Tết Kỷ Sửu: Thanh Bình, Phồn Vinh Giả của Việt Cộng
Wednesday, January 28, 2009
HUẾ 17-1 (TH) - Nhiều báo điện tử cũng như báo giấy, các đài phát thanh, truyền hình CSVN tô vẽ một không khí thanh bình và Tết nhộn nhịp sung sướng với đua thuyền, bắn pháo bông, đi chơi Xuân hái lộc khắp nơi.
Nhưng một bản tin ký sự của ký giả Tephen Kurczy trên Asia Times cho thấy cái vỏ ngoài ấy che giấu sự đau khổ, âu lo của người dân.
Người sắm Tết, nhà nhà chuẩn bị Tết bình thường là cơ hội để cho các nhà buôn, các cơ sở kinh doanh hốt bạc. Nhưng năm nay, trước cuộc suy thoái toàn cầu ảnh hưởng đến Việt Nam, thấy ai cũng kêu ca.
Thông thường, nhu cầu mua sắm vào dịp Tết đẩy nhịp độ mua bán lên gấp 4 lần nhưng không phải năm nay. Trước Tết con trâu, người ta có thể nhìn thấy một cách rõ rệt sự khác biệt hẳn với những năm trước dù vẫn thấy đèn màu, đồ trang hoàng tại nhiều nơi ở Sài Gòn và Hà Nội.
“Năm ngoái, rất nhiều người đổ ra đường bán hoa, ghế ngồi. Năm nay thì trống rỗng.” Trung Nguyễn, một người bán hàng trên hè phố ở thành phố Huế nói. “Người nghèo thì nghèo hơn nhưng người giầu thì cũng ít giầu hơn.”
Sự suy thoái kinh tế có thể được hình dung qua chỉ số tiêu thụ của cơ quan thống kê của nhà nước. Cư dân hai thành phố lớn nhất nước, Sài Gòn và Hà Nội, đã tiêu tiền cho thực phẩm ít hơn năm ngoái 20% vào dịp trước Tết, Theo Trung Tâm Thông Tin về Phát Triển Nông Nghiệp và Nông Thôn CSVN.
“Hiển nhiên nhiều gia đình âu lo về viễn ảnh kinh tế năm 2009.” Jonathan Pincus, trưởng chương trình giáo dục kinh tế Fulbright tại Sài Gòn nhận xét. “Họ kiểm soát sự chi tiêu của gia đình kỹ lưỡng hơn.”
Ðó cũng là trường hợp của bà Phạm Thị Thắng, 32 tuổi, quản lý khách sạn. Năm ngoái, bà để dành được tiền để sơn lại nhà và mua quần áo mới cho cả gia đình. Năm nay, bà nói rất khó khăn để thỏa mãn các nhu cầu căn bản hàng ngày vì chồng bà mới bị mất việc làm ở một xí nghiệp may. Chỉ có con gái bà là được mua quần áo mới.
Trong khi đó, chủ khách sạn nói sẽ không có tiền thưởng Tết hoặc tăng lương cho ai cả cho dù lạm phát gia tăng tới 20% so với năm ngoái.
Sự tin tưởng trong giới kinh doanh phản ảnh sự xuống tinh thần.
Bản phúc trình về tình hình kinh doanh thế giới năm 2009 của tổ chức Grant Thornton, sau khi đã khảo sát giám đốc hay người nắm chức vụ chính tại hơn 7,000 công ty tại Việt Nam, cho thấy, sự lạc quan vào nền kinh tế Việt Nam tụt xuống còn 31% cho năm 2008 so với 87% cho năm 2007.
“Ðiều đó chứng tỏ người ta sẽ ít tiêu tiền hơn”. Phát ngôn viên của Grant Thornton cho hay qua một điện thư.
Tin tức xấu về tình hình kinh tế xuất hiện trên trang nhất của hầu hết các báo tại Việt Nam mặc dù nhà nước nắm hoàn toàn hệ thống thông tin tuyên truyền.
Một nửa trong tổng số 350,000 doanh nghiệp nhỏ và vừa tại Việt Nam cần phải tái cấu trúc để có thể tồn tại, tạp chí Ðầu Tư viết như vậy trong số ra tháng này. Phần lớn các bài viết trong đó cho người ta thấy các tin tức kinh tế ảm đạm, đặc biệt là tựa đề của bài viết trên trang 10: “Viễn ảnh đen tối cho năm 2009”.
Nhằm giảm thiểu tác động của sự suy thoái toàn cầu ảnh hưởng đến xuất cảng từ Việt Nam, nhà cầm quyền trung ương Hà Nội đề ra kế hoạch tung $1 tỉ USD “kích cầu” kinh tế. Những nét chính là giảm lãi suất, giảm thuế nhập cảng, và trợ cấp 200,000 đồng ($12 USD) cho mỗi người nghèo nhưng không được quá 1 triệu đồng/hộ.
Tiền thưởng Tết thấy loan báo lên tổng cộng khoảng $200 triệu USD, theo báo chí nhà nước, có nghĩa chỉ có khoảng 4 triệu người trên tổng số 86 triệu dân được ân huệ.
“Ðề nghị cho gia đình nghèo tiền mặt đáng khen ngợi nhưng sẽ không có tác dụng đáng kể với nền kinh tế vi mô”. Pincus nhận xét. “Kinh tế Việt Nam tùy thuộc quá nhiều vào xuất cảng và xuất cảng đã giảm sút quá nhiều vào những tháng cuối năm 2008. Tổng số trị giá hàng hóa xuất cảng cả năm 2008 khoảng gần $60 tỉ USD. Bởi vậy con số $200 triệu USD bơm vào nền kinh tế cũng chẳng thấm gì để thay thế trị giá lượng hàng hóa không được xuất cảng.”
Hàng hóa không được sản xuất để xuất cảng thì công nhân không có việc làm. Không việc làm thì không có lương tiền để sống.
Ðược hỏi bà nghĩ gì về số tiền “kích cầu” 200,000 đồng kia, quản lý một cửa hàng đồ kỷ niệm trong một khách sạn 5 sao ở Sài Gòn nhăn mũi và lắc đầu. Số tiền này có thể đủ để mua 10 kí gạo, bà nói, chắc ăn được 10 ngày trong gia đình của bà với hai vợ chồng và đứa con gái 2 tuổi.
“Số tiền đó quá nhỏ, chỉ giúp nâng đỡ tinh thần.” Bà nói.
Trước sự khuyến cáo của các chuyên viên quốc tế là tìm cách kích thích gia tăng tiêu thụ tại thị trường nội địa, hệ thống thông tin tuyên truyền của chế độ cổ võ cho việc dùng hàng nội hóa.
Nhưng kết quả ra sao, chưa thấy. Chỉ thấy rằng người dân đã giảm chi tiêu bất kể là đối với hàng ngoại nhập hay hàng sản xuất nội địa.
“Rất ít quốc gia bị lạm phát trên 20% trong năm 2008, mà tại Việt Nam có tháng lên đến 28%.” Martin Rama, giám đốc văn phòng Việt Nam của Ngân Hàng Thế Giới nói trong một cuộc phỏng vấn gần đây. “Nó ảnh hưởng đến sức mua của mọi người làm ăn lương, đặc biệt tại các thành phố. Nó ảnh hưởng đến người công nhân đến từ thôn quê để làm trong các hãng xưởng và nhiều người nay đã thất nghiệp.”
Với một lượng công nhân thất nghiệp hàng chục ngàn quay về quê ăn Tết, các nhà phân tích tự hỏi có bao nhiêu người sẽ trở lại thành phố để tìm công việc chưa chắc đã có hay chọn ở lại nhà. Một số người cho rằng cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu đã làm giảm thiểu tiêu thụ cả các loại nông phẩm, gồm luôn cả gạo. Như vậy sẽ làm giảm lợi tức của nông dân, khu vực nông thôn có thể không có khả năng thu hút (và cưu mang người nông dân) trở lại như đã từng thấy như sau cuộc khủng hoảng kinh tế tài chính Á Châu những năm 1997-1998.
“Sự thử thách thật sự là những gì sẽ diễn ra sau dịp Tết”. Ông Rama nói.
Saturday, January 31, 2009
Quyền đi tu
Nguyễn Ðạt Thịnh
Trong những quyền tự do của con người có quyền đi tu, quyền này nằm trong quyền tự do tín ngưỡng; nhà tu người Miên được dân gian kính trọng gọi bằng ông Lục, mặc dù chữ "lục" cũng chỉ có nghĩa là "ông". Tôi biết lõm bõm một vài tiếng Miên vì ngày còn trẻ, còn mang cấp bực trung úy chỉ huy một đại đội gồm nhiều quân nhân Miên, được họ gọi là "lục sặc pi" chữ "pi" nghĩa là hai, hai con đỉa tôi móc trên cầu vai áo. Lục sặc muôn là thiếu úy, và lục cru là sãi cả, một nhà tu dầy công đức hơn những ông lục mới quy y.
Người Miên sùng đạo, kính sư nên mỗi lần gặp Lục Cru Sơn Hum, một hạ sĩ nhất trong đơn vị tôi, họ cung kính chắp tay nói "pạt lục", trong lúc gặp tôi họ chỉ chào tay theo nghi lễ quân cách.
Ðó là thủa tôn giáo còn được tự do, nhà tu còn được kính trọng; ngày nay nhà sư không những không được kính trọng nữa, mà còn không được đi tu nếu không được nhà nước cho phép. Ðiển hình là ông lục Lý Sương, bị nhà nước bỏ tù về tội đi tu, sau khi cầm tù ông hơn một năm trời, bắt ông phải hoàn tục; ông muốn tái xuất gia nhưng không chùa nào dám nhận vì chưa đuọc phép của nhà nước Việt Cộng.
Tên, họ của ông lục Lý Sương nghe giống như tên, họ Việt Nam, nhưng thật sự Lý là một giòng rất lớn trên đất Chùa Tháp, một trong những vị tổ tiên của ông Lý Sương là Lý Thông, trong tuồng dù kê "Thạch Sanh chém chằng" mà người Miên rất ưa thích trình diễn; nói quanh, nói co, tôi chỉ muốn chứng minh ông Lý Sanh là người Miên rặt, sinh trưởng tại tỉnh Sóc Trăng, trong một sóc nhỏ gần bờ biển.
Lục Lý Sương, lục Tim Sakhorn, và 3 ông lục nữa bị nhà nước Việt Cộng bắt giam về tội biểu tình bất bạo động, đòi tự do tôn giáo. Ðó là tội của 5 ông lục ngày bị bắt; ngày ra tòa lãnh án người 2 năm, người 4 năm tù họ nghe tòa tuyên án phạt họ tù giam về tội vi phạm luật lưu thông.
Cả 5 nhà sư Miên đều cúi đầu lãnh án, mặc dù suốt đời họ không hề lái xe để có thể phạm luật lưu thông; lối di chuyển thông thường nhất là họ đi bộ, đi thật chậm, thật trật tự, kẻ trước người sau, đi thành hàng một, mắt nhìn xuống đất trong những cuộc khất thực.
Ông Brad Adams, giám đốc tổ chức Quan Sát Nhân Quyền tại Á Châu, nói ông ngao ngán về việc pháp luật trở thành công cụ bị diễu cợt trong cuộc hành hạ những nhà tu người Khmer Krom, danh xưng của nhóm "Người Miên Tự Do".
Pháp luật tiếp tục bị diễu cợt bằng lệnh phóng thích cả 5 nhà sư này, mặc dù họ mới bị giam giữ hơn một năm; trở lại cuộc sống gọi là tự do, họ không được quyền tự do tái xuất gia. Trong lúc 4 ông lục kia cam phận tu tại gia, thì lục Lý Sương, nhất định xuất gia, cầu Phật, mặc dù cửa chùa nào cũng đóng kín không cho ông vào. Từ Sóc Trăng, ông lần mò vượt biên sang Miên, nhưng cánh tay dài của công an Việt Cộng vẫn theo ông, không cho ông toại nguyện xuống tóc đi tu.
Adams nói phóng thích những nhà tu bị tù oan mới chỉ là bước đầu tôn trọng quyền làm người của quý ông lục, nhưng không cho họ chọn con đường tu hành họ muốn vẫn là hành động vi phạm tự do tín ngưỡng, vi phạm quyền tự do lựa chọn của họ.
Việc xẩy ra trên đất Miên nên Adams trách cứ chính quyền Miên.
Ông Om Yintieng, cố vấn của thủ tướng Hun Sen, trả lời Adams là cáo buộc của ông thiếu bằng cớ cụ thể, và chính quyền Nam Vang không hề vi phạm nhân quyền của những công dân Việt Nam, dù họ là người Miên.
Lập trường nghe khá phức tạp đối với một người Âu, Mỹ chưa từng có kinh nghiệm sống với cộng sản.
Ông Thạch Ngọc Thạch, lãnh đạo tổ chức Liên minh Khmer Kampuchea Krom có trụ sở ở Hòa Kỳ, không rối mắt vì lập luận của ông Yintieng, vì ông Thạch chuyên theo dõi tình hình nhân quyền của cộng đồng Khmer Krom ở Nam Việt Nam và Campuchia. Ông nói bằng chứng thì không thiếu, nhưng thiếu là tinh thần tôn trọng sự thật của chính quyền Phnom Penh. Ý ông nói Miên Cộng cũng chối bỏ sự thật như Việt Cộng.
Ông Thạch nhắc lại 2 vụ vi phạm nhân quyền lớn mà cả thế giới đều biết là vụ ám sát nhà sư Ieng Sok Thoun, sau khi vị sư này tham gia biểu tình ở gần sứ quán Việt Cộng tại Phnom Penh vào tháng 2 năm 2007. Và vụ bắt cóc nhà sư Tim Sakhorn từ Campuchia đem đi giam cầm ở Việt Nam, rồi bôi nhọ vị sư này là có quan hệ bất chính với phụ nữ.
Vụ án "quan hệ bất chính với phụ nữ" lại cũng là một diễu cợt khác, đem pháp luật Việt Cộng ra làm trò đùa. Một nhà sư gian dâm có thể phạm giáo luật tu hành, và tội này chỉ bị trừng phạt theo giáo luật chứ không theo pháp luật được; ấy là chưa kể đến việc lục Tim Sakhorn tu ở Miên, thì dù có phạm giáo luật cũng phạm bên ngoài lãnh thổ Việt Nam, thì tòa án Việt Cộng làm gì có pháp quyền xử ông.
Ði bộ cũng phạm luật lưu thông, đi tu cũng phải xin phép, và tu trên đất Miên cũng phạm pháp luật Việt Cộng thì quả là một màn hài kịch đen. Ðiều đau buồn là cử tọa thế giới, từ 33 năm nay vẫn ngồi cười cợt, vỗ tay khen thưởng những suối nước mắt thật mà họ tưởng là nước mắt hề của anh Charlie Chaplin.
