọn trí thức này làm cho người trí thức bị khinh khi bỉ lây. Chính bọn trí thức này làm cho Mao Trạch Đông coi thường và đánh gía trí thức không bằng cục phân.
Tóm lại, ngày nay, chẳng ai còn coi chủ nghĩa cộng sản là lý tưởng, chế độ cộng sản là tốt đẹp, ngay cả một người bình thường chứ đừng nói là người có học thức cao. Nhưng giới nào cũng vậy, luôn luôn có một số người vì lợi mà quên hết cả nghĩa lễ liêm sỉ. Giới trí thức cũng vậy, cũng có một số người, không những hám lợi mà còn hám cả danh nên cũng quên hết cả nghĩa lễ liêm sỉ để tâng bốc Việt Cộng chứ thực tâm chúng cũng chẳng ưa gì Việt Cộng. Chẳng qua cũng chỉ là lợi dụng nhau mà thôi. Ngày xưa còn có người vì không hiểu chủ nghĩa Cộng Sản, vì lòng yêu nước, dám bỏ cuộc sống sung sướng ở ngoại quốc về nước theo Việt Minh để chiến đấu chống Pháp. Còn ngày nay thử hỏi có ai không hiểu chủ nghĩa Cộng Sản, có ai tin bọn Việt Cộng yêu nước mà bỏ nghề nghiệp tốt đẹp, cuộc sống yên vui ở ngoại quốc để về nước phục vụ cho chúng để mang tiếng là đồng lõa với bọn bán nước, phản bội tổ quốc? Hay vẫn chỉ có bọn trí thức thân Cộng dung cái miệng tung hô để mong kiếm chút cơm thừa, canh cặn, chút danh hão, nhưnh vẫn sinh sống ở ngoại quốc?
Bọn Việt Cộng cũng không phải là không biết. Nhưng lợi dụng được chút nào thì chúng vẫn lợi dụng. Kẻ nào ngu dốt muốn đút đầu vào rọ thì ráng mà chịu. Để kết thúc cho bài này, xin mượn mấy câu thơ sau của Trần Chiêu Yên: Trí Thức Ngưu Đầu Khốn thay cho lũ đại ma đầu Háo lợi cầu vinh, rõ bọ sâu Đón gió trở cờ mơ bổng lộc Nằm vùng phản quốc mộng công hầu Rợ hồ mấy thuở dung hòa nhỉ Đảng cộng bao giờ thay đổi đâu ?! Trí thức tham danh thành tặc tử Ngưu đầu há dể giấu đầu trâu !
30/4/10
Chú thích:(1) Thực ra một người được gọi là trí thức không những cần phải có học vấn cao, có phẩm cách nghĩa là phải biết giữ nghĩa lễ liêm sỉ mà còn phải có lý tưởng.(2) Đảng Cộng Sản VN được Hồ Chi Minh thành lập vào tháng 2/1930.Theo Bách Khoa Toàn Thư Wikipedia thì mặt trận Việt Minh được thành lập vào ngày 19/5/41 bởi Nguyễn Ái Quốc tức Hồ Chí Minh. Nhưng trên thực tế, người ta chỉ biết tới hai chữ Việt Minh từ sau ngày Nhật đầu hàng tức sau ngày 15/8/1
Nhìn vào cái Huy Hiệu nầy cũng thấy NGÔI SAO MÀU VÀNG , chứ không phải màu trắng ??? - Hình như Ông KHÔI không giải thích sao lại chọn NỀN MÀU ĐỎ ??? Ý nghĩa gì về màu đỏ dùng làm nền cho NGÔI SAO TRẮNG ??? Thời VNCH chúng ta rất cẩn thận về màu đỏ, nhưng sao lại chọn MÀU ĐỎ làm nền cho ngôi sao rất dễ bị xuyên tạc ??? Âu đó cũng là cái ĐIỀM XUI cho đến hiện tại vẫn chưa hết ???!!!./- mt68NT1 Trần Kim Khôi
Vài nét về Trường Đại Học CTCT/ Đà Lạt
I.- CẤU TẠO VÀ HÌNH DẠNG:
Huy hiệu của Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt có hình cái khiên/cái mộc (Écu, shield) thẳng đứng, đáy ở trên, đỉnh ở dưới. Có tỷ lệ là chiều rộng bằng 2/3 chiều cao.
Nền của huy hiệu màu đỏ tươi. Trong lòng huy hiệu là một hình lục giác đều được cấu tạo thành một hình có 6 mũi tên, đỉnh tù, hướng đều ra chung quanh. Mỗi mũi tên được chia làm 2 phần đều đặn có màu trắng và màu xanh đậm. Bên trong hình lục giác nầy lại có một hình lục giác nhỏ hơn, nền màu đỏ tươi. Trong hình lục giác có hình một quyển sách đang mở, một thanh kiếm gác chéo trên quyển sách, mũi kiếm hướng về phía trên, bên trái, chuôi kiếm gác trên góc phải phía dưới của quyển sách. Phía trên cao về hướng đỉnh của quyển sách là một ngôi sao nhỏ có 5 cánh, đỉnh hướng lên trên, nằm trên đường thẳng tưởng tượng kéo dài từ đường gáy của quyển sách. Quyển sách, cây kiếm và ngôi sao 5 cánh đều có màu trắng.
Lồng phía sau 2 hình lục giác đều được mô tả trên đây là một cây đuốc màu vàng đang cháy sáng, theo thế thẳng đứng, ngọn lửa ở phía trên, thân cây đuốc tạo thành đường trung tuyến của cái khiên.
II.-Ý NGHĨA:
<!--[if !supportLists]--> - Màu ĐỎ TƯƠI làm nền cho huy hiệu tượng trưng cho dòng máu Lạc Hồng đang chảy trong huyết quản nhân dân Việt Nam. Màu đỏ tươi cũng là biểu tượng của bầu nhiệt huyết của lớp nam nữ thanh niên Việt Nam quyết đem máu xương để bảo vệ và tô bồi dải giang sơn gấm vóc hình chữ S mà tiền nhân đã dày công gầy dựng và bảo vệ. Ngoài ra, theo ngũ hành, màu đỏ tuợng trưng cho hành Hỏa, được biểu thị là phương Nam, nơi dân tộc Việt Nam đang hùng cứ.
<!--[if !supportLists]-->- CÂY ĐUỐC đang cháy rực sáng mang ý nghĩa là vật soi đường dẫn lối để dân tộc tiến về phía trước trong tinh thần chinh phục kẻ thù, khắc phục mọi khó khăn để xây dựng một đất nuớc Việt Nam Hùng cường, Giàu mạnh và Văn minh, Tiến bộ.
