*** VIỆT CỘNG ĐANG ĐẨY MẠNH KẾ HOẠCH THÀNH LẬP HỆ THỐNG "CÁC HỘI DOANH GIA VIỆT KIỀU" ĐỂ BIẾN THÀNH CÁC TỔ KINH TÀI VÀ TÌNH BÁO Ở HẢI NGOẠI. ***VIỆT CỘNG HÃY TỰ TRẢ LỜI:"AI-VĂN KIỆN NÀO ĐÃ GIAO CHO ĐẢNG CỘNG ĐỘC QUYỀN CAI TRỊ ĐẤT NƯỚC MUÔN NĂM ???" *** Rồi đây, Cờ máu Việt Cộng cũng sẽ biến mất như Cờ búa liềm Liên Sô. Đó là sự thực sau nầy ! *** HỒ CHÍ MINH là một tên LƯU MANH NHỨT THẾ GIỚI - Vì dám lấy TÊN GIẢ để làm QUỐC TRƯỞNG VIỆT CỘNG từ 1945 - Thế Giới chưa ai DÁM GẠT cả một dân tộc như vậy !!! ***Quảng Ba đã công khai gia nhập Phật Giáo Quốc Doanh Việt Cộng Hải Ngoại cùng với Như Huệ, Tâm Phương ... Quảng Ba tự xưng khơi khơi chức vụ Hoằng Pháp Úc-Tân Tây Lan không kèn không trống ... *** VỢ CHỒNG HENRY DANG (Đặng Văn Hiền, Gốc QGHC và đương kiêm Chủ Tịch Hội Đồng Hương An Giang) đã xác nhận CÙNG về Hà Nội dự VESAK là chuyện có thật 100% - Từ nay CẶP VỢ CHỒNG nầy sẽ không thể nào TRÀ TRỘN vào các sinh hoạt Cộng Đồng Tự Do như trước ... *** Linh Mục Bùi Đức Tiến, Bs. Trần Thanh Nhơn, Bs. Nguyễn Ngọc Hương mong Việt Cộng sống lâu để họ được trở thành THÁNH TỬ vì mượn từ thiện để đánh bóng tên tuổi cá nhân ...

Wednesday, November 30, 2011



PHÂN ƯU

***


Toàn thể QGHC Úc Châu xin chân thành chia buồn cùng tang quyến của Đồng môn


LÊ QUẾ

Đốc Sự Khóa 7

Sinh ngày 4-9-1936

Mệnh chung lúc 10.30 sáng

Ngày 29-11-2011

Tại Edmonton Canada

Hưởng thọ 75 tuổi


Chúng tôi xin nguyện cầu cho Hương Hồn

Đồng môn LÊ QUẾ sớm siêu thăng tịnh độ.


QGHC ÚC CHÂU

Đồng Kính Bái

BÁO ĐỘNG ĐỂ NHẬN DIỆN

THÁI NAM TRÂN tên thật là THÁI TẤN TRUYỀN - THỦ ĐỨC -TRỢ Y- HẮN BỊ HỘI THỦ ĐỨC KHAI TRỪ VÌ CHỦ TRƯƠNG HÒA HỢP VỚI VIỆT CỘNG

- HẮN LÀ CON CHIM ĐẦU ĐÀN TỔ CHỨC LỪA BỊP "NHÂN ĐIỆN CỦA LƯƠNG MINH ĐÁNG" Ở MELBOURNE ÚC CHÂU . HẮN ĐANG MƯU TOAN CỰA QUẬY GÌ ĐÂY ???./- Mt68



From:
"Truyen Thai"
Add sender to Contacts
To:
"'Duc Vu Tran'" , "'van tho lạcviệt'"
... more

Dear Cac Ban
Xin gioi thieu cac Ban website cua Thai Nam Tran:
www.thainamtran.blogspot.com
Cac Ban co the doc mot so thong tin va bai viet cua Thai Nam Tran
Cac Ban co the gop y, phe binh va trao doi tai lieu qua web nay
Nho pho bien den cac ban khac tren toan the gioi
Xin cam on,

Than men

Thai Nam Tran

VIỆT CỘNG ĐANG GOM QUÂN DỨT ĐIỂM

CĂN CỨ LITTLE SAIGON Ở VANCOUVER


From: "trung hoang" Sent: Wednesday, November 30, 2011 12:16:25 AM
Subject: KQ. Ng Hoàng Tân 72A:->Tranh cãi ở Little Saigon
Cập nhật: 09:12 GMT - thứ hai, 28 tháng 11, 2011
Việc đặt tên cho một khu phố ở Vancouver, Canada, đã gây căng thẳng khi nó làm dấy lên tranh cãi giữa hai trào lưu người Việt ở hải ngoại.
Đơn giản bởi cái tên là 'Little Saigon' (Tiểu Sài Gòn).
Hãng thông tấn Agence Frace-Presse vừa có bài viết tựa đề 'Vấn đề lớn ở Tiểu Sài Gòn', mà chúng tôi xin trích giới thiệu cùng quý vị.
Cụm từ Little Saigon thường đi với các cộng đồng dân cư đông Việt kiều đến từ miền Nam Việt Nam sau khi chế độ Sài Gòn sụp đổ.
Đa phần người Việt định cư tại Canada là thuộc diện này.
Tuy nhiên cũng có người từng là dân miền Bắc, và việc đặt tên khu phố Kingsway Avenue của Vancouver là Little Saigon xem ra quá mang tính chính trị.
Marc Nguyễn tới Canada năm 1978 với hàng ngàn thuyền nhân khác sau vô vàn khó khăn, bệnh tật khi lênh đênh trên biển. Ông nói: "Nếu như ai đó treo cờ đỏ sao vàng ở đây thì tôi chắc chắn sẽ có biểu tình trên đường phố".
Thế nhưng lần này gây căng thẳng lại là điều ngược lại.
Một số người định cư từ miền Bắc nói họ thấy bị cô lập bởi làn sóng dân tộc chủ nghĩa từ những người miền Nam.
Một người, xin giấu tên vì sợ bị trả thù, nói với AFP: "Một nhóm nhỏ kiều dân đang sử dụng cái tên mới này với mục đích chính trị".
"Khu vực này phải là của chung cộng đồng, trong có cả người miền Bắc. Chúng tôi cảm thấy bị chối bỏ."
Lễ mừng tên mới
Lễ đặt tên cho khu phố Little Saigon, Vancouver, hồi tháng trước, được tổ chức linh đình với cờ Việt Nam Cộng hòa, loa phóng thanh phát quốc ca của chế độ Sài Gòn và các cô thiếu nữ mặc áo dài vẫy hoa.
Nancy Bùi là người di tản từ miền Bắc. Bà từ chối tham gia buổi lễ này, thấy mệt mỏi với các lời lẽ chống Cộng tại hoạt động của cộng đồng.
Bà nói với AFP: "Tất cả chúng tôi đều là người Việt Nam, chúng tôi cần cùng nhau tiến về phía trước".

Ông Marc ( Nguyễn Hoàng Tân 72A KQ) cho rằng sẽ có biểu tình nếu ai đó treo cờ đỏ sao vàng
Lâm Đặng, từ một tổ chức cộng đồng có mục tiêu hỗ trợ dân nhập cư, giải thích rằng đa số người miền Bắc không tham gia các sự kiện thế này vì họ "không muốn tham gia hoạt động chính trị".
"Cuộc chiến tranh đã để lại nhiều vết thương ở cả hai bên và ký ức đau thương vẫn còn hằn sâu trong tâm trí họ."
Ông Lâm nói thêm rằng qua năm tháng, căng thẳng đã dịu bớt giữa hai nhóm dân nhập cư và họ đang cố gắng hàn gắn vết thương. Thế nhưng theo ông, việc hội đồng thành phố hồi tháng Mười đặt tên Little Saigon đã khơi lại vết thương lòng.
Tại khu Tiểu Sài Gòn mới, chính quyền sẽ cho đặt các biển hiệu, cờ quạt mang tính đặc trưng cho văn hóa của người dân cư ngụ ở đây.
Với 26.000 người gốc Việt định cư tại Vancouver trong bốn thập niên qua, đây là cộng đồng lớn thứ năm trong thành phố.
Thế nhưng hiện nay, mới chỉ có một vài hàng chữ trước các cửa hiệu bán đồ Việt Nam và quán ăn, nhưng như lời một chủ tiệm thuốc: "Nhiều người đi qua mà ít người bước vào".
Ông Marc ( Nguyễn Hoàng Tân 72A KQ) cho rằng sẽ có biểu tình nếu ai đó treo cờ đỏ sao vàng. "Ngưng Trích"Rất cám ơn Ông Marc ( Nguyễn Hoàng Tân 72A KQ) đã biểu lộ rỏ lập trường của người Quốc Gia Chân chính không quên căn cước của người tỵ nạn cs. Những người Việt Nam di cư từ miền Bắc Việt Nam sang đây họ vẫn còn "đầu óc sắt máu của người cộng sản"! Vì họ đã bị kềm kẹp hơn 60 năm qua!!!!Anh không sắt máu, anh không giết người, anh không thể là người CS chân chính. Còn nữa, anh còn tình cãm của một con người đối với người là anh có tội với đảng và nhà nước! Đảng CSVN là giết lầm chớ không tha lầm!
Anh Cunningham
Nov 30-2011

PHẢI LÀM SAO ĐỂ PHÂN BIỆT QUỐC CỘNG ?
Lê Duy San

***Mt68:


Gần đây có đứa làm bộ ngây thơ tung hỏa mù cho rằng khó nhận diện VIỆT CỘNG hay QUỐC GIA.

Vì Việt Cộng đã thôi ĐỘI NÓN CỐI và MANG DÉP RÂU. Ngày nay Việt Cộng thứ thiệt đã mặc áo vét, đi giày da cá sấu, leo lên bước xuống từ những chiếc xe tối tân nhứt .

Còn QUỐC GIA thì có những đứa lại bắt chước XÀI CHỮ VIỆT CỘNG, mang dép râu, đội nón cối, treo cờ Việt Cộng. Ngay như Chí Tài mà còn phải than : Khó quá ... thật là khó quá ....

Nhưng LS Lê Duy San thì không thấy khó khăn gì cả ... thấy là biết ngay ... CON CHIM hay CON RÙA ... VC đừng hòng đánh lận con đen nhé !!!

Hoan hô LS chuyên NGUYỀN ĐỘC ... Nguyền là NGUYỄN CON KY CHẾT THÊ THẢM NGAY ! Nguyễn Phương Hèn chuẩn bị gặp TẠ QUAN TÀI đi nhá !!!./- Mt68


PHẢI LÀM SAO ĐỂ PHÂN BIỆT QUỐC CỘNG ?
Lê Duy San

Ai đang sinh hoạt trên các diễn đàn trong nhưng năm gần đây đều phải công nhận rằng vấn đề phải làm sao để phân biệt QUỐC CỘNG hay nói cho rõ hơn, phải làm sao để nhận biết được người này, diễn đàn này hay hội đoàn này là quốc gia, người kia, diễn đàn kia hay hội đoàn kia là cộng sản thật khó khăn, không dễ dàng như một số người lầm tưởng.


Tuy nhiên, nói như vậy, không phải là chúng ta không thể làm được. Đành rằng có người, có hội đoàn, có tổ chức trong suốt 35 năm qua đã hô hào chống Cộng rất tích cực, nhưng cuối cùng đã lộ hình, lộ dạng không những kẻ thân Cộng mà còn là kẻ đã làm ăn, buôn bán hoặc phục vụ cho Cộng Sản. Điều này cũng chẳng có gì là lạ. Lòng dạ con người có thể đổi thay vì danh, vì lợi nếu không liêm sỉ hoặc không có lập trường quốc gia vững chắc. Để phân biệt Quốc Cộng, người Việt Quốc Gia chân chính, chúng ta phải làm gì?*Để phân biệt Quốc Cộng, người Việt Quốc Gia chân chính, chúng ta phải tự mình chứng cho mọi người biết chúng ta là người Quốc Gia chứ không phải là Cộng Sản.

*Chúng ta phải biết nhận diện kẻ thù tức ai là Việt Cộng, Thân Công hay VGCS tức những kẻ có những hành vi làm lợi cho Việt Cộng như đả phá, mạ lỵ người Việt quốc gia chân chính, gây chia rẽ hàng ngũ người Việt quốc gia.

I/ Điều kiên để minh chứng là người Việt quốc gia chân chính.

1/ Về hình thức.Để chứng minh, cho mọi người biết chúng ta là người Quốc Gia chân chính chứ không phải là Cộng Sản, mỗi khi chuyển một bài viết hay gửi một email lên các diễn đàn, chúng ta cần phải có một cái logo hoạc một cái khẩu hiệu để minh chứng chúng ta là người Việt quốc gia chân chính. Về logo, chúng ta nên chọn lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ tức lá cờ của VNCH là tốt nhất vì nó vừa đẹp, vừa ý nghĩa vì nó nói rõ lên cái lập trường quốc gia của chúng ta . Về khẩu hiệu thì rất nhiều, chăng hạn như:Việt Cộng hèn với giặc, ác với dân.Hồ Chí Minh là tội đồ của dân tộc VN.Phạm Văn Đồng là tên bán nước.Đảng Cộng Sản Việt Nam là đảng Cướp.Việt Cộng là lũ bán nước, hại dân.NPTrọng, NSHùng, TTSang, NTDũng là những tên phản quốc.v.v…

2/ Về nội dung.Phải có những bài viết tố cáo tội ác của Cộng Sản, nhất là những hành vi phản quốc của bọn Việt Cộng. Tuyệt đối không được chỉ trích hay mạ lỵ những người quốc gia chân chính. Đối với những bài viết của người khác, cần phải đọc kỹ, nếu thấy có lợi cho việc giải trừ chế độ Cộng sản thì hãy chuyển đi. Nếu thấy cần đóng góp ý kiến thì nên dùng lời lẽ nhẹ nhàng và xây dựng, tránh làm mích lòng người viết, tránh gây nên những tranh luân vô bổ. Chúng ta nên nhớ rằng mục đích của chúng ta, những người Việt quốc gia chân chính là chống Cộng chứ không phải là chống nhau. Chúng ta chống nhau là chúng ta đã mắc bẫy Việt Cộng và bè lũ tay sai của chúng. Nếu thấy bài viết có lợi cho Cộng Sản hoặc gây nên sự chia rẽ giữa những người Việt quốc gia với nhau, giữa tôn giáo này với tôn giáo khác, giữa người của nền đệ nhất VNCH với người của nền đệ nhị VNCH thì không nên chuyển lên các diễn đàn. Nếu cần vạch mặt dã tâm của người viết thì phải có ý kiến rõ ràng và chỉ nên reply all mà thôi, không nên forward lên các diễn đàn khác vì làm như vậy là vô tình chúng ta đã tạo cơ hội cho chúng phổ biến tài liệu tuyên truyền của bọn chúng. Chúng ta cũng không nên tranh luận với chúng vì mục đích của bọn chúng không phải là để tranh luận mà chỉ là để tuyên truyền, để gây rối. Vì thề, tốt nhất là chúng ta chỉ nên reply all bằng mấy cẫu sau:Lời cầu nguyện của người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản:

1/ Việt Cộng chết hết và chết một cách thảm khốc.
2/ Thân Cộng chết hết và chết một cách thảm thương.
3/ Những kẻ có những lời nói, hành động làm lợi cho Việt Cộng hay gây chia rẽ hàng ngũ người Việt Quốc Gia, mạ lỵ những ngưòi chống Cộng chân chính cũng chết hết và chết một cách thảm hại.

