Lloyd Pham tức PHẠM LỄ , San Jose
CÀNG LIẾM ĐÍT Con KỲ DẸM MỘT CÁCH MẠNH BẠO HƠN- Nguyền cho tên PHẠM LỖ nầy sớm gặp tai nạn CHẾT NÁT THÂY, MANH MÚN TỪNG MẢNH. Chịu chưa ?
From:
"Lloyd Pham"
To:
GoiDan@yahoogroups.com
Đừng chống cộng bằng mồm . Hãy hành động thật sự hơn là ngối trong xó nhà ăn to nói phét, chửi vung xích cho lên để làm lợi cho CSVN mà ít ai thấy. Đúng là thứ vô đạo đức, người ta đã chết mà cuũg chưa để yên. Mai này mấy thằng tyay sai nằm vùn này tới ngày chết thì sao nhỉ.Đúng là thứ đầu tôm.
Sunday, July 31, 2011
Mt68:
TỪ LÂU AI CŨNG NHẬN RA LUẬN ĐIỆU NẰM VÙNG CỦA PHẠM LỄ - NHƯNG KHÔNG NGỜ HẮN LẠI LIẾM ĐÍT KỲ DẸM GIỮA BAN NGÀY QUA CÁC LỜI NGẬM SÚNG NGẮN CỦA NGUYỄN CON KY NHƯ DƯỚI ĐÂY.
PHẢI !
Chúng Ông vẫn luôn cầu trời cho những đứa về bắt tay với VC với bất cứ lý do gì, kể cả những cò mồi nằm vùng như Phạm Lỗ ĐỀU SỚM CHẾT BANH THÂY. Và dĩ nhiên sẽ được gom chung 1 trại với băng đảng Hồ Chí Phèo. Không có chuyện rút tới, rút lui gì cả ./- mt68
Để trả lời ông Đặng Văn Âu, cựu Thiếu Tá Không Quân VNCH.
Thưa ông Đặng Văn Âu, Trong lá thư cậy đăng của ông trên báo CM Magazine của ông Bác Sĩ, Tiến Sĩ Phạm Lễ có một câu hỏi liên quan đến tôi như sau:
Mới đây ông Thẩm phán Lê Duy San, Hội trưởng Hội Luật sư Bắc Cali, nhân danh một cựu học sinh Chu văn An phân ưu một cựu học sinh Chu văn An vừa qua đời, có lời cầu chúc xỏ lá, vô cùng đểu cáng như sau: “Nguyện cầu hương hồn Niên Trưởng Nguyễn Cao Kỳ sớm về với Bác Hồ nơi thiên đàng Cộng Sản.”
Tướng Kỳ đã công khai khẳng định lập trường của mình tại Việt Nam năm 2004 là “Không bao giờ chấp nhận chủ nghĩa cộng sản” trên hệ thống đài phát thanh BBC. a/ Đứng về mặt đạo đức, văn hóa, các hội viên Hội Luật gia Bắc Cali có nên yêu cầu ông Hội trưởng Lê Duy San phải từ chức vì lợi dụng danh nghĩa Hội? b/ Đứng về mặt luật pháp, con cháu của người quá cố có quyền kiện ông Thẩm phán Lê Duy San ra tòa về tội mạ lỵ người qua đời không? Người theo đạo Phật mong linh hồn mình về cõi Niết Bàn. Người theo đạo Chúa mong linh hồn mình lên Thiên Đàng? Phải chăng những người về Việt Nam dạy học, đầu tư thì sau khi chết đều bị ông Thẩm phán Lê Duy San ra phán quyết: “linh hồn về với Bác Hồ nơi thiên đàng Cộng Sản”, trong khi Tướng Kỳ về Việt Nam chỉ để nói chuyện Đất Nước? Còn bạn ông, ông Đỗ Văn Minh thì nói như sau:
Một trưòng mang tên một nhà Nho khí phách như vậy mà lại đào tạo ra một Lê Duy San bất nhân, bất trí, bất nghĩa, thiếu tư cách đến thế, thật đáng tủi hổ. Đáng buồn hơn nữa, Lê Duy San lại là đại diện cho cả một tập thể Chu Văn An miền Bắc CaliThưa ông,
Tôi thật không ngờ, ông cũng là người có chút học vấn, lại là một sĩ quan Không Quân VNCH, cấp bậc Thiếu Tá mà lại ăn không nói có, ăn gian nói dối, như mấy tên Việt Cộng. Tôi không có hề nói ông Nguyễn Cao Kỳ là Cộng Sản. Nhưng việc ông quay lưng lại người Việt Quốc Gia, với đồng đội để trở về với Việt Cộng, tìm gặp bọn Việt Cộng, những kẻ đã dâng đất, dâng biển cho Trung Cộng, tuyên bố lếu láo như thế nào về quân đội VNCH để được ngồi chung với những tên Việt Cộng bán nước như Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng, Phạm Thế Duyệt, Nguyễn Phú Bình, v.v…và khi tên VC Võ Văn Kiệt chết đã khệ nệ mang vòng hoa tới để được ký sổ phúng điếu như thế nào thì chắc ông đã rõ.
Ông Kỳ đang ghi tên trong sổ khách phúng điếu Võ Văn KiệtSao ông không tìm kiếm người đã đội cho ông Kỳ cáo nón cối có gắn cả ngôi sao vàng tổ bố mà hình ảnh này đã được phát tán trên các diễn đàn khắp thế giới mà kết tội mà lại đi vu vạ cho tôi? Ông hãy vào Google và gõ 3 chữ “Nguyễn Cao Kỳ” là sẽ thấy ngay.
Ông Kỳ và tên Phạm Thế Ruyệt, Chủ tịch Mặt Trận Tổ Cò Tôi tin chắc rằng nếu tên tội đồ của dân tộc là Hồ Chí Minh nếu còn sống, ông Kỳ cũng sẽ tìm đủ mọi cách để được gặp Hồ Chí Minh, để được ngồi chung chỗ, ăn chung bàn hay ít nhất cũng được bắt tay để nói những lời mà ông ta đã nói với mấy tên Việt Cộng đại khái như “…Tôi muốn thống nhất mà tôi không làm được, người anh em phiá bên kia đã làm được. Chúng ta phải ngả mũ chào họ và chấp nhận…Nói lăng nhăng mà không thống nhất được đất nước…là một lũ phản quốc…” Ông có thể bấm vào hang chữ xanh dưới đây để được nghe rõ ràng và đầy đủ hơn về những lời mà ông Kỳ đã nói “http://www.youtube.com /v/zRZsaj8_Pdw?version=3”.
Thưa ông, ông không cần tôi phải giải thích vì sao bọn Việt Cộng làm được mà người quốc gia không làm được không? Hơn nữa, thống nhất để mà cả triệu người phải bỏ nước ra đi, cả triệu quân dân các chính của VNCH phải bỏ xác trong rừng xâu nước độc hay ngoài biển cả. Thống nhất để mà thanh niên phải đi làm lao nô, thiếu nữ thì phải đi làm đĩ điếm cho ngoại bang, thống nhất để mà phải dâng đất, dâng biển cho ngoại bang (Trung Cộng) và lệ thuộc chúng thì thống nhất để làm gì? Sao ông Nguyễn Cao Kỳ người thày của ông không biết nhục mà lại còn ngưỡng mộ ngả mũ chào chúng?Như vậy thì lời cầu nguyện của tôi mong cho ông Kỳ sớm được gặp “Bác Hồ” nơi thiên đàng Cộng Sản” có gì là không đúng, có gì là sai trái, mà nói rằng tôi đã mạ lị người qúa cố? hay chụp mũ cho ông Kỳ là Cộng Sản? Xưa kia, các cụ ta, trong đó có cụ Tam Nguyên Yên Đổ cũng đã từng làm đôi câu đối có tính cách châm biếm Nguyễn Hữu Đô, một kẻ làm quan cho Pháp lúc qua đời như sau:Nhất bi tuyệt bút Sinh Tự Hạ,Thiên cổ du hồn Cư Lĩnh Gian (1)Vậy mà đâu có tên vô học nào chứ đừng nói là có học dám nói là câu đối đó đã nhục mạ người đã chết và nói cụ Tan Nguyên Yên Đổ là tên bỉ ôi, tráo trở, bất nhân, bất trí, bất nghĩa như ông và ông Đỗ Văn Minh một người có học, ít ra cũng qua bậc Tú Tài đã nhục mạ tôi? Thưa ông, nếu ông vẫn cho rằng lời cầu nguyện của tôi có tính cách mạ lỵ ông Kỳ, ông cứ nói cô Nguyễn Cao Kỳ Duyên kiện tôi đi. Tôi nghe nói cô ta và người chồng cũ của cô ta cũng là Luật Sư đấy. Tuy nhiên, tôi có lời khuyên, muốn cho chắc ăn như đinh đóng cột, nên về Việt Nam mà kiện. Tôi bảo đãm cô ta sẽ thắng 100% và tiền bồi thường thì muốn bao nhiêu cũng được Chánh Án Tòa Án Nhân Dân của VC chấp thuận 100%. Tôi không châm biếm đâu. Tôi nói đứng đắn đó và sau khi thắng kiện cầm bản án đó về Hoa Kỳ tôi sẽ trả.Thưa ông, chính các ông đem lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ phủ lên quan tài Tướng Kỳ mới là nhục mạ, không những đã nhục mạ lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ mà còn nhục mạ cả tướng Kỳ. Chắc ông đã đọc bài phỏng vấn ông Kỳ của báo Thanh Niên nhân dịp Hà Nội kỷ niệm 30 năm cái ngày gọi là “Giải Phóng Miền Nam” ông Kỳ đã nói: “…những anh chàng HO lang thang đói chợ nhận ổ bánh mì thịt, chai nước suối và $6/ hour, lăng xăng phất phơ cờ ba que tung bay xuống phố Bolsa, Houston. Nếu ông muốn rỏ hơn về những lời tuyên bố lếu láo này của ông Kỳ, xin ông vào Google và gõ mấy chữ “Cao Kỳ Nói VNCH là lính đánh thuê” sẽ rõ.
Còn việc ông muốn Hội Luật Gia California yêu cầu ông Hội trưởng Lê Duy San phải từ chức vì lợi dụng danh nghĩa Hội thi ông đã gõ lầm cửa rồi. Tôi là Hội Trưởng Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Chu Van An California chứ không phải Hội Trưởng Hội Luật Gia Califonia. Ông cứ làm đơn đi, tơi sẽ đưa ra Đại Hội Đồng vào kỳ tới để Đại Hội Đồng cứu xét. Nếu ông không tin tôi và sợ tôi vứt đơn của ông vào sọt rác thì ông có thể nhờ Bác Sĩ, Tiến Sĩ Phạm Lễ, Chủ Nhiệm kiêm Củ Bút CM Magazine chuyển cho ông Phạm Hữu Độ vì ông Độ là anh ruột của Bác Sĩ Phạm Lễ). Ông Độ hiện đang là Chủ Tịch Ban Cố Vấn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Chu Văn An California chiếu điều 7, đoạn 1 bản Nội Quy của Hội AHCHSCVA. Để cho ông dễ dàng ăn nói và làm áp lực với Ban Cố Vấn của Hội, tôi với tư cách Hội Trưởng Hội AHCHSCVA California, xin tuyên bố hủy bỏ quyết định đã rút bỏ lời cầu nguyện đó và tuyên bố vẫn giữ lại nguyên văn lời cầu nguyện như cũ.Thưa ông Đặng Văn Âu, một hũ mắm đã thối, tôi nghĩ, cách tốt nhất là nên đậy nắp lại cho chặt và đem bỏ nó vào thùng rác vì nó đã thối rồi thì càng khoắng càng thối. Tôi có đọc bài Điếu Văn của ông, Ông có nói: “Tôi khóc cho Tướng Quân vì ước vọng được nhìn thấy Việt Nam có Tự Do – Dân Chủ của Tướng Quân chưa thành mà đã từ giã cõi đời”.
Thưa ông, ông Kỳ đã Về VN tìm gặp tất cả những tên chóp bu của đảng Cướp Cộng Sản VN, vậy mà ước vọng của ông vẫn chưa đi tới đâu. Chính vì vậy mà tôi đã cầu nguyện cho ông Kỳ được gặp Hồ Chí Minh để mong hoàn tất ước vọng đó. Một lời cầu nguyện như vậy mà không hiểu tại sao các ông và ông Đỗ Văn Minh, người bạn của ông lại tức tôi, giận dữ và thốt ra những lời của kẻ vô học để nhục mạ tôi. Tôi thực không hiểu nổi các ông là hạng người nào? Còn về câu nói “Một trưòng mang tên một nhà Nho khí phách như vậy mà lại đào tạo ra một Lê Duy San bất nhân, bất trí, bất nghĩa, thiếu tư cách đến thế, thật đáng tủi hổ. Đáng buồn hơn nữa, Lê Duy San lại là đại diện cho cả một tập thể Chu Văn An miền Bắc Cali” của ông Đỗ Văn Minh thì tôi nhờ ông nói lại với người bạn của ông rằng, câu này tôi xin phép được viết lại như sau mới đúng: Một trưòng mang tên một nhà Nho khí phách như vậy và đã đào tạo ra được những hai người (2) làm Thủ Tướng. Tiếc rằng một người làm Thủ Tướng, cho miền Bắc VN thì phản bội dân tộc, bán nước bán dân. Còn một người làm Thủ Tướng cho miền NamVN thì phản bội đồng đội, cúi đầu hàng giặc. Thật đáng tủi hổ. Đáng buồn hơn nữa, lại tự nhận mình là đại diện cho cả một tập thể người Việt tỵ nạn Cộng Sản tại hải ngoại.
Phần tôi, khi tôi chết, nếu ai cầu nguyện cho tôi được như vậy, Tôi rất lấy làm hãnh diện và xin muôn vàn cảm ơn. Tôi chỉ xin họ thay đổi 2 chữ “Bác Hồ” thành 2 chữ “Hồ Tặc” đê khi gặp được tên này và đồng bọn của y như Phạm Văn Đồng, Trường Chinh, Lê Duẩn, Lê Khả Phiêu, Lê Đức Thọ, Nguyễn Hộ v.v… và những tên sẽ chết như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Văn Linh, Võ Văn Kiệt, Đỗ Mười, Nguyễn Minh Triết, Trương Tấn Sang, Nguyến Tấn Dũng, Phạm Thế Ruyệt, Nguyễn Văn An v.v… tôi sẽ chỉ vào mặt bọn chúng mà phán rằng: “ Chúng bay là những tên phản quốc, là tôi đồ của dân tộc VN. Ta truyền cho chúng bay đầu thai làm kiếp chó và phải sinh sản cho thật nhiều để ăn hết cứt của nhân dân VN. Truyền chúng bay phải tập chung sống tại làng Cổ Nhuế để dân chúng làng này có đủ thịt mà ăn và không phải sống bằng nghề đi hốt phân, đi buôn cứt để sinh sống nữa.Trân trọng,Lê Duy SanCựu Thẩm Phán các tòa Sơ Thẩm và Thượng Thẩm SaiGon - Huế.Chú thích (1)
Xin tìm đọc đôi câu đối này này trong Giai Thoại Làng Văn của cụ Lãng Nhân Phùng Tất Đắc để hiểu hết mọi chuyện về câu đối này.(2)
Tôi rất tiếc không thể dùng tiếng nào khác tiếng NGƯỜI để thay thế. Gọi là ÔNG thì tôi không muốn khi nói tới Phạm Văn Đồng. Mà gọi là TÊN thì tôi cũng không muốn khi nói tới Nguyễn Cao Kỳ.
TRƯỜNG SƠN LÊ XUÂN NHỊ CÓ "BỰA" KHÔNG ? CÂU HỎI RẤT CẦN ĐƯỢC TRẢ LỜI CÓ TRÁCH NHIỆM. Huongtanthinh nầy là người dị ứng với DS VC Nằm vùng đấy./- mt68
From: thin nguyen
Theo lời tường thuật của chính ông TS LXN , năm 1984, thành phố New Orleans, hội cựu quân nhân tổ chức đại hội, mời ông NCK làm chủ tọa, đón tiếp linh đình, trong thể. Ban tổ chức phân nhiệm, giao cho ông TS LXN làm công tác "bảo vệ yếu nhân". Lưng dắt "chó lửa" 9mm ( không biết là có giấy phép conceal weapon hay giấy phép của secret services hay không), đi tới lui quan sát, thấy ông NCK lộ vẻ không hài lòng, vội chạy đến hỏi, ông NCK "phán" :"Anh đem cho tôi một chai rượu" .
Nghe xong, ông TS LXN đi tìm Ban Tổ chức để hỏi và được trả lời là không có rượu. Nhanh trí, ông TS LXN tự mình ký "Sự vụ lệnh" ( không có đóng dấu ) để........chạy ra ngoài mua rượu. Trên đường công tác, mặc dù không gặp Quân Cảnh hay Tuần Cảnh Hổn Hợp làm khó dễ, nhưng phần vì trời quá lạnh, phần vì phải chạy nước rút nên ông TS LXN bị.......teo chim, cây 9mm suýt rơi mấy lần. Nghĩ lại cũng thấy may mắn, con "chó lửa" 9mm mà rớt , bị "cướp cò" thì dù chim có teo cũng phải.......rụng cánh bên đường.