<!--[if !supportLists]-->- SÁU MŨI TÊN liên kết chặc chẽ với nhau theo hình Lục giác đều tượng trưng cho LỤC ĐẠI CHIẾN, đó là: TƯ TUỞNG CHIẾN, TỔ CHỨC CHIẾN, TÂM LÝ CHIẾN, TÌNH BÁO CHIẾN, MƯU LƯỢC CHIẾN và QUẦN CHÚNG CHIẾN. Đây là một quan niệm mới mẻ về chiến tranh, vì không chỉ đặt nặng về mặt Quân sự như trong quan niện chiến tranh cổ điển mà biết phối hợp một cách hợp lý giữa các yếu tố Quân sự, Chính trị và Tinh thần để thích ứng với hình thức “chiến tranh nhân dân” do Trung cộng chủ xuớng, được Việt cộng áp dụng trong cuộc chiến tranh xâm lăng miền Nam Việt Nam. Với LỤC ĐẠI CHIẾN, người sĩ quan Chiến tranh Chính trị sẽ khai thác tất cả các phương diện của cuộc sống, kết hợp nhuần nhuyễn với nhau tạo thành một sức mạnh tinh thần, bổ sung cho yếu tố vật chất như vũ khí, chiến cụ, quân số…để đưa cuộc chiến đến thắng lợi cuối cùng.
Các cuộc chiến tranh chống ngoại xâm phương Bắc như hai cuộc chiến chống giặc Nguyên Mông vào các năm 1284, 1287 dưới triều vua Trần Nhân Tông hay cuộc kháng chiến đánh đuổi giặc Minh (1418-1427) của Lê Lợi đều là những cuộc chiến tranh có chính nghĩa, nên dù thời đó chưa có ý niệm “Tư Tưởng Chiến” nhưng từ vua quan đến dân chúng đều thấu triệt lý do, mục đích của cuộc chiến, hay nói một cách khác là toàn quân toàn dân đều được “đả thông tư tưởng”, thống nhất ý chí, nhất tề theo đuổi cuộc chiến đem đến những thắng lợi vẻ vang cho dân tộc.
Muốn cho Chính Nghĩa được toàn quân, toàn dân thấu triệt tất phải dùng Tư Tưởng để phổ biến. Tư Tưởng Chiến là một hình thức chiến tranh đặt nặng vấn đề tinh thần chiến đấu. Trong cuộc “chiến tranh Quốc Cộng”, yếu tố Chính Nghĩa vô cùng quan trọng nên Tư Tưởng Chiến là khâu Chủ Đạo.
2.- Mưu Lược Chiến (謀 略 戰): Mưu lược thường được dùng để chỉ việc binh. Mưu Lược Chiến là dùng mưu mô để thắng địch. Trong Binh pháp của Tôn Tử có nói: “Dùng binh mà lấy mưu lược để thắng địch là thượng sách, kế đến là dùng ngoại giao, kế nữa là dùng binh, hạ sách là tấn công thành. Cho nên người giỏi dụng binh, thắng địch mà không phải giao chiến, đoạt thành mà không cần tấn công, phá quốc mà không cần đánh lâu, nhất định phải dùng mưu lược toàn thắng mà thủ thắng trong thiên hạ, quân không mỏi mệt mà vẫn giành được thắng lợi hoàn toàn”.
Tiền nhân ta cũng đã nhiều lần sử dụng mưu lược một cách tài tình để chiến thắng vẻ vang giặc xâm lăng phương bắc. Trước hết phải kể đến mưu lược mà Ngô Quyền sử dụng để đánh tan quân Nam Hán, bắt sống Thái tử Hoằng Thao trên sông Bạch Đằng vào năm Kỷ Hợi (939). Trong cuộc chiến tranh chống quân Tống xâm lăng vào năm Bính Thìn (1076) khi Quách Quì dàn quân bên kia bờ sông Phú Lương, dùng súng bắn đá bắn sang như mưa, thuyền ta thủng nát mất nhiều, quân sĩ bị chết hàng mấy ngàn người. Quân Tống đánh rất hăng, áp đảo tinh thần quân ta. Để lật ngược tình hình, danh tướng Lý Thường Kiệt đã cho thi hành một mưu kế thần tình: Ông lén sai người giả làm thần nhân núp trong đền Trương Hát, đọc thơ nắng giặc rằng:
“Nam quốc sơn hà Nam đế cư, Tiệt nhiên định phận tại thiên thư, Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm, Nhữ dẳng hành khan thủ bại hư”.
Quân lính nghe đọc mấy câu thơ ấy, ai nấy đều nức lòng đánh giặc khiến quân Tống không tiến lên được. Trận nầy quân Tống thất bại, về sau phải đồng ý giảng hòa rồi rút quân về.
Đó là một vài mưu lược mà tiền nhân đã vận dụng để đánh bại quân xăm lăng phương bắc, tất nhiên còn rất nhiều mưu mô xuất chúng đã được ghi trong Việt sử mà ta không thể kể hết được!
3.- Tình Báo Chiến (情報 戰): Tình Báo (intelligence) là báo cáo tình hình của địch. Muốn nắm vững tình hình địch phải có gián điệp. Binh Pháp Tôn Tử chia gián điệp ra làm 5 loại là :
- Nhân gián (Hương gián): Lấy người bên nước địch để làm gián điệp- Tử gián: Phô trương những tin giả để cho địch nhận định lầm về ta.- Nội gián: Dùng người trong cơ sở của địch để làm gián điệp cho ta.- Sinh gián: Hạng gián điệp có thể trở về để báo cáo tình hình thay vì chỉ gởi tin tức qua các gián điệp trung gian.- Phản gián: Lấy gián điệp của địch làm gián điệp của ta.
Trong mọi cuộc chiến tranh, yếu tố tình báo là yếu tố quan trọng đóng góp nhiều cho chiến thắng nên Binh pháp Tôn Tử có câu : “Tri kỷ tri bỉ, bách chiến bất đãi; Bất tri bỉ nhi tri kỷ, nhất thắng nhất phụ; Bất tri bỉ, bất tri kỷ, mỗi chiến tất bại” (Biết người biết mình, trăm trận không nguy; Không biết người mà chỉ biết ta, một trận thắng một trận thua; Không biết người, không biết ta, mọi trận đều bại).
Khái niệm “tổ chức” được biết đến ngay khi loài người biết sống hợp quần với nhau, theo thời gian, cùng với sự tiến hóa của loài người, “tổ chức” trở thành môt yếu tố quan trọng trong nhiều lãnh vực sinh hoạt của người xưa. Ngày nay, với sự phát triển cao độ của khoa học kỹ thuật, “tổ chức” càng đóng vai trò thiết yếu hơn trong việc quản lý, điều hành công việc của bất cứ một công ty, xí nghiệp hay cơ quan nào. Nói môt cách khác, tổ chức chính là “bộ xương” chống đỡ cho mọi cơ quan. Không có yếu tố “tổ chức” thì không cơ quan nào đứng vững được đừng nói gì đến vấn đề phát triển! Hiện nay yếu tố “tổ chức” đã được coi trọng, được chấp nhận như một môn học cần thiết và được giảng dạy tại các trường đai học. Gần đây có nhiều người còn có tham vọng muốn nâng yếu tố “tổ chức” lên hàng văn hóa, họ thường dùng nhón từ “văn hóa tổ chức” trong các bài viết hay tài liệu của họ. Nhưng đây là môt vấn đề cần có thời gian để thẩm định!