Chúng ta đừng nghĩ rằng bọn Việt Cộng là lũ Vô Thần, đâu có tin gì vào lời cầu nguyện ấy. Ngày nay, bọn người mê tín dị đoan nhất chính là bọn Việt Cộng. Chính vì thế, lời cầu nguyện trên đã được một số người dùng để khoá lại những cái mõm chó Việt Cộng, thân Cộng và bọn VGCS. Chúng không dám phê bình chỉ trích hay phản đối những lời cầu nguyện trên vì làm như vậy tức là chúng đã mặc nhiên nhìn nhận chúng là một trong 3 hạng người đó. Chúng ta cũng đừng sợ mang tiếng là độc ác vì bọn Việt Cộng và bè lũ tay sai VGCS là bọn qủy dữ, ngay Chúa cũng nói: “Vì “Giống quỷ ấy, chỉ có cầu nguyện mới trừ được thôi” (trích từ Thánh Kinh lời Chúa dạy (Mc9,29) (1).Chúng ta không nên dùng giả danh hay nick name. Chống Cộng ở ngoại quốc, ở xứ tự do mà còn sợ Việt Cộng thì chống cái nỗi gì, trừ phi đó là bút hiệu của mình mà nhiều người đã biệt hoặc mình phải dấu tên vì mình là thành viên của một tổ chức, một đảng phái chống Cộng và thường phải về VN hoạt động.

II/Nhận diện kẻ thù (VC, TC, VGCS).

Bọn VC, TC và VGCS thường không bao giờ chúng tự nhận chúng là VC, TC hay VGCS mà trái lại chúng còn giải vờ là người quốc gia, giả vờ là người chống Cộng để tung hỏa mù làm chúng ta khó nhận chân ra bọn chúng để đối phó.Bọn chúng vì sợ lộ diện nên thường dùng nick name, tên gỉa và cũng để dễ dàng dùng những lời nói hạ cấp để chửi bới, nhục mạ người quốc gia.

Bài viết của bọn chúng có khi chửi Việt Cộng rất hăng, nhưng thường là những chuyện xưa như trái đất mà ai cũng đã biết vì mục đích của chúng đâu có phải là để chửi chúng mà là để chửi người Việt quốc gia. Vì thế, bao giờ chúng cũng chêm vào một vài câu hay một vài đoạn để chửi người Việt quốc gia, có khi hoàn toàn biạ đặt nhưng cũng có khi đúng, nhưng thường là về chuyện cá nhân vì ở đời, ai mà chẳng có một vài khuyết điểm, một vài lỗi lầm hay một vài thói hư tật xấu?

Vì thế chúng ta phải đọc kỹ để tránh trường hợp người quốc gia lại chống người quốc gia.Tóm lại để phân biệt rõ ai là người quốc gia, ai là cộng sản, chúng ta chỉ cần chứng tỏ cho mọi người biết chúng ta là người quốc gia chân chính, là người chống Việt cộng và chỉ chống Việt Cộng và bọn tay sai của chúng tức bọn thân cộng, Việt Cộng nằm vùng và bọn người có những hành động làm lợi cho Việt Cộng và gây chia rẽ hàng ngũ người Việt quốc gia chân chính.

Nếu chúng ta làm được như thế thì chúng ta sẽ thấy ngay kẻ đả phá chúng ta là ai. Ngày nay, một số lợi dụng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, đã công khai lộ diên làm cò mồi cho Việt Cộng tuyên truyền như phỏng vấn tên Việt Cộng này, tiếp đón tên Việt Cộng khác hoặc tháp tùng bọn Việt Cộng đi nơi này, nơi khác hoặc về VN “tham quan”. Bọn này không quan trọng và đã bị người Việt quốc gia tẩy chay, cô lập và khinh bỉ. Sớm muộn gì thì bọn này cũng sẽ bị Việt Cộng sua đuổi như đã sua đuổi tên phản bội Nguyễn Cao Kỳ.

Chú thích.
(1).Trong bài giảng “Người trẻ Công giáo phải sống hiên ngang” của Linh Mục Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh nói: “Nguồn sức mạnh của người tín hữu ở nơi Thiên Chúa và nó được thể hiện qua việc cầu nguyện. Nhớ lại câu chuyện trong Tin Mừng theo Thánh Máccô: sau khi các môn đệ được mời đi trừ quỷ mà không thành công, mới trở về hỏi Chúa tại sao thì Người trả lời: “Giống quỷ ấy, chỉ có cầu nguyện mới trừ được thôi!” (Mc 9,29)”

Lê Duy San





VIỆT CỘNG XÀI CHỮ KIỂU CHỬI CHA HỒ CHÍ MINH






Về chuyện “trong sáng hóa” tiếng ViệtTừ “xưởng đẻ” quá “hoành tráng” tới “ấn tượng’!

gia tài của mẹ, một bọn lai căng

gia tài của mẹ, một lũ bội tình…(TCS, Gia tài của mẹ)




Tình thật tôi không dám lạm bàn về chuyện chữ nghĩa tiếng Việt trong thời buổi nhiễu nhương, vàng thau lẫn lộn, trong cũng như ngoài nước. Bởi lẽ đụng tới đề tài nầy, ngoài việc dễ “va chạm” như chuyện tôn giáo, từ thiện, chính trị -y như rằng đang “khiêu vũ trên trứng”- còn có nguy cơ người viết mất tự chủ, dễ đưa tới khuynh hướng khó chế ngự: cường điệu! Hơn nữa tôi tự nhận không đủ khả năng tranh luận về chuyện ngôn ngữ, một đề tài đòi hỏi nhiều hiểu biết sâu rộng về ngữ học.


Cho nên tôi chỉ cho phép mình trình bày cảm tưởng thô thiển nhưng vô cùng nhức nhối trước hiện trạng sử dụng bung thùa, hổ lốn các “từ” Việt ngữ, sau ngày 30 tháng 4 năm 1975…-0-0-0-Không phải đợi tới khi được đọc bài Từ “chiến hữu” đến “nhiệm trưởng” của Thuận Văn trên Việt Luận (số 2513, ngày 26.11.2010) tôi mới cảm thấy “khó ở” trong người. Từ những ngày đầu quân Bắc phương tràn ngập miền Nam VN, tôi đã “ú ớ” trước “ba giòng thác kách mệnh” tuôn chảy hằng hà sa số “từ” hoang dã vô cùng bí hiểm, thoạt nghe như tiếng khọt khẹt khác hẳn cách phát âm nhân tính, không cách chi người dân Việt Nam từ vĩ tuyến 17 trở xuống có thể hiểu nổi! Vận nước nổi trôi, tù đày, đoạn đành dứt áo ra đi, vượt trùng dương tìm đất sống trên xứ người, ray rứt không nguôi về một “quê hương” buộc phải “ruồng bỏ”, những tưởng dân Việt tị nạn không còn bị mớ “từ” kách mệnh quấy rầy nữa…


Nào ngờ, “ba giòng thác” oan nghiệt ấy vẫn len lỏi mưu toan nhận chìm ngôn ngữ bình thường, thông dụng trước 75 của đồng bào miền Nam xa xứ, tái định cư trên vùng đất hải ngoại tự do: Những tên lửa, ùn tắt, khẩn trương, quan hệ, tham quan, phản ánh, hoành tráng, ấn tượng, nhân dân, liệt sĩ, quá độ, thành phố,v.v… nhan nhản trên một số báo ngoài nước: các báo nầy không cần viết các “từ” quái lạ trên trong dấu ngoặt kép, mà “thư giản” sử dụng chúng “tự nhiên như người Hà Nội”!…Vài cây bút hải ngoại còn “xơi” luôn cụm từ “hoa xuyên tuyết” của tay “anh hùng” một thời hùng hổ “khí thế” “tiến lên” xông xáo “tiếp quản” dinh Độc Lập ngày 30.4.75! Vài nhà văn “nhớn” trên vùng đất tị nạn CS còn hí hửng “cóp-pi” mấy “cụm” từ quái gỡ “nắm bắt con chữ”, “chùm ảnh” của các “đại” văn (công) sĩ XHCN, rồi hiu hiu tự đắc “ta” đã làm mới ngôn ngữ! Ô hô, con chữ! Xáo trộn văn chương với chữa đẻ chăng? Chả nhẽ các “đấng” văn sĩ phe ta muốn kiêm luôn nghề bác sĩ sản khoa? Cơ hồ như Bắc Bộ Phủ đã dàn trải thành công hệ thống truyền thông kiểu “Tần Thủy Hoàng” -chữ của Thuận Văn dùng- trên khắp các vùng đất định cư của dân Việt tị nạn cộng sản! Chợt nhớ trong lần họp mặt thân mật cách đây không lâu, một anh bạn khoa bảng thắc mắc hỏi người viết: -Chúng ta có nên dạy con em mình tiếng Việt mà người trong nước đang dùng để chúng không cảm thấy lạc lõng không giống ai khi giao tiếp với người dân nội địa chăng?Tôi đã phản ứng khá mạnh: -Anh nghĩ rằng trước 75 chúng ta không đủ danh từ thanh nhã để sử dụng trong cuộc sống hằng ngày hay sao mà anh muốn con em chúng ta học thứ tiếng Việt bị kéo trở lui về thời kỳ đồ đá: xưởng đẻ thay vì nhà hộ sinh; chỗ ỉa, chỗ đái thay vì nhà vệ sinh; khẩn trương thay vì nhanh lên; hoành tráng thay vì nguy nga đồ sộ; ấn tượng thay vì lôi cuốn sự chú ý, bắt mắt, gây chấn động; thành phố thay vì Sài Gòn, ùn tắt thay vì lưu thông ối động, tắt nghẽn, hay giản dị, kẹt xe, v.v…?Ùn tắt? Nghe như nhái tiếng nói bằng tiếng kêu (onomatopée)! Chưa kể khẩn trương thường đi kèm tình trạng (état d’urgence), quá độ (excès) thường đi đôi với ăn uống, chơi bời! Sao không dùng quá trình hay tiến trình?


Tại sao phải phản ánh mà không là báo cáo, phúc trình? Tại sao quan hệ -có thể gây ngộ nhận quan hệ trai gái- mà không là tiếp xúc? “Đại trà” là cái quái gì nhỉ? Máy truyền tin không giản đi hơn điện đài sao? Cực chuẩn chi cho cầu kỳ, vô bổ khi chỉ cần nói: đúng tiêu chuẩn? Tại sao phải tham quan mà không thăm viếng cho đỡ…lắt léo, như muốn đố vui để…chọc? Tử sĩ không tượng hình hơn liệt sĩ sao? Muốn ngụ ý (oanh) liệt sĩ, nhưng coi chừng bị hiểu nhầm (thân bại danh) liệt sĩ hay (rũ) liệt sĩ đấy!Tại sao không nói dân chúng hay người dân cho giản tiện, cho dễ hiểu mà lại cắc cớ xài chi “từ” nhân dân nặng mùi mị dân, sặc mùi đấu tố?***Lần đầu tôi mới nghe nói quái “từ” công hàm độc thân được sử dụng rộng rãi trên “động” địa Chuột Túi, nơi thường xuất hiện nhiều “hiện tượng” khá độc đáo trong tập thể người Việt di dân. Không rõ có phải “cụm” từ quá “hoành tráng” nầy được chuyển từ “cái nôi của loài người” sang “ấn tượng” tới đỉnh thấp của các “đấng” cổ võ “giao lưu văn hóa” tại hải ngoại chăng. Nếu không, đành phải thừa nhận bệnh “đỉnh cao…đầy óc sáng tạo củanhân dân ta” quả có “khả năng” truyền nhiễm, xâm nhập! Ô hay! Chả nhẽ có thứ công hàm phi độc thân (công-hàm-có-gia-đình)? Hết cỡ nói! Thứ đến, thêm một “sáng tạo” khá kêu: Trưởng nhiệm! Tuy nhiên danh xưng kiểu mới nầy còn có chỗ châm chước, dù hơi “kiểu cọ”; đôi khi còn ẩn chứa cái tật muốn “nói khác” thiên hạ, chứng tỏ mình độc đáo hơn dân tầm thường!Nếu thêm chữ sở (Trưởng nhiệm sở), còn miễn cưỡng chấp nhận dù không chính xác lắm. Bởi vì nhiệm sở là nơi mình phục vụ (hành chánh) -trong nhà binh là đơn vị. Cho nên danh xưng đơn vị trưởng trong quân đội rất đích xác. Bên hành chánh, trưởng cơ quan xác nghĩa hơn. Dĩ nhiên, tùy trách nhiệm và quyền hạn, bên hành chánh chúng ta có Tổng Giám đốc, Giám đốc, Chánh sự vụ, Chủ sự, Trưởng ty, v.v…Bên quân đội: Tư lệnh Quân đoàn, Sư đoàn, Quân Binh chủng, Chỉ huy trưởng, Tham Mưu trưởng, Liên Đoàn trưởng, Biệt Đoàn trưởng, Trung đoàn trưởng, Tiểu đoàn trưởng, Đại đội trưởng, Trung đội trưởng, Tiểu đội trưởng…Trước 75 nào ai xài danh xưng “Trưởng nhiệm” bao giờ! Có chăng, như Thuận Văn kể, là: Trưởng đoàn (như Trưởng đoàn xây dựng nông thôn), Trưởng đài (như Trưởng đài kiểm báo), Chủ tịch, Hội trưởng, v.v…. Ngoài ra còn có Trưởng ban (soạn thảo kế hoạch, chẳng hạn) Trưởng khối (huấn luyện, thí dụ), Niên trưởng (ngọai giao đoàn), Nhạc trưởng, v.v…Tuyệt nhiên làm gì có…trưởng nhiệm!Tự nhiên tôi muốn phì cười, liên tưởng tới sự lung túng của những ai tự xưng “trưởng nhiệm” bị thiên hạ chất vấn theo đề nghị của Thuận Văn.Nếu là tôi, tôi sẽ nêu nghi vấn: Chẳng lẽ trưởng nhiệm là…trách nhiệm…trưởng? Thừa! Đứng đầu một cơ quan ai chẳng thấy mình có bổn phận và trách nhiệm? Và có lẽ tôi sẽ giải thích với những ai thắc mắc về danh xưng nầy như sau: Trưởng nhiệm là Trưởng nhiệm…ý! Tùy sở thích, tự do muốn chọn Trưởng gì thì xin cứ tự nhiên…trưởng “vô tư”! Không bắt buộc (facultatif) đâu! Cho vui, cho “xôm tụ” vậy mà! “Khí thế” cụi tí ti, cho le lói cuộc đời trong lứa tuổi trổ… đồi mồi! Thêm một điều nữa về “từ” Việt kiều: Trước 75, trong nước chúng ta gọi nhau đồng bào, và gọi đồng bào ngoài nước kiều bào (ngụ ý đồng bào tạm cư ngụ tại quốc ngoại).