Trở về, đem rượu tới bàn, ông NCK không hé một lời cảm ơn. Chắc là vì ông TS LXN tìm không có rượu "xịn", đành phải ôm chai rượu "dỗm", ông NCK "chê". Không cần phải nói, tương tự như mọi người khác trong cùng trường hợp, ông TS LXN cảm thấy bất mãn, khó chịu nhưng vì.......... tuổi trẻ hào phóng, dể tha thứ, nên ông vẫn "quyết tâm", tiếp tục thi hành công tác phục vụ người ......chỉ huy cũ.Và cũng từ đó, thửa đất trời nổi cơn gió bụi, đấng anh hùng cũng phải.........teo chim, ông TS LXN chắc là không có mấy thiện cảm với ông NCK. Việc nầy cũng có phần khó hiểu vì chính ông TS LXN tự ý chạy đi mua rượu, ông NCK đâu có bắt buộc. Ông chỉ cần báo cho ông NCK biết là Ban Tổ chức cho biết là không có rượu, vậy thôi, không ai trách cứ ông được cả. Theo ông TS LXN tiết lộ là ông muốn làm vui lòng vị chỉ huy củ, tuy nhiên, ông NCK không phải là vị chỉ huy củ của ông, trên danh nghĩa cũng như trên thật tế.Ông TS LXN cho độc giả diễn đàn biết là ông gia nhập quân đội lúc ông mới 17 tuổi. Dù ông không cho biết năm nào, nhưng nếu độc giả nào là cựu quân nhân, có thể tính "nhẩm" ra, không cần phải là thầy Lốc cốc tử. Năm 1975, đứt phim, ông TS LXN mang cấp bậc Thiếú úy ngành Phi Công, quân chủng Không Quân. Dạo đó, theo sự hiểu biết của người viết bài nầy, muốn thành phi công, có hai cách thông thường nhất.
Một là thi thẳng vào, nếu được tuyển, đương sự sẽ được gởi học tại Trung tâm huấn luyện Không Quân Nha Trang và tuần tự tham dự các khóa chuyên môn theo huấn trình của quân chủng Không quân. Hai là đầu quân vào trường Sỉ quan Bộ binh Thủ Đức hay trường Võ bị Quốc gia Đà Lạt, sau khi tốt nghiệp, sẽ được thuyên chuyển về Không Quân ngành Phi hành, nếu đủ điều kiện.Trường hợp của ông TS LXN, 17 tuổi gia nhập quân đội, bằng cấp văn hóa cao nhất mà ông có là bằng Tú Tài 1, không thể hơn được, do đó, ông không đủ tiêu chuẩn để vào trường Võ Bị Đà Lạt, thời gian thụ huấn kéo dài 4 năm, không phù hợp với niên hạn quân ngũ của ông. Cho là ông vào thẳng quân chủng Không quân, thời gian thụ huấn quân sự, chuyên môn từ 1 đến 2 năm, khoảng năm 1971-1972. Ra trường, ông về đơn vị cho đến 1975 với khoảng 4 hoặc 5 năm thâm niên quân vụ theo mức độ dự đoán chênh lệch 1 năm.Lý do phải dài dòng vì để "đối chiếu" với lời của ông TS LXN, cho ông NCK là cấp chỉ huy củ . Ông NCK là Chủ tịch Ủy ban Hành Pháp Trung ương ( tương đương với chức vụ Thủ Tướng) vào năm 1965-1967, vẩn còn chức vụ Thiếu tướng, nhưng không còn là Tư lệnh Không quân. Từ 1967-1971, ông đảm nhiệm chức vụ Phó Tổng thống và theo hiến pháp VNCH, ông NCK và ông NVT không còn trong quân đội. Cho là ông TS LXN nhập ngủ vào năm 1971, còn ông NCK đã rời khỏi chức vụ Tư lệnh Không quân từ năm 1965, vậy làm sao ông NCK có "hân hạnh" làm cấp chỉ huy củ của ông TS LXN được ?
Có chăng là ......gợi thoáng hương xưa hay là đôi mắt người Sơn Tây, buồn viễn xứ khôn nguôi.(Còn tiếp)
MỘT VÀI NÉT ÁI Ố
VỀ NGUYỄN CON KY
MỘT VÀI NÉT VỀ ÔNG NGUYỄN CAO KỲ
( THƯ KHANH )
Tôi còn nhớ ! ngày ông Nguyễn Cao Kỳ lái máy bay ra Bắc ném bom !Tôi đang ngồi lo lắng không biết làm sao mua được sữa cho con tôi bây giờ vì các cửa tiệm tạp hoá thì đóng cửa chặt hết rồi . Tiệm tạp hoá đầu đường nhà tôi - của bà BảY Búa cũng đóng chặt ! Không sao gọi được để bà ấy thương tình là mình khách mua quen từ lâu mà bán cho vài hôp sữa Ông Thọ hay sữa Trái núi !Đường phố : vắng tanh !Trong xóm nhà ai cũng chỉ còn ôm cái radio ghe tin tức và lo lắng . Quân đội thì cấm trại 100%.Tôi đang lo lắng ! Trường thông báo cho nghỉ học . Tôi được ở nhà . Người giúp việc muốn đòi về quê vì sợ loạn ...Tôi chả biết sao thì may quá ông xã tôi từ trại Không Quân TânSơn Nhất về !Mặt mày chồng tôi :Phan Lạc Giang Đông- đầy vẻ hớt hải nghiêm trọng trong bộ Quân Phục Sẵn Sàng Chiến Đấu . Giang Đông bảo tôi :" Ông Kỳ ra ném bom ngoài Bắc rồi ! Anh về báo cho em hay là Sắp có chiến tranh lớn ! Máy bay ngoài Bắc chúng sẽ trả đũa -Anh phải cấm trại dài dài và sẽ ra TUYẾN ĐầU TỐ QUỐC làm Đài Phát Thanh cùng một số anh em , có cả Nguyễn Đình Thiều . Anh báo để em phải tự lo cho con ! ".- Đài Phát thanh vẫn oang oang đang thông báo và ca ngợi NGUYỄN CAO KỲ : ANH HÙNG !Tôi bảo chồng tôi :" Cấm trại 100% sao anh lọt về được ? ! ".Giang Đông :" Anh có thẻ báo chí ! Đưa Quân Cảnh ...- Quen cả mà . Mình nói đi làm phóng sự- ra nhà in ! Em nhớ Vũ Đức Thọ hay ra ăn cơm nhà mình không - anh ấy là đại uý Quân Cảnh coi vòng đai Phi Trường mà ".Tôi nói :Em đang lo không mua nổi sữa cho con !Giang ông thở dài :" Rối ! để anh vào lại trại - sẽ quay về ngay ! "- Tôi chờ ! Trong vòng một giờ sau Giang Đông về cười toe . Mở ba cái nút áo TREIZY ra bảo :" Nè anh đẻ ra sữa đây này - Miệng đếm từng hộp sữa lấy ra để xuống bàn : 1- 2- 3 ...10 .Mười hộp - sữa Tráì Núi đấy ! Đủ chưa ? ! ".GIANG ĐÔNG nói : " Không Quân mà ! Huyng Đệ Chi Binh là số một ! - Anh phải chạy xuống Quân Tiếp Vụ gặp trung Sĩ Mô , người cùng Quê ở Hải Dương cũ - Anh Mô bảo lấy Mười hộp thì phải ghi tên 10 bạn anh vào danh sách NHƯỜNG SỮA này để anh Mô có lý do tổng kết sữa . Và anh ấy dặn NHỚ NÓI LẠI với CáC Bạn một tiếng nhé kẻo họ tự ái ! ".Tôi mừng có sữa nhưng lại hỏi vặn :" Tại sao có vụ Sữa NHƯỜNG này ? ! "Giang Đông :" À thì vì vụ ông Nguyễn Cao Kỳ ra Bắc ném bom .
Sữa khan nên không được mua nhiều như trước . Mỗi quân nhân Độc Thân chỉ được mua một hộp thôi ! Em đừng lo , có thằng nào bạn anh mà cần mua một hộp sữa đâu ! HUNH ĐỆ CHI BINH mà ! ".Giang Đông lo xong sữa cho vợ con ! lại đi ...và còn ca nho nhỏ diễu cợt :" Một trăm phần trăm em ơi !Giờ đây lại cấm trại rồi .Lính ! Lính ...mà em ! ".*Rồi tuần sau thì Giang Đông cùng một vài ba anh em trong ban Biên Tập của tờ báo LÝ Tưởng - Ban Chính Huấn của Không Quân đã lên đường ra ĐÀ NẴNG làm ĐàÌ Phát Thanh Đà Nẵng và đi làm phóng sự .Nơi đây Đài Phát ong óng tin tức và ca tụng Ngyễn Cao Kỳ ...HEROE !Khi trở lại Bộ Tư Lệnh KHÔNG QUÂN ở Tân Sơn Nhất Sài Gòn ...Ông Nguyễn Cao Kỳ được BAN CHÍNH HUẤN ra cấp tốc một Tuyển Tập Không Quân . Quy tụ nhiều cây viết .Tuyển Tập Không Quân mang tên : ĐẦU GIÓ .Phan Lạc Giang Đông " Gáy " cho ông Nguyễn Cao Kỳ bài thơ in ngay trang đầu , có tựa là : TRƯỜNG CA BẮC PHẠT .Nội dung bài thơ : Nguyễn Cao Kỳ : MỘT NGUYỄN HUỆ !!!!!!!!!!!! !!+++Năm 1975 - Sau THÁNG TƯ ĐEN , cũng vì bài thơ này mà PHAN LẠC TUYÊN đã tức hộc máu và viết thư vào trại cải tạo đề nghị CÁN BỘ Trại GIA TĂNg MỨC ĐỘ CảI TẠO cho PHAN LẠC GIANG ĐÔNG ! .- Thằng VIỆT CỘNG nằm Vùng LÊ TRƯỜNg ĐẠI ( trung sĩ Không Quân = cán bộ cơ sở tại Bộ Tư Lệnh Không Quân và Sư Đoàn Năm Không Quân ! - Tân Sơn Nhất ). Lê Trường Đại cháu ruột của LÊ CHÍ ( Cộng Sản ) . Hắn trực thuộc P16 mà Phan Lạc Giang Đông không hề hay , thường xuyên ghé nhà tôi rình mò , bám xát !!!!Tới 30 tháng Tư Đen ...tôi mới biết rõ Nó là VIỆT CỘNg NẰM Vùng !
Sau ngày Phạm Phú Quốc và Ông Nguyễn Cao Kỳ lái máy bay ra ném bom ngoài Bắc thì :1- Bài ca : ca tụng anh hùng Phạm Phú Quốc phát thanh hoài hoài ...Hầu như không ai không thuộc . Ví phi công Phạm Phú Quốc đã hy sinh ! Và lời ca ngọt ngào sầu buồn nỉ non khiến khi nghe rất dễ chảy nước mắt !Còn ông Nguyễn Cao Kỳ !
Máy bay mới ra đến Vinh thôi . Bị trúng đạn ngay phía đuôi , máy bay về Phi Trường đáp xuống an toàn .( Hú vía nhé nên chuyện ông Kỳ còn dài cho tới nay chưa hết !!!!!!!!!!! ) .Không Quân QĐVN CỘNG HOÀ rất hãnh diện và tinh thần hăng hái lắm .Các chàng phi công trẻ , trí thức , đẹp trai : " Vai năm tấc rộng thân mười thước cao " trong bộ đồ bay , khăn quàng tím - Huy hiệu đeo trước ngực : hình in bản đồ Việt Nam với hàng chữ : Tổ Quốc Không Gian . Các em gái hậu phương mê tít thò lò . Mê các anh cả về cái tính Hào Hoa và ăn nói lịch sự nữa !Các anh phi công gần như ai cũng can đảm : " Ra đi không ai tìm xác rơi " , sẵn sàng chiến đấu .Có nhiều anh phi công hay cả các anh ở dưới đất đều thay đổi Cái Bộ RÂU . Hầu như Bộ Râu Kẽm của ông Kỳ là MODEL của họ đấy !Ông xã tôi tuy không đi bay - làm công tác chính huấn nhưng cũng muốn để bộ ria giống ông Kỳ . Giang Đông mấy lần bảo tôi :" Nè em ! anh để Ria giống ông Kỳ nhé ! trông đẹp và gợi cảm nữa ! " .Tôi cản ngay :" Anh à ! nhà mình hay ăn mắm tôm ! và anh hay bận lắm . Nhiều khi anh ăn cơm vội vàng là lại đi ngay vào trại . Anh chả kịp đánh răng rửa mặt gì cả . Và trước khi đi bao giờ anh cũng hôn em thắm thiết ! Em cũng ráng hôn lại thắm thiết . Nhưng bây giờ anh để Râu Kẽm như ông Kỳ , anh ăn mắm tôm nó sẽ dính nhiều hơn vào , không kịp rửa thì em không dám cho anh hôn đâu - Giang Đông nghe có lý nên thôi bỏ mộng để Râu Kẽm .Tình trạng cấm trại vẫn dài dài ...Không Quân lại được Tuyển Thêm vào rất nhiều cho Tập San Lý Tưởng - Những cây viết có khả năng nhưng với lương Trung Sĩ đồng hoá như nhà văn Thế Phong . Dù nhà văn Thế Phong có là bạn của Tướng Trần Văn Minh chăng nữa thì cũng phải chấp nhận chức vụ khiêm nhường vậy thôi !Số anh em viết báo cũ như nhà văn Dê Húc Càn ( Dương Hùng Cường ) , Kiêm Thêm . Các cây viết ủng hộ như tướng Trần Văn Minh , nhà văn Đào Vũ Anh Hùng , Hoằng Hương Trang .Lo về hình ảnh , phó nhòm : Đặng Khuyến .Lo về nhà in : Đặng văn Xuyên .Hoạ sĩ cũng mấy tay : Cao Bá Minh( dòng dõi Cao Bá Quát thì phải ) , Thụy Kha .Ngoài ra còn ĐỘI QUÂN TRÌNH DIỄN VĂN NGHỆ ...cũng khá đông và gồm những ca sĩ như vợ chồng July Quang , Anh Khoa ...Tâm Đan .- Về lính thì gồm nhiều thành phần . Có trường hợp lính kiểng vào để tránh gọi Động viên . Loạ này có chàng nhà giàu lái xe hơi - đi làm như một công chức bự .- Nói tóm lại : Ông Nguyễn Cao Kỳ uy thế đã bay cao rất nhanh .Không Quân khí thế đang hăng hái .Các em gái hậu Phương gửi quà cả cho Giang Đông từ xa về qua địa chỉ tìm được ở tập san Lý Tưởng !nào là khăn quàng tím thêu nguyên bài thơ của Giang Đông ! ( Cao Bá Minh phải nhận và quàng dùm vì sợ THƯ KHANH biết thì Giang Đông ...không ổn ! ) .* Tướng Kỳ đã được một người đẹp nhất của CHÊU ĐÃI VIÊN HÀNG KHÔNG ưng ý là đúng lắm .Một cái máy bay để dành riêng với hàng chữ kẻ dài thật lớn bên hông máy bay :KỲ DUYÊN MAIđã là hình ảnh đẹp trong mỗi giấc mơ của các em gái hậu phương !!!!!!!!!!!! !