Về phương diện quân sự, như ta đã biết, ngày nay không có một nước nào có một đội quân hùng mạnh mà không gồm đủ cách quân chủng Hải Lục Không quân. Thêm vào đó với sự phát triển của khoa học kỹ thuật, sự tối tân hóa các chiến cụ, khí tài chiến tranh càng làm cho việc điều hành quân đội càng khó khăn, phức tạp hơn, do đó yếu tố “tổ chức” càng quan trọng hơn. Trên thực tế không cuộc chiến tranh nào chỉ đơn thuần về mặt quân sự, không mặt trận hay cuộc hành quân nào mà không có sự hợp đồng các quân binh chủng, thử hỏi nếu không được tổ chức hoàn hảo thì làm sao có thể đạt được chiến thắng? Nói tóm lại, về phương diện quân sự, Tổ Chức vẫn đóng vai trò cốt yếu.
Lật lại trang sử Việt, chúng ta cũng thấy ông cha ta cũng đã vận dụng một cách sáng tạo yếu tố “tổ chức” vào chiến tranh. Vài ví dụ đặc trưng như trong cuộc chiến tranh chống xâm lăng dưới triều Trần, trước một đội quân hùng hậu và hung hản của Nguyên Mông, trước quan niệm chiến tranh lấy nhân vật tài lực của những vùng bị chiếm đóng để tăng cường cho đội quân xâm lăng và trước tình thế yếu kém về nhiều phương diện của đất nước ta thời bấy giờ, vua nhà Trần đã chỉ đạo (hay tổ chức) một cuộc chiến tranh gọi là “thanh dã”, tức cho thực hiện “vườn không nhà trống”, để quân Nguyên không thể khai thác tài nguyên tại chỗ để phục vụ chiến tranh đồng thời tránh né đụng độ với địch, rút quân đội về những an toàn khu để nuôi dưỡng và phát triển chờ cơ hội phản công. Hay trong cuộc tiến quân thần tốc ra Bắc đánh quân Thanh, với thiên tài quân sự kiệt xuất, vua Quang Trung đã tổ chức một cuộc hành quân có một không hai trong quân sử thế giới: Vừa tuyển quân vừa huấn luyện vừa di chuyển mà chỉ trong vòng vài mươi ngày đã đưa được một đội quân đông đảo, hùng mạnh bí mật tiến chiếm Thăng Long trước sự bất ngờ và khinh địch của giặc, đem lại một chiến công oanh liệt cho Dân tộc!
Trong binh pháp thời xưa, luận về “Tâm” có hai phần: Đoạn Tâm và Vững Tâm. Về “Đoạn tâm”, Lý Chuyên nói: “Bực tức dẫn đến phẩn nộ, càn quấy dẫn đến rối loạn, nhỏ nhen dẫn đến kiêu căng, ngăn cánh dẫn đến xa lạ”. Nói về yêu cầu của “Vững tâm”. Tư Mã Pháp nói: “ Bản chất phải vững vàng, biết được kẻ địch sẽ có cách đối phó, bản tâm ổn định nhưng còn phải biết điều khiển nó, làm cho thế ổn định càng trở nên chắc chắn, đừng bận tâm đến sự nhiễu loạn, đừng vì cái lợi trước mắt. Đợi chừng nào kẻ địch rối loạn, ồn ã thì xuất quân tấn công”.
Đây là lãnh vực mà Đức Thánh Tổ Nguyễn Trãi là người xướng xuất và vận dụng rất thần tình, dẫn đến thành công mỹ mãn. Ngài đã chủ trương “Dĩ đại nghĩa nhi thắng hung tàn, dĩ chí nhân nhi dịch cường bạo” nên trong suốt cuộc kháng chiến đánh đuổi giặc Minh, Ngài luôn luôn chú trọng đến yếu tố tâm lý. Chính Ngài đã từng viết trong Bình Ngô Đại cáo: “Bỉ trí cùng nhi lực tận, thất thủ đãi vong, ngã mưu phạt nhi tâm công, bất chiến tự khuất”(Nó đã trí cùng lực kiệt, bó tay không biết tính sao, ta đây mưu phạt tâm công, chẳng đánh mà người chịu khuất). Thật vậy, ngay từ lúc khởi đầu cuộc chiến Nguyễn Trãi đã cho quân lính dùng mở viết tám chữ “Lê Lợi vi vương, Nguyễn Trãi vi thần” lên lá cây rừng để kiến ăn đục thủng lá cây, rồi rơi rụng trôi theo dòng nước xuống miền xuôi. Dân chúng lợm được cho là ý trời đã định nên phao tin cho nhau, cùng rũ nhau về đầu quân dưới trướng Lê Lợi, cùng quyết tâm kháng chiến chống giặc Minh. Trong Quân Trung Từ Mệnh Tập, Đức Thánh Tổ đã gởi nhiều thư từ trao đổi với tướng giặc. Đối với các tướng sĩ người Việt trót chạy theo quân Minh thì gởi thư dụ hàng, hứa sẽ không truy cứu tội theo giặc (Dụ Thanh Hóa Đẳng Thành Thư: Thư dụ các thành Thanh Hóa). Đối với Vương Thông, khi thì đấu lý đấu lẽ, có lúc hù dọa, lúc lại khiêu khích, khi thì đề nghị giảng hòa. Với các tướng bên dưới như Sơn Thọ, Thái Phúc … Ngài dùng lời lẽ nhỏ nhẹ, lấy nhân nghĩa làm nền để thuyết phục, ly gián cùng chủ tướng Vương Thông hầu dụ hàng hoặc ít ra cũng làm tiêu tan nhuệ khí của cấp chỉ huy địch. Một đòn tâm lý rất ngoạn mục đã xoa dịu được tâm lý kiêu căng nước lớn của Minh triều và tránh được cuộc chiến phục thù của chúng là cấp cho thủy quân 500 chiến thuyền, giao cho Phương Chính, Mã Kỳ dẫn về, còn cấp lương thảo cho lục quân và giao 2 vạn người đã ra hàng cho Sơn Thọ, Hoàng Phúc quản lĩnh cùng Vương Thông kéo nhau về Tàu.
Trong cuộc chiến đánh đuổi giặc Nguyên Mông, Vua Trần Nhân Tông cũng đã áp dụng “Tâm lý chiến” với địch. Biết được yếu điểm của quân Nguyên là phải trông cậy vào lương thảo do chính đoàn quân hậu cần cung cấp chớ không thể dựa vào của cải cướp được tại địa phương, nên khi được tin tướng Trần Khánh Dư đã tiêu diệt hoàn toàn đoàn thuyền chở lương của Trương Văn Hổ, nhà vua đã cho thả tất cả quân bắt được về trại địch để chúng báo hung tin, khiến cho tinh thần quân địch bị suy sụp. Đó cũng là một trong những nguyên nhân đưa đến chiến thắng Bạch Đằng vang dội và các chiến công khác tiếp theo sau đó.