Theo Thuận Văn, hiện nay ở hải ngoại chúng ta gọi nhau là đồng hương (theo tôi, có nghĩa là cùng một quê hương). Có một thời các quốc gia đón nhận người VN vượt biển xin tị nạn CS gọi chúng ta là…thuyền nhân !Cưỡng chiếm miền Nam VN xong, CSBV chỉ bắt đầu gọi người Việt lưu vong là Việt kiều sau khi đã ra rả cả chục năm chửi rủa họ là “bọn phản quốc, đĩ điếm, ma cô theo chân đế quốc Mỹ phản động chạy ra nước ngoài liếm chút bơ thừa, sữa cặn”!Cho nên không thể phủ nhận “từ” Việt kiều là “sáng tác” độc quyền của nhà cầm quyền Hà Nội -vua nói dóc và lật lọng- sau khi khám phá bọn “phản động” nầy có “khả năng” làm “con bò sữa-hải ngoại” cho chúng! CSBV cũng biết “thấy sang bắt quàng làm họ” lắm chứ! Ít ra lúc khởi đầu chiến dịch vuốt ve “khúc ruột ngàn dặm”: Láo khét trơ trẻn đến phát lợm giọng!Đồng ý với bạn Thuận Văn, chữ Việt kiều dùng chỉ định người Việt hải ngoại là “thiếu chính xác”. Thế nhưng, tôi nghĩ Hà Nội có dụng ý rõ rệt khi gọi người Việt hải ngoại về thăm viếng quê hương là…Việt kiều: Y như Hoa kiều, Ấn kiều (trước 75),…“ở đậu, ngụ, tạm trú”, làm ăn, sinh sống tại VN mà “không có quốc tịch VN”. Tuy nhiên, cho dù người Việt hải ngọai về thăm thú quê hương ít nhiều cũng cảm thấy mình như “du-khách-nước-ngoài-du-lịch-du-ngoạn-du-hí-du-thực-trên-quê-cha-đất-tổ”, vẫn có hiễm nguy họ “bị” Hà Nội ngang nhiên coi như công dân của CHXHVN, chả cần biết họ mang bất cứ quốc tịch nào trên thế giới. Do đó họ vẫn có thể bị bắt giữ, tống giam, hạ ngục như thường! Luật pháp CHXHCN “ưu việt” thế đấy quí “Việt kiều” ạ! Quí vị chớ nên quên lời khuyên trong Quốc Văn Giáo Khoa Thư: “Các em hãy lấy đó làm gương mà giữ mình”! Chớ vội hí hửng “vinh qui về làng” mà sụp hầm “cải tạo” mút mùa lệ thủy lúc nào không hay đấy!***Đến đây, tôi xin mạn phép góp ý với bạn Thuận Văn về “từ” chiến hữu:Tôi chỉ được biết có chuyện lời qua tiếng lại giữa một độc giả và báo Việt Luận qua bài viết của bạn, phổ biến bản sao lá thư viết tay của vị độc giả nầy lên tiếng phản đối lần thứ ba VL sử dụng từ ngữ “chiến hữu” không thích hợp. Tôi nghĩ, lẽ ra chuyện “tranh cãi” trên đây có thể đã không cho xảy ra, nếu kịp thời giải đáp thắc mắc, nhằm đả thông tư tưởng với vị độc giả đặt vấn đề về hai chữ “chiến hữu”…Cũng như bạn, tôi không được đọc nội dung 2 lá thư trước của vị độc giả góp ý kiến với Chủ nhiệm VL. Thế nhưng tôi có thể đoán nội vụ nổ ra do một vài bản tin hay bài viết trên VL có dùng danh xưng chiến hữu cho các thành viên trong băng đảng mafia bên Úc. Tôi có đọc các bản tin và bài viết nầy. Và thú thật tôi có “giật mình”, lo ngại sẽ có phản ứng bất lợi. Quả nhiên! Quả thật, các báo trong nước có gán từ “chiến hữu” cho các đồng lõa câu kết với các thành phần xã hội đen phạm tội hình sự, như cướp bóc, hiếp dâm tập thể, mãi dâm, buôn bán ma túy, tống tình, tống tiền, v.v…


Quả thật, không phải đợi đến khi ra nước ngoài, danh từ “chiến hữu” mới được các cựu quân nhân QLVNCH“đòi độc quyền từ ‘chiến hữu’ cho tập thể của mình”, như Thuận Văn đã nhận định rồi quy chụp “vị độc giả nầy đã hành xử có khác nào Tần Thủy Hoàng thuở nọ?”. (Thuận Văn đề cập tới chuyện vua Tần độc chiếm danh xưng “trẫm”, chỉ có nghĩa là “tôi” thôi).Thật ra chữ “chiến hữu” đã được sử dụng rất phổ biến trong QLVNCH trước 75. Nhật lệnh đầu năm của vị Tổng Tham Mưu Trưởng gửi toàn quân, bao giờ cũng mở đầu như sau:Tướng lãnh!Sĩ quan!Hạ sĩ quan!Binh sĩ!Chiến hữu các cấp!Do đó, có thể nói danh từ “chiến hữu” đã như một từ có tính chất định chế (institutionnel), chuyên biệt(spécifique): Chiến hữu là bạn cùng chiến đấu. Nhưng ý niệm nầy chỉ hiển lộ trung thực ý nghĩa cốt yếu của nó khi ta cùng chiến đấu trong quân ngũ, trên chiến trường để bảo vệ một lý tưởng. Cho nên, tôi tưởng cần so với tiếng “frères d’armes” mới thấu đáo cốt lõi của từ “chiến hữu”: sát cánh bên nhau cầm vũ khí chiến đấu bảo vệ bờ cõi quê hương.Vì vậy, gắn danh xưng nầy cho các thành viên trong băng đảng trộm cướp, sách nhiễu mafia, dù vô tình hay cố ý, là thóa mạ những người hy sinh xương máu phục vụ một lý tưởng cao cả. Chiến hữu chống địch quân, cho dù có gây chết chóc cũng chẳng thể bị kết án là…sát nhân như các tội phạm mafia!Hãy thử lên một bản tin: Tên mafia X và các “đồng chí” của hắn đã bị lực lượng cảnh sát tóm gọn. Rồi gửi về VN xem phản ứng của nhà đương cuộc ra sao! Chắc chắn người thảo bản tin nầy về thăm quê nhà, nếu không bị cấm cửa cũng sẽ được công an mời “làm việc”, rồi rước vô trại “cải tạo” nằm gở lịch chờ kách mệnh khoan hồng cho đi chuyến tầu suốt!Thật tình, tôi có đọc các bản tin trong nước qua các báo hải ngoại trích đăng nguyên xi: Họ viết: tên chủ chốt băng đảng và “các chiến hữu của hắn” đã bị vây bắt! Họ có dụng ý nhục mạ QLVNCH hay chăng thì chỉ có họ, hơn ai hết, biết rõ thôi. Ta chỉ phỏng đoán, rồi lên tiếng phản đối trên báo chí hải ngoại. Còn họ, họ vẫn tiếp tục chỉ đạo các báo trong nước xài từ “chiến hữu” theo ý đồ của đảng ta nhằm châm chích bọn phản động ngụy ở nước ngoài! Thế thì Hà Nội hay anh chị em tị nạn CS đã hành sử như “Tần Thủy Hoàng ra lệnh chỉ một mình (chúng) ÔNG…” độc quyền lãnh đạo “nhân dân ta” vậy bạn Thuận Văn?Dĩ nhiên, tập thể cựu quân nhân QLVNCH phản ứng là điều có thể chờ đợi xảy ra. Và họ cũng biết rõ chẳng bao giờ CSBV bỏ qua cơ hội lăng nhục tập thể của họ. Vụ xô ngã pho tượng “Thương tiếc” và đập phá Nghĩa trang Quân đội vẫn còn đó! Thế nhưng, với báo chí ngoài nước thì họ góp ý yêu cầu điều chỉnh. Ba lá thư của vị độc giả kể trên dẫu sao cũng vẫn còn trong vòng đối xử ôn hoà với nhau, giữa những người Việt tị nạn CS…Theo tôi, người viết bản tin hay viết phóng sự cho VL có thể sơ ý xài chữ không đúng, do dịch bản tin viết bằng Anh hay Pháp ngữ. Hoặc không để ý đúng mức ý nghĩa của hai chữ “chiến hữu”. Tôi xin đan cử một thí dụ:Dịch le mafiaso Z et ses acolytes…Theo Pháp Việt Tân tự điển của Thanh Nghị, Acolyte= tay chân, thuộc hạ, đồng đảng…Như vậy, đúng ra nên dịch thế nầy mới chính xác: Tên mafia XYZ và đồng bọn của hắn. Không thể nào dịch “kiểu cọ” hay theo cách châm chọc hạ nhục của CSBV: Tên mafia Z và các chiến hữu của hắn! Dịch như thế có vẻ cưỡng bức danh từ, râu ông nầy cấm cằm bà kia quá đi thôi!


Tôi nghĩ rằng sử dụng “chiến hữu” với các băng đảng cướp của giết người (nếu không có ác ý châm biếm, tầm thường hóa, thô tục hóa ý nghĩa cao quí của danh từ nầy; hoặc ẩn chứa ý hướng xấu muốn “trù đập”, “hạ giá” tập thể những chiến binh trên thế giới, chứ không riêng gì nước Việt Nam, vốn rất xứng đáng gọi nhau là…chiến hữu) thì rõ ràng xài chữ không đúng “tiêu chí ngôn ngữ” -chữ của Thuận Văn. Lý luận danh từ “chiến hữu” hoàn toàn có chỗ đứng hợp lý trong đám “anh chị” mafia là lý luận hơi…cường điệu đấy!***Tôi có cảm tưởng Thuận Văn hình như để ý tới yếu tố về chiết tự (khía cạnh kỹ thuật) nhiều hơn chú tâm tới chiều kích tình cảm của ngôn ngữ, có thể ảnh hưởng trên người đọc (yếu tố tâm lý). Tôi nghĩ rằng có rất nhiều từ ngữ gắn liền với lịch sử khi chúng được sử dụng. Trong số nầy, hai chữ “đồng chí” và “chiến hữu” chiếm một vị trí rất đặc biệt trong lịch sử cận đại của Việt Nam. Do đó, chúng ta nên cẩn trọng khi phải dùng đến chúng. Ngoài ra, các nhóm chữ di cư, tranh đấu, xách động, xuống đường, di tản, giải phóng, cách mạng khoan hồng, cải tạo, di tản, vượt biên, ngụy quân, ngụy quyền, phản động, v.v…không thể không gây âm hưởng tình cảm -“hồ hởi” hay “uất ức”- tùy từng tập thể nghe hay đọc chúng,. Tôi hy vọng Thuận Văn không phủ nhận bình diện “thực tế” nầy trong ngôn ngữ hằng ngày hay khi viết văn…Bởi các lẽ trên, tôi nghĩ rằng khó có thể đồng quan điểm với nhận định sau đây của Thuận Văn: “ (…) đố kỵ với ‘tiếng cộng sản’, chúng ta kỳ thị với chính tiếng Việt của chúng ta, những từ ngữ mà chúng ta tưởng là… ‘tiếng cộng sản’. Thí dụ những từ như ‘phản ảnh’, ‘thời quá độ’…”. Cho dù có “nhận ra rằng đây chính là tiếng Việt, tiếng Việt đã được Phan Khôi và Nguyễn Văn Vĩnh sử dụng từ thời nào, đã được Thanh Nghị và Lê Văn Đức ghi nhận trong các bộ tự điển xuất bản tại Sài Gòn vào năm 1952 và1971” đi nữa, ý nghĩa nguyên thủy của chúng cũng đã bị CSBV bóp méo, vo tròn, “sáng tạo” theo cách riêng của Biện chứng pháp duy vật của các đồ đệ Mác-Lê. Chính Thuận Văn cũng thừa nhận như vậy!Ngoài ra, tôi thấy hình như Thuận Văn chưa cảm thông đúng mức với những tang thương, u uất, bi phẫn, nhục nhằn mà anh chị em chúng ta đã “kinh qua” với người anh em “phía bên kia” -những người tự xưng là… “giải phóng quân”- qua chính sách bưng bích, bế môn tỏa cảng, biến đất nước thành nhà tù vĩ đại giam giữ những kẻ bị giải phóng trong vòng rào kẽm gai của những “khám-tối-biệt-giam-địa-ngục-trần-gian-cải tạo” trên nội địa, và qua sách lược tống những “công dân hạng nhì” ra khơi làm mồi cho cá mập, vô hình trung biến đại dương thành hố chôn tập thể hơn nửa triệu con dân Việt Nam! Hãy thử một lần nhớ lại một thời chúng ta là công dân hạng nhì của CHXHCNVN để thấm thấu cơn phẫn nộ của những nạn nhận từng bị CSBV trù đập chí cốt! Xin mạn phép tác giả Đặng Diễm Bích Chi -thế hệ con em của chúng ta- phổ biến bài viết dưới đây, trích từ Blog của một người trẻ trong nước, tới độc giả Việt Luận và Thuận Văn, đặc biệt tới tập thể cựu quân nhân QLVNCH:

“Ai bán nước, ai giữ nướckhi người ta gọi bác của tôi, ba tôi và anh tôi là “giặc”! Trước giờ vẫn nghe câu “Thắng làm vua, thua làm giặc” và “Kẻ thắng viết nên lịch sử”, nhưng chưa từng thấm thía nó như lúc này!Ngày còn cắp sách đến trường, mỗi thứ hai đứng chào dưới cờ tổ quốc, gào lên cùng lũ bạn “…cờ in máu chiến thắng” mà không biết rằng lá cờ ấy cũng có thấm máu của người thân mình, những dòng máu bị rẻ khinh, không được thừa nhận! Khi người ta cố nhồi nhét hình ảnh về một đấng lãnh tụ vĩ đại, toàn năng vào đầu óc non trẻ của tôi, tôi đã không kháng cự, chỉ đôi lúc tự hỏi một cách lén lút “Thật là có con người như thánh sống thế ư?”.