Tướng Kỳ được ngưỡng mộ như một HEROE !Ông lại còn cùng phu nhân chụp chung một tấm hình mặc nguyên bộ đồ bay đen . Cả Hai đều mặc Đồ bay .Ý ông muốn cho mọi người thấy rằng PHU NHÂN và Ông là ĐÔI UYÊN ƯƠNG như HẠNG VÕ và NGU CƠ thời nhà Tây Hán .- Tôi thầm suy nghĩ : " Chết rồi ! Kiểu này Miền Nam sẽ bị thất bại như HẠNG VÕ đã đến đường cùng bên BẾN Ô GIANG - trên xứ GIANG ĐÔNG BÊN TÀU thôi ! " .Tôi thầm suy nghĩ :VŨ DŨNG mà VÔ MƯU thì làm sao LÃNH ĐẠO MIỀN NAM để đánh thắng CỘNG SẢN BẮC VIỆT đây ? !Phía Cộng Sản Bắc Việt : HỒ CHÍ MINH là Một Con Cáo Già Chính Trị mà đằng sau là NGA TÀU - hai nước CỘNG SẢN ủng hộ VŨ KHÍ ĐẠN DƯỢC và CỐ VẤN .Bên cạnh cái ưu điểm là TINH THẦN KHÔNG QUÂN từ trên chí dưới đều hăng say chiến đấu .Những buổi thuyết trình từ hết không đoàn này tới không đoàn khác cùng với Đoàn Trình Diễn Văn Nghệ ...Những bài báo viết Nẩy Lửa trên Tập San Lý Tưởng phát hành đều đều được gần xa đón tiếp .NHƯNGBên cạnh đó là CÂU LẠC BỘ SĨ QUAN : HÙYNH HƯŨ BẠCđã là nơi phản tuyên truyền !Hàng cuối tuần đều có tổ chức vui chơi thả dàn .VŨ SEXTY- Quân sĩ ngoài tiền tuyến đang cùng các Bạn Đồng Minh ( Mỹ ) phải cam go đánh giặc thì chính : GIỮA SÀI GÒN - tại Câu Lạc Bộ Huỳnh Hữu Bạc - xát Bộ Tư Lệnh Không Quân - Tân Sơn Nhất .Tướng Kỳ đang vi vút nhảy đầm cùng các Em !!!!!!!!!!!! !!!!!!!!! !!!!!!Hầu như Tướng RÂU KẼM này không hay NGOÀI TIỀN TUYẾN các anh chiến sĩ của Tất Cả CáC BINH CHỦNG đang vật lộn với tử thần ?????!!!!!!! !!!!!DO ĐÓ VIỆT CỘNG đã đang thắng ...mà chúng ta khônghay sao ? !Tôi đọc báo liên miên vì lúc đó ở miền Nam có nhiều tờ nhật báo lắm . Ngoài thì giờ đi dạy học về tôi chúi đầu đọc báo : Chính Luận , Tia Sáng , Tiền Tuyến , Sống , Con Ong v. v .Một hôm Giang Đông bảo tôi :"Anh nản quá ! Đi thuyết trình ở các không đoàn . Có không Đoàn - Chỉ huy vỗ vai anh bảo : Nè nghe cậu thuyết mãi chán quá rồi . Bữa nào đem cho tụi này một tối ăn chơi như TƯỚNg RÂU KẼM ĐI : Vũ SEXY đi ! ".- Đó là một trong những nguyên nhân đưa đến thất bại cho Miền Nam !!!
Giang Đông đi làm ngoài nhà in và luôn luôn bị cấm trại !Lính mà cấm trại thì ăn ghi câu lạc bộ làm gì còn đồng nào cho gia đình . Anh nào Hiền Như MA SOEUR thì may ra . Còn ông xã tôi bị thiếu câu lạc bộ nữa kìa ! Nhưng cái may mắn là tôi đi dạy học , hai con ăn theo lương tôi ! Do đó tôi còn đỡ lo kinh tế gia đình .
Hội QUÁN HUỲNH HỮU BẠC là nơi Giải Trí của Tướng RÂU KẼM : Nguyễn Cao Kỳ ! và một số Sĩ Quan thân cận của ông Kỳ đã PHẢN TUYÊN TRUYỀN cho CHÍNH NGHĨA QUỐC GIA và làm NẢN LÒNG CÁC CHIẾN SĨ CỦA MọI BINH CHỦNG đang hăng say , gian lao đánh giặc ngoài tiền tuyến !Vâng đúng vậy !- Một hôm Giang Đông bảo tôi :" Em à ! Dân tộc mình 90 % là dân nghèo ! Từ thành thị đến nông thôn ...Dân từ đồng quê bị chiến tranh phải bỏ lên thành thị đói khát ! Vợ con lính , chồng đi trận ở nhà sống thiếu thốn về mọi mặt . Trong trại anh , lính còn đặt vè ngồi cấm trại có những chàng bất mãn cảnh ông Kỳ ăn chơi ngay trước mắt ! Vũ SEXY thì SĨ QUAN Thân cận của ổng thi nhau NHÉT GIẤY 500 đồng vào Sì líp và áo Sú Chiêng mấy con Điếm ! Lính làm vè đọc cho nhau nghe :" Lính Không Quân , Anh có cái quần anh cũng bán đi ! - Bán đi anh mặc bằng gì , Anh mặc cái áo anh đi khòm khòm.... ! " .- Tinh thần của Không Quân là Không Bỏ Anh Em Không Bỏ Bạn Bè !Mà ông Kỳ có nghe thấy những lời xỉ vả sau ông ấy không .- Thế rồi ...Tình trạng cấm trại vẫn liên miên vì Việt Cộng đánh rát quá ! Tin từ các mặt trận tôi đọc từ nhật báo muốn điên đầu !Đêm đêm nằm một mình với hai con nhỏ tôi cứ sợ một ngày nào đó mình sẽ thành goá phụ !!Giang Đông - một tối lọt về bảo tôi :" Em à ! Hôm nay trong Hội Quán Hùynh Hữu Bạc , Tướng Kỳ mở party lớn mời một số Sĩ Quan Thân Cận của ổng và các PHU NHÂN của Qúy Vị này ! Thằng 9 Thân nên gọi bằng thằng ) ĐẶNG KHUÝẾN chụp hình cho Tập San Lý Tưởng - nó bảo :Anh Em mình tối nay được RỬA MẮT ! Anh bảo anh không đi nhưng dặn nó phải chụp hình để anh đưa vào báo Lý Tưởng cho Tướng -báo đang chờ lên khuôn . Vậy tối em ngủ nhớ đắp chăn rồi sáng mai anh mang hình cho coi - chắc nhiều mỹ nhân lắm ! ".- Giang Đông vào trại ! Tôi tắt đèn cố giỗ giấc ngủ !Bỗng vừa ngủ lơ mơ thì nghe tiếng trái pháo kích bay rú qua nhà và nổ chát chúa nghe rất gần - Rung cả mái tôn !Tôi ôm chặt con tôi vì nó giật mình khóc ! Trên nhà bố mẹ chồng tôi mở cửa gọi tôi bảo ôm chặt cháu kẻo nó sợ .Ông bố chồng tôi nói : Chắc Việt Cộng bắn vào SÂN BAY ! Chả hiểu Giang Đông ra sao ...? !Thế rồi hoả châu soi sáng gần suốt đêm ...- Mất ngủ luôn .- Tới tờ mờ sáng Giang Đông về ! Cả nhà tôi mừng quá . Giang Đông bảo :" Đúng lúc HỘI QUÁN HUỲNH HỮU BẠC đang VUI NHẤT - Tướng Kỳ đang mặc Áo Đuôi Tôm dìu vợ bé một TÊN ĐẠI TÁ đẹp như mơ - NHẢY VI VÚT thì VIỆT CỘNG PHÁO KÍCH - chúng pháo một trái pháo cỡ 75 ly !Ông bố chồng tôi hỏi :" Có ai bị chết không ? ! "Giang Đông : " May không ai chết cả ! " .Nổ ngay gần Bộ Tư Lệnh Không Quân !!!- Giang Đông quay qua tôi :" Hình thằng Đặng Khuyến chụp đây - Nó chịu khó thức đêm rửa . Anh coi sơ sơ rồi . Nhưng có 2 tấm nó phóng lớn . Nè em coi : Hình ông Kỳ đang nhảy với Vợ Bé thằng Đại TÁ ( XIN không nói tên ) -Tôi nhìn kỹ : " Ồ đẹp quá ! Nè bà này đang tư thế nằm ngửa ngửa gần xát đất - Chân co chân dũi - Ông Kỳ đang kéo nè ! . Còn hình kia chụp rò toàn bộ cái lưng trần nõn nường . Và Bốn Mắt đang Say Mê chìm đắm trong nhau nè ! " .Giang Đông : " Anh bỏ 2 tấm này !Đưa lên báo cho mà thiên hạ chửi à ! " .Tôi năn nỉ : Thôi cho em đi - Em thích giữ .Giang Đông : Không được em à .Rồi Giang Đông uống vội tách cà phê sữa và ôm hết hình ra nhà in Minh Ý .- Sự việc này xảy ra xong - ngay hôm sau mấy tờ NHẬT BÁO bán đắt như tôm tươi .
TIN VIỆT CỘNG PHÁO KÍCH vào BỘ TƯ LỆNh KHÔNG QUÂN giữa lúc TƯỚNG KỲ cùng Một SỐ Cấp Tá Thân Cận đang nhẫy đầm Đớp Hít ! .HÌNH chụp không có như hình Giang Đông cầm về ! NHƯNG : HÌNH VẼ HÍ HỌA ....!!!!!!!! !!mớ ghê gớm .Tỉ dụ :Hình vẽ TƯỚNg RÂU KẼM mặc ÁO ĐUÔI TÔM Đang Chui Xuống Gầm Sàn Nhảy cùng Người Đẹp Khi Bị Pháo Kích !!!!!!!!!!!! !
***Vâng ! Không lâu sau vụ này thì TẾT MẬU THÂN xảy ra !!!TRÁI PHÁO KÍCH của Việt Cộng đã BÁO TRƯỚC Chăng ???????????? ???????!! !!!!!!!!! !!!!!!!!! !!!!!!!!! !!!LÀ SẼ tới TỔNG TẤN CÔNG của VIỆT CỘNG !Mà TƯỚNG RÂU KẼM không TIÊN ĐOÁN được !!!!THƯ KHANH ( Còn tiếp )
VÀI NÉT VỀ ông NGUYỄN CAO KỲ
( THƯ KHANH - viết tại Seattle 7- 29- 2011 )
Kính thưa Qúy vị ,
Tôi là vợ của một trung úy không Quân VNCH - tên chồng tôi là Phan Lạc Giang Đông , trục thuộc Bộ Tư Lệnh Không Quân - nay chồng tôi đã mất từ 10 năm nay rồi ! Tôi xin mạn phép Qúy Vị được nhận xét đôi điều về ông Nguyễn Cao Kỹ :1- Bài tôi viết về ông NGUYỄN CAO KỲ - tôi đã posted trên web vantholacviet.net( vào mục tác giả tác phẩm -xin chọn trang 2 - tác giả THƯ KHANH ) từ ngày ông Kỳ về Việt Nam ( đầu hàng Việt Cộng ) ròi .Nay tôi vẫn còn để trên đó - Ai muốn đọc thì xin mời vô coi ! Xem tôi viết có trật chút nào không ?!2- Nay tôi xin được viết tiếp cái Bút Ký đó :Khi Việt Cộng sắp tấn công tới SÀI GÒN rồi !Hôm đó là ngày 26 thì phải - Thật là khủng khiếp !!!!Chồng tôi còn nghe " LỆNH TRÊN " và " Tuân Lệnh " răm rắp .Nên chồng tôi vẫn tay súng bám Trại !Tôi và hai con ở nhà không biết chạy đi đâu nên qua nhà bà thím ruột coi tình hình chạy theo bà con ....Đang trong sự lo lắng rối trí như vậy thì có :- Một người anh con bác tôi - anh ta là trung úy hải quân VNCH - lái xe zeep về nhà thím tôi xem rằng anh em bà con ai muốn đi vượt biển không .Anh L nói :" Tôi là hạm trưởng - tàu tôi đang ở bến Bạch Đằng - Mình thua rồi ! Giờ ai đi theo tôi ra xe gấp ! " .Mọi người nhìn nhau một chút suy nghĩ thì :- Ô ng anh rể của L là thiếu tá H- quân cảnh - bảo vệ vòng đai Phi trường - mặc áo giáp - hớt hải về nói :" Tất cả phải ở lại - Tướng Kỳ vừa ra lệnh tử thủ ! Mỗi quân nhân phải có 1 cái mai hay cái cuốc M4 để đ2o giao thông hào gấp quanh vòng đai Sài Gòn ! - Tướng Kỳ ra lệnh " HY SINh ĐẾN GIỌT MÁU CUỐI CÙNG ! " .Anh H vừa vác cái mai - cái xẻng Mỹ bước ra cửa thì chồng tôi Phan Lạc Giang Đông về tới nhà - Chồng tôi cũng giốnng y hệt thiếu tá H - ra lệnh cho tôi :" Em cứ cho các con về nhà - Tướng Kỳ hạ lệnh : " Hy sinh đến giọt máu cuối cùng - Tử thủ - và mỗi quân nhân tìm lấy xẻng , cuốc theo lệh đi đào giao thông hào quanh vòng đai Sài Gòn ! " .Tôi cãi lại :" Việt Cộng bao vây rồi ! Giờ mới đào giao thông hào !Tụi Việt Cộng chỉ cần pháo là đủ tan tành Sài Gòn !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!Nghe vậy nhưng chồng tôi và thiếu tá H- bước nhanh ra cửa - leo lên xe zeep - đi thật nhanh - Khẩn cấp theo lệnh NGUYỄN CAO KỲ = tướng ra lệnh !!!!!!!!!!!!!!bỏ mặc vợ con !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Anh L hỏi :" Không ai đi theo tôi phải không - ! Tôi đi đây ! " - thằng con út anh thiếu tá H - nó 15 tuổi chạy theo L ra xe zeep ! "( * Xin nói ngay tàu Hải Quân VNCH - mà anh L đã tới bến bờ an toàn ! Sau này mới quay về VN lấy vợ đang làm ăn tại VN !!!!!!!!!!!!!!)Tôi và những người còn lại ngu ngơ - không biết sao - như mất hồn . Con tôi chúng khóc vì đói mà mẹ chưa nấu cơm !Đành phải cho con về nhà nấu cơm ...Sáng hôm sau chồng tôi trở về nhà bộ mặt héo hon - quần trận ...dơ dáy ! Tôi hỏi :"Tình hình sao ? ! " - Chồng tôi lắc đầu tuyệt vọng : " Thằng Kỳ nó trốn ra hạm đội 7 rồi ! "- Nguyên Văn lời LÍNH BỊ TƯỚNG ĐÁNH LỪA , chồng tôi gọi là THẰNG KỲ ! chả tướng mà ông nữa !- Chồng tôi chả tưởng ăn - nhai vội một chén cơm - xong có anh bạn thân- nhà văn tên Huỳnh H U .Anh này hớt hải chạy vào nhà tôi bàn bạc với chồng tôi !Anh Huỳnh H- U bàn : " Ta đi xuống miền Nam - chạy ? !Còn đang bàn tính thì một trái pháo long trời bay xè xè qua mái nhà tôi - bay nổ long trời tại Tân Sơn Nhất - Bộ Tư Lệnh Không Quân !Chồng tôi mở T. V theo dõi tình hình :Lệnh đầu hàng ???????????????!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!!!!!!!!!!!Hùynh H U - chạy ra khỏi cổng - ( cho tới nay tôi chưa hề gặp lại )
****
Thế là xong ! Súng nổ - người chết như ra ! Chúng tôi bồng bế con cái lên Hoà Hưng ơ nhờ nhà người chị ruột chồng tôi là bà Đặng ! Bà này có chồng bán thuốc tây - cho bà CHU TỬ - nên đã được bà CHU TỬ cho đi cùng trênchuyến tàu CUỐI CÙNG đậu ở Bến Chương Dương !Chồng tôi vẫn lóp ngóp vào Trại để DỰ CHÀO CỜ VNCH - buổi cuối cùng tại sân Bộ TƯ LỆNh KHÔNG QUÂN -Khi về anh lắc đầu : TƯỚNg KỲ chạy rồi ! hắn lừa lính dối quân !Tá còn loe nghoe !chỉ còn cấp ÚY và lính coi như cò tuân lệnh dưới lá cờ vàng ba sọc tung bay trong buổi chào cờ cuối cùng này !!!!!!!!!!!!!- Thiếu tá H- quân cảnh vòng đai phi trường thất thểu đi thuê nhà cho vợ - trung úy Ý - coi tù Côn Đảo !!!!!!!!!!!!!!Rồi chờ ĐI CẢI TẠO !!! -Thiếu tá H -Trung úy Ý - Phan Lạc Giang Đông !ngồi trong tù chửi thầm Nguyễn Cao Kỳ suốt bao năm ???!!!!