Nguyễn Ðạt Thịnh
NHỮNG SẢN PHẨM:" MADE IN VIỆT CỘNG"
- TRƯƠNG MINH HÒA -
Sau cái gọi là" chiến thắng long trời lở đất ở lòng chảo Điện Biên Phủ" mà đảng Cộng Sản Việt Nam rêu rao từ 1954 đến ngày nay, mà sự thật được ghi nhận với hàng chục ngàn bộ đội" già Hồ" phơi xác khắp trận địa, để chỉ đổi lấy khoản một ngàn quân Pháp, thiệt hại khó có thể chấp nhận trong bất cứ trận đánh nào mà cấp chỉ huy luôn tránh xa, chỉ có người Cộng Sản mới coi sinh mạng con người như cỏ rác mà thôi. Bên trong cái trận đánh" lịch sử" nầy, cũng chỉ là vở" kịch lói vô duyên" được anh hề hạnh bét vô duyên, hoạt náo Võ Nguyên Giáp, trong cái" quân hàm" đại tướng, không khác gì" Ông Nghè Tháng Tám" của Nguyễn Khuyến hay là" tên lính chạy hiệu" làm tà lọt cho quan Tàu trong phái bộ quân sự của Mao Trạch Đông; tên tướng dỏm lùn mã tử" gây máu lửa" cho bao gia đình Việt Nam Võ Nguyên Giáp chưa hề tốt nghiệp bất cứ trường quân sự nào mà làm tới đại tướng, trở thành" con múa rối" cầm gậy chỉ huy, hò hét, chụp hình trong trận đánh được thế giới ghi nhận và hiểu lầm khá lâu, tưởng đâu chính Võ Nguyên Giáp là" thiên tài quân sự", tuy nhiên sau nầy mới lòi là ra: tất cả đều do phái bộ Trung Cộng, do Vi Quốc Thanh lo tất cả về điều quân, chiến thuật" biển người" dã man, dùng máu của dân Việt Nam, vũ khí do Nga, Tàu viện trợ để tạo chiến thắng nầy. Do đó Võ Nguyên Giáp trở thành" thiên tai" cho nhiều gia đình, có chồng, con, em...bị hắn" nướng" trong trận đánh Điện Biên và sau nầy đưa thêm nhiều bộ đội vào" sinh Bắc tử Nam" trong cuộc chiến mới, với chiêu bài" đánh Mỹ cứu nước". Ngày nay tên hề Võ Nguyên Giáp còn sống" dai như đỉa đói" và thỉnh thoảng làm vài màng" múa rối" vụn về, như trước đây lếu láo khi cựu bộ trưởng quốc phòng Mc Namara sang Hà Nội, cũng vở kịch" LÓI" cũ, vô duyên" đánh Tây, đánh Mỹ". Tên hề nầy truyền lại" nghề làm hề" cho đại tá" quân hại nhân dân" Bùi Tín, Hoàng Minh Chính.... Sau hiệp định Geneve, ngày 20 tháng 7 năm 1954, cũng do Nga Tàu đạo diễn, cho tên hề" Vẩu" Phạm Văn Đồng, trên sân khấu" kịch lói" ở Paris, với vai tuồng đại diện cho gã" hề dỏm quốc tế" Hồ Chí Minh, cùng nhau chia đôi đất nước. Chỉ sau khi làm chủ miền Bắc, người dân ở đây kinh hoàng trước lũ ăn cướp, giết người hàng loạt, tay sai, cút cung tận tụy ngoại bang Nga, Tàu qua cái gọi là" cải cách ruộng đất" nhân dịp làm thịt luôn các giai cấp khác:" trí, phú, địa, hào, đào tận gốc". Gần một triệu dân miền Bắc di cư vào Nam, nhưng cũng chưa làm sáng mắt những kẻ u mê đang sinh sống ở miền Nam, vì họ" chưa thấy quan tài, chưa đổ lệ", chỉ nhắm mắt tin vào Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng, Trường Chinh...sau trận Điện Biên Phủ, thêm vào đó là thành phần đảng viên Cộng Sản được cài lại, nằm mai phục, tuyên truyền trong các vùng nông thôn, nên đảng Cộng Sản Việt Nam được có thành phần thân Cộng giúp họ rất nhiều trong việc khủng bố, phá hoại và thành thị có thành phần ham danh, khoa bảng bất mãn, ngây thơ....tiếp tục tôn vinh tên quốc tặc Hồ Chí Minh và đồng bọn, vì chưa nhìn thấy tận mắt bộ mặt thật của đảng cướp và tên đầu lãnh nầy. Những thành phần nầy chính là" cơ sở quan trọng" chứa chấp, giúp đỡ giặc Cộng từ ngoài Bắc vào, tội của bọn nầy rất lớn đối với dân tộc, nếu không có bọn nầy, thì đảng Cộng Sản và Hồ Chí Minh không bao giờ" đánh Mỹ cứu nước" được; cũng như ở hải ngoại, nếu không có những" đầu cầu giao liên" tay sai như kẻ tổ chức văn công, các cơ quan truyền thông" xanh vỏ đỏ lòng", các tiệm Phật với các sư về nguồn, cửa hàng Chúa do một số linh mọp nằm vùng, băng đảng Việt Tân tay sai....thì làm gì Việt Cộng có cơ sở, bàn đạp, chỗ dựa để hoạt động phá rối, móc túi, tuyên truyền... từ lâu nay ở những hậu phương vững chắc chống Cộng tại các quốc gia dân chủ đương đại? Trong thời kỳ Đảng Cộng Sản phát động cuộc chiến đánh phá miền Nam, cũng có một số kẻ u mê đã vở mộng khi đến" Cổng thiên đàng Cộng Sản" ở miền Bắc, như anh chàng sinh viên đại học Huế là Nguyễn Đính, là người mê đảng, Hồ Chí Minh hơn cả cha mẹ, tổ tông, nên không ngần ngại lấy tên là Trần Vàng Sao, rồi sau trận tổng công kích tết Mậu Thân 1968, chạy theo cái gọi là" cách mạng", ra Bắc, được đảng và Bác bố trí cho làm" nô lệ" ở các nông trường, cơm không đủ ăn, bị bạc đãi, phân biệt nam bắc, lúc đó mới thức tỉnh, thì coi như đã quá trễ, chỉ biết làm những bài thơ" khỉ khấu" than thân trách phận mà không dám hành động" cụ thể" để vạch mặt đảng cướp Cộng Sản. Nhiều người ở miền Nam quá ngây thơ, nghe theo lời tuyên truyền của Cộng Sản, bỏ cả nhà cửa, tự do, chạy theo, tưởng là yêu nước; một số tên cán ngố nằm vùng, có công tác đặc biệt là" tuyển chọn" gái trinh, vị thành niên, mang ra Bắc để" cống Hồ", lấy danh nghĩa" gặp bác Hồ", nhưng khi đến nơi, bị" cha già dịch" hiếp dâm, ai phản đối, bị thủ tiêu, điển hình là cô gái miền Trung tên là Huỳnh Thị Thanh Xuân, có cha mẹ theo Cộng Sản, nghe theo lời các đồng chí trong Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam, vào năm 1964 cho cô ta ra Bắc, sau 3 tháng vượt Trường Sơn, tới Hà Nội, lúc đó mới 15 tuổi và khi đến nơi, sau khi gặp" Bác" và bị hiếp dâm mà còn lên giọng:" Bác sẽ cấy những hạt giống đỏ của Bác cho đồng bào miền Nam" ( tin từ take 2tango). Qua những thí dụ điển hình nầy, các cô cậu" cháu ngoan GHẺ Bác Hồ" trong ban tổ chưc triển lãm V.A.A.L.A, là những cây" ổi ruột đỏ lộn kiếp" như Brian Đoan, Y Sa Lê, Trâm Lê, Lan Dương, Kiều Linh....nên học lấy để tránh không nhầm lẫn như Nguyễn Đính, Huỳnh Thị Thanh Xuân, và rất nhiều kẻ ngây thơ khác, bị ảnh hưởng do Việt Cộng tuyên truyền mà đi theo, có ngày bị hại, nhưng trước mắt là bị chính gia đình, đồng hương phản đối, tiếng nhơ khó rửa, tẩy, xóa bằng bất cứ loại hóa chất" hiện đại" nào. (Ổi lộn kiếp có quá trình" duy vật" như sau: người ra ăn trái ổi chín, hột vào bụng và sau đó được ỉa ra, hạt ổi nẩy mầm và mọc lên cây ổi). Người Việt Nam thường có tinh thần" đứng núi nầy trông núi nọ", thời quốc gia, các bác sĩ được đào tạo đúng tiêu chuẩn quốc tế, có phòng mạch. Nhưng thỉnh thoảng có vài bác sĩ, quân y sĩ Việt Cộng hồi chánh ( thiệt giả khó phân biệt), họ được chính qưyền quốc gia cho phép mở phòng chửa bịnh, hành nghề tại địa phương trong tinh thần nâng đỡ. Thời trước, trong 9 năm kháng chiến đánh Tây ( 1945-1954), người dân nông thôn phục nể bác sĩ Hưởng, là người được coi là" thần y", nên sau 1954, dư âm bác sĩ Hưởng vẫn còn tồn đọng, trở thành huyền thoại, thế là bác sĩ Việt Cộng được dân quê tìm đến; nhưng rồi khi biết được những bác sĩ, quân y sĩ" tài ba" nầy chỉ học 6 tháng ở mật khu, hay bác sĩ hệ lớp 10 ở Hà Nội, đa số rất xa lạ với ngoại ngữ, như Pháp, nhất là tiếng Anh. Họ chửa bị rất" lạc hậu" bằng cách cấy nhao theo phương pháp Liên Sô Filatov, dù bỏ lối dùng nước dừa lửa để thay Sérum, cách nầy từng đưa nhiều tên khủng bố thành" liệt sĩ". Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, các bác sĩ, quân y sĩ, tốt nghiệp từ mật khu, đại học y khoa Hà Hội ( hệ lớp 10) tỏ ra rất" lạc hậu" với các thiết bị, thuốc men, cách điều trị TỐI TÂN nhưng các" đỉnh cao chói lọi" lương y như đồ tể cảm thấy TỐI TĂM khi tiếp cận với" tàn sư chế đỗ Mỹ Ngụy để lại", thế nên vài tháng sau, bác sĩ Tôn Thất Tùng, bộ trưởng y tế, ra lịnh cho toàn bộ" thầy thuốc xã hội chủ nghĩa" học tập những thứ " y khoa phản động" để bổ sung trình độ chuyên môn. Do cái tinh thần ấy, nên tại hải ngoại, hiện tượng các nhà phản tỉnh, văn sĩ phản tỉnh, cán ngố phản tỉnh giả, chuẩn phản tỉnh như Võ Văn Kiệt, La Văn Liếm, Phạm Văn Đồng, Lê Khả Phiêu......xuất hiện và trở thành những người nổi tiếng, là sản phẩm" lạ" như thứ bác sĩ, quân y sĩ Việt Cộng, đó là những sản phẩm" made in Việt Cộng" được đảng tung ra, sớm trở thành những" thiên tài" dù trước đó họ là những" thiên tai" cho đất nước, góp công xây dựng cho đảng cướp Cộng Sản Việt Nam, gây bao tội ác, làm tay sai cho ngoại bang. Họ phê bình chống những người cầm quyền tham nhũng hiện nay và kỵ đụng tới đảng, lãnh tụ, chủ nghĩa Marx Lenin, đó là những nét cần lưu ý, như nhiều người cho là:" tôn giáo không bao giờ sai, chỉ có những người hành đạo làm không đúng", nay được áp dụng vào đảng cướp Cộng Sản và đầu lãnh Hồ Chí Minh. Người Việt hải ngoại cũng bị ảnh hưởng những sản phẩm do Việt Cộng đưa ra, với những lý do sau đây:
- Bị thành phần gián điệp nằm vùng lung lạc một cách khéo léo qua lối tuyên truyền xám ( mạn đàm, rỉ tai) và những bài báo, bài đọc hàng hai, mập mờ đánh lận con đen trên các cơ quan truyền thông" xanh vỏ đỏ lòng"-Do tư tưởng đứng núi nầy trông núi nọ nhưng không phân định rõ ràng tốt xấu, cứ nhắm mắt đi tìm cái mới và lọt vào bẩy sập của Việt Cộng- Có dính dáng làm ăn với Việt Cộng- Thân nhân là cán bộ cao cấp, sau nầy có thêm thành phần sui gia với Việt Cộng-Ngây thơ và mau quên-Tay sai cò mồi-Trở về thăm nhà....nên có một số người bị trúng phải những mặt hàng" Made in Việt Cộng", do xưởng chế tạo đồ dỏm, giả Bắc Bộ Phủ ở Hà Nội tung ra. Cũng giống như những sản phẩm, phó sản với câu xuất sứ" made in Việt Cộng" chứa toàn độc chất nhà các mặt hàng mà các công ty quốc doanh tung ra, cùng nơi xuất sứ, có chứa hàng the, Formal, thuốc trừ sâu, phân U-Rê.....gây ung thư và nhiều cái chết cho dân trong nước, cũng như những người Việt tỵ nạn hải ngoại muốn thưởng thức" hương vị quê hương" vậy.
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, băng đảng cướp Việt Cộng cướp chính quyền lần nữa ở miền Nam, hàng triệu người bỏ nước ra đi tìm tự do, rồi một số tổ chức kháng chiến dỏm, phục quốc cuội, đấu tranh giả....ra đời, mục đích không phải vì dân vì nước, mà là thu tiền, nếu cần giả vờ chống Cộng bên ngoài và bên trong bắt tay chặc chẻ với Việt Cộng để hưởng lợi, chia chác lợi lộc. Đó là những" dịch vụ, thương nghiệp" rao bán lòng yêu nước, giống như bọn sư về nguồn, quốc doanh, linh mọp...rao bán uy danh Đức Phật và Thiên Chúa để thủ lợi cá nhân vậy. Việt Cộng thừa biết người Việt tỵ nạn hải ngoại muốn" chế độ độc tài bị sụp đổ" như Nga, Đông Âu, nên thừa cơ, dùng" tương kế tựu kế", tung ra những mặt hàng" phản tỉnh giả" Made in Việt Cộng" để vừa đánh trúng tâm lý và vừa cài sang, phổ biến những tên Việt Cộng, từng gây nợ máu, phản dân, hại nước, nay chỉ phản tỉnh bằng mồm mà được tôn vinh là thầy" NHỚN" như tên Hoàng Minh Chính. Y vốn là người" nguyện trung thành tuyệt đối với chủ nghĩa Marx Lenin", được Nga đào tạo, trở về làm Viện Trưởng Nghiên Cứu Chủ Nghĩa Marx Lenin, một đời cút cung tận tụy, hắn nhận lịnh Nga, cùng với thiếu tướng thất thời Đặng Kim Giang ( tổng cục phó Hậu Cần thời kháng chiến đánh Tây), để đảo chánh, lật đổ Hồ Chí Minh, vì Nga không ưa, lý do là hắn đong đưa quyền lực giữa hai quan thầy; nếu Hoàng Minh Chính thành công thì chế độ Cộng Sản Việt Nam triệt để theo Nga, chớ nào phải vụ án" xét lại" như lũ đón gió, gián điệp tuyên truyền, nhằm đánh bóng một tên tay sai tận tụy cho quan thầy Nga Sô. Tháng 8 năm 2005, tên hề vô duyên Hoàng Minh Chính lại xuất hiện lưu diễn hải ngoại, được bầu Show là Bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi tổ chức, nặn ra vở" kịch lói" Tiểu Diên Hồng, nhằm bán đứng cả người Việt hải ngoại, bàn giao trong vòng trật tự lần nữa; nhưng mưu đồ của cái gọi là" Tiểu Diên Hồng" phản lại ý nghĩa Diên Hồng thời nhà Trần là mở rộng" đại hội" nên bị ló đuôi khỉ, chỉ là màng dàn dựng của tay chơi bài ba lá tồi mà thôi. Đáng ngại nhất là vụ gã Nguyễn Chí Thiện, từng là chủ động đĩ quán Bà Mau ở Hải Phòng, trong nghiệp vụ" trèo cao, lặn kỷ" lòi mặt là kẻ chôm tập thơ Vô Đề, biến thành Hoa Địa Ngục và được Băng đảng Mafia Việt Tân, các tổ chức râu ria, đón gió... hứng lấy, đánh bóng, trở thành thần tượng từ năm 1995, mãi đến năm 2008 mới ló mặt là người giả, nhất là sau khi" giáo dục" đồng bào hải ngoại: đừng chống Cộng nữa, cứ vào gặp cán ngố lãnh đạo, thương lượng và" năn nỉ" thì Việt Nam có dân chủ ngay, khỏi cần đấu tranh, biểu tình cho mệt. Từ những năm đầu thập niên 1990, xưởng sản xuất đồ giả, dỏm, hàng nhái" made in Việt Cộng" đã tung ra sản phẩm" quan điểm và cuộc sống" với tên ác ôn gốc Nam bộ" khiến chán" là Nguyễn Hộ, người từng công khai bạch hóa chính sách ăn cướp, giết người của đảng sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, hắn bảo các đồng đảng rằng:" Nhà chúng ta ở, vợ chúng ta lấy, con chúng ta bắt làm nô lệ". Mặt hàng phản tỉnh giả Nguyễn Hộ mới tung ra, được tổng đại lý phân phối" Mặt Trận Phở Bò" rao bán, có vài đại lý chụp lấy để bán lấy lời...nhưng kết quả là Nguyễn Hộ khẳng định trước sau như một, dù sông có thể cạn, núi có thể mòn:" chỉ ủng hộ cho Sáu Dân thôi", sau nầy trở thành thủ tướng không người lái Võ Văn Kiệt. Rồi những mặt hàng phản phé" Thư Cho Mẹ Và Quốc Hội" của Nguyễn Văn Trấn, tức là Bảy Trấn, là một tên có nhiều công lao với đảng cướp Việt Cộng, cũng được Mặt Trận Phở Bò đứng ra rao bán, quảng cáo rần rộ ở hảy ngoại như là" anh hùng phản tỉnh" hay người" lương-thức"; bọn nầy" nịnh" từ đấu đến chân như" tờ cớ mất trộm" cũng được các tờ báo quốc doanh trá hình của băng mặt trận phở bò tâng bốc tận mây xanh....Tuy nhiên chỉ đọc qua cái tựa" Thư cho mẹ và quốc hội" cũng đủ biết" trớt quớt" khỏi mất công tìm hiểu, động bão; vì thư cho mẹ thì già yếu, quốc hội bù nhìn...nên không bao giờ có dân chủ, lòi ra là thứ cò mồi, nếu tựa sách được sửa là:" Thư Cho Tổng Bí Thư và Trung Ương Đảng" thì hy vọng có vài người tin và có" cơ sở duy vật". Những mặt hàng" nội địa" mà tiếng Tây gọi là LOCAL ( Việt kêu là đồ Lô) không bán chạy, nên xưởng làm hàng dỏm Bắc Bộ Phủ tung ra mặt hàng XUẤT KHẨU với đại tá " quân hại nhân dân" Bùi Tín, trưng bày mặt hàng phản tỉnh giả, cố gắng binh vực cho tên Hồ Chí Minh và cho là thời kỳ phục vụ đảng cướp là" làm cách mạng", Bùi Tín không chào cờ vàng, đương nhiên là hắn thù ghét lá cờ nầy, vì không treo được lá cớ máu của đảng cướp Việt Cộng ở hải ngoại. Sự xuất hiện" mặt hàng Bùi Tín" làm lòi ra một số tay buôn bán lẻ và đại lý của sản phẩm" made in Việt Cộng", đó là cơ hội để nhận ra những kẻ" ăn cơm tự do, đội mo Cộng Sản" nằm mai phục, nay bị lộ mặt qua gã họ Bùi nầy. Mặt hàng của các gọi là:" nhà văn Dương Thu Hương" một thời được rao bán khá rần rộ, nhiều lần được đánh bóng, quảng cáo và đương sự cũng" tự hào" thành tích phản tỉnh, từng được tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, dùng lối văn hóa cao cấp, lịch sự, trong sáng trong tiếng Việt như Phạm Văn Đồng giáo dục dân, Linh biểu dương tài phản tỉnh" bơ" của Dương Thu Hương bằng câu nói thân thương:" CON ĐĨ CHỐNG ĐẢNG". Nếu" con ĐĨ Dương Thu Hương" chống đảng THIỆT TÌNH chứ không phải vì THỊ TIỀN, đảng bị thiệt hại, và có khả năng" bảo nổi lên rồi" thì đảng đâu có để" nhởn nhơ" chống đảng và thỉnh thoảng xuất ngoại để làm công việc:" đảng Cộng Sản Việt Nam có cải thiện tình hình dân chủ, nhân quyền" để các nước cấp viện" yên tâm" là thế nào cũng có" dân chủ đa nguyên" để sau nầy dễ buôn bán và đảng có lợi là nhận thêm nhiều cấp viện, đúng là" chịu đấm ăn xôi", phản tỉnh có lợi cho đảng: đem con tép nhử bắt con cá lớn. Cái" con đĩ chống đảng Dương Thu Hương" sau nhiều năm phản tỉnh, xuất ngoại nhiều phen và nay được đảng" bố trí" sang Pháp, để tiếp tục làm công tác" chống đảng theo đơn đặt hàng" và được vài đại lý như Tổ Chức Tạp Nhạp Dân Chủ ĐIÊN-NGOA, nhóm của" cựu phát ngôn viên Mặt Trận Giải Phóng là Nguyễn Ngọc Giao" đón lấy, đúng như câu" ngưu tầm ngưu, mả tầm mả" toàn là thứ đổ giả, trưng bày chung trong