Bởi vì đôi khi những gì họ nói trước sau bất nhất. Họ chẳng bảo “Không có gì tuyệt đối và toàn vẹn” đấy sao? Hay có ngoại lệ?Ngày đó ngây thơ đến mức nằm trong phòng đọc bài học lịch sử oang oang, không ngừng mắng chửi “ngụy”, “tay sai”, mà không nhớ rằng ba mình từng khoác áo lính của Việt Nam Cộng Hòa!Khi người ta dạy cho tôi phỉ báng những người lính “ngụy”, coi khinh họ như nhưng kẻ không có lương tâm, những kẻ bán rẻ tổ quốc, những con người máu lạnh, giết người không gớm tay.Thì tôi, đã thấy những người lính sa cơ ấy rất hiền lành, là những người cha, người chồng mẫu mực, những người nông dân không ngại vất vả ngoài đồng.Thì tôi, thấy trong ánh mắt họ một nỗi đau bất lực vì không bảo vệ được tổ quốc của mình!Thì tôi, thấy họ loay hoay tìm cho gia đình mình một con đường tươi sáng khác để đi. Họ không ngồi đó và khóc cho một quá khứ tươi đẹp đã mất, đã bị cướp mất!Tôi đã thấy họ dạy con họ yêu tổ quốc, yêu cội nguồn, và trân trọng tình thân! (xin đừng đánh đồng như cái cách người ta đang giả vờ tự lừa dối nhau, tổ quốc không bao giờ nên hiểu là “người chiến thắng”, và “người chiến thắng” cũng không phải là tổ quốc, nếu như hôm nay tôi nói tôi chẳng có chút cảm tình nào đối với “người chiến thắng” thì không có nghĩa là tôi không yêu đất nước của tôi).Tôi đã thấy họ tìm được một cuộc sống tốt đẹp hơn nơi đất khách, nhưng cái nhìn của họ vẫn hướng về nơi này một cách khắc khoải. Bởi lẽ, hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp họ đã bị đẩy đi xa quá xa nơi họ được sinh ra và lớn lên, nơi còn có những người thân còn ở lại! Họ có thể trở về, nhưng họ sẽ không trở về, tôi biết thế, không phải vì họ chê cố hương nghèo khó!Khi người ta nói họ là những kẻ “vong quốc”, tôi sẽ lắc đầu bảo rằng không phải, họ là những người “vọng quốc” (luôn luôn hoài vọng về tổ quốc của mình).Khi người ta bảo rằng họ ở bên kia bờ biển đang tìm mọi cách phá hoại an ninh quốc gia, thì tôi lại tin rằng, họ đã bày tỏ một nỗi thất vọng khôn xiết về cách “trị quốc” của “kẻ thắng”, họ đang bày tỏ niềm xót thương với những số phận đang ngày ngày tìm đến nhau trong niềm an ủi và hi vọng, dù là nhỏ nhoi. Họ đang cất lên tiếng nói giúp những những người mà họ nghĩ rằng “thấp cổ bé họng”.Không có triều đại nào vĩnh viễn, thì sao cứ mãi lừa mị nhau về cái gọi là “muôn năm”?


Khi người ta gọi bác tôi, ba tôi và anh tôi là “giặc” thì tôi vẫn cứ tự hào về họ, những người đàn ông Việt Nam đúng nghĩa!Khi người ta gọi họ là “ngụy” thì tôi vẫn vô cùng kính trọng và yêu thương họ!Bản chất không nằm ở tên gọi và lịch sử cũng không thuộc về kẻ chiến thắng!Tôi sẽ ngẩng cao đầu vì là cháu, con và em của họ!”***Do yếu tố địa dư, môi trường và hoàn cảnh sinh sống, cùng một chủng tộc, người dân cùng một huyết thống vẫn có ngôn ngữ địa phương khác biệt, coi như đặc tính chuyên biệt của từng vùng trên cùng một lãnh thổ, rất dễ nhận ra khi họ nói chuyện. Không những cách phát âm mà ngay cả các từ ngữ dùng cũng rất dị biệt.Tuy nhiên, năm 1954 với làn sóng di cư từ miền Bắc vào miền Nam, người dân di cư dễ dàng và nhanh chóng hòa nhập với dân miền Nam và miền Trung. Cả ba miền đều trộn lẫn được một số lớn danh từ trước đó chỉ thông dụng ở các miền liên hệ. không có va chạm. không có áp đặt, kiểu “tiếng miền của tôi là…nhất”! Sau 75, sự hài hòa đó không xảy ra, mà người dân khắp nước dần dà chỉ dùng những tiếng “lạ kỳ” của XNCN miền Bắc. Cho nên, có thể nói là “giải phóng quân” đã giải phóng các từ ngữ thông dụng của người dân Việt từ vĩ tuyến 17 trở xuống với phương thức “tẩy não” tiệm tiến: nhồi sọ hằng ngày, hằng giờ, hằng phút qua các loa phóng thanh loan thông báo “chỉ thị” của phường khóm!


Đôi khi tôi tự hỏi: nếu bọn đầu trộm đuôi cướp mafia cũng được coi nhau như “chiến hữu” thì khi chúng bị thương, tử thương trong lúc thanh toán nhau hay khi triệt hạ các băng đảng khác, chúng có được gọi là “thương phế binh” hay “tử sĩ” không? Và khi chúng dừng bước giang hồ, nghỉ hưu, chúng có được coi là… “cựu chiến binh”…chăng?-0-0-0- Cho dù có thể khiến bạn Thuận Văn buồn lòng, không cách chi tôi không nghĩ rằng, trong thủ thuật cưỡng ép sử dụng ngôn ngữ “giải phóng”, Tần Thủy Hoàng chỉ đáng là môn đệ của CSBV!Và xin vui lòng đừng gán cung cách “độc quyền” sử dụng hay áp đặt ngôn ngữ “đồng phục” sắt máu kiểu “độc tài chuyên chính” trên đầu tập thể người Việt di dân, kẻo phải mang tiếng là biện luận… cường điệu!



Thôn trang Rêu-Phong,

Xứ Tuyết, cuối thu 2010

-Lê Tấn Lộc-

Tuesday, November 29, 2011

NHỮNG THƯƠNG HIỆU “LẠ” ĐÃ XÂM NHẬP ÚC CHÂU.

Trần Cao Lãnh- USA.


Hôm nay 29 Nov 2011. Tôi vào đọc tin tức trên Trang Mt68 cảm thấy giựt mình khi thấy bài viết của một tên trở cờ thổ phỉ VÕ MINH CƯỜNG nào đó ? Chắc chỉ lấy tên phịa để tung tin gây xáo trộn: Kêu gọi xóa bỏ cờ Việt Cộng và xóa bỏ CỜ VNCH nữa.

Tôi giựt mình vì mới đây, hồi Tháng 10/2011 vừa qua tôi đã có dịp qua thăm thân nhân của tôi ở Melbourne. Trong 2 tuần lễ ở Melbourne và 1 tuần ở Sydney tôi đã chứng kiến vài hiện tượng cho thấy Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn ở Úc Châu tuy đã có tiếng chống Cộng khá cương quyết và khá thuần nhứt nếu so với Cộng Đồng Tỵ Nạn ở Hoa Kỳ. Tuy nhận thấy có những hiện tượng báo hiệu cho biết Việt Cộng đã trà trộn vào Úc Châu khá thô bạo. Nhưng thú thật tôi không ngờ nó trầm trọng đến độ như có tên Võ Minh Cường nào đó đã dám công khai kêu gọi xóa bỏ Cờ VNCH.

Tôi xin vắn tắt về quan điểm của tôi về lý tưởng BẢO VỆ CỜ VNCH BẰNG MỌI GIÁ ĐỂ PHÂN BIỆT GIỮA NGƯỜI VIỆT TỰ DO và VIỆT CỘNG (CỘNG SẢN). Lá Cờ VNCH là hình ảnh cụ thể nhứt đã biểu tượng cho sự Hy sinh của hàng triệu Quân Nhân VNCH và thường dân vô tội đã bị Việt Cộng sát hại vì không đi theo con đường CỘNG SẢN SẮT MÁU CỦA BÈ LŨ HỒ CHÍ MINH và ĐỒNG BỌN.

Hơn 35 năm qua Người Việt Tự Do ở Hải Ngoại đã LÀM ĐƯỢC MỘT KỲ CÔNG là GIỮ VỮNG ĐƯỢC LÁ CỜ TỰ DO VNCH TUNG BAY CÔNG KHAI Ở KHẮP NƠI có Người Việt Tự Do sinh sống. Chúng ta đã MẤT NƯỚC VIỆT NAM vì đã để lọt vào tay bạo quyền Việt Cộng từ sau 30-4-1975. Nhưng hơn 35 năm qua chúng ta đã KHÔNG MẤT LÁ CỜ TỰ DO VNCH. Việt Cộng tưởng rằng chúng đã bôi xóa được LÁ CỜ TỰ DO VNCH sau khi chúng xâm lăng Miền Nam Việt Nam.
Và một đặc điểm hiển nhiên thực tế cho thấy VIỆT CỘNG đã lầm là vì LÁ CỜ TỰ DO VNCH đã được đồng bào Người Việt Tự Do đã quyết tâm ra SỨC BẢO VỆ LÁ CỜ CHÍNH NGHĨA CỦA CHUNG CỦA NGƯỜI VIỆT YÊU CHUỘNG TỰ DO- KHÔNG CHẤP NHẬN CHẾ ĐỘ CHIA RẼ HẬN THÙ BẰNG ĐƯỜNG LỐI ĐỘC TÔN MÙ QUÁNG và SẮT MÁU.

Một điều thực tế nhứt là VIỆT CỘNG RẤT BỰC TỨC vì lá CỜ MÁU chính thức của chúng về phương diện ngoại giao. NHƯNG CHƯA BAO GIỜ ĐƯỢC AN TOÀN TUNG BAY Ở NGOÀI CÁC HANG Ổ TÒA ĐẠI SỨ Ở HẢI NGOẠI.

Cá nhân tôi mạnh tin rằng: KHÔNG AI CÓ THỂ BÔI XÓA ĐƯỢC LÁ CỜ TỰ DO VNCH CỦA NGƯỜI VIỆT TỰ DO. Cho dù những tên ĐẶC CÔNG XUNG KÍCH như NGUYỄN PHƯƠNG HÙNG hay tên thảo khấu VÕ MINH CƯỜNG mới xuất hiện hôm nay. Bởi vì là Cờ Tự Do VNCH là tượng trưng cho TỰ DO sinh tử của chúng ta. Việt Cộng đã gồm thu toàn cõi đất đai Việt Nam làm của riêng nhưng LÁ CỜ TỰ DO VNCH đã được chúng ta gìn giữ bằng tất cả tấm lòng và lương tâm ghi nhớ ơn hàng triệu sinh linh anh dũng đã hy sinh vì LÝ TƯỞNG TỰ DO nên chúng sẽ không làm sao diệt được LÁ CỜ LINH HỒN CỦA CHÚNG TA.

Đến đây; tôi xin trở lại về đề tựa bên trên…

Trong thời gian 3 tuần ở Úc , đi đâu tôi cũng mở mắt và lắng nghe để được biết một phần nào những gì mà cá nhân tôi đã được đọc những bài viết, tin tức , luôn ca tụng về Cộng Đồng TỰ DO ÚC CHÂU , đặc biệt nhứt là TINH THẦN CHỐNG CỘNG QUYẾT LIỆT CỦA CỘNG ĐỒNG TỰ DO ÚC CHÂU.

Ngoài ra trước kia tôi cũng đã đọc được vài báo động về sự XÂM NHẬP của VIỆT CỘNG ở ÚC về phương diện đưa vốn qua Úc đầu tư, kinh tài trá hình.

Có đến tận nơi , đi xem các KHU THƯƠNG MẠI của MELBOURNE và SYDNEY mới thực tế thấy được NHỮNG DẤU HIỆU chứng tỏ SỐ VỐN ĐẦU TƯ Ở ÚC CỦA VIỆT CỘNG ĐÃ KHÁ LỚN LAO. Chứ không phải chút ít như tôi tự tưởng tượng trước kia vì quá tin tưởng vào quyết tâm chống cộng của Cộng Đồng Tự Do ở Úc.

Từ những KHU THƯƠNG MẠI CỦA NGƯỜI VIỆT ở Melbourne như : Khu Richmond, Footscray, St Albans, Sunshine, SpringVale. Và ở Sydney như : Khu Cabramatta, Bankstown, Parramatta, Liverpool. Đó là những nơi tôi đã có dịp đi qua.

Một điều ngạc nhiên nhứt khiến cho tôi tin chắc rằng VỐN LIẾNG CỦA VIỆT CỘNG ĐÃ ĐEM QUA KINH TÀI Ở ÚC KHÔNG PHẢI LÀ CON SỐ NHỎ. Điều tôi tin chắc như vậy là do nhìn thấy nhan nhản những “THƯƠNG HIỆU LẠ” – không thể nào là những thương hiệu của Người Việt Vượt biên tỵ nạn trước kia. Để được chính xác hơn, tôi có dọ hỏi những THƯƠNG HIỆU LẠ ấy đã xuất hiện lâu chưa ? – “CHỈ MỚI MẤY NĂM GẦN ĐÂY THÔI !”

Các THƯƠNG HIỆU LẠ như:

- BẾN GỖ
- BẦU TRƯỜNG
- HẠ LONG
- HÒA HỢP
- PHI TRƯỜNG
- ĐIỂM HẸN
- HÀ NỘI
- PHỞ BẮC (Bảng Đỏ Chữ Vàng)
- HƯƠNG XƯA
(Tự nhận Phở Gốc Hà Nội)

***Hầu hết các thương hiệu trên là NHỮNG QUÁN ĂN mới là lạ tai. Vì nó không gợi ý một chút nào liên quan gì về các món ăn cả. Nếu nghe các tên bên trên thì tôi không thể nào nghĩ ra là những tiệm ăn trừ khi tới tận nơi mới biết đó là những quán ăn đặt tên theo kiểu trong nước bây giờ.
Ngoài các thương hiệu lạ ra, tôi được biết CÁC TRUNG TÂM CHUYỂN TIỀN VINA cũng đã có mặt khắp nơi, có nơi có đến 2 chi nhánh đón các ngã đường chánh vào chợ. Được địa phương cho biết CÁC TRUNG TÂM CHUYỂN TIỀN ngày nay không còn của bất cứ một tư nhân nào làm chủ lén lút như trước. VIỆT CỘNG đã trực tiếp làm chủ các trung tâm nầy và các bản hiệu tư nhân nếu còn tồn tại thì cũng hoạt động trong sự bao che của Việt Cộng. Ở trong nước việc giao tiền đều do NGƯỜI CỦA VIỆT CỘNG giao chuyển có mang vũ khí bảo vệ.

NÓI CHUNG , có qua Úc tận mặt tôi mới thấy được VIỆT CỘNG đã xâm nhập Úc Châu rất là mạnh mẽ. Cụ thể hơn cả là các bảng hiệu LẠ mang âm hưởng VIỆT CỘNG đã công khai vẽ ra , không còn e dè gì nữa cả.

Tôi định không viết gì Úc Châu ; để khắp nơi luôn giữ được niềm tin ở Cộng Đồng Tự Do Úc Châu. Nhưng vừa đọc xong bài kêu gọi công khai của tên XỎ LÁ VÕ MINH CƯỜNG khiến tôi phải vội viết đôi điều nầy. Để mong rằng Cộng Đồng Tự Do Úc Châu đừng NGỦ QUÊN TRÊN NHỮNG THÀNH TÍCH như đã chống VẸM VÕ VĂN KIỆT; PHẠM HÙNG hay thành tích chống Đài SBS trực tiếp tiếp vận Đài VTV4 của VC trong vài năm trước đây.