Phần 2 -
SAU KHI ĐI CẢI TẠO VỀ - ĐƯỢC CHO ĐI ĐỊNH CƯ ở MỸ theo diện H.O ???!!!Vâng !Sau khi không chết ở trong tù - sống cực khổ như con chó vì bị đánh đập tra tấn - ( chồng tôi bị nhốt ở Chí Hoà - phòng Biệt Giam ) .Lúc đó TƯỚNG RÂU KẼM : NGUYỄN CAO KỲ sống như thế nào ở MỸ ?! .- Gái đẹp ...rượu ngon ...? ! - Chúng tôi khi sang được Mỹ - mừng muốn chết - phải hối lộ khi khám sức khoẻ chứ không thì khó qua cầu !*Cũng đang ổn định dần : xin việc làm - xin nhà housing ở v. v .Thì một hôm lại được một nhóm dăm bẩy ông NHÀ VĂN NHÀ BÁO - NHÀ SỬ HỌC có DIPLOMA đàng hoàng - lên tận Seattle rủ rê chúng tôi về hợp tác với Việt Cộng - Họ nói cánh họ là cánh TƯỚNG NGUYỄN CAO KỲ !!!- DO MỸ cử về trước !( Tôi không viết tên họ ra đây ! nhưng tôi còn có hình họ chụp trong buổi đó tại Seattle ! - thôi để họ tự SÁM HỐI -) .Tôi hỏi trong buổi họp mặt này :1- Tại sao ông Kỳ ra lệnh Tử Thủ - hy sinh đến giọt máu cuối cùng rồi lại bỏ chạy ra hạm đội 7 --Đào .V. A. H trả lời :- Vì Mỹ bắt ép phải đi !2- Vậy nay ông Kỳ về theo Việt Cộng - tự ý ông ta hay tại Mỹ như anh vừa nói ? !Đào - V- A - H trả lời :Mỹ cử về trước !*Tới đây chồng tôi thấy tôi băt đầu bốp cháp nên gạt đi lảng qua chuyện khác - bởi nhóm này toàn nhà văn nhà ... nhà... " Có cỡ cả ! ) - Trong đó lại có 1 nhà văn tên tuổi và là thày dạy văn sử chồng tôi khi chồng tôi còn học ở cấp hai cấp ba ở SÀI GÒN nữa !!!!!!!!!!!!!!*Tôi ngồi nghe mấy cha này - Quả thực tôi thấy bực quá - Vì :a- Họ không hiểu Cộng Sản VIÊT NAM là gì ? - và CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN là gì !b- Họ tưởng UY TÍN của Ông Kỳ là ghê gớm - sự thực ông Kỳ = DỐT - và giai gái như tinh - Háo danh !c- Ông Kỳ = LỪA LÍNH - DỐI GẠT QUÂN LÍNH !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!Còn nếu ông thực sự là TƯỚNG thì ông nên cắn lưỡi tự tử KHI BỊ MỸ ÉP RA HẠM ĐỘI 7- ( KHÔNg có SÚNg - Mỹ tước súng bắt đi ra Hạm Đội 7 -thì CẮN LƯỠI , đập đầu vào thành tàu - cũng chết được mà - Sao không chết lúc bấy giờ ????!!!! )d- Nếu thực sự ông HIỂU RÕ CỘNG SẢN VN là gì ? !và BẢN CHẤT CUỘC CHIẾN TRANH VN là gì !? !Thì ông đã không về VN và tuyên bố ba hoa như vậy !Kết luận :GIA ĐÌNH TÔI là một trong nhiều gia đình khác ! Là NẠN NHÂN của MỘT TƯỚNG DỐT + HÁO DANH + HÁO SẮC .Ông ấy được lên tới chức THIẾU TƯỚNG VNCH là do MIỀN NAM " trót lỡ " cho ông ấy - một con gười xuất thân từ trường QUÂN SỰ NAM ĐỊNH của PHÁP ! - cứ thế lên lon !NGAY KHI HỌC ở TRƯỜNG NÀY ông NGUYỄN CAO KỲ đã học DỐT rồi !!!!!!!!!!!!!! DỐT ...DỐT ! Nên cả miền NAM biết bao nhiêu người bị đi tù Cộng Sản như chồng tôi và anh tôi , chị tôi - mà tôi kể trên !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!*
Nếu qúy vị không tin NGUYỄN CAO KỲ học DỐT từ trường SĨ QUAN NAM ĐỊNH thì cứ mở lý lịch ổng học ra coi và NGƯỜI HỌC CÙNG khóa 1 ở trường VÕ BỊ NAM ĐỊNH - ( tôi biết người này là PHAN LẠC TUYÊN - ) sẽ rõ !-***Mà DỐT RÕ RÀNG như vậy còn gì nữa mà phải hỏi ???!!!THƯ KHANH -( Seattle- 7- 29- 20011 - gửi vong hồn NGUYỄN CAO KỲ - với lời chúc ở cõi nào đó đừng NHI NHÔ nữa ! ) PS = Phan Lạc Tuyên và Nguyễn Cao Kỳ cùng học KHOÁ MỘT trường VÕ BỊ SĨ QUAN NAM ĐỊNH - do PHÁP đào tạo .- Phan Lạc Tuyên đậu thủ khoa - xác nhận NGUYỄN CAO KỲ học DỐT LẮM ! - NHƯNG :Cả hai : Nguyễn Cao Kỳ và PHAN LẠC TUYÊN chung quy : cùng RỦ NHAU VỀ MỘT CÕI ! Nay NGUYỄN CAO KỲ đã ra đi ! PHan Lạc TUYÊN đang ngáp ngáp tại bệnh viện , đang chờ nhắm mắt - KHÔNG có ai thèm nhòm - chỉ có vài ông sư tụng kinh !!! CHỜ TẮT THỞ !!!!!!!!!!!!!
BIẾT BAO NHIÊU NGƯỜI NHẸ DẠ CHẾT VÌ CÁI TRÒ ĐÁNH TRẬN GIẢ NẦY CỦA VIỆT CỘNG - TƯỞNG THIỆT THÌ CỨ NHÀO VÔ !!!
Coi vậy mà không phải vậy! Huy Phương
Coi vậy mà không phải vậy!Saturday, July 30, 2011 2:00:19 PMTạp Ghi Huy Phương
Ngày 27 tháng 7, đài RFI vừa loan tin: “Nhân ngày kỷ niệm thương binh liệt sĩ ở Việt Nam, một số nhân sĩ, trí thức ở thành phố Hồ Chí Minh cùng với câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình đã tổ chức buổi lễ tưởng niệm tất cả những người đã ngã xuống trong các cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới và hải đảo.Ðó là những người đã hy sinh ở Hoàng Sa, Trường Sa, cũng như trong hai cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc và phía Tây Nam.”Báo chí ở hải ngoại, trong tinh thần “phấn khởi” cũng đã cho rằng: “Lần đầu tiên, Sài Gòn có một lễ tưởng niệm các chiến sĩ VNCH tử trận trong khi giữ đảo Hoàng Sa năm 1974, chống cự quân Trung Quốc lên chiếm đảo. Và cũng lần đầu tiên, bà quả phụ Ngụy Văn Thà, vị hạm trưởng chiếc Nhật Tảo đã tử tiết theo tàu chiến này, được mời tới dự lễ vinh danh người chồng quá cố của bà.”Chúng tôi, những người đã bỏ nước ra đi, sau bao năm bị cộng sản hành hạ, chửi bới, và vùi dập hình ảnh người lính VNCH, cũng phấn khởi khi đọc các bản tin trên báo chí, tưởng như bây giờ cộng sản đã đổi hướng, biết đến lẽ phải, biết trân trọng những anh hùng liệt sĩ đã chết cho đất nước dù đó là người lính miền Nam hay miền Bắc.
Trong thời gian trước tháng 4 năm 1975, trước sự xâm lăng của Trung Cộng và vì sự khiếp nhược của vai vế “bề tôi,” chính phủ Hà Nội, đã cho rằng Hoàng Sa, Trường Sa là của đàn anh Trung Cộng còn hơn là của Việt Nam Cộng Hòa, dù Việt Nam Cộng Hòa cũng là đất nước Việt Nam. Bây giờ ngay tại Hà Nội, thật bất ngờ khi nghe tin chính phủ cộng sản cho phép ông Nguyễn Ðình Ðầu, một nhà sử học, 91 tuổi, đứng ra tổ chức một buổi lễ tưởng niệm “đồng bào, chiến sĩ” hy sinh để bảo vệ đất và biển mà trong đó “bao gồm cả các chiến sĩ VNCH đã bỏ mình chống lại Trung Cộng xâm lăng quần đảo Hoàng Sa vào ngày 18 tháng 1, 1974,” khiến tôi phải quan tâm theo dõi, tưởng tượng hình ảnh những người lính Hải Quân VNCH ngày nào trên bàn thờ hương khói, mà lòng xúc động khôn cùng.Cũng chính vì nỗi xúc động này, tôi đã đi tìm trên những trang “lưới,” để hy vọng tận mắt thấy những hình ảnh của anh em tôi, thấy bà quả phụ Ngụy Văn Thà được vinh danh, dù là với một bó hoa nhỏ tri ân, nhưng tất cả những gì tôi thấy được ở đây, đọc được ở đây làm cho tôi mang cái cảm giác bị lừa, cũng như giới truyền thông thế giới bị lừa bởi cái tiểu xảo của cộng sản và cách loan tin vội vã gần như hoàn toàn sai sự thật của nhiều ký giả.
Khoảng 50 người có mặt tham dự “buổi lễ tưởng niệm” trong một cái phòng nhỏ ở số 43 đường Nguyễn Thông Saigon có sự hiện diện của giới “nhân sĩ, trí thức” như các ông Nguyễn Ðình Ðầu, GS Tương Lai, ông Lê Hiếu Ðằng, Ðỗ Trung Quân và ông Huỳnh Tấn Mẫm (!).Chúng ta thấy gì trên sân khấu và trên bàn thờ? Thay vì bài vị và hình ảnh các tử sĩ của cả hai bên như ý nghĩa tưởng niệm, thì chúng ta chỉ thấy một bàn thờ Hồ Chí Minh và ngọn cờ máu. Bên phải bàn thờ “bác” có mấy hàng chữ lớn: “Kỷ Niệm 64 Năm Ngày Thương Binh Liệt Sĩ Việt Nam 27 tháng 7, 2011,” bên trái “bác” có câu: “Tưởng Niệm Ðồng Bào Chiến Sĩ Hy Sinh Bảo Vệ Biên Cương Hải Ðảo.” Lá cờ lớn sau ảnh Hồ Chí Minh màu đỏ, bàn thờ phủ khăn màu đỏ, bục thuyết trình phủ khăn đỏ, cả hai cây đèn cầy không thắp (!)và hai chục hoa “glaieul” cũng màu đỏ luôn. Không thấy có câu nào là “vinh danh tử sĩ VNCH,” cũng không có câu nào là “Hoàng Sa ngày 8 tháng 4, 1974” hay “buổi lễ tưởng niệm chung cho các chiến sĩ hai miền Nam Bắc.”
Diễn thuyết xong, (cho ăn kẹo cũng không có ông trí thức XHCN nào dám lên tiếng ca tụng “công khai” các chiến sĩ VNCH), cuối cùng thì bà con lên thắp nhang khấn vái trước bàn thờ ông Hồ, mà không phải là ai khác!Bà quả phụ Ngụy Văn Thà (1) mặc áo bà ba ngồi ở hàng ghế thứ hai, “bị” mời lên thắp nhang trên bàn thờ “bác Hồ” vì không có bàn thờ nào dành cho anh hùng Ngụy Văn Thà, chồng của bà. Ðể kết thúc buổi lễ, người ta bắt bà cầm một tấm bảng có mấy chữ viết tay nguệch ngoạc “Phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc vi phạm biển đất thuộc chủ quyền Việt Nam” để chụp ảnh đưa lên “net.”Ðó là những gì thuộc buổi lễ mà người ta ca tụng là “công khai,” “đặc biệt,” “hiếm có.” Ðừng hy vọng gì ở cộng sản một sự thay đổi biết điều hay tử tế, và giới nhân sĩ, trí thức Việt Nam trong câu chuyện này, dám nói dám làm vì thật sự họ chưa hết sợ đâu! Tôi không thấy phấn khởi chút nào trước sự việc trên mà cảm thấy mình bị lừa bịp! Xin ơn trên ban cho anh em tôi chút sáng suốt cuối đời!
(1) Nếu bạn đọc muốn thăm hỏi bà quả phụ Ngụy Văn Thà xin liên lạc:
Bà Huỳnh Thị Sinh
151/10 Ðường Nguyễn Kim
Phường 7- Quận 10 - Sàigòn
Số phone mới: 848-3857-2760
MẶC DÙ CẢ GIA ĐÌNH NGUYỄN CON KY
TỰ HIẾN THÂN LÀM ĐIẾM CHO VIỆT CỘNG
- VẬY MÀ CHÚNG VẪN KHÔNG CHO ĐEM XÁC VỀ CHÔN Ở SƠN TÂY VỚI LÝ DO LÀ SỢ TRUYỀN NHIỄM và Ô UẾ XÃ HỘI CHƠI NGU.
- CHÚNG NÍN KHE CHẲNG CÓ 1 LỜI NÀO CẢ- DÙ MỘT LỜI TRÌNH DIỄN XỎ LÁ CŨNG KHÔNG CÓ.
- CON KỲ DẸM , VÕ HOÀNG KIM, ĐẶNG TUYẾT MU ... SẼ TIẾP TỤC LÀM HỘ LÝ NỮA CHĂNG ? ./-mt68
san le to KhongVeVN, Nam, Bac, 646566, Sydney, Canada, 60s, 05, Nam, BACCALI
show details 2:25 AM (5 hours ago)
Khong ve VN neu con VC
"Con Troi, con Nuoc, con Non,
Viet Cong ma con, thi mat Que Huong".
Thưa qúi bạn,
Bọn VC là bọn lưu manh mất dậy. Bọn chúng có tên nào chết, bọn chúng có thể để cho người Việt chúng ta tới phúng điếu, chia buồn và lậy lục trước linh cữu của bọn chúng. Nhưng không bao giờ chúng lại ngu muốn mang vòng hoa tới phúng điếu, chia buồn và nghiêng mình chứ đừng nói là lậy lục trước linh cữu của người Việt Quốc Gia chúng ta dù là đã quay về và bưng bô cho chúng tới mức nào.
Ông Kỳ mang vòng hoa tới phúng điếu và lậy lục cái xác thối tha Võ Văn Kiệt. Nay nếu để cho thân nhân ông Kỳ mang xác ông Kỳ về VN làm tang lễ, chẳng lẽ bọn chúng lại không cử người mang vòng hoa tới để chia buồn đáp lễ trong khi ông Kỳ đã mất bao công lao và bỏ hết cả liêm sỉ để kêu gọi xoá bỏ hận thù, hoà hợp hoà giải cho chúng.
Đó là cái lý do tại sao chúng không cho phép thân nhân của ông Kỳ mang xác của ông kỳ về chôn tại Sơn Tây VN.
Lê Duy San
On Tue, 7/26/11, Loc Tran
Date: Tuesday, July 26, 2011, 4:24 AM
Đáng đời tên tướng hèn , những tên V.gian bè lũ sáng mắt ra chưa ?
Sent: Tue, July 26, 2011 3:46:28 AM
Subject: Chuyển Tiếp: CS không cho đem xác ÔNG NGUYỄN CAO KỲ về quê ở Sơn Tây (VN) chôn .
Theo những nguồn tin đáng tin cậy , cô NCKD muốn đem xác ông NCK về quê ở Sơn Tây (VN) chôn nhưng CS không cho nên phải mang tro về Mỹ, trái với điều ông Kỳ trăn trối là ông không muốn đem xác ông về Mỹ...
***Mt68:
Tin nầy chính xác, vì theo tin tiết lộ sơ khởi của Kỳ Duyên là sẽ đưa xác NCKỳ về chôn cất ở VN và sau đó khi đến Mã Lai mới quyết định đốt xác mang tro về Mỹ. Xét ra KD không có chỗ nào để chứa tro của NCK. Chắc chắn VC cũng không muốn chứa tro của NCK vì có thể sau nầy mỗi lần cúng kiến, tập họp sẽ gây khó khăn cho chúng.
Hơn nữa trong đầu óc của VC thì chúng nó lúc nào cũng luôn nuôi dưỡng thù hận đối với người QG.
Nếu NCK còn ở lại lúc 30/4 thì có thể chúng sẽ cho tay chân bắn bỏ, hay thủ tiêu ngay lập tức và sau đó thì đỗ thừa dân chúng cá nhân đòi nợ máu chứ không phải chánh sách của cách mạng là huề cả làng.
Có lẽ NCK không bao giờ nghĩ tới chuyện có thể ấy nên không chịu sống yên mà còn nhi nhô về làm MA CÔ dắc mối và làm chó săn cho VC.
Từ nay những đứa nằm vùng hay lăm le bấy lâu nay nên tiếp tục ngủ mê hay thức tỉnh kịp thời? Đừng tưởng sau khi chết là xong đâu nhé!
David Dương với cái bãi rác đó, bất cứ lúc nào VC cũng có lý do để tịch thu và nhốt vào tù, đòi tiền chuộc mạng đến tán gia bại sản, thân tàn ma dại cho mà coi ! ./- mt68
Saturday, July 30, 2011
PHỦ LÊN HÒM CỦA NGUYỄN CON KY
BẰNG CÁI QUẦN ĐIẾM KHÂM THIÊN LÀ ĐÚNG NHỨT.