một cửa hàng toàn đồ giả, dỏm, đa số là xuất phát từ" made in Việt Cộng". Được biết trước đây, " con đĩ chống đảng họ Dương" cũng từng được băng đảng, mặt trận phở bò và các tổ chức râu ria" bợ đít, nâng trôn", vuốt, chảy" lông háng" rất kỷ và cũng trở thành" nhà dân chủ CÁI" sau khi từ bỏ cái danh hiệu:" BỘI ĐỘI CÁI cụ Hồ". Cái đuôi" chồn lùi" của con đĩ chống đảng Dương Thu Hương lòi ra hết trơn, khi ả luôn thù ghét quân lực VNCH, lếu láo như thiền Sư Thích Nhất Hạnh ( Mỹ dội bom 300 ngàn căn nhà ở Bến Tre, mà bên dưới có vài du kích). Ả " nhà VĂNG" Dương Thu Hương nói láo theo đúng truyền thống Vẹm, tức là không bao giờ bỏ cái tật" nói láo, nói láo và tiếp tục nói láo" như thầy của ả là Lenin dạy, đúng như câu:" non sông dể đổi, bản tánh khó chừa", ả Dương Thu Hương lợi dụng văn chương để vu khống cho lính biệt kích quốc gia tàn ác, bắt nữ thanh niên xung phong" cháu ngoan Bác Hồ" rồi hãm hiếp, cắt vú, âm hộ phụ nữ, đoạn giết chết, quang xác xuống hố....nhưng Dương Thu Hương chưa hiểu được tính" duy lý" và" thục dụng" của người Tây Phương, tức là nói ra cái gì cũng phải có" bằng chứng" ( Hard evidence) thì mới tin: như lính quốc gia cắt vú ai, nạn nhân tên gì? Ở đâu? Người lính nào làm chuyện nầy? Đơn vị Biệt kích VNCH nào? Có ai là nhân chứng hay có bằng chứng rõ ràng từ nguồn tài liệu khả tính ( các hãng thông tấn ngoại quốc, còn tài liệu của cơ quan thông tin văn hóa đảng, thì thông cảm" không ai tin đâu")...nói khơi khơi là khó thuyết phục được lòng tin của người Tây Phương, ngay cả những học sinh, sinh viên gốc gia đình tỵ nạn ở hải ngoại; trái lại, nói mà không chứng cớ, thì đây chỉ là lối" tuyên truyền lếu láo" mà thôi. Dù cho Dương Thu Hương có viết thật nhiều sách, nói không đúng, thiếu và không có" cơ sở" thì sách vở nầy không có tác dụng, trái lại còn bị" phản tuyên truyền", vì trình độ dân trí Tây Phương không phải là cái trình độ" cao cấp" của đám cán ngố, đảng viên, đồng chí của ả, chỉ" nhắm mắt đi theo lời tuyên truyền của đảng". Cho nên dù cho Dương Thu Hương có nhờ một số người Pháp dịch sách, cũng không thể được nhiều người duy lý chấp nhận, nhất là những chuyện mơ hồ" fiction" như nhiều tác phẩm mà Dương Thu Hương đã viết; trái lại, điều nầy làm ló ra cái giả dối, khi họ nhìn thấy tình trạng vi phạm nhân quyền ở Việt Nam và đương nhiên kẻ nào dịch thuật theo ý của Dương Thu Hương, cũng tự chôn vùi uy tín của mình dưới cái quần của" con đĩ chống đảng. Con" hề cái vô duyên" Dương Thu Hương tung thêm vở" kịch lói vô duyên" Đỉnh Cao Chói Lọi" và cũng được dịch sang tiếng Pháp, do ai đó bên trong tung tiền mướn dịch, hay là" những dịch giả khuynh tả" gốc tàn dư phong trào phản chiến thực hiện? Ả" nhà văng cứt" Dương Thu Hương ĐÓ CHỈ là con" Đ...CHÓ" phản tỉnh giả lòi mặt, lối gọi nầy cũng không" mất văn hóa" hay là" thiếu văn hóa" mà nhiều cán ngố xuất ngoại chửi người Việt biểu tình làm chúng phải" đi cửa sau" như" chó" chui lổ lù" ở vách nhà. Cái chữ" con đĩ" nầy do chính tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, là người từng" chỉ đạo giới văn thi sĩ Việt Nam" nên coi là người có thẩm quyền nhất trong việc dùng từ ngữ" thời thượng". Một số kẻ ngây thơ, đạo đức giả cho là: dùng từ con đĩ, chó đẻ, đĩ chó.....là không có văn hóa, nhưng đối với Việt Cộng, dùng những chữ ấy vẫn chưa đủ để lột hết cái tội ác mà đảng Cộng Sản gây ra cho dân tộc; chẳng lẽ gọi tên quốc tặc Hồ Chí Minh là ông Hồ, thay vì thằng Hồ.... điều nầy sai đạo lý, văn hóa dân tộc. Khi đảng cướp dùng súng, nếu ta dùng tay không, hay là dao, tệ nhất là lời nói, là khó đuổi cướp. Do đó, trong văn học, báo chí, dùng những thứ vũ khí" văn học" tương ứng để dành cho đảng cướp Cộng Sản là điều hợp lý. Khi Việt Cộng đọc thấy những" vũ khí ngôn ngữ" mạnh hơn họ là sợ như câu nói của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, trong bài diễn văn 1970 rằng:" địch dùng súng trường, ta dùng súng liên thanh; địch dùng súng liên thanh, ta dùng súng cối và địch dùng súng cối, ra dùng phi cơ dội lên đầu". Sự lúng túng nầy được một số tay cò mồi, đón gió hay gián điệp hải ngoại muốn ngăn chận thứ" vũ khí truyền thông cực kỳ lợi hại" của người Việt hải ngoại mà cho là: dùng chữ tục tiểu, thiếu lịch sự, thiếu văn hóa.... điều nầy nói lên sự rung rét của chúng và có kẻ đạo đức giả cho là: mình xài chữ chửi bới như VC, đó không phải là lối làm truyền thông của người quốc gia, thật là sai lầm và tự mình" đầu hàng vô điều kiện" với Việt Cộng và chả hiểu gì về bản chất của đảng cướp Việt Cộng, như vậy thử hỏi: Thi Sĩ Hồ Xuân Hương có thiếu văn hóa không?. Trong trường hợp của" nhà văn Cái phản phé:" đỉnh cao chói lọi" khi cho là" con đĩ chó phản tỉnh giả" cũng không có gì là quá đáng, vì từ CON ĐĨ đã được Nguyễn Văn Linh dùng từ lâu, chỉ lập lại lời vàng ngọc của một" đỉnh cao tri tuệ" thôi, như lối" lấy độc trị độc" mới hữu hiệu. Mặt hàng ồn ào, một thời được Mặt Trận Phở Bò, tổng đại lý, với các đại lý như Liên Minh Việt Nam Tự Do, Hội Chuyên Gia Việt Nam, các tổ chức râu ria và một số tổ chức Cộng Đồng Người Việt Tự Do đã bị thành viên băng đảng Phở Bò xâm nhập, khuynh đảo, bằng con đường lợi dụng bầu cử dân chủ, dùng bình phong" chống Cộng, phục vụ người tỵ nạn"...đánh bóng, ca tụng hết mình" thương mình thương một, thương ông thương mười". Đó là trường hợp của mặt hàng RECYCLE" giáo sư Đoàn Viết Hoạt", là người từng" ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng Sản" được quốc gia cho đi du học ở Mỹ, là thành viên" cách mạng vùng lên để giết người", hồ hởi phấn khởi với tên nhạc sĩ quốc gia, cầm ca Cộng Sản là Trịnh Công Sơn, cùng nhau:" nối Còng tay lớn" ngày 30 tháng 4 năm 1975, là thân cận với sư nằm vùng Thích Minh Châu, vợ của Đoàn Giáo Sư là bà Thức, là đệ tử của Minh Châu. Do cái" sơ yếu lý lịch tròng tréo" chằng chịt như lưới cá" hay là" hầm chong nhân ái!" nên Đoàn Viết Hoạt rất tâm đắc với đảng cướp. Sau nầy không biết lý do gì, có người tung tin là" bất mãn" hay là được đảng bố trí phản tỉnh theo đơn đặt hàng, phản tỉnh có chính sách...nguồn tin cho hay là Giáo sư Đoàn Viết Hoạt không có thành tích" phản tỉnh chất lượng" như các cơ quan truyền thông phở bò đánh bóng, nghe đâu hắn là" nhà phản tỉnh cà phê" mà người Hoa bán quán nước, gọi là" nhà phản tỉnh XÂY-CHỪNG, nhà phản tỉnh xây-bạt xỉu".. tức là ra quán cà phê chửi đảng tham nhũng và bị công an mời lên làm việc, đoạn vào tù, trở thành nhà" tù nhân lương tâm" cũng do đám Mặt Trận Phở Bò quảng cáo, được nhiều học trò của Viện Đại Học Vạn Hạnh phụ họa, nên trở thành nhân vật thời danh. Sau đó Đoàn Viết Hoạt được thả, xuất ngoại, ban đầu ồn ào, đi thuyết trình nhiều nơi ( cũng do đám Mặt Trận Phở Bò tổ chức) rồi giáo sư Hoạt lòi đuôi là" nhà phản phé" và là" tù nhân lương lẹo", là mặt hàng do" made in Việt Cộng" đưa ra, cổ động" hòa hợp hòa giải theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Một người sớm đầu tối đánh như Đoàn Viết Hoạt, thì không phải là người trung hậu, dễ phản, dám bán luôn đất nước, lương tri để làm lợi cho cá nhân. Linh mục Chân Tín vẫn là" mặt hàng phản tỉnh giả" chiến lược" của các tay đón gió, mặt trận phở bò và sau nầy là Băng Đảng Mafia Việt Tân ở hải ngoại, nếu Chân Tín nguy hiểm, thì đảng đã dùng độc chất ám hại như đức Tổng Giám mục Nguyễn Kim Điền, dùng xe ủi chết, cho du đảng tới tận" cơ ngơi" để thanh toán, dễ dàng như trỡ bàn tay ...nhưng phản tỉnh kiểu Chân Tín thu hút được những kẻ" ngây thơ", tệ hại nhất là trong số những kẻ ngây thơ ấy, lại có người ăn học cao, có bằng đại học và hậu đại học, mà Việt Cộng gọi những nhà khoa bảng Liên Sô cho là" Chuyên Gia", tin là" Linh Mục Chân Tin làm tờ báo CHUI, nhưng lại được nhiều người biết ông ta làm báo chui, thì đâu còn là chui nữa", đó là sự lừa lận tồi tệ nhất trong số các tay lừa đảo trong xả hội. Được biết, linh mục Chân Tín từng được nhà văn Đinh Quang Anh Thái đánh bóng từ 1995, trên đài phát thanh SBS ở Úc Châu, tại tiểu bang Victoria ( Melbourne). Những mặt hàng giả như trung tướng Trần Độ, Nguyễn Hồng Hà, Nguyễn Khắc Toàn...dần dần bị khách hàng tẩy chay, làm cho người dân trong và ngoài nước hoài nghi về những nhà phản tỉnh. Đó là cái phá sản lòng tin từ trong nước qua phong trào" phản tỉnh" và hải ngoại qua" kháng chiến, phục quốc" dỏm, Việt Cộng mới chính là" ngư ông đắc lợi". Tuy nhiên, ngày nay, người Việt trong và ngoài nước có trình độ dân trí cao, nên những kẻ lừa đảo khó lường gạt được nữa. Xưởng sản xuất" Bắc Bộ Phủ" ở Hà Nội còn tung ra những" mặt hàng" thuộc loại" Fast-food" với các sư quốc doanh, linh mọp...trưng bài trong các" TIỆM PHẬT" và một số" CỬA HÀNG CHÚA", từ trong nước sang" móc túi" bằng nhiều lời rao giảng, thuyết pháp với chiêu bài" từ thiện, xây nhà thờ, chùa, giúp người nghèo, dựng tượng Phật, Thánh Giá..." tất cả những thứ hàng nầy cũng đều có chung nhản hiệu cầu chứng" cờ đỏ sao vàng", đương nhiên là có câu" made in Việt Cộng". Phó sản" Tim Rebeaud" từng được bán chạy nhiều nơi ở Úc, Mỹ, Canada....thu vào hàng triệu Mỹ Kim và sau cùng lòi ra là hàng độc, cũng là hàng chữ" made in Việt Cộng" đàng sau cái vỏ bọc từ thiện...ngoài ra, những" phó sản" khác cũng đang bị tẩy chay như Việt weekly, nhật báo Người Việt.... Một" phó sản" khá phổ biến, có trưng bày nhiều nơi, tại các cộng đồng tỵ nạn, cũng đề câu" Made in Việt Cộng" là băng đảng Việt Tân, là thứ" cứt" của những" đỉnh cao trí tuệ nòi người" hay là" đỉnh cao chói lọi" phế thải, đó là thứ mà hệ thống" ao cá Bác Hồ" luôn cần để" với cứt người, nuôi cá, biến tiền Đô". Phó sản Cứt nầy được" recycle" thành ra phó sản với các nhản hiệu:-Dân Chủ Đa Nguyên cuội-Đấu tranh dân chủ dỏm-Diễn Hành cho tự do (ăn mừng chiến thắng thời cơ 30 tháng 4 ngay tại hải ngoại bằng cách đặt tên mới cho ngày quốc hận)-Giỗ Tổ Hùng vương biến thành" quốc khánh"....mặt hàng" phó sản" đang được" chào hàng khá rần rộ và được tổng đại lý Việt Tân phát động, trưng bày tại nhiều cơ sở" lô-can", có thể đang bày bán tại các tổ chức Cộng Đồng Người Việt Tự Do, các hội đoàn ( có thể có cả cựu quân nhân), khi mà bên trong có các tay đảng viên, cảm tình viên của băng đảng Việt Tân" trèo cao, lặn kỷ" vào các ban chấp hành, ban điều hành, đó là các phó sản mang nhưng con số hấp dẫn, thường có chung cái CODE là" KHÔNG SÁU" ( 06). Có thể nói là tất cả những mặt hàng" phản tỉnh giả" với câu" made in Việt Cộng" từ trong nước không còn ăn khách, khi các nhà phản tỉnh thật vào tù và phản tỉnh giả bị bắt bớ, giả vờ ra tòa, ở tù cho vui và sau đó thả ra, tiếp tục" phản tỉnh". Những khối ĐẤU TRANH mang số chót" KHÔNG SÁU" hay có ai dám quả quyết là" KHÔNG XẠO" như 8406, khối nầy qui tụ những nhà dân chủ thiệt và những tên gốc ĐÁNH TRÂU là dân chủ giả, được Việt Tân đánh bóng, cổ võ, góp tiền ủng hộ....nếu không phân định rõ ràng, thì công cuộc" yểm trợ các nhà dân chủ trong nước" bị" tẩu hỏa nhập ma", vô tình nuôi dưỡng những nhà" dân chủ dỏm" gốc đảng cài vào, là cái bẩy giương ra để bắt bớ những người yêu nước thật sự, thì" ngày trở về quê ca lắc xa lơ, trót nghe theo lời u mê". Ở hải ngoại, những cơ quan truyền thông, kể cả các cơ quan của Mặt Trận Phở Bò trước đây, băng đảng Vịt Tiềm ngày nay, bưng bợ, đánh bóng những nhà phản tỉnh giả" made in Việt Cộng", thật là trơ trẽn và lộn địa chỉ, trớt quớt. So ra trình độ viết, khả năng, nhận thức...thì ở hải ngoại có rất nhiều người có khả năng, nhất là họ an tường cả chủ nghĩa Marx Lenin một cách" khách quan", tức là hiểu những lý thuyết dạy ăn cướp của Marx, như lời của Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác:" đọc sách biết được điều hay là tốt, nhưng biết được cái dỡ của sách mới là tốt nhất". Trong khi những" nhà văn, nhà thơ" trong nước như ả Dương Thu Hương, Bùi Tín.... cũng" thông làu" chủ nghĩa Karl Marx, nhưng chỉ là mớ kiến thức" một chiều" và bị đảng dắt theo" thiên đường mù" nên luôn mang trong đầu định kiến" Mỹ là tư bản, quân Việt Nam Cộng Hòa là tàn ác" và Hồ Chí Minh là yêu nước, đảng Cộng Sản là cách mạng, chỉ có một số người trong đảng tham nhũng, hủ hóa.....cứ thế là" quây quần" như chuyện Lục Vân Tiên, được giới bình dân đọc là:" Vân Tiên cõng mẹ trở ra, đạp phải cái bồ, cõng mẹ trở vô.." cứ thế mà" cõng hoài". Cho nên, người ta không ngạc nhiên khi các" nhà văng phản tỉnh" như Bùi Tín, Dương Thu Hương, Bảo Ninh.... được xuất phát từ nhản hiệu cầu chứng cờ đỏ sao vàng:" made in Việt Cộng" cứ nhắm mắt lần mò trong" thiên đường mù" mà đi mãi, nên vẫn tìm đủ mọi cách bôi nhọ, bu khống quân lực VNCH bằng các thứ ngôn từ, chứa đựng trong các quyển sách, bài viết" phản tỉnh" nhưng bên trong là hầm chong, lựu đạn" phản phé" Do cả đời" bị dắt theo tấm bảng chỉ đường" nên sau khi chỉ nhìn thấy chút " cứt, đái" nằm trên con đường BÁC ĐI và kèm theo Bi ĐÁT mà phản tỉnh, họ không có cái nhận xét tinh tế bằng người quốc gia, vốn học, nghiên cứu chủ nghĩa Karl Marx theo tinh thần Luận ngữ:" cách vật trí tri, thành ý chánh tâm", nên những người Cộng Sản phản tỉnh, dù là nhà văn, nhà thơ....cũng không thể sánh trình độ của người quốc gia. Nhiều người Việt quốc gia hải ngoại đã biết" chủ nghĩa Marx Lenin" nhiều, sâu, rộng, khách quan hơn bất cứ cán bộ cao cấp Cộng Sản nào tại Việt Nam, kể cả" bậc thầy" Hoàng Minh Chính. Thế nhưng một số cơ quan truyền thông hay người Việt hải ngoại có cái tinh thần:" bụt nhà không thiêng" nên hay tâng bốc những nhà văn phản tỉnh như Bùi Tín, Dương Thu Hương, Nguyễn Minh Cần.... Sự kiện nầy ví như câu chuyện của một bà xồn xồn ở vùng quê, không biết chữ, đang bị mắc phải chứng bịnh đàn bà, các thầy thuốc, lang băm gọi là" bịnh Bạch Đái Hạ". Sau khi đi chửa trị bằng Đông, Nam Y không kết quả, có người mách là lên tỉnh, tìm bác sĩ Tây Y. Bà nầy ra tỉnh, tìm đến phòng mạch; Khi bà đứng trước tấm bảng, thấy có vẽ" hình con mắt nằm dọc" thì mừng thầm, tin là đây là nơi chữa" bịnh cửa mình", xớn xác, thế là bà mạnh dạn vào, cuối cùng té ngữa là " phòng bác sĩ nhản khoa"; lý dó là tấm bản bị sút đinh, nên vị trí con mắt nằm dọc, làm bà ta tưởng là" nơi điều trị cái ấy". Chuyện một số cơ quan truyền thông" chứa, đăng, quảng cáo" những bài viết của các" nhà phản tỉnh cuội" nầy ở hải ngoại, không khác gì bà xồn xồn đi tìm bác sĩ chửa bịnh cửa mình, mà lầm phòng bác sĩ nhản khoa. Ban đầu, những nhà phản tỉnh dỏm cũng chửi đảng" tham nhũng" nhưng sau đó thì" mến Bác" và tin tưởng vào chủ nghĩa Marx Lenin, luôn cho là: thời gian theo đảng cướp là làm cách mạng, nên rất tự hào. Đây là chuyện khó thuyết phục, khi mà thành viên đảng Cộng tham nhũng, nhưng kẻ thành lập đảng cướp là Hồ Chí Minh, thì yêu nước. Trong tinh thần" Nho chùm, nho Hột, Nho Khô.." với câu nói của giới Nho học, háng thâm thuộc" bình dân học vụ" rằng:" tri giả, tri giả, tri giả....biết đồ giả đừng mua" nhất là tránh xa bất cứ mặt hàng, phó sản nào có đề câu" MADE IN VIỆT CỘNG", hảy cảnh giác bằng các biện pháp" kiểm dịch" sau đây:
-Không đi đến các tiệm Phật quốc doanh, về nguồn: tránh xa các sư, ni bão lãnh từ Việt Nam sang.-Không đóng tiền cho các linh mọp quốc doanh, được trưng bày các" sản phẩm" từ thiện tại cá nhà thờ, trá hình là các" Gian Hàng Chúa".-Không đóng tiền để ủng hộ bất cứ cuộc lạc quyên nào có dính dáng đến Việt Tân, phở bò.-Các cơ quan truyền thông không đánh bóng, chứa chấp bài viết, phát biểu của các nhà phản phé như Bùi Tín, Dương Thu Hương....là giúp cho bọn gian nhân hiệp đảng có được môi trường hoạt động, tiếp tục đầu độc các sản phẩm" made in Việt Cộng".