Ngủ quên trên chiến thắng thường hay BỊ THẢM BẠI với sự xâm nhập lần mòn, nhỏ giọt của Việt Cộng. Nhứt là về phương diện thương mại và văn nghệ. Hy vọng Cộng Đồng Úc Châu luôn tỉnh táo và thận trọng nhiều hơn về các THƯƠNG HIỆU LẠ nầy và các bầu sô giả dạng văn nghệ giúp vui Hải Ngoại…/-

Trần Cao Lãnh
USA.
29 Nov. 2011

TẠI SAO NHỮNG NGƯỜI CHỐNG CỘNG NẾU CHÂN CHÍNH 100% THÌ SAO LẠI SỢ BỊ CHỤP MŨ VIỆT CỘNG ??? ./- Mt68



--- On Tue, 11/29/11, Dinh Lam Thanh wrote:
From: Dinh Lam Thanh Subject: [GoiDan] TRỞ LẠI VẤN ĐỀTo: vanphonglienlac@yahoogroupes.frDate: Tuesday, November 29, 2011, 7:11 AM

TRỞ LẠI VẤN ĐỀ

Xin phép trở lại vấn đề liên quan đến một chuyện xảy từ lâu : Sáng nay tôi nhận được mail qua tựa đề thật hấp dẫn ‘Hội Trường Chính Trị Xôi Đậu Tại Paris’ do bà Xuân Nương gởi đến tất cả các diễn đàn dưới tên Ông Phạm Văn Đức. Nội dung mail là mời độc giả vào đọc những bài viết của ông Hứa Vạng Thọ trên TinParis.net (
http://tinparis.net/in_ChanhTriXoidauTaiPhap.html) trong đó có một bài liên quan đến tôi. Vậy đây là lần cuối, mong quý vị độc giả bỏ chút thời giờ đọc lại những gì tôi đã viết và những mail của những người đánh phá tôi khi họ cắt bỏ một phần để bóp méo sự thật theo lối cãi cày cãi cối mà nhóm nằm vùng VGCS thường xử dụng. Cũng xin ông Hứa Vạng Thọ cho đăng tải bài nầy theo lời đề nghị trong bản tin ngày 04.06.2011 của TinParis.net.

Xin vắn tắt câu chuyện như sau :

1. Trong một buổi họp bầu lại nhiệm ký Tổng Thư Ký Văn Phòng Liên Lạc các đây vài năm, ông Dương Văn Lợi đã bất chợt lớn tiếng : Thằng Đinh Lâm Thanh là việt cộng ! Tức thì trong phòng họp có người phản ứng đặt câu hỏi : Xin nêu ra bằng chứng trườc khi chụp mũ ! Tức thì ông Dương Văn Lợi xăn tay áo lên hùng hổ đến trước vị nầy chưởi thề : Đ..M..mầy, tại sao mầy bên thằng ĐLT ?
Tôi không cần thiết phải lên tiếng vì những ai ở Paris đều biết rất rõ con người, bản tính cũng như quá khứ của ông Duơng Văn Lợi. Được nước, ông ta kéo theo một hai người khác tiếp tục đánh phá tôi, trong đó có ông Nguyễn Tường Long, là một người không ra gì về mọi phương diện, cả Paris đều đánh giá như vậy.

2. Một hai người trong Tập Thể Chiến Sĩ Châu-Âu, vì bất đồng ý kiến, đã tung tin tôi hợp tác buôn bán làm ăn với Cộng sản trong thời gian tôi giữ chức Chủ Tịch Tổng Giám Đốc một công ty tại Pháp. Vấn đề nầy tôi đã trả lời trực tiếp cho họ qua một buổi họp do Văn Phàng Liên Lạc tổ chức rằng : Trong thời gian làm việc, tôi thường đi Trung Đông, Mỹ Châu, Phi Châu cũng như Á Châu (Thái Lan và Ấn Độ) nghiên cứu thị trường. Đầu thập niên 1990 tôi ghé Việt Nam tham gia đình (Mẹ và các em) và xây lại mồ mã cho ông bà. Dịp nầy một người bạn học cũ gốc người QUỐC GIA MIỀN NAM nói rằng họ có đầu vào nhưng không có đầu ra (có vật liệu và nhân công sản xuất nhưng không có thị trường bên ngoài), tôi đưa cho họ một đơn đặt hàng lớn về hàng may mặc, nhưng khả năng không làm được, tôi phải đưa qua thực hiện ở Thái Lan. Sau đó có một vài công ty bạn người Miền Nam gợi hàng mẫu qua nhưng tôi từ chối và hoàn toàn chấm dứt liên lạc ngay sau đó vì hàng hóa thiếu phẩm chất theo tiêu chuẩn quốc tế. Đưa cho một người bạn học, gốc người QUỐC GIA MIỀN NAM một đơn đặt hàng để giúp gia đình họ sinh sống, như vậy là hợp tác làm ăn với cộng sản hay sao ??? Thật là một lối chụp mũ thiển cận và ác ý. (Tất cả người Việt hải ngoại khi về VN nếu có biếu bà con một số tiền hoặc giúp bạn bè một cơ hội làm ăn thì đều ‘có liên lạc mật thiết và làm ăn với cộng sản ?)

Để rút ưu khuyết điểm sau hai lần biểu tình ngày 30.4. Văn Phòng Liên Lạc mời tất cả hội đoàn đến họp đồng thời để làm sáng tỏ vấn đề vì có người đánh phá trong dịp nầy. Tôi đuợc sự đồng ý của VPLL cũng lên tiếng mời đích danh trước hai tuần (qua văn thư trên trang web HVHNVTD và trên thơ mời của VPLL) những người thắc mắc, chỉ trích cá nhân ĐLT…xin đến họp và nhất là cứ tự nhiên tố giác ĐLT trước buổi họp chính thức nầy. Chính Ông Dương Văn Lợi cũng gởi hai mail đến VPLL yêu cầu tổ chức để làm sáng tỏ vấn đề. Nhưng tiếc thay, không một cá nhân nào có mặt kể cả ông Dương Văn Lợi. Sợ sự thật và tránh phải trả lời trực tiếp những câu chất vấn ngược của tôi là một hành động tự tố cáo sự hèn nhát của mình. Nhưng cón hèn nhát hơn nữa, là trong thời gian tôi ở Mỹ, nhóm người nầy nhất là ông Nguyễn Nhất Long đã thuê người khác viết bài (thuê 50 đồng/một bài, do chính ông ta tự thú trước mặt rất nhiều người - vì Nguyễn Nhất Long không viết được một câu nào bằng tiếng Pháp và ngay tiếng Việt cũng vậy) để gởi đến các diễn đàn nhằm phá tôi trong thời gian tôi đang tại Mỹ (Tôi không mở mail nhưng bạn bè nhận được đều chuyển lại cho tôi). Tôi không trả lời những mail nầy theo như những gì tôi đã nói trong buổi phỏng vấn tại Mỹ ngày 17.6.2011 – Youtybe
http://www.youtube.com/watch?v=7tMg_Xsoa6Q

3. Trong buổi họp trước mặt đông đủ nhân sĩ, đại diện các đoàn thể chống cộng tại Paris tôi đã đưa ra hai thách đố :

A. Nếu bất cứ ai, trong phòng họp, trong cộng đồng hay bất cứ người nào trưng được một bằng cớ nào của NĂM (5) đời dòng họ nội ngoại, từ ông bà cố xuống tới các con của tôi, nếu có liên hệ máu mũ, có làm việc hoặc bất cứ một liên hệ hoặc một tài liệu nhỏ nhặt nào cũng được – thì cứ tự nhiên trưng ra ngay bây giờ cũng như trong tương lai (giới hạn một tháng). Bằng không đây là một trò chụp mũ vu khống theo chỉ thị của việt gian cộng sản.

B. Những người tố cáo tôi hợp tác làm ăn với cộng sản thì cứ tự nhiên trưng bất cứ bằng cớ…như hợp đồng buôn bán với cộng sản, các văn bản hứa hẹn (promesses d’achat) hay bất cứ một mảnh giấy vụn nào có chữ ký và con dấu của tôi thì cứ ra. Những người nầy cứ tự nhiên đưa ra nếu có một cơ sở nào làm ăn, dưới tên bất cứ ai có liên hệ với tôi từ trước đến giờ tại Việt Nam cũng như ở hải ngoại có liên quan đến cộng sản.

Thách đố của tôi là, nếu bất cứ ai đưa ra được những điều nêu trên, tôi sẽ đội quần và đứng trước chợ Tăng Frère một cuối tuần. Ngược lại, những người những người chụp mũ, nếu còn một chút liên sỉ, thì cũng phải sắp hàng đội quần trước chợ Tăng Frère cho bà con thiên hạ chiêm ngưỡng. Thật là rõ ràng minh bạch với hằng trăm cặp mắt đã thấy, hằng trăm lổ tai đã nghe cũng như biên bản buồi họp đã ghi đầy đủ. Nhưng đã trên 8 tháng nay không có bằng cớ nào trưng ra và vài người trong nhóm nầy mỗi khi ra đường gặp những người chống cộng trong cộng đồng (ví dụ ông Nguyễn Nhất Long) thì lén lút như chó ăn vụng bột !

Tôi không muốn nhắc lại chuyện nầy vì sẽ làm trò cười cũng như vô tình thi hành âm mưu chia rẽ của kẻ địch đang phá hoại các cộng đồng người Việt Quốc Gia trên thế giới, nhưng những người nầy vẫn ném đá giấy tay, dai dẳng đánh phá thì tôi trọn quyền đưa người chụp mũ đánh phá ra trả lời trước tòa án và những ai thường quen thói hăm dọa đến trả lời với police địa phương. Hai yếu tố người chứng (hàng chục tai nghe mắt thấy) và vật chứng (hàng tăm mail phổ biến trên toàn cấu) đã quá đầy đủ cho một hồ sơ. Chuyện chụp mũ vô bằng chứng thì khó chạy tội một khi bị đưa ra ánh sáng qua bộ luật bảo vệ nhân phẩn của thế giới tự do.

Xin chân thành cám ơn Quý Vị và xin Ông Hứa Vạng Thọ cho đăng trên Paris.net theo yêu cầu của ông.

Chân thành cản tạ.

Đinh Lâm Thanh
Paris, 29.11.2011

Mt68:

NHƯ ĐÃ BÁO ĐỘNG NẾU CẢ CỘNG ĐỒNG TỴ NẠN CALI và HOA KỲ KHÔNG LÀM GÌ ĐƯỢC "LÁ CỜ VIỆT CỘNG CỦA NGUYÊN PHƯƠNG HÙNG" THÌ KHẮP NƠI SẼ BỊ LAN TRÀN VÀ CHIẾU BÍ./- Mt68


Những chiêu bài của bọn VGCS
để xóa bỏ Làn Ranh Quốc Cộng
Lê Duy San

Mặc dầu bọn VC đã thống trị được toàn thể lãnh thổ VN hơn 1/3 thế kỷ, nhưng bọn chúng vẫn không những không xóa bỏ được làn ranh Quốc Cộng mà trái lại làn ranh này vẫn mỗi ngày một rõ ràng thêm. Điều này đã làm cho bọn Cộng Sản Hà Nội không những tức tối mà còn mất ăn, mất ngủ vì làn ranh Quốc Cộng nếu không xóa bỏ được, thì chắc chắn chế độ Cộng Sản Việt Nam sẽ có ngày phải xụp đổ và đảng Cộng Sản VN chắc chắn sẽ có ngày phải tan rã. Vì thế bọn Việt Cộng đã phải đề ra nghị quyết 36 không những để lôi cuốn những thành phần ham danh, hám lợi nhưng vẫn chưa rứt khoát tin tương ở chúng mà còn có những chiêu bài sau nhằm mục đích xóa bỏ làn ranh Quốc Cộng:
* Giao Lưu Văn Hoá
* Xóa Bỏ Hận Thù.
* Hoà Hợp Hòa Gỉải.
* Bỏ Quốc Kỳ, Quốc Ca VNCH.
1/ Giao Lưu Văn Hoá.
Nhược điểm của người Việt Hải Ngoại tỵ nạn CS, tức những người xa quê hương. Càng xa lâu, càng nhớ nhiều. Lợi dụng nhược điểm này, chúng tung ra hải ngoại sách báo, băng nhạc và phim ảnh cùng các đoàn văn công đi trình diễn khắp nơi gọi là Giao Lưu Văn Hóa.
Lúc đầu, chúng còn đưa ra những đoàn văn công, nhưng phim ảnh có mục đích tuyên truyền. Nhưng sau chúng thấy bất lợi vì không nhưng không được đồng bào Hải Ngoại hưởng ứng mà còn chống đối kịch liệt. Nên sau chúng chỉ đưa ra những ca sĩ đơn lẻ, những phim ảnh vô thưởng, vô phạt, không những hoàn tòan có tinh cách giải trí, mà nhiều khi còn cố ý chỉ trích chính quyền, nhưng chỉ về vấn đề tham nhũng hoặc tệ đoan xã hội, một vấn đề không thể dấu diếm được nhưng lại có lợi cho bọn chúng để tỏ ra ta đây (chính quyền Cộng Sản) cũng có tự do, dân chủ để lừa gạt những người Việt Hải Ngoại nhẹ dạ và thế giới dễ tin. Nhưng đậ cũng là con dao hai lưỡi. Chính nhờ nhưng phim anh này mà người Việt tỵ nạn Cộng Sản thấy rõ rằng bọn Cộng Sản VN ngày nay chỉ là một lũ buôn dân bán nước.

2/ Xóa Bỏ Hận Thù.
Bọn VGCS (1) nói rằng chiến tranh đã chấm dứt 36 năm rồi còn thù hận gì nữa. Có tên còn dám mở miệng nói: “ Nếu VNCH thắng, có khi còn đối xử với bộ đội và người dân miền Bắc tàn ác dã man hơn là chúng (Việt Cộng) đã đối xử với quân dân miên Nam sau ngày 30/4/75.” Một số khác thì cho rằng Việt Cộng đã cho phép những người Việt hài ngoại về thăm quê hương, Mỹ đã bỏ cấm vận đối với VN, ký bang giao với Cộng Sản Việt Nam và làm ăn buôn bán với VC thì tại sao chúng ta, người Việt với nhau lại vẫn còn thù hận?
Một lý luận thật nực cười. Ai đã gây nên hận thù? Ai đã giết chết cả trăm ngàn người dân vô tội trong chính sách Cải Cách Ruộng Đất hồi 1953,1954? Ai là người đã giết chết cả ngàn người dân vô tội trong Biến Cố Quỳnh Lưu ở Nghệ An năm 1956? Ai là người đã chôn sống cả chục ngàn người dân vô tôi tại Huế trong TếT Mậu Thân 1968? Ai là người đã bắt cả trăm ngàn quân nhân công chức của chế độ VNCH vào tù với danh nghĩa là cho đi học tập cải tạo? Ai là người đã đẩy cả triệu người vô tội lên rừng, xuống biển sau khi đã tìm đủ mọi cách để cướp sạch tài sản của họ? Chính bọn VC chứ còn ai nữa?
Vậy mà bây giờ bọn chúng chưa xám hối tội lỗi thì chớ còn ức hiếp dân lành, cướp đất đai của dân nghèo, bỏ tù những người bất đồng chính kiến trong nước. Vậy mà bọn Việt Gian Cộng Sản ngu muội còn dám kêu gọi người Việt Hải Ngoại Tỵ Nạn Cộng Sản chúng ta hãy xóa bỏ hận thù. Sao bọn VGCS này không về nước mà kêu gọi quan thày của chúng là bọn Bắc Bộ Phủ xóa bỏ hận thù ?
Thực ra, người Việt tỵ nạn Cộng Sản chúng ta chống Cộng cũng không hẳn vì thù hận mà vì chúng là kẻ buôn dân, bán nước, là tay sai của Tầu Cộng, là tội đồ của dân tộc nên không những chúng ta chống bọn chúng mà dân cả nước cũng chống bọn chúng. Anh Lê Trung Thành, một sinh viên VN du học tại Đài Loan nói: “Còn Cờ Đỏ Sao Vàng Thi Không Bao Giờ Có Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc”.