From: Huong Tran <hatnangusa@yahoo.com>Subject: [GoiDan] Xin chia xẻ ít nhiều v/v Nguyễn Cao Kỳ - 3 lá cờ - Vô Date: Saturday, July 30, 2011, 6:05 PM
Thưa qúy vị d/d
Như ông bà ta có câu nói :" Lá rụng về cội". Tên Nguyễn Cao Kỳ Cục này và gia đình của hắn vốn đã được gầy dựng chức vụ và hưỡng những đặc ân của VNCH và Quốc Gia Việt Nam trước 1975, thế nhưng sau này hắn nổi điên hay nổi khùng, hoặc ngứa ngáy gì lại chạy theo liếm giầy cộng sản, để rồi bản thân hắn bị mang danh nhơ nhớp, nay con gái của hắn là bà Nguyễn Cao Kỳ Duyên cũng đi theo con đường của hắn nhơ nhớp luôn, lại còn bà mẹ của bà Nguyễn Cao Kỳ Duyên cũng mát dây thần kinh nào nên bắt chước hắn nhơ nhớp theo. Nguyễn Cao Kỳ Cục đã theo cộng sản cũng khá lâu, thế mà ngày tàn của hắn không có một thằng cộng sản nào thèm đếm xỉa tới. Là một cựu phó Tổng Thống của một nước, khi chết lại không có một lá cờ nào phủ hòm hay sao? Thế cho nên "lá rụng về cội" gia đình hắn phải mặt dầy tự phủ lên hòm của hắn lá cờ Việt Nam Cộng Hoà (Quốc Kỳ Việt Nam). Để cho đỡ mất mặt, bọn chúng phải phủ lên lá cờ Mỹ và lá cờ Malaysia, không biết tên Nguyễn Cao Kỳ Cục này có đi lính Hoa Kỳ ngày nào không nhỉ? Hình như hắn cũng không có sanh tại nước Mỹ, cũng không có phải làm chức vụ gì trong hàng lãnh đạo của Hoa Kỳ. Đó là chưa nói tới hắn và Malaysia không có tí nào quan hệ, thế mà gia đình hắn cũng tự tay phủ lên hòm của hắn 2 lá cờ chẳng mang tính chất tinh thần Quốc Gia Dân Tộc gì với hắn, sự việc này thật là ngán ngẩm cho những kẻ phản chủ, phản Quốc. Với bài học của tên Nguyễn Cao Kỳ phủ lên hòm bằng lá cờ Quốc Gia Việt Nam khiến tôi nghĩ tới những kẻ đã từng là lính trong quân đội VNCH nay đã phản nước theo cộng sản có nghĩ gì về sau này chết đi gia đình của bọn chúng sẽ phủ màu cờ gì lên hòm của chúng nhỉ? Hay là cũng làm như tên Nguyễn Cao Kỳ Cục là kẻ VÔ TỔ QUỐC, PHI DÂN TỘC? Sỡ dĩ tên Nguyễn Cao Kỳ Cục này đã theo cộng sản nhưng gia đình hắn không dám phủ lá cờ máu sao vàng lên hòm của hắn là vì họ sợ hắn sẽ thành loài qủy dâm dục ở kiếp sau khi thân của hắn phủ đầy máu .... kinh của đàn bà.
Kiếp này hắn đã là con qủy dâm dục rồi, nếu còn phủ lên thân của hắn máu .... kinh của đàn bà nữa thì hắn sẽ còn cao tay ấn hơn thằn qủy vương dâm dục Hồ Chí Minh.
HNTT
TRỞ LẠI THĂM ĐA QUỲNH.
LHXC
Năm 1994, lần đầu tôi lên Darwin để vừa thăm một người bạn, và cũng để biết một thành phố cực Bắc của Úc Châu. Một thành phố đơn độc, cách xa các thành phố lớn khác tính ra ít nhứt cũng từ 3 ngàn cây số trở lên và cách Singapore chỉ có 3350 km.
Năm đó, tôi đi đường bộ bằng xe bus, Melbourne tới Adelaide cách 500 km. Chiều hôm sau xe bus bắt đầu con đường thiên lý Adelaide tới Darwin hơn 3000 km một chút; phải mất 2 đêm 1 ngày mới nuốt hết con đường dài hoang vắng, thẳng tắp băng ngang Sa mạc Simpson Desert nầy.Từ Adelaide chạy theo hướng Bắc tới thành phố Port Augusta, một thành phố chuyên về sắt thép kỹ nghệ nặng như Wollongong và NewCastle của Sydney. Và từ Port Augusta cũng tiếp tục chạy thẳng lên phía Bắc trên xa lộ duy nhứt Bắc Nam có tên là Stuart Highway. Khuya đêm đó xe dừng lại ăn uống một chút tại khu phố mỏ Opals có tên là Coober Pedy, cách Adelaide 850 km, coi như là ở nửa đường Adelaide và Alice Spring. Khu phố nhỏ nầy rất nổi tiếng ở Úc được mệnh danh là “Opal capital of the world”, bởi vì opals sản xuất ở đây thuộc loại quí nhứt thế giới. Coober Pedy không những chỉ nổi danh về một nơi sản xuất ngọc thạch Opals và đặc biệt hơn nữa là khu phố nhỏ nầy với dân cư chưa đầy 2000 người, đa số đều sống trong những căn nhà nằm dưới đất, khoét sâu vô những sườn núi. Người ta gọi dân chúng ở đây là những người sống dưới mặt đất bằng cái tên là “Dugouts” (Người hang) bởi vì thời tiết sa mạc thật là khắc nghiệt, mùa Hè ban ngày thường xuyên nóng cháy da trên dưới 40 độ C và ban đêm hay mùa Đông thì mát mẻ hơn khoảng chừng 20 độ C. Một căn nhà hang (cave home) với phòng khách , nhà bếp và 3 phòng ngủ do nhà thầu đào vào sườn đồi (hillside) giá cả cũng tương đương với căn nhà cùng cỡ được cất trên mặt đất như nhà của chúng ta. Khu đất nầy toàn là đá ong, cho nên người ta khoét sâu vô sườn đồi không khó khăn lắm, tạo thành những căn phòng, tiện nghi như những căn nhà cất bình thường trên mặt đất. Vì thời tiết khu vực Coober Pedy nằm gọn trong vùng Sa mạc bao quanh nên nóng như thiêu, như đốt quanh năm và người ta sống dưới hầm cảm thấy mát mẻ, dễ chịu hơn.
Nhờ bận về khi xe tới Coober Pedy vào buổi sáng, đây là trạm dừng chân chót trước khi tới Adelaide dự trù vào chiều tối. Nên chúng tôi được ở lại Coober Pedy lâu hơn để hành khách có cơ hội xem qua các nhà hang và mua sắm ngọc thạch. Nhờ vậy mà tôi biết vài chi tiết rõ ràng hơn như những nhà thờ thật to nằm dưới lòng đất và đặc biệt hơn cả là nhìn thấy một cây (TREE) trụi lá
duy nhứt, như những cây rụng hết lá vào mùa Đông. Nhưng thật ra cây trụi lá đó chỉ là cây giả (Art tree) được hàn bằng những thanh sắt với nhau, tạo thành hình thù một cây cổ thụ, đứng trơ trọi một mình trên một ngọn đồi, bơ vơ, khẳng khiu dòm xuống khu phố ngầm Coober Pedy.(*Nhà hang ở Coober Pedy)
Xe chạy cả đêm, đến sáng hôm sau thì tới Alice Springs, coi như là một thành phố nằm ở giữa trung tâm của nước Úc. Từ hướng Adelaide lên, khi còn cách Alice Springs chừng 200 km có một địa điểm nằm ngay ngã 3 tên là Erldunda Roadhouse, quẹo trái và đi thẳng 245 km nữa là vô tới Ayers Rock, HÒN NÚI ĐÁ ĐỔI MÀU, một kỳ quan du lịch có tiếng của Úc.
Nghỉ ngơi vài giờ tại Alice Springs, gần trưa lại lên đường và chạy suốt đêm không nghỉ, tới lờ mờ sáng hôm sau thì xe bắt đầu đi ngang qua các khu chợ nho nhỏ có ánh đèn phố xá rồi vào thẳng thành phố Darwin bằng con đường duy nhứt Stuart Highway.Năm 1994, Darwin thật sạch sẽ không thua gì Canberra và Perth và dân số lúc đó chỉ chừng độ 90 ngàn thôi.
Darwin với cảnh tượng thật thanh vắng, êm đềm hơn cả các thành phố quê Ballarat, Bendigo, Geelong của Victoria. Lúc trên đường dài
Năm nay, 2011, tháng 6 tiết trời Melbourne đã bắt đầu đi vào Mùa Đông với những buổi sáng và ban đêm thật lạnh, lạnh hơn những năm gần đây.
Tôi không có dự định đi đâu cả…
Nhưng đột nhiên, vào sáng ngày 19/6/2011 vừa qua, tôi lại tò mò dò la thử tìm tin tức về các chuyến bay đi Darwin xem giá cả ra sao ? Vì tôi chưa từng đi máy bay lên Darwin nên không biết thói quen của những chuyến bay ấy rất là đặc biệt hơn các tuyến đường khác.
Dò vào web Qantas thì giá vé quá đắt, vì có ăn uống trên máy bay. Tôi không để ý đến JetStar và chỉ tập trung vào Virgin Blue thì mỗi ngày đều có nhiều chuyến lên Darwin bằng cách bay dừng chân ở Perth hay Brisbane, đi cả ngày mới tới Darwin thì giá vé rất hạ, chỉ ngoài 200 đô thôi. Nhưng nếu muốn bay thẳng từ Melbourne đến Darwin thì phải đáp máy bay từ 1.45 sáng và mỗi ngày chỉ có 1 chuyến bay thẳng duy nhứt vào giờ nầy; giá vé thì hơi cao hơn các chuyến bay vòng qua Perth hay Brisbane. Tuy vậy giá vé so với Qantas thì chỉ chừng hơn phân nửa 1 chút thôi, dĩ nhiên là không được cho ăn uống gì cả.
Suy nghĩ một chút, tự dưng tôi quyết định mua vé đi thăm lại Darwin ít hôm; vừa để thay đổi thời tiết đôi ngày, vừa xem lại Darwin 16 năm sau đã đồ sộ ra sao rồi ?Tôi mua vé khứ hồi có ngày đi và về nhứt định cho chắc ăn.
Chuyến đi là DJ 1457, khởi hành lúc 1.45 am và sẽ đến Darwin vào 5.45 am ngày 22/6/2011; với giá bận đi là 245 đô, kể cả 12 đô tiền hành lý cho 23 kgs.
Chuyến về là DJ 1464, khởi hành từ Darwin lúc 19.05 pm và về đến Melbourne là 23.45 pm, ngày 26/6/2011; với giá 275 đô tính cả 12 đồng cước phí hành lý.
Hai ngày sau đó tôi chỉ lo sắp xếp chút hành lý tùy thân và bận việc thường nhựt cả ngày nên tôi không mấy chú trọng đến tin tức NÚI LỬA Ở CHILE, Nam Mỹ.
Tôi loáng thoáng nghe tin khói bụi núi lửa ở Chí Lợi đã làm gián đoạn nhiều chuyến bay ở Hoa Kỳ và đến ngày 20, 21 thì bắt đầu ảnh hưởng các chuyến bay của Úc và Tân Tây Lan. Tôi bắt đầu để ý theo dõi vào ngày 21 thì chỉ thấy TV loan báo các chuyến bay đi Adelaide, Hobart và NZ bị tạm đình chỉ.
Tối 21/6/2011, 11 giờ đêm thì tôi có mặt ở Ga Southern Cross để đi xe Bus Shuttle ra phi trường Melbourne Tullamarine. Gần 12 giờ đêm, tới phi trường thì thấy vắng hoe, bước vào trong thì thấy một số khá đông các cô cậu thanh niên đang nằm la liệt ở trên các ghế dài và ở các góc phòng tương đối ít cản trở đường đi.
Tôi đi thẳng đến quầy kiểm vé thì một cô nhân viên hỏi tôi cần gì ?- Tôi nói tôi đi Darwin … thì cô cho biết các chuyến bay trên toàn nước Úc và NZ đã tạm đình chỉ, phải trở về nhà đợi đến khi bắt đầu bay lại thì họ sẽ thông báo. Họ khuyên phải thường xuyên xem tin tức trên Trang web của Virgin Blue và tuyệt đối đừng gọi vào vì tất cả tin mới nhứt đều được loan tin trên web của họ. Tôi hỏi vớt vát là độ chừng nào sẽ bay lại ? Họ trả lời làm tôi nhận ra là mình quá ngây ngô. Vì làm sao ai mà biết chuyện mây bụi núi lửa sẽ còn kéo dài bao lâu và tùy hướng gió nữa chứ !
Báo hại, tôi tiu nghỉu ra về, vì giờ đó không còn phương tiện công cộng xe lửa, hay xe bus nên tôi không đi xe bus shuttle để về lại City Melbourne. Tôi đành phải đi xe Taxi tốn khá bộn để về lại nhà. Tôi ngẫm nghĩ tự trách mình ham rẻ mà hóa ra mắc !
À quên, sau khi mua vé máy bay xong là tôi cũng đã đặt phòng ở khách sạn 5 ngày, bắt đầu ngày 22/6/11. Khi máy bay bị đình trệ, tôi vội về nhà gọi báo tin cho khách sạn biết và tôi định sẽ gọi lại khi tôi có chuyến bay mới.
Chờ hoài, từ sáng đến chiều mỗi ngày mà Virgin Blue không có gọi báo tin gì cả. Tôi xem Web của họ thì chỉ thấy có bay lại vài chuyến đi các nơi khác như đi Sydney và Brisbane. Nhưng chuyến đi Darwin thì vẫn thấy còn bị hủy bỏ. Vì gọi thử vào số họ cho mà gọi hoài đều nghe toàn là máy nhắn nên tôi đành phải nhờ con của tôi đi làm và nhớ gọi giúp thử xem sao ?
Đến tr
ưa ngày 23/6/11 thì con tôi báo tin là đã gọi được Virgin Blue và họ đã ân cần đổi chuyến bay đi và về của tôi theo dự trù mà tôi đã ghi sẵn cho con tôi.Tôi được đi chuyến bay lại đầu tiên là DJ 1457, cùng giờ như trước vào ngày 24/6/11 và sẽ về lại Melbourne bằng chuyến DJ 1464, cũng 19.05 pm ngày 28/6/11.
Thật là hú hồn ! Tôi vội báo cho Khách Sạn Darwin Central Hotel biết ngày thay đổi; nhưng họ bảo phải báo cho Wotif là văn phòng đại diện nhận tiền đặt khách sạn của tôi để họ sửa đổi như các chi tiết mới theo các chuyến bay. Tôi gọi Wotif thì họ kêu chờ để họ liên lạc với Darwin Central Hotel trước và sau đó họ cho biết khách sạn cho biết chỉ còn chỗ cho 4 ngày thôi, thay vì 5 ngày như tôi đã đặt phòng lúc trước. Họ sẽ trả lại tiền phòng 180 đô cho tôi để tôi mướn thêm 1 ngày ở khách sạn khác. Tôi đồng ý ngay ! Và khi đến nơi tôi mới biết thật ra mình không cần phải mướn thêm 1 ngày , vì 4 ngày thì tôi phải check out vào lúc 11. 45 am ngày 28/6/11 và tôi hỏi khách sạn thì được biết “thông lệ”là khách có thể check out xong và gởi hành lý lại cho khách sạn, giữ ở phòng hành lý thêm vài giờ đến cuối ngày. Nhờ vậy mà tôi được tự nhiên lấy lại 180 đô, khỏi mướn thêm 1 ngày nữa theo sự tính toán dốt của tôi.
Lần thứ 2 ra phi trường thì đã quá 12 giờ đêm mà thiên hạ vẫn thấy khá đông, từ từ có đến hơn 2 trăm không chừng, để đáp chuyên bay sớm nhứt trong ngày 24/6/11. Lần nầy thì tôi học được thêm một cái khôn của tuổi già là dám Check In bằng Internet và ra quầy chi cần đưa giấy “check in” in ra từ computer ở nhà và cân hành lý gởi là xong ngay. Kinh nghiệm cho sau nầy là mình check in ở nhà sớm thì sẽ có các ghế gần phía trước, khỏi phải ngồi xa phía đuôi.Sau 4 tiếng đồng hồ, bay ban đêm nên ai ai cũng ngủ vùi. Tôi xuống phi trường Darwin, đúng theo lịch trình là 5.45 am, dòm lại giờ Melbourne thì Darwin đi sau 30 phút. Ngồi xe bus shuttle để vô Darwin là mặt trời đã bắt đầu nhô lên từ phía Tây, trời quang đãng, bắt đầu một ngày nắng ấm, không âm u giá rét như mới ngày hôm qua ở Melbourne của tôi có tiếng là 1 ngày với đầy đủ 4 mùa mưa nắng, nóng lạnh thật là bất chợt …
Tôi ngồi trên xe bus shuttle và tính thầm trong đầu là khi tới khách sạn tôi hỏi để gởi hành lý trước và tôi sẽ đi lang thang dạo phố để chờ đến 2 giờ chiều mới được check in. Không như các nơi khác mà tôi đã từng đi qua là thông thường thì 10 giờ, 11 giờ sáng là được check in rồi. Từ phi trường Darwin vô thành phố độ chừng 15 phút thôi vì chỉ cách có 12 km. Nhưng loay hoay chờ xe shuttle và xe đưa khách đến nhiều khách sạn trước sau khác nhau. Nên hơn 7 giờ sáng tôi mới tới Darwin Central Hotel, nằm ngay trung tâm của Darwin, bước ra cửa là trung tâm thành phố ngay, thật là tiện lợi và giá cả cũng không đắt hơn các khách sạn khác. Ở nhà tôi cứ lo là mình tới sớm mà phải kéo hành lý đi ra phố tới 2 giờ pm thì kỳ quá; thời giờ chờ đợi check in quá dài làm gì cho hết đây?