Và nhiều thứ cảnh báo khác, tùy theo kinh nghiệm của từng người, để" phát hiện" ra các mặt hàng dỏm, giả....gốc gác là" made in Việt Cộng" nhưng được các tay gian hùng, gian manh, lừa đảo dùng nhản hiệu" chống Cộng" dán chồng lên, khiến nhiều người bị lầm../.
THƠ LÁI ÂM.
CÂY KIM SỢI CHỈ KHÔNG RỚ TỚI...Ngày 30 tháng 4 năm 1975, bài ca" Nối Vòng tay lớn" của Trịnh Công Sơn xen kẽ với những lời trấn ăn của đảng cướp, khi mới vào vùng đất tự do với câu:" không được đụng tới cây kim sợi chỉ". Đây là những thứ không đáng giá, mục đích yêu cầu là" nhà lầu, xe hơi, tiền, vàng..." nên sau nầy, tình hình ổn định, Việt Cộng ra tay" cướp sạch, vét sạch, lấy sạch", để cho dân miền Nam thành" vô sản chuyên chính" theo kịp mức nghe đói của nhân dân miền Bắc sau 20 năm xây dựng xã hội chủ nghĩa, để chuẩn bị tiến tới:
" thiên đàng Cộng Sản".
LÀU CÂU Bác dạy:" chiếm LẦU CAO"
LẦU ĐÚC ưu tiên, chiếm LÚC ĐẦU.
CỐT DÁNG làm sang, lòi CÁN DỐT.
CỘNG RỬA chân trâu, CỬA RỘNG vào.
NGÁO MẬP tiền vơ từ NGẬP MÁU.
KHƠI ĐỘNG lòng tham, KHÔNG ĐỢI đâu.
MÔI HỒI dạy cán:" MỒ HÔI cướp"
CHIẾM CẢ chùa, thờ, CHẢ KIẾM lâu.
TRƯƠNG MINH HÒA.
TẠI SAO THUƠNG XÁ GRAND CENTURY KHÔNG TREO CỜ HOA KỲ VÀ VNCH TRONG NHỮNG NGÀY ÐẦU NĂM ?
Báo Ý Dân
tka23-post
***Mt68: Chúng tôi nghĩ nếu một số anh em có nhiệt tình, cố gắng viết bài phổ biến, vạch trần âm mưu thân cộng của tên TĂNG LẬP THÀNH. Và tổ chức phân phối truyền đơn TẨY CHAY cơ sở thương mại của hắn ta thì nó sẽ có ảnh hưởng cân não rất hữu hiệu./- mt68.
KHU THƯƠNG XÁ ĐƯỜNG SENTER
KHU THƯƠNG XÁ LION
(ĐƯỜNG TULLY)
ĐẶC KHU TĂNG THÀNH LẬP
(STORY ROAD)
San Jose (Ý Dân): Cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Mỹ theo thông lệ treo quốc kỳ Mỹ-Việt tại các khu thương xá Việt Nam vào những ngày đầu năm để chào mừng ngày Tết Nguyên Ðán. Hành động nầy để nói lên sự phát triền, sự thành công của người Việt tỵ nạn, đồng thời biểu lộ thái độ trân quí lá quốc kỳ VNCH và không chấp nhận lá cờ máu của chế độ độc tài cộng sản Việt Nam.
Tại San Jose, ba khu thương xá Việt Nam quan trọng là Khu Senter Road, Khu chợ Lion trên đường Tully Road và khu Grand Century trên đường Story Road. Vào tuần lễ đón chào mừng Tết Nguyên Ðán Kỷ Sửu 2009, đồng hương Việt Nam tai San Jose đã thắc mắc là tại sao Khu thương xá Grand Century do ông Tăng Lập Thành, người bảo trợ cho nghị viên Madison Nguyễn lại vắng bóng quốc kỳ Hoa Kỳ và VNCH?
Theo như lời của ông Phan Quang Nghiệp, hội trưởng Hội Ðồng Hương Quảng Ngãi Hải Ngoại, cựu thiếu tá CSQG của VNCH cho biết vào dịp tổ chức Tiệc Tân Niên 2008 của Hội Ái Hữu CSQG tổ chức tại nhà hàng Dynasty, nằm trong khu Grand Century những lá quốc kỳ VNCH của hội đã bị ông Tăng Lập Thành cho nhân viên an ninh đi tịch thu, không cho treo.
Trong thời gian qua, ông Tăng Lập Thành, người quản lý Khu Thương Xá Grand Century, người đang cho xây cất khu thương xá Việt Nam Town là người bảo trợ và cố vấn cho nghị viên Madison Nguyễn trong việc phủ nhận tên Little Sàigòn mà đại đa số đồng hương Việt Nam yêu chuộng.
Chúng tôi xin đăng tài những hình ảnh cả ba khu thương xá trên để đồng hương kính tường.
Ban Nguyet San YDAN
Phat hanh o San Jose, CA va Denver, CO
ydannews@sbcglobal. net
Friday, January 30, 2009
HỘI ĐỒNG THÀNH PHỐ Santa Ana
Biểu Quyết Nghị Quyết Cờ Vàng Ngày 2-2
Việt Báo Thứ Sáu, 1/30/2009, 12:00:00 AM
***Mt68: Không biết TỔNG HỘI ĐAO TO BÚA LỚN QGHC sẽ tham gia không vậy ??? Chẳng lẽ Châu Văn Để đọc diễn văn CHỐNG CỘNG CÙNG MÌNH , rồi tiếp tục làm ngơ, ngủ quên rồi sao ???./- mt68.
HĐTP Santa Ana biểu quyết Nghị Quyết Cờ Vàng Ngày 2-2Các Nghị Viên Mời Cư Dân Tham Dự Đông Đảo Để Góp Ý Kiến
SANTA ANA -- Sau những cuộc biểu tình sôi nổi với cờ vàng VNCH bay rợp trời tại thành phố Santa Ana, một nghị quyết cờ vàng tuần sau sẽ được đưa ra biểu quyết vào Thứ Hai 2-2-2009 tại Hội Đồng Thành Phố Santa Ana, để sẽ công nhận đây là lá cờ di sản và tự do của cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại Santa Ana. Và các nghị viên ủng hộ cờ vàng đã lên tiếng mời gọi người Mỹ gốc Việt tới dự đông đảo buổi họp về cờ vàng này để cùng góp tiếng thuyết phục.
Sau hai lần bị thất bại, một lần nữa Nghị Quyết Cờ Vàng lại được đưa vào nghị trình để biểu quyết bởi Hội Đồng Thành Phố Santa Ana.
Cuộc vận động yêu cầu Hội Đồng Thành Phố Santa Ana biểu quyết công nhận cờ vàng với ba sọc đỏ là lá cờ tự do, dân chủ và truyền thống, là lá cờ biểu tượng cho cộng đồng người Việt trong thành phố này được khởi đầu vào tháng 3 năm 2003, nhưng hai lần được đưa vào nghị trình trước đây điều bị thất bại.
Lần đầu đưa vào nghị trình vào ngày 22 tháng 4 năm 2003 bởi Phó Thị Trưởng Brett Franklin, Nghị Viên Jose Solorio và Nghị Viên Mike Garcia, với dự định là công bố nghị quyết công nhận cờ vàng ba sọc đõ vào ngày tổ chức lễ khánh thành Tượng Đài Chiến Sĩ Việt-Mỹ vào cuối tháng 4 năm 2003, nhưng ba người này bị thất bại bởi vì chỉ được 3 phiếu thuận và bị 4 phiếu chống.
Lần thứ hai, vào ngày 21 tháng 4 năm 2008, Nghị Quyết Cờ Vàng được Nghị Viên Vincent Sarmiento đưa vào nghị trình để xin biểu quyết, nhưng không được sự ủng hộ của các đồng viện, bởi vì những người này cho rằng Nghị Viên Sarmiento là người được bổ nhiệm vào HĐTP-Santa Ana, nên chưa được tín nhiệm hoàn toàn bởi các thành viên khác và những người này cho rằng Nghị Viên Sarmiento muốn dùng việc này để tái tranh cử, nghị quyết Cờ Vàng một lần nữa lại không nhận được đủ sự ủng hộ cần thiết để được thông qua.
Với quyết tâm ủng hộ và tranh đấu cho nguyện vọng của những cư dân Việt Nam trong thành phố Santa Ana và cộng đồng người Việt tại vùng Little Saigon, Nghị Viên Sarmiento tiếp tục cố gắng vận động và thuyết phục các đồng viện là mục đích của ông trong việc vận động công nhận cờ vàng là muốn giúp cho cộng đồng người Việt tại Santa Ana có một biểu tượng của cộng đồng này là lá cờ vàng với 3 sọc đỏ là biểu tượng cho sự tự do, dân chủ và truyền thống của cộng đồng người tại hải ngoại. Thêm vào đó ông cũng đưa ra những dữ kiện liên quan đến sự công nhận lá cờ này bởi rất nhiều các thành phố, quận hạt và tiểu bang khác trên toàn quốc Hoa Kỳ và nhất là bởi quận Cam và tiểu bang California, điển hình nhất là việc phản ứng của cộng đồng người Việt với cuộc triêån lãm mới đây của tổ chức VAALA tại Santa Ana. Nghị Viên Sarmiento cuối cùng nhận được sự ủng hộ của Phó Thị Trưởng Claudia Alverez và Nghị Viên Sal Tinajero.
Vào lúc 7 giờ tối, Thứ Hai, ngày 2 tháng 2 năm 2009, tại phòng họp của Hội Đồng Thành Phố Santa Ana, 22 Civic Center Plaza, Santa Ana, CA. 92701, nhằm để tránh bị áp lực chính trị và ngoại giao, Nghị Viên Vincent Sarmiento cùng với sự hậu thuẫn của Phó Thị Trưởng Claudia Alverez và Nghị Viên Sal Tinajero sẽ dùng luật 85A là đưa vào chương trình nghị sự một đề tài cần có sự biểu quyết của Hội Đồng Thành Phố mà không có trong chương trình nghị sự đã được công bố cho quần chúng trước, để đưa vào nghị trình và yêu cầu Thị Trưởng và các Nghị Viên đồng viện biểu quyết ủng hộ Nghị Quyết công nhận cờ vàng với 3 sọc đỏ là biểu tượng của cộng đồng người Việt yêu chuộng tự do và dân chủ. Sự tham gia đông đảo của cộng đồng người Việt trong buổi họp này là rất cần thiết để nói lên sự quan tâm của vấn đề này, ủng hộ việc làm của Nghị Viên Vincent Sarmiento và cũng để giúp thuyết phục những nghị viên khác trong thành phố này để bỏ phiếu công nhận Nghị Quyết Cờ Vàng lần này.
Thành phố Santa Ana là một thành phố tọa lạc ngay trung tâm của quận Cam, là một thành phố có dân số cao nhất trong quận Cam và là nơi đặt hầu hết các trụ sở của quận Cam và các cơ quan chính phủ của tiểu bang California và liên bang Hoa Kỳ. Theo thống kê dân số vào năm 2000 thì Santa Ana có dân số là 340,024 cư dân, với 78.9% là người Mễ và có 31,185 (8.91%) người Việt Nam đang cư ngụ. Hội Đồng Thành Phố Santa Ana gồm có 1 Thị Trưởng và 6 Nghị Viên.Sơ kết tính đến ngày 31 tháng 8 năm 2008, cờ vàng ba sọc đỏ đã được 14 tiểu bang, 7 quận hạt, 88 thành phố chánh thức công nhận.
HƯỚNG DẪN ĐƯỜNG ĐI ĐẾN SANTA ANA CITY COUNCIL CHAMBER: Từ hướng Phước Lộc Thọ đi đường Bolsa về hướng Nam, đường Bolsa trở thành đường First, khi gặp Bristol quẹo trái, khi vừa qua khỏi đường Flower thì gặp đường Civic Center Plaza bên tay trái, quẹo trái vào đường Civic Center Plaza, vô lầu đậu xe bên tay trái, building 22 Santa Ana Council Chamber nằm ngay phía sau của lầu đậu xe phía bên tay trái.
Xin mời đồng hương đến tham dự cho thật đông đảo./-
____________ _________ _________ _
Bùi Trọng Cường Thỏa hiệp với CS
- Một bài học cho Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH/QLD
Từ Hải - Melbourne VIC
****Mt68: Tin mới nhứt cho hay BS. Bùi Trọng Cường đã thưa Huỳnh Bá Phụng (Cựu Quân Nhân -QLD) ra tòa về tội mạ lỵ, phỉ báng. Thay vì những vụ án thuộc loại bảo vệ danh dự như thế, thì người ta hay đòi BỒI THƯỜNG 1 ĐỒNG DANH DỰ.
Nhưng ở đây BTCường (vì dốt hay vì ham tiền?) mà đòi bồi thường 50 ngàm Úc Kim ???!!! - Điều nầy chứng tỏ DANH DỰ CỦA BS. BTCường chỉ đáng giá 50 ngàn thôi ! Số tiền nầy đối với BTCường chỉ là CON SỐ BẠC LẺ...
Có lẽ BTCường CẠO MEDICARE CHƯA ĐÃ ... Nên định cạo thêm Huỳnh Bá Phụng lấy 50 ngàn cho có thêm DANH DỰ chăng ??? Hay ngược lại BTCường chỉ là một tên gốc NẠO DỪA BẾN TRE ,dốt nát : KHÔNG BIẾT 1 ĐỒNG DANH DỰ , nó có ý nghĩa gì về phương diện Luật Pháp ???!!!./- mt68.