Ngày xưa chiến tranh là việc riêng của giới cầm quyền (vua, quan), chứ dân chúng thì hoàn toàn thụ động, vua quan bắt dân vào lính để đi đánh nhau thì dân phải tuân theo. Hai bên đánh nhau nếu có bị chết chóc hay tan cửa nát nhà thì dân chịu, nếu thắng lợi, thu được chiến lợi phẩm hay bắt được nô lệ thì giới cầm quyền chia nhau hưởng chứ dân không được gì. Ngoại lệ là những cuộc chiến tranh chống ngoại xâm của nước ta chống kẻ thù bành trướng phương Bắc thì được dân chúng nhất tề ủng hộ, nên đều đạt thắng lợi vẻ vang. Có thể xem cuộc Hội Nghị Diên Hồng dưới triều Trần là hình thức “Quần Chúng Chiến” đầu tiên trong lịch sử chiến tranh của ta. Qua Hội Nghị Diên Hồng, vua Trần Nhân Tông nhận thấy dân chúng đồng lòng nên quyết tâm kháng cự quân Nguyên.
Ngày nay, với hình thức “chiến tranh nhân dân” được phát triển và quảng bá khắp nơi trên hành tinh, yếu tố quần chúng là một trrong những yếu tố quan trọng quyết định cuộc chiến, hay nói một cách khác Quần Chúng Chiến đóng một vai trò trọng yếu trong các cuộc chiến tranh hiện tại.
Trên đây dù chúng tôi đã giới thiệu sơ lược về mỗi phạm vi riêng biệt trong Lục Đại Chiến, nhưng thực chất trong một cuộc chiến tranh, các phạm vi đó thường được liên kết chặt chẽ hoặc đan kết với nhau đến độ không thể tách rời ra được. Chẳng hạn như trong các thí dụ dẫn chứng nêu trên được rút ra từ lịch sử dân tộc, như sự kiện danh tướng Lý Thường Kiệt cho người giả làm thần nhân núp trong đền Trương Hát đọc bài thơ “Nam Quốc sơn hà Nam đế cư…” là một kết hợp bất khả phân ly giữa Mưu Lược Chiến và Tâm Lý Chiến. Việc Nguyễn Trãi dùng lá rừng để quảng bá thiên ý “Lê Lợi vi quân, Nguyễn Trãi vi thần” có thể xem là một đòn tâm lý (Tâm Lý Chến), một mưu lược (Mưu Lược Chiến) và một sự vận dụng nhân dân ủng hộ cuộc kháng chiến đánh đuổi giặc Minh (Quần Chúng Chiến). Việc vua Quang Trung hành quân thần tốc tái chiếm Bắc Hà, bất ngờ đánh tan 20 vạn quân Thanh trong một kỷ lục hiếm có trong lịch sử nhân loại có liên hệ mất thiết giữa Tổ Chức Chiến, Mưu Lược Chiến, Quần Chúng Chiến và Tình Báo Chiến.
NẾU ĐÚNG SỰ THẬT ?
THÌ CHẮC CHẮN VIỆT CỘNG ĐÃ LỌT VÀO BAN TỔ CHỨC RỒI - QUÝ ÔNG ĐÀ LẠT PHẢI LOẠI TRỪ NỘI BỘ TRƯỚC KHI MỞ MIỆNG CHỐNG CỘNG XA XÔI , NẦY NỌ ...
***Mt68: Kính xin vị nào có cái LOGO , làm ơn gởi lại để khắp nơi nhìn thấy rõ ràng hơn./- mt68
Thân gởi đến qúy Diễn Đàn,
Xin qúy Diễn Đàn giúp phổ biến để rộng đường dư luận.Tôi, cựu Thiếu Tá Trần Văn Ngà, ngành Chiến Tranh Chính Tri - Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, hiện ở Thủ Phủ California - Sacramento.Tôi xin thưa với các cựu chiến sĩ QLVNCH và đặc biệt thưa với các bạn cùng ngành Chiến Tranh Chính Trị, tôi có một việc trình bày như sau:Tình cờ, tôi được xem mẩu Thiệp Mời Đại Hội 16 của Tổng Hội Ái Hữu Cựu SVSQ/ĐH/CTCT/Đà Lạt sẽ tổ chức vào ngày 28 và 29 tháng 5 năm 2011 tại Nam California.
Đại Hội còn dự trù kéo dài thêm ngày thứ hai 30.05.2011 vì nhằm ngày nghỉ lễ Memorial Day.Tôi xem trang bìa của Thiệp Mời in đỏ chót và chữ Đại Hội 16 màu vàng, xem rất bắt mắt và nhìn sang cái logo của Thiệp Mời, tôi rất bàng hoàng, xem đi xem lại nhiều lần và không khỏi thắc mắc.Một tập thể cựu SVSQ - CTCT xem cái Thiệp Mời đó lại không lên tiếng vì Ban Tổ Chức giã mù sa mưa, lồng cái cờ máu cộng sản Việt Nam vào cái logo của Thiệp Mời.
Với tư cách là một cán bộ Chiến Tranh Chính Trị, tôi thỉnh mời Ngài Thánh Tổ của ngành CTCT là cụ Nguyễn Trải về xem coi con cháu của cụ, nếu có ai trong Ban Tổ Chức đã ăn bã cộng sản dám lồng cờ cộng sản vào Thiệp Mời, xin Cụ linh hiển về bảo chúng ngừng ngay chuyện đâm sau lưng chiến sĩ, không được tiếp tay cho cộng sản tàn bạo.Cán bộ Chiến Tranh Chính Trị là những người rất bén nhạy trong học tập chính trị và từng hướng dẫn học tập chính trị cho các các chiến sĩ các đơn vị mà nay lại sơ xuất hay cố ý tuyên truyền hay làm tay sai cho cho csvn, tôi xin tập thể các bạn cựu SVSQ/ĐH/CTCT nên làm sáng tỏ vấn đề cái logo trong Thiệp Mời nhân Đại Hội 16 này.
Nếu Ban Tổ Chức giải thích ấm ớ xin các bạn hãy mạnh dạn tẩy chay vì ai đã vẽ cái Thiệp Mời quái quỉ này làm lợi cho sự tuyên truyền của cộng sản.Tôi xin gởi kèm theo 2 cái phù hiệu của Tổng Cục Chiến Tranh Chính Tri và của Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Tri để qúy vị so sánh với cái logo Thiệp MỜi Đại Hội 16 của Tổng Hội Ái Hữu Cựu SVSQ/ĐH/CTCT/ Đà Lạt.
Thân kính,
Trần Văn Ngà
Sacramento
ĐỨC và THỤY SĨ
ĐANG CÓ KẾ HOẠCH LOẠI BỎ CÁC LÒ ĐIỆN NGUYÊN TỬ
Despite German U-turn, nuclear here to stay in Europe
By Christian Spillmann (AFP) – 7 hours ago
BRUSSELS — Fears over nuclear safety after radiation leaks at a Japanese plant triggered by an earthquake and tsunami have pushed Germany and Switzerland to call time on atomic energy, but nuclear's days are far from over in Europe.
Including Germany, which will close the last of its 17 reactors in 2022, 14 of the 27 European Union states produce nuclear energy.