Nhưng mà trời thường hay đãi những kẻ khù khờ ! Đã lấy lại được 180 đô rồi đó và khi vào phòng giấy khách sạn thì xin gởi hành lý là họ vui vẻ chấp nhận ngay và trong đầu tôi lại lóe lên một ý nghĩ là mình sẽ tham gia một day tour nào đó mà tôi thấy họ quảng cáo trong các tờ quảng cáo để ở phi trường. Tôi hỏi nhân viên khách sạn thì họ cho biết day tour loại kéo dài 6 tiếng, đi quanh quẩn trong và ngoài Darwin thì họ sẽ đón khách ở các khách sạn, cứ mỗi giờ là có 1 chuyến, không cần dặn chỗ trước.
Thế là tôi lại được trời đãi kẻ khù khờ nữa rồi. Thấy còn gần 1 giờ nữa mới có chuyến xe day tour, nên tôi ra phố tìm ăn sáng và quay lại khách sạn thì có xe day tour với giá 40 đô, kéo dài tới 2 giờ chiều thì cũng đúng là giờ được check in. Như vậy là mọi chuyện đều êm xuôi, đâu vào đó cả.
Lúc đầu tôi cứ nghĩ là xe day tour nầy sẽ đưa mình đến những chỗ đặc biệt trong và chung quanh của Darwin, chắc mỗi nơi họ sẽ cho xe ngừng lại và hướng dẫn mình vào xem gì đó ?
Nhưng ngồi trên xe một chút tôi mới khám phá ra là anh chàng day tour nầy hơi mánh, chỉ là hơi mánh thôi, chứ không phải là lường gạt khách khù khờ từ xa mới tới. – Anh ta vừa lái xe vừa thuyết trình nhiều chi tiết về Darwin và anh nhấn mạnh đến 2 biến cố đã xảy đến cho Darwin là : NHỰT NÉM BOM DARWIN HỒI THẾ CHIẾN THỨ II; và CƠN BÃO TRACY ĐÃ QUÉT GẦN SẠCH DARWIN HỒI XMAS 1974.
Chiếc xe mini bus của anh ta khá cũ kỹ, nệm ghế cũ mèm, tạm sạch chút ít. Đặc biệt máy xe là máy dầu cặn và anh ta cho biết là anh đã tiết kiệm bằng cách chạy bằng dầu pha nhiều dầu ăn mà người ta chiên chips bỏ ra cho rẻ. Anh nói lúc nổ máy hơi khó, nhưng khi máy chịu nổ rồi thì xe chạy cả ngày cũng OK và đỡ tốn kém lắm ! Bên ngoài xe thì anh vẽ hình day tour với những con cá sấu và Kangaroo… rất ư là hoạt náo, giống mấy chiếc xe hoa đi dự triễn lãm!
Mỗi khi có thêm khách mới bước lên xe, thâu tiền xong là anh gạ chuyện, hỏi khách từ đâu đến ? Bất cứ nói là từ đâu tới thì anh cũng có vài chi tiết về địa phương đó để hỏi thăm và trao đổi cởi mở với khách. Nhứt là những khách từ Adelaide, Melbourne hay Brisbane thì anh ta tha hồ châm lửa giòn tan, thời giờ trôi xuôi thật nhanh, lúc nào cũng có những chi tiết khá hấp dẫn. Tới phiên tôi thì anh ta hỏi : Where are you come from ? – Vietnam ! (Đúng ra thì tôi phải trả lời là từ Melbourne đến, nhưng nhiều lần tôi hay trả lời sai về câu hỏi nầy) – Anh ta cho biết là anh ta chưa biết gì về VN, nhưng mà ngày mai thì ba của anh sẽ cho anh ta biết là anh ta và ông bố sẽ đi VN du lịch vào ngày nào và sẽ ở lại đó 3 tuần ? Tôi hỏi anh có biết ba anh dự trù sẽ đi những đâu không ?- Anh ta trả lời là chưa biết và sẽ biết vào ngày mai. Anh ta nói là anh ta đang hào hứng để chờ đi VN cho biết vì ông bố của anh ta là cựu chiến binh đã từng tham chiến ở VN. Tôi thật tình không biết chuyện anh sẽ đi VN du lịch có thiệt hay không hay chỉ là những câu chuyện bịa đặt qua đường cho vui thế thôi ?!
Như tôi đã nói là anh day tour nầy hơi mánh là vì- Anh chở khách tới những chỗ như Tòa nhà Quốc Hội Darwin, Tòa Án Darwin, Đường hầm chứa dầu WW2, Port Darwin, khu chợ phiên Darwin, Nhà tù cũ Darwin, Vườn Bách Thảo, Bảo Tàng Chiến Tranh, khu nhà sang trọng gần bờ biển v.v… Tại mỗi nơi anh ta dừng xe lại, hỏi ai có muốn vào xem thì xuống xe và anh ta hẹn độ 45 phút sau thì đứng ngoài cổng anh ta sẽ trở lại đón đi tiếp các chỗ khác. Cứ thế mà anh ta thả khách xuống và đón khách lên đi tiếp … anh ta chạy vòng vòng qua từng chỗ ghi trên cho đến 2 giờ là anh ta trả khách về các khách sạn là xong chuyện, chấm dứt day tour cái kiểu không có gì là day tour cả !
Chỉ buổi hôm đó là tôi tự khám phá ra ngay, những địa điểm du lịch day tour ấy là những chỗ chẳng đâu xa, chỉ quanh quẩn chung quanh khách sạn của tôi chẳng là bao xa, tản bộ 10, 15 phút là tới phần lớn những địa điểm đó ngay. Như Quốc Hội, Tòa án và Government House thì chỉ cách khách sạn của tôi độ hơn 5 phút đi bộ thôi. Tại vì mình từ xa đến không biết ất giáp gì cả nên mới bị cái anh day tour hơi mánh, vớt nhẹ mất 40 đô.
Tuy nhiên, cũng phải thành thật mà nói nhờ anh day tour đó mà giúp tôi nhanh chóng nhận ra những chỗ mà 16 năm trước tôi đã từng biết mà bây giờ đã đến nơi rồi, vẫn không thể nào nhận ra vì cảnh vật, nhà cửa chung quanh đã hoàn toàn thay đổi. Và cũng nhờ 6 giờ day tour đó mà tôi chẳng phải ngồi chờ đến mục xương không chừng để check in. – Quên nữa, riêng tôi thì tôi chưa có ý định gì để quan sát lại các nơi đó, nên đi qua chỗ nào tôi cứ không xuống, cứ ngồi lì trên xe qua lại các chỗ dừng chân nhiều lần, có lẽ cũng khiến cho anh day tour hơi mất hứng nên anh ta hỏi tôi: Do you want to seat on the car whole day? – Yes ! I just want to see in general first! – Fine!
Tuy nói vậy, ngồi hoài cũng nhàm, nghe anh lập đi lập lại một mớ chi tiết riết rồi phát chán phèo. Nên tôi phải chọn xuống xem một địa đạo mà lần trước tôi chưa biết qua. Con đường hầm dùng để chứa dầu hồi WW2, khoét sâu vào trong sườn đồi để tránh bom, phải mua vé vào xem hết 3 đô cho người già. Rồi lại ra đón xe chạy lòng vòng tiếp, tới hơn 12 giờ trưa là tôi không thể nào lì hơn được nữa, đành phải xuống đi bộ để kiếm gì ăn trưa. Ăn xong trở về khách sạn thì cũng gần tới giờ check in, thấy nhẹ nhõm, khỏe re!
Lên phòng nghỉ ngơi một chút là tôi xuống phố với mảnh bản đồ nhỏ mà khách sạn đã đưa cho khách để khỏi bỡ ngỡ vài giờ đầu. Nhờ anh tài xế Robert day tour mà tôi biết đôi chút và từ từ nhận ra thêm những gì mà tôi đã biết 16 năm trước về Darwin nên đã dạn dĩ dần.
Vùng phụ cận phía cực Bắc của Úc đã được Người Hòa Lan khám phá và vẽ bản đồ từ năm 1600 nên mới có các tên như Arnhem Land, Groote Eylandt (chữ Hòa Lan).
Nhưng mãi đến năm 1839, thuyền trưởng chiếc tàu HMS Beagle của Anh mới cho đổ bộ lên đất liền và đặt tên cho chỗ eo vịnh ghé tàu là Cảng Darwin (Port Darwin) để vinh danh ông Charles Darwin, một ngườì Anh đã cùng hải hành trên tàu Beagle trong chuyến thám hiểm trước.
Từ đó cảng Darwin có tên trên các bản đồ Âu Châu và là nơi cập bến của các tàu qua lại vùng biển giữa Indo và Úc. Năm 1869 Darwin được thiết lập thành một xóm nhỏ định cư cho 135 cư dân da trắng và dân số lớn dần theo lớp người đua nhau đến tìm vàng ở vùng Pine Creek.
Đến WW2 xảy ra thì Darwin đã có dân đông cỡ vài ngàn và vì là địa điểm chiến lược tiền đồn của Úc nên đã có chừng 10 ngàn quân đồng minh đã hiện diện để bảo vệ Darwin.
Vào 19 -2-1942, Darwin đã bất ngờ bị 188 máy bay Nhựt oanh tạc, đó chính là phi đội đã tấn công Trân Châu Cảng, Pearl Harbor của Mỹ ở Hawaii. Trong trận oanh kích bất ngờ đó đã gây tử thương cho 243 nhân mạng và gây tổn hại thật lớn lao cho Darwin.
Một thảm nạn thứ 2 mà du khách ai qua Darwin cũng được các tour guider nhắc đến là Cơn Bão dữ dội nhứt có tên là Cyclone Tracy, xảy ra đúng vào ngày Xmas 25-12-1974, gây thiệt hại 71 nhân mạng và coi như đã quét sạch 70% thành phố Darwin. Lúc đó dân số 43 ngàn mà phải dời cư lánh nạn đến 30 ngàn người, một cuộc di tản bằng không vận lớn lao nhứt trong lịch sử Úc.
Thành phố Darwin ngày nay so với 16 năm trước đã đổi thay nhiều đến độ từ phi trường tới trung tâm thành phố dài 12 km, trước kia vắng hoe toàn là bãi bùn dọc 2 bên đường với những cây như cây bần (Mangroves) của vùng Cà Mau của chúng ta. Nay suốt 12 km nầy nhà cửa xây cất khá liền nhau, xóa tan hình ảnh hoang sơ trước kia. Càng gần vô Darwin, những căn nhà lầu khang trang là hình ảnh nổi bật đã góp phần cho thấy mức độ nhanh chóng lớn mạnh của Darwin. Darwin hiện đã bắt đầu trưởng thành không thua gì các đô thị mới lớn khác như Canberra và Perth chẳng hạn. Cụ thể nhứt là bên trong Darwin đang có những tòa nhà cao tầng mọc lên như những ngọn nấm khá cao. Hình ảnh một Darwin quê mùa, nhỏ xíu đã biến mất đã không còn dấu tích gì nhiều nữa. Các cần câu đang xây cất cũng nhấp nhô khắp nhiều địa điểm trong và ngoài trung tâm Darwin.Darwin bây giờ dân số cũng chỉ có 124 ngàn, cho nên trung tâm Darwin cũng thu nhỏ ở những con đường chính bao bọc khu thương mại là:
- Đường Daly St. ở phía Tây Bắc
- Đường Mc Minn St. phía Đông Bắc
- Đường Mitchell St. phía Tây Nam
- Và Đường Bennett St. Đông Nam
Nhưng tựu trung thì chỉ có con đường Mitchell St. là nhộn nhịp nhứt , chính nhứt, sống động nhứt, ngày lẫn đêm. Nơi tập trung các sinh hoạt thương mại, các quán ăn, các hộp đêm và các chỗ cư trú tụ họp chính của dân Backpackers.
Nguồn lợi kinh tế của Darwin có thể nói là nằm gọn trong 2 lãnh vực Hầm Mỏ và Du lịch. Về hầm mỏ quan trọng là mỏ vàng, mỏ uranium và dầu, hơi đốt ngoài khơi biển Timor mỗi năm huê lợi lên đến hơn 2 tỷ Úc kim. Ngoài ra nguồn lợi du lịch đã tạo công ăn việc làm cho dân địa phương đến 8% nhân dụng và một nguồn lợi tức khá lớn lao. Darwin có thể nói là nơi có nhiều Back Packers nhứt so với các thành phố khác. Nhứt là các tháng 11, 12 , 1 là mùa hái trái cây, luôn cần rất nhiều nhân công để thu hoạch kịp thời.
Phần lớn du khách đến Darwin không phải chỉ để biết di tích gì trong thành phố mà mục tiêu chính vẫn là đi xem phong cảnh bên ngoài Darwin như Kakadu National Park – Đi xem cá sấu nuôi ở các farms hay cá sấu sống ngoài thiên nhiên theo con sông Adelaide River- hay đi xem Katherine Gorge như những hồ nước mà chung quanh bao bọc bởi những vách đá sừng sững, cao đến mấy chục thước. Phần lớn các tours du lịch ra xa thành phố Darwin, du khách đều có dịp nhìn thấy những dấu tích, những họa hình của Người Thổ Dân đã sống lâu đời ở lục địa Úc Châu nầy. Những di tích lâu đời đến độ mấy chục ngàn năm, chứ không phải chỉ có mấy ngàn năm văn hiến như của Người Việt chúng ta thường hãnh diện quá đáng.
Riêng tôi, cả 2 lần đến Darwin đều gợi cho tôi những hình ảnh ruộng đồng, cây cỏ, chim muông rất quen thuộc với khung trời ruộng đồng thuở nhỏ của tôi. Nhứt là những vườn xoài, bạt ngàn, thẳng tắp. Tháng 6 nầy xoài đang rầm rộ trổ bông và đến tháng 9 thì xoài bắt đầu chín và công việc thu hoạch rất nhộn nhịp trong vòng 3 tháng, đến cuối tháng 12. Lúc đó Darwin hằng năm lại có đại hội ngộ các backpackers, hành nghề hái xoài vừa độ nhựt, vừa lang thang rong chơi khắp vùng trời xa lạ Top End của Úc.
Qua những hình ảnh sống động, thân quen của vùng phụ cận Darwin khiến cho tôi liên tưởng và cảm thấy như được về rất gần một mảng trời thân quen nào đó của Hậu Giang quê nhà. Thấy lại những đàn cò trắng, le le, chằng bè, vịt nước từng đám đông nghẹt, chim còng cọc lặn bắt cá trên dòng nước đục như nước phù sa của Miền Nam ta, rau dừa, rau muống đồng, bông súng, đầm sen hoang dã nở bông đó đây thật tươi thắm, êm đềm.
Tour 1.
Ngày 25-6-11, tôi chọn day tour trọn ngày để đi xem Kakadu National Park. Xe khởi hành từ 6 giờ 30 sáng, đón ngay tại khách sạn.
Tour nầy kéo dài cả ngày, đến 7.30 tối mới trở về Darwin do hãng xe bus du lịch AAT Kings với giá 240 đô, bao gồm một buổi ăn trưa theo lối Buffet- ăn hết lấy thêm.
Từ Darwin tới Kakadu National Park hơn 250 km và xe chạy theo Stuart Hwy theo hướng Bắc Nam và tới ngã ba Humpty Doo, cách Darwin 35 km thì xe rẽ trái sang Arnhem Hwy chạy thẳng về hướng Đông và khi đến một nơi cách Darwin hơn 130 km thì xe dừng lại cho hành khách ăn sáng tại một trạm quán có tên là Bark Hut Inn, nơi xa lộ Arnhem Hwy băng ngang con sông Mary. Buổi sáng mặt trời đỏ au, thật to, nhô lên khi ẩn khi hiện qua các tàng cây thật đẹp; hơn 12 giờ trưa thì đến địa điểm Kakadu. Đầu tiên xe dừng lại ở một nơi có tên là Nourlangie Rock. Du khách xuống xe đi bộ vài trăm thước là tới một núi đá màu đỏ như đất đỏ ở Ban Mê Thuột vậy. Du khách được hướng dẫn vô xem thật gần những dấu tích thời xa xưa của Thổ Dân gọi là Rock Art. Những hình vẽ về con người, về sinh hoạt nhảy múa, về các hình vật quen thuộc của đời sống thiên nhiên lâu đời của Thổ Dân như các con Kangaroo, con cá, con kỳ đà, con sấu … vẫn còn thấy khá rõ nét, biểu lộ sự văn minh đặc thù của Thổ Dân vào mấy chục ngàn năm trước. Sau hơn 1 giờ xem ra các hình tượng nầy du khách sẽ có một nhãn quan sâu sắc hơn về văn hóa của Thổ Dân ở Úc. Du khách được di chuyển đến một canteen của Gagudju Lodge Cooinda để ăn trưa, mạnh ai nấy ăn, quán nầy chuyên dành cho khách du lịch ở giữa một khu hoang vắng, chỉ có cái quán trơ trơ một mình. Tôi nghĩ nếu sau khi khách du lịch đã rời nơi đó thì khung cảnh hoang vu sẽ bao trùm, hoang vắng, mênh mông làm sao ai dám ở ?!