Thưa quý độc giả SGT. Năm ngoái tôi đã có vài ý kiến đóng góp quanh việc Bs Bùi Trọng Cường thỏa hiệp và cấu kết với cán bộ du sinh VC trong cuộc triển lãm mệnh danh là "Taste Vietnam" cũng như việc ông Cường phát biểu tại cuộc biểu tình ở Canberra tuyên truyền cho đường lối chính sách du sinh VC theo đúng nghị quyết 36 của VC. Trong những ngày cuối năm vừa qua, một số anh em cựu quân nhân có góp ý với tôi một số điểm và tôi thấy hợp lý nên hôm nay tôi viết bài này trình bầy những nguyên nhân dẫn đến sai lầm nghiêm trọng của BTC trong đó có một phần do Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH/QLD. Trước hết tôi không tin việc làm của ông BTC là việc làm của một tên VC nằm vùng như một số người quan niệm. Theo tôi, ông Cường là một người Việt quốc gia, chịu rất nhiều ân huệ của quân dân VNCH, ông mới có được cái bằng bác sĩ. Một người bình thường chịu ơn huệ như vậy còn biết nhớ ơn suốt đời, nói chi một người khoa bảng như ông. Bên cạnh đó ông Cường còn là người chịu ơn huệ người Việt tỵ nạn cộng sản, nhờ có người Việt nên ông mới hành nghề y khoa phát đạt. Có thể có người cho rằng người chịu ơn huệ ở đây là người Việt được ông chữa bệnh chứ không phải ông. Cũng có người thì cho rằng, chẳng ai ơn huệ ai cả, chẳng qua là trách nhiệm xã hội, mỗi người làm một việc mà thôi. Những ý kiến như vậy cũng có lý chứ không phải không. Nhưng trong quan hệ xã hội của người Việt mà nhìn nhận như vậy thì có vẻ vô tình quá, như vậy không phải là truyền thống "uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây" của người Việt chúng ta. Vậy nếu Bs Cường đã chịu ơn huệ của quân dân VNCH và ơn huệ của người Việt tỵ nạn thì không có lý do nào ông lại cam tâm đi làm tay sai cho VC, đi nằm vùng cho VC. Như vậy tôi đã loại bỏ giả thuyết nguy hiểm này. Vậy giả thuyết thứ hai, Bs Cường đã ngây thơ và ảo tưởng tin vào VC, đinh ninh cán bộ du sinh VC cũng là những du sinh thuần tuý mà ông có thể khai thác, có thể lợi dụng? Theo tôi giả thuyết thứ hai này cũng không hợp tình và hợp lý vì quý vị thử nghĩ coi, tại sao một người Việt tỵ nạn bình thường, một sinh viên Việt Nam còn trẻ cũng dư sức biết rõ thủ đoạn của VC trong việc chúng lợi dung du sinh để đánh phá CĐ chúng ta, thì tại sao Bs Cường là người đã sắp bước vào tuổi "thất thập cổ lai hy" mà lại không biết? Thêm vào đó, Bs Cường đã từng là người có kinh nghiệm lãnh đạo cộng đồng NVTD tại QLD cũng như tại Úc trong suốt nhiều nhiệm kỳ thì chắc chắn ông không thể nào ngây thơ hay ảo tưởng về CS để rồi bị mấy tên cán bộ du sinh VC mặt bấm ra sữa qua mặt. Nhất là khi tên cán bộ du sinh đó đã không qua mặt được những người dân Việt bình thường nhất tại QLD thì làm sao nó lại có thể qua mặt được Bs Cường. Như vậy chỉ có giả thuyết thứ ba, giả thuyết cuối cùng, Bs Cường đã bị chính cán bộ VT chệch hướng thao túng, hoặc chính bản thân ông cũng là một cán bộ VT, thực hiện mệnh lệnh của đảng, chỉ đường dắt lối cho cán bộ du sinh VC thâm nhập và đánh phá cộng đồng tỵ nạn chúng ta.
Chắc chắn cho đến bây giờ, mọi người trong cộng đồng đã nhìn ra vai trò của Mặt Trận cũng như của đảng VT chệch hướng. Sự thực, nhiều người trong đó có bản thân tôi, nhìn vào những việc làm của Mặt Trận cũng như của VT trong thời gian mấy chục năm qua đã nghi ngờ Mặt Trận là một lá bài của CS do CS thành lập là nhằm đáp ứng nhu cầu có tính giai đoạn lúc đó: Dùng chiêu bài yêu nước chống cộng để thu hút và tiêu diệt những người muốn lật đổ CSVN bằng con đường võ trang. Sau khi đạt được mua tiêu này lập tức CS cho giải tán MT và công khai hóa đảng Việt Tân để đảng này thực hiện mục tiêu lèo lái cộng đồng người Việt hải ngoại trở thành một động lực kinh tế, chính trị, ngoại vận cho CSVN, mà hai mục tiêu then chốt của đảng VT trong giai đoạn hiện nay là hậu thuẫn du sinh và nhân công do VC xuất cảng ra hải ngoại để dần dần đưa hai thành phần này vô sinh hoạt trong cộng đồng người Việt hải ngoại để đi tới vô hiệu hóa sức mạnh chống cộng của người Việt hải ngoại.
Muốn hiểu rõ tại sao đảng VT lại giải tán Mặt Trận, chúng ta phải tìm hiểu đảng CS đã giải tán các Mặt Trận của chúng như thế nào. Như chúng ta đã biết, từ 1930 cho đến 1975, đảng CS Đông Dương đã đẻ ra ít nhất 6 mặt trận hoặc phong trào: Mặt Trận Phản Đế Đông Dương, Mặt Trận Dân Chủ Đông Dương, Mặt Trận Việt Minh, Mặt Trận Hoà Bình Cứu Quốc, Mặt Trận Tổ Quốc VN và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Mỗi mặt trận có nhiệm vụ phục vụ cho đường lối chiến lược của đảng CS trong một giai đoạn. Xong nhiệm vụ, nó bị đảng khai tử. Hiện nay, trong số những mặt trận do đảng CS Đông Dương đẻ ra, chỉ còn một mặt trận... đó là Mặt Trận Tổ Quốc VN, một tổ chức đã được CSVN hiến định hóa qua Điều 9 của hiến pháp Việt Cộng.
Hiểu rõ vai trò của Mặt Trận, của đảng Việt Tân trong bối cảnh chính trị như vậy, chúng ta sẽ thấy giả thuyết Bs Cường tiếp xúc với cán bộ du sinh VC là do chính ông là cán bộ VT hoặc ông bị cán bộ VT thao túng là điều hợp lý. Từ sự hợp lý này chúng ta sẽ thấy hợp lý qua hàng loạt những việc làm khác của Bs Cường (như kêu gọi giúp đỡ lao công do VC xuất cảng, thông qua Quyết Nghị trong đó có điều kiện mở đường cho CĐNVTD liên bang Úc hòa hợp hòa giải với VC...) mà quý báo cũng như quý độc giả đã phân tích trong thời gian qua, tôi xin miễn đề cập thêm ở đây.
Trở lại vấn đề then chốt tôi đã nêu ở đầu thư, đó là trách nhiệm của Hội CQN/QLVNCH QLD trước việc làm sai trái của Bs Cường. Tôi có nhận định này vì tôi tin rằng, cho dù Bs Cường có là đảng viên VT chệch hướng hay bị cán bộ VT thao túng đi nữa, chắc chắn ông ta cũng không dám đi gặp cán bộ du sinh VC cũng như làm những điều sai trái khác như ông đã làm nếu Hội CQN của ông Huỳnh Bá Phụng đi sát CĐNVTD QLD. Xuyên suốt thời gian nhiều năm qua, Hội CQN QLD đã chứng tỏ là một tổ chức đoàn kết trên dưới một lòng, lập trường chống CS minh bạch và cương quyết, nên đã đóng một vai trò quan trọng trong cuộc chống CS tại Úc nói chung và QLD nói riêng. Vì vậy, nếu Hội CQN QLD đi sát CĐNVTD như Hội CQN ở các tiểu bang khác, chắc chắn Bs Cường đã không thể phạm phải những sai lầm nghiêm trọng đó. Nếu mỗi Hội CQN, mỗi tổ chức, mỗi cá nhân, thực sự coi CĐ là của mình, thì thái độ tốt nhất là phải biết gạt sang bên những dị biệt, những bất mãn để luôn luôn đi sát, luôn hợp tác với CĐ. Có như vậy mới ngăn ngừa được sự thao túng của VT, sự chệch hướng của CĐ cơ chế. Anh em chúng tôi hy vọng, trong tương lai, ông Huỳnh Bá Phụng cũng như Hội CQN QLD sẽ có đường lối thích hợp hơn để thanh tẩy những tên thân cộng ra khỏi CĐNVTD QLD, hoặc ít nhất cũng phong tỏa khiến chúng không tự tung tự tác dọn đường cho VC thâm nhập cộng đồng người Việt tỵ nạn chúng ta.*Nửa ổ bánh mì của Phan Thanh TâmHoàng Nguyên - Diễn Đàn Phố Nắng QLDCâu đầu tiên của bút ký "Việt Nam sau 30 năm xa cách", viết vào năm 2007, được vi hữu Hà Tiên đăng trên diễn đàn Phố Nắng hôm qua, 30/12/08, tác giả tự giới thiệu như sau: "Nhà báo Phan Thanh Tâm Cựu Ký giả Việt Nam Thông Tấn Xã VNCH, hiện cư ngụ tại Tiểu bang Minesota vừa thực hiện Cuộc hồi hương "thăm dân cho biết sự tình" từ Nam ra Bắc." Có thể những điều ông Phan Thanh Tâm viết trong bài "Việt Nam sau 30 năm xa cách" đều phát xuất từ sự nhận định chân thành của ông và đều đúng sự thật nhưng nếu ông là một bồi bút cho CS Hà Nội, thực thi nghị quyết 36, thì bài ký sự này quả là một tuyệt tác tuyên truyền.
Bảo rằng là tuyệt tác bởi vì ngoài 90% bài viết với những điểm tích cực của VN đổi mới mà ông nêu ra, thỉnh thoảng có chen lẫn một vài câu chỉ trích CSVN. Nếu người chống Cộng được ví như những tay thích ăn cay thì những câu chỉ trích VC lẻ tẻ của ông Phan Thanh Tâm như những lát ớt làm đậm đà thêm nửa ổ bánh mì thịt đầy nhóc sauce mayonaise, thịt, pate, ngò, dưa leo.. Trong ví dụ này, nửa ổ bánh mì thịt là nghị quyết 36 của VC hay quảng cáo của công ty du lịch Hà Nội. Ông Tâm viết: "Một nước Việt đang tiến bước và thay đổi rất nhiều. Hà Nội có một nếp sống đô thị đích thực, khởi sắc, sôi nổi chớ không gượng gạo, dè dặt và buồn như thời thập niên 80. Thủ đô nước Việt Nam đứng hàng thứ sáu trên cả Bắc kinh trong cuộc bình chọn 10 thành phố du lịch hấp dẫn nhất ở Châu Á." (ngưng trích)
Nếu như trong đoạn trên ta bảo rằng những điều ông Phan Thanh Tâm viết là đúng sự thật vậy thì bút ký của ông khách quan quá, phản ảnh hiện thực trung thực quá, như vậy lẽ nào chúng ta không nghe những lời trung thực mà lại gọi đó là tuyên truyền?
Đúng vậy, có lẽ ông Phan Thanh Tâm không viết sai, nhưng sự thật mà ông đưa ra là nửa ổ bánh mì, hay ông chỉ tả lại một mặt của đồng tiền mà thôi. Không biết vì lâu quá ông không hành nghề ký giả hay vì lý do khó nói ra nào khác mà đôi mắt của ông, ngòi bút của ông trở thành phiến diện và hời hợt như vậy.
Nếu là một thanh niên (hay lão trượng) "ham vui", bạn đọc sẽ hứng lên khi nghe ông Phan Thanh Tâm kể "Các cô gái Hà Nội mà tôi gặp rất xinh, lịch lãm, khó quên. Giọng nói dễ làm xiêu lòng.". Nếu là một người hoài cựu, yêu quý một thời đã qua thì ông Phan Thanh Tâm gãi ngứa bằng câu "Đổi mới thực chất chỉ là trở về cái cũ." Nếu là người ghét CS thì được ông Phan Tâm Tâm vuốt ve với nhận định "Bên Nga sau khi chế độ Cộng Sản cáo chung, chính quyền Mạc Tư Khoa lập một công viên goi là công viên những thần tượng bị hạ bệ. Họ lôi vào đó các tượng đài Lenine, Staline cho nằm lăn lóc. Tôi đã đến nơi này vào mùa hè năm 2006. Công viên anh hùng xạo Lê văn Tám đã được dọn sẵn để làm nơi an nghỉ cho các tượng đài hết thời trong một ngày nào đó."
Nhưng ngay trong phần phê bình về truyền thuyết Lê văn Tám này, ông Phan Thanh Tâm đã viết một câu mà có lẽ rất hợp với chủ trương ru ngủ dân, phòng ngừa sự nổi dậy, của chính quyền Hà Nội. Câu đó là: "Tôi cho rằng giữa Saigon mà có một biểu tượng dối trá, xúi trẻ thơ ăn đạn và chết là một tội ác". Không ai xúi tuổi trẻ ăn đạn nhưng chúng ta đều khuyến khích tinh thần đấu tranh. Kẻ bắn vào trẻ thơ mới là đám đáng bị lên án nhất nhưng một nửa ổ bánh mì của ông Phan Thanh Tâm không đề cập đến.
Ông Phan Thanh Tâm bảo thăm dân cho biết sự tình nhưng mỗi thành phố thì ông chỉ ghé qua một ngày, hay ba ngày. Không nghe ông tả lại cảnh của nhà thương ở Cần Thơ, nơi sáu em bé nằm chung một giường bệnh. Không nghe ông nói đến việc người dân bị cửa quyền ức hiếp. Không nghe ông đi vào ổ chuột để thăm hỏi những em bé sống nhờ bãi rác, những em bé mà cô Tim dùng để "vắt con bò sữa hải ngoại này. Không thấy ông vào nhà máy để xem công nhân VN bị chủ ngoại quốc bóc lột như thế nào. Không thấy ông tả những cô gái nghèo từ quê lên tỉnh ăn sương, bán trôn nuôi miệng. Cách "thăm dân cho biết sự tình" của ông y hệt như chuyến du lịch mà có lẽ nhiều độc giả cũng từng đi qua, chỉ thấy được bề mặt, cái mà nhà nước độc tài muốn cho người ta thấy.
VC ngày nay chỉ cần một điều duy nhất là củng cố quyền lực. Nếu chửi Mác, Lê, ngay cả lên án Hồ Chí Minh mà bảo vệ được quyền lực của đám đang cầm quyền đương thời họ cũng làm. Những lát ớt của ông Phan Thanh Tâm không làm cay mắt được VC mà chỉ làm cho cho nửa ổ bánh mì nghị quyết 36 thêm ngon miệng.
Không biết ông Phan Thanh Tâm không có, hoặc đã đánh mất, con mắt của người ký giả, hay ông đã đánh mất lương tri của người yêu nước. /-
MỘT CHÚT VỀ ĐẠI TÁ DÙ MỸ
LƯƠNG XUÂN VIỆT
Thưa Quý vị, Quý NT và CH,
Tôi xin đuợc bổ túc vài chi tiết về Đại Tá Lương Xuân Việt..
1.- Ông Lương Xuân Việt, đuợc mọi nguời dân Hoa Kỳ biết đến (không phải chỉ có đồng hương Việt Nam mà thôi), khi Ông là Trung Tá Tiểu Đoàn Truởng của Tiểu đoàn 2, Sư Đoàn 82 Nhảy Dù, cùng đồng đội về giúp đở, cứu cấp và giữ gìn an ninh cho nạn nhân trận bảo lụt Katrina ( hurricane Katrina ) vào năm 2005, tại thành phố New Orleans, Louisiana. Hình ảnh của một người Sĩ quan Nhảy Dù, gốc Việt, trẻ, cao lớn, và những đồng đội của Ông, với trang bị tác chiến đầy đủ, lội nuớc, bên người lính mang máy truyền tin, đi từng nhà để tìm kiếm nguời sống sót, đã mang lại cho những cư dân sống sót - sau những giờ phút kinh hoàng của thiên tai và tội phạm - niềm tin và sự bảo vệ bởi những nguời chiến sĩ Nhảy Dù lừng danh của Quân Lực Hoa Kỳ, và hình ảnh này cũng đã gây xúc động đặc biệt cho những đồng hương Việt qua màn ảnh truyền hình, và báo chí, nhất là những đồng bào ở Quãng Trị, Thừa Thiên khi nhớ lại, đã xiết bao vui m ừ ng đuợc nhìn thấy những chiến sĩ của QLVNCH về giải phóng quê hương thân yêu của mình, trong những tháng ngày lửa máu Trị-Thiên.
2.- Thân phụ của Ông Lương Xuân Việt là Thiếu Tá Thủy Quân Lục Chiến Lương Xuân Đương (đã từ trần tại Cali. năm 1997). Ông cũng có một nguời Bác là Trung Tá Bùi Đức Lạc, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn Pháo Binh Sư Đoàn Nhảy Dù và một nguời Cậu là Ông Nguyễn Hùng Anh, một Chiến Sĩ Nha Kỷ Thuật của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa… Do đó truyền thống và ảnh huởng của gia đinh đã là những động lực chính giúp Ông có quyết định gia nhập Quân đội trong thời gian theo học tại University of Southern California (U.S.C), một truờng Đại học tư, nổi tiếng của Hoa Kỳ…ở Los Angeles, California, với Chương Trình Huấn Luyện Sĩ Quan Trừ Bị của các Đại học dân sự (Reserve Officers’ Training Corps - ROTC), và Ông đã tốt nghiệp ở trường này năm 1987 về môn Biology.
3.- Vào những ngày cuối năm 2008 Trung Tá Lương Xuân Việt đã đuợc vinh thăng Đại Tá (Full Colonel) và sẽ giữ nhiệm vụ Lữ Đoàn Truởng, Lữ Đoàn 3 của Sư Đoàn 101 Nhảy Dù, Lục Quân Hoa Kỳ.