3/ Hoà Hợp Hòa Giải.
Song song với chiêu bài Xoá Bỏ Hận Thù là chiêu bài Hoà Hợp Hoà Giải. Chiêu bài này đã được Việt Cộng xử dụng từ lâu và nhiều lần. Nhưng mục đích của chúng không phải là để hoà hợp hay hoà giải, mà chỉ là để hoá giải mỗi khi chúng gặp chuyện khó khăn hay có mục tiêu mới. Lần này, vì mục đích muốn xóa bỏ Làn Ranh Quốc Cộng, chúng đã mớm lời cho bọn VGCS trong đó cố ông giáo sư họ Lê và bà bác sĩ họ Nguyễn làm trung gian. Nhưng chúng cũng đã thất bại một cách thảm thương.
Thực vậy, bất cứ tên nào, nhóm nào, mới ló cái đuôi Hoà Hợp Hoà Giải là bị người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản tại hải ngọai đập tơi bời bởi. Bởi vì chúng ta biết rõ mục đích của chúng không phải là Hòa Hợp Hoà Giải. Nếu chúng muốn Hoà Hợp Hòa Gỉải, sao chúng không Hoà Hợp Hoà Giải với người trong nước đi, đoàn kết với người dân trong nước đi để chống Tầu Cộng mà phải Hoà Hợp Hoà Giải với người Việt hải ngoại để chống Tầu Cộng? Nếu có đầu quân đi lính để đánh Tầu Cộng thì người đầu quân là dân trong nước chứ đâu phải người Việt tỵ nạn Cộng Sản đang sống tại hải ngoại?

4/ Bỏ Quốc Kỳ, Quốc Ca VNCH.
Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và bài Tiếng Gọi Công Dân không những là biểu tượng lý tưởng của người Việt tỵ nạn Cộng Sản, không những là căn cước của người Việt tỵ nạn Cộng sàn, nó còn là biểu tượng để phân biệt rõ ràng làn ranh Quốc Gia và Cộng Sản. Một buổi họp có tính công cộng mà không treo Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, không hát bài Tiếng Gọi Công Dân thật khó lòng biết rõ đó là buổi họp của người Việt quốc gia hay của bọn Cộng Sản Việt Nam.
Để xóa bỏ Làn Ranh Quốc Cộng, bọn Việt Gian Cộng Sản đã chủ trương không chào cờ VNCH, không hát quốc ca VNCH trong các sinh hoạt cộng đồng cũng như trong các sinh hoạt hội đoàn. Nhóm “Thụ Nhân” của trường Đại Học Chính Trị Kinh Doanh thuộc viện Đại Học Đà Lạt thời VNCH trong đó có ông Tiến Sĩ “đầu ruồi” (chữ của Lão Móc) họ Phạm đang toan tính chuyện này trong Đại Hội Thụ Nhân năm 2012 tại Paris, Pháp quốc.

Tóm lại, tất cả các chiêu bài Giao Lưu Văn Hoá, Xoá Bỏ Hận Thù, Hoà Hợp Hoà Giải,Bỏ Quốc Kỳ, Quốc Ca VNCH đều là những chiêu bài của bọn Việt Gian Cộng Sản nhằm mục đích xoá bỏ Làn Ranh Quốc Cộng. Ngoài những chiêu bài này, bọn VGCS còn lập ra những phái đoàn này, hội đoàn nọ để tiếp đón bọn VC mỗi khi chúng công du ra hải ngoại hoặc về VN họp hành với bọn VC ,
Chúng ta có thể quên hận thù, nhưng chúng ta không thể quên những tội ác của chúng (VC). Chúng ta không những phải nhớ những tội ác mà bọn VC đã gây ra cho dân tộc VN mà còn phải nhớ cho thật đầy đủ, cho thật rõ ràng để một ngày nào đó chúng ta sẽ đưa bọn chúng ra trước đồng bào cả nước để xử tội. Vì thế là người Việt Quốc Gia, muốn sớm giải thể được chế độ Cộng Sản VN, một chế độ buôn dân bán nước, chúng ta dù sống ở hải ngoại hay trong nước phải quyết tâm giữ vững Làn Ranh Quốc Cộng. Chúng ta phải quyết tâm:
1/ Không Hoà Hợp Hoà Giải với Việt Cộng và bè lũ tay sai của chúng là bọn VGCS.
2/ Luôn luôn giương cao Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ trong mọi sinh hoạt cộng đồng cũng như hội đoàn.
3/ Đập tan mọi mưu mô xóa bỏ Làn Ranh Quốc Cộng.

Chú thích.
(1). Ngày xưa, nói tới Việt gian là người ta nghĩ ngay tới những người không những làm việc cho Pháp mà còn có những hành động hãm hại những người Việt yêu nước để tâng công với chính quyền Bảo Hộ tức chính quyền Pháp đang cai tri Việt Nam. Đến thời Việt Minh, thì tất cả những ai làm việc cho chính quyền Pháp đều bị coi là Việt Gian.
Ngày nay, chữ Việt gian lại được hiểu theo nghĩa khác, đó là bọn Việt Cộng nằm vùng, bọn thân Cộng tức bọn làm ăn hoặc giao du với Việt Cộng và sau cùng là bọn người có những hành vi, hành động tâng bốc Việt Cộng hay có lợi cho VC. Tất cả những bọn người này bị đồng bào, nhất là đồng bào tỵ nạn Cộng Sản gọm chung vào một cái tên là bọn Việt Gian Công Sản.
Lê Duy San

XIN BẤM VÀO LINK



DƯỚI ĐÂY ĐỂ THẤY QGHC SYDNEY DÙNG CỜ VNCH LÀM KHĂN TRẢI BÀN ??? CĂN CỨ VÀO HÌNH CHƯA ĐƯỢC AI XÁC NHẬN ??? XIN KHOAN KẾT LUẬN GIÙM !!!./- Mt68






CHUYỆN THẬT HAY ĐÙA ĐÂY ???

THƯ NGỎ NẦY CÓ THẬT CỦA VÕ MINH CƯỜNG VIỆT CỘNG NÀO ĐÂY KHÔNG ???

NẾU THẬT THÌ VÕ MINH CƯỜNG ĐÃ ĂN PHÂN CỦA VIỆT CỘNG ĐẾN PHÁT ĐIÊN RỒI !!!!????./- Mt68



--- On Mon, 28/11/11, Võ Minh Cường wrote:
From: Võ Minh Cường Subject:


Thư Ngỏ: Kính gởi quý vị yêu nước Việt Nam trong tập thể hơn 200 ngàn người Việt hãnh diện là những người lưu vong đang sống tại NSW, Úc châu.

Received: Monday, 28 November, 2011, 4:20 AM

Khắp nẻo non sông Tàu phù chiếm cứ,
Ai người yêu nước, thương nòi động lòng chưa?
hay là:
Ngồi đó mà tranh nhau quyền cao, chức trọng để dành quyền lãnh đạo mặc cho ai chết mặc ai, mặc cho nước mất mặc nước?
28/11/2011
Thư Ngỏ: Kính gởi quý vị yêu nước Việt Nam trong tập thể hơn 200 ngàn người Việt hãnh diện là những người lưu vong đang sống tại Úc châu.
Về việc:
1. Kêu Gọi Vất cờ Đỏ (sao vàng), Bỏ cờ Vàng (ba sọc đỏ) để gương cao cờ Đào của Bắc Bình Vương Quang Trung Đại Đế làm quốc kỳ của Dân tộc Việt Nam từ nay trở về sau.
2. Kêu Gọi Thành Lập Cộng Đồng Bắc Bình Vương Quang Trung Đại Đế (gọi tắt là CĐBBVQTĐĐ)
Kính thưa quý vị:
223 năm về trước vào năm 1789, dưới ngọn cờ Đào, Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ đã đánh tan hơn 20 vạn quân Tàu tại hai đồn Hà Hồi và Ngọc Hồi do Tôn Sĩ Nghị thống lãnh đại binh Tàu, theo lời mời của tên vua bán nước Lê Chiêu Thống, sang xâm lược đất nước Việt Nam.
Cũng vào đầu thập niên 1780 nầy, dưới ngọn cờ Đào, Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ đã đánh tan hơn 2 vạn quân Xiêm (Thái Lan) tại Rạch Gầm, Xoài Mút sang xâm lược nước Việt Nam chúng ta theo lời mời của Nguyễn Phúc Ánh (tên vua nhà Nguyễn rước voi về dày mã tổ sau nầy trở thành vua Gia Long - cha của Thái Tử Cảnh, con nuôi của Giám Mục Bá Đa Lộc - Vua Bảo Đại là vị vua sau cùng của nhà Nguyễn vào 1945) .
Ngọn cờ Đào đã đập tan hành động xâm lược nước Việt Nam ta của bọn Tàu phù bắc phương và đã làm hãnh diện cho nòi giống Lạc Việt kể từ lúc Vua Hùng Vương dựng nước.
Xét rằng:
Hơn 80 triệu đồng bào Việt Nam đang sống trong nước không chấp nhận lá cờ Vàng.
Hơn 3 triệu đồng bào Việt Nam đang sống lưu vong ở trên khắp thế giới không chấp nhận lá cờ Đỏ.
Chính vì điều nầy mà sức mạnh đoàn kết của toàn dân Việt Nam ở trong nước và trên toàn thế giới bị phân tán trong suốt 36 năm qua.
Để tạo nên sức mạnh của toàn khối dân tộc Việt Nam, chúng tôi kêu gọi quý vị tham dự với trái tim trong sự việc quan trọng và lịch sử nầy là:
1. Kêu Gọi Vất cờ Đỏ (sao vàng), Bỏ cờ Vàng (ba sọc đỏ) để gương cao cờ Đào của Bắc Bình Vương Quang Trung Đại Đế làm quốc kỳ của Dân tộc Việt Nam từ nay trở về sau.
2. Kêu Gọi Thành Lập Cộng Đồng Bắc Bình Vương Quang Trung Đại Đế (gọi tắt là CĐBBVQTĐĐ)
Hiện tại nước Việt Nam đang bị đe dọa trầm trọng sự xâm lược không thể ngăn chận được từ bọn Tàu phù bằng chứng là Đất, biễn, đảo của nước Việt Nam đang mất lần vào tạy bọn Tàu phù xâm lược trắng trợn mà nhà cầm quyền cờ Đỏ hiện nay bó tay ngồi nhìn và đồng loả.
Một Cộng Đồng Bắc Bình Vương Quang Trung Đại Đế (gọi tắt là CĐBBVQTĐĐ) sẽ được thành lập càng sớm càng tốt để thống nhất các tổ chức cộng đồng người Việt hiện tại(hôm nay có ít nhất là 3 danh xưng cộng đồng người Việt tại Úc mà cộng đồng cờ Vàng do ông Nguyễn Văn Thanh nắm quyền lãnh đạo hiện nay có ít hội viên nhất - 500 hội viên so với 80 ngàn cử tri tại NSW).
Vì tương lai của dân tộc, mọi tổ chức, hội đoàn, đoàn thể hiện tại có liên quan đến cờ Đỏ và cờ Vàng sẽ được tự nguyện tuyên bố giãi tán.
Tiền bạc, vật chất của các tổ chức nầy sẽ được sung vào công quỹ của CĐBBVQTĐĐ.
Đại hội bầu cử để bầu ra Ban Chấp Hành (BCH) CĐBBVQTĐĐ sẽ được bầu cử một cách công khai dân chủ.
Bản Nội quy của CĐBBVQTĐĐ sẽ được BCH CĐBBVQTĐĐ soạn thảo theo yêu cầu và tiêu chuẩn dân chủ của luật páp Úc châu mà không có điều lệ một lá phiếu hội đoàn bằng 20 phiếu cử tri như Bản Nội Quy của cộng đồng cờ Vàng do ông Nguyễn Văn Thanh nắm quyền lãnh đạo hiện nay.
Một Ban Tiếp Thu tài sản của CĐBBVQTĐĐ như điển hình như TTVH&SHCĐ NSW ở Bibbys Place, Bonnyrigg, NSW và Nhà Thờ Tổ ở Horsley Drive, Fairfield, NSW sẽ do Ủy Ban Dân Quản CĐBBVQTĐĐ NSW đề cử.
Ba luật sư cố vấn phải theo dỏi kỹ lưỡng việc kê khai tài sản để tránh việc kém thành thật trong khai báo và phải làm biên bản kèm với quay phim, chụp hình tài sản tiếp thu được và ghi âm cuộc bàn giao để làm bằng chứng.
Các tài sản của CĐBBVQTĐĐ sẽ do BCH CĐBBVQTĐĐ đương nhiệm quản lý mà không cần phải bầu ra một Tiểu Ban Quản Trị Muôn Năm như cộng đồng cờ Vàng do ông Nguyễn Văn Thanh nắm quyền lãnh đạo hiện nay.
Các tổ chức đang nắm giử tài sản của người Việt tại Úc châu phải chuẩn bị sồ sách kê khai về tiền bạc, vật dụng mà tổ chức của mình đang giử để bàn giao cho Ủy Ban Dân Quản CĐBBVQTĐĐ NSW.
Nhân ngày đầu Xuân Nhâm Thìn, 2012 tại Hội Chợ Tết ở mỗi địa phương, các BCH CĐBBVQTĐĐ sẽ được ra mắt cùng đồng bào.
Chúng ta chỉ còn 7 tuần lễ nữa là đến ngày Tết (ngày 23/1/2012 là nhằm ngày mồng một Tết), kính mong quý vị tại các địa phương tổ chức bầu cử BCH CĐBBVQTĐĐ gấp để kịp ra mắt bà con.
Ước mong cờ Đào sẽ rợp trời bắt đầu từ ngày đầu Năm Nhâm Thìn 2012 trên non sông Việt Nam tại quê nhà và trên khắp thế giới bất cứ nơi nào có người Việt Nam lưu vong cư ngụ.
Kính thư,
Võ Minh Ái Quốc
Thay Mặt Ban Vận Động

Monday, November 28, 2011

CA SĨ HẢI NGOẠI ĐUA NHAU ĂN PHÂN TƯƠI VIỆT CỘNG VÌ ĐÓ LÀ CÁI MỐT MỚI CỦA ĐÁM CHÁN CƠM HẢI NGOẠI: NGUYỄN CON KY, LÊ XUÂN KHOA, VŨ QUỐC THÚC, DOÃN QUỐC SĨ.../- Mt68


Ca Sĩ Hải Ngoại về Ca Hát ở Việt Nam
Trách Chi Những Kẻ Chỉ Biết Lợi Nhuận
- Đỗ Văn Phúc -


Ngày xưa, ông Đào Duy Từ tuy là một nhân tài lỗi lạc, nhưng vì là con của một đào hát cô đầu, nên không được đi thi để ra làm quan như các sĩ tử khác. Xã hội Việt Nam cho đến thời Cộng Hoà, vẫn coi những người hoạt động trong giới ca hát là thấp kém nhất; không có trong sự xếp loại “Sĩ, Nông, Công, Thương, Binh”. Vì thế, mới có chữ “Xướng Ca Vô Loài” Khác với xã hội Tây Phương mà nghệ thuật trình diễn đã được coi trọng từ hàng trăm năm trước, nhất là khi có quan điểm tân tiến về bình đẳng xã hội; Việt Nam ta vẫn coi nhẹ nghề ca hát, kịch trường. Một phần do ảnh hưởng phong kiến, một phần cũng do tự những giới trong nghề trình diễn phần lớn xuất thân kém cỏi và ít chịu thăng tiến về kiến thức và phẩm cách. Họ thường nổi lên do chút tài thiên phú. Có một số ít học, mà không qua các lớp đào tạo để có những kiến thức cơ bản trong nghề và các kiến thức về xã hội. Vì thế, một phần của giới này có lối sống buông thả, thiếu phẩm hạnh, thiên về lợi danh.