Ăn xong là du khách được xe chở một đoạn ngắn để đến bến đậu các thuyền đưa du khách đi dọc theo con rạch khá to có tên là Yellow water billabong, để thấy những thứ cây cỏ mà tôi đã quen thuộc và nhận ra. Dọc theo con rạch, hướng dẫn viên vừa lái chiếc thuyền chầm chậm và ngừng lại cho du khách thấy những con sấu nằm dài relax trên bờ, hay bơi lội nhàn nhã len lỏi trong các bụi dứa. Có chỗ một bầy le le đang tụ họp, mạnh con nào con nấy ngủ êm ru, đông nghẹt … mà không có một tiếng động nào.
Một khung cảnh nhà quê hoàn toàn khác lạ đối với du khách người Âu, cho nên họ rất thích thú, chụp hình lia lịa. Thuyền đi ngang một chòm cây, với hàng mấy trăm con Két trắng, kêu inh hỏi, chát chúa … bay lên rầm rộ rồi lại đáp xuống ồn ào cả một khúc rạch. Các con sấu, con chim… giống như đã được căn dặn là phải trình diện để khách du lịch xem theo giờ giấc nhứt định hàng ngày vậy. Bởi vì người hướng dẫn cứ nói mình sẽ đến chỗ kia, chỗ nọ xem con gì … mà đến nơi là có thật đấy !
Chạy dọc vài km rồi lại quay về bến thì đã gần 4 giờ chiều. Du khách lại lên xe và chạy thẳng về Darwin. Đến độ 6 giờ thì nhìn ra ngoài xe thấy mặt trời tròn như một chiên lửa thật to, màu đỏ ối đang chìm dần xuống phía Tây. Như là từ Darwin mặt trời đến gần trái đất hơn, to hơn các nơi khác vậy đó !
Xe về tới Darwin và ghé đến khách sạn thật là đúng 7.30 tối như đã dự trù. Một ngày đường xa với nhiều hình ảnh khác lạ làm cho ai cũng cảm thấy thật xứng đáng với đồng tiền bát gạo cho 1 ngày tour với AAT Kings. Ông tài xế vừa là hướng dẫn viên với nhiều chi tiết từng nơi thật là ngoạn mục, hấp dẫn, làm cho ai ai cũng tỉnh queo thích thú…
Tour 2.
Ngày 26-6-11 đi tour “Afternoon Crocodile Cruise” – Tour nầy kéo dài từ 12.45 chiều đến 7 giờ 30 tối thì trở về đến khách sạn với giá 115 đô.
Xe cũng chạy trở lại con đường đi Kakadu, nhưng đến hơn 60 km thì quẹo trái vô một con đường nhỏ để đến Fogg Dam. Chỗ nầy có cái đập nước mà bà tài xế hướng dẫn cho biết khi xưa, hồi sau thế chiến thứ nhứt; nước Úc đã thực hiện một kế hoạch trồng lúa Á Châu (không phải lúa mì) để cung cấp cho thị trường Á Châu. Vùng đất chung quanh khu vực Fogg Dam nầy được chọn để trồng lúa, nguyên một khu vực rộng mênh mông, bằng phẳng và đất ẩm thấp như các cánh đồng lúa của Miền Nam chúng ta. Lúc đó chưa có máy cày thì phải, cho nên đã nhập cảng trâu từ Indonesia qua để cày xới đất làm mùa.
Kế hoạch trồng lúa đã thất bại vì lý do gì đó mà tôi nghe rồi lại quên. Chỉ biết cánh đồng trống bao la đó nay chỉ thấy hoang vu đầy cỏ, năng, bông súng, sen và cây bồn bồn. Lần nầy tôi chỉ thấy một chú rùa tí hon, độ bằng một bàn tay nhỏ, đang chậm rãi bò ngang đường mà tài xế phải cẩn thận ngừng lại để du khách chiêm ngưỡng tận mắt. 16 năm trước tôi cũng có dịp qua đây, lần đó thì thấy trâu từng đàn, nay thì chẳng thấy 1 con nào cả. Bà tài xế nói người ta săn bắn trâu rừng, nên ngày một hiếm thấy trâu men ra bìa rừng hơn.
Du khách được đưa đến một nhà có nhiều bậc thang lộ thiên để du khách đứng đó nhìn ra xa, đủ thứ chim muông của vùng nhiệt đới và hôm ấy cũng có vài con sếu và con hạc cao nghệu khiến cho nhiều người rất lạ mắt.
Độ 1 giờ quanh quẩn tại Fogg Dam và sau đó thì du khách được đưa tới bến các thuyền để cho khách chạy dọc theo con sông có tên là Adelaide river để xem cá sấu. Con sông bề ngang khá to độ hơn 100 m không chừng ? Nước sông đục ngàu như sông Hậu Giang vậy. Lần nầy tôi đến đây nhằm lúc nước lớn, nên không thấy bãi bùn dọc 2 bên bờ sông. Lần trước thì thấy cá sấu nằm rãi rác trên các bãi bùn như những khúc củi to. Kỳ nầy thì chỉ thấy các cá sấu trầm mình dưới nước hay lội dọc theo bờ. Hướng dẫn viên dùng một cần câu, cuối nhợ câu có buộc một cục xương bò còn dính nhiều thịt khá to … họ biết chỗ nào là vùng cư trú tự trị của mỗi con sấu có tên đàng hoàng, do các hướng dẫn viên đặt cho nó. Họ dừng thuyền bà đem cần câu thả nhữ nhữ trên mặt nước và tự nhiện từ dưới mặt nước nổi lên một con sấu thật to. Họ để cục thịt cho con sấu thấy trước rồi họ kéo lên cao dần … Cá sấu phóng lên đớp mồi cao hơn cả thước trên mặt nước. Đớp được cục mồi là nhào ầm xuống nước… thiên hạ loay hoay chụp hình, quay phim mệt nghỉ.
Cứ thế mà thuyền chạy dọc theo con sông, xa xa lại dừng với tên một con cá xấu khác nhau … tôi còn nhớ họ gọi một con tên là George ! Khiến cho một du khách buộc miệng: Thank God ! My son is not George !!!
Thuyền quay trở lại bến để đổ khách lên bờ thì đã gần 6 giờ chiều; chấm dứt nửa ngày Tour xem cá sấu nhảy “Jumping Crocodile” ! À quên các thuyền chở khách đi trên sông thường là các thuyền bằng nhôm, đáy bằng như các thuyền phao mà Mỹ dùng để bắt cầu dã chiến trong thời chiến tranh VN đó quý vị. Riêng thuyền đi xem sấu nhảy thì có thêm 1 tầng trên mui.
Tour 3.
Ngày 27-6-11 thì tôi đi tour “Katherine Gorge and Edith Falls”. Tour nầy đi cả ngày và đi xa đến hơn 300 km. Với giá 209 đô, có một buổi ăn trưa trên thuyền. Cũng khởi hành từ sớm và trở về khách sạn cũng chừng 7.30 tối.
Chuyến nầy xe chạy thẳng xuống phía Nam trên xa lộ Stuart Hwy. Đi hơn 100 km thì dừng lại ăn uống tự túc ở một nhà ăn của một Motor Inn ngay tại chỗ xa lộ băng ngang qua con sông Adelaide River. Chỗ nầy ở gần cuối ngọn con sông Adelaide và chỗ hôm qua là ở gần cửa con sông hơn. Đây là một khu phố nhỏ mang tên là Adelaide River. Ăn uống chừng 45 phút, sau đó xe đưa đi xem một nghĩa trang Chiến Tranh (War Cemetery), nơi chôn cất những người bị máy bay Nhựt oanh tạc chết hồi năm 1940. Độ hơn 10 giờ sáng thì chúng tôi đến Pine Creek, đây là một ngã 3 nếu quẹo trái là đi lên Kakadu National Park và chạy tiếp tục xuống phía Nam thì sẽ đến Katherine Gorge. Pine Creek là một địa điểm tìm vàng hồi thời 1900. Nay chỉ còn lại một chút dấu tích về các hang đào tìm vàng mà thôi. Nơi đây có một bảo tàng về xe lửa vì lúc làm làm đường rầy xe lửa nối liền Alice Springs với Darwin thì đây là nơi tập trung các phương tiện và trang cụ.
Đến gần 11 giờ thì xe quẹo trái vô một con đường nhỏ để đến thác nước Edith Falls. Một hồ nước khá to, đường kính chừng 100 m có hơn. Hôm đó chỉ nóng chừng 25 độ C nên ít có người nhào xuống bơi thử.
Sau đó xe chạy trở ra con đường chính và đi tiếp thêm độ 30 km, quẹo trái vô địa điểm Katherine Gorge. Du khách xuống các thuyền nhôm, đáy bằng và được cho ăn trưa ngay trên thuyền. Ăn đại khái thôi, nhưng cũng no và ai muốn nhâm nhi thì cũng có rượu đỏ, rượu trắng hay bia; dĩ nhiên là phải chi.
Katherine Gorge là một hệ thống gồm cả thảy 13 thung lũng nhỏ, chứa nước như những cái hồ có vách đá cao bao quanh. Những hồ nước nầy do dòng nước sông Katherine xoáy mòn hàng tỷ năm trên khu vực đá cát ( carved from billion year old sandstone) của vùng Nimiluk National Park. Văn hóa của người Thổ Dân được lưu lại rất sâu đậm trên những Rock Art. Một vùng ngoạn mục, kỳ quan dành cho những người yêu thiên nhiên ngoạn cảnh.
Thuyền chạy trên một khúc sông với hai bên vách đá cao dựng đứng đến vài chục thước. Đến một địa điểm , cuối sông như một cái đập cạn, thuyền không chạy ngang qua đó được. Du khách phải lên đi bộ và xem một vách núi có nhiều hình họa, di tích lâu đời của Thổ Dân. Đi bộ vài trăm thước, leo trèo trên những phiến đá khá to, gập ghềnh, không cẩn thật rất dễ bị trợt chân té xuống vực nước rất thấp nằm sâu phía dưới. Hết đoạn đường đá thì qua đến một khúc sông thứ 2, lại xuống thuyền khác và chạy dọc theo một sông nữa. Khung cảnh 2 bên thật là hùng vĩ với những vách đá màu nâu thật đẹp, nếu giàu tưởng tượng có thể hình dung ra những hình thù con nầy, con kia rất giống và nhứt là cũng có các hình họa của thổ dân rải rác trên các vách đá thật cao. Đặc biệt các hồ nước xa cách, nằm sâu trong đất liền nầy cũng thấy có nhiều cá sấu. Nhưng cá sâu ở đây lại thuộc về loại cá sấu nước ngọt ( Freshwater Crocodiles); không như sấu ở Kakadu là sấu nước mặn ( Saltwater Crocodiles).
Có một đọan, có những hang to đi sâu vô bên trong như một chút nào đó của Đá Dựng Hà Tiên hay của Hạ Long vậy ! Thuyền chạy đến cuối cái đoạn sông thứ 2 thì quay lại, nghe nói là còn có những đoạn sông khác nữa dành cho du khách có nhiều giờ hơn.
Thuyền quay lại cặp bờ và du khách lên xe, khởi hành trở lại Darwin lúc đó cũng hơn 4 giờ chiều. Trên xe lần nầy bác tài chỉ mở DVD cho xem phim nói về những vùng đất phía Cực Bắc Úc gọi là Out Back mà không cần mỏi miệng như lúc đi.
Về tới khách sạn hôm đó hơi trễ hơn 7.30 tối và chỉ còn kịp ra ngoài kiếm thức ăn, đa số các tiệm ăn nhỏ đã đóng cửa, may mắn là cái tiệm Fish & Chips bán cho các BackPackers còm buôn bán ì xèo. Tôi mua một phần Cá Chẻm và chips; tôi ăn cảm thấy thật ngon, có thể chưa đâu ngon bằng kể cả món nầy ở bến tàu Melbourne của Red Hunt. Cá chẻm thật tươi, ăn vào thấy ngọt và chips thì chiên dòn hết xẩy mà lại rẻ hơn các tiệm khác nữa chứ !
Hôm sau là ngày 28-6-11, tôi chuẩn bị hành lý gọn gàng để chuẩn bị trả phòng lúc 11 giờ 30 sáng. Chuẩn bị xong là tôi đi xuống phố và lần nầy tôi định mua vé xe bus cả ngày để ngồi trên xe đi hết tuyến đường nầy qua tuyến đường khác. Định đi quanh quẩn và canh giờ đến gần 11 giờ về lại khách sạn trả phòng và gởi hành lý rồi đi tiếp.
Tôi dò biết trạm xe bus chính của Darwin nằm ở đường Harry Chan Av- bên hông Darwin Council- cách khách sạn Darwin Central Hotel chỉ vài trăm thước thôi. Tất cả xe bus đi các tuyến đường đều tập trung ở bến xe nầy. Leo lên xe tôi mới biết với cái thẻ người già Seniors của Melbourne tôi có thể xài miễn phí khi đi xe bus ở Darwin. Thay vì thẻ Seniors nầy ở Melbourne tôi chỉ được Free vào cuối tuần và những ngày thường thì phải trả 3.10 đô để mua vé cả ngày. Ở Darwin thì Free cho tất cả người già trên 60 tuổi ! Tôi cứ uổng phải chi các hôm trước, khi có thời giờ là tôi cứ ngồi xe bus thì đã biết nhiều hơn nữa rồi.
Sáng 28/6, tôi đi tuyến đường đầu tiên là đến khu Shopping Casuarina là một khu chợ lớn nhứt của Darwin. Tôi xuống xe lội trong mall của Casuarina, nó lớn không thua gì khu Chadstone, khu The Glen, hay khu Airport West của Melbourne vậy. Đi giáp một vòng, ăn sáng Hungry Jack’s và quay trở ra đón xe về lại Darwin thì dây dưa cũng hơn 11 giờ trưa. Tội chạy như bay về khách sạn để trả phòng và gởi hành lý rồi ra đường đi xe bus tiếp.
Tôi nhờ khách bạn hẹn xe shuttle để ra phi trường lúc 4 giờ 30 chiều; mặc dù đến 7.45 tối mới bay về Melbourne. Trả phòng và gởi tạm hành lý xong, tôi lại lên xe đi 1 tuyến đường khác, trở về tới central thì cũng hơn 2 giờ chiều. Không đủ thời giờ đi thêm 1 chuyến khác, tôi đành kiếm gì ăn trưa và về khách sạn ngồi chờ xe bus shuttle đón ra phi trường. Trưa nay, tôi tìm được một quán Cà Ri Ấn thật ngon, giá khá rẻ và say sưa ăn no cành hông; giống như trước kia ở Hobart, cũng vào giờ chót tôi mới tìm được một tiệm ăn đặc biệt, cũng cà ri Ấn , ngon tuyệt và nhớ hoài.
Sau khi ăn trưa muộn xong, tôi đi quanh quẩn trong các mall lộ thiên ở đường Smith St. để mua chút hình ảnh kỷ niệm Darwin.
Đến hơn 4 giờ là tôi mau quay lại Darwin Central Hotel để lấy hành lý và đúng 4.30 là có xe shuttle chở ra phi trường với giá 12 đô đầu người.
Ở phi trường, tôi chỉ tà tà chơi Sudoku cho hết giờ, tôi đã check in sẵn ở một quán Internet hồi sáng sớm. Nếu tôi mạnh dạn check in từ hôm qua thì có lẽ tôi sẽ được xếp ghế gần phía trước hơn thay vì là số 26, xa đến hơn phân nửa thân máy bay về phía sau. Nên khi lên, lúc xuống phải đi ngõ sau, bước xuống đi bộ vô cổng ra, trời khá lạnh lúc về đến phi trường Melbourne 11. 45 đêm.
Máy bay rời Darwin lúc 7 giờ 45 tối, bay êm đềm trên hơn 3 tiếng, chỉ khi gần tới Melbourne thì mới cảm thấy lắc lư con tàu vì mây mưa của xứ lạnh.
Máy bay đáp xuống phi trường Tullamarine thật đúng giờ dự định 11.45 đêm, bước ra ngoài lạnh cóng, tưởng chừng mình đang đến một nơi nào đó ngoài Úc Châu !