Buổi lễ nhậm chức (Change Of Command Ceremony) của Đại Tá Lương Xuân Việt sẽ đuợc cữ hành tại Fort Campbell (bản doanh của Sư Đoàn 101 Nhảy Dù), Kentucky, vào ngày 5 tháng 2, 2009, lúc 10 giờ sáng.
(Không phải Fort Knox. Fort Knox là bản doanh của Bộ Tư Lệnh Thiếp Giáp và Truờng Thiết Giáp của Quân Lực Hoa Kỳ, ngoài ra Kho Vàng của quốc gia Hoa Kỳ (United States Bullion Depository) cũng được đặt tại đây).
Với cấp bậc mới, chức vụ mới và cấp số của Sư đoàn, triển vọng để trở thành một vị tướng gốc Việt đầu tiên của Đại Tá Lương Xuân Việt sẻ là hiện thực ở một ngày không xa.
4.- Trên Blog của AC-ARIZONA COWBOY nói về Đại Tá Lương Xuân Việt ( khi còn mang cấp bậc Trung Tá ), bài viết của một nguời có thiện cảm, hảnh diện về Đại Tá Việt. Tuy nhiên có những điều cần phải đính chánh:
a.- Trong danh xưng của của các Sư đoàn Nhảy Dù Hoa Kỳ và quen thuộc với nguời Việt, không có kèm thêm Biệt Kích như là Sư đoàn 82 Biệt Kích Dù .. Chỉ gọi là Sư đoàn 82 hoặc Sư đoàn 101 Nhảy Dù (Hoa Kỳ) mà thôi.
B.- Trong phần nhận xét sau: “…Phải có uy lực nên một nguời da vàng mà chỉ huy hon 1000 lính tác chiến Mỹ súng đạn đầy nguời (chỉ huy lạng quạng mấy anh đầu trâu mặt ngựa này nổ liền)…..” Có thể nguời viết đã ngưởng mộ Đại tá Việt, nói đến khả năng của một vị Sĩ quan trẻ, gốc Việt trong một đơn vị thiện chiến của quân lực Hoa Kỳ (chỉ nói điều này khi chuyện trò giữa bạn bè thì tạm được), nhưng hoàn toàn không thích hợp khi ghi vào Blog…Những quân nhân của Quân Lực Hoa Kỳ hiện tại thuộc tất cả quân, binh chủng, nam cũng như nữ đều là những người tình nguyện, và dù cho là với cấp bậc thấp nhất cũng phải tốt nghiệp trung học (nếu tôi không lầm), và không có tiền án. Thế nên dù là những người quân nhân nam hay nữ, ngồi ở văn phòng hay có mặt ở những đơn vị tác chiến lừng danh nhất ở mặt trận, họ đều là những người con yêu của tổ quốc, có khuôn mặt hiền hòa, nhân ái của những người chiến sĩ chiến đấu cho hòa bình và tự do, họ không phải là những kẻ “đầu trâu, mặt ngựa”. Ngoài Đại tá Lương Xuân Việt, có thể có những chiến sĩ gốc Việt khác cũng đang cùng phục vụ một đơn vị với Ông, và còn rất nhiều chiến binh Quân Lực Hoa Kỳ là người Mỹ gốc Việt hiện đang tại ngũ, có mặt trên khắp các chiến trường và có rất nhiều chiến sĩ trẻ đã anh dũng hy sinh. Những chiến binh của Quân Lực Hoa Kỳ nhất là những chiến binh gốc Việt sẽ nghĩ gì khi “bị” gọi là những “anh đầu trâu, mặt ngựa”.
Và không biết người trách nhiệm của Blog AC-Arizona Cowboy có hiểu rỏ được ý xấu của bốn chữ “đầu trâu, mặt ngựa” này hay không. Tôi xin đề nghị ông/bà nên đính chánh và viết lại câu văn cho thật thích hợp hơn..
Vài lời trao đổi.
Chân thành cám ơn.
BMH
Washington, DC
Xin xem thêm chi tiết ở những LINKS dưới đây:
http://blog. 360.yahoo. com/blog- YdCPzKchbrLbm9N3 neWtnR3kog- -?cq=1&pp6http://www.trojanro tc.org/alumni/ bios/ltc_ viet_luong. html
http://www.first. army.mil/ pao/pdf/Issue2. pdf
TRẬN BÁN KẾT NGOẠN MỤC NHỨT CỦA AUSTRALIAN OPEN
Nadal clambers into Australian final and Federer showdown
Reuters - January 31, 2009, 1:13 am
MELBOURNE, Jan 30 (Reuters) - World number one Rafa Nadal survived the longest match in Australian Open history to reach his first Melbourne Park final and earn a chance to deny rival Roger Federer a record-equalling 14th grand slam singles crown.
The Spanish top seed beat compatriot Fernando Verdasco 6-7 6-4 7-6 6-7 6-4 in a match which started on Friday but did not finish until the early hours of Saturday.
Verdasco had lost all six previous meetings between these two left-handers. Under the floodlights he clobbered 95 clean winners and became the first player at this tournament to take sets off the seemingly invincible Iberian.
He was ultimately unable to improve his miserable head-to-head record, though, handing Nadal the victory when he double-faulted on match point after five hours 14 minutes of see-sawing drama.
(Editing by Miles Evans)
Trò bịp mới của đám dân chủ cuội bát nháo
- Trần Thanh
Tùng xèng, tùng xèng; tùng xèng tùng xèng, lùng tùng xèng!!! Mại dzô, mại dzô, quán thịt dê THỨ THIỆT mới khai trương bà con ơi. Bảo đảm thịt dê thứ thiệt! Có cả huyết dương tửu, ông lão tám mươi tuổi mà uống vô là "dựng cờ" tại chỗ! Có em út miệt vườn phục vụ tới bến. Giá cả phải chăng. Quán ăn chúng tôi do các đầu bếp có trên ba mươi năm kinh nghiệm phụ trách, lừng danh khắp năm châu bốn bể. Sau đây chúng tôi xin xướng danh "đại hội đồng" đầu bếp để đồng bào biết rõ mà ủng hộ: - Bếp trưởng Nguyễn Ðan Quế & Trần Khuê và các phó đầu bếp Ðỗ Nam Hải, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Chính Kết, Phan Văn Lợi!!! Vừa bước vào năm mới Kỷ Sửu 2009, đám dân chủ cuội trong và ngoài nước đã tưng bừng khai trương cửa tiệm "THỊT DÊ", quảng cáo tưng bừng hoa lá, mời gọi khách hàng đến thưởng thức. Một cái đầu dê to tổ bố, quay vàng khè, bay mùi ngũ vị hương thơm phức treo ngay trước tiệm, trông thật là hấp dẫn. Bảng quảng cáo ghi rất rõ: "Ðây là thịt dê THỨ THIỆT" do các đầu bếp trứ danh đảm nhiệm như: Toàn, Quế, Khuê, Hải, Lợi, Kết. Giá cả rất "mềm", bất cứ người bình dân nào cũng có thể đến nhậu; đặc biệt khi nhậu xong, nếu khách hàng muốn có tiết mục "mát xa", sẽ được các em thôn nữ miệt vườn "THỨ THIỆT" đấm bóp cho tới bến! Quán thịt dê hấp dẫn quá phải không các bạn! Vậy chúng ta thử tìm hiểu nó một cách cặn kẽ xem đó là thịt dê hay là ... THỊT CHÓ! Trước hết cái thực đơn mà các đầu bếp dọn cho chúng ta có một cái tên nghe dài thoòng như khúc .... buồi pín: - "Tuyên bố chung đầu năm Kỷ Sửu đưa đất nước thoát vòng nô lệ cộng sản" (Có đăng trên báo điện tử VietNam Exodus, số thứ ba, ngày 27 tháng Giêng, 2009) Nhìn chung, bản tuyên bố này không có gì là mới. Nó chỉ là những điệp khúc lừa bịp cũ rích mà trước đây đám dân chủ cuội thường tung ra để đánh lạc hướng, lèo lái phong trào đấu tranh của người Việt trong và ngoài nước đi ... xuống hố, vô hiệu hóa cuộc đấu tranh của chúng ta. Nó chính là viên thuốc độc bọc đường, mang tên "CÁCH MẠNG NHUNG", không cần đổ máu mà vẫn .... thắng lợi! Trước đây, chủ nghĩa "Cách Mạng Nhung" đã từng được những con rắn chúa như Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương, Alibaba Nguyễn Chí Thiện tích cực quảng bá. Bây giờ lại đến cái đám phường chèo bát nháo, toàn những tên điếm lác, ma cô cò mồi chính trị mà thiên hạ đã nhẵn mặt, lại nhảy lên sân khấu, múa may quay cuồng vở tuồng cũ, mang tên mới!
TỰ DO PHẢI TRẢ BẰNG MÁU CHỚ KHÔNG THỂ TRẢ BẰNG NƯỚC BỌT! Câu này thoạt nghe có vẻ cực đoan nhưng sự thật nó là như vậy. Ðừng vội bàn chi đến những việc cao xa như tự do, dân chủ, nhân quyền, hiến pháp hay tam quyền phân lập,chúng ta cứ lấy một ví dụ thật đơn giản như sau: - Giả sử một gia đình đang sống hạnh phúc trong một căn nhà. Một hôm họ bị bọn cướp đến cướp nhà và tống cổ họ ra ngoài đường. Bây giờ gia đình ấy muốn đòi lại căn nhà đã bị cướp thì họ phải làm cách nào? Có những cách sau đây: 1. Quỳ lạy, năn nỉ bọn cướp, xin bọn chúng động lòng từ bi hỷ xả mà trả lại căn nhà cho họ. 2. Dùng biện pháp "thương lượng", đến để thuyết phục, khuyên nhủ bọn cướp trả lại nhà cho họ. 3. Vận động hàng xóm lên tiếng nói, gây áp lực khiến bọn cướp phải trả lại nhà. 4. Ðấu tranh bằng những hành động cụ thể, mạnh hay yếu tùy thời cơ, tùy trường hợp để lấn chiếm, giành lại căn nhà từng phần rồi tiến đến giành lại toàn bộ tài sản đã bị cướp. Phương pháp 1 và 2 là cạm bẫy của bọn việt gian cộng sản, thông qua các tổ chức đấu tranh cuội trong và ngoài nước để lèo lái phong trào đấu tranh của chúng ta đi xuống hố. Những cạm bẫy này thường mang những mỹ từ nghe rất kêu, rất cao đẹp, chẳng hạn như: - cách mạng nhung; đấu tranh ôn hòa, bất bạo động trong khuôn khổ tôn trọng luật pháp ..v..v.. Ðấu tranh mà quỳ lạy, năn nỉ, van xin hay thương lượng là đấu tranh ngu! Không thể gọi đó là "đấu tranh" được! Bên cạnh củ cà rốt, chúng ta phải có cây gậy. Nếu nói lời phải trái không nghe thì chúng ta đập! Ðã gọi là bọn cướp rồi thì chúng làm gì có lương tâm, có lòng từ bi hỷ xả mà van xin, năn nỉ? Ðặc biệt đây là băng đảng cướp có tầm vóc quốc tế gồm hơn ba triệu tên chớ không phải là một vài tên cướp cạn, chuyên đi giựt bóp, giựt đồng hồ ở ngoài chợ! Bọn chúng là bọn cướp nước, đã cướp hàng chục triệu căn nhà của chúng ta và bắt cầm tù hơn 80 triệu dân từ hơn 60 năm nay. Với số tài sản đã cướp, với tài nguyên thiên nhiên sẵn có và với hơn 80 triệu nô lệ thì đây là một cái mỏ vàng có thể khai thác hầu như vô tận, không bao giờ cạn! Từ thế hệ ông cố nội năm 1945 cho đến thế hệ cháu chắt sau này đều phải được sinh ra để làm nô lệ, nuôi báo cô bọn cướp! Cứ thế mà đảng cướp bóp cổ, khai thác "mỏ vàng"! Tài nguyên thiên nhiên thì cũng có thể gọi là vô tận vì cây rừng chặt phá đem bán thì lứa cây khác lại mọc lên, dầu thô dưới biển có thể khai thác cho đến khi trái đất đến ngày tận thế! Có khi nào bọn cướp tình nguyện trả lại tài sản cho chúng ta không? Ðây là điều hoang tưởng, chỉ có những người bị bệnh tâm thần mới tin tưởng như vậy! Cái đám dân chủ cuội ma trơi đang cấy con chíp điện tử HOANG TƯỞNG đó vào đầu óc của những người ngây thơ về chính trị! Ðấu tranh chính trị, trong hoàn cảnh đất nước ta, không thể là hình thức đấu tranh "con khóc mẹ cho bú". Ðứa bé nó khóc, nó giận lẫy, nó áp lực người mẹ phải chiều nó vì nó biết chắc người mẹ thương nó. Trong khi đó, mối quan hệ giữa 85 triệu dân và đảng việt gian cộng sản là mối quan hệ giữa CHỦ NÔ và NÔ LỆ. Hai mối quan hệ này rất khác xa. Và xin đừng nhầm lẫn với mối quan hệ giữa người dân và chính quyền ở các nước dân chủ, ví dụ như tại nước Mỹ hoặc Canada. Người dân tại hai quốc gia này là những người có thực quyền. Một khi họ bất mãn, lên tiếng nói thì BẮT BUỘC chính quyền phải lắng nghe. Nếu không nghe thì a lê hấp, họ sẽ dùng lá phiếu của họ để truất phế! Do đó, trong hoàn cảnh đất nước ta hiện nay, muốn giành lại tự do thì phải đổ mồ hôi và xương máu. Ðổ máu nhiều hay ít thì tùy tình hình và thời cơ nhưng chắc chắn là phải có đổ máu. TỰ DO không bao giờ khơi khơi từ trên trời rớt xuống cho chúng ta được hưởng. Và chắc chắn là không bao giờ chúng ta giành được tự do nhờ ... nước bọt, hơặc nhờ họp hội nghị Tiểu Diên Hồng như tên dân chủ cuội lưu manh Hoàng Minh Chính đã đề xướng. Tự do cũng không bao giờ có nhờ những bản Tuyên ngôn hay Tuyên cáo. Bọn việt gian cộng sản không sợ những thứ đó. Bọn chúng chỉ sợ những hành động cụ thể của chúng ta đánh đúng điểm, đúng huyệt và sợ những phong trào hành động nhất loạt của quần chúng, đấu tranh một cách có hiệu quả và đúng phương pháp. Ví dụ như những cuộc đấu tranh của giáo dân Hà Nội, Thái Hà, đòi lại đất, đòi lại tòa Khâm Sứ. Tuy bọn cướp tạm thời "chiến thắng" nhưng không có nghĩa là phong trào đấu tranh sẽ dừng lại tại đó mà nó sẽ tiếp tục bùng lên vào những dịp khác dưới nhiều hình thức khác nhau. Từng người trong chúng ta phải tích cực xắn tay áo mà có những HÀNH ÐỘNG cụ thể, đánh đổi máu của chúng ta lấy hai chữ TỰ DO. Một khi có tự do thì chúng ta sẽ có tất cả, cũng ví như khi chúng ta đã lấy lại được căn nhà thì chúng ta có thể tân trang, sửa chữa lại tất cả theo ý chúng ta mong muốn. Chúng ta hãy nhìn tấm gương của những người dân oan đấu tranh đòi lại nhà đất. Hàng núi đơn từ đã được gởi đi, kể cả gởi ra nước ngoài để nhờ quốc tế can thiệp. Ðó là đấu tranh về mặt pháp lý. Mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn, trong sự uất ức tột cùng, nhiều người đã dám đổ xăng lên người để tự thiêu, nhiều người đã dám chửi thẳng vào mặt bọn công an ngay trước họng súng của bọn chúng, và có những người đã dám tụt quần, cởi truồng 100% trước những trụ sở trung ương của bọn việt gian cộng sản, kêu réo tên những thằng lãnh đạo cao nhất ra mà chửi. Họ có sợ chết đâu và nhiều người đã bị công an đánh đổ máu và đi tù! Họ đã đấu tranh bằng những hành động cụ thể, bằng máu và nước mắt. Vậy mà bọn cướp vẫn chưa hề nhân nhượng một chút xíu nào thì thử hỏi cái đường lối đấu tranh bằng nước bọt, đấu tranh bằng "tiểu diên hồng", đấu tranh "hòa bình, bất bạo động"; nói tóm gọn là đấu tranh bằng "VAN XIN" thì sẽ làm được cơm cháo gì?