The biggest producers are France, with 58 reactors in operation and another two in the pipeline, and Britain, with 19 currently in use and another eight to come on-stream.
The others are: Sweden (with 10), Spain (8), Belgium (7), the Czech Republic (6), Finland (4), Hungary (4), Slovakia (4), Bulgaria (2), Romania (2), the Netherlands (1) and Slovenia (1).
Switzerland, whose government recommends phasing out by 2034, has five reactors, to which must be added 32 in Russia and 15 in Ukraine. Another is also being built in Belarus, which is causing great unease in EU neighbour Lithuania.
While Switzerland's stance was more surprising, having originally announced plans to replace its plants, Berlin's decision showed the way, Austrian environment minister Nikolaus Berlakovich said Monday.
"This decision by a highly industrialised country will have a very strong signal effect. It shows that scrapping nuclear power is both possible and feasible," he said.
"Germany's decision strengthens me in my conviction 'Move out of nuclear energy and into renewables'," he said.
The issue is hot also in Spain, where solar is the big renewable source, in Belgium, and in Scotland, a state-less energy fulcrum that is home to about a quarter of Britain's nuclear capacity, but whose new, separatist majority government does not want any new reactors built there.
Already negotiating control of existing oil and gas revenues off its shores, the Scottish government in Edinburgh instead wants to jumpstart wind, wave and tidal development around a tense referendum on independence set for 2014.
Everywhere, though, the question of electricity supply remains vital.
"In the case of closure, it will be necessary to import energy probably from France, in other words produced by the nuclear sector," underlined Belgium's energy minister Paul Magnette.
"Germany now risks landing in a position with a very uneven energy policy," Swedish environment minister Andreas Carlgren also noted. He pointed out that Berlin will also revert to its coalmines, planned closures for which triggered a wave of strikes.
However, Bulgaria, the Czech Republic, Finland, Lithuania, the Netherlands, Poland, Slovakia, Slovenia and Romania each also have new reactors planned -- even if Italy has frozen thoughts of returning to the technology it abandoned in 1987.
Even Japan has not given up on atomic energy, as Prime Minister Naoto Kan confirmed at last week's G8 meeting of major industrialised states in France.
China, an emerging renewables world leader alongside smaller specialist producers such as Denmark, also has 34 nuclear projects slated, 26 of which are already undergoing construction.
EU energy commissioner Guenther Oettinger is aware that 30 percent of the bloc's energy comes from nuclear generation.
While Greenpeace insists 68 percent of EU electricity needs can come from renewables by 2030 and 99.5 percent by 2050, nuclear output still has priority access to transportation grids.
Copyright © 2011 AFP. All rights reserved. More »
Saturday, May 28, 2011
Dê xồm ăn trái khổ qua
Ăn nhằm sâu rọm, chết cha dê xồm …
(ca dao miền Nam)
I/ Gene Sharp và cách mạng bất bạo động
Hôm qua, ngày 22 tháng Năm, Đảng Cộng sản Việt Nam buộc người dân trong nước đi bầu Quốc Hội. Một Quốc Hội bù nhìn, trong một không khí nghẹt thở, lạm phát phi mã, giá tăng chóng mặt, cấm đổi tiền ngoại quốc tự do, cấm mua vàng tự do, buộc dân chúng sử dùng tiền khỉ (monnaie de singe), với những đồng tiền giấy, lòe loẹt đủ màu, được in ra như in giấy quảng cáo vậy! Có khác chi cái thời xa xưa, cái thời “tiền Cụ Hồ” của thủa chiến khu Việt Minh vậy! Lần nầy cũng như mọi lần trước, người Việt hải ngoại chúng ta và các phong trào đấu tranh dân chủ trong nước đều lên tiếng kêu gọi tẩy chay cuộc bầu cử. Thế nhưng, cũng như mọi nhà cầm quyền độc tài khác trên thế giới, Đảng Cộng sản Việt Nam đương quyền vẫn mắt nhắm, bịt tai tiếp tục độc diễn vở kịch cầm quyền xưa cũ, là, một mặt đàn áp thẳng tay quần chúng và mọi tiếng nói hay mọi tư tưởng đối nghịch và, một mặt mua chuộc những tay thuộc hạ bằng chia sẻ lợi lộc và quyền lực.
1/Tình hình cách mạng ở Bắc phi và Trung đông
Người dân Việt Nam, cũng như các người dân Trung Quốc hay Miến Điện, Tunisie, Ai Cập, Syrie, Yémen hay Lybie… từ trước đến nay đều chỉ biết, hoặc im miệng cúi đầu vâng lệnh, hoặc,… như dân chúng Tunisie, Ai cập, Lybie, Syrie hay Yémen nổi dậy biểu tình đòi có tiếng nói dân chủ, đòi lại quyền tự quyết, quyền tự cai quản, quản trị điều hành vận mệnh của đất nước mình.
Nhưng ngày nay, nếu dân chúng Lybie đã nổi dậy, đất nước Lybie vẫn đang bị khó khăn bởi tên độc tài Khadafi vẫn bám vào ngai vàng, và Lybie đang lâm vào một cuộc nội chiến. Và, mặc dù lực lượng của quân kháng chiến tuy không tương xứng với lực lượng của tên độc tài Khadafi (Gaddafi), nhưng vì nhờ quyết tâm, sau một thời gian cầm cự, đã chứng minh với dư luận thế giới tánh chánh thống của cuộc cách mạng và lòng quả cảm và quyết tâm của toàn dân quân kháng chiến nên nay đã được thế giới, NATO và Pháp giúp đỡ. Trái lại, với tình hình ở Syrie và Yémen. Ở Syrie, tên Tổng thống độc tài Bachar El Assad vẫn còn cho công an, cảnh sát và quân đội tiếp tục dùng súng bắn đạn thật đàn áp dân biểu tình. Mặc dù bị đàn áp dữ dội, trong máu lửa, hằng ngày tại thủ đô Damas, và các thành phố lớn, vẫn còn có người dám xuống đường tham dự biểu tình, và, những người biểu tình đang vẫn bị đàn áp trong máu lửa, mỗi ngày đều đều, vẫn có những người chết, vẫn có những người bị thương, vẫn có người bị bắt mang đi mất tích. Và như vậy, từ hai tháng nay phong trào biểu tình đòi dân chủ, đòi tự do vẫn tiếp tục càng ngày càng dâng cao, mặc cho có người chết, mặc cho có người bị thương, mặc cho dân chúng biểu tình bị thiệt hại, mặc cho họ tay không, hay chỉ với đá và gậy gộc, họ dám chống lại lựu đạn, khói cay và súng thiệt, đạn thiệt, có khi cả xe tăng và súng máy. Con số người chết vì bị đàn áp khi biểu tình, tính đến ngày hôm qua đã đến con số rất cao là 900 người. Nhờ quyết tâm và lòng hy sanh nầy, ngày nay, sau hai tháng biểu tình, chấp nhận thương đau với trên 900 người thiệt mạng và cả ngàn người bị thương, dư luận quốc tế, Liên hiệp Quốc, Liên hiệp Âu châu, Mỹ động lòng lên tiếng buộc tội Bachar El Assad, ra biện pháp chế tài, phong tỏa các trương mục ngân hàng của cá nhơn tên độc tài Bachar El Assad cùng gia đình liên hệ và các quan chức của chế độ ở các ngân hàng ngoài Syrie, đồng thời cũng cấm tất cả các thành viên Liên Âu và Liên hiệp Quốc không cấp chiếu khán nhập cảnh nhận cho gia đình Bachar El Assad tá túc. Biện pháp chế tài nầy cũng đã được áp dụng với Khadafi, với Hosni Moubarak và Ben Ali, các tên Tổng thống độc tài Lybie, Ai Cập và Tunisie đã hoặc đang bị lật đổ.