Theo làn sóng người di tản tị nạn Cộng Sản, các ca sĩ nhạc sĩ cũng có mặt rất sớm trên mảnh đất tự do. Sau đó, những chuyến vượt biên, đoàn tụ đã đem lại thêm rất nhiều người tài danh để đủ khả năng hình thành một sinh hoạt văn nghệ sống động tại Hoa Kỳ và các nước tự do – là món ăn tinh thần không thể thiếu được của những người Việt mới định cư, chưa hội nhập vào đời sống văn hoá hoàn toàn khác lạ của các nước sở tại. Những năm khi còn ở trong các trại tù Cộng Sản, chúng tôi luôn luôn nuối tiếc về sự “khai tử” của nền văn hoá văn nghệ phong phú của miền Nam Tự do. Nhưng nhờ các ca, nhạc sĩ di tản, nền văn hoá, văn nghệ đã được hồi phục và phát triển mạnh. Các bản nhạc được ghi chép lại, trình diễn và phổ biến rộng rải đã trở thành niềm vui và hy vọng cho hàng triệu người Việt chúng ta không những ở hải ngoại mà cả ngay trong nước. Đó là điểm son mà chúng tôi không hề quên. Người Việt hải ngoại đã trả công xứng đáng cho các ca, nhạc sĩ, các chương trình Thúy Nga, Asia, các đại nhạc hội tổ chức khắp nơi bằng sự tham dự đông đảo, bằng các bài báo vinh danh, quảng bá. Những tưởng rằng tấm lòng của họ sẽ chung thủy với sự cổ vũ, đùm bọc của đồng hương.

Nhưng mấy năm gần đây, làn sóng những ca (có vài nhạc sĩ) quay bước trở về Việt Nam để mua nhà, mở tiệm, ca hát càng ngày càng tăng. Thậm chí có những ca nhạc sĩ còn lếu láo tuyên bố ca tụng Cộng Sản và được Cộng Sản ban cấp bằng khen ve vuốt. Những người này không lâu trước đây còn đứng trên sân khấu Asia, Thúy Nga, mặc áo lính, hát những bài ca tụng chế độ Cộng Hoà, vinh danh người lính miền Nam; thì đùng một phát, trở mặt thấy xuất hiện trên sân khấu Sài Gòn. Có những ca sĩ trở mặt nhiều lần, từ đỏ sang vàng, kiếm được chồng sang, kiếm được chút vốn, lại trở từ vàng sang đỏ. Có kẻ sau khi về đỏ, bị lừa bịp, hất cẳng lại từ đỏ sang vàng nhanh đến chóng mặt. Sự trở cờ, quay mặt này làm hao tốn không ít bút mực lời bàn trên các trang web, báo chí hải ngoại. Người ta lên án, chê bai thậm chí thoá mạ bằng nhiều chữ rất tàn độc. Đa phần là do các ca sĩ đã luống tuổi, giọng ca đã bể không còn hơi. Ở hải ngoại, khan giả còn chút cảm tình mà chấp nhận. Họ tưởng có thể mò về Việt Nam để được vỗ tay vì chút dư âm của dĩ vãng xa xưa. Người ta đã miệt thị những kẻ này bằng các chữ khó nghe như “con Nhện Trắng Gò Công”, “Nguyễn Cao Kỳ Cẩu”, “Trịnh Hủi” … Người viết bài này đã hơn một lần lên tiếng đề nghị không nên mất thì giờ về những ca sĩ này. Vì xét cho cùng, họ không phản bội điều gì cả. Họ không tôn thờ lý tưởng nào mà chỉ là những người làm tiền, kiếm danh vọng. Ngoài một số ít các ca nhạc sĩ có trình độ, có ý thức chính trị như Lê Dinh, Duy Khánh, Lam Phương, Ngọc Minh… đa số không hề có chút lập trường, nhận thức chính trị nào. Họ ra đi khỏi Việt Nam là để trốn chạy một chế độ mà họ không thể sống thoải mái được như trong một xã hội tự do. Điểm này có vẻ nghịch lý, vì kinh tế cũng là một phần trong phạm trù chính trị.

Nhưng trong thâm tâm họ, họ không có cái tầm nhìn như thế. Vì thế, khi có cuộc sống thoải mái ở nước ngoài, mà lại được đi về Việt Nam ca hát, thì họ tận dụng ngay cơ hội. Mục đích của họ chỉ là tiền và danh thôi. Lỗi là tại chúng ta đặt quá nhiều kỳ vọng vào họ và đánh giá họ cao hơn nhiều thực chất của họ. Đơn thuần, họ là những nghệ sĩ, chỉ biết đồng tiền và danh vọng. Những nhạc sĩ khi viết bản nhạc do tình cảm thắm thiết với đối tượng, âm điệu nhạc sẽ có hồn, và lời nhạc sẽ thanh thoát (đó là Chiều Mưa Biên Giới, Anh Đi Chiến Dịch, Ngày Trở Về, Quê Nghèo…) ; trái lại thì chỉ là những nốt sol, đô, mị ráp vội vàng cho đủ một bài ca, cho đúng nhạc lý, và lời thì chắp vá, ngọng nghịu đến vô duyên. Người ca sĩ khi hát vì sự đồng cảm với nội dung bài hát thì giọng hát tuyệt vời, thấm vào từng thớ thịt, giòng máu người nghe, làm cho họ xúc động đến rơi lệ. Ngược lại, thì chỉ là một giải trí cho qua thời gian mà không để lại một ấn tượng nào. Trong cuốn phim “From Here to Eternity”, khi Binh Nhì Angelo Maggio (do Frank Sinatra đóng) bị tên Thượng Sĩ Phì Lũ Fatso Judson (Ernest Borgnine) bắt nhốt và đánh chết; người bạn rất thân là Binh Nhì Robert Lee Prewitt (Montgomery Cliff) đã thổi ba hồi kèn tiễn biệt lúc sáng mai với nước mắt ràn rụa. Âm vang thổn thức từ đáy con tim của người lính nghệ sĩ đã làm cho cả doanh trại đều ngồi dậy nhìn ra và cảm xúc tột cùng. Chúng ta đang sống trong một xã hội tư bản do chúng ta lựa chọn và chấp nhận (dù chì là sự lựa chọn bắt buộc giữa hai chế độ Tư bản và Cộng sản). Chế độ Tư bản dựa trên lợi nhuận, và luật cung cầu. Khi có cầu, thì mới có cung. Hết nhu cầu về phương diện này, thì nhà sản xuất xoay qua cung cấp cho mặt khác đang có nhu cầu nổi lên. Họ làm thế vì lợi nhuận chứ không hoàn toàn vì lòng yêu thương phục vụ khách hàng. Dù rằng trên các quảng cáo, luôn luôn mở miệng nói :”We are here for you”. Phải nói rằng “we are here for money!” mới đúng.

Các ca nhạc sĩ, các nhà sản xuất băng đĩa không là ngoại lệ. Họ phải sống trước đã. Ngay cả anh chị em cựu tù nhân chính trị cũng thế thôi. Những năm mới qua Mỹ, đi làm thuê cho các hãng xưởng, họ rất hăng hái chống cộng. Họ lên án văn hoá phẩm VC, họ chê trách những ai nghe nhạc VC, đọc báo VC. Nhưng sau khi có một số vốn bỏ ra đầu tư, những người kinh doanh về sách báo, băng nhạc, phim ảnh đã sớm chiều theo thị hiếu khách hàng mà nhập cảng những băng nhạc, DVD từ Viêt Nam với nội dung ban đầu là những bài hát cho trẻ em, rồi đến những băng hài hước rẻ tiền, và sau đó, không ngần ngại nhập luôn những băng phim truyện mà chắc chắn có ít nhiều tuyên truyền cho CS. Câu trả lời của họ luôn luôn là: “Mình buôn bán, thì khách hỏi gì phải tìm cho có!!!” Các vị chủ chợ, địa ốc, chuyển tiền thì khỏi nói. Làm sao mà họ không bị quyến rũ bởi mức lời hàng chục, hàng trăm ngàn đô la mỗi tháng? Chúng ta thử nghe một đoạn của ông Nam Lộc, một MC chuyên nghiệp mà nhiều người tị nạn rất ngưỡng mộ khi trả lời phóng viên Xuân Hồng của đài BBC trong chương trình “Lá Thư Hàng Tuần” phát thanh sáng Thứ Bẩy 26 tháng 5, 2007 tại Hoa Kỳ
Trích:

Xuân Hồng: Xin ông Nam Lộc cho biết các chương trình ca nhạc của Trung tâm Asia thường dựa vào những yếu tố nào để thực hiện?Nam Lộc: Thưa anh, Asia Entertainment là một trung tâm ca nhạc và sinh hoạt nghệ thuật tư nhân phục vụ cho khán thính giả người Việt tại hải ngoại. Do đó khi thực hiện các chương trình ca nhạc, chúng tôi hoàn toàn dựa vào cảm quan cùng nhu cầu thưởng ngoạn của người tiêu thụ. Chính vì thế mà hầu hết các nhạc phẩm được sử dụng và trình bày trong mọi đĩa nhạc đều là những ca khúc được khán thình giả yêu thích hoặc yêu cầu, vì nó phản ảnh đúng tâm trạng, hoàn cảnh cùng nỗi niềm và thị hiếu của người nghe. Có thế thì khán thính giả mới mua DVD và trung tâm mới có lợi nhuận để tiếp tục thực hiện các sản phẩm mới.
Ngưng trích


Vậy thì khi Cộng Đồng tị nạn chống Cộng tích cực thì họ làm băng nhạc, hát các bài chống Cộng. Khi Cộng Đồng chống Cộng yếu đi, và có thể kiếm tiền ở quốc nội, thì họ đi hai hàng. Khi Cộng Đồng hải ngoại không còn là con bò sữa, do những đợt di dân sau này với hàng loạt khán thính giả mới đến Hoa Kỳ càng ngày càng đông không thiết tha gì với nhạc cũ miền Nam thì họ bắt buộc phải chuyển qua loại nhạc khác mà có thể là nhạc từ Việt Nam; hay mò về Viêt Nam quay phim, ca hát ca tụng Việt Cộng để kiếm tiền ở Việt Nam.

Tóm lại, một khi đã bước vào vòng doanh thương, chỉ có tiền là "mục tiêu tối hậu". Tổ quốc, đồng bào chỉ là những chữ mơ hồ. Tiền đếm được, mua được những ước muốn, áo quần, nữ trang đua đòi vì nhu cầu ăn diện của giới nghệ sĩ rất cao. Cái lỗi là do chúng ta đã kỳ vọng vào những điều mà họ không hề có; và đánh giá họ quá cao so với tầm vóc của họ. Nhưng cũng xin đừng quơ đũa cả nắm mà mắng mỏ người ta là xướng danh vô loài, tội nghiệp cho những nghệ sĩ có lòng và có tư cách.
Đỗ Văn Phúc Cuối Đông năm Kỷ Sửu, Jan. 2010.

NHỮNG ĐỨA SÂU BỌ KHOÁI NHÁI CHỮ VIỆT CỘNG THỬ NGỬI CHỮ NẦY MÙI GÌ ? BÁC SĨ BỨC XÚC NGUYỄN VĂN HOÀNG BRISBANE ĐÂU ???./- Mt68


CSVN phiên âm tên của vị Chủ Tịch Quốc Hội Thái Lan

Thiệt tình! Việt Cộng phiên âm cái kiểu này đọc nghe điếc lỗ tai luôn! Tôi thử đi tìm coi tên gốc nó là gì thì mới biết đó là Somsak Kiatsuranont.
HCA.
Somsak Kiatsuranont (
Thai: สมศักดิ์ เกียรติสุรนนท์; born 27 June 1954 in Khon Kaen) is a Thai politician (Pheu Thai Party). He has been serving as the Speaker of the House of Representatives of Thailand who is ex officio also the President of the National Assembly of Thailand, since 3 August 2011.
http://en.wikipedia.org/wiki/Somsak_Kiatsuranont

BẮC KINH KHÔNG NGỜ BÀ THỦ TƯỚNG PHÙ THỦY ÚC CHƠI XỎ



- TRƯỚC ĐÓ MẤY TUẦN THÌ BÀ TT ÚC TUYÊN BỐ: " ÚC SẼ THÂN THIỆN VỚI TRUNG CỘNG HƠN LÀ VỚI MỸ"- NHƯNG KHI OBAMA ĐẾN ÚC THÌ TRUNG CỘNG MỚI NGẨN TÒ TE !!!







( NGOẠI TRƯỞNG KEVIN RUDD BIẾT NÓI TIẾNG QUAN THOẠI và RỂ LÀ DÂN HOA LỤC NÊN TỨC TỐI LẮM!!!)


Bắc Kinh bất ngờ trước chính sách cứng rắn của Hoa Kỳ
Thanh Quang, phóng viên RFA
2011-11-26



Mối quan hệ Hoa Kỳ-Trung Quốc tiếp tục căng thẳng đáng kể khi diễn tiến vừa qua tại các hội nghị thượng đỉnh vùng Á Châu-Thái Bình Dương chứng kiến quyết tâm mới của Mỹ kéo theo mối nghi ngại cùng phẫn nộ gia tăng của Bắc Kinh.