TREO ÐẦU DÊ NHƯNG BÁN THỊT CHÓ!!! Cái trò lập lờ đánh lận con đen này tuy đã xưa nhưng nó vẫn lừa bịp được rất nhiều người! Xin đưa ra một vài ví dụ cụ thể trong đời sống: - Chúng ta thường thấy những cửa tiệm treo bảng "Sale 50%" (đại hạ giá 50%) Ví dụ một cái quần jean giá 80 đô, bây giờ đại hạ giá 50%, chỉ còn có 40 đô, ai mà không ham! Nhưng nếu ta để ý nhìn cho kỹ cái bảng quảng cáo thì thấy bọn lưu manh ghi là "Sale up to 50%" Hai chữ "up to" in nhỏ xíu, còn hai chữ "Sale 50%" thì in thật lớn! Như vậy có nghĩa là không phải bất cứ món hàng nào cũng tự động được giảm giá 50%. Mọi món hàng có thể được giảm giá từ 5% cho đến 15%, thỉnh thoảng mới có một vài món đồ rất cổ lổ xỉ, mà bọn gian thương biết chắc chắn không ai mua, ví dụ như con gấu nhồi bông lớn bằng cái bàn, thì được giảm giá 50%! - Những tờ flyer gởi đến nhà chúng ta với những quảng cáo hết sức béo bở tựa như những món quà của thượng đế ban cho hoặc quà của ông già Noel gởi tặng, với chữ FREE in to tướng! Tuy nhiên, nếu chúng ta đọc kỹ thì có một giòng chữ in nhỏ xíu với dấu hoa thị, tới mức phải rọi kiếng lúp mới thấy, đó là "with some conditions applied", nghĩa là quà "tặng" nhưng phải .... CÓ ÐIỀU KIỆN!!! (toàn những điều kiện chết người!) - Một tờ flyer của ngân hàng gởi đến nhà chúng ta, quảng cáo lãi xuất chỉ có 1.99% và đặc biệt chỉ đại hạ giá trong vòng 30 ngày, nếu không điền đơn ngay thì hết hạn, bị mất cơ hội bằng vàng. Tờ flyer còn dặn dò: -nên nhớ, ngân hàng chỉ "làm phước" có một lần duy nhất này mà thôi! Tuy nhiên, nếu chúng ta đọc cho kỹ tờ flyer thì thấy rằng lãi xuất 1.99% là lãi xuất trong MỘT THÁNG, tức gần tương đương 24% một năm, một lãi xuất cắt cổ mà kẻ nào dại dột đút đầu vào là từ chết tới bị thương!!! Những trò lươn lẹo về chữ nghĩa, treo đầu dê bán thịt chó như vầy đã xảy ra rất nhiều mà trong chúng ta hầu như ai cũng bị lừa bịp ít nhất một vài lần. Chính vì vậy mà chúng ta thường rất cảnh giác về những tờ flyer quảng cáo thương mại. Con chim bị tên rồi thì thấy cành cây cong cũng phải sợ. Trong lãnh vực chính trị cũng có những sự lừa bịp treo đầu dê bán thịt chó y hệt như trong lãnh vực thương mại và có thể nói là sự lừa bịp còn lớn hơn gấp triệu lần. Ví dụ như toàn dân ta đã bị tên Hồ tặc và bè đảng của hắn lừa bịp từ năm 1945, cho đến nay đã hơn 60 năm mà vẫn chưa thoát ra khỏi gông cùm nô lệ! Vì ngây thơ mà bị mất nước và cũng vì ngây thơ mà bị mua nhầm cái quần jean "đại hạ giá", cái mất mát nào to lớn hơn? Nhưng thật đáng tiếc, nhiều người chỉ cảnh giác trong lãnh vực thương mại mà không cảnh giác trong lãnh vực chính trị. Bản chất lừa bịp của bọn lưu manh trong hai lãnh vực giống hệt nhau!
CÁI ÐẦU DÊ, MÓN QUÀ TẶNG ÐỒNG BÀO NĂM 2009 CỦA HAI TÊN BỊP NGUYỄN ÐAN QUẾ VÀ TRẦN KHUÊ: Trong danh sách đầu bếp, Quế và Khuê được xếp vào loại "đại ca" vì bề dày thành tích lừa bịp trong hơn 20 năm nay. Trước đây, Hoàng Minh Chính là trùm sò nhưng từ khi Chính đi "thăm bác" thì Quế và Khuê đương nhiên trở thành hai vì .... "sao khuê" trong giới xã hội đen lừa bịp chính trị!!! Sau đây chúng ta hãy nhận xét những điểm chính mà bọn chúng đã nêu ra trong bản Tuyên Bố Chung (cái đầu dê):
1. Bản Tuyên Bố Chung viết: -Muốn thoát khỏi tình trạng nô lệ thì chỉ có một con đường DUY NHẤT, đó là DÂN CHỦ HÓA đất nước. Và muốn dân chủ hóa thì phải dựa vào ba nguyên tắc:
- Dân chủ hiến định - Tự do và nhân quyền - Thăng bằng và kiểm soát Nhận xét điểm 1: Trước hết chúng ta thấy nhóm chữ (việt cộng gọi là "cụm từ"!) "dân chủ hóa đất nước" là không ổn. Sự lừa bịp, trí trá, lươn lẹo về chữ nghĩa nằm ngay ở đây! Trong tiếng Việt của chúng ta, khi chúng ta dùng chữ "hóa", một dạng như một tiếp vĩ ngữ (suffix) thì có nghĩa là một vấn đề gì đó được nâng lên một bình diện cao hơn, tổng quát hơn. Ví dụ như: - Việt Nam hóa chiến tranh: Khối đồng minh gồm các nước như Mỹ, Úc, Nam Triều Tiên, Tân Tây Lan, Thái Lan cùng với Việt Nam Cộng Hòa chống cộng nhưng sau này thì khối đồng minh rút lui để một mình VNCH đảm nhận cuộc chiến, tất cả đều do người Việt Nam. - Khái quát hóa vấn đề: một vấn đề gì đó chỉ được mô tả trong một phạm vi hạn hẹp, ví dụ những hòa đồng giữa những cá nhân trong một gia đình, bây giờ chúng ta khái quát hóa vấn đề, nâng lên ở một phạm vi lớn hơn là sự hòa đồng giữa những cá nhân hay những nhóm người trong xã hội. Như vậy, khi chúng ta dùng tiếp vĩ ngữ "hóa" là chúng ta nâng một vấn đề gì lên một bình diện ở mức độ cao hơn, tổng quát hơn, trên căn bản một vấn đề gì ÐÃ CÓ SẴN. Nhóm chữ "dân chủ hóa" đất nước có nghĩa là trong đất nước đã có sẵn một phần nào "dân chủ", bây giờ cần phải thực hiện dân chủ toàn diện trên toàn đất nước! Tức là cái chế độ của bọn việt gian cộng sản nó đã có sẵn cái mầm mống "tốt" rồi,(ví dụ là 5%) bây giờ chỉ cần phát huy cái hạt nhân tốt đó lên 100% cho toàn dân được nhờ! Ðiều này có nghĩa là không cần phải hủy diệt cái chế độ cộng sản mà chỉ cần canh tân, tân trang và sửa ... sắc đẹp thì Thị Nở sẽ biến thành .... hoa hậu thế giới! Ðiều này có nghĩa là vẫn cứ duy trì đảng cộng sản, cứ để cho nó được tiếp tục sinh hoạt và tồn tại! Và điều này cũng có nghĩa là tất cả bọn cướp và những tài sản của bọn cướp vẫn phải được duy trì và tồn tại! Cái điểm lưu manh, lừa bịp mấu chốt nó nằm ngay trong ba chữ "DÂN CHỦ HÓA"! Ðây là một hình thức kêu gọi "hòa hợp hòa giải" trá hình, nghĩa là cả hai phe quốc gia và cộng sản cùng tồn tại, cùng chia nhau quyền hành để cùng lãnh đạo đất nước! Nếu chúng ta nhốt chung hai con rắn hổ mang và con thỏ vào chung một chuồng để cả hai cùng "sống chung hòa bình" thì kết quả sẽ ra sao nhỉ!!!??? Thực tế cho chúng ta thấy rằng cái chế độ cộng sản hoàn toàn không có một chút xíu dân chủ nào hết và cũng không có bất cứ một điểm tốt nào! Chế độ của bọn chúng như vậy và cái đảng cướp của chúng cũng như vậy, và từng thằng đảng viên trong đảng cướp cũng như vậy! Dùng nhóm chữ "dân chủ hóa" tức là gián tiếp khen ngợi, nâng bi và "thổi kèn" cho bọn việt gian cộng sản! Có khác gì nhóm chữ "Việt Nam canh tân cách mạng đảng", ý muốn nói rằng: cái chế độ cộng sản tự bản thân nó đã tốt rồi, bây giờ chỉ cần ... canh tân cho nó tốt hơn mà thôi! Tuy nhiên, "canh tân" và "cách mạng" lại chỏi nhau về bản chất, vừa tân trang lại vừa đập phá toàn diện. Chỉ có những thằng đại ngu mới đặt ra cái tên đảng quái gỡ như vậy!!! Thêm một trò lưu manh nữa là nhóm chữ "con đường DUY NHẤT là Dân Chủ Hóa đất nước". Nghĩa là, chỉ có ... hòa hợp hòa giải là number one mà thôi, không chấp nhận làm cách mạng lật đổ chế độ cộng sản! Nếu chúng ta đổ rất nhiều xương máu và công lao để đấu tranh, để rồi cuối cùng đạt được kết quả là biến thành con thỏ sống chung trong chuồng với con rắn hổ mang (hòa hợp hòa giải) thì đấu tranh làm quái gì! Ðó là hình thức tự sát! Mục tiêu đấu tranh của chúng ta là đòi hai chữ TỰ DO. Có tự do là chúng ta sẽ có tất cả, chẳng hạn như có: - nhân quyền, hiến pháp, dân chủ, tam quyền phân lập và nhiều quyền tự do khác dành cho công dân trong một quốc gia. Thậm chí, ... cẩu quyền cũng có nữa! Hai chữ "tự do" là một đề mục lớn, trong đó bao gồm nhiều đề mục nhỏ. Có tự do thì sẽ có nhân quyền. Không có tự do thì không thể có nhân quyền. Chúng ta không thể nói ngược ngạo rằng có nhân quyền nhưng không có tự do! Tự Do đẻ ra nhân/dân quyền. Nhân/dân quyền đẻ ra Dân chủ hiến định (Hiến pháp) Dân chủ hiến định đẻ ra Thăng bằng và kiểm soát (Tam quyền phân lập) Những cái đầu dân chủ cuội ngu dốt soạn thảo ra cái bản Tuyên Bố Chung, xếp Tự do và Nhân quyền vào nguyên tắc số 2, chẳng khác gì đem trói voi bỏ rọ, đem con trâu nhét vào cái bao bố đựng cỏ, lòi cái dốt của mình ra!
2. Bản Tuyên Bố Chung viết: -Ðấu tranh đòi tự do ngôn luận, bao gồm đòi tự do báo chí, thông tin, internet và xuất bản. Tư nhân phải được tự do ra báo, được làm chủ các cơ sở phát thanh, truyền hình ..v..v.. Nhận xét điểm 2: Tên thủ tướng việt cộng Nguyễn Tấn Dũng đã công khai tuyên bố: KHÔNG BAO GIỜ cho phép tư nhân ra báo. Tự do ra báo đã bị cấm nghiêm ngặt thì các phương tiện truyền thông quan trọng khác như truyền thanh và truyền hình làm sao được bọn chúng cho phép? Do đó, không thể nào "ÐÒI" mà có được những quyền này! Ðảng việt gian cộng sản đâu phải là người mẹ hiền mà chúng ta có thể chơi trò "con khóc mẹ cho bú"? Chỉ còn cách là tiến hành ra báo và làm những đài phát thanh bất hợp pháp, đồng thời tiến hành làm cách mạng lật đổ bạo quyền để chiếm lấy chính quyền, đem lại tự do cho 80 triệu nô lệ! Ðấu tranh bằng cách "đòi" là không khá rồi. Người dân đã "đòi" những cái quyền rất sơ đẳng của con người cách đây đã 60 năm rồi mà còn chưa được, ví dụ như đòi lại căn nhà hương hỏa đã bị trưng dụng làm kho chứa lúa cho hợp tác xã ..v..v.. Nói tóm tắt, tự do của chúng ta là vấn đề sống chết, người Mỹ gọi là life-and-death. Ngày nào bọn việt gian cộng sản còn nắm quyền thì ngày đó toàn dân ta còn làm nô lệ. Phải đào lỗ chôn toàn bộ bọn chúng chứ không phải loại bỏ bọn chúng ra khỏi guồng máy chính quyền là đủ. Phải đập chết con rắn hổ mang chớ không phải đuổi nó đi, lỡ có ngày nó sẽ quay lại cắn chúng ta chết!
3. Bản Tuyên Bố Chung viết: -Dùng quyền tự do ngôn luận để vận động, đòi hỏi tổ chức bầu cử quốc hội mới dưới sự giám sát của quốc tế để bảo đảm tính tự do và công bằng. Nhận xét điểm 3: Truyền thông tư nhân đã bị cấm thì quyền tự do ngôn luận trở nên vô dụng. Giả sử có quyền tự do ngôn luận thì bất quá người dân chỉ được ngồi đấu láo, tán phét và "đòi" ở các quán cà phê mà thôi, làm sao chuyển đạt nguyện vọng của mình đến toàn dân trong nước, để vận động toàn dân trong nước cùng lên tiếng đòi dân chủ, nhân quyền? Ðiểm A không làm được thì hệ quả tất yếu điểm là B và điểm C cũng không được. (bầu cử quốc hội mới và quốc tế giám sát) Nếu bọn việt gian cộng sản đã bị tiêu diệt và những tên đầu sỏ bị đưa ra tòa xét xử và bị treo cổ như tên độc tài Sadam Hussein, nghĩa là con rắn độc đã bị đập nát đầu rồi thì chúng ta không cần phải mời quốc tế tới giám sát! Những tên dân chủ cuội bày ra cái trò "quốc tế giám sát", nghĩa là bọn chúng muốn hàm ý rằng đảng cộng sản vẫn còn đang nắm quyền! Giả sử có quốc tế tới giám sát việc bầu cử quốc hội mới thì bọn việt gian cộng sản, KHÔNG CẦN GIAN LẬN, vẫn thừa sức thắng trong cuộc bầu cử! Ðảng Cộng sản là đảng có trên ba triệu đảng viên. Chỉ cần một tên đảng viên cộng sản vận động được hai hoặc ba người bỏ phiếu cho đảng của chúng thì bọn chúng sẽ có cả thảy mười triệu phiếu bầu! Chúng ta ước lượng rằng có khoảng 30 triệu cử tri trong lứa tuổi từ 18 đến 99 tuổi! Như vậy sơ sơ bọn chúng đã chiếm được một tỷ lệ khoảng 30% trong tổng số cử tri! Trong khi đó những đảng khác có được bao nhiêu đảng viên? Ðảng Thăng Tiến? Khối 8406? Còn những đảng mới được thành lập, không có phương tiện truyền thông trong tay để tự quảng cáo cho mình thì toàn dân làm sao biết mà bỏ phiếu ủng hộ? Bọn giặc không cần gian lận vẫn thừa sức thắng trong cuộc bầu cử quốc hội mới, huống chi từ trước đến nay bọn chúng luôn luôn ma giáo, dùng đủ mọi thủ đoạn để lừa bịp! Một trăm phái đoàn quốc tế tới giám sát cũng vô ích. Chúng ta biết đã có nhiều phái đoàn quốc tế tới điều tra những vụ tham nhũng, để rồi cuối cùng đi đến kết luận là "không có tham nhũng"!!! Do đó, bày ra cái trò bầu cử quốc hội mới với sự giám sát của quốc tế chỉ là một trò hề, một khi bọn việt gian cộng sản vẫn còn đang nắm quyền! Không lẽ súng đạn, nhà tù nó đang có sẵn trong tay mà nó lại chịu ngoan ngoãn nằm im để cho người dân đến trói tay, trói chân và tước khí giới của nó?
4. Bản Tuyên Bố Chung viết: - Khi hiến pháp mới có hiệu lực, vai trò độc quyền lãnh đạo của đảng Cộng sản và tổ chức phụ thuộc như Mặt trận Tổ quốc đương nhiên chấm dứt. Ðảng Cộng sản sẽ tự định đoạt số phận của mình: giải tán hay sinh hoạt như một trong các chính đảng khác. Ðảng phái chính trị được tự do thành lập. Nhận xét điểm 4: Như đã trình bày ở các điểm nêu trên, ngay cả những điều nhỏ nhặt nhất là một cái nhà, một miếng đất của người dân oan mà bọn cướp còn không nhượng bộ, không chịu trả thì làm sao chúng cho phép tư nhân ra báo, làm chủ các đài phát thanh và truyền hình? Những điều kiện quan trọng nhất cần phải có để làm thay đổi chế độ đều bị ngăn cấm thì việc "đòi bú" trở nên vô ích! Ví dụ, muốn làm bánh mì thì tối thiểu trước tiên chúng ta PHẢI CÓ BỘT MÌ. Nếu chỉ có nước lã, có củi, có lò nướng, có nhân công mà không có BỘT MÌ thì chỉ ngồi trơ mắt ếch! Vậy thì cái gọi là "hiến pháp mới" chỉ là một trò hề, có nằm mơ cũng không bao giờ có! Nó chỉ là một cái bánh vẽ do những tên dân chủ cuội lưu manh, cò mồi như Nguyễn Ðan Quế và Trần Khuê nặn ra để lèo lái cuộc đấu tranh của chúng ta đi xuống hố thẳm! Bọn cò mồi còn viết tiếp rằng: -đảng Cộng sản sẽ tự định đoạt số phận của mình bằng cách tự giải tán hay sinh hoạt như một trong những chính đảng khác. Ðây là cái trò gỡ tội cho bọn việt gian cộng sản. Ðảng việt gian Cộng sản và toàn bộ bọn đảng viên của chúng là một tập đoàn tội phạm có tội với dân tộc và lịch sử. Bọn chúng phải bị đưa ra trước pháp luật để xét xử. Những tên đầu sỏ phải bị tử hình hoặc tù khổ sai chung thân. Toàn bộ tài sản ăn cướp của bọn chúng phải bị tịch thu và trao trả lại cho người dân và các tôn giáo. Những tên đảng viên tội nhẹ thì cũng phải bị xét xử theo pháp luật và bị tước quyền công dân, vĩnh viễn không bao giờ được hoạt động chính trị nữa. Cái đảng Cộng sản phải bị xóa sổ vĩnh viễn, không bao giờ được tái thành lập dù dưới bất cứ hình thức nào. Nó còn tệ hại gấp triệu lần những đảng phái của bọn khủng bố hoặc những đảng cướp "đầu lâu máu" trong truyện trinh thám mà chúng ta từng đọc! Chúng ta cứ nhìn trong xã hội mà chúng ta đang sống: - ví dụ một bác sĩ vô ý làm chết bệnh nhân (dù là vô ý), có thể bị kỷ luật treo bằng bác sĩ vĩnh viễn! Huống chi là bọn tội phạm đảng viên việt gian cộng sản đã giết hại hàng mười triệu người thì vẫn tiếp tục nhởn nhơ sống trên núi tiền, núi vàng mà chúng đã ăn cướp, và vẫn tiếp tục được sinh hoạt đảng bình thường như các đảng phái chính trị khác! Người dân có thể chấp nhận được điều này hay sao? Công bằng ở đâu và công lý ở đâu? Ðó là chưa kể đến yếu tố BẢN CHẤT của bọn tội phạm là VIỆT GIAN. Ai trong chúng ta cũng hiểu rằng VIỆT GIAN tức là đi LÀM TAY SAI CHO NGOẠI BANG, cụ thể là làm tay sai cho bọn đế quốc Nga và Tàu và nhiều thế lực khác trên thế giới. Bọn chúng không phải là người Việt Nam. Bọn chúng ăn cơm gạo của Việt Nam, hít thở không khí, uống nước nguồn của đất nước chúng ta nhưng lại chính là những kẻ đem toàn bộ đất nước chúng ta và dân tộc chúng ta dâng cho ngoại bang! Ðã là việt gian rồi thì làm gì có quyền công dân? Ðã không có quyền công dân thì đương nhiên không được quyền bầu cử và ứng cử. Ðảng việt gian cộng sản đương nhiên sẽ bị xóa sổ, vĩnh viễn không bao giờ được tham gia vào bất cứ một sinh hoạt chính trị nào nữa. Chưa bị toàn dân treo cổ là may rồi! Do đó, không thể nào chúng ta cho phép bọn việt gian cộng sản được tiếp tục sinh hoạt đảng cộng sản, một khi chính quyền của bọn chúng bị sụp đổ. Những kẻ có tội phải bị trừng phạt chớ không phải vẫn tiếp tục nhởn nhơ sống phè phỡn trên đống vàng ăn cướp! Nước Mỹ là một nước tự do, cho phép người dân được tự do thành lập đảng phái chính trị. Nhưng liệu luật pháp nước Mỹ có chấp nhận cho phép thành lập một đảng phái chính trị mà mục tiêu của đảng này là ... khủng bố, chuyên đi ám sát hoặc đặt bom, giết hại thường dân? Những tên tội phạm việt gian cộng sản gộc, sau khi chế độ cộng sản bị sụp đổ, cho dù bọn chúng có trốn ở bất cứ nước nào trên thế giới, cũng sẽ bị dẫn độ về nước để xét xử, kể cả khi chúng đã được nhập quốc tịch, ví dụ như Mỹ, Canada, Úc. Trước đây báo chí đã loan tin, có một vài trường hợp những tên tội phạm Ðức Quốc Xã thay đổi danh tánh, nhập quốc tịch Canada, Hoa Kỳ và một vài nước ở Nam Mỹ nhưng đã bị phát hiện. Những tên này lập tức bị tước bỏ quốc tịch và bị tống cổ ra khỏi nước, mặc dù lúc ấy bọn chúng đã trên 80 tuổi! Một trường hợp điển hình nhất là tên Bùi Ðình Thi, tội phạm giết người, làm tay sai cho cộng sản, đã bị tòa án Mỹ tước bỏ quốc tịch và tống cổ về Việt Nam! Tóm lại, chúng ta có thể nói rằng lưới trời lồng lộng, bọn gian ác không thể nào chạy đâu cho thoát! Hễ ai đã gây ra nghiệp chướng thì phải lãnh nhận lấy hậu quả. Bọn việt gian cộng sản nên nhớ: - không phải bọn chúng bay tự định đoạt số phận của chúng bay đâu, mà toàn dân sẽ định đoạt!