Ở Yémen, cũng thế, sau hai tháng biểu tình, xuống đường, bị đàn áp trong máu, dân chúng Yémen được Tổng thống độc tài Saleh hứa sẽ từ chức, trao quyền lại cho dân chúng sau 30 năm cầm quyền. Nhưng tên độc tài ngoài cái tội độc tài, nay lại thêm tội nói dối, và lường gạt nhơn dân Yémen, vì qua bao nhiêu lần hứa, bấy nhiêu lần lơ là và quyết tâm… và bám trụ ngai vàng mặc dù ngày nay không còn cái gì để bám nữa.
2/ Và Việt Nam? và Trung Quốc?
Bài học chung cho dân chúng Việt Nam và Trung Quốc là con đường đấu tranh chống các chế độ độc tài rất khó khăn. Với một nhóm nhỏ gia đình trị, như Tunisie hay Ai cập, nó đã gay go, và nhiều hy sanh rồi, nhưng còn tương đối dễ dàng hơn so sánh đối với những tập đoàn Đảng như ở Syrie với Đảng Baas, hay các Đảng Cộng sản ở Việt Nam hay ở Trung Quốc, vì nó có nhiều dây mơ rễ má, vì nó là một tổ chức với nhiều chế độ kỳ thị đấu tranh lẫn nhau: kỳ thị theo thành phần một loại “apartheid”: kỳ thị chia rẽ người trong gia đình Đảng và người ngoài gia đình Đảng; kỳ thị giữa Đảng viên và không Đảng viên; kỳ thị giữa các địa phương, Nam, Trung Bắc; kỳ thị phân chia dân thành thị với dân nông thôn; kỳ thị chia rẽ từng nhóm tư tưởng, kỳ thị chia rẽ dân chúng thành từng thành phần, từng giai cấp, từng tôn giáo khác nhau, nhận định và đánh giá con người qua bằng cấp, học hành, gia thế, lý lịch, gia phả, dòng họ … vì thế nên sự đấu tranh dân chủ rất khó khăn, vì những quyền lợi đấu tranh và những đòi hỏi đều khác nhau. Ở Việt Nam và ở Trung Quốc khó có một sự đồng nhứt quyền lợi để có một cuộc đấu tranh dân chủ, dân quê mất đất mất nhà là dân oan khiếu kiện cho đất đai, các giáo hữu các tôn giáo thì đấu tranh cho tự do được thờ cúng, Thiên Chúa Giáo La mã chổ nầy được thợ phượng rước lễ, nhưng chổ khác thì tu viện bị sung công, tịch thu, Tin lành thì nhà Nguyện ở thành phố lớn được làm lễ, nhưng ở trên Cao nguyên Trung phần hay ở miền Bắc như Mường nhé thì bị đàn áp, nhà Nguyện bị phá sập, tín hữu bắt buộc phải bỏ Đạo Chúa về lại Đạo tổ tiên; công nhơn, thợ thuyền thì biểu tình đình công bãi khóa chỉ để được tăng lương… các nhà dân chủ trí thức thì đòi có tiếng nói dân chủ tự do. Tuy phong trào đấu tranh ở Việt Nam và Trung Quộc nay vẫn còn rời rạt, nhưng cơn gió cách mạng Bắc Phi và Trung đông đang thổi mạnh về hướng đông, và đặc biệt ngày nay sau khi thấy kết quả của những hy sanh của nhơn dân Lybie, Syrie và Yémen là phản ứng rất có hiệu quả của dư luận thế giới. Chắc chắn tất cả các nhà cầm quyền độc tài trên thế giới phải sợ, và họ đang sợ. Phải họ đang rất SỢ, họ rất sợ các đòi hỏi về tự do tư tưởng, tự do ngôn, tóm lại các nguyên tắc tất yếu của chế độ dân chủ là tự do ngôn luận, tư do tư tưởng là đa nguyên. Và khi có đa nguyên là phải có đa đảng để cùng chia sẻ sự quản trị điều hành đất nước, nghĩa là chia sẻ quyền quản trị với họ, với Đảng Cộng sản độc tài. Và đã là độc tài là không chia sẻ với ai cả. Chỉ có sống còn thôi. Nếu ngày mai, Đảng Cộng sản phải chia quyền quản trị và tự quyết với nhơn dân, Đảng Cộng sản sẽ bị hủy diệt, vì Dân chủ, Lương thiện, Công bằng, Công lý, Trong sáng và Đạo đức sẽ phá vỡ và hủy diệt lý thuyết Cộng sản độc tài.
3/ Gene Sharp
Dân chúng Việt Nam và các nhà dân chủ Việt Nam ( và Trung Quốc) cũng nên tham khảo trên mạng cuốn sách, vỏn vẹn, ngắn gọn với 93 trang, sẵn sàng cho sao chép (download) và đã được phiên dịch trên 24 ngôn ngữ:
“Từ Độc tài đến Dân chủ. Một khung khái niệm thực tiễn cho một cuộc giải phóng”
(De la dictature à la démocratie. Un cadre conceptuel pour la libération –
From dictatorship to democracy. A conceptual framework for liberation)
của Tiến sĩ Gene Sharp, 82 tuổi, Giáo sư Danh dự về Khoa Học Chánh trị của Đại Học Massashusetts Dartmouth, Huê Kỳ (Professor Emeritus of political science) viết năm 1993, theo lời yêu cầu của các nhà đấu tranh dân chủ Miến điện. Cuốn sách nầy nay đã biến thành là cuốn chỉ nam cho các cuộc đấu tranh dân chủ và giải phóng bất bạo động chống các chế độ độc tài từ hơn cả chục năm nay trên toàn thế giới từ Burma, Bosnia, Estonia hay Zimbabwe, và ngày nay Tunisia và Ai Cập, Lybia, Syrie, Yémen …. Luật sư Nguyễn Văn Đài vì đã dịch cuốn sách nầy nên đã bị bắt và vào tù vì tội “chống phá Nhà nước XHCN”. Tại Mạc Tư Khoa (Liên Bang Nga), một nhà văn đã muốn dịch và xuất bản một bản bằng tiếng Nga liền bị Công an Liên Bang Nga FSB, hậu thân của KGB Liên Xô, viếng thăm. Bản dịch liền bị tịch thu, nhưng một bản dịch khác bằng tiếng Nga vẫn được xuất bản ở ngoại quốc. Hai nhà sách lớn ở Mạc tư Khoa có bài bán bản dịch nầy tự nhiên bị hoả hoạn cháy rụi. Nói như vậy để chứng minh rằng cuốn sách nầy hiện là một cơn ác mộng cho các nhà độc tài trên thế giới.