AFP Photo/ Saul Loeb
Từ trái, Tổng thống Mỹ Barack Obama, Thủ tướng TQ Ôn Gia Bảo và Thủ tướng Úc Julia Gillard tại Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á tại Bali, Indonesia, 19/11/2011.
Quyết tâm có mặt tại châu Á
Trong chuyến công du Á Châu - Thái Bình Dương vừa rồi và gặp gỡ các lãnh tụ trong khu vực, kể cả các lãnh đạo Bắc Kinh, Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama xem chừng như làm nổi bật “sắc thái và quyết tâm Thái Bình Dương” của Mỹ - chẳng hạn như tuyên bố rằng Hoa Kỳ vẫn là một cường quốc Thái Bình Dương và sẽ “trụ lại” ở đây.
Lên tiếng mới đây với Đài Á Châu Tự Do, GS Nguyễn Mạnh Hùng dạy môn Bang giao Quốc tế tại Đại học George Mason, Virginia, Hoa Kỳ, cho biết:
“Trong vài tháng nay chúng ta đã thấy rõ là cả những nhà lãnh đạo cao cấp nhất bên ngoại giao, quốc phòng và tổng thống đều nói đến sự trở lại của Hoa Kỳ ở Á Châu và cam kết là sẽ có mặt ở đây như là một cường quốc Thái Bình Dương. Thì đó là một chuyển biến rất là quan trọng.”
Trong vài tháng nay chúng ta đã thấy rõ là cả những nhà lãnh đạo cao cấp nhất bên ngoại giao, quốc phòng và tổng thống đều nói đến sựtrở lại của Hoa Kỳ ở Á Châu và cam kết là sẽ có mặt ở đây như là một cường quốc Thái Bình Dương.
GS Nguyễn Mạnh Hùng
Nhưng theo nhà bình luận Frank J. Gaffney của tờ Washington Times, trong thời gian cầm quyền vừa qua, chính Tổng thống Obama đã làm cho những quốc khách của ông có cảm tưởng rằng nước Mỹ ngày càng suy yếu, đồng thời làm họ hoài nghi về thiện chí của Wasington “bám trụ” ở vùng Á Châu - Thái Bình Dương một cách có chiến lược. Theo bình luận gia Gaffney, những cảm nhận như vậy góp phần làm vấn đề trầm trọng thêm khi trong những năm gần đây tại vùng Thái Bình Dương, nơi xứ Trung Quốc cộng sản ngày càng trổi dậy mạnh mẽ về mặt kinh tế và bá quyền về quân sự trong khi Hoa Kỳ lại lâm vào tình trạng khó khăn kinh tế lẫn quân sự - tình hình khiến không những Trung Quốc mà Nga và cả Bắc Hàn lờn mặt.
Từ đó, bình luận gia Gaffney hình dung ra câu hỏi trong tâm trí của nhiều người dân tại vùng Thái Bình Dương đang không yên bình rằng liệu Tổng thống Obama lần này có thực sự thực hiện điều ông cam kết không? Hay chỉ là “nhãn hiệu: hy vọng và đổi thay” – hy vọng thì nhiều mà đổi thay thì từng trống vắng – khiến khó có thể bảo vệ được quyền lợi của Hoa Kỳ và đồng minh tại vùng Châu Á - Thái Bình Dương?
Tuy nhiên, theo chuyên gia Andrew Shearer, Giám đốc nghiên cứu thuộc Viện Lowy về Chính sách Quốc tế của Úc, thì Hoa Kỳ chưa bao giờ thật sự rời vùng Thái Bình Dương.
Chuyên gia Shearer nhắc lại rằng, gần đây, người ta nói nhiều đến việc Hoa Kỳ chuyển sự quan tâm từ Trung Đông sang Châu Á. Ông cho rằng những gì Tổng thống Hoa Kỳ phát biểu trong thời gian gần đây là cách cam kết mạnh mẽ về sự can dự sâu hơn vào vùng này.
Không lường trước
Tổng thống Miến Điện Thein Sein (giữa) ngồi gần Tổng thống Mỹ Barack Obama tại một cuộc họp của ASEAN tại Bali, Indonesia, 19/11/2011. AFP photo. Theo tờ South China Morning Post qua bài “Bắc Kinh kinh ngạc trước “hành động hung hăng” của Mỹ, thì hiện TQ bất ngờ sững sờ vì những hành động mới đây nhất của Washington, với phương cách cứng rắn lạ thường nhắm vào TQ, từ việc hình thành Thương ước Đối tác Xuyên TBD không bao gồm TQ, thỏa thuận với Úc cho trú đóng 2.500 thủy quân lục chiến ở căn cứ Darwin, tái xác nhận liên minh với Philippines cho tới nỗ lực cải thiện ngoại giao lịch sử với Miến Điện; và nhất là lãnh tụ Mỹ thẳng thừng nêu lên vấn đề tranh chấp lãnh hải tại Biển Đông tại Thượng đỉnh Đông Á ở Bali, Indonesia hồi tuần rồi khiến Bắc Kinh giận dữ, bất an.
Chuyên gia Shi Yinhong thuộc Đại học Renmin Trung Hoa cho biết cách đây dăm ba tháng, không ai nghĩ là Mỹ sẽ hành động như hiện giờ. Những học giả khác của Trung Quốc cũng nói là Hoa Lục hoàn toàn không ngờ trước những phản ứng mới đây của Mỹ và các nước trong khu vực.
Theo giới phân tích thì Bắc Kinh ngày càng xem Hoa Kỳ là mối đe dọa cho sự ổn định của họ. GS Shen Jiru thuộc Viện Kinh tế-Chính trị Thế giới tại Viện Hàn Lâm Khoa Học-Xã Hội Trung Quốc lưu ý rằng Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương do Mỹ dẫn đầu, không bao gồm Trung Quốc, thực ra vượt ra ngoài khuôn khổ kinh tế, mang tính chính trị, qua đó, Washington tìm cách vận dụng những giá trị của Mỹ để liên kết vùng Á Châu - Thái Bình Dương.
Bắc Kinh cũng cáo giác Hoa Kỳ xen vào chuyện nội bộ của Trung Quốc khi Washington xem “quyền lợi cốt lõi” Đài Loan của Trung Quốc như là đối tác kinh tế, an ninh quan trọng của Mỹ; can thiệp vào nội tình chính trị Hồng Kông…
Mỹ chứ không phải Trung Quốc
TT Mỹ Barack Obama và các nhà lãnh đạo khác tại hội nghị thượng đỉnh APEC tại Honolulu, Hawaii, hôm 13/11/2011. Photo courtesy of
whitehouse.gov Nhật báo Investor’s Business ở Mỹ hồi trung tuần tháng này có bài tạm dịch là “Á Châu tìm lại được thiện cảm dành cho Hoa Kỳ”, lưu ý ngay ở phần mở đầu đại ý rằng trong khi công luận mất nhiều công sức mô tả nỗi bất an giận dữ của Trung Quốc trước tuyên bố của Tổng thống Obama về sự hiện diện của Hoa Kỳ tại vùng Thái Bình Dương, thì trên thực tế, chính toàn vùng này mới bất an trước hành động bành trướng của Trung Quốc – nên muốn Hoa Kỳ quay trở lại. Theo bài báo thì thực trạng cho thấy rằng những quốc gia Châu Á muốn Mỹ -chứ không phải Trung Quốc -đóng vai trò trọng tâm ở Thái Bình Dương. Đó là lý do tại sao sự hiện diện của Tổng thống Obama tại Hawaii, Úc và Bali vừa rồi được khắp vùng mở rộng vòng tay chào đón.
Bài báo phân tích rằng việc Bắc Kinh phẫn nộ là vô lý vì đó là một chính thể chuyên chế và hù dọa, xâm lấn những xứ láng giềng Á Châu, không phải là mô hình kinh tế đáng tin tưởng, gây nên tình trạng mất quân bình, không có thiện chí ‘sống chung hòa bình”, đó là chưa kể dùng vệ tinh theo dõi các nước Á Châu và bị cáo giác về hành động tin tặc.
Bài báo cũng lưu ý thêm rằng dù Trung Quốc có thích Hoa Kỳ hay không, lịch sử cho thấy Washington từng đóng vai trò quan trọng ở Á Châu trong 60 năm nay.Theo bài báo thì việc Hoa Kỳ quan tâm trở lại Á Châu là nhằm đáp ứng nguyện vọng của những nước trong vùng vốn đã chứng kiến nhiều hành động gây hấn đáng ngại của Hoa Lục khi thiếu bóng dáng của Hoa Kỳ. Nên Á Châu mong muốn được trở lại với con đường phát triển và hòa bình của Hoa Kỳ.

NHÀ DÂN CHỦ LÁU CÁ NGUYỄN THANH GIANG
ĐÃ TRẢ TIỀN LẠI CHO BÀ TRẦN ANH KIM


Sunday, November 27, 2011
Hoan hô ông Nguyễn Thanh Giang đã trả tiền giải thưởng HRW cho bà Trần Anh Kim.

Hoan hô ông Nguyễn Thanh Giang đã trả tiền giải thưởng HRW cho bà Trần Anh Kim. Đôi điều muốn hỏi tổ chức HRW

Nghe nói, ngày 10/11/2011, ông Tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang đã trả tiền giải thưởng nhân quyền HRW năm 2009 trao tặng cho nhà dân chủ, trung tá Trần Anh Kim đang bị tù đày. Có thể nói sau bao nhiêu khúc mắc, nhờ vả anh em trong ngoài lên tiếng nói giúp, thậm chí một số anh em trong nước nóng lòng công khai chỉ trích, sau 2 năm, bà Trần Anh Kim đã toại nguyện. Với số tiền 1500 USD đó bà có thể chăm ông Kim chu đáo hơn. Tình cảm, sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế sau 2 năm đã đến tay nhà đấu tranh đang bị tù đày. Thật vui khôn tả.
Hẳn cộng đồng sẽ rất ngạc nhiên, không hiểu tại sao trong thời đại một cái nháy chuột này có thể vượt năm châu bốn bể mà người ta cần đến quãng đường dài 2 năm đó để tiền thưởng đến được với chủ nhân của nó. Đây là những vấn đề tôi và nhiều anh em trong nước muốn nhắn gửi đến HRW trong phần cuối thư này.

Thực ra tiền giải thưởng của ông Kim đã đến Hà Nội, cụ thể đến đích là nhà Tiến sỹ Thanh Giang 2 năm trước,lúc đó ông Kim đã bị vào nhà tù nhỏ. Tiến sỹ Giang cũng đã gọi bà Kim lên lĩnh tiền, nhưng ông đặt ra điều kiện là phải có xác nhận của đích danh ông Kim đồng ý cho bà Kim (vợ hợp pháp) lĩnh tiền. Chuyện có vẻ đơn giản nhưng hóa ra lại cực kỳ phức tạp vì ông Kim đang trong tù, đang nằm trong tay nhà cầm quyền, chửa biết có lành lặn cho đến ngày ra, nên đằng đẵng 2 năm, bà Kim chỉ biết cầu cạnh anh em nói giúp với ông Giang cho bà nhận tiền chăm chồng.
Ông “Tiến sỹ” Nguyễn Thanh Giang cũng chẳng phải nghèo khó gì, mà có thể nói là giàu có thuộc hàng giàu có “nứt đố đổ vách” ở Hà Nội. Ông đang sơ hữu một trang trại đất rộng mênh mông, ngút ngàn ở Lương Sơn, Hòa Bình, một căn nhà mặt đường cho thuê hàng trăm triệu mỗi năm và đang ngự trên căn biệt thư nguy nga ở Hòa Mục, Thanh Xuân, Hà Nội. Nhìn cuộc sống sung túc của ông, anh em đều kính nể bội phần. Có lẽ vậy mà ông Giang được nhiều đồng bào và tổ chức quốc tế muốn hỗ trợ anh em trong nước tin tưởng?

Ấy nhưng, ông Giang viện rằng, bà Kim là vợ bé của ông Kim, còn trẻ, không biết thế nào nên phải có bút tích của ông Kim thì ông mới đưa, còn không ông sẽ giữ lại, gửi ngân hàng chờ ông Kim ra tù. Bà Kim và anh em lo đứng lo ngồi, bà Kim một thân một mình, khó khăn đủ bề, nay đã có chút tiền chăm chồng mà chẳng được nhận. Và quan trọng nhất vì ông Giang đã có “tiền sử” giữ tiền giải thưởng của ông Trần Dũng Tiến cho đến khi ông Tiến ra tù và bị ông Hoàng Tiến phanh phui kia. Ông Trần Dũng Tiến đã há mồm ngạc nhiên khi biết mình được HRW trao giải, thế mà ra tù mấy tháng rồi nay ông mới biết! Thật may là thời đại Internet, cái gì cũng lên mạng cả, anh em lại hay chuyện trò, chứ cứ như những năm 90 thì chắc đến hôm nay ông Tiến cũng chẳng biết giải thưởng đó méo tròn thế nào.
Chưa hết, đến nay vẫn còn anh Nguyễn Khắc Toàn đang thắc mắc với MLNQVN về giải thưởng nhân quyền của anh này khi còn đang ở tù, người thân và anh vẫn chưa được nhận. MLNQVN đã thông báo là nhờ 2 ông Phạm Quế Dương, Nguyễn Thanh Giang chuyển giúp mà thời điểm đó thì ông Dương đang bị bắt (?). Nhiều người khuyên anh Toàn hãy kiềm chế, đợi giải quyết “nội bộ”, chứ ai ai cũng biết thì chẳng hay ho gì, vậy nên anh Toàn đang “kiên nhẫn”chờ “nội bộ giải quyết”.

Dư luận trong nước đang vô cùng bức xúc không hiểu HRW đặt ra điều kiện gì khiến ông Giang quyết khư khư giữ lại số tiền ấy trong lúc ông TAK đang tù đày gian khổ, cần lắm lắm những chu cấp từ gia đình, sự động viên của người vợ trẻ. Liệu có phải tổ chức HRW làm khó ông Giang khi đặt ra quy định, không trao tiền cho thân nhân người trao giải khi đang ở tù không? Hay tổ chức HRW có bắt buộc, đích thân người nhận giải (dù đang trong tù) phải có biên nhận không?
Chỉ vì biên nhận ấy mà ông Giang không chịu giao tiền bất chấp lời cầu xin, rủa sả của bao anh em trong ngoài. Việc đòi người nhận giải đang trong tù phải có bien nhận khác nào đánh đố họ.
Mong HRW cho lời phải trái.
Nguyễn Quang

Bấm chữ "Older Posts" trên đây để xem tiếp .... Dưới Là Bài Cũ Theo Từng Tháng.

 
*** Nếu Thích QUẢNG BA, Thích Phước Tấn bất chấp dư luận can ngăn mà về VN tham dự Phât Đản do Việt Cộng tổ chức tại Hà Nội vào tháng 5/2008. Thì đương nhiên 2 Cộng Sư nầy đã đứng ra khiêu khích và tuyên chiến với cả Cộng Đồng Tự Do Hải Ngoại chúng ta ...