5. Bản Tuyên Bố Chung viết: Quốc hội mới sẽ ban hành hai đạo luật giải quyết oan ức và nghiêm cấm trả thù. 5.1: - Giải quyết những oan ức được tính ngược thời gian kể từ vụ Cải cách ruộng đất cho đến ngày đảng Cộng sản bị giải tán. Nhà nước sẽ phục hồi danh dự và bồi thường cho các nạn nhân. Nhận xét điểm 5.1: Giải quyết những oan ức thì tốt nhưng cái vụ bồi thường cho các nạn nhân thì lấy cái gì để bồi thường? Cho dù có gom hết ngân sách quốc gia của tất cả các nước trên thế giới cũng không đủ để bồi thường! Trong suốt 60 năm tai họa, số người bị bọn việt gian cộng sản giết chết khoảng 10 triệu người. Số nạn nhân còn đang sống, thân tàn ma dại, sống như những con chó đói khoảng 20 triệu! Và hầu như trong thành phần dân nghèo khố rách áo ôm, khoảng 70% dân số, ai cũng là nạn nhân của cái chế độ hung tàn, bạo ngược, không bị hút máu thì cũng bị hút xương tủy! Cho nên mấy tên dân chủ cuội chỉ viết Bản Tuyên Bố Chung để lòe bịp và mị dân. Bản thân bọn chúng cũng là thành phần tội phạm. Những kẻ ủng hộ, bao che cho bọn cướp đôi khi tội ác còn lớn hơn cả bọn cướp! 5.2: - Nghiêm cấm việc trả thù vì lý do chính trị. Nhận xét điểm 5.2: Chúng ta không trả thù hèn hạ như bọn việt gian cộng sản đã từng làm nhưng chúng ta phải đưa ra tòa xét xử những thành phần tội phạm chiến tranh, những kẻ tội đồ của dân tộc và nhất là những kẻ đi làm tay sai cho bọn việt gian cộng sản. Những tên dân chủ cuội đi bưng bô cho giặc, luôn luôn tìm cách bao che, chạy tội cho giặc cũng phải được xem như thành phần tội phạm.
NHỮNG CÂU VĂN SÁO RỖNG, DỐT NÁT, MỊ DÂN:
Bản Tuyên Bố Chung viết: - Ðồng bào hải ngoại .... vận động dư luận quốc tế lên án và làm áp lực buộc cộng sản phải tôn trọng dân chủ và nhân quyền của nhân dân Việt Nam. Nhận xét: Giả sử bọn giặc có thành tâm hối cãi và thật sự muốn tôn trọng dân chủ và nhân quyền của người dân thì bọn chúng cũng không thể nào làm được! Vì sao? Bởi vì bộ máy cai trị của bọn chúng do chế độ cộng sản và tên Hồ tặc thiết kế ra nhằm để bóc lột người dân chớ không phải để phục vụ dân. Cái cơ chế đảng lãnh đạo, chính quyền quản lý, nhân dân "làm chủ" cũng tương tự như cái máy chém đầu tội nhân. Nó được thiết kế ra để chém đầu người. Bây giờ nếu quốc tế muốn nó "đấm bóp" để phục vụ người dân thì nó chịu chết! Chỉ có nước quăng nó vào sọt rác để thiết kế cái máy mới. Thậm chí cũng không thể "canh tân" hay tân trang nó thành cái máy đấm bóp được! Ở Mỹ và Canada, khi người dân quan tâm đến một vấn đề gì, họ có rất nhiều phương cách để nêu lên tiếng nói của họ. Cách phổ biến nhất là họ trực tiếp gọi điện thoại đến các đài phát thanh hoặc truyền hình, thông qua chương trình "Tiếng nói của dân", sau đó đài truyền hình sẽ chuyển đạt ý kiến của người dân đến chính quyền. Tôi nhớ, có lần khi giá xăng bỗng nhiên tăng cao, trong chương trình tin tức hàng ngày, mục "Tiếng nói người dân", có nhiều mụ đàn bà Mỹ đã giận dữ gọi vào đài xỉ vả, nguyền rủa chính quyền Mỹ, chửi từ ông bộ trưởng chửi xuống! Thậm chí, nhiều mụ còn ... văng tục xả láng! Bằng chứng là giọng nói của mụ thường xuyên bị tiếng "bleep"* ngắt quãng! Giá xăng tăng cao, túi tiền của dân nghèo bị hao hụt nhiều thì người dân trút hết tất cả những sự tức giận của họ lên chính quyền, chửi thẳng từ .... tổng thống Mỹ chửi xuống! Tôi không thể nào quên được những giọng gầm giận dữ như sư tử Hà Ðông của những mụ đàn bà Mỹ qua điện thoại: - Good-for-nothing guys! Resign! You'll never get my vote next time! (Những thằng ăn hại. Từ chức đi! Lần tới đừng hòng bà bỏ phiếu cho mày nữa!) - I don't want my tax-money spent for the wrong guys! (Bà không muốn đem tiền thuế của bà trả lương cho mấy thằng ăn hại!) Ðiều làm tôi ngạc nhiên là số phụ nữ tham gia vào chương trình "Tiếng nói người dân" có vẻ nhiều hơn nam giới, và họ góp ý trong nhiều mục từ kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội, giáo dục ..v..v.. Ðặc biệt là trong mục thể thao, số nữ giới cũng tham gia rất nhiều, gần ngang ngửa với nam giới. Mấy mụ cũng tham gia bình luận búa xua về các môn thể thao "hạng nặng" như đô vật, quyền anh, cho đến các môn thể thao như bóng chày, bóng rổ, hockey ..v..v.. Người dân Mỹ không những chỉ trích chính quyền, chửi thẳng những "đầy tớ của nhân dân" mà còn đe dọa cho "đầy tớ" về vườn bằng lá phiếu của họ! Những vị dân cử như thị trưởng hay nghị viên khi nghe những lời đe dọa "bất tín nhiệm" của người dân là họ lo sợ thật sự, sợ đến ... vãi đái chớ không phải chuyện đùa! Dân nó không tín nhiệm, nó không bỏ phiếu cho mình nữa thì sẽ mất chức, mất job; như vậy là thấy cái viễn ảnh ... đói tới nơi rồi! Ðâu dễ gì kiếm được một cái job béo bở làm ..."đầy tớ cho nhân dân"! Trong khi đó thì tại nước Cộng Hòa Xã Nghĩa Việt Nam, người dân có uy quyền như dân Mỹ hay không? Chắc chắn là không thể có cái màn cho phép dân đen gọi điện thoại vào đài truyền hình "lói xấu đảng và nhà lước" rồi! Giả sử như có thì chỉ là một màn hài kịch rẻ tiền, bởi vì toàn bộ những góp ý của dân đen sẽ bị đảng ném vào sọt rác! Những con khỉ đột "đầy tớ của nhân dân" vẫn cứ tiếp tục ngồi lì ra đó như tên Phạm Văn Ðồng, làm thủ tướng liên tiếp hơn 30 năm! Người nô lệ Việt Nam không thể dùng lá phiếu của họ để truất phế những thằng "dân cử" bất tài, tham nhũng. Tất cả những cuộc bầu cử bỏ phiếu trong chế độ cộng sản đều chỉ là những trò lừa bịp rất trơ trẽn, đáng ghê tởm! Và người dân phải chịu cái cảnh này trong suốt hơn 60 năm qua, không biết đến khi nào họ mới được quyền đàng hoàng sống như một con người?????? Nói tóm tắt, khi đấu tranh, chúng ta vận động quốc tế gây áp lực với bọn giặc là để làm bọn chúng bối rối và suy yếu. Ðây chỉ là chiến thuật để chuẩn bị dẫn đến chiến lược thanh toán dứt điểm kẻ địch. Chiến lược của chúng ta là phải xóa bỏ vĩnh viễn cái chế độ cộng sản hung tàn, bạo ngược. Trong khi đó, mục tiêu chính của Bản Tuyên Bố Chung chỉ là "vận động", "kêu gọi", "đòi hỏi", theo đúng như công thức đấu tranh "tiểu diên hồng" của tên bịp Hoàng Minh Chính hoặc của Ðỗ Nam Hải, thuộc đảng Việt Tân!
Bản Tuyên Bố Chung viết: - Khi vai trò của Bộ chính trị bị tê liệt, là lúc toàn dân có thể sử dụng tự do ngôn luận để đòi tách mọi hoạt động của đảng ra khỏi chính quyền, quốc hội và tòa án. Nhận xét: Một khi đảng cộng sản vẫn còn đang nắm giữ quyền lực thì không bao giờ người dân có thể "đòi" được bọn chúng phải tách ra khỏi chính quyền, quốc hội và tòa án. Cái bộ máy cai trị của nó đã được thiết kế như vậy thì chỉ có nước đập nát bộ máy đó đi và thay vào một máy hoàn toàn mới. Ví dụ như chúng ta muốn chiếc xe đạp chạy nhanh bằng xe Honda thì chúng ta không thể .... đổ xăng vào chiếc xe đạp! Chỉ còn cách vứt chiếc xe đạp đi và mua chiếc xe gắn máy hoàn toàn mới! Muốn diệt cộng sản hoặc bắt chúng phải nghe theo chúng ta thì chúng ta phải có sức mạnh. Sức mạnh bằng đình công, sức mạnh bằng áp lực kinh tế, sức mạnh bằng áp lực quốc tế, sức mạnh của truyền thông ..v..v.. Nếu chỉ "đòi" bằng lời nói hoặc thỉnh nguyện thư thì vô dụng. Cái trò hề "đòi tách đảng ra khỏi chính quyền" của gã đối lập cuội Nguyễn Ðan Quế rất rẻ tiền và kém thông minh vô cùng!
KẾT LUẬN: Vở tuồng "Tuyên bố chung đầu năm Kỷ Sửu" do hai kép chánh già nua là Nguyễn Ðan Quế và Trần Khuê cùng một số đào kép rẻ tiền đồng diễu nhưng diễu quá dở, không lôi cuốn được ai. Nhìn sơ qua danh sách, chúng ta thấy toàn là những tên hề chính trị rẻ tiền mà đồng bào trong và ngoài nước đã nhẵn mặt. Nội dung vở tuồng cũng chỉ là trò hề lươn lẹo chữ nghĩa, nói vòng vo Tam Quốc cho ra vẻ có bay mùi đấu tranh chính trị nhưng thực ra chỉ nhằm một mục đích duy nhất: -BƯNG BÔ CHO VIỆT CỘNG và KHÔNG MUỐN CHO CHẾ ÐỘ VIỆT GIAN CỘNG SẢN BỊ SỤP ÐỔ!!! Cái bọn hàng thần lơ láo này mà đấu tranh cái gì? Bọn chúng không bao giờ muốn chế độ việt gian cộng sản bị sụp đổ, bởi vì chúng là những con ký sinh trùng chuyên sống bám vào những đống rác. Nếu cái đống rác chủ nghĩa cộng sản bị dẹp bỏ thì chúng sẽ chết đói! Ðó là lý do vì sao bọn chúng luôn tìm cách bào chữa rất khéo léo cho chế độ việt gian cộng sản: - nào là canh tân, nào là hiến pháp mới, nào là quốc hội mới, nào là tam quyền phân lập, nào là "đòi", nào là "hỏi", nào là "bất bạo động" ..v..v.. Chúng ta hãy nhìn kỹ, kể từ năm 1990, Cao Trào Nhân Bản của ông Quế được thành lập thì ông đã đấu tranh được cái gì có lợi cho dân, cho nước? Ông đã kêu gọi việt kiều đổ tiền về nước thật nhiều, đầu tư để đánh bại nền kinh tế quốc doanh của việt cộng! Ðúng là lời kêu gọi chết người! Trong khi các tổ chức đấu tranh đang kêu gọi làm cách mạng lật đổ chế độ cộng sản thì ông lại kêu gọi làm ... cách mạng giáo dục! Ông luôn luôn đóng vai Lê Lai cứu chúa, tìm cách kéo dài sự sống cho cái chế độ tàn ác nhất trong lịch sử loài người! Ông đã viết nhiều bài "chửi" cộng sản nhưng đọc kỹ thì bay mùi ... bưng bô nồng nặc! Nói tóm lại, bọn chúng là một gánh phường tuồng diễu dở. Nếu nhìn qua khía cạnh tiệm ăn, bán thịt dê thì xin quý đồng bào nên coi chừng: - chỉ có cái đầu dê treo lủng lẳng quảng cáo trước tiệm là thật thôi, còn thịt bán trong tiệm là thịt chó ... điên! Ai mua nhầm về ăn sẽ phải vô nhà thương điên Biên Hòa rất sớm!
Trần Thanh
Ngày 28 tháng Giêng năm 2009
Chú thích: *Tiếng "bleep" dùng để kiểm duyệt, xóa bỏ những tiếng chửi thề.
__._,_.___
Bấm chữ "Older Posts" trên đây để xem tiếp .... Dưới Là Bài Cũ Theo Từng Tháng.
-
►
2006
(249)
- Jun 2006 (13)
- Jul 2006 (51)
- Aug 2006 (36)
- Sep 2006 (32)
- Oct 2006 (33)
- Nov 2006 (37)
- Dec 2006 (47)
-
►
2007
(2315)
- Jan 2007 (66)
- Feb 2007 (62)
- Mar 2007 (54)
- Apr 2007 (95)
- May 2007 (123)
- Jun 2007 (192)
- Jul 2007 (249)
- Aug 2007 (204)
- Sep 2007 (255)
- Oct 2007 (329)
- Nov 2007 (361)
- Dec 2007 (325)
-
►
2008
(3206)
- Jan 2008 (228)
- Feb 2008 (204)
- Mar 2008 (273)
- Apr 2008 (328)
- May 2008 (304)
- Jun 2008 (312)
- Jul 2008 (258)
- Aug 2008 (310)
- Sep 2008 (290)
- Oct 2008 (256)
- Nov 2008 (218)
- Dec 2008 (225)
-
▼
2009
(1551)
- Jan 2009 (152)
- Feb 2009 (126)
- Mar 2009 (139)
- Apr 2009 (148)
- May 2009 (183)
- Jun 2009 (164)
- Jul 2009 (145)
- Aug 2009 (100)
- Sep 2009 (102)
- Oct 2009 (117)
- Nov 2009 (94)
- Dec 2009 (81)
-
►
2010
(1605)
- Jan 2010 (111)
- Feb 2010 (115)
- Mar 2010 (122)
- Apr 2010 (132)
- May 2010 (146)
- Jun 2010 (129)
- Jul 2010 (191)
- Aug 2010 (147)
- Sep 2010 (125)
- Oct 2010 (133)
- Nov 2010 (131)
- Dec 2010 (123)