Các nhà dân chủ, các nhà đối kháng, các nhà yêu nước trong nước và ngoài nước Việt Nam, hãy mạnh dạn xuống đường biểu tình, nếu chúng ta không có chung một nguyện vọng, nếu chúng ta không chia sẻ cùng chung một quyền lợi, thì chúng ta có chung một chí hướng là lòng ái quốc của chúng ta quyết tâm không làm nô lệ cho Hán tộc. Ngày nay, nạn Hán hóa càng ngày càng trầm trọng ở Việt Nam. Hãy nhìn hằng ngày hàng hóa trong các chợ búa, từ cách ăn mặc đến các món hàng tiêu dùng hằng ngày, thật là đầy rẫy hàng hóa Tàu… Hãy nhìn vật dụng trong nhà, từ cái quần cái áo, chiếc dép, đôi giầy, chiếc xe đạp, cái thau nước…tất cả đều mang nhãn hiệu Tàu. Người Tàu ở khắp mọi nơi, trên núi từng làng, từng mạc hoàn toàn Tàu, từ bảng hiệu tiếng nói đến cư dân Ngoài biển khơi, ngư dân Việt Nam bị cấm đánh cá xa ven biển… Vì các Hải đảo bị mất chủ quyền, nên nếu tàu cá ngư dân Việt Nam đi xa ven biển, chẳng may đến gần các Hải đảo liền bị tàu “lạ” đâm chìm. Cái ngôn từ “lạ” chỉ để “ám chỉ” tàu Trung Quốc, mà không dám chỉ rõ ràng. Thật là nhục nhã!
Nỗi nhục mất nước nầy, nay sẽ là chí hướng chung của toàn thể nhơn dân Việt Nam. Nếu còn có sự chia rẽ kỳ thị giữa Đảng viên và không Đảng viên, nếu còn có kỳ thị địa phương, nếu còn có chia rẽ giữa các thành phần xã hôi, các giai cấp, thì nỗi nhục mất nước và cái họa Hán hóa sẽ giúp đoàn kết lại toàn thể nhơn dân Việt Nam, toàn thể các nhà đấu tranh cho Tự do, cho Dân chủ, cho Đa nguyên, cho Đa đảng cho Công bằng cho Công lý cùng xuống đường đòi lại quyền quản trị và quyết định vận mệnh đất nước Việt Nam!. Trò hề của cuộc bầu cử Quốc hội vừa qua đã chứng mình một lần nữa là nhơn dân Việt Nam chỉ là những con rối trong tay Đảng Cộng sản.
Nếu có ai phản biện rằng Việt Nam đang bị nạn khủng hoảng kinh tế, lạm phát phi mã, đồng tiền bị phá giá, làm cách mạng bây giờ e rằng sẽ gây khó khăn nữa cho tương lai, e rằng nghèo lại càng nghèo thêm, vì tư bản ngoại quốc sẽ sợ bất ổn định sẽ bỏ rơi Việt Nam!
Xin đừng lo! Đồng bào hãy cùng nhau đứng lên! Đồng bào hãy chứng minh cho thế giới biết là nhơn dân Việt Nam thực sự muốn thay đổi chế độ, xóa bỏ độc tài để đi vào dân chủ. Chỉ cần kiên trì, dám hy sanh. Một ngày, toàn dân biểu tình, thế giới sẽ chỉ ngó tới. Một tuần toàn dân biểu tình, thế giới cũng sẽ nói tới. Nhưng một tháng biểu tình, thế giới sẽ ủng hộ chúng ta. Và nếu nhà cầm quyền Cộng sản đàn áp, nhà cầm quyền sẽ bị thế giới trừng phạt ngay, lên án, phong tỏa các trương mục, các tài sản các gia đình cán bộ tham nhũng ăn cắp tiền bạc do quốc tế viện trợ giúp đỡ Việt Nam và các tiền ấy sẽ được trả lại cho Việt Nam tương lai. Việt Nam không nghèo đâu? Việt Nam sẽ lấy lại những số tiền tham nhũng khổng lồ đang nằm ngủ trong các trương mục hải ngoại của các tên cán bộ tham nhũng và những tên đại gia lưu manh.
Hãy mạnh dạn, hãy can trường đi theo con đường cách mạng bất bạo động của nhơn dân Tunisie, nhơn dân Ai cập, Lybia, Syria và Yémen…
II /Dê Sồm và Đạo đức:
Nếu các quốc gia đang lên và nhược tiểu chúng ta bị nạn độc tài, thì thế giới tiên tiến bị khủng hoảng Đạo đức. Từ hơn mười ngày nay, cựu Tổng Giám đốc Quỹ Tiền tệ Quốc tế (FMI – IMF ) Dominique Strauss-Kahn (DSK) đã bị câu lưu, còng tay dẫn ra tòa, ngay bắt buộc phải từ chức, tuy được tại ngoại hầu tra nhưng trong một tình trạng nhục nhã, chỉ vì tội hành hung, hiếp dâm cô làm phòng một đại khách sạn.
Dominique Strass-Kahn, nhà kinh tế gia đại tài của Pháp, cựu Tổng trưởng Kinh tế của chánh phủ Jospin, người đã được thế giới tài chánh và kinh tế đặt nhiều hy vọng để giúp thế giới, nhứt là thế giới Âu châu vượt qua khỏi các nạn suy thoái kinh tế. Thứ nhứt vì với tình hình kinh tế suy sụp nặng nề của bốn quốc gia châu âu trong thị trường hối đoái euros: khối PIGS ( Portugal, Ireland, Greece và Spain). Cuộc họp nhóm nhà ngói G8 vào ngày 26 tháng năm nầy tại Deauville thơ mộng của Pháp sẽ không có mặt DSK ( Dominique Strauss-Kahn), và các quốc gia PIGS sẽ gặp khó khăn, nhứt là Hy lạp vì ngày nay Quỹ Tiến tệ quốc tế đang bị khủng hoảng vì không có một tay đầu đàng có trọng lượng.
DSK, với những chữ D và chữ S, nếu anh ta là người Việt Nam mình, sẽ có người thốt lên là: “sao mà tên ông nầy nó có chữ tiền định như vậy! ". DS là Dê Sồm. Dân miền Nam mình thì S hay X cũng đọc là xồm cả!