Vì trời khuya, không còn phương tiện xe bus, xe lửa nên đành phải kêu taxi đi thẳng về nhà với giá không thể nào trùm sò được nữa.
Quả thật 16 năm sau, trở lại thăm Đa Quỳnh như vừa thăm một người quen nhung nhớ trong tâm tư, hơn 15 năm xa cách, gặp lại với nhiều đổi thay nhận không ra, nhưng hơi hám vẫn thân quen như 16 năm trước. Đa Quỳnh! biết đâu tình cờ, bất chợt một ngày nào đó ta sẽ lại gặp em để được vỗ về nắng ấm, thoáng quên những ngày mưa gió, giá rét Melbourne./-
LHXC
7/2011
CHẮC TRO NGUYỄN CON KY ĐỂ Ở CHÙA NÀO PHẢI CÓ ARMGUARD CANH 24/24- BỞI VÌ SẼ CÓ NHIỀU NGƯỜI QUYẾT ĂN CẮP ĐỂ ĐEM ĐỔ XUỐNG CẦU TIÊU CHO HẢ GIẬN - CỦA CẦU TIÊU TRẢ LẠI CẦU TIÊU MỚI ĐÚNG.
From: long x
Phải chửi cái bọn phản quốc dù rằng nó đã chết, để cho bọn còn sống biết thân phận và biết sợ nhân dân để chúng sống cho ra một con ngừoi và không làm điều ác và điếm nhuc. Nếu được thì đào mả bọn ác lên hay treo cổ chúng nó. Cám ơn quí vi.
From: san le
Khong ve VN neu con VC
"Con Troi, con Nuoc, con Non,Viet Cong ma con, thi mat Que Huong".
Mọi sự lạm dụng cũng như khinh thường Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và bài Tiếng Gọi Công Dân của những kẻ vô ý thức cần phải được kết án nghiêm khắc.
Lê Duy San
HOÀNG GIAN HÙNG HỨA CHO NGUYỄN PHÁT QUAN và KIM NGUYỄN 25O NGÀN ĐỂ LOẠI PETER TRẦN DZŨNG RA KHỎI CHỦ TỊCH ỦY BAN GIÁM SÁT CÓ ĐÚNG KHÔNG ???
Thư cậy đăng cuả cụ Tư Lê
Hôm nay tôi trả lời cho chú Trịnh Du và toàn thể quý vị theo doĩ tin tức trên mạng luới internet. Chú Trinh Du đã nói rằng Cụ Tư Lê đã đóng góp cho Ông Peter Trần Dzũng rất nhiều tiên bạc, khi nghe thấy Đức đầu bạc báo cáo với đồng bào trong cuộc họp báo vừa qua là Ông Dzũng đã tham những ăn bớt ăn chận cái check 1 ngàn đồng cuả Quỹ Pháp lý, nên cụ Tư lê nghe thấy rât là bất mãn bực bội nên đứng dậy bỏ ra về ngay.
Những lời noí trên đây cuả Chú Trịnh Du hoàn toàn sai sự thật không đúng và láo khoét. Ngày hôm đó 17 tháng 6 nằm 2011, tôi gặp chú làm secutiry tức là gác dan do chú Đức đầu bạc muớn. Nếu chú không tin lời noí cuả tôi thì chú cứ hoỉ bà Kim Nguyễn, cựu chủ tịch cộng đồng Houston và Ông Nguyễn Phát Quan (tổng thư ký KCT) cũng cùng dự cuộc họp báo ngày hôm đó sẽ làm chứng cho tôi, còn mục đích tôi đến dự cuộc họp báo cuả Chú Đức hôm đó là nghe xem Chú Đức tố cáo Uỷ ban Giám sát cái gì.
Trong thời gian ngồi nghe tôi thấy Chú Đức toàn là bôi bẩn Ông Peter Trần Dzũng cho cái đám lâu la âm binh cuả Hoang Gian Hùng nghe mà thôi như tên Hưng Yên, “suớng” ngôn viên cuả đài tàng hình BYN 57.3, và tên Lý Thông cuả báo Con bọ Hung tức Con Ong !!....
Cuộc họp báo cuả Chú Đức đầu bạc hoàn toàn thất bại, đồng bào không ai dự hết tôi chỉ thấy có Ông Nguyễn Phát Quan cùng bà Kim Nguyễn cùng lũ lâu la cuả Hoang Gian Hùng đứng lên vỗ tay rầm rập theo điệu băm bô Ô mê ly sì tố son, son tố mì. Ngày hôm đó Bà Kim Nguyễn rât vui mừng để hổ trợ cho chú Đức sẵn sàng để chuẩn bị về đầu thú với Chúa tể là Hoàng Gian Hùng. Bà lăng xăng nhảy qua nhảy lại như con chim nhảy lò cò như là cuộc họp báo cuả bà tổ chức để lấy điểm cùng Hoàng Gian Hùng.
Năm 2010, Chú Đức tham gia vào Liên danh Gió Mới do bà Chu Mỹ Dung làm thụ uý ứng cử Dai diện Cộng đồng và chú Đức đi vận động tranh cử. Hết cuộc bầu cử thì chú Đức mon men bắt chân, bắt cẳng ông Truơng Như Phùng để ông này sắp xếp cho làm xuớng ngôn viên cho Uỷ ban Giám sát và Uỷ ban bảo vệ chính nghĩa Quốc gia. Trong thời gian này Chú Đức làm việc rât là hăng say, nên đụơc tín nhiệm. Ông Nguyễn văn Nam và Ông Peter Trần Dzũng đề cử cho chú Đức giữ nhiệm vụ tài chánh, nhưng không hiểu tại sao những ngày gần dây Chú Đức lại bỏ hànag ngũ giám sát chạy về đầu thú với đảng Gian Hùng ? do sự móc nối cuả tên Lý Thông ? Lê văn Sanh ? Nguyễn Thực.
Phần thứ hai tại vì Ông Peter Trần Dzũng thay đổi Luật sư Tuấn Phạm là do Chú Đức và ông Trần Minh Tâm báo Đẹp giới thiệu lại Uỷ ban Giám sát để bắt đầu thuơng luợng về giá cả vì vậy chú Đức mới có mối chạy cò, nay vì chú Đức gài ông Dzũng gặp tên Phó lãnh sự vc tại đây, Ông Dzũng không chiụ, và sợ quá vì bây lâu nay qua lại thân tình với 1 tên cò mồi cho vietcong mà không biết, tất cả những gì trong những cuộc họp kín cuả Ban Giám sát thì tên Hoang gian Hùng đều biết hết.
Ông Dzũng mới không cho chú đi chung lo việc Luật sư như truớc nữa, có nghiã là ông Dzũng đã mất niềm tin nơi chú Dức, ông Dzũng đổi luật sư mới thế là chú Đức không còn cách nào để mang tin mật cho bên phiá Hoang Gian Hùng và cho tụi lãnh sự nữa, có nghĩa là chú Đức cũng mât mối lợi tiền cò, nên chú Đức mới sinh ra chống đối bên Ông Dzũng va ban Giám sát, đặt điều ra bịa chuyện ám hại Ông Dzũng và noí xấu Ông Dzũng.
Tóm tắt cũng tại là quyền lợi tiền bạc nên mới xảy ra chuyện chú Đức họp báo để làm mất uy tin cuả Ông Dzũng cũng như ban Giám sát để đồng bào nghi ngờ mà không giúp đỡ cho Ban Giám sát để tiêp tục vụ kiện nữa.
Còn một tin mật cho biết Chú Hoàng Gian Hùng tặng cho Ông Nguyẽn Phát Quan, bà Kim Nguyẽn và Chú Đức đầu bạc số tiền là 250.000.00 (hai trăm năm chục ngàn) với điều kiện làm sao miễn trục xuất Ông Dzũng ra khoỉ Chủ tịch Uỷ Ban Giám sát thì sẽ lãnh đuợc số tiền này, buổi thuơng luợng diẽn ra tại Trụ sở nguời Cao niên tại đuờng KirkWood do bà Kim Nguyẽn coi sóc. Đại diện cuả Hoàng Gian Hùng là Phạm Thông & Lê văn Sanh đã đến điều đình với Đức đầu bạc, Nguyễn Phát Quan và Kim Nguyễn tại đây.
Vậy thì tôi xin giúp ý kiến với Hoàng Gian Hùng rằng đừng có dại mà bỏ ra hai trăm năm chục nghìn để mua chuộc lũ này uổng lắm. Ngày 16 tháng 7 vưà qua chú Đức tuyên bố một câu xanh rờn trong cuộc họp báo cuả chú là 4 ông Giám sát này không thể nào thắng nổi Hoang gian Hùng, thế là nguyên băng đảng lâu la cuả đảng Gian Hùng cùng với Nguyễn Phát Quan (Tổng thư ký Khối cử tri), Kim Nguyễn (cựu chủ tịch cộng đồng) (2 tên này vừa đuợc kêt nạp vào đàng lâu la Gian Hùng, tât cả đứng lên vỗ tayvui mừng chờ đến ngày 32 tây tháng 13 ông toà sẽ tuyên bố Hoang gian Hùng thắng kiện. Ngày ăn mừng thắng kiện này chú Hoang gian Hùng phải gắn huy chuơng cho những tên lâu la nào có công với mình nhât là chú Đức đầu bạc, Nguyẽn Phát Quan và Bà Kim Nguyễn.
Ba nguời này vừa đuợc kết nạp vào đảng Gian Hùng nên hoạt động rât hăng say để lấy điểm son với Chuá đảng gian hùng, chửi bới Ban giám sát như hàng tôm hàng cá.
Tôi xin góp ý kiến với chú Hùng nên hợp tác với ông Quan, Bà Kim Nguyễn, Chú Đức đầu bạc rằng hãy ca tụng là họ có công với cộng đồng nhiều lắm, vậy thì chú Gian Hùng hãy ra chợ trời kiếm mua 2 huy chuơng đặc biệt, 1 giao cho bà Kim Nguyễn tặng cho chú Đức, cái thứ hai là mua cái đồng hồ quả lắc màu vàng có gắn 2 hột kim cuơng hai bên, sang đến phần thử chú Hùng sẽ tăng cho chú đức một cái giấy ban khen, 6 tháng đầu năm và 6 tháng cuối năm. Giấy ban khen này có lợi là đi vào nhà hàng ăn không phải trả tiền chỉ phải trả vài đồng tiến tip thôi. Rồi ban cho chú Đức giấy đi xe bus không tốn tiền nữa vì chú Hoang là nguời có phần hùn vời Mêtro.
Đến đây chúng tôi là nguời dân hiền hoà thấp cổ bé miệng không biêt noí gì hơn là chỉ biêt chúc mừng băng đảng gian hùng cuả chú đuợc chiến thắng vẻ vang nhờ vào chú Đức quen thân với các ông bà Chánh án nguời Mỹ từ toà sơ thẩm đến tòa thuợng thẩm đại hình, những ông bà chánh án này đều là bạn thân cuả chú Đức đầu bạc hết.
Bây giờ trở lại câu chuyện của đồngbào chúng trôi đối với Hộ đồng giám sát và anh em Quân đội tức là các chiến sĩ VNCH, truớc sau như một coi nhau như đại gia đình. Ngày hôm qua chúng tôi là dân ngày hôm này chúng toi là quân, nhất quyết ủng hộ Hội đồng giám sát tới chiến thắng cuối cùng. Dù thua hay thắng, chúng tôi 3 mặt giáp công, Hội đồng Giám sát, anh em quân đội và đồng bào, chúng tôi đồng thanh chống lại chuá tể gian Hùng và bè lũ tay sai VC, đừng hòng mà chúng tôi lùi buớc, không nao núng truớc những tin đồn do bè lũ gian hùng tung ra nhất là tên Đức đầu bạc. Còn bà Kim Nguyễn và Nguyễn Phát Quan đi rải truyền đơn đến tận tay các cụ già bô lão, cùng làng cùng xóm. Hiện nay chúng tôi có nửa triệu đồng bào trên toàn nuớc Mỹ luôn ủng hộ Hồi đông Giám sát từ tinh thần đến hiện kim. Chú Hoàng gian Hùng và bọn lâu la có phải do lũ cán bộ cao cấp đuợc nhà nuớc Vietcộng đóng bằng hòm gửi sang Mỹ để cai trị chúng ta đâu. Nên đồng bào đừng có sợ, bằng chúng cụ thẻ những tên vietcong đi công tác sang dây gặp chúng tôi chúng còn phải trốn chui trốn nhủi như chuột. Vì vậy mà ngày hôm nay Hội đồng giám sát đã đưa tên đầu sỏ và 5 đồng loã ra toà để đòi lại số tiền sáu trăm bẩy chục ngàn xuơng máu của đồng bào và lấy lại công đạo cho đồng bào.
Hôm nay đồng bào chúng tôi cùng các anh em quân đội và Uỷ ban bảo vệ chính nghĩa quốc gia do Đại tá Truơng Như Phùng lãnh đạo. Gửi lời chúc mừng đến 4 bị trong Hội Đồng Giám sát rât là anh hùng, vì vậy mà anh em Quân đội quyết baỏ vệ cho các anh đến cùng về mọi mặt cũng như về tài chánh
Hội đồng Giám sát truớc sau như một phải đi đến thắng lợi cuối cùng.
Nhân tiện lá thư trên mạng luới internet này, chúng tôi thiêt tha kêu goị tất cả đồng bào, quý ông, quý bà cùng anh chị em xa gần hãy ủng hộ Hội Đòng giám sát tuỳ theo khả năng cuả quý vị ít nhiều đều quý, để giúp cho Hội đồng Giám sát trang trải tiền luật sư va chi phí toà án, để Hội đồng Giám sát có khả năng tiếp tục mang Hoàng gian Hùng và lũ âm binh ra ánh sáng công lý.
Tái bút:
Tôi Tư Lê xin khẳng định với chú Hoang Gian Hùng va chú Trịnh Du, cũng như chú Đức đầu bạc những gì tôi noí trên đây tôi không sợ trả thù. Cho dù chú Đức đầu bạc muớn Mễ ám sát tôi cũng phải noí lên sự thật bằng chứng năm 2006 đúng vào ngày mồng một Tết nguyên đán có cuộc bầu cử Cộng dồng chú Trịnh Du giữ thùng phiếu tại chợ Hoà Bình cùng với bà Thu, tôi phát giác ra chú Trịnh Du đã gian lận phiếu, tôi bèn tri hô lên chú Trịnh Du bèn móc súng ra hăm doạ tôi đòi bắn tôi , tôi đã sấn nguời vào chú ấy mà chú không dám bắn. Cuối củng nhờ bà con can ra nên không có chuyện gì hết đáng lẽ tôi đã thưa chú này ra tòa nhưngnhờ anh Hoang Bách can gián năn nỉ nên tôi đã bỏ qua.
Truớc khi dứt lời tôi xin Thuợng đế ban phúc lành cho Quý ông bà cùng anh chị em đuợc nhiều may mắn và dồi dào sức khoẻ.
Thân ái kính chào đại đoàn kết.
Tư Lê, cư dân tị nạn cộng sản.
Houston ngày 29 tháng 7 năm 2011
Bấm chữ "Older Posts" trên đây để xem tiếp .... Dưới Là Bài Cũ Theo Từng Tháng.
-
►
2006
(249)
- Jun 2006 (13)
- Jul 2006 (51)
- Aug 2006 (36)
- Sep 2006 (32)
- Oct 2006 (33)
- Nov 2006 (37)
- Dec 2006 (47)
-
►
2007
(2315)
- Jan 2007 (66)
- Feb 2007 (62)
- Mar 2007 (54)
- Apr 2007 (95)
- May 2007 (123)
- Jun 2007 (192)
- Jul 2007 (249)
- Aug 2007 (204)
- Sep 2007 (255)
- Oct 2007 (329)
- Nov 2007 (361)
- Dec 2007 (325)
-
►
2008
(3206)
- Jan 2008 (228)
- Feb 2008 (204)
- Mar 2008 (273)
- Apr 2008 (328)
- May 2008 (304)
- Jun 2008 (312)
- Jul 2008 (258)
- Aug 2008 (310)
- Sep 2008 (290)
- Oct 2008 (256)
- Nov 2008 (218)
- Dec 2008 (225)
-
►
2009
(1551)
- Jan 2009 (152)
- Feb 2009 (126)
- Mar 2009 (139)
- Apr 2009 (148)
- May 2009 (183)
- Jun 2009 (164)
- Jul 2009 (145)
- Aug 2009 (100)
- Sep 2009 (102)
- Oct 2009 (117)
- Nov 2009 (94)
- Dec 2009 (81)
-
►
2010
(1605)
- Jan 2010 (111)
- Feb 2010 (115)
- Mar 2010 (122)
- Apr 2010 (132)
- May 2010 (146)
- Jun 2010 (129)
- Jul 2010 (191)
- Aug 2010 (147)
- Sep 2010 (125)
- Oct 2010 (133)
- Nov 2010 (131)
- Dec 2010 (123)