Quả thật, nếu anh DSK nầy có một tài nghệ kinh tế thuộc là tay thượng thặng, vào hàng cao thủ thì cái máu ba mươi lăm của anh cũng thuộc hàng cao thủ. Anh dê khỏi chê, anh khỏi nói, anh dê nổi tiếng. Ở xứ Pháp của tui nầy, đàn bà vẫn thích đàn ông galant, vẫn thích đàn ông nịnh đầm, biết hôn nhẹ cổ tay khi gặp nhau, choàng tay nhè nhẹ sau lưng mời cô nàng đi trước, đưa tay cho cô nàng vịnh khi lên cầu thang, kéo ghế mời cô nàng ngồi… nhưng tất cả với những cử chỉ thoáng nhẹ, rờ nhẹ, xoa nhẹ.. nhưng gặp DSK, anh chàng nầy hốt ráo, và anh rất sàm sỡ. DSK nổi tiếng đến các cô nhà báo ở Pháp kháu nhau rằng không đi phỏng vấn chàng DSK một mình, phải luôn luôn dắt theo một anh phó nhòm để bảo vệ tiết phong. Chỉ đến làm việc mới một năm, các nhơn viên nữ ở Quỹ Tiền tệ đã dặn nhau tránh không vào phòng gặp ông Tổng Giám đốc một mình. Ông Tổng không tha một ai! Nhưng nếu ở Pháp, bạn bè đồng chí đều biết cái tật dê xồm của ông cựu Tổng trưởng và cựu Tổng Giám đốc thường để bụng hoặc vừa nói vừa cười, ở xứ Cờ Hoa Tin lành đầy Đạo đức Ông Tông Dê Xồm kỳ nầy sẽ thanh bại danh liệt.
Tục ngữ Việt ta có câu: “Có làm đ.. thì hãy làm ở ba phương, nhưng cũng ráng chừa một phương để kiếm chồng!”
Tục ngữ Tây có câu:, “Jamais dans sa paroisse!”, nghĩa là “Không nên chụp giựt trong đất của chùa mình, trong nhóm của gia đình mình”
Đàng này anh DSK làm ráo. Đông Tây Nam Bắc, già trẻ mập ốm, gặp cái gì anh hốt cái đó. Ở Pháp ảnh hốt một cô nhà báo trong trong nội bộ Đảng xã hội mình. Ở IMF anh hốt cô cộng sự viên dưới quyền mình. Và nay lang bạt giang hồ, đang ở khách sạn, anh nổi hứng bất tử anh hốt cô làm phòng.
Và Dê Xồm ăn trúng sâu rọm, và chết cha Dê xồm
Để kết luận:
Các nhà độc tài mất tánh người vì nó vô cảm, nó khinh người dân. Nhìn dân đói, nó không biết thương, nhìn dân khổ nó không biết xót. Thằng độc tài nó không biết người dân là ai.
Các tên dê sồm cũng vô cảm, vi hắn khinh phụ nữ, xem phụ nữ như một món đồ chơi. Tồi tệ hơn nữa là hắn lợi dụng địa vị, lợi dụng quyền hành. (Abus de pouvoir)
Có người bênh vực nói và hỏi nhưng nếu chẳng may ông ta bị cám dỗ, lọt vào một cái bẫy, nhưng vậy ông ta là một nạn nhơn của đàn bà. Tôi xin trả lời, nếu thực sự DSK là người biết tự trọng, nếu Bill Clinton là người biết tự trọng; ở chức vụ Tổng Giám Đốc một quỹ Tiền tệ Quốc tệ, như một DSK, ở một chức vụ số một thế giới như một cựu Tổng thống Bill Clinton, các vị ấy không có quyền để bị cám dỗ. Các vị ấy quên chức vụ của các vị ấy là chức vụ phục vụ Công cộng, quý vị ấy chỉ biết phục vụ cho con người, cho cá nhơn của quý vị ấy. Đừng đổ thừa đàn bà, là ác quỷ, là …
Độc tài, dê sồm, tất cả chỉ vì vấn đề thiếu đạo đức, thiếu luân lý… chẳng qua thiếu lòng nhơn đạo, tự trọng không yêu nhơn loại, không yêu đất nước, không yêu công cộng.
Đó là hạng người tuy cố gắng làm chánh trị, cố gắng làm lãnh đạo nhưng vẫn thiếu Đạo đức.
Định nghĩa của nền Cộng hòa – République là do cụm từ la tinh Rès Publica chữ Pháp là “pour la chose publique”, phục vụ công cộng. Người yêu chế độ Cộng hòa, người có tinh thần Cộng hòa là người biết phục vụ chế độ công cộng, phục vụ bá tánh, phục vụ thiên hạ.
(Đảng Cộng sản Việt Nam đặt tên cho nước Việt Nam đầu tiên là Dân chủ Cộng Hòa, thì là một nước không có Dân chủ, vì độc đảng, không có Cộng hòa vi không phục vụ cho toàn dân mà chỉ phục vụ cho đảng. Lần sau đặt là Công hòa Xã hội Chủ nghĩa, thì cũng chẳng có Cộng hòa vì phục vụ đảng và cũng chẳng có xã hội vì không có chế độ an sanh liên đới xã hội. )
Nhưng đó là những nghịch lý của độc tài nói xuôi cũng được nói ngược cũng xong!
Không phục vụ công cộng không thấy công cộng, không thấy đất nước, không thấy quần chúng, nhơn dân. Các con người lãnh đạo nầy chỉ thấy cá nhơn mình, quyền lợi mình hay dục vọng mình ./.
Phan Văn Song
Bấm chữ "Older Posts" trên đây để xem tiếp .... Dưới Là Bài Cũ Theo Từng Tháng.
-
►
2006
(249)
- Jun 2006 (13)
- Jul 2006 (51)
- Aug 2006 (36)
- Sep 2006 (32)
- Oct 2006 (33)
- Nov 2006 (37)
- Dec 2006 (47)
-
►
2007
(2315)
- Jan 2007 (66)
- Feb 2007 (62)
- Mar 2007 (54)
- Apr 2007 (95)
- May 2007 (123)
- Jun 2007 (192)
- Jul 2007 (249)
- Aug 2007 (204)
- Sep 2007 (255)
- Oct 2007 (329)
- Nov 2007 (361)
- Dec 2007 (325)
-
►
2008
(3206)
- Jan 2008 (228)
- Feb 2008 (204)
- Mar 2008 (273)
- Apr 2008 (328)
- May 2008 (304)
- Jun 2008 (312)
- Jul 2008 (258)
- Aug 2008 (310)
- Sep 2008 (290)
- Oct 2008 (256)
- Nov 2008 (218)
- Dec 2008 (225)
-
►
2009
(1551)
- Jan 2009 (152)
- Feb 2009 (126)
- Mar 2009 (139)
- Apr 2009 (148)
- May 2009 (183)
- Jun 2009 (164)
- Jul 2009 (145)
- Aug 2009 (100)
- Sep 2009 (102)
- Oct 2009 (117)
- Nov 2009 (94)
- Dec 2009 (81)
-
►
2010
(1605)
- Jan 2010 (111)
- Feb 2010 (115)
- Mar 2010 (122)
- Apr 2010 (132)
- May 2010 (146)
- Jun 2010 (129)
- Jul 2010 (191)
- Aug 2010 (147)
- Sep 2010 (125)
- Oct 2010 (133)
- Nov 2010 (131)
- Dec 2010 (123)




